Hinh anh gai dep khoe buom

Cường vẫn tiếp tục thủ dâm với hình ảnh của Lan cho đến cuối tuần. Hôm nay là Chủ nhật, nó khoan khoái ăn sáng sau giắc ngủ dài thì Lan đến.

"Chào buổi sáng," Lan đến bếp để làm cà phê để uống.
"Chào mẹ," Cường trả lời.

Lan rót đầy ly cà phê và nói với Cường “ Chúng ta cần nói chuyện “

Cường nhìn mẹ và nói “ Dạ được”

Câu trả lời của Cường làm Lan hơi ngạc nhiên, nàng không biết nên bắt đầu thế nào. Nhưng nàng nghĩ phải nói rõ chuyện này mới được. 

Nhưng trước khi Lan nói, Cường nói luôn “ Con đã bắt gặp mẹ….” 

”Cái gì?”, Lan nhìn con một cách ngạc nhiên 

"Con đã thấy mẹ….và người đàn ông khác…."

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lan, nhưng nàng hỏi "Con đang nói gì vậy? Người đàn ông nào kia?"

"Thứ bảy trước con đã về nhà vì Sơn bị ốm”

"Cái gì,…con nói cái gì?" Lan hỏi, giọng cô như lạc đi 

Cường biết nó không thể ngừng lại được nữa, và nói, "Thôi nào mẹ. Con đã về nhà và bắt gặp mẹ đang làm tình với người đàn ông khác tại phòng sinh hoạt chung."

Đầu óc Lan như quay mụ đi khi nghe Cường nói. Bằng nỗ lực cuối cùng, nàng nói cứng , "Con theo dõi mẹ hả?"

Cường cười mỉa. "Thật nực cuwowig khi nói con theo dõi mẹ khi mẹ đụ người khác tại nhà"

"Đừng nói với mẹ kiểu đó," Lan giận giữ hét to. Nàng toan đứng dậy nhưng đầu gối nàng muốn khuỵu xuống và ***g ngực nàng gần nhưu không còn không khí.

"Mẹ thật là người mẹ kinh khủng”

"Mẹ cũng thấy con….” Lan trã đũa

"Nhìn thấy cái gì??”

"Mẹ thấy con nhìn trộm mẹ khi mẹ trang điểm trong phòng”

Cường cảm thấy mặt nó bất giác đỏ lên.

"Và mẹ cũng thấy con dung quần lót mẹ để tự sướng. Con đã nghĩ gì…?!”"

Tự nhiên Cường roiwvaof thế bị động, nó phải tìm cách trã đũa mới được

"Con có gì để nói không?” Lan hỏi dồn

”Có chứ”, Cường buột miệng và phản pháo. "Con đã nhìn trộm và tự sướng với quần lót của mẹ. Nhưng ít ra cũng không bú cặc và đụ người ông khác cả đêm khi không có ai ở nhà!””

"Cẩn thận lời nói!!” Lan hét lên, nàng biết nàng đang ở thế yếu, nhưng nàng không còn gì khác để nói.
Cường đắc thắng. "Mẹ là “Con đĩ” dâm đãng Cường hối hận, nó đã không thể nào dừng kịp những lời lẽ đó, và nó biết mình đã phạm sai lầm lớn.

Lan tát Cường một cái mạnh đến nỗi mặt Cường quay sang một bên và hằn lên rõ 5 dấu tay của nàng. Cường cắn môi lại không nói gì.

Lan bật khóc. Nàng tự hỏi mình đang làm gì. Nàng nhìn Cường bỏ lên cầu thang mà long se lại. Ngoài Mạnh ra, Cường là người Lan thương yêu nhất. Chưa bao giườ nàng nặng lời với nó…huống hồ….. Lan mừng là Mạnh đã đi đánh golf sáng nay để khỏi phải thấy cảnh này…..

Cường đang nằm trên giường và giữ chặt head phone nghe nhạc mặc dù có tiếng gõ cửa.

Sau một hồi gõ cửa, Lan đẩy cửa bước vào phòng. Cường vẵn chăm chú nghe nhạc và nhìn lên trần nhà, phớt lờ sự có mặt của Lan.

Lan bước tới giường và ngồi bên cạnh Cường. Nàng cũng hoang mang và nhìn xung quanh, từ trần đến những poster trang trí trên tường. "Mẹ xin lỗi," Lan thì thầm

Cường nghe mẹ nói, nhưng lại yên lặng. Nó không biết nên nói gì lúc này.

Lan cuối cùng cũng cuối xuống nhìn con trai mình. Nhưng nhanh chóng nàng quay mặt đi, gioingj nàng nghẹn ngào . "Mẹ xin lỗi vì đã đánh con…vì tất cả những gì đã xảy ra…." Nàng khóc nấc leenn.

Cường hít một hơi thật sâu và gỡ tai phone ra. Nó thật bối rối và không biết nói gì. Nhưng nhìn mẹ nó khóc làm nó thấy tim nó như tan chảy. Cuối cùng nó nói: “Con xin lỗi vì đã gọi mẹ như vậy…” Cường thì thầm

"Cảm ơn con," Nàng đáp và lau nước mắt. Lan liền hỏi. "Con sẽ không ker chuyệ này với ba chứ…?."

Cường biết thế nào câu hỏi đó cũng được đặtra. Thực tình, nó cũng không biết nên hành động thế nào cho đúng . "Con không biết nữa” nó trả lời thành thật.

Cả 2 rơi vào sự yên lặng trong thoiwf gian khá lâu. Cường phá không khí nặng nề ấy với âm lượng chỉ đủ để 2 người nghe. "Vì sao mẹ lại làm vậy?"

"Đó là câu chuyện dài” lan vừa trả lời vừa ngước mắt nhìn Cường, vài giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

"Con có thời gian để nghe mà." Cường dịu dọng, dường như nó đang muốn chia sẻ với mẹ để tìm hiểu rõ nguyên do.

Lan lặng lẽ đến gần cửa sổ và nhìn ra ngoài trời. Trời đang mưa rất nặng hạt, và Mạnh có lẽ sẽ không về sớm được . "Thời tiết thay đổi thật thất thường," nàng lảng tránh.
"Nếu mẹ không muốn thì thôi vậy," Cường nói

Lan đến ngồi cạnh Cường, cầm tay Cường và nói "Mẹ đã có một vài sai lầm trong cuộc đời mình. Nhưng cuộc tình này là sai lầm lướn nhất. Nó bắt đàu từ cách đay một năm. Thực tình mẹ cũng chưa bao giờ muốn chuyện này sẽ xảy ra. Mẹ thấy ba con là đủ cho mẹ và không cần them ai khác”. Lan dừng lại, thở dài.. "Nhưng sau khi ba con mắc bệnh, ba đã không còn nhòm ngó gì đến mẹ. Ba con không ham muốn chuyện đó lắm, và khi ông ấy uống thuốc để chữa bệnh thì ông ấy mất hết ham muốn ít ỏi còn lại."

Cường chăm chú lắng nghe như khích lệ mẹ kể tiếp

"Ba con lớn tuổi hơn mẹ nhiều…còn mẹ thì đang ở độ tuổi nhu cầu tình dục mạnh nhất…."

"Ôi” Cường thốt lên

"Con nói con muốn nghe mà. Con có muốn nghe tiếp không?" Lan nắm chặt tay Cường, nửa như muốn câu trả lời là có

Mọi việc đã không thể dừng được rồi, Cường nghĩ . "Không, mẹ tiếp tục đi”

"Được thôi, gần một năm trước, mẹ và Hùng gặp nhau do công việc…sau đó 2 người đã ăn tối và uống rượu…mẹ nghĩ hôm đó mình hơi quá chén.. Điều tiếp theo mẹ biết là bọn mẹ hôn nhau trong xe của Hùng và sau đó mọi việc như con biết – mẹ và Hùng bắt đầu ngoại tình"

"Mọi việc trông đơn giản quá," Cường nói. "Còn có gì khác nữa không?!."

"Đúng, rất đơn giản nhưng mọi việc đều có lý do của nó." Lan chớp mắt. "Đó là cách mọi việc bắt đầu…Cái mẹ muốn là một ai đó quan tâm mình….một ai đó thèm khát mình và muốn mình….." Lan lại khóc. "Một người phụ nữ cần được người đàn ông hiểu và yêu họ."

"Như vậy ba không yêu và không hiểu mẹ?!?"

"Không phải vậy. Chỉ có điều ba con quá hăng say vào công việc và gần như quên mất mình có người vợ cần quan tâm và chia sẻ” 

"Mẹ cũng làm việc rất hăng say mà. Mẹ đã tạo nên nhiều thí nghiệm thành công” Cường thành thật.
"Cảm ơn con, điều con nói thật ý nghĩa," Lan nói, tay nắm chặt tay Cường hơn, nàng mỉm cười sau khi lau nững giọt nước mắt. "Mẹ vẫn còn nây thơ khi cưới bố con, lúc ấy mẹ vẫn chưa hiểu hết về tình yêu." Lan lại nhìn đi nơi khác như thể ngoài trời kia cơn mưa đang dần nặng hạt thú vị hơn nhiều.

"Vậy mẹ có yêu ba không?"

"Có. Và ba con cũng rất yêu mẹ."

"Như vậy không đủ sao!”

"Tình yêu thay đổi, lúc đầu là sự đam mê về tâm hồn và thể xác… nhưng dần dần nó thay đổi. Khi con người ta già đi, ham muốn của họ giảm đi. Nhưng thật không may, chỉ có ba con giảm đi, còn mẹ thì… . Đó là lý do chính. Lúc đầu, khi cưới là tình yêu đích thực…nhưng về sau ham muốn thể xác mới quan trọng. Nói cách khác tình dục là nhất trong mọi mối quan hệ của người nam và nữ”."

Cường gật nhẹ đầu. Bởi vì điều nó nghĩ nhiều nhất, nhiều đến nỗi trong lúc ăn, chơi học và thậm chí ngủ là tình dục 

Lan dường vừa kể vừa như đang mơ về một giấc mơ đẹp mà nàng đã trải qua. "Khi mà Hùng xuất hiện, mẹ đang ở tình trạng như vậy. Bác sĩ nói với mẹ nên tránh làm chuyện đó trong thời kì ba dung thuốc vì ảnh hưởng đến sức khỏe. Và khi mẹ cô đơn nhất, buồn nhất thì Hùng xuất hiện. Nhưng mọi việc chỉ đơn thuần là mẹ cần ai đó quan tâm, chia sẻ vào lúc đầu. Sau đó thì càng ngày nhu cầu tình dục càng tăng, mẹ và Hùng đã cùng nhau làm nhiều điều…như con đã biết…!."

Cường cảm thấy hơi khó chịu. Hai môi nó như khô lại. Nó muốn mẹ nó dừng không nói về chủ đề này nữa. 

"Hùng đã yêu cầu mẹ làm nhiều điều và mẹ đã đáp ứng. Như cởi quần lotsvaf thủ dâm bằng tay tại công sở, ăn mặc hở hang chỉ để Hùng hìa long…." Lan dừng lại và nhìn Cường. Nàng thấy mặt Cường đã đổi sang màu đỏ.. "Con muốn nghe nữa không?"

"Nữa đi mẹ." con cặc của nó giật giật trong quần..

Lan đứng dậy và đi về phía cửa sổ lần nữa

Cường nhìn theo mẹ. Nàng đang mặt chiếc váy ngắn bó sát bộ mông tròn lẳng.Phía trên nàng mặt chiếc áo cổ V để lộ làn da trắng ngần và một phần ngực. Cường đoán chắc Lan đang chuẩn bị đẻ đi mua sắm hay gặp ai đó.

"Mẹ mong trời nhanh ngớt mưa," Lan quay lại, và Cường thấy 2 núm vú nàng hằn rõ trên áoNàng dựa vào bệ cửa và trầm tư như đang suy nghĩ gì đó.. 

Cường thấy khó chịu khi con cặc nó đội cứng trong quần. Nó gần như mất kiểm soát

"Càng ngày, mẹ và Hùng càng dạn dĩ hơn. Có một lần cả 2 làm tình trên tàu và xung quanh rất nhiều người. Hùng nâng mẹ lên, phủ chiếc váy mẹ lên và làm tình với mẹ Mẹ gần như đã đụng tay người đàn bà ngồi kế bên. Hùng còn bảo mẹ bú nữa ..Bọn mẹ tranh thủ làm mọi nơi có thể. Có lần mẹ đã làm tình trong thang máy….."

Cường nuốt nước bọt ừng ực. "Con đĩ thèm cặc….," nó nghĩ, con cặc nó giật giật không ngừng.
"Ba con…không bao giờ để ý đến chuyện đó…huống hồ gì bảo mẹ bú…."

"Con thấy mẹ nuốt tinh trùng nữa," Cường buột miệng và nói nhanh, "Con đã nói vậy àh?"

"Ừh," Lan gật đầu, để xác nhận việc nàng đã làm. "Mẹ đã bắt đầu thích nó. Nhưng mẹ biết chắc, một số nuwx rất thích được bú liếm…và nuốt tinh dịch của đàn ông.Hoặc coa thể mẹ đã bị điều khiển. Nhưng nói gì thì nói mẹ thích cảm giác làm người yêu mình sướng ." Lan dunwgf lại lần nữa như để lấy thêm sức mạnh nói tiếp. "Hùng cũng là người chỉ mẹ làm tình ở…hậu môn."

"Làm tình ở…hậu môn?," Cường gần như hét lên..

"ừh," nàng thì thầm. "Mẹ đã nguwnagf uống thuốc tránh thai cách đây vài năm rồi. Mẹ thấy không vấn đề gì…vì ba mẹ đã không làm tình lâu rồi. Chính vì vậy, Hùng không thể bắn tinh vào trong lô…âm đạo mẹ được." Lan nhìn con và nói, "Con vẫn muốn nghe chứ?"

"Nữa đi," Cường vội trả lời
"Khi mẹ không để Hùng làm tình ở âm đạo thì mẹ đểHùng thỏa mãn với hậu môn mẹ. Lúc đầu nó khá đau và khó chịu, nhưng càng ngày mẹ càng thích thú." Lan lại dừng lần nữa để nhìn con. Nàng thấy nó có vẻ mặt rất hiếu kì. "Và như vậy, mẹ và Hùng làm tình ở mọi nơi như trong xe, ở trong công ty, toilet,..ở mọi nơi mà con có thể nghĩ ra. Nhưng chưa làm tình ở phòng ngủ ba mẹ bao giờ."

"Chừng đó chưa đủ sao?," Cường nói, và trông nó hơi giận giữ.

"Mẹ xin lỗi." Lan lại gần giường và ngồi xuống, nàng cầm tay Cường và nói. "Con tha thứ cho mẹ chứ?"

Thay cho trả lời Cường hỏi, "Mẹ có yêu ông ta không?"

Lan nhìn con với vẻ mặt kì lạ. "Hùng àh? Tất nhiên là không. Hùng có gia đình hạnh phúc với 2 đứa con nhỏ. Cái mẹ cần là tình dục. Con đã nghe rồi mà!?"

"Vâng,."

"Còn con và Nga thế nào?"

Cường ấp úng. "Cũng ổn."

Lan cười. "Cũng ổn?!"

"uh…con đã bú cho Nga nhiều lần nhưng Nga chưa bao giờ làm vậy với con vì Nga nói nó dơ bẩn. Cô ấy chỉ dung tay cho con cực khoái." 

"Thật là lạ. Theo như mẹ biết phụ nữ thích bú đàn ông hơn, còn với đàn ông họ nói đó là dơ bẩn."

"Con nghĩ là con khác biệt, con rất thích được bú…." Mặt Cường đỏ bừng lên. "Điều này thật xấu hổ. Và dường như mẹ và con trai cũng không nói về vấn đề này!."

Lan lại cười. "Vậy thì làm cái gì khác biệt đi. Nếu con không nối với mẹ con nghĩ mình sẽ nói được với ai?" Lần đầu tiên Lan cười lớn. "Cường,mẹ xin lỗi vì đã đánh con …Mẹ biết con còn trẻ và đang phát dục, mẹ không trách con khi con nhìn trộm mẹ…hoặc dung quần lót mẹ để thủ dâm ." Mặt Lan đỏ lừ khi nói điều này

"Vậy bây giờ thế nào?" Lan hỏi

"Con sẽ không nói cho ba biết đâu, nếu mẹ muốn hỏi về điều đó!."

Lan nhắm mắt và thở dài như trú được gánh nặng. "Cảm ơn con yêu. Mẹ sẽ không gặp lại Hùng nữa đâu," Nàng nói. "Mẹ ôm con được không?" Lan mở rộng tay ra.

Cường tiến lại gần và Lan liền ôm chặt lấy. Điều đầu tiên nó thấy là cảm giác mềm mại nơi ngực của Lan và hương thơm ngây ngất tỏa ra từ người nàng . Con cặc của Cường lại giật giật trong quần. Lan buông con ra và Cường xấu hổ che con cặc đang đội lên một cục trong quần.

Lan nhận ran gay sự bối rối của con. Nàng cũng không ngạc nhiên khi thấy con cương cứng lên như vậy. Nàng cười như thể chế diễu Cường là đứa trẻ hư hỏng.

"Con xin lỗi" Cường lí nhí.

"Chúng ta cũng cần nói chuyện về điều này nữa," Lan nói và liếc nhìn vào con cặc đang đội lên trong quần của con
"Được ạh…," Cường trả lời như máy, nó đang thắc mắc "điều này" mà mẹ nó nói có nghĩ là gì

Lan đứng lên đi vòng quanh phòng, đột nhiên nàng quay lại và thấy ánh mắt Cường đang nhìn chằm chằm vào phía sau của nàng. "Chiếc váy này có ngắn quá không, mẹ nghĩ mẹ đã lên kí..," Lan nói với dọng bình thường nhất có thể.

"Không,. Trông nó ổn lắm... Ý con là mẹ có…... phía sau rất đẹp."

"Cảm ơn con yêu, con có thể dung từ “mông”," Lan cười. Nàng tiến lại gần Cường và hôn nhẹ lên môi nó. "Con có thích đi mua sắm với mẹ không, mẹ cần vài thứ." Lan tựa vào vai Cường, mắt nàng nhìn thẳng vào Cường. 

"Được ah," Cường nói. "Ý con là…con không có dự định nào cho hôm nay cả”

Lan ngạc nhiên với câu trả lời của con, bởi vì mua sắm là điều mà những đứa con trai tuổi như Cường không thích cho lắm. "Vậy hãy chuẩn bị để đi mua sắm cùng mẹ nào." Lan lại hôn lên moi Cường, nhưng lần này lâu hơn nụ hôn thông thường một chút.Và rồi nàng nhìn vết dduwtws nhỏ trên môi Cường. "Mẹ cũng xin lỗi vì điều này nữa," Lan nói và chỉ tay vào môi Cường. Và rồi nàng lại hôn vào vết cắt đó.. Và thật bất ngờ, trong vô thức Lan le lưỡi liếm quanh vết cắt đó. Khi nhận ra điều mình đang làm, Lan liền rụt lại nhanh chon. Nàng thấy con cặc của Cường vẫn dựng đứng trong quần. Nàng ghé sát tai con vào thì thầm, "Mẹ có vài cái quần lót trong kệ để đồ giặt." Và nàng nhanh chóng thêm vào, "Và cái màu đỏ sẽ ở đó vào tối nay là cái mới nhất." Lan cười lướn khi thấy mặt Cường đỏ lừ. Nàng chợt nhận ra rằng thật kích thích khi chọc ghẹo Cường

"Mẹ…ẹ..ẹ..ẹ!!!" Cường hét lớn và tim nó đánh trống trong ***g ngực

hinh anh gai dep khoe buom

Nga cựa người, “mệt quá …” Tôi chụp liền cơ hội, “để Khải xoa bóp cho chị,” sợ Nga không đồng ý, tôi bước vòng ra sau ghế và bắt đầu xoa bóp hai bờ vai Nga. “Ah?” Nga rên nhỏ, bàn tay tôi xoa nắn từ vai rồi lên đến mang tai, bắt đầu từ ót, những ngón tay tôi lần dọc cổ rồi xoa vòng bắp thịt trước ngực nơi giáp nối với cần cổ. Nơi đây, bàn tay tôi đã luồn qua cổ áo, da tôi tiếp xúc trực tiếp với da thịt của Nga, con cu tôi cứng ngắc, chỏi phồng cái quần xà lỏn, cấn vào thành ghế. Không biết vô tình hay hữu ý, Nga than nóng, mở thêm một nút áo trên cái áo đã sẳn mở rộng, Nga cầm cổ áo vung vẩy tìm chút gió cho người. Đứng đằng sau, tôi nhìn rỏ ràng hai cái núm vú chĩa lên, khiêu khích mỗi khi làn áo tung lên, Nga không mặc áo ngực! Tôi chịu hết nổi rồi !

hinh anh gai dep khoe buom

hinh anh gai dep khoe buom la gi ?

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

hinh anh gai dep khoe buom

Đà Nẵng những ngày nắng oi bức, Nó đi làm về mệt đừ người tranh thủ ăn miếng cơm rồi mở ltop lên nó vào web. Nó đọc lại bài mình vừa viết, đọc những cm và thấy buồn. 1 Nổi buồn da diết. Quá khứ có quá nhiều chuyện buồn vui lẫn lộn, Còn hiện tại của nó cũng đang rất buồn. Phải chăng với cái cuộc sống xô bờ này con người luôn đem mọi thứ ra để cân đong đo đếm. Nó ghét nhất là khi bị người nó yêu đem ra so sánh nó với 1 ai. Không phải vì nó sợ thua kém họ mà theo như nó nghĩ khi đã có sự so sánh nào đó, chắc chắn trong mắt người nó yêu nó không phải là tất cả. Sáng nay vừa ngủ dậy nó đã nhận rất nhiều, rất nhiều tin nhắn của em. Nó chẳng thèm đọc. Chọn delete all 1 cái nó xoá tất cả tin nhắn. Nó thừa biết em nhắn gì cho nó. 2 ngày nay nó đọc cái tin nhắn đại loại như vậy là quá đủ rồi. Tình yêu ư ? Giờ em có thực sự được yêu và HP không khi bên em giờ đây không phải là anh. Có lẽ anh hơi tự cao nhưng sự thật trước mắt, dù em có cố gắng để che dấu đến mấy nó cũng nhận ra được. Có những sự thật khi đã phơi bày thì chẳng nên nói dối nhau làm chi. Có cố gắng đi chăng nữa thì cũng chỉ là để tự lừa gạt bản thân mình. Em nói cuộc sống của em giờ đã có đựơc những gì em mong muốn, Tình yêu có, Hạnh phúc có, Tiền bạc có. Nếu vậy thì em cứ bình yên bên người ấy . Dù không ở cạnh em nhưng anh thừa biết những gì em đang có và cuộc sống của em như thế nào. Hạnh phúc là gì khi mổi ngày em ở nhà 1 mình từ sáng đến chiều tối, có khi vài ba ngày chẳng thấy mặt người đó. Cuộc sống hạnh phúc là như vậy ak. Hay mổi đêm em lại bập bùng bên ánh đèn mờ của quán bar, uống cho đến khi say khước rồi lại cầm máy điện cho anh và khóc. Như em nói đó là giọt nước mắt của hạnh phúc đó anh. Trái tim anh anh biết ai là người nắm giữ, quá khứ của anh anh không thể quên đi được. Em chưa bao giờ chịu nhìn vào quá khứ của anh để hiểu và cảm thông cùng anh. Em chỉ biết ghen với quá khứ của anh. Giờ đây khi đã cất bước ra đi nhưng mỗi lần điện cho anh em vẫn ghen với Quá khứ đó. Phải chăng em là 1 người quá ích kỷ. Rời xa anh để tìm 1 hạnh phúc mới cho mình. Anh chấp nhận điều đó, từ trước đến giờ anh luôn tôn trọng quyết định của em dù nó có làm anh buồn hay đau khổ. Nhưng .... Cuộc sống của em Hạnh phúc lắm. Anh hiểu mà, Hạnh phúc theo nghĩa của em .

hinh anh gai dep khoe buom

Xem hinh anh gai dep khoe buom hay nhat 2014

Mình vẫn sống cùng dì và càng hiểu thêm về dì hơn, nhưng mình vẫn lạnh lùng như hùi mới về nhà mới này, và dường như dì sống chung với 1 thằng suốt ngày chẳng nói j nên cũng ít nói hẵn, cũng hay cười nhưng mà cực ít và lạnh tanh, dì mồ côi, có 1 người em trai, nhờ ba mẹ mình mà cậu em ham học đó đã được đi du học bên Anh và cũng vừa lập gd trước ngày mẹ mình mất vài tháng, hình như là lấy 1 con Mễ mới qua du học bên Anh luôn hay sao ấy.
Nói chung là cuộc sống khá bình lặng trôi, đi học về, ăn cơm, sống với không gian riêng của mỗi người nhiều hơn, mình đặc biệt thấy dì chẳng bao giờ đi ra ngoài, dì có quen đc với cái bà bán tạp hóa và kèm luôn chở thịt gần nhà nên sáng nào bà đó cũng hay qua hỏi “hôm nay có muốn mua j ko? Bà chở thịt rồi lựa đồ tươi mua luôn cho”, thỉnh thoảng dì cũng đi ra đầu đường hay tiệm tạp hóa mua mấy cái linh tinh, đường muối, tiêu, bột ngọt,… đồ thôi.
Rồi cũng kết thúc năm lớp 10 với nhiều thứ zui zẻ xen lẫn nỗi buồn,ngay từ đầu tháng 6 thì ba mình đã bay ra ngoài HN để xây chi nhánh ks ngoài đó còn ks và vài quán trong này thì hình như cô 4 với lại chú bạn nối khố của ba trông coi nhưng hằng ngày vẫn gửi sổ sách và mail cho ba tính toán đều đặn.Hè đó mình làm quen được với mấy thằng gần nhà, đi đá banh suốt luôn, nhưng rồi có 1 ngày trong hè đó, mình ko biết nhắc lại như nào nữa, mà hình như nó như này…..
Sáng sớm hôm đó, 1 ngày oi bức của sg mình thức dậy, đánh răng, rửa mặt xong, mình bước xuống nhà thì thấy dì ấy, vẫn cái kiểu váy với áo, dì ấy mang cái váy cứng kiểu công sở í, nhưng vẫn màu đen tới đầu gối, cái áo thun bó màu nâu đậm, nhìn da trắng lắm các thím ạh, dì thấy mình thì nói:
-Đói chưa???
Mình trả lời:
-Rồi dì!!!_ nói xong mình ngồi xuống bàn luôn.

Ngồi vào bàn ăn thì thấy tô bò kho bốc khói nghi ngút, vài cái bánh mì trên đĩa thì bụng mình khá là sôi. Dì ngồi vào bàn, mình xé bánh mì ăn trước, nói chung là cũng khá ngon, nhưng mà thịt bỏ nhiều quá, ác cả mùi của khoai tây các thím ạ.Sau đó Dì đứng dậy cầm cái cảu(rổ) rau sống ngồi lại bàn và hỏi:
-Ngon ko???-Dì cười hỏi.
Mình chỉ gật đầu nhẹ mà ko trả lời j, Dì lại nói thêm:
-Dì nấu từ sớm mà đợi con dzậy nên thịt hơi mềm xíu nha.
Mình chẳng nói j, lại cắm cúi ăn, dì cũng cầm muỗng. Ăn xong mình vào rửa miệng rồi nói vọng ra:
-Lát con đi đá banh_ dì “ờm, hum qua có nói òi mùk”, rùi mình lên phòng thay đồ, xuống đi đá banh.Ra đầu ngõ thì thấy có thằng bạn đứng đợi, 2 thằng mình cùng vào quán uống nước mía đợi thằng kia, mình nãy uống ít nước nên giờ tu 2 li và đó là cái ngu của mình, lúc 3 người đủ rồi cùng lên xe đi tới chỗ sân cách nhà chừng nửa km ,vừa vào sân đá đc 2 , 3 thi bụng mình đau inh ỏi, nhưng vẫn cố chạy, nhưng rồi, cảm giác khó chịu ấy lớn dừng lên, tới lúc mình hết chịu nổi thì đòi thay người, ra sân thằng bạn hỏi ”sao dzậy, mới đc 1 chút mà”, mình nói” tao đau bụng quá,chắc chạy về nhà quá mày ơi”, nó nói “trong đây có nè “rồi chỉ mình, mình chạy về hướng WC, vừa vào thì hôi thúi chịu không nổi.Mie, ruồi nhặn lum la, còn có 1 đống kít của thằng shit nào nữa ấy, gớm quá mình ra lấy xe chạy về luôn.Chạy trên đường cứ sợ ị ra quần luôn ấy chứ, nhưng ráng nín, mình chạy thằng về nhà, mở cửa cổng phi thẳng vào nhà khi nhìn thấy cái cửa chính chỉ đang khép hờ, vọt lẹ lên tầng 2 vì cơ bản là tầng 1 nhà vệ sinh sao thì các thím biết rồi.Mình mở cửa chạy thẳng vào thì tái mặt thấy………………………….. ………. ………………