Hinh anh lon nhieu long

Ly mở cửa cho Thanh, đưa tay vuốt vuốt mặt như đang còn buồn ngủ, coi như mọi chuyện vừa mới xảy ra không hề biết chút gì. Thanh cũng không để ý cho lắm, chui vào nhà tắm rửa, tắt đèn rồi leo lên ôm Ly ngủ.
Trời mùa hè, nóng bức. Cái cảnh 2 đứa con gái nằm ôm nhau, 1 đứa thì mặc bộ quần áo ngủ mát rượi nằm mơ màng, 1 đứa thì chỉ mặc mỗi bộ đồ lót. Cứ nằm ôm nhau ngủ.

Nóng, Ly gạt cái tay của Thanh ra rồi than thở bằng cái giọng ngái ngủ
“nóng lắm mày!!”
Thanh chẳng nói gì, chỉ khúc khích cười.
Ly biết chuyện vừa xảy ra, nhưng vờ như không biết, hỏi “mày cười như thế, sao tao ngủ được?”.
Thanh vẫn cười, rồi lay lay Ly mà thủ thỉ.
“hôm nay vui lắm nhá. Có ông khách vào ăn rồi… bla bla… và.. blah blah…”
Mấy cái chuyện vặt thường xảy ra tại quán, Ly nghe nhiều thành quen riết nên cũng chả buồn chú ý nữa. Chủ yếu xoay quanh vấn đề “đứa này nạnh đứa khác vì được khách boa tiền”, rồi thì “thằng này thằng nọ đẹp trai vãi”, bà cô, hay ông cậu nào đó cù đỉn… đủ mọi thứ xảy ra đều được khái quát hóa qua giọng kể của Thanh.
“tao nhớ người yêu quá đi mày à! Còn hơn tuần nữa là lão về rồi. ui ui….” – Thanh lí lắc rồi ôm chầm lấy Ly, dụi đầu hẳn vào bầu ngực thả rông đằng sau chiếc áo ngủ.
“này này, tao không phải người yêu mày đâu nhá! Xê ra, nóng chết đi được!” – Ly càu nhàu. Không phải là Ly không cho Thanh ôm ngủ, mà cái cảm giác lão Luân lúc nãy hôn lên khắp người Thanh, áo ngoài của Thanh, ngay vị trí bầu ngực thấm đầy nước miếng của đàn ông… làm cho Ly không chịu được.
Nhưng Thanh kì kèo rồi cứ ôm riết lấy Ly, làm Ly chịu cứng, cũng phải để cho Thanh ôm rồi nằm ngủ, hôm kia phải đi đón em rồi.

Một ngày lặng lẽ trôi qua, nóng bức và mệt mỏi. Ly vẫn ở nhà, chăm chỉ ôn luyện tiếng Anh. Chiếc máy tính của Thanh được Ly trưng dụng trong những buổi Thanh vắng nhà. Mà có khi kể cả có nhà thì Ly cũng dùng nó để tra thông tin và ôn luyện. Thanh thi thoảng chỉ lấy máy, chat chit và xem phim, lướt web lung tung mà thôi.
Thằng Hùng sau mấy ngày lân la tìm kiếm thì cuối cùng cũng tìm được phòng trọ cho mình. Nó trọ tại tầng 4 của một xóm trọ bên Phạm Văn Đồng, cũng khá đẹp. Mỗi tầng có 4 phòng trọ được phân bố theo cấu trúc… khá lạ.
Đi dọc theo cầu thang, lên mỗi tầng là 1 cái cửa sổ bằng kính nhỏ xíu ở ngay dưới chân. Đó là chỗ “thông hơi của dọc phòng gần cầu thang. Cuối bậc cầu thang là 1 cái hành lang ngăn cách giữa 2 dãy phòng, một ban công nhỏ và cửa ra vào của phòng đối diện.
Mô tả lại theo như hình vẽ sau. Tuy độ dài vẽ trong hình không giống với thực tế, nhưng mà về cơ bản là nó giống hệt, diện tích của mỗi phòng là như nhau. Nhưng trong hình vẽ lại… không giống nhau về diện tích cho lắm. Các bác tưởng tượng nha.

 

Hùng ở phòng số 4, tuy tầng trên cùng hơi nóng 1 chút, nhưng bù lại là tự do thoải mái. Cũng một phần bởi Hùng không muốn cái cảnh ở trong phòng mà cứ hết người này đi qua rồi đi lại mà nhìn, cho nên mới chọn phòng này.
Phòng 2 và 3 có người ở rồi. Phòng 1 thì ngay chỗ ban công, buổi đêm ai cũng ra đó ngồi cho nên không có tí riêng tư nào cho mình hết. Như vậy chỉ còn phòng 4 trống nữa thôi, Hùng thích phòng này nhất. 
Đến buổi tối thì cả xóm trọ tập trung ngoài hành lang và ban công rồi cho nên gió lùa thẳng vào, mát rượi.

Thuê xong phòng, Hùng hớn hở kéo Hải ra chợ mua đồ về nấu ăn, nhưng mà bạn của Hải kêu đi game, thế là để Hùng thất thểu bước về. Nấu ăn xong, một mình ngồi giữa mâm cơm… 3 món, Hùng chẳng muốn động đũa tí nào cả. Phần thì vì ăn một mình chán, phần thì do nấu xong, mùi mỡ bốc lên làm Hùng ngán không muốn ăn.
Tình cờ, Ly đi qua phòng cuối chơi, thấy hắn ngồi 1 mình liền ló đầu vào hỏi 1 câu: “Hải đi đâu rồi cu?”. Làm hắn đớ luôn cả người ra.
Tính hắn thì hiền, mà có khi nào bị gọi là “cu” đâu? Ở trường bạn hắn toàn gọi tên hắn, có khi rành thân mật. Ở nhà thì mama toàn gọi là “cún yêu” hoặc “cưng” đôi khi làm hắn phát sốt. Giờ tự nhiên lôi đâu ra một bà chị chơi nó 1 vố “cu”, ức không tả được. Nhưng nó cố đè nén cái cục tức lại, cúi gằm mặt cầm lấy bát cơm mà ấm ức.
“anh Hải đi chơi với bạn, để em ở nhà 1 mình thôi chị!”
“Ăn một mình à? Ngon thế? Mấy món này toàn em nấu thôi à?” – Ly ngơ ngác.
“Dạ! Chị ăn cơm chưa ạ?” – hắn bắt đầu ngước mắt lên nhìn Ly đang đứng ở cửa rồi hỏi.
“à, tại hôm nay Thanh qua nhà bạn cho nên chị không nấu cơm. Chắc xíu nữa rồi kiếm cái gì lót bụng đỡ thôi!”.
“Vậy chị vào ăn với em cho vui. Dù sao em cũng nấu nhiều, mà ăn thì chưa chắc đã hết!” – Nó mở lời sau khi đã nhìn kỹ Ly vài lần, cười tít mắt.
“ờ, đó là em nói đó nha!” – Ly chần chờ 1 chút rồi cũng… đi vào nhà ngồi ăn với hắn luôn.
Ly mặc cái quần vài ngắn cũn cỡn tới tận háng, khoe trọn cả đôi chân thon dài và trắng nõn nà. 

hinh anh lon nhieu long

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

hinh anh lon nhieu long

hinh anh lon nhieu long la gi ?

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

hinh anh lon nhieu long

Hai tuần sau bà vợ tôi rủ tôi lái xe xuống thăm chị Thanh, vì hứng hay nứng bất ngờ nên không mua vé máy bay trước. Nhưng lái xe cũng chỉ mất 5 tiếng. Tới nhà hai chị em ôm nhau vô phòng tâm tình, cửa hơi hé tôi nhìn vô thì thấy hai bà nằm ngữa trên giường, miệng thì nói mà tay thì bóp vú rồi xoa hạ bộ, của ai nấy xoa bóp chứ không phải xoa nhau. Thấy sắp xong, tôi bỏ ra sau vườn, nơi con cháu Lan nắm cặc tôi mấy tuần trước. Tối đến, chị Thanh rủ tụi tôi đi xem topless uống bia và nhìn vú nhìn *** gái Mỹ. Trên đường về, chị Thanh nổi hứng ghé cái cinê sex cho adult. Chị nói chị vẫn đi xem topless với chồng nhưng giấu chồng đến xem mấy cinê sex này để lấy hứng vì không dám rủ chồng chỉ. Mỗi cabin có cái ghế nệm dài đủ cho 2, 3 người ngồi và cái màn ảnh TV. Bỏ 5 đô thì được xem nửa tiếng, cảnh làm tình hiện lên đủ kiểu, đủ đài, á có, Mỹ có, đông âu có, đen có. chỉ việc bấm nút lên xuống. Chừng ba phút là vợ tôi đã thọc tay vô quần nắm bóp cặc tôi, tôi thì thọc tay vô khoáy *** bả. Nứng lên, Hoa kéo cặc tôi ra ngoài quần mà tùa mà xục, chị Thanh nhìn sang thèm thuồng, tay thì thọc *** mình lia lịa. Một lúc sau, chị kéo váy lên tuột quần lót rồi để khơi khơi lõa lồ hạ bộ như vậy mà thọc *** đưa tay lên liếm dâm thủy và xoa hột le rên nho nhỏ sợ người ngoài nghe, cứ nhìn tụi tôi xem có nhìn *** bả không. Tôi ngắm *** chị thèm thuồng lộ ra mặt. Vợ tôi nhìn thấy, ưỡn người nói nhỏ vào tai tôi:

- Cho anh xoa *** chị Thanh, nhớ làm cho chỉ sướng. Chỉ nói lâu rồi ảnh không làm tình với chỉ nên chỉ lên cơn dâm nứng đó! Em cho phép ...

Tôi chỉ đợi nói thế liền đổi chỗ ngồi giữa hai chị em, hai tay bây giờ có thể thọc hai cái *** một lúc, một đầy lông, một lưa thưa tơ liễu, một mép dày cơm mà gọn, cái kia thì mỏng cơm nhưng toàn bộ âm hộ đẫy đà! Chị Thanh ép sát ngực dán bên tôi người run lên như trúng gió. Chị đưa tay xoa lên bàn tay Hoa đang nắm cặc tôi, Hoa nhường cho chỉ nắm cặc. Chỉ tham lam xục mớI vài cái đã cúi người bú cặc rồi một chân đặt lên ghế một chân đứng, tay đút cặc vô *** chỉ rồi nhún. Lúc này tôi không có lựa chọn khác là phục vụ chị Thanh. Tôi ôm kéo mông chị theo nhịp nhún đụ của chỉ, hôn lên đùi chỉ, chỉ thì hôn miệng rồi nút lưỡI tôi, tay vuốt tóc tôi. Thế đụ đứng một chân cho thấy cặc đâm miệng *** đã mắt thiệt! Năm phút sau chị Thanh rút chân leo xuống, Hoa thế chỗ leo lên đụ, có thể nàng quá nứng khi nhìn tôi và chị của bả đụ nên bả đụ mạnh bạo và hai tay ôm chặt cổ tôi gần nghẹt thở. Nhìn thì nứng, chị Thanh dạn ra, đứng lên sau người Hoa rồi cúi người liếm mông em gái mình và bóp hai hòn dái của thằng em rễ, tay kia móc *** lia lịa. Hoa đụ mạnh và liên tục làm thằng nhỏ sướng hết cỡ chịu không nổi nữa nên bắn ra thật nhiều trong *** nàng. Khi Hoa lấy *** ra thì chị Thanh quỳ xuống bú nút hết tinh trùng và dâm khí trên thân cặc. Tôi kéo chị lên và nút lưỡi chị. Năm đô cũng vừa hết hiệu lực, màn ảnh tối đen là lúc bộ ba tụi tôi ra xe. Trong xe chị Thanh lại bóp cặc và nút lưỡi tôi thêm một lần nữa rồi mới để tôi mở máy xe về nhà, chị cứ tự nhiên không xin phép cô em nữa. Khuya vậy mà anh Thanh còn thức chờ, đã vậy anh còn làm sẵn một nồi cháo trứng vịt.

hinh anh lon nhieu long

Xem hinh anh lon nhieu long hay nhat 2014

Chợt cửa phòng xịt mở, chú Thắng bước vào. Chú đập nhẹ vào người cô, nói cô dậy giăng mùng cho con ngủ rồi đi ra. Tôi thấy cô Vân khẻ mở mắt, cựa mình và ngồi dậy. Cô đi đến bên tường nhà, nơi cô đang móc bộ đồ vải thường mặc ở nhà mà lúc nãy cô đã thay ra; cô lấy bộ đồ và để xuống giường. Trời ạ, tôi trúng số rồi. Nhưng lúc đó tiếng của cha tôi ở dưới nhà vọng lên:
- D ơi, đi ngủ mà sao chưa khóa cửa cổng vậy, xuống khóa cổng đi nào.
Tôi giật mình, cha tôi đã gọi. Cha tôi rất nghiêm, khi ông mà gọi nếu không thực hiện ngay tức khắc, ông sẽ làm ầm lên. Tôi vội vàng tụt xuống cầu thang, thực hiện mệnh lệnh ngay tức khắc. Sau khi chạy nhanh ra đóng cửa cổng, quay vào và nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa, thì, dưới kia cô đã thay đồ từ bao giờ rồi, cái mùng cũng đã được giăng lên và còn cản trở tầm quan sát của tôi nữa kia chứ, đã vậy, cô còn với tay tắt đèn cho thằng cu con ngủ. Đen quá.Vậy là tôi chưa trúng số, thôi, xem như trúng giải khuyến khích vậy. 
Ngày hôm sau, cha mẹ tôi và gia đình chú dẫn nhau đi thăm 1 vài đồng đội cũ. Tôi và thằng em ở nhà. Tôi vẫn tiếc rẽ đoạn phịm tối hôm qua không xem được, chán ghê. Nhưng hình ảnh chiếc quần lót đen vẫn cứ ám ảnh tôi, làm tôi bần thần cả ngày, không chú tâm làm được việc gì cả, tôi cứ đi quanh quẫn trong nhà, từ nhà trước ra nhà sau, từ sân sau ra ngõ trước. Mỗi khi đi ngang cái thau giặt áo quần, người tôi như rợn lên, mấy bộ đồ bẩn của gia đình chú còn đang ngâm trong thau nước xà phòng. Tôi muốn bươi đống áo quần đó lên, tìm đến cái quần lót đen của cô để mà hôn hít, để mà ngấu nghiến. Nhưng…chiếc quần lót đó đang ngâm chung trong cả thau giặt, mà trong đó có đến gần chục cái quần của thằng con của cô nó tè dầm ra đó, chỉ có mùi khai rình lên mà thôi. 
Thế rồi tôi lại nảy sinh ra một suy nghĩ khác. Lúc này thằng cu em đã chạy đi chơi đâu mất, tôi chủ động khóa cửa cổng lại, đề phòng ai về bất chợt. Tôi vào phòng của thằng cu em, nơi mà nó phải nhường lại cho gia đình chú tối hôm qua. Tôi lấy vali hành lí của cô xuống, tôi bỏ qua cái ba lô con cóc quân đội của chú, vì biết rằng trong đó chỉ có đồ của chú mà thôi. Đó là cái vali vải, sử dụng khóa kéo phec-mơ-tuya. Tôi mở dây kéo, lục lọi trong đống áo quần trong đó. Mục tiêu của tôi là những chiếc quần lót của cô, tôi sẽ hôn lên đó; tôi sẽ úp mặt mình vào đó, hít lấy 1 hơi thật dài. Tôi nhẹ nhàng dở những chiếc áo, cái quần lên; toàn là áo quần của thằng cu nhỏ. Tôi lục các ngăn, tuyệt nhiên không thấy áo quần của cô đâu cả. Như vậy, tôi đã tính toán sai, xem thường cái ba lô kia. Tôi đặt vali lại chổ củ, kéo cái ba lô xuống. Đúng là như tôi đã suy nghĩ, vừa mở ba lô ra, đập vào mắt tôi là mấy bộ quần áo nữ, đích thị là của cô rồi. Tôi nhẹ nhàng dỡ từng cái áo, cái quần ra, để ti2nm cái mình cần tìm. Tôi phải nhẹ nhàng, vì tôi biết là mình đang đi “trộm” thì không được làm lung tung, hạn chế tối đa mọi sự nghi ngờ. Kia rồi, 2 cái quần lót của cô đã nằm ngay trước mặt tôi. Đó là những chiếc quần lót bằng vải thun mỏng ( mà tôi biết đó là loại thường dùng của phụ nữ thời kì đó). Một cái màu trắng và một cái màu vàng nhạt. Tôi vơ lấy cả hai chiếc quần lót, nhanh nhẹn úp lên mặt mình, hít lấy hít để những hương vị của sung sướng, những hương vị do chính tôi cảm giác được mà thôi. Tôi như mê dại đi, vì đây là lần đầu tiên tôi được úp mặt lên …. cái quần lót của phụ nữ. Tôi như đã giải tỏa được phần nào sự bức bối của tôi. Tôi lận trái hai cái quần lót ra, trải trên giường và để phần đủng quần hướng lên trên. Tôi tưởng tượng như cô Vân đang nằm phơi ra trước tôi. Tôi cúi xướng hôn và hít một hơi thật sau vào phần đáy tam giác của chiếc quần, nơi tôi dự tính đó là địa điểm bao lấy phần âm hộ của cô khi cô mặc nó. Tôi hôn lần lược hết cái này sang cái khác. Dương vật của tôi cửng lên, đội cái quần “tà lỏn” lên lùm lùm. Tôi đưa tay xuống dưới hạ bộ của mình , vuốt vuốt thằng nhỏ. Tôi nghỉ đến chuyện thủ dâm, tôi sẽ nhìn vào quần lót của cô sẽ thủ dâm. Và tôi bắt đầu thủ dâm.
Lúc này trong đầu tôi chợt nảy sinh 1 ý nghĩ. Tôi sẽ thủ dâm và bắn tinh lên quần lót của cô, sau đó khi cô mặc nó vào, như vậy, những dòng tinh dịch của tôi với những con tinh trùng bé nhỏ sẽ được áp vào âm hộ của cô. Tinh trùng của tôi sẽ áp vào âm hộ của cô. Tinh trùng của tôi sẽ áp vào âm hộ của cô…… Tội lấy 2 cái quần lót trải xuống nền nhà, vẫn để mặt trái ra ngoài như cũ và tiết tục thủ dâm, tinh dịch tôi sẽ được bắn lên phần “mu” của nó, rôi cô sẽ mặt nó, rồi những con tinh trùng của tôi sẽ ngũ êm ấm trong đám lông mượt âm hộ của cô. 
Tôi bắn tinh. Do quá sung sướng, giải tỏa ức chế, tinh khí tôi bắn ra rất nhiều. Tôi đưa dương vật để sát phần đáy của chiếc quần lót màu trắng, tôi không muốn để giọt tinh nào bắn ra ngoài hoạc là không trúng vào “hồng tâm”. Tinh tôi ra rất nhiều, đẫm cả cái quần màu trắng đó. Để chắc chắn rằng tinh trùng của tôi sẽ được áp vào âm hộ của cô, tôi lấy cái quần màu vàng nhạt chùi vào đầu dương vật, nơi vẫn còn dính cả 1 dòng tinh, sau đó, tôi áp cả 2 cái quần vào nhau, san sẽ tinh dịch ra làm 2. Tinh dịch tôi ướt đẫm, thấm sâu xuyên qua lớp vải của cái quần lót màu trắng, khi tôi cầm lên nó đã thấm xướng cả nền gạch. Bấy giờ, cả 2 cái quần lót đều dính từng bệt tinh dịch sền sệt của tôi. Tôi cứ để cả 2 cái quần lót đó cho tinh dịch của mình thấm đều. Dương vật của tôi vẫn còn căng cứng, giật giật. Bất chợt, 1 suy nghĩ như xoẹt qua đầu tôi: 2 cái quần lọt ước mem này chưa kịp khô, làm sao cất vào ba lô như cũ đây; hoặc giả nếu cô Vân về vào giờ này, cô thay đồ thì sẽ phát hiện ra thôi, lúc đó thì thằng tôi có nước mà… chết. Để 2 cái quần lót này vào chỗ củ hay là đem giặt sạch đây; nếu đi giặt thì tôi công toi à; giặt chưa kịp khô thì cô về thì sao….Lúc này khoảng 3 giờ chiều, có lẽ cha mẹ tôi và cô chú cũng sắp về. Làm sao bây giờ….. Thôi thì đành cho số phận. Tôi cứ để 2 cái quần lót như vậy, mong sao cho nó mau khô; tôi tăng cường thêm cái quạt điện, mở số lớn vù vù. Khoảng 15 phút sau, tôi đánh liều gấp 2 cái quần lót còn ướt đũng (lúc này tinh khí của tôi đã thấm đẫm và không còn sền sệt nữa) để vào chổ cũ, sắp xếp lại mọi thứ như cũ. Tôi ra khỏi phòng, ra mở cửa cổng, loanh quanh trong nhà tỏ ra bình thường. Hy vọng không có gì xảy ra.
Một lát sau, cha mẹ tôi và cô chú đã về, ai cũng tỏ ra mệt mỏi vì đường xá, bụi bặm. May mà tôi đã xong “điệp vụ” của mình, nếu không thì… Nhưng tôi vẫn hồi hộp không biết cô có đi tắm sớm để xua tan cái mệt hay không. Nếu cô đi tắm sớm, khả năng 2 cái quần lót còn ẩm ướt. Tôi lâu lâu phải để ý đến cô Vân, xem cô đang làm gì. Cô cứ loanh quanh trong nhà, ra ngoài sân ẳm thằng cu con. Tôi cảm thấy yên tâm phần nào. Chú Thắng có vẻ mệt vì rượu, đã ngủ khó ngoài võng trước hiên nhà, cha tôi cũng vậy. Mẹ tôi thì đang dọn dẹp ở dưới nhà. Khoảng 5 giờ, sau khi tắm rữa cho thằng cu con, cô Vân nhở thằng em tôi trong con giúp, tôi nghe rõ cô nói là ẳm em giúp để cô đi tắm. tôi giật thót, tim đập mạnh, người run run. Tôi tót lên trên gác xép, nhanh hẹn nhìn xuống căn bường phía dưới. Khi tôi ghé mắt nhìn xuống, buồng tối lờ mờ; vừa lúc đó cô bước vào kéo cái ba lô xuống và chuẩn bị áo quần đi tắm. Tôi hồi hộp theo dõi từng động tác của cô. Cô bắt đầu lấy áo, rồi quần, rồi áo ngực, rồi chọn 1 trong 2 cái quần lót mà tôi đã bắn tinh trung ướt đẫm lên đó. Tôi run lên, 2 chân quỳ xuống sàn gổ mà như không vững, nhưng kìa, cô lấy đồ đi ra tuyệt nhiên không để ý dấu tích tinh khí của tôi còn vương vãi trên đó. Tôi đồ rằng do căn buồng tối, hay do tinh khí của tôi đã khô, hay do cô không để ý…. Tôi đi xuống thang gác mà lòng cứ vấn vương hoài, không biết như thế nào? Tôi nghĩ ra 1 hành động khác: phải “vào hang bắt cọp” lần nữa. Chú Thắng và cha tôi vẫn ngáy đều, mẹ tôi thì đang nấu ăn dưới nhà bếp, thằng em thì đã ẳm thằng nhóc chơi ngoài sân, tôi quyết định lẻn vào căn buồng lần thứ hai. Chờ cho cô bước vào phòng tắm, tôi lẻn vào buồng. Cái ba lô vẫn còn mở toang trên giường, tôi thọc tay vào và lục lọi, moi ra cái quần lót còn lại. Tôi bước nhanh ra ngoài, đi ra phía ngoài chái nhà bên hông xem xét. Đó là cái quần lót màu vàng nhạt, đũng quần vẫn còn ướt, tôi đưa lên mũi ngửi, mùi tinh dịch vẫn còn nồng, thì ra, khi tôi xếp 2 cái quần lọt vào trong ba lô thì nó không có không khí để khô, nhưng do sự chồng chất thì các sợi vải khác đã góp phần hút ẩm những nơi mà nó ướt. Tôi nhanh chóng lẻn vào buồng, cất cái quần lót màu vàng đó lại chỗ cũ. Lòng vẫn hồi hộp không biết trong nhà tắm cô Vân có phát hiện ra điều gì khác lạ trong cái quần lót mà minh sắp mặc hay không. Tôi quyết định lảng vảng ở gần đó để chờ xem thái độ của cô như thế nào.Tôi bèn lấy đôi giày thể dục rẻ tiền cũ mèm đem đến sàn nước (nơi giặc giũ rửa ráy của cả nhà), giả vờ chà rửa đôi giày của mình. Tôi bỏ đôi giày của mình vào xô nước, đổ vào đó ít bột xà phòng giặt, lấy bàn chải chà vào đó, đợi xem thái độ của cô ra sao. Liều thì phải liều thôi, có gì còn “té” trước, chứ nếu đổ bể ra thì không biết như thế nào? Một lát sau, cửa buồng tắm xịch mở, cô Vân đã tắm xong và đang bê thau đồ đi đến chổ tôi. Tôi hồi hộp quá, không dám nhìn thẳng cô, chỉ len lén liếc nhìn như thế nào? Cô bê thau đồ đến ngay sát bên tôi. Tôi lén nhìn nhanh. Vừa mới tắm xong, cô trông tươi hơn, nét mệt mỏi đã tan biến, tóc cô vấn cao để lộ cái cổ trắng ngần; một mùi thơm của người phụ nữ hay mùi mỹ phẫm thơm lừng từ thân thể cô tỏa ra, xộc vào mũi tôi. Nhưng tôi lúc này không còn tâm trí nào để mà “thưởng thức” mùi hương đó nữa. Cô đặt thau đồ xuống, xả nước vào thau đồ và bắt đầu giặt giũ. Tôi im lặng làm công việc của mình, lâu lâu len lén nhìn biểu hiện của cô. Hai người cứ im lặng như thế, chợt cô hỏi tôi:
- D nè, con chuẩn bị thi đại học trường nào vậy? Nói thử coi cô biết.
(Trời, lại gọi mình bằng con xưng cô nữa chứ, chỉ lớn hơn mình 12, 13 tuổi chứ mấy, vả lại,,, chẹp chẹp….)
Tôi giật mình, là sao đây trời, định hỏi mình câu này để thăm dò hay là lèo lái mình đây. Vờ như vô tư (tôi vô can, không biết gì à nha) tôi cũng trả lời cho phải phép:
- Dạ, con thi Đại học Q.N, nhưng chắc rớt quá
- Thì cứ cố gắng. Nè, có người yêu chưa?
Tôi giật mình, mặt tôi nóng bừng lên:
- Còn con nít mà cô, đâu biết yêu là gì?
- 18 tuổi là lớn rồi, chắc cũng có vài em chứ gì, thời này thanh niên mau lớn lắm…..
Vậy là chết rồi, có lẽ cô đã phát hiện ra những dấu vết khác lạ trên chiếc quần lót đó rồi. Tay tôi run run, mặt càng đỏ lên, chậm chậm nhìn cô, ấp úng:
- Con…con… con…
Chợt cô cười khe khẻ:
- Gì mà xấu hổ thế? Thanh niên bây giờ ai cũng vậy….
Thôi rồi lượm ơi. Tôi cúi gằm mặt, cắm cúi chà đôi giày, chà hoài, có lẽ nó tơ như xơ mướp rồi. Nhưng tôi chợt nghĩ, chắc gì cô phát hiện ra những dấu vết đó; nhiều khi cô chỉ muốn nói chuyện với tôi thôi mà, do tôi suy diễn ra hay sao, như người ta thường nói “có tật giật mình”. Vậy thì mình phải xem sao đã. Tôi bắt đầu trấn tỉnh, lặng lẽ và len lén. Tôi suy luận: nếu cô phát hiện ra có tinh khí hay bất thường trong quần lót của mình thì cô sẽ không mặc và sẽ phải giặt hoặc vứt nó đi, còn nếu không phát hiện ra thì….Lúc nãy từ trong nhà tắm, cô bê thau áo quần bẩn đi thẳng ra đây. Vậy để xem nào. Tôi đứng dậy, đi vòng chéo góc qua một bên giả vờ sửa ống nước nhưng thực chất để dễ quan sát cô giặt áo quần hơn. Cô không thấy tôi ngầm quan sát, cứ thực hiện công việc của mình. Và rồi, tôi thấy cô giặt 2 cái quần lót củ của mình, cả 2 cái quần lót đều màu đen, không có cái quần lót thứ 3. Để chắc ăn, tôi đi vào nhà tắm, nhà tắm trống trơn, không có một mảnh vải nào cả. Tôi bước ra ngoài đứng phía sau lưng cách cô 5 mét, cô đang khom lưng vắt khô áo quần. Ô kìa, bên trong lớp vải của bộ đồ mặc ở nhà, mông cô hằn lên đường gân của quần lót. Vậy là cô không phát hiện ra tội làm bậy. Vậy là…. Tôi nhẹ nhõm và sung sướng. Tôi như muốn nhảy lên như các cầu thử ăn mừng bàn thắng mà mấy hôm nay đang có World cup. Các con tinh trùng của ta ơi, ngủ ngon trong lớp lông mượt mà xoăn tít êm ấm đó nhé (tôi tưởng tượng ra thế).
Ngủ thôi, mai tôi kể tiếp.