Hinh anh gai dep khoa than

Sự thực là thằng Mỹ cũng không chủ tâm làm như vậy khiến nó cũng lấy làm hoang mang, lo sợ vì không ngờ sự thể lại xảy ra như vậy ; nó đâu biết rằng nó vừa mới thực hiện động tác giao hợp với chị nó, một việc quan trọng chủ yếu nhất không thể nào thiếu được trong bất cứ cuộc tình nào trên thế gian này. Nó vội vàng rút dương vật ngay ra khỏi âm đạo chị vì sợ chị nổi giận tát tai nó như lúc trưa thì chỉ có nước chết mà thôi chứ chẳng phải là chuyện đùa giỡn đâu, chị nằm ngửa người ra với cảm giác bồi hồi, rung động lần đầu tiên đến với chị và chẳng hiểu sao, lúc này dưới ánh nến vàng vọt lập lòe, bỗng dưng nó thấy chị nó đẹp một cách não nùng, man dại làm sao. Nó không thể nào ngăn được sự ham muốn, khát khao, đòi hỏi lại từ từ cúi xuống vừa hổn hển thở vừa vụng về hôn lên cổ, lên hai bầu vú chị trong lúc đó thì chị âu yếm vòng hai cánh tay ôm choàng qua gáy nó rồi kéo ghịt cả tấm thân nhỏ nhắn, gầy guộc của nó xuống sát vào người chị. Vậy là đến giờ phút này đây, coi như là hai chị em đã tìm hiểu, khám phá gần như trọn vẹn thân thể của nhau rồi chứ không còn có thể dối lòng được nữa và trong hơi thở lặng lẽ, trong nhịp đập bồi hồi của hai trái tim còn non dại, chị gái đã ngương ngùng cho phép em trai mình sờ mó, mày mò nơi chổ kín của mình. Thằng Mỹ nhận thấy ở chốn sâu kín nhất của chị Trầm có lông bao phủ xung quanh và phía trên khá nhiều và đột nhiên nó lại có ý nghĩ muốn lập lại cái động tác mà khi nãy nó vừa vô tình thực hiện với chị, đó chính là động tác giao hợp trai trên gái dưới ; nghĩ vậy là nó liền khởi sự ngay, như một con kỳ đà nó lóng ngóng trường người tới leo lên nằm trên người chị nhưng nó gặp phải ngay sự phản ứng của chị, chị lắc đầu tỏ vẻ không muốn và đôi môi chị cứ mấp máy như muốn thốt lên điều gì rồi lại thôi…Thâm tâm chị thừa biết em trai chị lúc này muốn gì ở nơi chị nghĩa là nó muốn giao hợp lại với chị như sự tình cờ khi nãy, nỗi lòng thương yêu em mình vô bờ bất bến cộng với những cãm giác tình yêu thăng hoa lâng lâng bay bổng đến tận cõi lòng chị khiến chị càng lúc càng mềm lòng và cuối cùng chị đã đầu hàng chấp nhận nó một cách hoàn toàn vô điều kiện. Thấy chị không những yên lặng đồng tình mà còn từ từ hơi dang rộng cặp đùi chị ra cho nó dễ dàng nằm vào giữa hai chân chị, nó vui sướng vô cùng vụng về lần đầu dương vật mày mò tìm kiếm lổ âm đạo chị để chui vào ; sự kích thích sinh lý cơ thể cao độ khiến cho chất dịch nhờn từ trong cơ thể chị tiết ra khá nhiểu khiến cho chổ kín chị trơn nhớt không thể tả và hai bên thành môi lớn cũng như môi bé của chị đang co thắt, giãn nở ra rất rộng. Do chưa hề có kinh nghiệm vì là lần đầu tiên trong đời, thằng em phải chật vật khó khăn mãi một lúc lâu sau nó mới tìm được đích đến của nó trên thân thể chị ; mưa bên ngoài vẫn cứ rơi, không gian bên trong gian chuồng bò như chùn xuống và tất cả vạn vật sinh linh như đều đang nín thở, hồi hộp chờ đợi giây phút sung sướng, tuyệt vời nhất của hai chị em ruột họ Trần. Đầu dương vật em trai giây phút này đây đã iệc đút lọt vào bên trong lổ âm đạo chị gái, đang từ từ nhích dần từng phân một để mà càng lúc càng rụt rè đi sâu vào cơ thể chị trong lúc ấy, chị nhắm nghiền cả hai mắt, khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua nghiêng lại và đôi môi chị lần đầu tiên khẽ bật lên tiếng rên rĩ đầu đời khi trao tặng trinh tiết nguyên vẹn của mình cho em trai mình tận hưởng. Lát sau, hai hòn dái nó tuy xệ dài xuống nhưng cũng tỏ vẻ ra khá hung dũng ngang nhiên gác lên hai bên cửa mình chị nó rồi theo bản năng vốn sẵn có mà tạo hóa ban cho, nó bắt đầu nhấp nhỏm lần lượt nhấc mông lên lại hạ xuống đưa đẩy con cu nó hết thụt ra lại thọt vào sâu tận tử cung chị khiến chị nhăn mày nhíu mặt vì cảm giác đau đớn xen lẫn sung sướng dâng tràn từ phía dưới lên làm cho hai bàn tay chị cảm thấy thật là thừa thãi chẳng biết phải làm gì nên cứ mãi miết cào cào nơi tấm lưng trần gầy guộc của nó. Hết cào lưng nó, chị lại lần lên vày tới vò lui đầu tóc em trai khiến cho tóc nó cứ rối nùi lên không còn ngay ngắn, suôn mượt như trước nữa… Thằng em mười một tuổi đang vận sức giao hợp với chị gái nười tám tuổi của nó, một chuyện quả thực là loạn luân tội lỗi và oan nghiệt, trái ngang vô củng không thể nào chấp nhận được đang hiển hiện xảy ra trong cuộc đời dẫy đầy đắng cay, khổ cực này ; hoàn toàn không hề có ai hay biết chỉ có trời hay đất rõ, chỉ có không gian lắng đọng lại nơi gian chuồng bò tĩnh mịch, vắng lặng âm thầm chứng kiến cảnh tượng hai chị em ruột yêu nhau, làm tình ân ái cùng nhau và lại còn cả gan táo bạo giao hợp truyền tinh truyển giống cho nhau nữa. Hai phút trôi qua, tuy chỉ có hai phút ngắn ngủi thôi nhưng thằng Mỹ cứ mãi tường chừng như là hai tiếng, do lần đầu tiên thiếu kinh nghiệm hiểu biết cho nên nó không thể nào tự chủ kéo dài thời gian giao hợp với chị Trầm thêm một giây một phút nào nữa cả. Khi dương vật nó vẫn còn ở bên trong âm đạo chị thì bỗng dưng đầu con cu nó cứ giựt giựt liên hồi, liên tiếp bắn phụt ra những tia tinh dịch trắng đùng đục chẳng khác gì nước vo gạo và rin rít như keo dán vào cơ thể chị ; do đầu óc hãy còn non nớt, chưa hiểu biết cho nên nó sợ hãi lầm tưởng rằng nó vừa tiểu tiện vào người chị, điều đó thực sự làm cho nó lo lắng, hoảng loạn vô cùng…
-Chị ơi! Em…xin lỗi. Em …ấy rồi!!!
-Thôi, hổng…sao đâu…em

Do lớn hơn em trai những bảy tuổi cho nên chị nhận thấy chất nước mà dương vật nó xịt ra không phải là nước tiểu nhưng chị cũng hãy còn khù khờ đến nỗi chị chưa hề biết được ảnh hưởng hậu quả của thứ nước mà em chị xuất ra sau này rất có thể làm cho chị mang thai nếu giả sử như có một con tinh trùng trong chất dịch ấy gặp gỡ được với một tế bào trứng rụng trong cơ thể chị. Kết thúc cuộc tình, sau khi em trai rút dương vật ra khỏi cửa mình chị, chị thấy mặt nó lộ rõ vẻ kinh hoàng, sợ sệt trông tội nghiệp vô cùng ; tuy trời khá lạnh nhưng mặt mày nó bết cả mồ hôi mẹ lẫn mổ hôi con tuôn xuống ròng ròng chứng tỏ trong cuộc tình mà hai chị em vừa trãi qua, nó đã vận dụng hết sức lực bình sinh của bản thân để làm cho chị được toại nguyện, sung sướng và hạnh phúc nhất trên đời. Hai chị em tuy đều cảm thấy mệt mõi, rã rời sau khi rời khỏi nhau ra nhưng thực sự mà nói cả chị lẩn em đều cảm thấy khoan khoái, thư giãn, vui vẻ và phấn chấn, hưng phấn hẳn lên…
-Mỹ, nghe chị dặn nè! Không được bép xép kể chuyện chị em mình với nhau cho bất cứ người nào nghe hết. Em rõ chưa?
-Dạ!

Lẽ đương nhiên thằng Mỹ cũng nhận ra được là chuyện đêm hôm nay hai chị em nó tối quan trọng đến mức độ nào rồi cho nên chị có dặn dò nó cũng thừa thôi, hai chị em cùng nhau sắp xếp lại chổ ngủ rồi nằm xuống tìm kiếm giấc ngủ ngon lành, say sưa, không mộng mị sau một cuộc tình ngang trái cấm kỵ. Nơi thế giới bên kia, có lẽ linh hồn của cha mẹ hai chị em lúc này cũng đã hay biết được rằng hai đứa con họ đã táo bạo vượt rào để hái trái cấm nơi chốn thiên đường tình yêu và đã ăn vội nuốt vàng, chẳng biết là họ suy nghĩ như thế nào, đồng tình hay phật ý trước cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa đứa con gái đầu lòng và thằng con trai út của họ? Dẫu tâm lý họ diễn biến ra sao thì cũng đã lỡ làng hết rồi bởi vì hai chị em thực sự không còn là chị em của nhau nữa mà là một cặp già nhân ngãi non vợ chồng, hai chị em thực sự đã là người của nhau rồi không thề nào quay lại từ đầu được nữa. Trong giấc ngủ say mê, thằng Mỹ mỉm cười khi nằm mơ thấy khuôn mặt khả ái của chị Trầm./.

hinh anh gai dep khoa than

Con nhỏ để tôi đợi một hồi lâu thật lâu, xem chừng có vẻ cân nhắc kĩ lưỡng quá đó nha. Rồi nó cũng hổng trả lời, cái tay chia chia bài thiệt chậm, cổ họng phát ra một tiếng "ừ" gọn lỏn.

Ngực tôi như bị ai đó giáng cho một búa thiệt là mạnh, đầu óc ong ong như thể vừa phóng xe đâm thẳng vô tường vậy. Mặt mũi tôi đờ đẫn, tay cầm lá bài mà mém chút nữa đánh rơi. Con nhỏ thì có vẻ bình tĩnh dữ ha, có điều trên mặt nó không hiện ra nét cười cợt nữa.

Vận xui xem ra chưa hết với tôi nha. Ván đầu tiên, tôi thua trắng. Con nhỏ nheo mắt nhìn tôi như bà nội trợ ngắm phản thịt heo vậy, rồi phán một câu:

- Cho Long nợ đó, lát tính sau.

Làm mèo kêu chó sủa gì tôi còn ngại, nhưng riêng vụ này tôi không có ngại đâu nha. Tôi hùng hổ:

- Không được. Chơi phải đàng hoàng à nha.

Con nhỏ nhìn xuống đất, nói tỉnh bơ:

- Vậy Long cởi áo ra đi.

Tôi cũng hơi ngạc nhiên, không nghĩ con nhỏ này chẳng lộ tí cảm xúc nào cả. Không lẽ nó coi tôi trong phòng tắm rồi nên cũng không khoái coi nữa hay sao? Tôi lột cái áo, ngồi trần trùng trục trước mặt con nhỏ. Nghĩ tới cảnh có thể lột trần con nhỏ ra giống tui, chút xíu nữa máu của tôi thôi chảy. Có điều từ suy nghĩ tới thực tế nó lại còn lâu lắc lắm. Ván thứ 2, ông thần đèn đen sì sì vẫn cứ bám riết lấy tôi. Không đợi nó kêu, tôi đứng luôn dậy, lột cái quần ngoài ra. Trên người tôi còn đúng cái quần cộc ngắn chút xíu, hệt như bữa trước tôi bước trong phòng tắm bước ra vậy. Con nhỏ vẫn không có thèm nhìn tôi, dễ giận ghê.

Ván thứ 3, mắt tôi sáng ngời. 3 con 2, một cặp tứ quí. Tôi nuốt nước bọt đánh "ực" một tiếng, cái tay cầm bài bất giác run lên. Con nhỏ xem chừng cũng đoán được điều gì đó qua nét mặt hăm hở của tôi nên nhìn có vẻ run rẩy dữ. Quả nhiên, cho thằng thiểu năng trí tuệ cầm bài của tôi đánh mà không ăn được nữa thì cũng nên đem nó xử bắn, nhất là khi bài con nhỏ toàn 3 và 4 cọc cạch, không có nổi một cái dây ra hồn. Quân bài cuối cùng trên tay hạ xuống, mắt tôi nhìn con nhỏ chằm chằm, nhưng không có làm sao nói lên lời nổi.

Con nhỏ giờ làm bộ mặt đáng thương lắm à nha. Nó lí nhí:

- Giỡn thôi nha Long, Linh không có làm đâu, kì lắm!

Ông trời ơi, nó vừa bắt tôi hết làm chó làm mèo, lột tôi chỉ thiếu mỗi quần cộc là trở thành Adam, vậy mà giờ có thể thốt ra một câu nghe dễ nể vậy trời. Tôi hừ một tiếng. Thời điểm này mà còn mềm yếu với kẻ địch, chính là tự sát vậy. Tôi làm mặt lạnh, kêu:

- Không được nha. Nãy giờ Long làm hoài, mình lớn rồi chơi bời phải đàng hoàng nha!

Mắt con nhỏ lúng túng thấy rõ. Nó cố gắng chống chế:

- Là tự Long làm mà, Linh đâu có bắt Long làm đâu.

Tôi chưng hửng:

- Vậy hồi nãy ai kêu Long cởi áo?

Mặt con nhỏ đỏ rần. Nó ngồi ngậm tăm tới 10 phút mới thốt ra được một câu:

- Là Linh. Nhưng ... Long ép Linh mà.

Tôi khịt mũi một tiếng ra chiều bất mãn:

- Dù sao thì cũng là Linh nói mà. Long ghét nhất ai có tính hay xù đó.

Con nhỏ có vẻ dễ bị khích dữ à nha. Mặt nó vênh lên:

- Được, vậy Linh cũng làm.

Nói xong, con nhỏ quơ cái tay vô hàng nút áo. Mắt tôi nhìn tay nó chạm vô nút áo mà muốn nổ tung cả con ngươi. Nhưng trời xui đất khiến như thế nào, tôi làm một câu khiến con nhỏ chết sững:

- Long đâu có kêu Linh cởi áo?

Con nhỏ mặt mũi đần ra, nhưng có vẻ gì đó lạ lạ. Nó hỏi lại tôi:

- Vậy Long muốn sao?

Tôi ấp úng một hồi rồi lấy hết can đảm, kêu nó:

- Linh tụt váy ra coi!

Mặt con nhỏ dại hẳn đi, lúng túng thấy rõ. Nhưng chỉ một lát thôi, nó kiên quyết:

- Không được, Linh không có chịu đâu. Nếu không Linh nghỉ à nha.

Tới nước này thì tôi cũng chịu thua nó vậy. Dù sao, méo mó có còn hơn không, tôi xuống nước:

- Vậy Linh cởi áo ra coi!

hinh anh gai dep khoa than

hinh anh gai dep khoa than la gi ?

Kể từ sau lần đó, nụ hôn đầu của nó và Nhung đã trao nhau, mỗi buổi sáng nó vẫn sang chở Nhung đi học, điều thay đổi lúc này, khi ngồi sau, cô bé đó ôm tay qua bụng nó, ôm chặt như muốn vắt mấy giọt axit trong bao tử nó ra hoặc sợ nó bay đi đâu mất vậy, nó cũng cảm thấy hạnh phúc hơn, điều thay đổi khiến nó bất ngờ đến không ngờ là Nhung đã đổi cả cách xưng hô với nó, gọi nó bằng “anh”, cái từ mà khi nghe nó cảm thấy chững chạc hơn, cảm thấy to lớn đối với người con gái bên cạnh mình.

Hai đứa đã tình cảm hơn, đi chơi cùng nhau ở những nơi vui chơi, nó cảm thấy đi bên cạnh Nhung nó hạnh phúc lắm.

Chiều hôm đó, nó đi đá banh về, trời đã xệ tối, chưa tắt hẳn ánh sáng nhưng đã lờ mờ. Khi đi đến đoạn cua gần nhà nó, bỗng có vài đứa, tay cầm côn, ống tuýp, có 1 đứa cầm cây hàn, đứng chắn đường nó, dự cảm điều gì đó không tốt, nó dừng xe sớm và chuẩn bị cho tình huống sắp diễn ra. Bạn đọc hẳn sẽ cảm thấy sao nó cứng cỏi vậy, mới chỉ là học sinh lớp 10 thôi mà ? nói thêm về nó, chú nó là một võ sư dạy Thái Cực Quyền Chính Tông, khi từ nhỏ, nó đã theo chú để học môn võ này để phòng thân và tăng cao sức khỏe. Ai thoạt nhìn cũng đều nói múa gì chậm như rùa, đánh đấm cái gì không biết ??? nhưng điều thực sự của thái cực là cân bằng âm dương, trụ là chính, chậm là căn bản, nhanh chỉ theo tốc độ của sự vật, Quay lại tình huống lúc này, trong tay nó không có vũ khí, cảm thấy hơi bị thất thế, nó bỏ lại xe đạp, lùi lại và bắt đầu phòng bị.

Bỗng từ đằng sau bọn này, một người khác xuất hiện với tiếng cười ha hả, đi lại gần nó

- Chào chú em ! chú mày cố tình phớt lơ lời anh nói hôm trước à ?

- Ông muốn gì ? nói nhanh đi ko cần dài dòng

- ĐM mày chết tới rồi mà còn kênh kiệu hả mày ? tao cho mày 3 lựa chọn. Một là tránh xa Nhung ra, Hai là Qua được anh em của tao đằng sau, Ba là nhận thách đấu của tao.

- Thách đấu gì ?

- Tao với mày ngày mai tại sân vận động, sẽ đấu quyền với nhau, ai thắng thì được yêu cầu người kia làm vài điều nào đó, mà mày chắc không dám đâu, như tao đã nói đó, tao là Nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, mày không có cửa thắng tao đâu, hahaha

- Rồi ! cứ vậy đi, giờ thì mấy ông lặn đi dùm cái, tính hù người với mấy cái thứ lỉnh kỉnh kia đó hả ?

- Mày ngon lắm. 1 h chiều mai, nhớ tới đó, không đừng trách anh vô tình

- ok

Lên xe đạp về nhà, nó suy nghĩ lung tung trong đầu

Sáng hôm sau, vẫn làm cái nhiệm vụ cao cả đó, vẫn chở nàng đi học, vẫn ăn gói xôi cùng nhau. Ra chơi Nhung đến tìm nó

- Anh ! chiều nay mình vào Hồ Sen hái sen nha ?

- Không được rồi ! chiều nay anh bận

- Bận gì ?

- Anh đi với ba

- Đi đâu á ?

- Chẳng biết ! hôm qua ba nói chiều nay đi với ba thôi

- Vậy à ! vậy hôm khác mình đi hái sen nha, em nghe nói trong đó sen đẹp lắm

- Xì ! đẹp con khỉ á, toàn đỉa không, lúc đó anh bắt đỉa quăng vào chân em cho biết

- Anh dám ?

- Ha..a đừng thách anh nha 

- Ghét không nói chuyện với anh nữa, em về lớp đây

- Ừ

Nhung chạy về lớp, nhìn cặp mông núng nính trong chiếc quần xanh, nó nghĩ bâng quơ.

12h giờ trưa, nó đến sân vận động, ngồi trong quán nước, nó nhìn ra sân, lại bâng quơ nhớ đến hôm Nhung ngất xỉu.. rồi lại nghĩ lung tung.

1h giờ nhóm của thằng đàn anh dắt nhau tới, đứa nào cũng mặc áo khoác, chắc ghim hàng trong tay áo rồi, nó giật mình nghĩ “mình cũng ngu ghê, quên đem theo cái gì phòng thủ rồi”

- Thằng em tới sớm thế ? lo lắng à ?

- Lo lắng gì ? chẳng qua không muốn ông đợi thôi

- Được lắm !

- Giờ thế nào ? đấu ra sao, nói nhanh đi chiều tui bận rồi

- Đừng nóng chú em, lúc nữa lại xin anh tha thì khổ lắm

- Đừng nói nhảm, nói vấn đề chính đi

- Được ! giờ anh với chú đấu 3 hiệp, thắng 2 hiệp sẽ thắng toàn trận, mỗi hiệp ghi 3 điểm, thắng 2 điểm là dừng, mà chú mày biết ghi điểm là sao không ?

- Biết ! đánh tới là dừng hay chiến thật ?

- Chiến thật nhé ! cho máu lửa

- ok vậy đi !

Nói xong nó đi ra tán cây hôm trước, đứng đợi sẵn và chuẩn bị cho cuộc đấu, thằng đàn anh cũng đi lại, cởi áo khoác và chiếc quần thể thao, bên trong là bộ đồ Karate đeo đai đen, nó nhếch mép nhìn rồi cười mỉa mai.

- Xong rồi ! đấu hiệp 1

Nói xong thằng đàn anh lao vào nó với tốc độ vũ bào, lên 1 đá chân phải vào sườn nó, xuống thế Kinji nó đưa hai bàn tay và mu tay đỡ cú đá, bay sang một bên, cảm giác tê từ tay truyền lại, nó phải công nhận thằng này có cú đá rất mạnh. Lui người ra sau một khoảng nó lại xuống tấn Kinji chuẩn bị cho đợt tấn công mới, Thái Cực là môn võ nhu thắng cương, các bài quyền hầu như không có thế chủ động tấn công đối thủ, chỉ đỡ và tùy ý biến chiêu của đối thủ mà thôi.

Một cú đá tạt nữa được đưa vào ngay thái dương của nó, hạ người xuống, bắt tay phải lên cao hơn đầu, đỡ cú đá, lúc tay nó áp được vào chân thằng kia thì tay trái và thân người cũng đồng thời xoay nhanh qua phải kéo trở ngược chân nó lại và lôi thằng kia về phía mình, đầu gối đã sẵn sàng cho cú va chạm tới đây, thằng kia thấy tình thế bất ổn, xoay người lấy chân đang bị nắm làm điểm tựa, xoay một cú giò lái về hướng cổ của nó.

Cúi đầu xuống nhé cú giò lái, nó nâng chân và tấp đầu gối vào bụng của thằng kia, một tiếng bịch khô khan vang lên, nó buông chân và nhanh chóng lùi lại, thằng kia đang ngồi thở dốc và ho dữ dội do 1 gối vào bụng.

- 1 điểm nhé, nó nói

Sau tràng ho kéo dài, thằng kia méo mặt gật đầu, chắc thằng kia cũng đang đánh giá lại khả năng của nó

Lần này, thận trọng hơn, thằng kia quyết định chơi chiến dịch áp sát sử dụng quyền của Karate để đánh, môn Karate chủ yếu thế quyền là đánh tay, áp sát đánh rất mạnh.

Thằng kia lao tới nó nhằm áp sát nó và thực hiện ý đồ, nó vũng chãi đứng đó và đón đợi, khi thằng kia lao tới, thực hiện một vài quyền khống chế đối thủ như đánh sườn, chặt cổ, cùi chỏ xoay ngàng, không nao núng, đối với tất cả các động khác của thằng kia nó đề có cách hóa giải và đấy thằng kia ra xa.

Thấy cách áp dụng không hiệu quả, thằng kia điên cuồng lao tới sử dụng thế chân đánh liên tục, sau khi vượt thoát thế đá nó đưa chân lên định đạp vào bụng của thằng kia, nhưng hỡi ôi, cái chân nó đưa lên để tấn công là cái chân mới gẫy cách đây 5 tháng, tuy không còn nhiều bất tiện nhưng độ cứng cáp chưa cao, khi tấn công với lực mạnh sẽ gây đau hoặc có thể gãy lại vết cũ.

Cảm giác đau nhói khi nó đá trúng tay của thằng kia, thằng kia tuy có đau nhưng cú đỡ rất hoàn hảo, nó cảm tháy chân rất đau, đau có vẻ còn hơn khi va vào đá, nó mím môi thả chân xuống, điều chỉnh khoản cách cà nhắc, như thấy được lợi thế, thằng kia liền áp sát, liên tục đá trái tấn công cái chân phải của nó, sau một thế luống cuống do cái đau truyền lại, nó phản ứng không kịp và bị đá một phát nữa vào vết thương cũ.

Cảm giác đau nhói truyền đến não bộ, nó ngã xuống ôm lấy ống quyển. Thằng kia đã dừng và đứng nhìn nó cười hách dịch

- 1-1 nhé ku em !

Mím môi đứng dậy, khẽ gật đầu như trả lời câu nói kia, nó đưa chân phải về phía sau để tránh các đòn tấn công của đối thủ, nó xuống tấn Kaori, nói thêm về tấn Kaori cho độc giả chưa biết về Thái Cực, tấn Kaori chủ yếu dùng để che khuyết điểm nào đó trên cơ thể, ví như người tàn tật, khi sử dụng thế này, các bộ phận khác sẽ che chở cho vị trí bị tàn tật đó.

Thằng kia lại lao tới, sử dụng đòn tay với nó, bình tĩnh tránh né để tìm sơ hở của đối phương, khi thằng kia đấm bàn tay tới mặt nó, đưa tay vuốt nhẹ để nắm đấm đi qua lỗ tai trái, nó sử dụng thế thả lực kéo thằng kia bay theo nó, một chỏ hoàn hảo được đặt đúng vị ví nách của đối thủ, phịch, chỉ nghe thấy thế, thằng kia đã nằm oặt xuống đất, lăn trên đất và kêu la.

- Xong 1 hiệp, nó nói

Rồi nó đi lại gốc cây, ngồi xuống uống chút nước, chờ đợi hiệp đấu tiếp theo. Thằng đàn anh cố gượng dậy nhìn nó với ánh mắt đầy thù hận, và tỏ vẻ muốn ăn tươi nuốt sống nó.

15 phút sau, nó đứng ra 

- Ông còn sức đấu hiệp 2 không ? làm nhanh đi tui còn về có chuyện nữa

- Ok, các thế mày đánh, mày cũng là người biết võ, mày sử dụng môn phái nào ?

- Thái Cực Chính Tông

- Ra là vậy, nhìn uyển chuyển lắm, anh thích chú mày rồi đấy

- Khỏi cần nói nhảm, có sức thì tiến lên đi

Như chọc vào lửa giận, thằng kia tiến lên, xuống tấn nào đó của Karate mà nó cũng chẳng biết, lao đến như vũ bão, đấm vài quyền vào bụng và tạt bên hông của nó, chủ đích của đối thủ vẫn là cái chân phải đang trọng thương của nó, nó cẩn thận sử dụng Kaori để phòng thủ cho vị trí yếu thế của mình, đòn thế của đối thủ ra rất nhanh, tấn công liên tục, hai bàn tay và cánh tay của nó đã cảm giác tê rần sau nhiều cú đỡ đòn.

Bỗng như nổi điên sau cơn đau dồn dập, nó vuốt ngược cánh tay đối thủ, lao mình tới áp sát, nằm nắm đấm và đặt tại vị trí sườn, khoảng 1 đốt tay tính từ nách đi xuống, lắc mình để lấy lực, nó chấn mạnh vào sườn đối thủ và lập tức đạp chân trái bắn người trở ra. Chỉ thấy thằng kia nằm trên đất, cố gắng rút hơi thở, có lẽ đang bị tắc thở đây ???

- 1 điểm, nó nói

Thằng đàn anh đang cố gắng hít lấy hơi thở vào phổi sau cú dập trời giáng đó, thằng kia bất ngờ về khả năng ứng chiến trong điều kiện bị thương của nó, đứng dậy phủi bộ quần áo trắng có hình nắm đấm chỗ vị trí trái tim, thằng kia tiếp tục thủ thế và nhìn chằm chằm vào nó

Lao đến, đánh vào những nơi trọng yếu của nó, yếu hầu, hạ bộ thạm chí có nhiều lần đã chủ động tấn công vào mắt của nó, nó cảm nhận được sát khí đang dâng trào của đối thủ, đối thủ đã bắt đầu dùng sát chiêu, đánh những nơi mà theo đúng luật của võ thuật là cấm kị.

Nó vẫn bình tĩnh chống đỡ và tìm phương hướng tấn công, chợt đối thủ lui ra, bắn mình tới nó, lao lên không trung tung ra một cước nhằm ngay cần cổ bên phải của nó, đưa tay lên đỡ đòn, nó chưa kịp định thần sau cú giáng thần tốc vào tay, thì chân trái đã áp sát mạng sườn của nó, chỉ nghe phịch khô khốc, nó quỵ xuống, cố gắng nhịn đau và cố hít không khí, cảm giác tức từ sườn truyền lại làm nó cảm thấy khó thở. Không dừng lại ở đó, đối thủ của nó tiếp tục tấn công, không theo luật lệ có điểm thì dừng nữa, thằng kia xoay thêm một cú giò lái vào vai của nó, bay sang phải một đoạn khá xa, nó chưa đứng dậy được, 2 đòn tấn công liên tiếp làm nó choáng váng.

Như lửa giận nổi lên vì cách chơi xấu của đối thủ, nó không nói gì, thả lỏng hai tay, từ từ tiến gần lại từng bước, áp sát đối thủ, thấy nó cứ như đi bộ, dang tiến lại phía mình, thằng kia liên tục dùng đòn chân và tay để ngăn cản nó, rồi trong 1 cú đá, nó nằm chân đối thủ, quăng mạnh lên không trung, chân trái hợp với chân phải thành tư thế ngồi suy nghĩ, để chống hai đầu gối, 1 cao, 1 thấp, đã rơi đang tới cộng với sức kéo của nó, thân hình đối thủ như miếng thịt đang rơi, nguyên một bên sườn của nó tiếp xúc với đầu gối bên cao, sau đó lại đến bên thấp, đòn tấn công liên tục này làm cho đối đủ nằm đo ván tại đương trường.

Nó đứng thẳng lên, nhìn vào mấy thằng đàn em mặc áo khoác đang đứng xung quanh, nhìn 1 vòng rồi nó mỉm cười quay lưng đi lấy xe ra về.
Thằng đàn anh vẫn quằn quại nằm đó, nó chẳng biết là thằng kia có gãy cái xương nào không ?, thực tế cách ra tay này là khá nặng, thường chỉ dùng để chiến đấu chứ không dùng trong đấu võ, hôm nay sử dụng cũng là do nó mất kiểm soát…. Thở dài rồi dắt xe đi, mấy thằng đàn em, nhìn thấy thằng kia như vậy, rút ống tuýp trong tay áo ra, đang tính xông lên để làm thịt nó.

- Đứng lại hết cho tao, Thằng đàn anh hét lớn

- Tao thua rồi, không có cớ gì mà đánh nó, tụi mày về trước đi, thằng kia nói với mấy thằng đàn em và đi tới chỗ nó.

- Anh thua chú mày rồi, võ nghệ chú mày khá quá, nhưng nhớ đấy anh vẫn chưa chịu thua đâu, có một ngày anh sẽ thách đấu lại với chú mày.

Khẽ nhìn thằng đàn anh kia, tuy rằng tính khí hơi gàn dở nhưng là một người trọng võ, trọng nghĩa, trọng lời hứa, hảo cảm của nó đối với thằng đàn anh cũng tăng lên vài phần

- Ông nghe hoa Hướng Dương bao giờ chưa ?

- Rồi ! liên quan gì đến hoa đó ?

- Nó luôn hướng về mặt trời, ông coi lại mình có phải mặt trời không đã, đừng ép Hướng Dương phải quay ngược với hướng mặt trời, nói thế ông hiểu không ?

- Ừ anh hiểu !

- Cái gì của mình, nó sẽ là của mình, không phải thì mãi mãi không phải

Nói xong nó quay lưng đi lấy xe, nó dắt bộ, đi cà nhắc, không còn đủ sức để đạp nữa, cái chân phải của nó có vẻ đã trở nên đau hơn …..

hinh anh gai dep khoa than

Mỗi lần anh làm như thế, người em căng cứng hết cả lên. Dường như cái của em nó rất “căm ghét” cái lưỡi mềm và nóng kia hay sao ấy, vì mỗi lần anh làm vậy, nó lại rên lên từng hồi để phản ứng lại. Nước nhờn của em bắt đầu túa ra miệng anh, làm ướt râu của anh, và em cảm nhận được điều đó. Em cảm thấy của mình của em đang mở ra to tướng rồi, nó thèm được đ*t tơi bời rồi yêu ạ. Nhưng anh vẫn vậy, anh vẫn là anh và việc anh không chịu buông tha cho em lúc em thèm nhất vẫn luôn là việc cố hữu. Anh vẫn tiếp tục chơi em, nhưng bây giờ thì không phải bằng luỡi, mà anh hành hạ em bằng những ngón tay dâm dục của anh. Anh cho cả ba ngón tay của anh sâu trong cửa mình em, rồi ngoáy loạn lên, hết rút ra rồi lại đút vào mà không khó khăn gì. Dâm thủy của em chảy ra quá nhiều, trắng cả ngón tay của anh. Yêu ơi, em không thể chịu được nữa, giá mà ngay bay giờ em được ngắm con c*c đỏ hồng của em thì em sẽ có cái khác để tập trung vào. Đàng này em vẫn phải phản ứng liên hồi với các động tác chọc thô bạo của anh vào cửa mình em, nơi nhậy cảm và đầy nhục dục của phụ nữ, của một con cái.

hinh anh gai dep khoa than

Xem hinh anh gai dep khoa than hay nhat 2014

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

[X] Close.