Hinh anh liem lon

Nó và Em quen nhau cũng bình thường như những đôi trai gái trong cái trường cấp 3 này. Một cái trường cấp 3 của huyện, chuyện cũng sẽ chẳng có gì nếu nó không phải là 1 người quá nổi tiếng ở trường. Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cũng không khá giả lắm ở vùng nông thôn nhưng nó lại có phong cách sống của giới thành phố. Là một hot boy thời ấy của trường vì phong cách ăn chơi, quậy phá và 1 chút bảnh trai. Nó được nhiều người con gái trong trường kể cả những chị lớp trên quý mến và dành tình cảm cho nó. Nhưng nó chẳng quan tâm, nó chỉ thích ai là lao vào tán tỉnh rồi vài bữa sau nó chẳng nói lời chia tay hay gì cả. Nó sẽ lặng lẽ ra đi nếu nó không thích nửa. Vốn nó như vậy, vì khi quen ai nó chẳng bao giờ nói từ “ Yêu” mà đã không nói yêu thì làm gì có chuyện chia tay. Hồi học lớp 10 và 11 không biết bao nhiêu con gái phải sống dỡ chết dỡ vì nó. Nó chẳng quan tâm dù ai bên cạnh nó có khóc lóc hay níu kéo nó. Cuộc sống của nó sẽ tiếp tục bình yên như vậy nếu năm nó học 12 không xảy ra một chuyện làm cuộc sồng của nó thay đổi hoàn toàn. Sáng 22/8/2005 trường nó đã tập trung để tiếp tục 1 năm học mới. Sáng đó nó chẳng màng chuyện trường nó làm gì, vẫn thói quen cũ nó lại la cà mấy quán café gần trường. Uống café và nói chuyện với bạn bè cho đến khi nào trường nó làm xong mọi thủ tục để phân chia phòng học rồi làm 1 vài chuyện gì nửa, nó cũng chẳng quan tâm. 8h nó nghỉ chắc là đã xong mọi việc nó bắt đầu vào trường xem lớp nó học phòng nào. Vào đến trường thì nó thấy ông hiệu trưởng vẫn đang huyên thuyên chuyện gì đó. Nó dừng lại ở cổng để xem tình hình. Mẹ sao giờ này mà mấy ông chưa xong nhỉ, có chuyện gì không mà lâu thế không biết. Nó chửi rùi nhủ thầm trong lòng. Rồi nó cũng tìm cách để qua được bức tường lửa của trường để tiến vào sân trường. Vừa thấy nó mấy đứa bạn nó ở trong thì cứ như là thấy mẹ đi chợ về. Nó mà gặp bạn bè trong lớp thì tám cũng không thua gì mấy bà. Tụi con gái trong lớp nó cũng thích nó không phải vì chuyện gì mà vì nó vui tính lại hay tám với mấy con nhỏ. Tìm được cho mình 1 chổ ngồi trong hàng của lớp nó cố chen vào ở giữa hàng để giám thị không để ý đến nó. Nó ngồi sau lưng con nhỏ T nó lại để ý con nhỏ đang mặc bộ áo dài mới khá mỏng. Vậy là nó lây bút ra vẽ lên mấy sợi gân sau lưng T. Nó và T là bạn thân với nhau từ lớp 10 đến giờ nên Con nhỏ bít nó nghịch cũng chẳng nói gì, nó thì ngồi sau cười khúc khích. Nó mở lời trêu nhỏ T:
- Nè nè có đồ mới mà không khao gì nha
- Khao gì nửa, nãy giờ đôi mắt ông được rửa mắt rồi đòi gì nửa
-Trời ak. Tui có nhìn gì đâu mà rửa với không
- Thôi tội lắm người ơi, ông cứ làm như tui không biết ông ngồi sau lưng tui làm gì hết ak. 
-Hehe, sao bửa ni ăn mặc sexy thế, không sợ ak.
-Sợ gì?-
-Thì sợ mấy thằng thấy vậy thả dê bà sao hehe.
-Tui thách đó, thằng nào mà thả dê ra tui bắt lại nhốt vào phòng giám thị hết hjhj.
-Bà ghê quá, hèn gì lên 12 rùi mà không có 1 mối tình rách haha.
-Tui chẳng cần thằng nào hết, cần thằng này bên cạnh tui là đủ rùi hii, nói rùi nhỏ đưa tay chỉ vào nó. Làm nó ngây người ra.
-Ơ thế mà lâu nay tui không biết, ai chứ bà thì tui ở bên cạnh cả cuộc đời này cũng được. Nó nói nhưng trong lòng vẩn suy nghĩ vẫn vơ, không biết hum ni con nhỏ ăn nhầm thuốc gì.
-Ak nhớ nghen, tui ghi nhớ vào bộ não rùi sau này đừng ân hận nha. Tui mà nhớ thì không bao giờ quên đâu. Ông sẽ khổ cho mà xem hjhj. Nhỏ nói làm nó thấy rờn rờn gai ốc. 
-Uhm nhớ mà hj. Rồi nó ngôi lặng im suy nghĩ. Không biết con nhỏ này đùa hay thật đây. Chắc 3 tháng hè làm nhỏ này có vấn đề rùi . Nó cười 1 mình làm nhỏ cốc 1 cái vào đầu nó.
-Hâm ak. Sao ngồi im lặng rùi cười như thằng ngố vậy.
-Không có gì. Vui thì cười không được ak. 
-Ak uhm. Mà nè ông biết năm ni khối 12 mình có chuyện gì mới không.
-Không, tư nhiên hỏi làm sao tui biết mà có bao giờ tui quan tâm đến chuyện gì ở trường đâu. 
-Lúc nảy thầy hiệu trưởng thông báo năm ni khối 12 sẽ có 1 lớp bị chia ra vì trường không đủ phòng học. Mong rằng không phải lớp mình.
-Vậy ak. Tưởng chuyện gì quan trọng lắm. 
-Chuyện đó mà không quan trọng ak. Lỡ lớp mình bị chia sao, ông không thấy buồn nếu lớp mình mỗi đứa 1 ngã ak.
-Có gì đâu buồn, vui thì có. Tự nhiên có thêm bạn mới thì phải vui chứ. 
-Thế nếu lớp mình bị chia mà tui với ông không được học 1 lớp với nhau ông cũng không buồn ak.
-Có buồn chút chút hi. Mà cũng học trong 1 trường mà lo gì. 
-Nhưng ngồi học không có ông ngồi nói chuyện cũng buồn
Thôi bà đừng nói nhiều nửa xem thầy thông báo lớp nào bị chia kìa.
-Ak uhm. Biết rùi, lạy trời không phải lớp mình
Năm nay trường mình do không đủ phòng học vào buổi sáng nên 10 lớp 12 sẽ rút gọn lại thành 9 lớp. Lớp 11A10 sẽ chia vào các lớp còn lại. Sau đây là danh sách các học sinh lớp 11a10 sẽ phân bố vào các lớp. Thầy H đang huyên thuyên ở trên thì ở dưới này đã loạn cả lên. Cũng may lớp nó không bị chia nếu không cung thấy hơi bun bun,Nhỏ T là vui hơn cả nhỏ cười tít cả mắt. sau khi phân bố học sinh lớp 11a10 xong thi các lớp bắt đầu vào phòng để gặp giáo viên chủ nhiệm.Lớp nó có 8 đứa mới chuyển vào từ 11a10, 3 nam 5 nữ. Vào lớp nó lại chọn bàn kế cuối để ngồi. Đây là chổ ngồi yêu thích của nó, gần cửa sau của lớp nó có thể đi ra ngoài mà không cần xin phép giáo viên nếu nó muốn. Nó đến chổ ngồi thì nhỏ T cũng lẽo đẽo theo nó rồi ngồi cạnh nó. 
-Làm gì theo tui giữ vậy bà, đình ám tui cả năm học cuối cấp này ak
-Sí chảnh giữ, tại người ta cũng thích ngồi ở bàn này mà. Ngồi ở đây mát lại ra vào thoải mái hj.
-Bà đừng có lý do lý trấu, mới có mấy e lớp 11a10 vào bà phải cho tui kiếm e nào ngồi cạnh chứ. Ám tui hoài vậy.
-Có em này rồi không được ak
-Em nào chứ em này thì chắc chết. Bà giữ như bà chằng ngồi cạnh tui chắc học xong cấp 3 tổn thọ. 2 năm rùi con 1 năm nửa cho tui sống với chứ.
-Thì ông vẫn sống sờ sờ đó thôi. Mà ông khỏi lo bàn trên mình chưa có ai ngồi, đen gì cũng có 1 em về ngồi bàn đó. Lúc đó ông tha hồ mà vẽ gân ngươi, tui khỏi chịu cái nạn đó mỗi lúc ngồi chào cờ với ông.
-ờ chắc vậy. lạy trời lạy trời hjhj
-ông lạy gì nhiều giữ vậy.
-lạy nhiều cho hiệu nghiệm hì.
1 lát sau thì y như rằng lời cầu nguyện của nó có hiệu nghiêm. 2 em mới vào lớp tiến lại bàn trước nó. Nhỏ T lại được nước cười tít mắt.
-sướng nha
-sướng gì trời
-2 em 1 lần luôn hjhj. Lần này ông bị bao vây bởi yêu nữ nha hi. Con nhỏ ngồi trước mặt tui tui biết nè. Còn này ghê lắm, hoa khôi lớp 11a10 đó. Nó chảnh lắm. với lại nhà nó cũng khá giả nên coi người khác không ra gì. Còn con nhỏ ngồi trước ông tui không bit. Mà cũng dễ thương hey. 
- Dê thương sao bằng bà được hj. Nó nói làm nhỏ đỏ mặt
-Sí ông mà cũng biết vậy nửa ak. 2 năm nay tui tưởng ông bị mù nửa chứ.
-Đâu có đâu, nhưng ai ở bên cạnh tui đều dê thương hết mà hjhj. Tui có nói bà dễ thương đâu mà mù với không.
-Ông vừa phải thui nha. Nhỏ giận nó quay mặt đi. Nó cũng chăng nói gì ngồi cười cười làm nhỏ T càng tức hơn. 
Rồi cô chủ nhiệm vào nói gì đó nó củng chẳng quan tâm. Nó chỉ quan tâm đến con nhỏ ngồi trước mặt nó. Trông nhỏ cũng không đẹp lắm nhưng rất có duyên với đôi mắt buồn và hai má lúng đồng tiền. Còn con nhỏ ngồi bên thì chảnh thôi rồi luôn. Gọi là dân cung sành điệu thời đó ở trường, nhỏ này đi học mặc áo dài mà chơi nguyên cái ai ngực màu đỏ nhìn vãi hàng. Nó ngồi đằng sau cũng chẵng màng làm quen hay hỏi hang gì. Nó ngồi sau ngắm mấy sợi gân đang dính trên người 2 con nhỏ ngồi trước. Phải công nhận con nhỏ ngồi trước chơi nguyên cái sợi gân màu đỏ làm nó khoái chí. Nó có cái sở thích kỳ cục và cũng là cái trò mà nó hay nghịch mấy đứa con gái trong lớp nó. Cứ lần nào ngôi chào cờ nó mà ngôi sau con nhỏ nào là nó lấy viết ra tô theo đường gân trên áo mấy con nhỏ. Làm mấy đứa đó về giặt mãi chẳng ra. Có điều may mắn cho nó là mấy đứa trong lớp biết nó chỉ nghịch thôi chứ chẳng có ý gì nên cũng không bao giờ làm to chuyện. mỗi lần như vậy mấy nhỏ đó chỉ chửi nó 1 câu:” nghịch vừa thôi cha nội” vậy là xong. Nó ngỗi suy nghĩ bân quơ thì nhỏ T giật giật tay nó làm nó tỉnh người ra. 
-Gì vậy cha nội, thấy người đẹp nên ngây người rùi ak. Đồ 35
-Đâu có đâu tại bùn ngũ nên vậy thôi mà. Ngồi cạnh bên có người đẹp mà người đẹp giận nên thấy bùn……. Ngũ hj.
-Thôi ông định ngồi đây nịnh tui ak. Về kìa xong rồi. Ngay mai bắt đầu đi học bình thường. Mà cô nói năm ni ông bị hạnh kiểm yếu học kỳ 1 đó.

hinh anh liem lon

Nga cựa người, “mệt quá …” Tôi chụp liền cơ hội, “để Khải xoa bóp cho chị,” sợ Nga không đồng ý, tôi bước vòng ra sau ghế và bắt đầu xoa bóp hai bờ vai Nga. “Ah?” Nga rên nhỏ, bàn tay tôi xoa nắn từ vai rồi lên đến mang tai, bắt đầu từ ót, những ngón tay tôi lần dọc cổ rồi xoa vòng bắp thịt trước ngực nơi giáp nối với cần cổ. Nơi đây, bàn tay tôi đã luồn qua cổ áo, da tôi tiếp xúc trực tiếp với da thịt của Nga, con cu tôi cứng ngắc, chỏi phồng cái quần xà lỏn, cấn vào thành ghế. Không biết vô tình hay hữu ý, Nga than nóng, mở thêm một nút áo trên cái áo đã sẳn mở rộng, Nga cầm cổ áo vung vẩy tìm chút gió cho người. Đứng đằng sau, tôi nhìn rỏ ràng hai cái núm vú chĩa lên, khiêu khích mỗi khi làn áo tung lên, Nga không mặc áo ngực! Tôi chịu hết nổi rồi !

hinh anh liem lon

hinh anh liem lon la gi ?

Hắn tiếp tục hôn con bé, tay hắn bắt đầu sờ soạn, hắn không muốn làm gấp vì hắn muốn tận hưởng cơ thể non tơ và áp dụng những gì hắn thấy mà chưa có dịp thực hành. Một tay hắn đặt lên ngực,, một tay sờ lên mông, con bé lớn quá, cái vú mới nhú mà đã vừa tay hắn, cái mông thì to và chắc nịt. Con bé là hiện thân của sắc đẹp và sự dâm loàn. Nó run rẩy dưới tay ba nó. Hắn cởi từng cúc áo, hắn xoa lên vú rồi lại cởi ra, chiếc áo sờn củ rơi xuống đất. Con bé chỉ quanh quẩn ở nhà nên cơ thể nó không một vết đứt, toàn thân mịn như lụa, không một vết tì, sự ưu ái của hắn bây giờ phục vụ lại chính hắn.

Hắn rời bỏ đôi môi ẩm ướt để khám phá vùng đất mới, khám phá những ngọn núi mát mẻ trong lành. Khi môi hắn lướt trên ngọn đồi non, môi con bé bộc ra những tiếng ú ớ vô thức, nó không thể kiềm chế. Cái lưỡi với những cái gai li ti chà lên đầu vú con bé, kích thích các dây thần kinh khoái cảm, hắn luồn tay đầy áo lên, bé Loan như hiểu ý cởi cái áo đặt sang một bên cho ba nó làm việc. Tiến thấy mình thật hạnh phúc, tay hắn vuốt khắp cái lưng trần mịm màn của con gái hắn. Một tay se se đâu ti vú phải, miệng bú vú trái, cón một tay hắn thọc vào quần mân mê cái mông căng cứng của con bé, Bé Loan sướng quá cứ ngữa đầu rên rĩ.

Hắn tiếp tục rời bỏ vùng núi non để về với đồng bằng, cái quần đen rơi ra với sự giúp sức của con bé. Mảnh đất của riêng hắn hiện ra, rộng rãi, cao và đẹp, hứa hẹn là vùng đất trù phú mang lại vui sướng. Mảnh đất ấy thật hài hòa, một vùng đất rộng, và một khe suối nhỏ, một vùng đất ẩm ướt như thế giúp hắn gieo những hạt mầm xanh vào đấy. Hắn liếm nhẹ vào cái khe suối, con bé run lên và ứ ứ lớn hơn. 
- Con nằm xuống nghen bố, con bé thì thào trong hơi thở gấp
- Uh
Con bé lại giường nằm ngữa ra, cái mảnh đất của hắn nhô cao lên như ngọn đồi, khe nước chãy ra một dòng nước trắng. Hắn vét lấy thoa lên vùng đất nhô cao ấy rồi liếm sạch. 
- Ư…bố…con bé run lên, hắn liếm sâu vào cái lổ, hắn húp nước và dùng lưỡi móc lô`n con bé. Một ụ thịt chừng bằng bàn tay úp nhưng với Tiến là cả một bầu trời hạnh phúc, những thớ thịt hồng hào ấy là cả một niềm vui sướng vô biên. 
- Loan ơi…hắn thì thào
- Dạ…
- Bướm con đẹp quá…bố yêu quá Loan ơi
- ….Loan vuốt lên mái tóc lơ phơ bạc của ba nó, con bé ấn đầu bố nó vào lô`n, Tiến thè lưỡi liếm sâu vào cái lổ…Ư ư ư, Bố ơi….
- …..
- Ư ư ư…bố ơi, con yêu bố lắm!

Hắn cởi đồ, con cu to dài của hắn lại có dịp ngóc đầu, bây giờ nó hùng dũng hơn bao giờ hết dù hắn đã ngoài 50. Mảnh đất của con bé tuy lớn thật nhưng so với cái cây gieo lúa của hắn thì quá nhỏ bé, khe nước bé xíu so với cái đầu lù lù như cái chày. Hắn xoa lên mu lô`n con bé. Tình yêu dâng trào, hắn bò xuống bú lô`n con bé lần nữa, cái lô`n trinh nguyên và non nớt. Hắn tiếp tục bú, hắn muốn chăm sóc con gái hắn lần cuối vì sau khi con cu của hắn vào đây bé Loan sẽ thêm một chức năng mới, làm vợ.

Hắn banh rộng chân con bé, đặt cái đầu vào khe lô`n, không thể thấy được cái khe, mảnh đất nhỏ 2 bên cũng bị che lấp. Hắn đẩy vào, miệng lô`n lập tức hả to ra đón nhận, vùng thịt 2 bên mép dạt ra 2 bên, cái lổ căng ra hết cở cho cái đầu khấc chui vào.
- Ui…bố ơi con đau
- …hắn cười không nói
HẮn tiếp tục đẩy thêm cái nữa, đầu khấc chui hết vào trong, đẩy màn trinh cong vào trong làm con bé đau điếng, nó đẩy chân ba nó ra, nước mắt giàn giụa. Hắn cầm hai tay con bé kéo ra, tay hắn đè lên tay con bé và hắn tiếp tục đâm vào
- Bố ơi…huhuhu
Hắn không dừng lại mà tiếp tục cho con cu chui tiếp vào, rẹt….con bé nghe như có gì nó rách nát trong người mình, nó hét lên
- Á………………….
Giữa cánh đồng hoang vu, tiếng la của con bé hòa vào tiếng gió vi vu ngoài cữa sổ, hắn đẩy thêm, con cu chui vào ½, máu trinh chảy ra nóng hổi đầu cu hắn. 
- Hu hu hu..bố ơi, bố ơi
Con bé cứ khóc vì đau, hắn cứ tiếp tục rút ra đẩy vào đều đều dù chỉ vô một nữa nhưng thế là quá đủ. Bị đau nên cơ lô`n bé Loan siết chặt đầu cu hắn, hắn biết điều đó hắn thương con gái lắm
- Bố yêu con, cố lên con gái của bố, cố lên nhé con
- Bố ơi…hu hu hu…con đau lắm
- Nào, nghe lời bố, cố lên nhé con
- Dạ…nhưng con đau lắm
- Bố yêu con, bố sẽ làm nhanh cho con nghĩ
- Dạ….Hắn thương con gái bị đau, nhưng hắn không thể dừng lại thế là hắn thọc nhanh cho cuộc phá trinh nhanh chóng kết thúc.
Cu hắn phồng lên rồi nhỏ lại, rồi phồng lên…cứ mổi lần như thế là một dòng tinh trùng phụt ra lao vào trong lô`n con bé. Con bé khóc một lúc rồi ngủ thiếp trong vòng tay ba nó, nó chấp nhận thay mẹ nó, giờ thì nó vừa làm con vừa làm vợ. 

Lần thứ 2 của con bé là sau đó chừng 1th, sau lần phá trinh nó đau đến cả tuần, nó xin ba nó đợi đến khi nó hết sợ thì cho làm tiếp, ba nó cũng hiểu và vui vẽ đồng ý dù cái thân thể ngồn ngộn của nó biết bao lần làm hắn phát điên.
Trời rét đậm, toàn bộ khu làng quê như yên ả, mọi người hầu như trú trong nhà, trưa thì cũng làm vài việc vặt như thả trâu ra gặm cỏ mà cỏ mùa này cũng nhỏ và ít lắm, hầu như mọi người cắt cỏ về cho trâu bò ăn. 
Trưa đứng bóng, mặt trời lên cao nhưng cái rét căm căm vẫn làm mọi người co ro, con bé ôm cổ ba nó thì thào
- Con cho bố làm nữa đó, nhưng nhẹ thôi nghen, con sợ đau lắm. Cái lô`n non tơ của nó đã lành hẳn, nó bắt đầu thấy nhớ những cái hôn của ba nó, suốt 1 tháng trời tuyệt nhiên ba nó không rờ vào vùng cẩm, hắn kiêng nhẩn chờ con bé cho.
- Thật hả? con yên tâm, bố làm nhẹ mà
- Dạ

Hắn quay lại, con gái hắn đứng sừng sững đẹp như thiên thần. Do thừa hưởng chiều cao của hắn nên con bé khá to lớn với cái tuổi 13, mà con bé lại hưởng toàn bộ những nét đẹp của mạ nó làm cho con bé thêm phần hoàn thiện. Sau 13 năm, giờ con bé dùng chính sắc đẹp mẹ nó ban tặng để trả cho ba nó.
Đôi môi ngọt hơn, làn da mát hơn, cặp vú căng hơn. Hắng cảm ơn tạo hóa đã sinh ra phụ nữ, và ban cho hắn một đứa con tuyệt vời để hắn được yêu, được chăm sóc và làm tình. Cái vóc dáng này, cặp vú này, cái lô`n này do chính hắn nuôi nấng thì bây giờ thuộc về hắn cũng là lẽ thường tình.
- Ư ư ư…bố ơi…con bé rên rĩ, tay hắn soa lên tấm lưng trần của con bé, miệng bú liếm cặp vú non tơ ngọt mát.

Hắn đặt con bé nằm ngữa lên cái ghế tre dài hắn đang ngồi, hắn lột quần con bé ra, quỳ xuống đất vục mặt vào lô`n mà bú. Hắn phải cảm ơn tên xếp đã dạy hắn cách làm tình rất tây, ở cái thời của hắn mấy ai dám vục mặt vào cái nơi được xem là dơ bẩn này, và chỉ có hắn mới được tận hưởng sự thơm mát của nước lô`n.
Hắn cởi đồ ra, ngồi ngay dưới háng con bé, nâng chân đứa con gái bé bỏng của mình lên hắn cầm khúc thịt to lớn dặt vào chính giữa. Thân thể con bé được tao ra từ khúc thịt này và bây giờ nó lại tiếp tục đâm vào cái thân thể ấy.
- Ui…bố….Con bé rít lên khi đầu cu tách đôi cơ thể nó chui vào. Hắn rút ra rồi lại đâm vào, rất đều đặn hắn đụ con bé bằng ½ con cu, hắn biết con cu hắn to dài nên hắn chỉ chơi có một nữa. Con bé trắng tinh còn hắn đen nhẻm, một sự đối lập kỳ là nhưng hòa vào nhau làm một trong tiếng rên rĩ sản khoái của hắn mà tiếng rít có phần nặng nhọc và đau đớn của con bé.

Hắn rút ra, nhớt trong lô`n con bé bám đầy cu hắn, thật tuyệt vời. Hắn bế con bé vào trong buồng bỏ mớ quần áo vươn vãi khắp nhà. Đặt con bé xuống giường hắn lập tức nhét của nợ ấy vào cơ thể con nhỏ. Hắn cong người để vừa đụ vừa bú vú con bé, cu hắn lông là xồm xoàm cắm vào cái lô`n trăng phau của con nhỏ. 
- Con đau không
- Dạ có nhưng ít thôi, bố cứ làm đi con chịu được mà
- Cảm ơn con…từ bây giờ cái bướm này là của bố
- Bé Loan vòng tay ôm cổ ba nó…Dạ. Bổng bé Loan thấy người mình nhẹ hẳn, con cu ba nó có cảm giác như sâu hơn….Hình như cu bố vào hết trong bướm con rồi thì phải
- Ôi con gái tôi, sao mà đáng yêu thế…cảm ơn con, vô hết thế này mới sướng chứ
- Bé Loan véo ngực ba nó…ác này, to thế mà cho hết vào bướm người ta
- Tại bướm con gái bố giỏi thôi…Tiếng làm tình, tiếng rên rĩ vang lên giữa trời đông giá rét.

Hắn đang lên mây, nước lô`n con bé ứa ra trơn lùi nhưng bót vô cùng. Hắn vẫn kiêng nhẩn. Hắn vịn eo con bé, cúi nhìn con cu chạy trong cái lô`n căng bành. Hắn run lên, tốc độ thục nhanh hơn, con bé liên tục kêu ứ ứ…Hắn gồng cứng người rồi xuất tinh trong sự đê mê, từng dòng tinh trùng cứ phụt ra, phụt ra trong sự đê mê của hắn và sự ngở ngàng của bé Loan, lần đầu nó cảm nhận được tinh trùng đàn ông bắn vào người là như thế nào. Cánh cửa tình dục của con bé đã mở, từ bây giờ nó sẽ hòa cùng ba nó bài ca tình dục. Cái khổ cực của thời cuộc đã không còn làm nó sợ hãi vì cạnh nó có ba nó che chở và trong căn nhà giữa chốn núi đồi hoang vu, ngày ngày nó cùng ba nó làm việc kiếm cái ăn và nó cùng ba nó sẽ có những buổi làm tình đê mê, nó cảm ơn ông trời đã sinh ra những thứ tuyệt vời như thế, nó cảm ơn ba nó đã sinh ra, nuôi nấng nó lờn như ngày nay và cho nó những cảm xúc tình dục tuyệt vời.

hinh anh liem lon

Nhét nó vào lỗ đ*t em đó. Nhanh lên em nứng lắm rồi. Tôi hỗn hển trả lời. Rồi tôi quì gối chống hai tay xuống để mông nâng cao lên chờ đợi. Minh quì gối nhét dương vật cương cứng của mình vào hậu môn tôi. Cậu ta làm điều này không khó khăn lắm vì tôi đã bôi trơn nó quá nhiều bằng nứớc bọt của mình. Tôi cứng người rên lên khoái cảm. Đường hậu môn không tự nó giãn nở được, chỉ khi nào dương vật vào tới đâu thì nó lại nong ra tới đó, khi rút ra nó lại co lại. Vì vậy cả tôi và Minh đều có cảm giác bó chặt theo từng cử động của dương vật.
Tôi đưa tay sờ nắn âm hạch và xoa quanh âm hộ mình. Một cảm giác đê mê chạy suốt người tôi. Tôi lòn tay ra sau bấu lấy đùi Minh kéo vào theo từng nhịp. – Nhanh..lên..mạnh lên đi cưng. Minh tăng tốc độ, nhịp nhanh hơn. Tay tôi xoa âm hộ mạnh hơn. Thế rồi như cùng hẹn trước tôi thét lên thành tiếng khi đạt được khoái cảm, còn Minh cũng rên lên a..ar..arh.. rồi ôm chặt ngang hông tôi. Dương vật cương cứng của Minh bắt đầu xuất tinh vào đường hậu môn tôi. Tôi co cơ mông và để hậu môn mình bó chặt lấy dương vật của Minh. Bất ngờ bị cảm giác bóp chặt đó, Minh rên lớn tiếng hơn ôm chặt ngang người tôi trong vòng tay rắn chắc. Những dòng tinh dịch nóng hổi chảy tràn vào đường hậu môn tôi. Minh ôm người tôi ngã ngữa ra salon làm tôi cũng ngã theo. Chúng tôi nằm lên nhau, trần truồng và đê mê… Tôi đứng lên, cúi xuống nhặt chiếc áo choàng vứt trên sàn rồi quay bước đi vào nhà tắm, không quên quay lại dặn dò. – Cưng về khép cửa ngoài lại giùm em nha. Tôi không lo sợ anh chàng này có thể nhón đi một thứ gì đó đắt tiền được bày ra khắp nơi trong phòng khách bởi lẻ thứ quí nhất ở đây anh ta cũng đã lấy được rồi… Chuông đồng đổ 10 tiếng.

hinh anh liem lon

Xem hinh anh liem lon hay nhat 2014

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má