Hình anh dep de thuong

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha 

hình anh dep de thuong

Tôi quằng quại rên siết dưới nhịp xục cu của ti.Tôi rống rít lên rồi Tôi nhoài lên cong người lại ôm chặt lấy Ti, Cu tôi giật phăng phăng, một tí tinh khí rỉ ra ở đầu dương vật. Tôi không còn tinh khí để tuông ra nữa mà khối thịt nóng hổi của tôi nó cứ co giật từng hồi. Tôi gần ngất xỉu, nằm dài người cứ vài ba phút thì người tôi giật phăng lên và con cu thì đau rát qúa. Bị Ti xút cu quần quật gần 2 tiếng đồng hồ, Tôi như chết đi sống lại.

hình anh dep de thuong

hình anh dep de thuong la gi ?

Ro...ro...ro.......tiếng quạt máy vẫn quay đều đều theo không gian yên ắng của căn phòng.........................
Ngả lưng mình xuống cái giường thân thuộc, vậy là......1 năm cô đơn rồi nhỉ, đúng một năm rồi còn gì, từ cái ngày mà cái con đàn bà khốn nạn đó bỏ tôi, đau lắm, tôi đả từng kết liễu cuộc đời mình vì con đàn bà đó, ừ thì tôi không tiền, không có gì cho em nên em mới bỏ tôi đi. Không giữ được thì phải buông ra thôi, cột chặt cái thứ không phải của mình thì chẳng bao giờ có được cái cảm giác ấm áp như ngày xưa..................
Vẫn vơ với những dòng suy ngĩ ùa về trong tiềm thức, rít nhẹ một hơi thuốc trắng ngập vào cuốn phổi, dòng suy ngĩ cứ ùa về, ùa về khiến tôi không tài nào ngủ được mặt dù là đả hơn 10h đêm, bật dậy vội vã tôi bước lọc cọc xuống cái cầu thang lạnh toát, từng bật cầu thang lạnh buốt khiến từng cơ máu tôi ê đi từng chút từng chút một. Đâu phải là cái cảm giác lạnh lẽo đó, mà nó là một thứ khác thì đúng hơn. Bước xuống căn nhà bếp to đùng kia, nhà thì to, thì rộng, nhưng sau nó chẵng đem lại cái cảm giác thoả mản cho tôi. Căn nhà là do ông ba với bà má mua cho khi có được việc làm, phì phò điếu thuốc trên tay cùng với li cafe đen sánh đặt trên bàn, một ngụm, hai ngụm. Vẫn không thể lấn át đi cái nổi buồn trong tôi, chắc có lẽ cái vui thú xác thịt này mới làm tôi vơi đi sự buồn bã đó. Bật cái máy tính lên vào thẳng liên xô chấm mĩ coi có tin tức gì không, hài......coi 3 4 bộ phim sex vẫn chưa đả. Thôi thì đi ra đường vậy, shọt lấy cái quần jean màu xanh, thêm cái áo thun nữa là bắt đầu đi ra khỏi nhà. Nhìn cái đống hồ sơ trên bàn khiến tôi càng muốn chạy thật nhanh ra, leo lên con sh của mình phóng vút đi trên con đường sài gòn vào đêm. Ánh đèn đường hắt xuống những con đường trải dài bất tận, dòng người vẫn chen chút như lúc sáng, thở dài một cái rồi đề gas phóng vút đi trong lòng người. Đang loay hoay mãi không biết chiếc xe chừng nào hết xăng thì đập vào mắt tôi là một cái biển to lấp lánh ánh màu, đây rồi thứ cần rồi. '' Vũ Trường '', một luồng suy ngĩ ào ạt về trong tôi, quay ngay đầu xe rẽ vào.
- dạ anh để em - một đứa bảo vệ tới ( thằng nhóc làm ở công ti đó )
- ừ.
Bước chậm rãi vào vũ trường với gương mặt không có tí cảm xúc, vẫn lạnh lùng như cái ngày đó, vẫn bước đi thoăn thoắt chẳng ngĩ ngợi.
Vừa bước vào là những âm thanh vang vọng khắp nơi. Phía dưới là những con người đang hoà vào những âm thanh nhức óc, lựa một bàn trong góc khuất lẫn đi những âm thanh đang xáo trộn đó, một cô gái trạc 20 tuổi trong bộ đồng phục nhẹ nhàng bước đến.
- anh uống gì ạ........
- chai whisky.....- tôi lạnh lẽo đáp
- dạ anh đợi chút.
Bóng người tiếp viên mất hút trong khoãng không, lạnh lẽo lại ùa về trong tâm trí, tay gõ lọc cọc theo âm bass của những bài nhạc, miệng thì rít một điếu thuốc trắng vào phổi, đảo mắt vòng quanh thì có những đứa nhóc đang tập tụ nhãy nhót lung tung trên sàn, chợt một gương mặt đập vào mắt tôi, một gương mặt trắng trẻo dáng người thon thả trong cái quần jean bó sát kia, máy tóc nhuộm nâu, cái mũi cao, gương mặt hồng hào chắc là do uống rượu đi. Nhưng cái thứ mà khiến tôi chợt bất động 1 phút là đôi mắt, đôi mắt của sự buồn bả, sự buông xuôi, sự tàn tạ.
- ê thuốc này công hiệu lắm, một phát là ngất ngay - tiếng xì xào bên dãy bàn bên kia
- thật không mạy, con nhỏ này nhìn đả thật hé 
- ừ đụ mẹ hôm nay tao phải chơi nó mới được
Tiếng cười đểu vả khiến tôi muốn đấm ngay mặt hai thằng oắt con đó, địt con mẹ chúng mày nge ngứa lỗ tai vãi ***. Nhưng thôi chuyện đời liên quan gì đến ta.
- dạ rượu của anh đây - tiếng cô gái phục vụ
- ừ cám ơn 
Tôi gật nhẹ đầu rồi nhâm nhi cái ly rượu, thơm thật đưa mũi hít nhẹ cái mùi đó rồi cho vào miệng, à.....khà...........
Một gương mặt lướt qua mắt tôi, là người con gái đó. Nhỏ ngồi xuống cái bàn ngay bên cạnh, thì ra bọn chó này định thuốc con nhỏ này đây mà, tôi tự nhủ với lòng
- nè uống đi em- tiếng thằng bên bàn cạnh
- ừ..........
Con nhỏ uống ực một cái. Liệu đây là điểm kết của một người con gái, hay là sự cứu vớt của một người xa lạ.............

hình anh dep de thuong

Gã bồi vừa mới bước ra lão Quang đã vội bước lại gần và từ phía sau lưng con Trúc lão ôm lấy nó, tay trái áp vú trái, tay phải nhẹ nhàng ấn nhẹ trên mu lồn, tuy là qua lớp vải bên ngoài nhưng cũng làm cho “thằng nhỏ” lão ngóc đầu lên mãnh liệt, lão thì thào bên tai con nhỏ:
- Em cưng, rán chìu chuộng anh hả, rồi thì em muốn sao củng được, vừa nói hai tay lão tham lam lòn qua lớp vải sấn vào bên trong, tay phải chạm lớp lông lồn mềm mại, tay trái bóp ngay cái vú căn cứng, con Trúc lúc nầy lại uốn éo người nó, vô tình cái mông nó cọ sát vô thằng nhỏ của lão khiến lão chới với, lão muốn tụt cái quần xuống ngay cho khỏi vướng víu, bổng con Trúc vụt nhớ ra điều gì nó nhìn ra cửa nói:
- Anh bồi sắp đem nước uống tới đó, rồi nó nhìn lão mĩm cười, lão Quang chợt nhớ hồi nảy mình thúc hối gã bồi đem nước lên, lão mỉm cười mắt nhìn ra cửa, hai tay vẫn tái máy sờ soạng tứ tung. Chợt có tiếng gỏ cửa, con Trúc đứng vậy đi vô phòng tắm, lão Quang bước lại mở cửa:gã bồi phòng lĩnh kĩnh vơi một mâm rượu và nước ngọt đứng trước cửa phòng…

Con Trúc cởi quần áo, đứng trước tấm kiếng ngắm nghía một hồi, nó mĩm cười khi thấy mọi việc đều theo như cậu nó nghỉ, nó chỉ khép hờ cánh cửa, nó nghe mang máng lão Quang dặn dò gì đó với gã bồi phòng, rồi có tiếng đóng cửa, nó đoán gã bồi phòng đã đi ra, nó mở vòi sen tắm. Không đầy một phút sau có tiếng mở cửa rồi lão Quang bước vào, lão đứng chết trân nhìn con nhỏ trần truồng đứng tắm, rồi không chần chờ gì nửa, lão cũng vội vã trần truồng, con cặc của lão duổi dài ra, lão ôm lấy con Trúc, miệng bú vú, tay mò lồn. Con Trúc cũng không vừa, nó đưa tay bóp cặc lão, vuốt ve, vừa bóp nó vừa tưởng tượng tới con cặc của thằng Hải, tình cảnh nầy giống y chang nó với thằng Hải lúc ở nhà, khi Hoàng đi vắng. Nhưng con cặc của lão Quang nhỏ hơn nhiều… Lão Quang thì chới với khi tay con Trúc vuốt ve cặc lão, bàn tay con nhỏ sành sỏi khiến lão đê mê. Ụa sao con nhỏ này rành sáu câu vậy ta? ừ, vậy càng tốt, có kinh nghiệm ại trẻ tuổi, đúng là “gu” của lão. Lão đê mê nhắm mắt hưởng thụ, bổng con Trúc ngồi xuống rồi thì lão cảm thấy đầu con cặc lão ấm lên, lão hé mắt ra nhìn xuống:con Trúc đang bú lão một cách miệt mài, nó ngậm thật sâu, rồi vọt lưởi ra ngoài, ngoái đầu con cặt lão, chốc chốc nó lại lấy lưởi rà đùm dái lão, rồi thì nó nút cặt lão như em bé đang nút bình sửa. Lão Quang sướng lên mé đìu hiu, lão chưa thấy ai bú “đã” như con Trúc, bất giác lão chịu hết nổi sự kích thích mảnh liệt, lão lấy hai tay xiết chặt đầu con Trúc rồi nắc lia chia vào miệng nó. Con Trúc hiểu ý, nó biết lão sắp xịt, nó bú mạnh hơn, tay gãy nhẹ đùm dái lão, lão Quang bắn khí ồ ạt vô miệng con nhỏ, lão sợ con nhỏ nhả ra nên vừa bắn, lão cố lấy hai tay ghìm đầu con Trúc, làm gì con Trúc không hiểu ý lão, nó đã quen với thằng Hải rồi, thằng Hải có nói:”lúc tui đang xịt chị đừng có xô tui ra nhe, mất sướng, chị nuốt hết khí thì tui cảm thấy đã lắm, như vậy mới phê. Bởi vậy mổi lần thằng Hải chơi miệng nó là nó nuốt trọn hết nên bây giờ quen rồi, nên khi lão Quang bắn khí ra, bao nhiêu nó nuốt hết, điều đó làm cho lão Quang khoái chí. Số là từ trước tới giờ chưa có con nhỏ nào như con Trúc hết, dù lão có kèm bằng hai tay đi nửa thì tinh khí của lão vẩn tràn ra ngoài. Trái lại đối với con Trúc, lúc lão đang bắn khí, lão “thấy” con nhỏ dừng cái lưởi của nó ngoái cái đầu con cu lão nửa chứ, vậy mới đã, lão khoái chí, lão đâm mê con Trúc. Xong cú đó cả hai ra ngoài ngồi ghế coi tv, chờ gã bồi phòng mang thức ăn tới. Lão Quang bước tới mở tủ, lấy một cuộn phim bỏ vào máy, chẳng mấy chốc, phim XXX hiện ra trước mắt:một cặp tây đầm đang bú liếm miệt mài. Lão Quang bước tới ngồi bên cạnh con Trúc, hai tay lại tái máy sờ soạng. Con Trúc giọng nũng nịu:
- Trúc đói bụng quá hà, chừng nào mới có đồ ăn đây? Vừa nói nó vừa đưa tay bóp cặt lão.
Lão Quang đê mê, vừa đưa miệng nút vú con nhỏ vừa nói:
- Chắc cũng sắp bưng lên rồi. Tối nay mình ở đây nhe, sáng mai đưa em về, miệng nói tay vẩn không rời lồn. Con Trúc không trả lời, nó mân mê cặc lão Quang, vừa mân mê vừa nhớ tới thằng Hải, không biết bây giờ thằng Hải đang làm gì. Nó biết lão Quang đang mê nó như điếu đổ, nó làm bộ ngoan ngoản:
- Trúc không biết nửa, bác quyết định đi, chỉ sợ tối nay Trúc không về, may mốt cậu Hoàng biết được thì Trúc sẽ bị la….
- Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thì anh sẽ lo cho, không cần sợ. Lão Quang cướp lời. Sau cái lần khi nảy lão đã có chủ trương:lão quyết định nuốt trọn con Trúc làm của riêng mình, lão hài lòng với con Trúc. Ở cái tuổi lão, làm gì kiếm được con nhỏ “đã” như nó, hơn nửa lại là con gái nhà “lành”, chổ quen biết. Hoàng lại đang nhờ vả lão, chuyện gì lại không được?
Đêm đó Trúc ở lại với lão, suốt đêm con Trúc làm lão ngất ngư. Con Trúc vốn là dâm đãng, lại đang tuổi sung mãn nên hầu hết nó chủ động, lão Quang vừa mới bắn khí xong nó lại ngậm cặc lão mút lia chia, khiến lão vừa mệt lại vừa khoái, lão đâm mê con nhỏ…
Thằng Hải mặt mài sáng sủa, bảnh bao nhưng có cái điều là học ngu lắm, trong lớp thường đội sổ. Ngược lại mánh mun, ba trợn thì nó trùm sò. Học làm cái đéo gì, rồi cũng làm mướn thôi. Như ba nó vậy, đâu có văn hóa văn hóe gì mà cũng làm “ông nội”người ta vậy, tiền bạc vô đều chi, ăn chơi phè phởn, rồi nó cũng sẽ như ba nó vậy, hơn nửa là khác. Bởi vậy nó đi học như để làm cảnh, đi chơi thì nhiều.

Năm nay nó lên lớp 11, không hiểu sao nó lại được lên lớp nhưng mà thây kệ. Cô giáo chủ nhiệm lớp tên Hoa, cũng xấp xỉ 40 rồi nhưng coi còn đã lắm, thằng Hải bổng thấy khoái và bổng có ý đồ muốn chơi cô giáo. Sự cách biệt tuổi tác làm nó thấy hứng thú, nó bắt đầu để ý tới cô Hoa chủ nhiệm của nó. Nghe nói cổ lấy chồng cũng là giáo sư đã nhiều năm rồi nhưng chưa có mụn con nào, chồng cổ dạy ở Vỉnh Long thì phải, cứ hai ba tuần mới về thành phố một lần. Biết được điều đó thằng Hải khoái lắm, nó rắp tâm cua cô giáo… Ở Việt nam lương bổng của các nhà giáo thì bèo lắm, bởi vậy các ngày lể lộc thì học trò biếu xén quà cáp khiến các thầy cô dể thở hơn nhiều. Tuần tới là lể Trung thu, ngoài việc đóng góp chung mua quà cho cô, lắm đứa còn có quà riêng trong đó có thằng Hải. Lúc nầy thằng Hải “khẩm tại”, nào con Trúc, nào ba nó mà ngay cả lão Quang cũng dúi tiền cho nó nửa. Ba nó vừa mua cho nó chiếc Dream đời mới cáo chỉ, trong túi lạo đầy ấp tiền nên thằng Hải yêu đời hơn bao giờ hết. Bởi vậy nó lấy tờ giấy 100 đô mỷ xanh lè nhét vào bao thư kèm theo tấm thiệp với vài giòng chử “Trung thu chúc cô vui vẻ”, chờ lúc tan học, nó không dzọt sớm như mọi khi, nó làm bộ lui cui kiếm đồ cho tới khi không còn đứa nào ngoại trừ nó và cô Hoa chủ nhiệm đang thu gom sách vở, nó mới tiến lại gần bàn. Hoa ngẩn mặt lên nhìn thấy thằng Hải, nàng ngạc nhiên:
- Có chuyện gì Hải? mọi bửa em chạy sớm lắm mà sao bửa nay ra trể vậy? nàng vừa nói vừa cười cười nhìn nó.
Thằng Hải rút từ trong cặp sách một phong bì, nó chìa ra phía trước đưa cho Hoa, nó nói:
- Trung thu tới, em có chút quà xin biếu cô, xin cô nhận lấy.
Hoa liếc nhìn thấy phong bì, trong thâm tâm lấy làm hài lòng, chắc củng năm mươi hoặc một trăm ngàn như mấy đứa khác. Nàng không khách sáo, đưa tay cầm lấy phong bì, Hoa nhoẻn cười:
- Cô cám ơn nhe, nói xong nàng làm như thờ ơ lấy phong bì kẹp giửa cuốn sách. Thằng Hải vẫn chưa chịu đi nó nói:
- Ờ, xuýt chút nửa em quên rồi, hồi nãy em có gặp cô Trang ở dãy lớp 9, cổ nhờ em nói với cô là cổ có chuyện gấp phải đi về trước.
Hoa chưng hửng:
- Ụa, hồi nào vậy? sao bây giờ em mới nói, vậy là cô trể xe buýt rồi, chết, chắc cũng 6 giờ mấy mới về tới nhà. Rồi nàng hơi lo, số là ở nhà nàng có bà già chồng cũng gần 80 rồi, mắt mờ, tai điếc. Thường ngày đi quá giang cô bạn đồng nghiệp, nàng về tới nhà cũng hơi 5 giờ hơn, lo cơm nước xong cho bà mẹ chồng, loay quay thì trời cũng đã tối, hôm nay nếu đi xe buýt lại bị trể nửa thì 9 hoặc mười giờ mới được nghỉ ngơi. Chẳng phải tốt lành gì mà Hoa thờ phụng bà mẹ chồng, chỉ vì cái nhà thôi. Hai người anh chồng thì không dám lãnh, họ bảo vợ chồng Hoa:”chú thím lo cho má dùm, sau nầy má có đi thì cái nhà đó chú thím cứ hưởng coi như công lao vậy”. Lúc đó, không phải như bây giờ, cái nhà chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng dù sao cũng có cái nhà để ở. Chính vì vậy mà Hoa hăm hở nhận lời, dù sao bả cũng không còn bao lâu. Ai dè bà già sống dai thiệt, chưa thấy động tịnh gì chỉ có cái là tai điếc mắt mờ thôi, có điều là cũng không cực lắm, chỉ có chuyện lo cơm nước ngày hai bửa mà thôi. Mổi chiều Hoa đi dạy về, ghé chợ mua một ít đồ tươi nấu buổi chiều rồi dành lại một phần cho trưa ngày hôm sau. Ngày nào cũng vậy, riết rồi quen. Hoa không còn thấy phiền như lúc ban đầu, hơn nữa, lúc nầy giá nhà ở thành phố lên vùn vụt. Vợ chồng Hoa mừng rơn. Có thế chứ, riêng vợ chồng của mấy ông anh thì tiếc hùi hụi. Củng may, lúc nhận săn sóc bà già chồng, vợ chồng Hoa đã có giấy tờ chuyển nhượng hẳn hòi…
- Cô không cần lo đâu, hôm nay em phải đi ngã tư bảy Hiền, em cho cô quá giang được mà. Thằng Hải vừa nói vừa nhìn Hoa.
Hoa mừng rở:
- Vậy sao, vậy em cho cô quá giang nha, nàng vừa nói vừa thu xếp chồng sách vở.
- Em xuống lấy xe xong chờ cô ở cổng trước nha, nó vừa nói vừa đi ra khỏi lớp. Hoa gật đầu, chờ thằng Hải khuất bóng nàng vội rút phong bì thằng Hải đưa khi nãy mở ra xem. Hoa chợt run lên khi thấy rỏ ràng tờ giấy 100 đô mỷ, nàng không ngờ thằng Hải sộp vậy, bổng nhiên nàng thấy có cảm tình nhiều hơn với đứa học trò nầy. Hoa nghỉ bụng:”sau nầy phải tốt hơn với nó một chút” mới được.
Hoa ra tới cổng thì thấy thằng Hải đang nổ máy xe đứng chờ, nàng lên ngồi phía sau. Thằng Hải cho xe chạy, thằng Hải xúc động khi nó cảm thấy gò ngực Hoa áp vô lưng nó, “thằng nhỏ” của nó bổng ngóc lên.
- Cám ơn em nhe Hải, Hoa nói nhỏ sau lưng nó.
Đã biết là chuyện gì nhưng thằng Hải làm như là không biết:
- Chuyện gì hả cô?
- quà của em hậu quá, cô cảm ơn.
thằng Hải cười nhẹ:
- Đâu có gì, em thấy nên vậy mà, thời buổi nầy lương bổng giáo chức rất là eo hẹp phải không cô? Rồi nó phịa:”dì em cũng đi dạy như cô vậy, dì ấy than với ba em hoài nên em biết…
Hoa thở dài, nàng phân bua:
- Ai cũng biết như em thì đở biết mấy. Rồi nàng nhớ tới tình cảnh của mình, tháng nào dè xẻn lắm thì củng tạm được nhưng đại đa số tháng nào cũng thiếu trước hụt sau. Trang. Con bạn thân của nàng có lúc nó nói:”ê, mầy muốn dù hông, tao lo cho, kiếm tí tiền xài mậy, vừa sướng vừa có tiền, rồi nó nheo mắt nhìn Hoa cười cười. Hoa muốn nói lắm:vậy thì trăm sự nhờ mầy, nhưng nàng mở miệng không ra. Thật ra Hoa cũng muốn lắm, chồng nàng thì một hoặc hai tuần mới về nhà, đôi khi chỉ về cho có lệ, cái chuyện gối chăn có vẻ miển cưởng, lợt lạt. Trái lại Hoa vẫn còn sung sức lắm, nhiều đêm thức giấc, sự đòi hỏi của xác thịt làm Hoa không ngủ được.
- Cô có cần mua gì ở chợ không, em chở cô đi. Hải lên tiếng phá tan sự suy nghỉ của Hoa.
Hoa ngần ngừ:
- Hải có bận công chuyện gì không, cô định ghé chợ ông Tạ mua đồ về nấu cơm…
- Em chỉ đi chơi thôi chứ đâu có gì quan trọng. Vậy em chở cô đi chợ nha.

Hoa mua một ít rau, một miếng thịt nạt rồi trở ra. Thằng Hải vẫn còn chờ nàng trước cửa tiệm thịt quay. Hoa cảm động, nàng bước tới gần chợt thấy thằng Hải xách một gói bự. Nàng cười hỏi:
- Hải củng mua gì rồi hả?
Thằng Hải cười, nó chỉ vô cái gói dầu mở lem nhem mà Hoa đoán đó là thịt quay nó vừa mua ở cửa tiệm trước mặt, nó nói:
- Em có mua một kí thịt heo quay với một con ngổng quay biếu cô.

hình anh dep de thuong

Xem hình anh dep de thuong hay nhat 2014

Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh rồi!”

Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi trinh nữ, mùi con – gái – người – tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”

Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đ*t hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đ*t còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”