Hinh anh buom gai con trinh

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

hinh anh buom gai con trinh

 Chợt như trong cơn mộng du chị tự động thò tay xuống tìm dương vật thằng nhỏ.Từ trạng thái bình thường chị vuốt ve dương vật bỗng bật dậy to lớn dị thường.Chị hổn hển bảo thằng nhỏ cởi quần ra.Khi tay chị nắm hẳn vào thân dương vật chị ngạc nhiên sao mà nó to thế.Chị kéo nó nằm lên người chị. Út ríu ríu nghe lời như kẻ ở.Lúc chị nắm dương vật hắn đâm sâu vào âm hộ chị mới biết là dù ướt át nhưng dương vật lớn nên khó vào.Lát sau thằng Út nắc như heo nọc.Chị bắt đầu rên la hừ hự.Vừa sợ vừa sướng nên thằng Út ra nhanh.Ra nhanh nhưng thằng khốn hành chị cho đến sáng mới tha.Dễ chừng mần thêm vài ba lần nữa,thiệt đã.Chồng không rờ đã lâu,chị ướt át không biết mệt. Âm hộ cứ chừng như lúc nào cũng căng căng sẵng sàng tác chiến.Cứ đụng tới là hai mếp nở phồng lên.Truớc khi ngủ chị nói với thằng Út:
 “Tao với mầy gian dâm!mang tội!nhưng anh mầy không làm gì hết sao tao chịu nỗi!Mầy mà hé môi tao cắt cặc mầy à nha!” Hai người lăn qua chìm vào giấc ngủ muộn cho đến trưa mới thức.

hinh anh buom gai con trinh

hinh anh buom gai con trinh la gi ?

Hoa nhìn tôi: – Sao lại không có, anh có tin ở ngay Hà Nội này cũng có không, mà không phải là kiểu chơi bời trác táng của bọn chíp hôi lắc liếc mà anh đọc trên báo đâu, vợ chồng đàng hoàng thực sự. Thấy tôi không tin, Hoa bảo: – em thề mà, em biết rõ một hội như vậy mà, giả sử có thì anh có dám tham gia không, mọi cái đảm bảo an toàn, bí mật tuyệt đối. Tôi nhìn Hoa ngạc nhiên: – sao em lại biết, hay là…vợ chồng em có tham gia đấy. Hoa vuốt tóc nhìn tôi ỡm ờ rồi khẽ gật đầu. Tôi vẫn ngạc nhiên: – thật á, em nói thật hay nói đùa đấy. Hoa cười: – em nói thật đấy, nói dối anh làm gì, thực ra cũng chẳng to tát gì, mấy đứa bạn thân của em với nhau ấy mà, chứ đâu dám làm to tát gì, toàn là biết nhau từ lâu rồi chứ chẳng có ai lạ cả, vui là chính, với lại như thế cũng đỡ cho vợ chồng khỏi lâm vào cảnh bồ bịch lén lút, thôi thì cứ công khai sòng phẳng với nhau như vậy còn hơn. Tôi gật gù: – ừ hay nhỉ, anh cũng không dám nghĩ ngay ở Hà nội mà lại có hình thức như vậy. Hoa nhìn tôi chăm chú hỏi: – thế anh có muốn tham gia không, em hỏi hoàn toàn nghiêm túc đấy, anh cũng đi tây về như bọn em rồi nên suy nghĩ cũng thoáng và lại là bạn thân với vợ chồng em nên em mới dám hỏi như thế. Tôi ngập ngừng: – kể ra anh thấy cũng hay hay….nhưng mà chỉ sợ Lan nhà anh không chịu đâu, vợ anh nó cũng sống bên đó gần 5 năm như anh, nhưng anh sợ vợ anh suy nghĩ không như anh. Hoa cười tủm tỉm vẻ bí mật định nói gì đó nhưng lại ngừng lại và bảo tôi: – rồi…để em nói cụ thể với anh hội của bọn em như thế nào đã nhé, cho anh yên tâm, anh biết mấy người lần trước anh gặp vợ chồng em đi ăn trên Hồ Tây hôm trưa chủ nhật cách đây mấy tuần không. Tôi à ra bảo nhớ rồi, hôm đó vợ chồng tôi dẫn mấy người bạn lên quán trên Hồ Tây ăn thì bắt gặp vợ chồng Hoa đang ngồi cũng nhóm với 4 người nữa cũng khá trẻ, có vẻ là hai cặp vợ chồng, trông rất lịch sự đứng đắn, bọn tôi có lại bàn bắt tay làm quen.

hinh anh buom gai con trinh

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

hinh anh buom gai con trinh

Xem hinh anh buom gai con trinh hay nhat 2014

Buông hẳn ra, em dựa vào tường, hàng ngũ xốc xếch rũ rượi, vuốt tóc em, em sắp xếp lại đội ngũ, đến cái áo con thì mình giữ lại, lại luồn tay vào… căng đầy. Em tựa vào vai... Nóng, mệt mà cũng chỉ đến thế thôi, những người đã có gấu như mình, đôi khi thỏa mãn phụ nữ còn quan trọng hơn. Với lại trong hoàn cảnh này không thể hơn được nữa… Em sắp xếp lại đội ngũ, mình nhòm ra ngoài quan sát tình hình, em kéo vào quệt mồ hôi vào má, thêm 1 nụ hôn dài em mới chịu buông ra.
Chiều dượng với thằng nhóc đi sớm, em nấn ná ở nhà, lúc mình sang cô út với em đang sắp đồ, em và mình đều tỉnh như không. Em đòi ở nhà tối mới đi, cô út không chịu sợ tối lên muộn nguy hiểm. Không nấn ná thêm được, mặt em phụng phịu muốn khóc, dắt xe ra sân, như nhớ ra chuyện j em bỏ ba lô, nắm tay lôi về nhà mình:
- Em chỉ anh cái máy này anh nhớ lấy cho em nha.
Đến cửa, thấy cô út không đi theo, lôi tuột mình vào gian trong, ghì cứng mình mà ngấu nghiến… Mãi mới buông được em ra… Khi ra cổng rồi lừa lúc cô út không chú ý em lườm mình rồi ra dấu “Call Me”, nổ máy xe đi rồi em còn ngoái lại: 
- Nhớ đấy.
Em đi rồi, cảm giác lâng lâng bay vù theo em mất. Đi về bên nhà ku em, có kế trong đầu rồi, lòng vui phơi phới. Đêm nay còn ta với nồng nàn.
Đi tắm mới thấy chym mình tức tức, vật vã với em buổi trưa mà có gì đâu, phần do hoàn cảnh, phần sợ em vẫn còn tem, nhỡ em còn tem thật thì chết mịa, em mà còn tem lúc ấy teo chym là cái chắc, mình vốn dị ứng với tem… teo chym nhục mặt cỡ nào, em đôi mươi hừng hực như thế mà anh lại teo chym…em nghĩ anh không bóng kín thì cũng liệt dương. Trai đất Cảng mà nhục thế thì còn vác mặt đi đâu được nữa.
Chắc các bác đều cho rằng em nó thế mà còn tem thì chuyện lạ, nhưng em có kinh nghiệm chuyện tem phiếu thế này. Tháng 6 em về Bắc, mấy ông anh chơi cũ ở nhà, mở massage, thuê luôn cái nhà nghỉ liền kề. Massage xong ai xếp được kèo với em nào thì qua đó mà chén. Chỗ anh em nên em qua đó không mất tiền vé, chỉ mất tiền bo, xếp được kèo thì thêm tiền kèo, Có mấy em mới đến làm, tất nhiên gái Miền Tây. Có 1 em khá ngon lại chịu khó, hand job, blow job rất ok nhưng sang kia nhất định không chịu. Dẻo mỏ như em cũng không ăn thua, em nói em còn tem !!!! Đến tai mấy ông anh, mấy ông chửi em ấy có mà tem đít, em ấy cự lại:
- Các ông dẫn tôi đi khám nếu tôi còn thì sao?
- ………………………
Sau đó các ông dẫn em ấy đi khám với điều kiện, nếu em còn thật phải bán giúp em ấy mà không được cắt tiền sâu. Cuối cùng em ấy có 15 củ gửi về nhà. Cuộc sống nhiều chuyện không biết thế nào mà lần đâu các bác ạ. 
Cơm xong kệ ku em trong thằng nhỏ, tót luôn sang cô út, chiều muộn cô lại thả rông… cô ngồi trong giường mình ngoài ghế, tào lao bí đao, thỉnh thoảng đưa cô vào thế, cô cười nghiêng ngả lại cúi xuống… chỉ khổ cái thân mình. Lúc lên đèn mình đứng dậy về bên nhà:
- Cô út, ở đây ăn cơm sớm quá, con hay thức khuya đêm nào cũng đói, về bên kia lấy nước thì ngại, có gì tối con qua cô lấy nước pha mỳ nhé.
- Đừng qua muộn quá, có gì đi cửa sau, sục sạo qua sân trước ông cố không ngủ được lại la.
Thế là xong, kèo gài rồi, đợi giờ nữa thôi, lại còn cửa sau cho yên tĩnh nữa… hơn cả mong đợi.
Dưới này ăn cơm sớm lắm, 4 – 5h đã ăn chiều, 8h là đi ngủ, mình hay lọ mọ đêm, đói thật. Mọi hôm vẫn thủ sẵn phích nước, hôm nay mang về nhà bên kia rồi. Ông cố bên cạnh mới đi viện về, già khó tính, khó ngủ không qua ban đêm thì đúng rồi. Nhà dì 3 nữa mới đến nhà cô út, nhưng dì còn chồng con đêm hôm làm phiền không phải đạo tí nào… sang cô út là đúng nhất!!!
Về nhà, ku em cũng sang, lại khép cửa lôi điếu cày ra bắn 2 bi rồi nằm nghe dj kệ mịa nó làm gì thì làm. Lên nhạc cũng căng phết, du dương đến 9h mới tỉnh, thằng em vẫn ngồi chúi vào lap, bỏ mịa… mình đằng hắng:
- Chưa về bú tí đi à?
- Không, mấy hôm để anh 1 mình, sợ anh buồn, hôm nay em ở bên này…
Phắc ma dờ nhà nó, tiên sư nhà nó, @£%` nhà nó… nổ đom đóm, lọ mọ dậy bla bla với nó mà teo chym… thương cô út bên kia đợi cửa… Đành phải nghiến chym vậy, ku em nó thương mình thật lòng, giờ sồn sồn đuổi nó về… hại nhiều hơn lợi, có nảy sinh gì thì ăn cám. Đang bla thì có tin nhắn, chết mịa, của em rồi, hồi chiều mới nhắc nhớ “Call Me”, mải mốt tính kế mà quên mất, lại trách mình đây. Y như mình dự, vội vàng call lập tức, biến ra ngoài cho ku em không để ý, lại phải uốn 3 tấc lưỡi vỗ về em nó 1 hồi mới xong. Vào nhà nhắn tin đi tin lại, thấy lòng lại nâng nâng như thủa nào. Có trò này hồi teen cũng được, già mịa nó rồi. Loanh quanh với em đến 12h, thằng em nằm cạnh ngáy nhè nhẹ… nóng trong người quá… định liều 1 phen… nghĩ đi nghĩ lại hoàn toàn không ổn, nhỡ có chuyện gì cái “bùi” lại làm khổ cái thân. Quay sang thằng em rủa thầm:
- Phắc ma dờ, cút mịa mày về đi…