Hinh anh liem lon

Vào tối hôm cưới, tên Quan Huyện mới xuống tới nhà lão điền chủ, không muốn thất lễ với Quan trên lão bày một bựa tiệc chiêu đãi, bữa tiệc gần xong thì 2 vợ chồng chào cha mẹ và quan huyện để về chòi. Nói là lễ thực ra chỉ để che mắt thiên hạ chứ lão có coi 2 vợ chồng họ là con đâu, cốt để cầm cán ấy mà. Tên quan Huyện ngà say thì vào trong, tên này ra dấu và lão Điền chủ hiểu ý đưa một cô gái trẻ vào hầu hạ. Tên này vừa đụ vừa cấu véo cô gái trẻ và bên ngoài 2 anh em đã rình từ lâu, đây là cơ hội vàng để 2 anh em trả thù cho Cha Mẹ. Tên quan vừa lăn ra khỏi người cô gái thì ngủ khò khò, cô gái vơ vội quần áo chạy ra ngoài với đối mắt ướt đẫm. 3 Ruộng lăm lăm con dao bầu len vào còn tư Đất cầm một cái liềm và một cao dao thái chuối cho heo canh bên ngoài.
- Á…con dao chí mạng đâm vào cổ, máu bắn tóe ra và tên quan chỉ kêu lên một tiếng rồi im bặt. 3 Ruộng tung cửa chạy ra sau, tư Đất bám theo anh…Tiếng hét, tiếng la inh ỏi, tiếng súng nổ ầm ầm, tiếng gia đinh chạy loạn xạ tìm kiếm. 2 anh em lao về nhà anh 2 vì nơi đó rất gần sông. 
- Ầm ầm…anh hai
- Ai vậy, thực ra tiếng súng đã làm 2 Lúa thức dậy rồi
- Em nè 3 Ruộng, tư Đất nè…Tụi em giết tên quan Huyện rồi, nó giết ba mẹ mình đó
- Vô đây. Hai Lúa mở cửa đón em…Mình dậy đi thôi
- Gì vậy anh…cô Thắm lè nhè
- Đi thôi người ta đến giết mình. Hai Lúa chộp cây rựa, bốn người họ vội lao về con sông, tháo dây thuyền và bắt đầu chèo. Tiếng ầm ầm, tiếng la hét tiến về phía nhà 2 Lúa, đèn pha sục rọi khắp nơi. Anh em họ là những tay chèo lão luyện, họ thay nhau chèo và chèo…Tiếng la hét nhỏ dần, anh em họ cứ thế chèo….Trời sáng anh em họ giấu thuyền và nướng cá ăn, tối lại tiếp tục chèo…Nhờ trên thuyền có sẳn ít dụng cụ nên anh em họ cũng đở vất vã. Cứ thế anh em họ đi mãi đi mãi, cánh rừng U Minh hiện ra và nuốt chửng anh em họ vào bụng, giờ thì ngày cũng như đêm, họ không còn nghe thấy tiếng người, chỉ tiếng chim, tiếng thú anh em họ tiếp tục chèo mãi chèo mãi.

Họ đã đi rất xa, xa đến nổi bản thân họ cũng không biết là ở đâu và đã qua bao nhiêu ngóc ngách. Họ vào sâu trong rừng, cánh rừng hoang vu không một dấu vết của con người. Họ dừng lại và neo thuyền, 4 con người cùng nhau chặt tre, dựng lều, chẳng mấy chốc căn lều nhỏ đã dựng xong, trên thuyền có một ít dụng cụ nấu nướng nên họ cũng không quá khổ, dưới sông thì đầy cá họ vào rừng kiếm thêm cái ăn, là dân lam lũ nên họ cũng khá thành thạo trong việc tìm kiếm cái ăn tuy không được no đủ nhưng cũng có thể sống qua ngày.

Rồi cái gì đến cũng phải đến. đôi vợ chồng trẻ chưa một lần ân ái không thể chịu đựng nổi. Vào một đêm thanh vắng, ánh trăng lấp ló, bốn người họ ngủ trong lều, 2 Lúa và Thắm đều bức rức khó ngủ, 2 Lúa đưa vợ ra sông, lên Thuyền đôi vợ chồng họ bắt đầu cái công việc dỡ dang cả tháng sau khi cưới. Tuy chưa từng ân ái nhưng 2 Lúa đã thuộc lòng cách làm tình, 2 Lúa từ tốn cởi từng mảnh vãi trên người vợ. thân thể nõn nà của cô gái 15 làm 2 Lúa nao nao, 2 Lúa từ tốn hôn hít cơ thể vợ. Từng cái mơn trớn, từng cái hôn vào môi vào vú và vào lô`n, những cách làm tình phương tây được thằng con trai 17 áp dụng triệt để và có lẽ Thắm là cô gái may mắn nhất thời bấy giờ vì thời này trai Việt mấy ai biết làm tình đúng bài.

2 Lúa banh chân vợ, cái lô`n hum húp của cô gái mới lớn, những sợ lông non dại gọi mời, sau cái liếm đê mê lô`n Thắm đã tràn trề nước. 2 Lúa cầm con cu to bự của thằng con trai bẻ gãy sừng trâu, đẩy vào, rất từ tốn, cái lô`n quá bót. Thắm nghe đau điếng trong người, 2 Lúa gồng lên đâm một phát lút cán

hinh anh liem lon

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

hinh anh liem lon

hinh anh liem lon la gi ?

Không biết do vô tình hay cố ý mà Phương lại mặc cái váy bó sát cặp mông và áo thun ngắn, lòi rốn, rộng thùng thình, dễ cho chàng “hành lạc”, “làm ăn”.

Mái tóc chấm vai, cặp môi hồng mọng làm chàng muốn ngậm ngay mà thôi, Nếu nàng là người con gái khác, không phải là con của người tình, thì Khoa đã kéo nàng về nhà mình hành lạc, nhưng với nàng, chàng thật sự trân quý, không muốn phí uổng một nụ hoa. Chàng chỉ muốn làm tình với nàng khi nàng đã chín mùi mà thôi.
- Anh làm gì mà nhìn em …. chết chăm vậy?
- Em còn không biết sao? nhớ em lắm!
- Nhớ mà trốn biệt 5 ngày, gọi máy không bắt!!!!!
- đừng vậy mà, anh đi công tác, trên biển, máy không bắt sóng được .
Phương như trút được gánh nặng “hóa ra ảnh đi làm”!
Dẫn Phương vào chòi lá, Khoa sành điệu đốt đèn nơi cửa ra vào, báo hiệu chòi có người, sau khi kêu thức uống, chàng quay qua Phương hỏi:
- Em thuốc bài chưa?
- Em học không vô!
Chỉ vào đùi mình, Khoa nói: Ngồi lên đây .
Phương vui vẻ ngồi lên đùi chàng, Khoa nói: Trả bài cho anh
- Em đi học, anh đâu biết gì mà đòi em trả bài?
- À ha, học trò hư, lát thày sẽ phạt, bây giờ thày dạy lại cho nè….

Chàng đặt lên môi Phương một nụ hôn cháy bỏng, chàng lùa lưỡi Phương vào miệng mình, mút thật mạnh, Phương ôm chầm lấy Khoa, trao cho chàng nụ hôn nồng cháy ….
Khoa bỗng ngưng hôn và nói: phạt em 3 bữa không gặp!!!!!! Dạy có 1 nụ hôn mà 5 ngày chưa thuộc!

hinh anh liem lon

Một lúc sau thì tôi cũng không chịu được nữa, luồn nhẹ tay xuống mà xoa cái bụng của cô Minh.Bụng cô Minh không có mỡ mà phẳng lì làm cho tôi thích vô cùng .Khẽ đưa nhẹ tay vào đó xoa rồi tôi nói :
-Bụng cô cũng giống như bụng mẹ cháu hồi trước, sờ thích lắm . À mà làm dì thì gọi là dì nhỉ , gọi con xưng dì được không ?

Cô Minh nghe tôi nói như vậy thì cũng mỉm cười rồi gật đầu .Tôi càng xoa càng cảm nhận được làn da nhẵn mịn mát lạnh của cô Minh .

Một lúc sau thì cô Minh đứng dậy , tôi khẽ chống cái nạng mà đứng dậy theo .Cô Minh đỡ tay của tôi mà nói :
-Cháu đi lại cẩn thận , chân đau , cần cái gì thì bảo cô , cô lấy cho !
Tôi khẽ cười mà nói 
-Dì lấy cho con chứ hì hì thôi con đứng dậy đi lại một chút thôi .Nằm hòai cũng chán .Tôi khẽ ôm nhẹ cái eo của cô Minh , người mà tôi gọi là dì .
Dì Minh bây giờ cũng đỡ lấy tay tôi ,Tôi luồn nhẹ vào bên trong mà xoa chầm chậm lấy cái bụng.Do lúc nãy được tôi xoa rồi lên dì cũng chẳng có ý kiến gì cả .

Không chỉ xoa cái bụng mà một lúc sau tôi khẽ đưa chầm chậm tay của mình lên mà bóp nhẹ nhàng lấy cái bầu vú .một cảm giác sung sướng không thể nào tả được .

Hai bàn tay của tôi ôm trọn lấy cái bầu vú ở trong cái áo con mà bóp nhẹ nhàng .Dì Minh cũng hơi ngỡ ngàng quay lại mà lườm tôi rồi nói:
-Con làm cái gì đấy ?
-Con thích sờ của dì lắm , dì có thể cho con sờ của dì được không?
Tôi nói như vậy thì dì Minh cũng nhỏen miệng cười mà nói :
-Ùh được rồi , chân đau dì cho sờ, mà không đau dì cũng cho sờ được chưa , coi như con sờ cũng được mà .

Nói xong thì tôi cũng kéo dì Minh ngồi xuống giường mà tiếp tục bóp chầm chậm .Một lúc sau thì tôi cũng luồn sâu tay vào bên trong cái áo lót mà bóp nhẹ nhàng .Những cảm giác đê mê thích không thể nào tả được .
Tôi càng bóp như vậy thì cái bầu vú càng có vẻ săn cứng lên , tôi vê vê cái núm vú rồi hôn chầm chậm lên cái cổ của dì mà nói :
-Con thích được như thế này lắm, hồi mẹ con còn sống cũng hay cho con sờ như vậy !
-Thì con cứ sờ đi , dì cũng thích được sờ như thế này mà .
Tôi càng sờ càng bóp mạnh tay hơn , đồng thời cũng hôn nhẹ nhàng lên cái cổ của dì .Một lúc sau thì tôi cũng bỏ tay của mình ra mà nói :
-Thôi con không sờ vú dì nữa , dì đi làm đi !
-Hì , lớn rồi mà còn sờ cứ như trẻ con không bằng đấy !

Tôi chỉ cười mà không nói gì hơn , nằm xuống mà nhấc nhẹ cái chân của mình lên giường .Tôi cũng khá là mệt lên đi ngủ luôn .

Nửa đêm tỉnh dậy thì tôi cũng thấy người hơi sốt .Tôi khẽ gọi bố nhưng dì Minh đi vào mỉm cười mà nói với tôi :
-Bố hôm nay phải đi trực rồi , dì ở nhà thôi.Con thấy đỡ mệt chưa Nam ?
-Hình như con sốt thì phải .Nóng lắm.!

Tôi nói như vậy thì dì Minh cũng hốt hỏang mà lại gần , lấy nhiệt kế cho tôi đo rồi khẽ nói:
-Hơi sốt thôi , để dì đắp khăn ướt cho , nằm nghỉ đi con ạ !
Nói xong thì dì Minh cũng đi vò cái khăn ướt mà đắp lên trán của tôi .Tôi cứ nằm như vậy mà ngắm nhìn dì Minh .Công nhận là dì Minh khá là xinh gái , mái tóc tương đối dài , ép thẳng mượt nữa .

Đôi gò má ửng hồng , công thêm cái đôi môi đỏ mọng , cái múi khá cao lên trông xinh vô cùng . Đôi lông mày được cắt tỉa gọn nữa lên trông càng khêu gợi hơn .
Thấy tôi cứ nhìn dì như vậy thì dì Minh cũng hơi đỏ mặt mà nói ;
-Làm gì mà nhìn dì khiếp thế , mặt dì có gì à ?
-Không con thấy dì xinh quá , hèn gì mà bố con thích dì , hì hì !

Dì Minh nhỏen miệng cười thì tôi lại tiếp tục mà thò tay vào bên trong cái áo tiếp tục mà bóp chầm chậm lấy cái bầu vú .Thật không ngờ dì Minh cũng chẳng mặc áo con nữa , lên tôi bóp thích vô cùng .

Một lúc sau thì dì đứng dậy , thay cái khăn cho tôi .Tôi được thể vê vê cái núm vú của dì .Dì Minh khẽ hơi nhăn mặt của mình lại .Tôi thấy vậy thì hỏi :
-Dì đau khi con làm như vậy à?
-Không dì thích đấy chứ , con vê vê cái núm vú của dì như vậy làm dì không chịu được đây này

hinh anh liem lon

Xem hinh anh liem lon hay nhat 2014

Rồi dì đứng dậy tự động cởi áo ra. Tôi ngồi đó nhìn dì ruột tôi biểu diễn một màn thoát y vũ có một không hai mà hiếm ai có diễm phúc được hưởng như tôi. Dì vừa cởi áo quần vừa nhìn tôi cười rất tự nhiên. Khi dì hoàn toàn không che đậy thì tôi không nhịn nỗi nữa bèn ôm choàng lấy dì dúi đầu vào cặp vú đầy đặn. Da thịt dì mát rượi. Vú dì chắc, to, êm ái như ? gì. Dì để yên cho tôi ôm ấp, hai tay tôi xoa mạnh trên cặp mông chắc nịch của dì. Dì kéo đầu tôi qua rồi ? chìa vú cho tôi ngậm (nếu tôi biết bú vú mà sướng thế này thì ngu dại gì mà lớn lên!) Tay kia chụp cái vú còn lại. Hai đầu vú sượng cứng ngắt lại như hai hạt dẽ, tôi mút chùn chụt say mê cho đến khi dì nhẹ nhàng kéo miệng tôi ra. Dì thì thầm. "Để dì tắm cho đã nhé." Mắt tôi mở lớn hết cở như nuốt sống lấy dì khi dì tưới nước lên mình tôi, cho tới khi dì bắt đầu kì cọ thì tôi mới nhắm nghiền mắt lại, tận hưởng. Hai bàn tay dì đi khắp lên người từ đầu đến chân, từ ngoài vào trong tận hang cùng ngõ hẻm trên mình tôi. Lúc dì đứng phía sau cọ vú trên lưng hai tay đặt lên phần cứng trước mình thì tôi bắt đầu cứng người lại, nín thở. Bàn tay dì mát rượi cầm nắm lấy ?, vuốt ve, kéo lên kéo xuống ít cái ?."Ah? Dì.? Dì?." Một làn nước trắng đục giựt bắn vụt ra từ chổ đó, vừa hết làn này tiếp đến làn khác. Dì tiếp tục kéo nó và tôi tiếp tục bắn ra có lẽ đến cả chục lần không ít. Tôi rú lên nữa."Aggggggghhhhhgggg. Con ?. sướng quá?..dì ơi." Tôi nhìn các luồng nước bắn ra không hiểu tại sao, nhưng cái sướng lại kinh khủng thế này! Người tôi quíu lại. Tay vòng ra sau lưng ôm dì thật chặc không thì sẽ té ngay. Tất cả những dồn nén từ hôm qua đến giờ được dịp bùng nổ, không nhịn được. Dì hôn hít trên vai trên cổ tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là khoái lạc, là xuất tinh, là ? "ra". Lại do chính dì ruột tôi làm cho. Hai đầu gối tôi rung lẩy bẩy. Dì buông "nó" ra bước đến trước mặt ôm tôi vào lòng thì thào."Dì đây, dì đây!" Tôi ôm dì và ứa nước mắt. Tôi sung sướng, sướng quá chứ chả là gì cả. Tôi thầm cảm ơn dì. Cảm ơn dì đã cho tôi biết thế nào là yêu đương, là khoái lạc. Cảm ơn dì đã biến tôi từ một cậu bé chỉ mê đánh lộn nay biết lạc thú của mùi vị da thịt đàn bà - nhất là từ một người đẹp dễ thương mũm mĩm kiêu sang như thế. Tôi muốn ôm dì mãi trong tay như thế này. Dì lấy nước giếng rửa ráy chổ đó tê tê lạnh lạnh thật là thú vị, như một người vợ hiền săn sóc cho chồng. Khi dì đã tắm cho tôi xong tôi vẫn chưa muốn hết nhưng dì lại bảo. "Đến phiên con tắm cho dì đó." Dì đứng thẳng lên âu yếm nhìn tôi cười. Cặp mắt phượng long lanh tinh nghịch. Tôi thích nụ cười của dì vô cùng. Khi nào thấy dì cười là tôi biết ngay dì đang hớn hở trong lòng. Tôi cũng làm y hệt như những gì dì đã làm cho tôi, chỉ có lâu hơn. Học thì dốt nhưng bắt chước thì tôi giỏi vô cùng. Da thịt dì trơn như mở, nhất là trên lưng, bắp chân và hai trái vú. Khi tôi run run đưa tay xuống phía vùng biển đen bí mật, dì bổng nhắm mắt lại thân hình hơi khuỵu xuống ôm chặc cổ tôi. Chân dì hơi dạng ra để tôi vụng về tìm kiếm, mò mẫm, lục lọi, học hỏi. Chỉ thấy phía dưới dì càng lúc càng trơn truột và tiếng thở dì trở nên gấp gáp. Tôi tiếp tục vuốt ve mơn trớn và dì càng lúc càng uốn éo nhanh hơn. Dì rên lên. "Ô ? ô ?ô ..." Thình lình dì kéo đầu tôi xuống ngậm miệng thè lưỡi đút vào trong , hai đùi dì riết kẹp cứng và người trân lên. Tôi để tay như thế - hai ngón đã lọt vào trong người dì thấy sâu thăm thẳm. Dì giật nẩy lên mấy cái. Bàn tay tôi ướt đẫm nước nhờn. Dì cầm tay kéo ra. "Bế dì vào trong đi con." Dì hổn hển ra lệnh cho tôi. Tôi xốc thân hình lỏa lồ của dì lên dễ dàng như xách thằng Hải. Nhẹ như bông gòn, mát lạnh. Dì ôm cồ tôi, cặp mắt yêu thương nhìn tôi cuồng nhiệt.