Hinh anh dien vien han quoc

Liên đặt nồi cơm rồi mới làm mấy món rán. Số thức ăn này nàng định sẽ để hai mẹ con ăn trong mấy ngày, nhưng nay thế này thì nàng đem làm tất phục vụ cho lũ cướp. Nàng vừa bắc cái chảo chờ dầu sôi thì thấy bỗng có hơi thở phì phò đang phả vào sau gáy. Nàng giật mình định hét lên thì gã trọc đã lấy tay bụm chặt miệng nàng lại. Nàng chưa kịp ú ớ mấy tiếng thì đã thấy bàn tay gã luồn vào bên dưới cái váy của nàng mà mò mầm. Hôm nay nàng mặc một chiệc váy ngắn bằng vải dạ màu ghi xám với cái áo len bó màu đỏ trông rất nhã nhưng vẫn rất gợi tình. Thằng cướp đè nghiến nàng ra cái bàn bếp, vừa áp cái mồm thối hoắc của gã vào mặt nàng, bắt đấu lột quần áo của nàng.

Liên chống cự điên cuồng, nhưng sức đàn bà yếu ớt như nàng sao chống nổi gã cướp to khỏe lưc lưỡng kia. Cái áo len bị gã xé toạc ra thành mấy mảnh vứt xuống nền nhà làm lộ cái nịt vú màu đen che đậy bầu ngực căng tròn của nàng. Gã cướp cầm lấy cái dây quai giật thật mạnh, gã rú lên hoang dại, sung sướng khi trông thấy làn da trắng nõn nà của nàng. Hai bầu vú của nàng bị gã lột trần ra, trắng mởn, mịn màng nhô cao săn chắc. Theo bản năng, nàng sợ hãi run rẩy đưa hai tay lên che đậy sự lõa lồ nhưng gã cướp đã giáng cho nàng một cái tát thật mạnh bắt nàng buông tay ra cho gã ngắm nhìn. Thằng trọc thích thú thấy cảnh nàng bất lực, cam chịu buông tay ra phô bày cặp vú của nàng cho gã. Thằng cướp chưa bao giờ trông thấy cặp vú nào đẹp đến thế, nhất là hai núm vú, nó không thâm đen như mấy con đĩ đã qua tay hắn, mà nó hồng tươi, lại hơi ngả sang màu đỏ trông thật khiêu gợi, nổi bật giữa làn da và hai bầu vú trắng mịn. Liên buông thõng hai tay, sợ hãi quệt ngang dòng nước mắt khốn khổ đang chảy dài trên má. Nàng không dám tin mình sắp sửa bị một gã đàn ông cưỡng hiếp ngay trong nhà mình.

Đã mấy năm nay kể từ khi chồng nàng qua đới, nàng chưa hề làm tình với bất kì một người đàn ông nào. Vậy mà giờ đây một gã cướp xấu xí và hôi thối đang bắt nàng chịu đựng nỗi nhục nhã nhất mà nàng chưa bao giờ phải trải qua trong đời. Nghĩ đến đây, nàng bỗng nấc lên nghẹn trong cổ họng, nàng thấy mình đang bị gã ôm chặt vào người. Hắn áp mồm vào hai bầu vú nàng mà bú lấy bú để, thỉnh thoang hắn lại đưa răng cắn mạnh vào hai núm vú nàng khiến cho hai núm vú sưng mọng lên. Liên thấy đau đớn vô cùng khi hai núm vú bị hắn nhay nhay rồi kéo ra, gã cướp thì vô cùng sung sướng với cái cảm giác sắp được chiếm đoạt tấm thân nõn nà trước mắt. Gã vừa bú vú nàng, vừa bắt đầu cởi quần áo của mình ra. Gã trọc hành động cực kì mau lẹ, gã giữ chặt lấy nàng bằng hai cánh tay hộ pháp, mặc cho nàng cố tìm cách vùng vẫy, gã lòn tay xuống kéo cái khóa chạy dọc theo đùi non nàng, cái váy dần dần tuột ra. Thằng cướp trông thấy cái quần lót dần phô ra thì cười nhếch mép đầy vẻ đắc chí. hắn cầm lấy hai bên chiếc quần kéo mạnh xuống. Cái quần lót của nàng bị gã kéo tới tận đầu gối, nàng thấy lạnh nơi giữa hai chân khi không có mảnh vải nào che đậy nữa. Nàng cố sức vẫy vùng lần nữa, hai chân nàng cố đạp mạnh vào hắn nhưng vì cái váy và cái quần lót ban nãy tên cướp chưa tụt hết ra mà vẫn vướng ở chân, giống như một cái còng giữ hai chân nàng lại.

Việc nàng cố vùng vô tình lai khiến thằng cướp càng thấy thích thú, mỗi lần nàng cố đạp hắn ra thì hai chân nàng lại giang rộng ra phơi bày chỗ kín đáo nhất của người đàn bà nơi nàng. Hắn vội vàng úp mặt vào đám lông đen của nàng mà bú mút. Nàng thấy hắn đang ngậm mấy sợi lông mu của nàng, khẽ vạch chúng ra để tìm đến với lỗ lồn nàng. Hắn bàng hoàng cả người khi thấy hai mép thịt đỏ hồng hiện ra giữa đám lông đen mượt giữa hai chân nàng, cái lưỡi hắn cố tìm mọi cách thọc sâu vào thám hiểm phía bên trong cửa động. Nàng cố la hét nhưng cổ họng như tắc lại, mặt nàng trắng bệch hoảng sợ khi trông thấy gã trọc tụt cái quần gã đang mặc, kéo theo cả cái quần trong. Cái của nợ của hắn bất ngược lên đỏ hỏn, cái đầu khất há hốc như chực nhào tới tống ngay vào giữa hai chân nàng mà thỏa mãn. Hắn chồm đè nghiến nơi người nàng, một tay hắn giữ chặt chế ngự nàng, tay kia cầm vật đàn ông lựa đúng vào khe kín của nàng mà ấn xuống. Nàng thở dài trong tuyệt vọng, Liên hiểu rằng mình sắp sửa bị làm nhục. Cố gắng đem hết sức đàn bà yếu ớt còn lại, Liên hẩy cả người lên vào lúc gã cướp sắp sửa thành công. Đang hí hửng nghĩ sắp thành công, con cặc của thằng trọc đang chỉa ra phía trước bỗng bất ngờ bị Liên nhấc cả thân hình lên. Cái đàn ông của gã đâm mạnh vào phía bụng dưới của Liên, tuy phần da thịt chỗ đó của nàng rất mềm mại nhưng phần vì Liên đem hết sức bình sinh mà nẩy mạnh người lên, phần do cu hắn đã cương lên cứng nhắc nên cú va chạm giữa đầu cu đập mạnh vào bụng Liên cũng khiến cho tên trọc rú lên vô cùng đau đớn.

Ngay chính bản thân Liên cũng chẳng thể ngờ cú nảy người trong vô vọng của mình lại làm cho tên cướp đau đớn đến thế. Gã cướp rú lên như một con heo bị chọc tiết, gã giáng cho Liên mấy cái tát cực mạnh làm nàng ngả bổ ngửa người ra phía sau. Gã thọc mạnh cái của nợ vừa bị đau đớn của mình vào trong lồn của Liên rồi nhắp thật mạnh. Gã ấn cu xuống đóng sâu vào trong người nàng thật hung dữ để trả thù việc bị nàng chơi cho một vố lúc nãy. Liên chỉ biết khóc thầm đau đớn, buông xuôi mặc tình cho thằng cướp làm nhục nàng. Đau đớn thể xác mỗi lần con cặc gã đóng sâu vào trong mình nàng cũng không bằng cảm giác nhục nhã ê chề của một người góa phụ đoan chính bị một gã cướp lạ mặt hãm hiếp. Liên cảm thấy một sự sỉ nhục nằng nề, nàng thấy mình thật có lỗi với chồng, với con và ngay cả với chính bản thân nàng. Phía trên bụng nàng, gã cướp vẫn không ngừng hành sự, cu hắn đút vào lồn nàng, hắn rướn bụng ep sát vào nàng để tiến sâu hơn vào hang động bí mật của nàng. Liên chợt thấy một cảm giác rất kì lạ chạy dọc theo sống lưng nàng. Liên không tin đó là cảm giác khoái lạc nhục dục của một con cái xa hơi đực lâu ngày đang được giao phối. Từ khi Tiến chồng nàng mất nàng chưa từng chung chạ với bất kì một người đàn ông nào, nàng không tin giờ đây mình lại thấy cái cảm giác thèm khát như nàng đã từng thấy trước đây mỗi lần ân ái với chồng. Nghĩ đến đây, nàng đỏ bừng mặt xấu hổ, nàng tự chửi rủa bản thân mình :
- Liên ơi mày đã thất tiết với chồng rối…. giờ đây bị thằng đốn mạt này hiếp mà mày còn thấy sướng ư….. mày bậy bạ quá Liên ơi……

hinh anh dien vien han quoc

. Đang lúc mếu máo nước mắt nước mũi đầm đìa thì một bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng tôi lại , tôi nín bặt mở mắt ra , qua làn nước mắt tôi thấy nàng đang ngước nhìn tôi , đôi mắt vẫn mọng nước và nước mắt khiến tóc nàng hơi bết vào má , khiến cho nàng càng thêm kiều diễm , tôi nhìn nàng với đôi mắt của một kẻ hối lỗi , nhưng vẫn ko dấu được vẻ đắm đuối của một gã si tình . Nàng cựa nhẹ và nói khẽ :
_Hiếu ..buông Ngọc ra đã ...Ngọc sắp nghẹt thở rồi ...!
Tôi giật nảy người và thấy mình vẫn đang ôm chặt nàng , nhẹ nhàng tôi buông nàng ra . Tôi cúi gằm mặt xuống ko giám nhìn thẳng :
_Hiếu xin lỗi ...chắc Ngọc đang giận Hiếu lắm ...Hiếu .... !
Nàng thỏ thẻ :
_Ngọc không giận Hiếu ...nhưng khi nãy Hiếu làm Ngọc sợ lắm Hiếu biết không ?
Tôi lắp bắp :
_Hiếu ..xin lỗi ..cũng chỉ vì Hiếu rất ..mến Ngọc ...nên ...Hiếu cũng chẳng hiểu sao Hiếu lại làm như vậy nữa ...!
Bỗng nhiên nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi , một hành động khiến tôi bất ngờ , nàng nói :
_Thế chẳng lẽ cứ mến người ta ...không biết ý của người ta ra sao mà đã có những hành động như vậy được hả !? Xưa nay Ngọc cứ nghĩ Hiếu là một người hiền lành và nhút nhát , ai ngờ ...!!
Tôi ngượng ngập :
_Hiếu xin lỗi ..chắc giờ Ngọc ghét Hiếu lắm phải ko ...chắc giờ Hiếu cũng ko giám gặp Ngọc nữa , chẳng còn mặt mũi nào gặp Ngọc nữa ...
Nói chưa hết câu tôi lập bập đứng dậy thu dọn bút và định ra về , nhưng bước ra đến cửa phòng thì trọng nói trong trẻo của nàng lại cất lên :
_Nhưng Ngọc vẫn muốn Hiếu gặp Ngọc nữa đấy ...
Tôi sững người quay lại , nàng ngước nhìn tôi , đôi má ửng hồng , tôi run run :
_Vì bài báo chưa hoàn thiện sao ?
Nàng mỉm cười lắc đầu :
_Chỉ đúng một phần thôi !
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực :
_Không lẽ Ngọc cũng ...
Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi , nàng khẽ gật đầu .
Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng , nếu nàng không ra giấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà . Tôi lao tới ôm chầm lấy nàng , lần này tuyệt nhiên ko có sự kháng cự nào cả . Không còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy , giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi , một thành công ngoài sức mong đợi , tôi hôn nhẹ lên tóc nàng , mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi ngất ngây trong hạnh phúc , tôi thì thầm :
_Từ khi nào ...từ khi nào ...vậy Ngọc ?
Khẽ tựa đầu vào vai tôi , nàng thỏ thẻ :
_Hiếu nói gì Ngọc không hiểu ?
_Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng ...mến Hiếu từ khi nào !?
Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra :
_Ai lại đi hỏi người ta câu đó , tự đi mà tìm câu trả lời đi , thôi giờ tập trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi , ko xong việc Hiếu đi mà chịu trách nhiệm với cô nhé !
Tôi nháy mắt tinh nghịch :
_Vâng , thưa sếp !
Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái . Rồi chúng tôi bắt đầu công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc . Trong khi làm việc chúng tôi có thể công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương , thể hiện sự quan tâm , âu yếm nhau , dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần , chưa quen với những cảm xúc mới lạ này ....

hinh anh dien vien han quoc

hinh anh dien vien han quoc la gi ?

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

hinh anh dien vien han quoc

Hai tay tôi giờ đựơc tự do thì bất ngờ cơ thể tôi lại bị mất thăng bằng do chân không còn chạm đất nên tôi phải quàng tay qua vai hắn và bám vào người hắn như một cột trụ để tựa. Hai chân tôi không còn thăng bằng nên tôi co chân lên làm tuột hẳn chiếc quần nảy giờ còn vướng lại dưới gối. Hai chân tôi co lên cao tựa vào hai cánh tay rắn chắc cuả hắn đang bợ mông tôi tạo nên một thế đứng vẫn thường gây cho tôi nhiều khoái cảm nhất. Cơ thể tôi hiện giờ chỉ còn bám vào hắn và dựa vào tường làm điểm tựa. Hắn vẫn nhấp điên cuồng như thể muốn thi đua cùng nhịp xe lửa vẫn đều đều. Dương vật hắn vào sâu hơn khi tôi co chân lên cao. Tôi nhắm nghiền mắt tận hưởng cảm giác âm đạo của mình được lấp đầy bởi một khúc thịt to cứng và nhớt ấm. Chợt tôi phải rên lên thành tiếng khi hắn nhấp thật mạnh và nhanh liên tục mấy cái liền. Người hắn co cứng rên lên mấy tiếng a…arh…, tay hắn bấu chặt lấy mông tôi. Tôi trân mình chịu đựng mấy dòng liền tinh dịch nóng ấm của hắn bắn xối xả vào trong âm đạo tôi. Tay tôi ghì chặt vai hắn, đầu tôi gục trên ngực hắn đê mê. Thật bất ngờ hắn đẩy tôi ra, kéo quần lên rồi mở cửa nhà vệ sinh đi ra ngoài. Trong suốt cuộc truy hoan hắn hoàn toàn không nói một lời và giờ đây hắn cũng không quan tâm xem tôi có thoã mản không hay thậm chí hỏi xem tôi tên gì. Tôi mệt mỏi cài lại nút áo, quẳng bộ đồ lót vào sọt rác vì chúng đều bị đứt đôi cả, mặc lại quần, chỉnh lại tóc rồi đi ra ngoài. Đó là lần làm tình gây ấn tượng cho tôi nhất chỉ đơn giản là vì tôi gần như bị hãm hiếp mà vẫn thấy thoã mãn vô cùng. Tôi trở về chỗ nằm, tránh nhìn vào mắt hắn nhưng hình như hắn hoàn toàn không để ý đến tôi. Trên chuyến tàu dài 3 ngày trời đó chúng tôi đã làm tình với nhau 3 lần. Lần thứ hai hắn đè tôi ra giường ngay khi đôi tình nhân kia đi ăn. Lần thứ ba hắn làm tôi sợ điếng người khi vén váy tôi lên và nhét dương vật của hắn vào hậu môn tôi ngay khi tôi đang đứng hóng gió ở hành lang, nơi mà hành khách có thể đi qua bất cứ lúc nào. Mỗi lần như vậy hắn đều xử sự rất bạo lực.

hinh anh dien vien han quoc

Xem hinh anh dien vien han quoc hay nhat 2014

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
[X] Close.