Hinh anh gai dep han quoc

Hùng có tài ngắm khe rất tốt, nhờ vậy mà tôi có được cái thọc cực kỳ sướng từ trước đến giờ. Và cái cảm giác đó càng lúc càng không thể kiềm chế được nữa, mà trong khi đó Hùng vẫn chưa thấy có phả ứng nào cả. Giờ đây toi đã phóng hai lượt tinh rồi mà Hùng mới hỉ rò rỉ, tôi không thể chịu được nữa :
Anh Hùng ơi! Tha cho em, em chịu không nổi nữa rồi, anh chẳng bắn cho em sướng gì cả. Anh tha cho em kẻo rách bây giờ thì đau lắm. Hùng giật mình, nếu Thủy mà làm sao thì anh biết ăn nói thế nào với Dương đây. Hùng nhẹ nhàng rút con dương vật đang hung hãn ra, tự tay nắc nó thí bỗng chùm pháo hoa nước bắn tứ tung, vọt qua đầu tôi, có vài giọt không đủ lực đã rơi trên mặt tôi, sao nó ấm thế không biết. Tôi mệt qua không nhấc nổi người đi tắm nữa mà lăn ra ngủ ngon lành. Trong mơ tôi thấy mình bị lột trần và treo trên một cột điện cao thế, dưới là vô sỗ những cây trông dương vật nhăm nhăm đợi tôi rơi xuống là chúng sâu xé và chọc chét thôi. Vừa hay lúc đó Hoàng đột nhiên xuất hiện, anh giải thoát cho tôi và hai đứa đưa nhau lên một chiếc thuyền nhỏ, Hoàng bành âm vật tôi ra, nhét con dương vật to cưng cứng, to tướng lạ kì vô nắc tới nắc lui. Chiếc thuyền chịu công hưởng trôi dần ra xa dần.

hinh anh gai dep han quoc

Anh nghe nói sẽ đau một chút chứ anh có phá trinh ai bao giờ mà biết, chàng nói láo, chợt nhớ cách đây mấy năm chàng phá trinh con nhỏ Thu, nhớ đến đây càng nứng cặc, chàng banh *** em Lan thọc mạnh,

Chết em anh ơi , đaaaau …quuuuááá, đang thọc mạnh nghe tiếng kêu thảm thiết của Lan, Hoàng dừng lại, đầu cặc mớI lọt qua mép *** nhưng vì quá lớn, đầu con cặc đã xé rách mép *** nên Lan đau đớn, phút sau bớt đau, *** lại càng nứng thê thảm, nghĩ rằng đã phá trinh xong, không sợ bị đau nữa, cảm giác nứng *** càng lúc càng mạnh, Lan năn nỉ, đụ em đi anh, em nứng quá chịu không nổi, Hoàng cười thầm rồi từ tốn nhấp các vô sâu …con cặc cứ ra vô nhịp nhàng, nước *** của Lan chảy ra lênh láng, nàng lại kêu rên khan tiếng

Nứng *** quá anh ơi, nếu biết vậy em đã xin anh đụ em từ lâu chứ đâu đợi đến bây giờ

Thời cơ đã đến, Hoàng rút cặc ra tận mép ***, lấy trớn đâm mạnh con cặc vào, Lan dẫy lên đành đạch như con cá lóc bị đập đầu, ahhhh, ahhhh nàng kêu rú thê thảm như heo bị chọc tiết, có khác gì đâu, gái trinh bị thọc *** còn đau hơn, lúc này thú tính nổi lên, nứng quá Hoàng đâu còn thương tiếc cái *** nhỏ nhắn nữa, hắn cứ giã hết sức như giã giò, Lan kêu gào một lúc rồi *** đang nẩy lên theo nhịp con cặc giã như giã giò bỗng im lặng không động đậy, nàng đau *** quá nên ngất xỉu, Hoàng hoảng hồn rút cặc ra và ghé xem tình trạng của Lan, bỗng nhớ lại ngày xưa khi phá trinh con Thu, mới giã 5, 7 cái nó đã ngất xỉu, khi nó tỉnh dậy mình còn đụ nó tàn bạo hơn nừa, sau này nó thú thật, đau muốn chết, nhưng càng đau càng sướng, nghĩ đến đây sẵn cặc còn đang nứng Hoàng lại đút vô *** nhấp nhẹ nhẹ chờ thời, một lúc sau Lan hồi tỉnh thấy con cặc cứng ngắc đang ra vào nhịp nhàng, *** bớt đau nhiều rồi, nàng lại bắt đầu nứng

Lan rên rỉ, nứng *** quá anh ơi, sướng *** quá anh ơi rồi nướng ,…sướng ..loạn lên nàng chẳng còn biết mình kêu rên những gì

hinh anh gai dep han quoc

hinh anh gai dep han quoc la gi ?

Lúc ngủ dậy thì đã sắp đến giờ cơm trưa, do bận chăm sóc ông chồng tối qua nên bà Loan đi ngủ khá muộn, bây giờ thức dậy bà cảm thấy hơi nhức đầu. Thức dậy không thấy ông chồng đâu, bà Loan dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân một lát. Đi ra thấy trên bàn trang điểm có tờ giấy ghi lời nhắn của ông Quang. Hôm nay ông ấy đi với bạn, tối mới về. Bà Loan tính ra khỏi phòng nhưng còn e ngại vì sợ gặp phải Phong. Nghĩ lại chuyện hôm qua, tâm trạng bà thật rối bời, nhưng bà cũng không thể tránh né Phong mãi được, và thật ra trong thâm tâm của bà thì luôn muốn gặp anh, muốn có những giây phút nóng bỏng bên anh nhưng bà cũng nghĩ đến chồng và con gái bà, nghĩ đến những luân thường đạo lý. Bà Loan xuống bếp thì cũng không thấy ai, bà thấy đồ ăn sáng Phong đã chuẩn bị sắn ở trên bàn. Ăn sáng xong đi ngang qua phòng Phong, bà chợt nhớ lại giây phút đêm qua, bà khẻ mỡ cửa thì cửa bật ra, thì ra Phong không khóa cửa. Đi đến bên giường, bà khịt khịt mũi thì vẫn ngửi thấy mùi vị của đêm qua. Bà nằm lên giường, mũi bà hít hà như muốn tìm thấy hương vị của Phong, tìm thấy mùi của người đàn ông đã suýt làm chủ thân thể của bà vào đêm qua. Bà nằm ở đó một lúc thì ngủ quên lúc nào không hay.
Sáng nay lúc ở học viện, Phong không tài nào tập trung nổi, đầu óc anh luôn nghĩ về bà mẹ vợ hấp dẫn và đáng yêu của mình. Anh nghĩ đến đôi môi ngọt ngào của bà, thân hình nóng bỏng mà anh đã được thưởng thức gần như trọn vẹn vào tối qua. Anh nhớ đến giọng nói nhẹ nhàng cùng nụ cười khả ái, đáng yêu của bà, vẻ thẹn thùng và sự quyến rủ của bà. Nghĩ đến đó tay anh vô thức đưa xuống đũng quần thì thấy *** mình đã cương cứng. Anh muốn bà là người phụ nữ của anh. Nghĩ đến vợ và con ở nhà, anh nghĩ thầm “Mình còn ở đây hơn 1 năm, làm sao ai biết được, huống hồ có ai lại nghi ngờ mẹ vợ và con rể cơ chứ”. Bà chỉ còn ở thành phố này vài ngày nữa thôi, nếu anh để cơ hội này qua đi thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ có được bà, huống hồ sáng nay anh đã đưa ông bố vợ đến nhà bạn và biết chắc đến tối ông mới về. Nghĩ vậy, anh thu dọn sách vở và chạy xe về. Trên đường về anh mua một đóa hoa hồng thật to, với một túi thức ăn lớn làm sẵn, anh muốn cho bà những giây phút lãng mạn vì anh biết mẹ vợ anh rất cô đơn vì bị ông chồng bỏ bê.
Phong im lặng đi vào nhà và khóa chặt cửa chính lại, anh không muốn có ai làm phiền anh vào lúc này, anh muốn cho bà một sự bất ngờ. Anh rón rén vào phòng mình để thay đồ, nào ngờ bà còn cho anh một sự bất ngờ hơn, Phong mở to miệng có vẻ không tin được khi nhìn thấy người phụ nữ đang nằm ngủ say sưa trên giường mình. Anh đi lại gần rồi ngồi bên cạnh bà, nhìn bà ngủ say sưa, khóe môi Phong nở lên một nụ cười ranh mãnh. Phong lúc này mới để ý bà Loan đang mặc một bộ áo ngủ trễ ngực màu đen, anh có thể trực tiếp nhìn theo cổ áo thấy được cái chỗ vừa trắng lại vừa to của bà. Bầu vú của bà thật đẹp, mặc dù đã từng dày vò nó đêm qua nhưng khi nhìn nó anh vẫn cảm thấy miệng lưỡi khô khóc. Cái phần to tròn đó lay động trước mắt anh theo mỗi nhịp thở của bà. Phong trong lòng bắt đầu thấy dục hỏa bốc cao. Hắn có thể nhìn bộ ngực trắng nõn của bà như vậy. Khẽ hôn nhẹ lên môi bà, Phong chạy nhanh vào phòng tắm, anh muốn tắm táp người mình cho thật thơm để có thể thoái mái hưởng thụ những giấy phút ngọt ngào sắp tới. Vừa tắm gội thong thả, Phong vừa vui vẻ huýt gió, miệng cười khẽ.
Ra khỏi phòng tắm, trên người Phong lúc này chỉ khoác một cái khăn tắm để che đi hạ thể của người đàn ông đang mạnh mẽ vươn cao. Anh leo lên giường, nằm cạnh bà, ngửi mùi thơm từ thân thể bà, tay anh nhẹ nhàng vén áo để tiến vào ngực bà, Phong xoa nhẹ.
“Uhm… uhm”dù đang ngủ nhưng trước kích thích của Phong, cơ thể bà Loan vẫn đáp trả sự kích thích đó bằng những tiến rên rỉ, bà khẽ xoay người qua một bên. Nhưng lúc Phong cũng đang ngây ngẩn cả người, bởi vì động tác xoay người của mình nên đùi của bà cùng góc áo ngủ đều xốc lên, bộ phận riêng tư nhất của phụ nữ liền lộ ra, cái đùi trắng tròn của bà lộ ra ngoài. Ánh mắt Phong nhìn thiêu đốt vào các bộ phận riêng tư bị lộ rõ của bà Loan. Bà Loan mặc một cái quần lót tơ tằm màu đỏ, lúc này, nó hoàn toàn lộ rõ trước mặt anh, đồi núi cao lớn trập trùng, khu rừng đen rậm rạp bị che kín không lộ ra hết….Tất cả đều nguyên thủy hấp dẫn. Phong miệng lưỡi khô khốc, dục hỏa thiêu đốt, bụng cực kì khó chịu, *** đã dựng đứng trong chiếc khăn tắm. Phong nhẹ nhành kéo dây vai áo ngủ của bà Loan xuống , một bên ngực lộ ra, lại có một điểm đỏ tươi như ẩn như hiện, cực kì mê người. Tay phải anh run rẩy, nắm lấy bộ ngực của bà. Rốt cục, cảm giác cầm một được một thứ gì đó to tròn, no đủ, mềm mại đàn hồi truyền khắp bàn tay. Anh khẽ bóp nhẹ như sợ làm bầu ngực của bà đau vậy, miệng anh cúi xuống ngậm và mút nó chùn chụt.
- “Uhm… uhm...uhm” Trước sự kích thích của Phong, bà Loan đã không còn ngủ nữa, mở mắt ra thì thấy anh con rể đang cắn mút ngực mình. Với chút lí trí còn lại, bà đẩy đầu anh ra.
- “Phong… đừng làm thế, cho Loan về đi, còn con gái Loan nữa mà”.
Phong như không nghe thấy lời bà, anh còn làm mạnh bạo hơn, không còn e dè gì nữa. Anh nằm lên người bà, hôn như điên dại lên môi bà. Lưỡi anh quấn quýt vào lưỡi bà, tay anh mân mê thám hiểm khắp cơ thể bà. Lúc tay anh tiến vào dưới váy bà thì cơ thể bà run cả lên, bà thở hổn hển, người bà cong lên sát vào anh chờ đón, tay bà choàng lấy người anh, vít cổ anh xuống, bà trao cho anh một nụ hôn nồng nàn.
- “Bây giờ em có cho anh đụ em không”. Phong buông bà ra, anh như con thú nhìn vào bà rồi nói một cách khó nhọc.
- “Mẹ…mẹ”. Bà Loan ú ớ nói không lên lời.
- “Bây giờ thì còn mẹ con gì nữa, dẹp hết đi. Bây giờ anh là một người đàn ông, và em là một người phụ nữ, thế thôi. Anh muốn em”
Không đợi bà trả lời, Phong chuyển người xuống dưới háng bà, anh kéo chiếc váy ngủ lên trên bụng, mạch mẽ xé toang chiếc quần lót hấp dẫn, rồi Phong vục mặt vào háng vùng đất thần bí của bà Loan.
- “Đừng Phong, Phong làm gì vậy”. Bà Loan xấu hổ kêu lên, mắt bà nhắm chặt, bà không muốn nhìn thấy cảnh xấu hổ này. Trước nay đối với bà, ông chồng chỉ leo lên và nhấp hùng hục, đúng 1 tư thế cổ truyền mấy mươi năm nay.
Phong mặc kệ lời van xin của bà Loan, anh say sưa hít lấy, cảm nhận lấy hương vị nữ tính lan tỏa từ nơi thầm kín của phụ nữ. Mùi hương pha lẫn với một chút nước tiểu dường như là một loại chất xúc tác tình dục. Cả người Phong trở nên khô nóng dị thường, khiến hắn không thể tự chủ được. Phong dùng lưỡi quét qua 2 bên mép *** liên tục, lâu lâu lại dùng lưỡi để thọt vào lỗ *** của bà Loan. Mỗi lần Phong đánh lưỡi là mỗi lần bà Loan run lên, người bà cứ cong lên, tay bà lúc này đã gí sát đầu Phong vào háng mình. Miệng bà không ngừng rên rỉ.
- “Uhm, em sướng quá Phong ơi…ah”. Phong không vục đầu vào háng bà nữa, mà dùng tay để đụ *** bà.
- “Em có sướng không”.
- “Ah…Em sướng…em sướng lắm, tiếp đi Phong ơi”
Phong vùng dậy, chồm lên người bà, anh lại nút lưỡi bà Loan say sưa. Anh cầm tay bà Loan đặt vào khúc củi nóng hừng hực của mình. Bà Loan lúc này cũng chỉ biết đến nhục dục, bà không nghĩ ngợi đã cởi phăng chiếc khăn tắm của anh ra, bà vuốt ve con *** của anh. Sau một hồi bị bà Loan kích thích, thấy đã đủ, Phong nhỏm dậy, lấy tay anh chỉnh con *** cho đúng cửa mình của *** bà. Phong đâm mạnh xuống.
- “Ah” cả 2 người đều rên lên đầy khoái cảm. Phong nằm yên một chút trên người bà Loan. Anh muốn cho *** bà làm quên với *** anh. Anh thì thầm bên tai bà.
- “Sướng không em”. Bà Loan chỉ im lặng gật đầu. Thấy Phong không động tĩnh gì, người bà Loan cựa quậy dưới người Phong. Phong buồn cười nhìn bà, anh vẫn không muốn động tĩnh gì.
- “Anh nhấp đi, sao không làm gì thế”. Bà Loan lúc này đã quá bấn loạn vì bị Phong kích thích.
- “Anh nhấp nhé, anh đụ em nhé”.
- “Thì nãy giờ không phải đụ người ta rồi còn gì, nhấp đi, còn hỏi gì nữa”. Bà Loan bực bội vì Phong giả ngu.
Phong cúi xuống hôn bà, rồi bắt đầu nhấp nhẹ, anh không muốn làm quá mạnh bạo, anh muốn đi từ từ vào tâm hồn của người phụ nữ này, anh muốn bà nhớ mãi về anh, anh muốn bà là của anh mãi mãi. Bà Loan vòng tay bấu chặt lấy người anh, mười móng tay như muốn cấu rách da thịt của anh. Mông bà hẩy cao lên để ***anh có thể tiến sâu vào *** bà hơn.
- “Ah….ah…Anh nhấp…nhấp…. mạnh lên nữa đi”, bà Loan nói ú ớ trong khoái cảm.
- “Anh đang nhấp đây, em chịu được không”.
- “Uhm…ah…anh cứ….nhấp…nhấp…mạnh đi”
Phong bắt đầu nhấp một cách dữ dội, *** anh liên tục ra vào *** của bà mẹ vợ xinh đẹp.
- “*** của anh làm *** em sướng không”
- “Có…ah,uhm…uhm, em sướng lắm”
- “Lâu lắm rồi…uhm…uhm…em mới sướng”. Bà Loan nói trong cơn ngứt quãng.
Phong vùng dậy khỏi người bà Loan, làm cơn sướng của bà bị đứt đột ngột.
- “Anh sao thế”
- “Em cởi áo ngủ ra đi”.
- “Vâng”. Lúc này bà Loan không còn nghĩ ngợi gì nữa, bà vùng dậy cởi áo ngủ ném sang một bên.
- “Em nằm ngang người lại, co chân phải lên”.
- “Vâng”. Bà Loan ngoan ngoãn làm theo lời Phong.
Phong chuyển mình nằm song song phía sau lưng bà Loan. Anh tiến đến sát người bà Loan, rồi cho *** mình vào từ phía sau.
- “Uhm… em sướng” Khi lỗ *** được lấp đầy bà Loan không khỏi rên rỉ.
Tay trái Phong cho bà Loan kê lên, tay phải anh vòng từ phía sau lên, bóp mạnh vào ngực bà Loan. Cuối cùng anh cũng đã làm chủ được người phụ nữ này, nghĩ đến thế Phong không khỏi cảm thấy hưng phấn, *** anh ra vào từ phía sau nhanh hơn.
- “uhm…hôn em đi”. Bà Loan quay đầu về phía sau, chủ động dâng môi lên.Lưỡi 2 người lại quấn lấy nhau trong nụ hôn say đắm.
- “Anh sắp ra Loan ơi, *** em khít quá”.
- “Ah…Nhịn tí đi anh…chờ em ra với…lâu rồi ...em không làm tình”.
Có lẽ vì khoái cảm của sự lén lút và cấm kị nên 2 người đều cảm thấy mình nhanh ra hơn so với lúc thuờng. Phong càng nhấp mạnh hơn, tay anh bóp vú bà Loan khiến bà đau điếng. Phong dập mạnh bạo từ phía sau lưng bà, *** bà bóp chặt *** anh, mỗi lần anh dập vào mông bà thì chỗ da thịt 2 người tiếp xúc lại kêu lên bạch bạch. Nhấp chừng vài chục cái nữa thì Phong không chịu nổi nữa, *** căng ra hết sức.
- “Anh ra đây… ah.ahhhhhhhh”. từ *** anh bắn thẳng luồng tinh dịch nóng hổi vào trong người mẹ vợ. Khi cảm nhận được luồng tinh dịch của Phong như chạy thẳng vào mọi ngóc ngách trong *** mình bà Loan cũng đã không chịu nổi nữa mà hét lên.
- “Em cũng ra….”. Người bà Loan rã rời sau khi xuất khí, bà nằm thở hổn hển hưởng thụ mùi vị của nhục dục, thứ mà dường như bà đã suýt để quên sau một thời gian dài.
- “Anh cứ để thế, đừng rút ra, em muốn cảm *** anh trong em”. Bà Loan vội với tay lui giữ chặt Phong lại khi cảm thấy anh muốn rút *** ra khỏi mình. 
Phong ôm chặt bà Loan vào lòng. Cả 2 nở nụ cười thõa mãn, bà Loan gối đầu lên tay anh, một tay Phong vẫn dạo chơi trên cặp núi đôi của bà.
- “Đừng nghịch nữa, chưa đủ sao, cho Loan nghỉ một tí”. Bà Loan khẽ cựa người trong vòng tay anh, lấy tay anh ra khỏi bầu ngực mình.
- “Làm sao đủ được, anh nhịn cả năm rồi mà”. Vừa nói phong lại lấy tay nghịch lên ngực bà.
- “Hừ, té ra anh xem tôi là công cụ để anh phát tiếc hả, anh xem tôi là người thay thế cho Hà Anh hả”. Bà Loan phụng phịu, giọng hờn dỗi trách Phong.
Phong lại trườn lên người bà. Anh chống hai tay quanh đầu bà Loan, mắt anh nhìn thẳng vào bà, anh nói rõ ràng từng lời một.
- “Với anh, Hà Anh là Hà Anh, em là em, em không thay thế cho người nào cả, mà cũng không ai thay thế em được, anh nói thế em có tin không”.
Bà Loan không trả lời Phong mà vòng tay cuốn anh nằm lên người mình, bà thủ thỉ bên tai anh.
- “Loan tin mà, nhưng mình làm thế này lỡ lộ ra thì sao”. Phong ôm bà Loan chật khít rồi xoay người, cho bà Loan nằm lên trên người mình, môi anh hôn lên.
- “Em đừng lo, ông chồng em đi thăm bạn rồi, bên này thì không ai biết đâu”.
- “Nhưng sau này thì sao” Giọng bà Loan có vẻ buồn rầu khi nghĩ đến tương lai, Phong đã làm bùng cháy lên những đam mê giấu kín trong con người bà, bà không muốn những cảm giác ấy mất đi một cách nhanh chóng như vậy.
- “Anh còn ở bên này hơn 1 năm mà, em bình thường hàng năm đều qua đây mấy lần để thăm bạn bè với mua sắm mà. Em cứ vờ nói với chồng là đi qua đây du lịch rồi đến đây với anh”. Phong vừa nói vừa vuốt ve lên cơ thể đầy đặn của bà Loan, người bà lúc này thật nhễ nhại vì mồ hôi sau những giây phút điên cuồng vừa rồi. Nhưng với Phong, mùi cơ thể bà lúc này thật sự quyến rũ, *** anh không kiềm chế được mà ngốc đầu lên.
- “Nhưng lúc về nước thì sao, chẳng lẽ anh bỏ bê em ah”. Vừa nói thì bà Loan cảm nhận *** Phong đang ngọ quậy ở chân nàng, bà khẽ cười rồi đưa tay vuốt ve lấy nó.
- “Ah…uhm…về nước thì anh qua thăm em cũng được mà…uhm” Phong không khỏi rên rỉ khi bị bà Loan kích thích.
- “hi…hi, anh sao thế”, bà Loan cười ranh mãnh.
- “uhm…uhm…từ từ thôi em…con rể qua thăm bố…uhm…mẹ vợ cũng được mà”. Thấy Phong có vẻ không chịu được, bà Loan càng vuốt *** anh lên xuống nhanh hơn, không những thế bàn tay còn lại còn đưa xuống vân vê 2 hòn dái anh, lâu lâu bà lại lấy tay khều nhẹ một vòng quanh lỗ đít Phong hay dưới 2 hòn dái của Phong, làm anh run lên vì bị kích thích.
- “uhm…anh sướng…haha…nhột quá…lâu lâu em gọi cu Minh qua ở lại…”
- “…rồi gọi anh qua đón nó về…chúng ta sẽ có thời gian bên nhau lúc đó”. Phong không khỏi rên rỉ khi bị bà Loan liên tục khiêu khích. Anh xoay người lại, đặt bà Loan dưới thân mình, anh hôn lên môi bà. Bà Loan lúc này cũng đã nứng *** lắm rồi, bà muốn tận hưởng những phút giây hiếm hoi bên anh. Tay bà đưa xuống, cầm *** anh cho vào *** mình.
- “uhm…em muốn…mình tiếp anh nhé…”
Phong mỉm cười nhìn bà mẹ vợ dâm dục phía dưới mình, anh cong mông lên rồi dập xuống, trong phòng tràn đầy những âm thanh dâm đãng, những tiếng rên rỉ liên tục, tiếng da thịt chạm vào nhau…

hinh anh gai dep han quoc

Một cốt truyện hay dựa trên những gì có thật, những mảnh vỡ ẩn sâu trong tâm hồn một người con gái, một bức thư nhở vả, một số phận long đong. Đã đủ để làm nên một tác phẩm chưa? Câu trả lời là có thể? Nhưng có thể với một nhà văn chứ không phải có thể với một kẻ nghiệp dư như tôi, một kẻ vẫn còn lăn lộn kiếm sống cả ngày tối về chỉ muốn thư giãn bên những bản nhạc, bộ phim, một kẻ gần gũi với những chiếc server, với những đường dây mạng, những cốc bia với khách hàng nhiều hơn là sách và bút. Tôi chỉ có vốn sống kha khá bởi va chạm với nhiều tầng lớp khác nhau, từ những anh cửu vạn bốc xếp, cho đến những công tử chịu chơi hay các giám đốc công ty lớn. Nhưng điều đấy cũng chẳng giúp gì được tôi để trở thành một cây viết được. 

Tôi đã đắn đo suy nghĩ mãi, trước khi quyết định viết hay không và khi đọc đi đọc lại những trang word ấy tôi thấy mình nên viết tiếp, viết không phải vì nghĩ rằng mình có khả năng mà viết để những người khác thấy được sự tàn nhẫn của cuộc đời. Nó không đẹp như những câu truyện mà các bạn hay được đọc. Không có hậu, không có may mắn, không có phép lạ. Có thể tôi không lột tả được hết cảm xúc của nhân vật chính nhưng quả thật nhân vật chính có những lí do để không thể viết được và tôi cũng không thể từ chối một người con gái như thế. Tôi sẽ bắt đầu viết từ hôm nay, mong rằng các bạn hãy để câu chuyện này như một bài học khác về cuộc sống, tôi sẽ cố viết để nó đủ sức bay thật xa, vươn tới đủ các thành phần của xã hội. Các bạn hãy comm để động viên, góp ‎y’ vào tác phẩm này giúp tôi nhé! Tks
P/s: Nhờ bác Ngaodu cho Thread này lên chú ‎y’ nhé! Cái này là vì cô gái ấy không phải vì bản thân tôi! Tks Bác


Câu chuyện bắt đầu ở một làng chài ven biển, nơi sóng biển ngày đêm không biết mệt mỏi xô lên những bờ cát trắng. Biển nuôi làng chài bằng những tài nguyên tôm cá vô tận trong lòng, bằng những hạt muối trắng tinh mặn chát nhưng biển cũng đôi khi tàn nhẫn để lại trong bờ những ngôi mộ tượng trưng mà chẳng có gì bên dưới bởi những cơn giông tố bất chợt, bởi những cơn sóng cả bất ngờ đã lấy đi cả thuyền và người. Tàn nhẫn là thế nhưng những người dân chài chẳng bao giờ oán trách biển, họ vẫn cặm cụi đan lưới đóng thuyền rồi bước bàn chân chai sạn bị cứa ngang dọc bởi những con hà để lên thuyền ra khơi hy vọng vào những mẻ lưới bội thu nuôi sống gia đình. Đã bao đời nay như thành cái lệ, trai tráng đàn ông sẽ lên thuyền đánh cá, soi mực, câu đêm, phụ nữ đan lưới làm muối, trẻ em thì đứa đan lưới, đứa dậm bề bề, cào mỏ quạ để kiếm những bữa canh cho gia đình hoặc có thể là lên chợ bán kiếm ít tiền mua quần áo mới. Và vòng quay dường như luôn định sẵn cho mỗi mái nhà trên cái làng chài bé nhỏ này.

Mặt trời đỏ ối đã bắt đầu trồi dần từ đường chân trời được kẻ bằng những con sóng biển đang chầm chậm đổ vào bờ tạo nên những âm thanh rì rào quen thuộc như bao buổi sáng khác. Lác đác những thuyền câu đêm về muộn đang cập bờ để các chị em phụ nữ tranh nhau những mẻ cá tôm tươi rói mang lên chợ bán hy vọng kiếm lời, phía xa nơi những mỏm đá, đám trẻ con vạn chài vừa nô đùa vừa bước thoăn thoắt trên những phiến đá đầy hà bám để cào những con mỏ quạ. Những đứa con trai con gái vui vẻ cười đùa trong bãi đá, cả đám đều có chung một bộ dạng quần áo lấm lem bùn, mái tóc khô vì nắng và gió biển, làn bánh mật đặc trưng của dân miền biển. Chợt có tiếng trẻ con hướng từ bờ cát phía ngòai những hòn đá lởm chởm đầy hà vọng vào
- Chị Trinh ơi! Em dậy rồi em dậy rồi

Một đứa con gái tóc có mái tóc xơ xác dài ngang vai được buộc tạm bằng sợi dây thun ngẩng cái trán đã lấm tấm mồ hôi hướng về nơi bờ cát nhoẻn hàm răng trắng bóc cười hớn hở
- Chích chòe hả! Chờ chị tí chị vào ngay đây!
Rồi Trinh thoăn thoăt bàn chân trần chai sạn bước lên những phiến đá đi vào bờ. Thằng bè độ 6 tuổi đen nhẻm trông khá là tinh nghịch, đôi mắt tròn đen láy như con gái vừa lấy chân té nước đùa với sóng vừa vẫy tay với chị
- Nhanh lên chị Trinh ơi không nước biển lên cao mất
Trinh rảo chân nhanh hơn trên bãi cát chạy về phía thằng em trai vừa mắng yêu
- Hư thể! Ai cho dậy sớm thế này! 
Thằng bé không đáp lời Trinh nó lấy ngay chiếc que đã chuẩn bị từ trước huơ huơ trước mặt
- Em dậy sớm để học mà! Chị dậy em học đi nào! Em muốn học giỏi như chị cơ
Trinh bật cười để chiếc rổ đựng đầy những con mỏ quạ vẫn còn bám bùn toàn thân xuống rồi kéo thằng bé lại gần thơm nựng lên má nó 1 cái:
- Rồi thế bắt đầu học nhé! Hôm nay Chích chòe của chị phải viết nhanh hơn và nhiều hơn hôm qua nhé! Xem biển có thắng được Chích chòe không nào!
Chích chòe hớn hở “dạ” một tiếng rồi chạy ra chỗ cát phẳng phiu nhất đưa chiếc que viết lên nền cát những chữ của bảng chữ cái, miệng thì ê a đọc theo những chữ vừa viết xuống. Cứ mỗi chữ thằng bé viết xuống và đọc xong sóng biển lại tiến đến cuốn những nét chữ nguệch ngọac ấy vào lòng biển như muốn học cùng với thằng bé. Cũng có những chữ Chích chòe chưa kịp viết xong biển đã ào đến cuốn lấy khiến nó hậm hực dậm chân dậm tay rồi lại chạy lên phía trên một chút để viết tránh cho những con sóng có thể đến nhanh hơn.

Trinh tháo chiếc chun buộc tóc để mái tóc lòa xòa bay trong gió biển mỉm cười ngắm nhìn em trai, mới ngày nào nó còn bé tí tẹo đỏ hỏn trong vòng tay nâng niu như sợ vỡ đồ của mẹ trong ánh mắt đầy hy vọng của bố giờ đã sắp vào lớp 1 rồi. Trinh nhớ ngày Trinh hát bài “Có con chim vành khuyên nhỏ” bên cái cũi của đứa em, mỗi lần nghe đến đoạn “Chim gặp anh chích chòe! Chào anh” đứa em trai lúc nào cũng toe toét cười mặc dù chẳng hiểu gì khiến Trinh thích thú hát đi hát lại câu đấy để chọc cười. Rồi chẳng biết từ bao giờ Trinh gọi em trai mình là Chích Chờe mặc dù bố đã đặt cho nó cái tên Mạnh Dũng, bố muốn đứa con trai duy nhất của mình mạnh mẽ, dũng cảm để sau này có thể gánh vác cả gia đình. Nhìn nét chữ nguệch ngọac của chích chòe trên bờ cát nơi mà bố đã dẫn Trinh ra ngày Trinh bé tí bảo Trinh rằng “Mặt trời của biển chính là chiếc đèn bàn vĩ đại nhất, bờ cát này là cái bảng viết đẹp nhất và những cơn sóng biển chính là thứ tận tụy hơn một người thầy khi luôn cặm cụi lau bảng cho những người hiếu học” Trinh thấy có một niềm vui nhỏ bé cứ dâng lên trong lòng như những cơn sóng biển.

Chích chòe đã kết thúc phần viết bảng chữ cái tự bao giờ, nó cất giọng trong trẻo gọi Trinh
- Chị ơi! Hôm nay em chỉ bị không kịp mất 2 chữ thôi! Mai em không để cho biển xóa kịp đâu.
Trinh tiến lại gần đứa em trai bé bỏng xoa mái tóc khô như rễ tre của nó động viên;
- Chích chòe hôm nay giỏi lắm! mai chị sẽ dậy chích chòe viết các chữ số nhé!
Tiếng chích chòe hớn hở đáp lại:
- Vâng chị nhớ đấy! Chị sai lời em mach mẹ đánh chị đấy!
Trinh gật đầu nhìn em không đáp lời rồi hướng ra bãi đá cất giọng gọi
- Ngọc ơi! Ngọc ơi! Về thôi em! Về còn ôn bài nào! Hôm nay đủ rồi!
Có tiếng đáp “vâng” vọng lại từ bãi đá rồi một bóng con gái tóc cắt ngắn đến mang tai, bước chân thoăn thoắt khỏe khoắn trái ngược hẳn với cái dáng người mảnh mai của nó chạy về phía Trinh.
- Hôm nay em đựoc nhiều phết chị ah! Thằng Cường nó nhường cho em một ít đấy!
Trinh với lấy chiếc rá nhỏ của em đổ những con mỏ quạ đầy bùn đất vào rổ của mình rồi cắp lên ngang lưng:
- Thôi đi về thôi! Về tắm rửa còn ôn bài! Không mấy hôm nữa bố đi biển về đứa nào lười học bố lại phạt đứng góc nhà đấy!
Tiếng “Dạ” chỉ còn vang lại chỗ Trinh đứng vì hai đứa đã vừa chạy vừa trêu nhau trên con đường về nhà để lại những vết chân bé xíu trên cát. Trinh bước theo sau nhìn hai đứa em cười hạnh phúc, chợt nhớ lại lời bố “Bố sẽ cố gắng để 3 đứa được học đến nơi đến chốn, Con là chị phải đôn đốc các em không được quên việc học! 3 Đứa chúng mày phải thoát khỏi cái làng chài này để trở thành kỹ sư, bác sĩ chứ không lênh đên trên biển được” Trinh liền rảo bước nhanh hơn để về kèm Ngọc năm nay vào lớp sáu, để quản thằng em tinh nghịch lúc nào cũng sẵn sàng tót ra biển chơi với lũ nhóc trong xóm. Dường như cái khao khát thoát khỏi làng chài và trách nhiệm của một người chị cả trong nhà đã khiến Trinh già dặn hơn so với cái tuổi 14 của mình…..

hinh anh gai dep han quoc

Xem hinh anh gai dep han quoc hay nhat 2014

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......