Hinh anh lon dan ba

Có lẽ chẳng ai lại nghĩ được rằng sau 1 năm phiêu bạt, bôn ba khắp trong nam ngoài bắc vừa để trốn tránh vừa để lập lại thời thế, cuối cùng người yêu một thời của Lan sex cũng mò về được địa bàn cũ và bắt mọi mối liên lạc để tìm kiếm cô khắp nơi. 
Nhiều người nói giang hồ là vô tình, nhưng Quang thì không tin, 1 năm trước, sau vụ thanh toán nhau tại cầu Bình Hòa, người yêu của Lan sex đã bị chém cụt mất một ngón tay, hắn được đàn em cứu thoát rồi đưa vào trong Nam lánh nạn, vết sẹo trên mặt Lan cũng xuất hiện từ sau vụ đó. Những tưởng chuyện ân ái giang hồ đến đây là hết, thế nhưng gã đàn ông kia dường như lúc nào cũng canh cánh trong lòng chuyện tình cảm với cô, biệt tích sau 1 năm, tưởng như sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại, nhưng cuối cùng Tuấn “rồng” vẫn tìm về. Hắn đã thay đổi đi nhiều, không ầm ỹ, không phô trương, chỉ có dáng vẻ lạnh lùng là vẫn còn nguyên vẹn. 34 tuổi không phải là một con số nhỏ với số kiếp của một tên giang hồ, chinh chiến nhiều năm như thế nhưng đổi lại hắn vẫn chẳng được gì, tiền bạc đi hết vào những lần chạy tội cho đàn em và thuốc thang cho chính mình. Vất vả lắm Tuấn rồng mới dàn xếp giảng hòa được vụ ân oán năm xưa nhưng hắn cũng chẳng màng chuyện sẽ quay trở lại Bắc để lập nghiệp, cuộc sống trong Nam của hắn đã dần ổn định với 2 quán karaoke mang tên mình, làm ăn hợp pháp và tránh những động chạm không cần thiết. 
Lần quay trở về này, Tuấn chỉ có một mục đích là tìm Lan, hắn nghe người ta kể lại sau vụ đó Lan bị trả thù, rồi phải trốn tránh khắp nơi, sống cuộc sống đầy khốn khó.. Nghĩ đến người phụ nữ đã vì mình mà phải chịu khổ như vậy Tuấn cố gắng thu xếp mọi chuyện rồi cùng bọn đàn em đáp chuyến tầu quay ra Bắc để đón Lan…
- Nếu chị không còn ở đây nữa, em có buồn không ? Đưa đôi mắt u buồn lên ngắm nhìn bầu trời đầy sao, chân đung đưa ở độ cao tầm 4m, từ trên mái ngói ngôi nhà cũ kỹ, Lan đã hỏi Quang như vậy.
- Chị sắp đi xa à ? đôi mắt Quang vẫn tĩnh lặng, không biến sắc, nó là đứa con trai không nhiều cảm xúc kể cả lúc bé.
- Uh, anh Tuấn trở về tìm chị, muốn đưa chị vào Nam, chị đã nghĩ anh ấy phải quên chị từ lâu lắm rồi ấy ! Vậy mà…
- Vào đấy, chị sẽ làm gì ? có phải sống một mình như thế này không ? 
- Chị chưa biết mình sẽ làm gì, nhưng từ nhỏ chị đã thích bán hàng, lần nào đến lớp chị cũng cố tìm bằng được một vài thứ để bán cho bạn bè. Mà chắc là sẽ không sống 1 mình đâu…
- Mẹ em nói, nơi nào có những người ta yêu thương thì nơi đó là nhà ! Em nghĩ chị nên đi, ở đây chẳng có ai chăm lo cho chị cả…
Đưa tay lên xoa đầu Quang, Lan sex mỉm cười, có lẽ cô cười vì lời nói ngây ngô nhưng vô cùng ấm áp của đứa em nhỏ mà cũng biết đâu cô đang cười cho chính cuộc đời lắm trái ngang của mình :
- Chẳng phải ở đây chị vẫn có em chăm cho đấy thôi ?? Mà sao em còn bé mà lại nói được nhiều câu triết lý như người lớn thế nhỉ ? Kiểu này lớn lên là sẽ tốn gái lắm đây !
Với tay bẻ một ngọn cây nhô ra từ ngôi nhà sát vách, Lan sex từ biệt :
- Chiều mai chị sẽ đi chuyến tàu lúc 4 giờ, mọi thứ anh Tuấn đã lo xong cho chị, sau này có tin gì, chị sẽ viết thư về cho em. Nói với mẹ, chị Lan gửi lời cảm ơn nhé. 

Nhưng sau đó Lan sex đã không lên chuyến tàu lúc 4h khởi hành vào Sài Gòn, câu nói cuối cùng của Quang mà Lan nhận được đã khiến cô thay đổi quyết định, đó không phải là một lời chào, cũng chẳng phải một lời chúc, mà là một câu hỏi đầy trách móc: Vậy còn mẹ ruột của chị thì sao ??

Lan đã rời nhà gần 10 năm, đã sống với đủ mọi cảm xúc trong đời, chưa bao giờ cô nghĩ sẽ quay trở lại với nơi mà mình đã sinh ra và gặp lại người phụ nữ mà cô vẫn thường gọi là mẹ. Nhưng hôm nay thì khác, 1 năm qua đủ để Lan nhìn lại và ngẫm nghĩ về mọi việc, sắc đẹp đã không còn, sự vui tươi trẻ trung cũng không còn, cái phom người đẹp dáng chuẩn, mông to ngực tròn cũng sẽ dần mất đi, và đây không phải là điều 10 năm trước cô sẽ nghĩ tới. Nếu như Tuấn rồng vẫn quay trở về để tìm cô và chấp nhận mọi thứ đã thay đổi kể cả vết sẹo dài trên gương mặt xinh xắn thì có lẽ nào cô không thể quay về để nói lời xin lỗi với mẹ ??
Trong bức thư đầu tiên mà Lan gửi về, Quang đã biết thêm về chuyện Tuấn và Lan đã quay về để tạ lỗi với mẹ, hai người họ cũng dự định sẽ tổ chức đám cưới vào dịp cuối năm, Lan đã đi làm lại vết sẹo và gương mặt đã xinh xắn trở lại như xưa…
Với Quang, Lan sex là một mảnh ghép ký ức vừa vui lại vừa buồn, chẳng phải tuổi thơ ai cũng có được cho mình một bà chị gái ngang tàng nhưng đầy tình cảm như vậy, tập xe cho Quang những buổi chiều, sáng sáng dậy chạy thi xem ai mệt trước thì thua, nhiều hôm 2 chị em còn đóng cửa, bịt lỗ, mỗi người cầm một cái gậy to để…đánh chuột, mưa thì đi chơi dưới mưa, bắt chuồn chuồn, bắt ếch, nắng thì đi câu cá, tắm sông, dậy bơi cho bà chị sợ chết ! Nhiều hôm mất điện, 2 đứa còn leo lên mái nhà nắm ngắm sao, mỗi đứa ước mơ về một điều xa xăm cho riêng mình. 1 năm 12 tháng 365 ngày dù ít thật đấy nhưng vậy là đủ để Quang có được cho mình miếng ghép đầu tiên về một người phụ nữ…
“Nếu sau này được trẻ lại và gặp một người như em, chị sẽ yêu hết mình ! thật đấy !” 

hinh anh lon dan ba

Mình vẫn sống cùng dì và càng hiểu thêm về dì hơn, nhưng mình vẫn lạnh lùng như hùi mới về nhà mới này, và dường như dì sống chung với 1 thằng suốt ngày chẳng nói j nên cũng ít nói hẵn, cũng hay cười nhưng mà cực ít và lạnh tanh, dì mồ côi, có 1 người em trai, nhờ ba mẹ mình mà cậu em ham học đó đã được đi du học bên Anh và cũng vừa lập gd trước ngày mẹ mình mất vài tháng, hình như là lấy 1 con Mễ mới qua du học bên Anh luôn hay sao ấy.
Nói chung là cuộc sống khá bình lặng trôi, đi học về, ăn cơm, sống với không gian riêng của mỗi người nhiều hơn, mình đặc biệt thấy dì chẳng bao giờ đi ra ngoài, dì có quen đc với cái bà bán tạp hóa và kèm luôn chở thịt gần nhà nên sáng nào bà đó cũng hay qua hỏi “hôm nay có muốn mua j ko? Bà chở thịt rồi lựa đồ tươi mua luôn cho”, thỉnh thoảng dì cũng đi ra đầu đường hay tiệm tạp hóa mua mấy cái linh tinh, đường muối, tiêu, bột ngọt,… đồ thôi.
Rồi cũng kết thúc năm lớp 10 với nhiều thứ zui zẻ xen lẫn nỗi buồn,ngay từ đầu tháng 6 thì ba mình đã bay ra ngoài HN để xây chi nhánh ks ngoài đó còn ks và vài quán trong này thì hình như cô 4 với lại chú bạn nối khố của ba trông coi nhưng hằng ngày vẫn gửi sổ sách và mail cho ba tính toán đều đặn.Hè đó mình làm quen được với mấy thằng gần nhà, đi đá banh suốt luôn, nhưng rồi có 1 ngày trong hè đó, mình ko biết nhắc lại như nào nữa, mà hình như nó như này…..
Sáng sớm hôm đó, 1 ngày oi bức của sg mình thức dậy, đánh răng, rửa mặt xong, mình bước xuống nhà thì thấy dì ấy, vẫn cái kiểu váy với áo, dì ấy mang cái váy cứng kiểu công sở í, nhưng vẫn màu đen tới đầu gối, cái áo thun bó màu nâu đậm, nhìn da trắng lắm các thím ạh, dì thấy mình thì nói:
-Đói chưa???
Mình trả lời:
-Rồi dì!!!_ nói xong mình ngồi xuống bàn luôn.

Ngồi vào bàn ăn thì thấy tô bò kho bốc khói nghi ngút, vài cái bánh mì trên đĩa thì bụng mình khá là sôi. Dì ngồi vào bàn, mình xé bánh mì ăn trước, nói chung là cũng khá ngon, nhưng mà thịt bỏ nhiều quá, ác cả mùi của khoai tây các thím ạ.Sau đó Dì đứng dậy cầm cái cảu(rổ) rau sống ngồi lại bàn và hỏi:
-Ngon ko???-Dì cười hỏi.
Mình chỉ gật đầu nhẹ mà ko trả lời j, Dì lại nói thêm:
-Dì nấu từ sớm mà đợi con dzậy nên thịt hơi mềm xíu nha.
Mình chẳng nói j, lại cắm cúi ăn, dì cũng cầm muỗng. Ăn xong mình vào rửa miệng rồi nói vọng ra:
-Lát con đi đá banh_ dì “ờm, hum qua có nói òi mùk”, rùi mình lên phòng thay đồ, xuống đi đá banh.Ra đầu ngõ thì thấy có thằng bạn đứng đợi, 2 thằng mình cùng vào quán uống nước mía đợi thằng kia, mình nãy uống ít nước nên giờ tu 2 li và đó là cái ngu của mình, lúc 3 người đủ rồi cùng lên xe đi tới chỗ sân cách nhà chừng nửa km ,vừa vào sân đá đc 2 , 3 thi bụng mình đau inh ỏi, nhưng vẫn cố chạy, nhưng rồi, cảm giác khó chịu ấy lớn dừng lên, tới lúc mình hết chịu nổi thì đòi thay người, ra sân thằng bạn hỏi ”sao dzậy, mới đc 1 chút mà”, mình nói” tao đau bụng quá,chắc chạy về nhà quá mày ơi”, nó nói “trong đây có nè “rồi chỉ mình, mình chạy về hướng WC, vừa vào thì hôi thúi chịu không nổi.Mie, ruồi nhặn lum la, còn có 1 đống kít của thằng shit nào nữa ấy, gớm quá mình ra lấy xe chạy về luôn.Chạy trên đường cứ sợ ị ra quần luôn ấy chứ, nhưng ráng nín, mình chạy thằng về nhà, mở cửa cổng phi thẳng vào nhà khi nhìn thấy cái cửa chính chỉ đang khép hờ, vọt lẹ lên tầng 2 vì cơ bản là tầng 1 nhà vệ sinh sao thì các thím biết rồi.Mình mở cửa chạy thẳng vào thì tái mặt thấy………………………….. ………. ………………

hinh anh lon dan ba

hinh anh lon dan ba la gi ?

Những vị Lạt Ma Tây Tạng sau khi chết đi thường có những truyền thân nối tiếp tái sinh, thì trong tình yêu nhục dục cũng có thể những luân hồi tái tục. Bưu và bà Kim Thoa kiếp trước có thể là vợ chồng, kiếp nầy dù không gặp trước nhưng cũng phải tìm đến nhau để chia nhau thể xác.

Tuy là tuổi tác cách biệt nhưng riết rồi những chữ tục tỉu nói cho nhau thành thói quen lại nghe ra quyến rũ hứng tình như: đ*, hay l*n, c*c. Những lần có dịp riêng tư thằng Bưu ưa xài chữ tục. Như lúc hắn đang làm tình với Kim Thoa hắn luôn miệng nói:
“Dì Thoa! Dì nói với Bưu là dì thèm đ* đi!! Nói đi dì!”
Mặc dù ngần ngại nhưng lúc sướng Kim Thoa cũng không ngại miệng:
“Ừ! Dì thèm Bưu… đ* lắm!”
“Dì thích bú l*n không!!!?”
“”Ừ! Dì thích lắm!”
“Bú c*c!”
“Bú lồn!”
“Bú c*c!”
“Bú lồn!”

hinh anh lon dan ba

Cánh cửa từ từ khép lại, cô T quay lại phía em nhìn và khẽ nói giọng khá nhỏ như vừa đủ nghe:
-D lại ngồi ghế uống nước nhé, đợi cô xíu, xuống bắt cái nồi cháo đã._giọng cô có vẻ íu ớt và khá mệt mỏi, có lẽ phần vì mệt và phần vì mới ra gió nên trông rất là tiều tụy và xanh xao hẳn đi, đến là thương.
-Dạ thui cô, cô cứ để con, con biết mà, cô đang mệt, cứ nghĩ ngơi, con xuống làm cho.... nha cô_Em nói giọng chắc nịch.
-Không sao đâu, cô hơi mệt thôi, tại con nhỏ làm quá lên, phiền con qua đây vậy là quá lắm rồi, con ngồi chơi, đợi cô tẹo_Cô cười nhẹ, khoe cái má lúm đồng tiền khá xinh tuy lộ ra không nhiều.
-Dạ thui cô, cô để con phụ chứ con qua đây đêm khuya phiền cô vầy mà ngồi không thì kì lắm lun ak cô_Em chu mỏ nhè nhẹ.
-Hic, ừm, hì, có con qua đây với cô là cô an tâm rồi, bây giờ còn đòi phụ nữa, ừm, vậy xuống bếp với cô_Cô cười tít mắt, lúc này má lúm đồng tiền trở nên sâu và nhìn cô rạng vãi cả ngời ^^.
-Dạ_Em dạ 1 một tiếng rõ là to.
Đoạn cô đi trước, em nối bước theo sau, cơ bản là hồi trước có qua nhà nhỏ chơi và 2 đứa từng có khoảng thời gian hú hí ở nhà bếp này nên không gian hẹp ở đây đối với em không còn xa lạ gì nữa, vào bếp thấy cô xắt xắt, băm băm cái gì thì em đều lấy hộ cô và cũng nói chuyện khá nhiều:
-Giờ này D sang đây Dì con không nói gì hẻ???_ Cô dựa đầu vào tường vì căn bản như cô rất mệt mỏi, thỏ thẻ hỏi.
-Dạ, không sao đâu cô, Dì con dạo này dễ lắm, nãy con cũng nói xạo với Dì con là qua thăm bạn bị cảm òi_Em trả lời.
-Chời, hihi, hóa ra nói xạo Dì để qua đây hẻ, bình thường đi chơi đêm nhiều nên hay nói xạo lắm đúng hông?_Cô cười xòa và như kiểu thăm dò.
-Đâu có đâu cô, con ngoan lắm, ở nhà suốt, Dì còn nói là con ở nhà quài, mặt nhìn đù với lại như thằng bê đê nữa kìa._Em nhắc lại mà trong lòng quặn thắt, đến là khổ với bà Dì xì tin dâu. ==
-Hì, Dì D nói chuyện dzui quá ha, ờ mà ở nhà quài sao học hè được con._Cô tròn mắt.
-Dạ, con nghĩ bớt mấy môn phụ, chỉ còn học 3 môn chính thôi, tại học nhiều stress quá cô._Em thành thật.
-Hì, ừm, bữa 2 đứa nhỏ đi cô... không có ra tiễn được, tại kẹt côn chuyện á con_ Cô vừa nói vừa xoa đầu như kiểu mệt mỏi mà cố gượng nói chuyện với em vậy.
-Dạ, cô có mệt thì lên phòng nghĩ đi, con coi tắt lửa rồi mang lên sau cho, thuốc cô để đâu???_Mình khuyên cô hết sức chân thành vì thấy cô có vẻ mệt mỏi quá.
-Không sao đâu con, cô vẫn đứng chờ được, không sao đâu, hì_Cô trả lời giọng cố gượng.
-Mà sao giờ này cô mới nấu cháo, uống thuốc zậy cô??? đêm mà bịnh zầy là cực lắm_Em hỏi.
-Nãy gần 11h cô mới về, nghĩ không sao nên tính đi ngủ luôn, ai dè tự nhiên nổi lên mệt mỏi và tay chân mất sức hẳn đúng ngay lúc con nhỏ gọi về nữa, nge giọng cô mệt nên nó tra khảo đủ kiểu, thế là lộ, làm phiền con lúc đêm này, cô ngại quá_Cô nhìn mình nói.
-Dạ, không sao đâu cô, con bịnh thì cũng muốn có ai đó kề bên, dù không làm gì đi nữa, nhưng có người ở gần vẫn an tâm hơn, hồi ba con mới ra ngoải con cũng vậy mà cô, nên con hiểu lắm._Em giải thích.
-Ừm, hì._Cô cười.
Đứng được thêm lúc thì nhìn cô như muốn nghiêng ngã, em khuyên cô lên phòng khách đi, đợi cháo được thì em sẽ mang lên ngay, chứ cô cứ đứng đây quài không tốt, khuyên riết rồi cô cũng nghe lời, thế là cô lên phòng khách nằm nghĩ, còn em thì vẫn lay hoay dưới bếp
Khoảng chừng 1 lát sau, cháo bắt đầu ùng ục thì em xắt một ít hành quăng vào rồi khuấy khuấy, tắt bếp và múc ra tô luôn, nhẹ nhàng và chầm chậm em bước đi lững thững lên nhà trên.Lúc này cô đang nằm ở phòng khách trên chiến ghế sô-pha màu đen tuyền, khẽ để sát trên mặt bàn, em nhẹ nhàng gọi khẽ:
-Cô ơi, dzậy ăn cháo rồi uống thuốc cô ơi, con múc ra rồi nè_Mình gọi khẽ vì biết cô chưa ngủ được đâu.
-Xong rồi hả con, phiền con quá... con cũng múc ăn luôn đi chứ, sao lại múc có 1 tô vầy???_ Cô nói và cầm cái muỗng lên.
-Dạ thôi cô, nãy con ăn tối ở nhà no lắm rồi, với lại ăn đêm con hay bị... chột bụng lắm_ Em thành thật.
Cô múc từng muỗng nhẹ nhàng và đưa lên môi, từng muỗng từng muỗng một, không hồ hởi cũng không bất cần, cái cách mà cô ăn không hề điệu mà còn trông rất đứng đắn và lịch sự, àh nhân đây em cũng xin miêu tả cái cách bà Dì của em ăn uống luôn chứ, đó giờ chưa đề cập đến vấn đề không kém phần "nhạy cảm" này. ==


**Mỗi khi Dì ăn ngoài chén cơm ra còn phải để cả 1 cái đĩa nhỏ cạnh bên, cái dĩa đó dùng để gắp thức ăn bỏ vào chứ không có bỏ chung đồ ăn vào cơm đâu nhé, mỗi lần gắp cái gì là bỏ tém vào một góc dĩa rồi ngồi dọc dọc chỉnh chu này nọ, ăn thì như mèo ăn ấy, đã vậy cột tóc thì cao mà cứ hễ ăn là cứ lấy tay vén tóc lên xuống các kiểu, chòm tới múc canh thì lấy tay che cổ hoặc bịt cổ áo lại rồi thì đang ăn mà thấy móng tay kì kì hay hay thấy có vấn đề gì là bỏ đũa xuống ngồi chỉnh chu, nói không điêu chứ có lần thấy Dì còn dịch cái ghế ra xa cái bàn rồi tiện tay lấy cái bấm móng tay tỉa tỉa nữa, em phải liếc xoáy+ đá đểu các thứ mới chịu ăn lại bình thường.Nhai cơm thì nhai 1 bên rồi nhìn người đối diện xong cái đổi qua bên kia nhai tiếp xong lại nhìn, ăn mà dính miệng hay vô tình đũa dính nhẹ vào mép là lấy khăn giấy chà chà, chùi chùi, đến là khổ, cũng vì màu mè hoa lá cành trong ăn uống nên hầu như tất cả các buổi ăn cơm trong ngày và tất thảy các ngày trong tháng em đều ăn xong trước và run lên phòng trong khi Dì còn nhai 1 cách chậm chạp, trong từ điển của Dì không có từ "Và cơm" mà chỉ thấy xới từng muỗng cơm nhỏ rồi cho vào miệng, trước khi gặp Dì em chưa từng nghĩ ăn cơm thế kỉ 21 mà phải khó khăn đến như thế, thật là khổ ải với những người khó tính như em khi ngồi ăn chung với những thành phần "điệu chảy nước " như vậy.**


Tiếp nhé, trong thời gian cô ăn thì em ngồi móc điện thoại soạn tin nhắn cho Dì báo là "tối nay ngủ nhà bạn luôn, không về Dì đừng đợi cửa nha", khoảng một phút sau thì thấy cuộc gọi, nhìn thấy của Dì thì em không bắt máy vì sợ cô đang ăn, lại sợ cô suy nghĩ nhiều về việc em ở đây, không nên thật sự là không nên, em từ chối cuộc gọi thì lập tức tin nhắn của Dì tới ngay "Méc ba mày nè con...==", híc đọc tin nhắn mà em đến rụng rời, vãi thiệt là vãi bà Dì, em nhắn tín đáp ngay sợ Dì gọi cho Ba lúc này thì em chết mất, vì thể nào Ba cũng gọi điện thoại hỏi han em này nọ, phiền hết cả lên."Không phải đi chơi, đang ở nhà bạn, khuya quá hông dám về, Dì ngủ đi, sáng mai con về sớm" và bấm send, cũng phải vài phút sau thì tin nhắn của Dì mới tới "Sáng mai nhớ về sớm, không thì méc ba đó,bye".Đọc xong tin nhắn của Dì mà em thở phào nhẹ nhõm, đôi chân này như trở lại với mặt đất chai sạn, em liếc nhẹ cô thì thấy cô cũng đang nhìn em, rồi sau đó lại múc ăn tiếp.Cô ăn một lúc thì cũng hết và ngước mặt nhìn thẳng cười tươi nói với em:
-Con trai mà nấu ngon nhĩ._Cười tít mắt.
-Hic, toàn cô nấu mà, con chỉ bỏ có nắm hành vào thui, cô để thuốc ở đâu??? con đi lấy cho_Em nhìn và nói.
-Trên tủ lạnh á, hồi bữa uống thấy hình như còn 2 liều_Cô mở to mắt nói.
-Chời ơi, thuốc chữa bệnh khác nhau sao mà uống được cô_Em than vãn.
-Hổng phải, thuốc cảm cúm luôn mà!!!_Cô nói khẽ.
-Nhưng con thấy cô bị cảm sốt chứ có sổ mũi đâu mà cảm cúm cô_Em giải thích.
-Kệ, hông sao đâu, uống được mà_Cô cười trừ.
Em đành phải chịu vì giờ này không biết tiệm nào còn bán thuốc không nữa với lại dù có bán em cũng không có can đảm ra đó, ngõ thì tối mà hình như nãy tới đây em chẳng thấy tiệm thuốc nào trong phạm vi gần cả, xuống tủ lạnh thì thấy quả thật là còn 2 liều, nhìn bao thì có vẻ cũng mới đây thui hàz, nên thôi, em lấy lên cho Cô + thêm li nước lọc.Đoạn cô bỏ thuốc vào miệng và nhấp li nước lọc từng ngụm từng ngụm, rồi từ từ nằm xuống.
-Cô ơi, cô lên phòng ngủ đi, chứ ở đây ngủ không tốt đâu_Em khuyên.
-Cô nằm nghĩ rồi lát lên phòng sau, chứ bây giờ cô còn đau đầu và hơi chóng mặt nữa, con buồn ngủ thì cứ lên phòng cô trên lầu ngủ cũng được, chứ phòng của mấy đứa nhỏ có bụi rồi, lát cô lên dọn sơ rồi cô ngủ phòng tụi nó luôn._Cô nhắm mắt và nói.
Nghĩ cô nói vậy cũng đúng, nên em cũng dạ rồi thì ậm ừ nghe theo, đoạn lên tầng trên vào phòng lấy cái gối xuống để ở ghế, sau đó em xuống bếp lấy cái khăn nhỏ treo trong phòng tắm giặt sơ qua rồi ngâm vào nước ấm, thật ấm, vắt ráo rồi lên đắp trên trán cho cô, và đưa cô luôn cái gối cô khẽ giật mình và nói:
-Chu đáo quá, cô cảm ơn, đang tính đi làm thì con làm hộ, cảm ơn nhé, hì._Cô cười lộ má núm mà khen lấy khen để.
Em chỉ cười với cô một cái và đi từng bước lên cầu thang, đang đi được vài ba bước thì điện thoại rung lên, khẽ móc ra xem thì ôi "Ba 2" gọi em, híc.
p/s:Ba mình xài 2 máy điện thoại, số kia mình lưu là Ba còn số này là Ba 2.^^
Em bụm lại và chạy vội xuống nhà bếp nghe thì Ba làm luôn cho một tràn nào là bạn bệnh thì để sáng thăm, chứ đang đêm đang hôm đi vậy lỡ có chuyện gì thì sao, rồi lum la, sáng về sớm các thứ em ậm ừ rồi nói đóng cửa ngủ kín mít thì đâu có sao, tại thằng bạn con bệnh rồi lí do lí trấu các kiểu. sau một hồi hứa hẹn thì cuối cùng ba cũng nguôi ngoai và nói em là sáng nhớ về sớm, cấm giận Dì, giận là biết tay Ba, cũng vì Dì lo cho con rồi thì này nọ.Nói một hồi cũng xong, em chúc ba ngủ ngon rồi cúp máy, từ từ đi lên cầu thang và khẽ nhìn sang phía ghế sô-pha chỗ cô nằm thì thấy cô như ngủ say rồi, chẳng cử động gì, em nhẹ nhàng tiến lên phòng mà ban nãy em vào lấy gối.
Phòng này trước đây nhỏ đã từng giới thiệu cho em biết là phòng của ba mẹ nhỏ, nãy em lên lấy gối thì thấy 2 cái gối cặp làm cho em càng chắc chắn hơn, nhưng tuyệt nhiên trong phòng chẳng thấy bức hình nào của ba nhỏ cả, chỉ thấy toàn hình của cô thôi thì phải, nghĩ xa lúc đó chắc có lẽ vì cãi nhau to nên cô ghét chú và dẹp hết đi luôn cũng nên, chẳng biết chỉ có thể là suy đoán thôi, em nhẹ nhàng tiến lại gần giường và nằm xuống cảm giác rất sản khoái, rất êm và dường như xua tan được những mệt mỏi mà em đã phải chịu từ việc làm một chuỗi các hành động vào cái khoảnh khắc mà như mọi ngày em vẫn đang yên giấc, hơi mệt xíu em duỗi thẳng thay chân ra thì quẹt trúng một cái gì ý, ngồi dậy và nhìn thì bình thường thôi, là quần áo của cô khi đi làm về, cô làm trong một ngân hàng ở quận 1, váy ngắn đen và áo trắng _ áo khoác ngoài cùng màu quần, chắc vì mệt nên cô chưa kịp cất dọn.
Em đứng dậy lấy cái áo khoác cài vào móc và treo lên trên cái giá, cái áo cũng thế và cả cái váy, nhưng khi đã móc lên giá hết rồi thì chợt nhìn lại, còn hẳn một cái quần chip màu đen ở lại trên giường, kiêu hãnh và lồ lộ nhăn nhó, nhìn kĩ và soi mói thì chất liệu vải mỏng, mang để kìm và bó lại chứ nếu về che chắn thì khẳng định là che không nhiều đâu, chắn chắn là như thế.Khi vừa nhìn thấy chiếc quần chip thì em bắt đầu nổi da gà, những ý tưởng khám phá bắt đầu nảy lên trong em, những tình tiết 18+ bắt đầu lại bay bổng trên cái đầu ngơ ngác và non nớt này...........
Nhưng chưa vội gì cả, lúc đó em lo lắng lắm, vì cảm giác ở nhà một người lạ làm cho em thêm phần hồi hộp hơn nữa, cảm giác như muốn mà không thể, tức tối và khó chịu, nhưng rồi em cũng đánh liều, xuống xem cô thế nào đã rồi mới quyết định chuỗi kế hoạch cần thực hiện trong đầu... @.@

hinh anh lon dan ba

Xem hinh anh lon dan ba hay nhat 2014

Hoàng Nam tuy hơi sợ nhưng chàng đã vục mặt vào âm hộ nàng rồi mà không thấy hôi, mà ngược lại chàng lại thấy nó rất lôi cuốn. Chàng dùng tay banh nhẹ chim nàng ra rồi lè lưỡi liếm vào giữa hai mép một cái. Chàng ngước mặt lên nhìn nàng thì thấy nàng ngẩn mặt lên cao mắt nhắm nghiền ra chiều sung sướng lắm. Chàng bèn liếm thêm hai ba lần nữa. Và bỗng nhiên chàng thấy có một ma lưc nào dó khiến chàng ngậm lấy và nút lấy nút để cục thịt nhỏ trong âm hộ nàng. Nàng oằn người lên vì sung sướng. Cửa âm hộ nàng nóng ran và co thắt liên hồi. Nàng đưa cho chàng thêm một trái nho và bảo chàng ngậm vào miệng một phân nửa roi đưa vào cửa mình nàng cho nó hạ hoả một chút. Chàng làm theo lờị nàng, dí trái nho mát lạnhh vào cái lỗ bé nhỏ hồng hồng và đi qua đi lại, bỗng dưng chàng không biết vô tình hay cố ý đã dùng lưỡi đẩy trái nho vô l*n nàng. Nàng như bị điện giật bật tung lên và hẩy cả âm hộ mình cùng trái nho bắn vào miệng chàng. Nước nhờn của nàng đã rỉ ra rất nhiều, rất ướt át. Thằng bé của chàng cũng đã cứng ngắc tự lúc nào