Hinh anh gai dep khoe buom

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.

hinh anh gai dep khoe buom

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.

hinh anh gai dep khoe buom

hinh anh gai dep khoe buom la gi ?

Hoa nhận lời Nam thật tình tứ và để cho Nam đỡ người Hoa thẳng dậy.
Đứng lên Hoa lần kéo khóa quần, trút bỏ xiêm y chỉ còn để lại duy nhất trên người chiếc áo với hàng khuy đã cởi hết, trước mắt Nam là cả một tòa thiên nhiên nhiên tuyệt mỹ, với những đường cong con gái thật khêu gợi. Trái cấm của Hoa, âm hạch lấp ló giữa hai mép thịt đỏ hồng khép lại, vun cao như ẩn như hiện, như thấp thoáng dưới vùng lông đen, mịn màng.
Mắt Nam như đờ ra khi ngắm nhìn Hoa, ngắm một kiêt tác của tạo hóa đã ban tặng, giờ đây mang đến cho Nam. Hoa biết vậy nên cứ đứng nguyên cho Nam chiêm ngưỡng.
Dương vật Nam cương cứng đội lớp quần chỉa thẳng lên, nhổm mông lên kéo chiếc quần xuống tới đầu gối, dương vật Nam bật ra bóng loáng cương cứng
Bàn tay Nam đặt lên bờ mông kéo Hoa lại gần, Hoa khẽ nói “Em ngồi lên nhé’. Hoa tiến đến ngồi lên lòng Nam, ke đúng tâm điểm nhấn xuống, thêm một cú hích mông, dương vật Nam ngập lút cán trong âm hộ lồn Hoa.

hinh anh gai dep khoe buom

Lời qua tiếng lại giữa hai chị em đến đây lại im lặng vì lần thứ tư thằng Mỹ lại cúi xuống với nỗi niểm khát khao, đòi hỏi tìm kiếm đôi môi mọng đỏ như đóa hoa đào của chị nó và lần này, chị không tỏ vẻ trốn tránh, khước từ nó nữa mà trái lại chị còn háo hức đón nhận trao tặng, hiến dâng cho nó. Không hiểu được là đến giờ phút này đây, hai chị em đã thực sự nhận ra là cả hai đang yêu nhau hay chưa, có thể chúng hoàn toàn chưa hiểu được vấn để ái tình chính thức giữa chúng mà chẳng qua chúng chỉ hành động theo bản năng tự nhiên sẵn có mà thôi ; như hai bàn tay thằng em lúc này không hiểu do ai chỉ ai bảo mà cũng đã bắt đầu mày mò, sờ mó lung tung nơi vai nơi lưng người chị gái lớn nhất trong nhà. Lúc trưa, khi phát hiện ra chú Tư đang làm ẩu với chị mình, tình cờ nó trông thấy khoảng da ngực trắng ngần như bông bưởi của chị do mấy nút áo chị hở ra bất chợt nó có cảm giác bần thần mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời nó được mục kích thân thể của một người khác phái và lúc trở vào buồng lấy quần áo cho chị, nhìn từng cái áo ngực quần lót đầy đủ màu sắc bỗng dưng đánh thức dậy một nguồn sống mới mà bấy lâu nay đang ấp ủ yên lặng ở bên trong con người nó. Sau khi lãnh cái tát tai oan uổng của chị, nó chạy biến ra khỏi nhà rồi đi bộ mấy cây số xuống ấp Nam đến nhà thằng Luân chơi, hai thằng kéo xuống chợ vòng ra sân banh đi bắt dế cơm và dù vậy nhưng đầu óc nó sao mà cứ lởn vởn hình ảnh chị Hai nó ; suốt cả buổi chiều, nó cảm thấy là nó không được bình thường như mọi khi bởi lẽ nó mãi miết nhớ chị -một điều đặc biệt mà trước giờ nó chưa từng có chứ không phải là nó sợ chị bởi cái tát tai nổ đom đóm mắt, phải nói là nó đã “thích” chị thì đúng hơn. Do thằng bạn cứ chèo kéo rủ rê cho nên khi trời đã chạng vạng, nó mới trở về nhà bạn và chỉ được lót bụng đúng một củ khoai lang, vừa mệt vừa đói nó quyết định cuốc bộ về nhà để có dịp gần gũi với người chị thương yêu chứ không thèm ở lại chơi nữa thời may gặp chị đạp xe đi đón nó ; phải nói là khi ấy, nó mừng rỡ còn hơn cả lân gặp pháo hay đứa bé thấy mẹ đi chợ về mua cho tấm bánh. Đêm mưa này, trong gian chuồng bò kín đáo vắng lặng, trãi qua ba lần cùng chị hôn môi nhau, không thể dối lòng một điều mà từ trước tới giờ nó chưa hề có lần nào cảm nhận được đó là cảm giác rạo rực tràn dâng một cách thật khó tả ; nó tự nhận thấy lien tục có những luồng điện xuất phát từ dưới xương cùng rần rật chạy dọc lên theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa khắp cả tứ chi lẫn châu thân. Đến lúc này, nó thực sự chẳng hiểu vì sao mà hai bàn tay nó lại tự cử động ngoài ý muốn, hết sờ lên vai lại mò xuống lưng xuống ngực chị ; nó đâm ra sợ hãi vô cùng vì có thể nó sẽ bị lãnh một cái bạt tai nữa của chị do cái tội nó dám sờ mó lung tung nơi người chị. Tự dưng thằng Mỹ lại nảy sinh trong đầu óc nó cái ý muốn cởi nút áo chị như chú Tư Bình hồi trưa, lẽ đương nhiên nó không dám thực hiện theo cái ý định điên rồ ấy nhưng hai bàn tay nó thực sự chẳng hiều do ma đưa lối quỷ dẫn đường hay sao mà thản nhiên lần lên tháo cởi hột nút ốc thứ nhất ngay dưới cổ chị…
-Sao…em dám…? –Chị Trầm chỉ phản ứng nhẹ nhàng bằng cách nắm giữ hai bàn tay nó lại.
-Em…xin lỗi…chị. Tự dưng…tay em…nó…-Nó trả lời lấp lửng.
-Em…cứ cởi…đí!

hinh anh gai dep khoe buom

Xem hinh anh gai dep khoe buom hay nhat 2014

Nó tiếp đều tay cho đến khi ống thứ mười được áp xuống. Xong, nó lấy tấm khăn phủ lên lưng của mụ để giữ hơi nóng và nhiệt thể. Dầu nóng bắt đầu thấm vào da, cảm giác thật là dễ chịu. Nó ngồi chờ năm phút. Hai ả kia truyện trò ầm ĩ làm nó thấy bực vô cùng. Hai ả vẫn còn chưa chịu mặt áo vào để lồ lộ vú ra ngoài. Năm phút đã trôi qua. Tất cả các ống thủy tinh được nó gỡ từng cái một ra kêu lên thành tiếng “bốc, bốc”. Mụ từ từ lật ngữa ra. “Chị muốn cưng giác hai bên đùi trước cho chị”. Nó chưa bao giờ có khách yêu cầu như thế. Mụ biết nó ngạc nhiên nên vội nói: “Cái vụ này chỉ có chị mới làm thôi, tại vì chị hay bị hành kinh đau bụng, nếu giác hơi ngay vùng bụng dưới và hai bên đùi thì kinh nguyệt sẽ mau dứt”. Không đợi cho nó trả lời, mụ nằm ngữa ra chiếu, mắt lim dim chờ đợi. Lau chùi sơ các ống thủy tinh, nó bắt đầu chụp nó xuống hai đùi theo lời yêu cầu. Ba cái bên trái, ba cái bên phải. Ba cái ngay vùng bụng dưới. Mụ ta đếm “Một, hai…chín, còn một cái đâu, cưng úp lên chỗ đó luôn cho chị”. Nó càng ngạc nhiên mắt tròn xoe nhìn mụ, mụ vẫn thản nhiên. Nó ụp cái thứ mười vào giữa hai đùi, nơi có chùm lông đen nhánh, nơi lần đầu tiên nó thấy, nơi lần đầu tiên nó nghe mụ ta nói cái gì đó gọi là “tới tháng”. Tay của nó run run, ụp lên mấy lần mà nó cứ vuột ra, không hít vào. Mụ ta đưa hai tay xuống để bạch vùng da bẹn cho căng hơn đồng thời khép hai đùi chặt lại cho miếng bì da nhỏ xíu vung cao lên. Một tiếng “bốc” nhỏ phát ra, ống thủy tinh hít mạnh xuống đó. Mụ ta chợt rên lên sung sướng. Xung quanh “vùng đất nhỏ” đó bỗng nổi phòng cương cứng. Hai ả kia nhìn thấy cũng thích thú, cười lên hô hố khen thằng nhỏ tài ba. 15 phút nữa trôi qua, các ống thủy tinh tự động sút ra. Nó dọn dẹp và đứng dậy định ra về vì trời đã gần sáng rồi. Bỗng một ả bước tới ôm chầm lấy nó, thở hỗn hển: “Chị không có tiền đâu. Trả công cho cưng cách này là… huề. Ôm chị đi…”. Nó hoảng hồn vùng khỏi đôi tay của ả, mặt cắt không còn chút máu. Ả trề môi: “Nhát dữ dậy cưng, nè…còn hai chục lấy đỡ. Mai mốt ghé nữa nghen…”. Thế là xong, nó chỉ có võn vẹn vài ba chục ngàn nữa thôi. Thiệt tội !