Hinh anh gai dep khoa than

Xin chào các anh e đồng dâm. Tôi cũng là 1 fan của truyện sex. Đọc được chuyện này của bác chủ thớt lâu rồi mà không thấy bác chủ thớt viết tiếp. Hôm nay tôi mạo muội xin phép mod, bác chủ thớt và anh em đồng dâm post tiếp câu chuyện về đề tài này. Cái này là do tôi viết, văn không có nhiều vì đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến xxx và xxx. Thấy truyện hay nên post thêm mắm thêm muối cho anh em đồng dâm xem xét. Đây cũng là lần đầu tiên viết truyện lên có gì không phải mong anh em bỏ qua. Truyện tôi viết tiếp theo cảm nhận của tôi, nếu không hay xin anh em nhẹ tay. Còn nếu anh e thấy tạm được thì mình sẽ post tiếp nếu được chủ thớt, mod đồng ý. Xin cảm ơn. Mời anh em đọc tiếp.
......
- Em tắm nhanh rồi vào với anh nhé.
Tuấn nói rồi và bỏ đi vào phòng, trong lòng nó lâng lâng 1 niềm vui sướng. Nó đã có mẹ nó - người đàn bà mà nó luôn thèm khát. Nó đã thành công biến mẹ nó thành người tình tự nguyện của nó chứ không phải là do hãm hiếp như mấy ngày trước đây. Giờ đây trong đầu nó hiện lên vô vàn những kế hoạch hoan lạc cùng với mẹ nó. Nó sẽ khiến mẹ nó trở thành “người vợ” tuyệt vời của nó. 
Ôi! cái cảm giác được nghe chính người mẹ đẻ của mình gọi mình là “anh yêu” mới hạnh phúc làm sao. Ôi! cái cảm giác khi tận mắt nhìn thấy người mẹ mà mình hằng đêm khao khát đang căng miệng mút khúc gân nóng bỏng, căng cứng của mình mà hạnh phúc biết bao. Ôi! Cái cảm giác được nhìn tận mắt cái *** của mẹ đang căng ra, từ từ nuốt lấy con chim to dài của mình mà sướng làm sao Ôi!!!! Thèm quá!!!!!!!
Còn nhiều thứ nữa mà nó không thể nghĩ hết được. Giờ đây mới là bắt đầu với nó, nó có thời gian, không gian, địa điểm và cả sức lực của tuổi trẻ. Nhưng có lẽ và quan trọng nhất vẫn là người đàn bà ấy. Người đàn bà mà hàng ngày nó gọi bằng mẹ mà giờ đây sẽ phải gọi nó bằng “anh yêu”. Người đàn bà dâm đãng, hừng hực như bếp than mới được khai phá. Điều mà nó mới khám phá ra cách đây vài hôm.
Tuấn bỏ đi vào phòng, chỉ còn lại mình Huyền với cảm giác khó tả và nhiều suy nghĩ. Nàng vừa mút chim cho con trai nàng xong. Một sự tự nguyện vội vã??? Hay một sự thèm khát âm ỉ??? Giờ đây chỉ còn nàng với nàng trong gương. Nàng nhìn thẳng vào mắt của mình trong gương, phải chăng là tội lỗi? (Tại tác giả viết trước Huyền đồng ý với Tuấn nhanh quá nên chỗ này mình viết thêm về sự đấu tranh lý trí của Huyền một chút để cho chuyện bớt dễ dãi quá). Tuấn với mình là mẹ con ruột cơ mà? Tại sao mình lại ham muốn đến vậy? Chuyện này là điều cấm kỵ bởi nó là chuyện loạn luân. Trước đây mình đâu có sự ham muốn đến thế? Phải chăng mình đã kìm nén tình dục gần 10 năm rồi? Phải chăng gần 10 năm rồi mình sống không phải là chính mình? Mình vẫn còn ham muốn lắm, mới hôm vừa rồi đấy thôi. Mặc dù bị hiếp dâm, mặc dù mình cảm thấy tủi nhục, tức giận và đau đớn nhưng mình lại thấy len lỏi rồi bùng phát cảm giác rất dữ dội. Mình đã rất sướng, ra khí và thậm chí còn thèm khát được uống tinh trùng của kẻ hiếp dâm đó. Ôi! Cái cảm giác ngầy ngậy, mằn mặn khó tả ấy sao mà hẫp dẫn thế? Càng hấp dẫn hơn khi mà miệng mình đang khô đi vì sướng, vì thở lại được ngậm cái chim nóng bỏng, căng cứng phun đầy tinh trùng vào. Lúc ấy nuốt mà cảm giác ngọt ngào, mình chỉ muốn nó xuất ra thật nhiều, thật nhiều và mút nó thật lâu. Ôi!!!!! 
Huyền lại rùng mình vì khoái cảm khi nghĩ đến đó. Nàng trở về thực tại khi thấy tay của mình ướt đẫm dâm thủy. Thì ra trong lúc nghĩ mông lung, Huyền đã cho tay vào móc *** mình lúc nào mà không biết. Khi nàng rùng mình cũng chính là lúc nàng đạt khoái cảm và xuất khí ra rất nhiều. Nàng rút tay mình ra khỏi âm đạo, tiện đường nàng miết tay dọc theo khe *** ngược lên mồng đốc. Khi tay nàng miết qua mồng đốc, nàng lại rùng mình và cảm thấy 1 luồn điện chạy dọc sống lưng xuống đến hai gan bàn chân của nàng. 
À, phải rồi, giờ nàng mới giật mình nhớ ra 1 điều rằng con trai nàng có cái buồi giống hệt của tên hiếp dâm mình hôm trước. Mới vừa đây thôi, nàng đã mút chim cho nó một cách thèm thuồng và tận tình. Cái mùi vị tinh dịch ấy sao nàng thấy quen quen. Nàng mới bị hiếp dâm cách đây có hai ngày nên nàng nhớ lắm. Nàng nhớ bởi vì hôm ấy nàng thèm khát cái mùi vị tinh dịch ấy. Nàng nhớ bởi đã gần 10 năm nàng chưa được làm tình, được mút chim, được uống tinh trùng... nên nàng rất nhớ, thậm chí đến hôm sau đi ngủ nàng vẫn còn thèm được bú, được mút, được uống nó. Ờ mà sao giống nhau thế? Cái đầu khấc của Tuấn và tên hiếp dâm ấy sao giống nhau đến vậy? Cả hai đều có cái đầu khấc rất đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ, cái đầu rùa ấy bạch ra như một ngọn nấm. Ở phần đầu chim của Tuấn, chỗ khấc ấy nó banh ra to y như của tên hiếp dâm. Huyền đã phải khổ sở và sung sướng tột cùng với cái đầu nấm ấy nên nàng nhớ rất rõ. Lúc đầu bị hiếp, *** nàng còn ít nước. Cái đầu nấm ấy nó long *** nàng căng ra mà đi vào. Nhưng khủng khiếp hơn là khi nó được kéo ra, nó ra đến đâu nàng biết đến đó. Nó đi ra mà Huyền cảm giác như nó kéo cả ruột gan của mình ra theo. Cảm giác tê, rát và sướng lẫn lộn. Đến khi *** nàng đã trơn chu thì cũng là lúc nó “sung” hơn. Cái gờ của đầu khấc ấy cứ banh ra như to hơn, cào vào vách âm đạo của nàng nhiều hơn và kéo theo nước *** của nàng ra nhiều hơn. Ôi! đặc biệt là lúc nó xuất tinh nhả đạn thì cái đầu nấm ấy banh ra cực đại, ép các cơ *** của nàng căng ra. Nó giật giật phóng tinh kiến cho cơ *** của nàng cũng giật giật theo và rồi nàng cũng phải xuất khí theo nó. 
Đúng rồi, lạ thật sao lại giống nhau thế nhỉ? Cái đầu nấm ấy nàng đã ngậm vào miệng mút mấy lần và cũng mấy lần nó phông lên phóng tinh vào miệng mình mà. Không thể quên được, lẽ nào???? Không, Huyền gạt đi ý nghĩ ấy, cái ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình. Chắc chỉ là trùng hơp thôi. Và điều ấy lại đem Huyền đến thực tại. 
- Em làm gì mà lâu thế?
Huyền giật mình, nàng cảm thấy hơi ngượng và xấu hổ khi Tuấn bắt gặp nàng trong tư thế này. Một tay của nàng đang bưng *** cho nước *** của nàng bớt chẩy xuống dưới chân, còn tay kia thì đang xoa đầu vú nhọn hoắt của mình. Cũng may là nàng đang quay lưng lại với Tuấn nên nàng cũng bớt xấu hổ hơn. Nhưng khi nghe Tuấn gọi nàng là “em” nàng vẫn đỏ mặt và trả lời ấp úng:
- Mẹ...mẹ .... à em ..... em... đang chuẩn bị. Em....em muốn chuẩn bị thật kỹ càng cho... cho lần đầu tiên.
Tuấn tiến lại sau lưng Huyền, nó vòng tay ra trước ôm chọn hai bầu vú căng cứng của Huyền. Nó đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên bên cạnh cổ Huyền và nói:
- Em thật tuyệt vời, hôm nay là một ngày rất đặc biệt và ý nghĩa của “vợ chồng” chúng mình. Anh yêu em nhiều lắm. Em đã xong chưa? Anh thèm lắm rồi.
- Em....Em ....Em cũng xong rồi anh ạ. Anh cứ vào trước đi, em quấn khăn rồi vào sau
- Không cần khăn đâu em. Em cứ để thế này cho đẹp. Anh thích nhìn em khoả thân lắm. Em có thân hình thật tuyệt vời.
Tuấn vẫn ôm và xoa hai vú của mẹ nó và thủ thỉ những lời đường mật bên tai mẹ nó. Nó còn đưa lưỡi liếm lên cổ của mẹ nó 1 cách nhẹ nhàng và khiêu khích. Nó thấy mẹ nó rùng mình, nổi da gà. Nó ôm xiết lấy mẹ nó khiến mẹ nó phải lắp bắp:
- Ơ kìa con...con... à anh ..... anh làm gì thế? Buông em ra, anh làm em nổi hết da gà lên rồi đây này.
- Cơ thể em như vậy là đã đồn ý với anh rồi đấy. 
Tuấn đáp nhanh và đưa luôn 1 tay xuống dưới bướm của mẹ nó mà sờ. Ôi trời, nước *** của mẹ nó đã ra nhiều thế ? Như một phản xạ có điều kiện, chim của nó cũng bật ngỏng lên áp mạnh vào mông mẹ nó. Huyền lại rùng mình, nàng rùng mình bởi hai bàn tay của con nàng đang xâm chiếm hai chỗ nhậy cảm nhất, trong lúc hưng phấn nhất. Đồng thời nàng cũng thấy rằng con trai nàng không mặc quần. Điều đó được nàng phát hiện ra khi con chim cứng ngắc của nó ép mạnh vào mông nàng. Sao mà nó nóng thế? Dài thế? Nàng cảm nhận được hết và điều đó khiến cho nàng rùng mình xuất khí thêm 1 lần nữa.
- *** em ra nhiều nước quá. Anh không chịu được nữa rồi.
Tuấn nói xong, cũng là lúc Tuấn xoay người mẹ nó lại và cúi xuống bế bổng mẹ nó lên. Nó bế mẹ nó đi nhanh về phòng của mẹ nó. Chẳng hiểu sao nó lại muốn bế mẹ nó vào đấy thay vì vào phòn nó. Huyền không còn biết gì nữa, người nàng nặng trĩu, nóng bừng. Nàng thở hắt ra khi mà Tuấn nhấc bổng nàng lên. Nàng đang sướng, sướng vì bản năng đang trỗi dậy trong cơ thể đàn bà. Sướng vì bản năng đấy đang bùng nổ khi nó được giải thoát suốt gần 10 năm bị kìm nén. Sướng vì người giải thoát bản năng ấy cho nàng chính là... con đẻ của nàng. Cả Huyền và Tuấn đều cảm thấy hồi hộp, run run, sung sướng. Thiên đường hay địa ngục đang mở cửa chờ đón họ đây? Chỉ có họ mới là người rõ nhất...

hinh anh gai dep khoa than

“Anh” và một tiếng “hít hà” thật rõ Hoa gục đầu vào vai Nam mặc cho thành âm đạo bó khít co bóp lên dương vật, rồi như một bản năng vốn có Hoa nhấp, Hoa day sự cọ sát của âm đạo lồn Hoa lên thành dương vật Nam cứ liên hồi, liên hồi.
Cứ thế Hoa nhấp, Hoa day, thành âm đạo co bóp khoái cảm của Nam không ngừng tăng, tăng đến cực điểm của khoái cảm, từng đợt tinh khí của Nam ồ ạt phóng ra theo từng nhịp giật vào sâu trong lồn Hoa.
Khi Nam phóng khí, Hoa ngừng day dí thật sát âm hộ xuống như muốn để cho khí của Nam được phóng ra thật sâu hơn vào trong âm đạo. Hoa muốn dành chọn cho Nam tột đỉnh khoái cảm của tình ái.
- Thich không anh ? – Ngước nhìn Nam, Hoa khẽ hỏi.
- Tuyệt vời – Tuyệt vời quá em ơi ! Nam đáp lại trong ánh mắt thỏa mãn.
- Em xuống nhé – Hoa lại nhẹ nhàng hỏi Nam
- Đừng em. Em không thấy của anh vẫn đang cứng đó sao ?
- Tham thế ! Em xuống rồi em lại chiều anh nữa ! Đồng ý không nào ?

hinh anh gai dep khoa than

hinh anh gai dep khoa than la gi ?

Tí vừa cười vừa bò tới dì như một con chó, lưỡi thè ra, con cu lắc lự Rồi nó dúi đầu vào giữa hai đùi của dì Tư, miệng kê vào cửa mình. Tuy dì Tư vừa tắm xong sạch sẻ, nhưng con chim của dì cũng bốc ra một mùi khai khai lẫn với mùi nước biển. Nó liếm đại vào lồn của dì như liếm một cây cà lem. Dì Tư vi ngăn lại:

“Con đừng có liếm lung tung như vậỵ Con phải biết liếm chổ nào cho người ta đã chứ. Con nên biết là trong b phận sinh dục của đàn bà có một điểm rất nhạy cảm, đó là âm vật mà người ta hay gọi là “ht le”, con vừa liếm vừa nút cái ht le này sẽ làm cho người đàn bà sướng mê tơi”.

Vừa nói, dì Tư vừa vạch hai bên mép lồn, để l ra một khối thịt nhỏ, đỏ căng. Tí liếm ngay vào đó vài cái rồi ngậm cả vào để nút. Nó thấy dì Tư hơi rùng mình và bắt đầu rên nhè nhẹ. Môi trên cạ sát vào âm vật, lưỡi của Tí thọc sâu vào trong âm đạọ Tiếng rên của dì Tư càng to thêm, lúc thì dì dang rng chân ra, lúc thì dì khép chân lại thật chặt, khiến Tí muốn ngạt thở. Rồi từ trong âm đạo, Tí cảm thấy như có một chất nhờn tiết ra, dính vào hai bờ môi của nó. Đó cũng chính là lúc mà dì Tư kêu lên :
“Ôi, dì sướng quá, sướng quá, ạ.., a…, Tí ơi… ”

Tí ngẩng đầu dậy, nhìn dì Tư với vẻ tự hàọ Dì Tư kéo Tí dậy và đẩy nó ngồi xuống ghế :
“Bây giờ đến lượt dì nút cu của con. Người đàn bà nào muốn được yêu nhiều hơn thì phải biết làm chuyện nàỵ”

Tí sung sướng ngồi yên để dì Tư vuốt nhè nhẹ con cu dương cứng và thấy hơi nhồn nht khi dì ngậm dương vật vào miệng. Dì vừa nút vừa vuốt con cu một cách thật điệu nghệ. Tí ngồi căng chân ra trong cảm giác đê mệ “Ôi, đôi môi của dì cũng mềm mại êm ái không thua gì hai mép lồn”. Nó không ngờ là được nút cu cũng sướng không thua gì được đút. Mt luồng điện bổng chạy dọc theo thân người, đưa Tí lên tt đỉnh khoái ngất, nó hoảng hồn muốn kềm lại vì sợ xuất tinh trong miệng dì Tư, nhưng đã quá trễ. Những tia khí cuồn cun tuông ra mà Tí không làm sao ngăn được. Nó vi đẩy đầu dì Tư ra, đúng vào lúc tinh dịch phung ra xối xả. Nhìn thấy mặt dì Tư dính đầy khí trắng đục, Tí sợ bị la, định mở miệng xin lỗi nhưng dì mĩm cười :
“Không sao, dì đi rữa mặt bây giờ. Con có thấy đã không ?”
“Dạ, đã. Cám ơn dì. Con thương dì quá à.”, Tí lí nhí đáp, vừa ôm choàng lấy dì Tư. Bổng tiếng chuông vang lên, khiến cả hai giật thót ngườị Liếc nhìn qua cửa số, Tí nhìn thấy chiếc Renault Espace của bố mẹ đậu ngoài sân, liền quay sang nói khẻ.
“Bố mẹ con đến rồi, ủa sao bố mẹ tới sớm vậỵ Con tưởng là ngày mai mới đến chứ”".

Dì Tư chạy vi vào nhà tắm và ra hiệu cho Tí chạy vào phòng. Nó hiểu ý, chạy vào mặc ngay một cái quần short rồi ra mở cửa cho bố mẹ, vừa ngáp dài ra vẻ như còn ngái ngủ. Dì Tư cũng từ phòng tắm đi ra, vừa lấy khăn lau b tóc ướt sủng làm như vừa mới tắm xong. Màn kịch tự nhiên đến mức bố mẹ Tí không hay biết gì về những giây phút ân ái đầu đời mà Tí vừa được hưởng mới dì Tư.

hinh anh gai dep khoa than

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

hinh anh gai dep khoa than

Xem hinh anh gai dep khoa than hay nhat 2014

Trong tích tắc em đã lỡ nhìn thấy cảnh tượng chị L không mảnh vải che thân. Chỉ tích tắc thôi. Em vội đóng sầm cửa lại, xin lỗi luôn mồm rồi đi lên quán. Lúc này em hoàn toàn hoang mang, chẳng còn biết trời trăng gì nữa, hình ảnh đó cứ nhấp nháy liên tục trong đầu em. Em ngồi vào bàn, bật laptop lên mà chẳng biết làm gì, cứ vào Chrome rồi lại thoát ra. Thực sự lúc này đây, em không còn mặt mũi nào nhìn chị L được nữa, suy nghĩ về việc nghỉ việc thoáng qua trong đầu em, nhưng rồi cũng cho qua. Cảm giác lúc này lạ lắm, vừa sợ, vừa lo, vừa bồi hồi mà lại vừa thích, tim cứ đập thình thịch. Em còn không dám nhìn về hướng nhà vệ sinh, sợ phải thấy chỉ. Em quay lại liếc về hướng toilet thì chị L đã lù lù bước về hướng em từ lúc nào, có lẽ tiếng nhạc đã át đi tiếng bước chân của chỉ, khiến em không lường trước được. Tim em như ngưng đi một nhịp, em quay lại, giả bộ chăm chú vào laptop. Em thật sự không dám quay mặt lại hướng quầy cũng như không tài nào nhấc chân ra khỏi ghế được, tay em bắt đầu đổ mồ hôi, lạnh ngắt. 
Lúc này thì có khách vào quán, là bổn phận của mình, em lấy hết can đảm đứng dậy quay lại phia quầy lấy menu cho khách, em liếc thoáng qua chỗ chị L hay ngồi thì thấy chỉ đang ghi sổ sách, vẻ mặt như chưa có gì xảy ra cả. Em tới bàn khách đưa menu rồi vào gọi con Lacoste làm thức uống cho khách, nó chả nói năng gì, cứ lầm lầm lì lì mà làm. Thật ra thì con Lacoste này không đến nỗi xấu như con cá sấu, chỉ là cách ăn mặc, cách cột tóc với cặp mắt kính nên nhìn nó giống như một con Nerd vậy, theo em nghĩ nếu nó cắt tóc giống chị L, mặc áo ôm vào một tý, tháo cặp mắt kính già nua ấy đi thì có lẽ cũng xinh phết. Đoạn rồi nó làm xong thức uống rồi em bưng lên cho khách, em lại một lần nước liếc trộm chị L, chỉ vẫn chăm chú vào đống sổ sách đó. Em cứ nhìn mãi mà không đi ý xung quanh, vấp cái chân ghế, đổ nguyên ly sinh tố xuống sàn cái xoảng. Khách giật cả mình, em thì cuống cuồng cúi xuống nhặt các mảnh vỡ lên khay mà luôn miệng xin lỗi khách. Nhặt xong miểng chai thì em quay vào đinh lấy cây lau nhà, vừa quay lại thì chị L đã đứng ngay sau lưng em, trên tay cầm đồ lau nhà. Em nhìn vào mắt chỉ được nửa giây thì cúi mặt xuống nhìn không định hướng.
-Lần sao cẩn thận nha em…!
Rồi đưa cây lau nhà cho em. Em cứ lau lấy lau để như máy móc, trong đầu lúc này suy nghĩ lung tung lên cả. 

đã 07:15 PM, trong quán có khoảng 4, 5 khách gì đấy, và họ đã có thức uống rồi, cũng không có khách nào vô thêm, thời gian nhàn rỗi lại đến. Trên cái quầy dài, chị L ngồi ở đầu bên trái, em thì ngồi gần giữa giữa, hơi dịch sang bên phải, nơi làm việc của con Lacoste, nó đang bấm điện thoại. Chị L đang nói chuyện điện thoại với ai đó, em thì cũng bình tĩnh được phần nào, thường thì hay ngồi gần bên quầy chị L, nhưng hôm nay em chả dám ngồi đấy nữa, ngồi sang bên phải gần chỗ con Lacoste, ngồi gần nó cả cũng lâu rồi mà chả nói chuyện gì thấy cũng kỳ kỳ, em liền bắt chuyện:
-Ủa bạn tên gì vậy ha?
Nó ngước lên nhìn em
-B.N
Lần đầu tiên em nghe được giọng nó, giọng miền nam, giọng cũng dễ thương. Em hỏi tiếp:
-Ùm……Bạn mấy tuổi ta?
-M…Mười bảy.
Nghe xong cũng không bất ngờ gì, nhìn nó cũng đoán chừng 17, 18 tuổi là cùng. Mà con này nó nói chuyện với em mà cứ cúi mặt xuống, lâu lâu lại ngẩng lên, cứ như nó sợ em ăn thịt nó vậy. nói thì lí nhí trong miệng. Im lặng một hồi em nói vui với nó:
-Sao em không cắt tóc kiểu khác đi, anh nghĩ em cắt mấy kiểu hàn quốc hợp lắm đó.
Nó chẳng nói gì cả, nghe xong cấu đó nó cứ dúi mặt vào cái điện thoại bấm bấm. thiệt chả hiểu nổi. Hình như em đụng chạm gì tới nó rồi thì phải, nhiều khi nó nghỉ em chê tóc nó xấu. Thôi kệ mẹ nó, em chả them nói chuyện nữa. Ngồi một hồi thì gần 08:00 PM, nó thu xếp đồ chuẩn bị đi về, con này chắc cũng làm 2 ca giống em mà ca tối nó làm tới 8h thôi, chắc thân con gái không dám về khuya một mình.

Đây là thời điểm em sợ nhất, em mong càng nhiều khách vào càng tốt, chứ để em một mình với chị L ở đây chắc em có nước độn thổ mất. Khách khứa lần lượt ra về, rồi người cuối cùng cũng đi ra, chả có ma mới nào vào nữa. Và bây giờ…trong quán, chỉ còn mình em và chị L…Em cảm thấy không khí nặng nề vô cùng, dường như không thở nổi, em ngồi chơi laptop, vào mấy trang báo kéo lên kéo xuống mãi, mồ hồ tay cứ tuôn ra. Em lại nhớ đến cảnh tượng khỏa thân của chị L, tuy chỉ thấy trong tích tắc thôi nhưng cứ ám ảnh em mãi. Thực sự lúc này cũng có hơi rạo rực trong người đó, dường như chị L cũng xấu hổ nên cứ lôi giấy tờ ra mà soạn đi soạn lại, chả nhìn lấy em một cái. Rồi cũng lác đác vài ba khách tới uống, chị L pha, em bưng ra cho khách, chả ai nói ai câu nào. 
Rồi cũng tới giờ về, em dọn bàn ghế, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, xong xuôi hết rồi cùng chị L ra ngoài. Chị L khóa cửa, em thì chằng muốn nán lại chút nào, nổ máy về trước, chẳng dám mở miệng chào chị một câu.

Về tới nhà, em tắm rửa rồi vào phòng nằm phịch xuống mà ngủ luôn, một ngày quá căng thẳng.

Hôm sau đi làm, vừa bước vào cửa, nhìn vào quầy. Em ngớ người ra như trời trồng, con Lacoste đã cắt tóc hàn quốc, nhìn cute vãi ra các thím ạ…