Hinh anh buom gai con trinh

Tôi cuối xuống phía dưới của Ti. Ti có chống cự cũng vô ích, mà dường như nó cũng không muốn chống cự . Ti co chân lên che lấy cái lồn của nó. Tôi dùng hai tay dạt chân Ti sang hai bên, Rồi dang rộng háng nó ra. Tôi bắt đầu ghé cái miệng vô lồn con Ti mà hoạt động tích cực. Đây là lần đầu tiên , tôi không biết liếm lồn ra làm sao. Tôi cứ lè lưỡi ra, thụt lưỡi vô, rồi liếm từ dưới lên, rồi từ trên xuống. Tôi không biết phải liếm bao lâu. Tôi nghỉ là phải lâu lắm vì hai lần trước Ti nó xụt cu tôi gần 2 tiếng dồng hồ lận mà. Tôi tiếp tục liếm, có đến 45 phút?

hinh anh buom gai con trinh

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

hinh anh buom gai con trinh

hinh anh buom gai con trinh la gi ?

Không trả lời, Khoa tiếp tục đẩy nàng xuống ghế sô pha, hôn khắp người nàng, chàng vội vã cởi quần áo mình và Hoà ra, liếm khắp người nàng, tới vùng cấm địa, chàng bỗng ngưng lại, say sưa ngắm vùng tam giác quý, tỉa gọn ghẽ, sạch sẽ, mòng đốc ửng hồng e lệ khép nép, ngón tay chàng luồn vào chim nàng làm dâm thủy tuôn trào lai láng, tiếng nhọp nhẹp, trơn nhớt làm chàng nổi máu dâm. Hoà cũng đâu vừa, nàng quay đầu chụp lấy giái chàng, liếm mút từ đ*t tới hai hòn giái rồi tới cây cà rem, tất cả đều còn nguyên vẹn, và, chuyện gì đến cũng phải đến, Khoa nện nàng đủ kiểu, vác cày, cỡi bạch mã, cẩu dâm cuồng loạn. Nệt đ*t, giộng chim, ngoáy miệng: đủ cả. Sau gần 1 tiếng quần thảo, xìu, cứng, cứng xìu, cái làm Khoa thích nàng nhất trong tất cả các người tình là “anh nhớ cho em ăn chất quý, đừng bỏ đi, uổng lắm nha…” hối hả, dũng mãnh, chàng xịt hết vào miệng nàng! Ôi, có ai trân quý những giọt gây giống của chàng bằng Hoà đâu!!!!!!

Sau buổi sáng mây mưa, Hoà và Khoa chuẩn bị đồ đạc để đi nghĩ mát cuối tuần. Tạm quên chuyện tình cảm lũng cũng của gia đình Hạnh-Phương, tạm gác công việc làm vào quá khứ, 3 ngày cuối tuần, chỉ để phí sức yêu nhau. Hành hạ nhau. Làm sướng nhau thế là quá đủ rồi.

hinh anh buom gai con trinh

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

hinh anh buom gai con trinh

Xem hinh anh buom gai con trinh hay nhat 2014

Giây phút thần tiên sao quá ngắn ngủi! Nhưng cả hai đều biết còn nhiều khoái cảm vô biên đang chờ đón họ, khi bạn Thúy trở lại Đà Lạt và khi Châu gặp lại Hoa ở Sài Gòn.

Bắc đứng ở bậc thềm hỏi em : Sao nhà cửa sửa sang lại hết thế này? Tối nay ngủ ở đâu đây?
- Thì anh hỏi má chứ. Em cũng mới ở Đà lạt về trước anh mấy bữa thì làm sao biết được.
Giọng nói của Tâm có vẻ dỗi hờn. Bắc làm lành : Anh không biết mới hỏi, làm gì mà đã dỗi rồi.
Tâm nghĩ giận anh mình mà từ Tết đến giờ mới gặp lại cũng chẳng ích gì lên dịu giọng giải thích : Anh với em đi học xa cả, nhà bỏ trống cũng phí đi lên má mới sắp xếp lại để chứa hàng.
- Thế anh phải ra phòng khách hay xuống bếp ngủ đây?
- Đâu có! Má đã thu xếp đâu váo đó rồi. Anh em mình về nghỉ hè có mấy tháng mà cái phòng mới này có hai cửa sổ, hai giường. Mỗi đứa nằm một cái. Thêm tấm bình phong chắn ngang nên cũng như hai phòng mà.

Tâm là bạn Thúy trên Couvent des Osieaux Đà Lạt về nhà nghỉ hè ở Biên Hòa. Bắc, anh ruột Tâm cũng phải tạm chia tay với Cảnh trong khi mối tình đồng tính vừa chớm nở. Nay về nhà phải chung đụng với đứa em, anh cảm thấy bực bội. Nhưng tính nết dịu dàng của Tâm làm sự bực dọc nơi anh cũng tan thành mây khói. Mấy ngày đầu chưa quen chung phòng, tuy bức bình phong giúp anh em đôi phút riêng tư, Bắc vẫn không tìm được cái tự do một mình một cõi như những năm trước. Bây giờ anh phải chờ Tâm nằm phía bên kia bức bình phong tắt đèn tối thui mới dám vạch cặc ra ngoài quần để thủ dâm. Khi đến cực điểm sướng khoái, tinh khí phọt lên đầy mặt cũng phải cắn răng lại không dám rên rỉ. Thủ dâm thành ra không còn là cái thú đơn độc nữa. Nhưng một niềm vui mới bắt đầu nhen nhúm trong lòng Bắc. Một cảm xúc anh chưa phân tích nổi, nó mơ hồ, bàng bạc như một làn sương mỏng, không xác định được sự hiện hữu

[X] Close.