Hinh anh lon nhieu long

Đi chợ về thì nàng đã trông thấy phong đang dọn dẹp bát đãi ăn buổi sáng hững hờ nàng để túi thức ăn lên bàn “trời nóng quá Phong soan đồ ra cho mợ nhé mợ ngâm mình một chốc cho mát” bước vào toalét nàng cởi bỏ hết áo quần nằm dài trong bồn tắm mở vòi sen cho nước chảy thật mạnh tạo ra âm thanh hấp dẩn kẽ khát tình đang đứng ngoài kia, chừng cho đủ ngấm nàng nói vọng ra “Phong ơi lên sân thượng lấy hộ mợ cái khăn tắm và cái quần lót, mợ quên không mang vào rồi”… cóc cóc cóc tiếng gõ cửa toalét rồi tiếng của nó “đồ đây rồi mợ” cửa toalét chỉ khép hờ nhưng tuyệt nhiên nó không dám chạm vào tay nắm chứ nói gì đến mở ra; chẳng lẽ nàng tặt lưỡi người gì mà ngu thế. Thanh Lam khẽ mở cánh cửa thò tay ra để lấy đồ khe hở đủ rộng để nó có thể nhìn thấy nàng trần truồn một cách trọn vẹn, can đãm hơn nó cũng có thể xông vào để tấn công, chiếm doạt nàng. Nhưng Thanh Lam chỉ nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác của nó và chiếc khăn đã được vắt trên cánh tay nàng rồi Phong từ từ bước lui không một tiếng động trong này nàng thở hắt ra.

Trường vắng nhà mấy ngày vì một thương vụ, các con cũng sẽ sang thăm nội, hôm đó Thanh Lam quyết định tấn công nó và nàng chuẩn bị cho mình một chiếc váy áo cùng một ít nước hoa khêu gợi nhất suốt bữa ăn tối Phong không còn là chính nó được nữa, nàng quan sát thật kỷ từng cử chỉ và hành động cũng như lời nói của nó, nàng biết nó đã rơi vào bẩy tình của nàng rồi nhưng bản tính nhút nhát lẩn khù khờ nó không dám làm chính cái điều mà cã nó và nàng đang rất muốn. Thanh Lam đành phãi thực hiện một chiêu khác
“Phong ! việc học hành lúc này có tốt không?”

hinh anh lon nhieu long

Chị L ngồi sát em luôn mấy thím à, mùi hương trên tóc chỉ làm em nhớ lại lần chỉ ôm em từ đằng sau trong cuộc thi vật tay, cứ lâng lâng thế nào ấy. Đã lâu lắm rồi em mới được ở gần chỉ như lúc này.
- Cho chị mượn máy chút nha!
- Dạ! chị cứ tự nhiên.
Chị L kéo máy về phía mình rồi vào Chrome. Lúc này em cũng chả quan tâm chỉ mượn máy làm gì, chỉ chăm chú nhìn trộm chỉ thôi. Nhìn cặp mắt, cái mũi, đôi môi, mùi hương trên người chị thoang thoảng xung quanh em, sao mà thơm thế không biết, không phải mùi nước hoa đâu mấy thím, em gọi cái này là mùi con gái đấy (Mùi dầu gội + Mùi quần áo trên người). Nhìn một hồi thì em quay sang phía laptop xem chỉ đương làm gì. Hóa ra chị ta đang download mấy cái clip ca nhạc. 
-Em ơi! Mình down xong rồi dzô đâu coi em?
Em di chuột vào thư mục Downloads rồi chọn Videos để mở clip ca nhạc cho chỉ coi. Vừa click vào thư mục Videos em giật bắn người, em quên là mấy cái phim xxx em down về cũng quăng vào mục Videos theo mặc định . Nhưng đã quá trễ, bao nhiêu hình ảnh khiêu dâm trong mấy file video hiện lên một đống, em cuống cuồng Alt+F4 thoát ra nhanh. Chị L thì làm bộ lấy điện thoại ra bấm, em thì ngượng chin mặt. Sao cứ mỗi lần gặp chị L, là y như rằng mấy chuyện bậy bạ cứ xảy ra một cách bất đắc dĩ. Em lúc này chỉ biết kéo máy về phía mình, xoay lại, vào thư mục đó cut clip ca nhạc của chị ra ngoài desktop rồi bật cho chị xem. Đoạn rồi xem xong, chị L lấy điện thoại, mở hình con chỉ ra khoe với em. Nhiều hình lắm, có cả hình chồng chỉ, nhìn rất đứng đắn, tầm 35 tuổi. Mấy tấm hình chụp 2 vợ chồng mà em cứ thấy giống như hai bố con vậy, nói thiệt là em thấy chị L trẻ ngang ngữa với con bé Lacoste ấy chứ. Hai chị em xem hình giết thời gian được một hồi thì cũng chẳng còn gì làm, em bắt chuyện với chỉ:
- Chị đi làm như vậy, chồng chị cũng đi làm rồi ở nhà ai canh bé?
- Có bà ngoại ở nhà canh mà! 
- Hai vợ chồng chị bận rộn vậy, một ngày chắc gặp nhau ít lắm.
- Ừa! Thì vì tương lai con nên cũng ráng thôi em.
Nghe chị L nói thế, em cảm thấy mình xấu hổ thế nào ấy, người ta có gia đình, đang xây dựng tổ ấm như thế, mà em thì lại tơ tưởng về chỉ mấy ngày vừa qua. Cũng không trách em được, các thím thử mà lỡ nhìn thấy một người con gái đẹp khỏa thân xem có rơi vào tình trạng đầu óc bị ám ảnh không. 
Mưa ở ngoài vẫn chưa dứt, đã 9h tối rồi. Đang ngắm mưa rơi, nghe nhạc du dương thì chị L đứng dậy bảo em:
- Em xuống đây dzới chị!
Cái giọng nghe ngọt xớt, cứ như lời mời gọi vậy, em theo bản năng đứng dậy đi theo chỉ về hướng cái quầy. Đi đằng sau nhìn chỉ từ trên xuống dưới cơ thể chỉ làm em rạo rực, em lại có những ý nghĩ điên rồ trong đầu: ‘Không biết chỉ gọi mình xuống làm gì, có khách nào đâu, ly cũng rửa xong hết rồi, không lẽ chỉ muốn làm gì mình sao’. Hai chị em đi vào quầy, sau quầy là một khoảng trống đủ cho hai người nằm ngủ ấy chứ. Em lại bắt đầu nghĩ bậy, tim đập thình thịch. Chị L mở tủ lấy ly rồi café ra, cùng nhiều nguyên liệu khác bày lên bàn trong quầy.
- Để chị dạy em pha café với đồ uống luôn.
- Dạ!
Em thở phào, nhẹ nhõm hết cả người. Rồi hai chị em cùng tập pha café, trong lúc dạy em pha, chỉ cứ hay nắm, chạm vào tay em lắm, lâu lâu đứng gần gần nhau, ngực chỉ chạm vào lưng em mấy lần. Lúc này thì mùi café hòa lẫn với mùi hương của chị, tạo cho em một cảm giác lâng lâng khó tả. Em tự hỏi không biết chỉ có tình ý gì với em không, mấy cái chạm tay, chạm ngực của chỉ cứ làm em hoài nghi, hoặc là em ngộ nhận chăng..?
Đoạn em đang tập trung pha thử món Đá tuyết ca cao thì không thấy chỉ loay hoay nữa, em thấy hơi yên tĩnh nên nhòm lên chỉ xem đang làm gì. Lúc này ánh mắt của chỉ làm em hơi sợ, chỉ nhìn em chằm chằm, dường như nhìn lâu lắm rồi. Nhin không chớp mắt, môi hơi hé hé, nhìn kiểu như mân mê vậy đó mấy thím. Em không dám nhìn chỉ lâu, liền cúi xuống pha tiếp. Một hồi sau chỉ đi khỏi quầy về hướng nhà vệ sinh, chắc là đi vệ sinh. Chỉ đi khỏi, em thở phào một cái thật mạnh, lúc nãy dường như muốn nín thở luôn, chỉ cứ nhìn em chằm chằm, ánh mắt lạ lắm, không giống như mọi hôm. Em thầm nghĩ trong bụng: ‘Không lẽ chỉ thích mình ta? Không lý nào, người ta có chồng có con cả rồi, lẽ nào lại thích một thằng nhóc như mình, chỉ là người đàng hoàng mà’. Đang nghĩ vơ vẫn thì nghe tiếng chỉ vọng lên:
- N ơi! Xuống chị biểu
Quái lạ! Đi toilet mà kêu em xuống làm gì? Em bắt đầu hoài nghi, nhưng sự tò mò, cám dỗ đã thôi thúc em đi xuống toilet. Cửa toilet mở, chị L đang đứng ở trỏng, chỉ nhìn về phía em:
- Dạ! có gì không chị?
- Em sửa cái cần xả nước được hong? Chị dội hoài không được.
em nhìn xuống bồn cầu, thấy nước có màu vàng, chỉ vừa tiểu xong thì phải. Quái lạ! có vẻ hơi trơ trẻn, chỉ không biết ngượng hay sao mà còn kêu em vào sữa. Ít ra thì cũng phải lấy thau nước dội đi cho sạch sẽ rồi hẵn gọi em vào chứ. Em tự hỏi không biết chỉ sơ ý hay là cố ý đây. Em cũng giả bộ không để ý.
Em mở nắp bồn loay hoay với cái cần xả, chị L thì đứng đó xem. Em nói:
- Chị lên nhà canh quán đi, không người ta vô lấy đồ hết bây giờ…
- Chị khóa cửa rồi, giờ này không ai vào uống nữa đâu. Đứng đây với em cho dzui!
Nghe đoạn này em dựng cả da gà lên, trong người cảm thấy hơi nhột…Rồi em nhận ra, một nam, một nữ trong một cái toilet.
Đoạn rồi em cũng sữa xong cái bồn cầu, gạt nước dội nước tiểu của chỉ đi. Em đứng dậy định lên nhà trên. Đột nhiên chị L chặn em lại.
- Ủa? Sao vậy chị?
Chị L không nói gì, ngước mặt lên nhìn em một cách đắm đuối. Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, chỉ biết im lặng, đứng như tượng nhìn chỉ, chị L từ từ sấn tới gần em, rồi đứng sát vào người em luôn, em mất đà trượt chân về bước tường đằng sau, chỉ cũng sấn tới sát bức tường, hai người đối mặt nhau, không khí lúc này nóng dần lên, chỉ nghe tiếng thở từ phía hai người. Cả cái toilet em chỉ toàn ngửi thấy mùi tóc của chỉ. Em đang hoang mang thì chỉ nhướn người lên kề môi vào môi em…

hinh anh lon nhieu long

hinh anh lon nhieu long la gi ?

Sáu giờ sáng hôm sau Minh đã dậy rồi, cả đêm nó thao thức mãi với hình ảnh trần truồng của mẹ cứ lởn vởn trong đầu , tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng nó cũng đã làm cái “chuyện ấy” rất nhiều lần rồi, nhưng chưa có lần nào nó cảm giác “đã” như lần này cả, cái cảm giác lâng lâng rất khó diễn tả bằng lời… Mãi đến gần sáng nó mới chợp mắt được một tí, thức dậy nó làm vệ sinh cá nhân xong rồi đi xuống nhà dưới và không thấy ai ở phòng khách cả, chắc là bố, mẹ và chị My – chị gái nó- vẫn chưa dậy vì vẫn còn sớm mà, thường cả nhà 7 giờ thiếu 15 mới có mặt đông đủ tại phòng ăn, sau khi ăn xong thì mỗi người một công việc, bố mẹ Minh thì đi làm, còn Minh và chị My thì đến trường. Mà còn chị Mận đâu nhỉ ? Minh đưa mắt tìm kiếm mà không thấy. Nó vẫn còn thắc mắc không hiểu là tại sao tối qua chị Mận lại biến thành mẹ được nhỉ ? Minh đi vào bếp tìm chị Mận, nó thấy mẹ đang đứng bên bệ bếp với một món gì đó, nó chào mẹ một tiếng:
- Chào mẹ !
- Chào con ! – Bà Mai cố gắng lấy giọng bình tĩnh và không quay đầu lại.
Minh ngồi xuống bàn ăn ngó nghiêng. Cả hai mẹ con đều im lặng vì không biết bắt đầu câu chuyện ra sao. Một lúc sau, Minh phá tan bầu không khí :
- Chị Mận đâu rồi hả mẹ ?
- Bà ngoại con mệt, tối qua mẹ kêu chị Mận qua giúp bà . – Bà Mai từ tốn trả lời .
- Àh … 
Minh không nói thêm gì cả, nó đã hiểu lý do chị Mận không có nhà. Nhưng nó vẫn chưa hiểu là tại sao tối qua mẹ nó lại nằm trong phòng chị của Mận để cho nó hiểu lầm mẹ là chị Mận, và nhất là tại sao khi nó dám làm “ chuyện vợ chồng” với mẹ, mẹ lại không hề có phản ứng chống cự, mà ngược lại mẹ rất “ nhiệt tình” hửng ứng làm “ chuyện ấy” với nó . Tuy trong long Minh có rất nhiều thắc mắc nhưng nó không dám mở miệng hỏi mẹ…
Minh nhìn mẹ nấu ăn, ánh mắt Minh bắt đầu xăm soi cơ thể mẹ - cơ thể mà tối qua nó đã được “ làm chủ” một cách trọn vẹn như một người chồng… Ồ, phải nói là mẹ rất thon thả và gợi cảm, lâu nay Minh rất kính trọng mẹ, Minh cứ nghĩ mẹ là bậc trên đáng kính nên Minh không dám chú ý mẹ lắm. Nhưng sau buổi tối định mệnh hôm qua, giờ thì Minh nhìn kỹ mẹ hơn, quả thật là bất ngờ. Mẹ cũng là một người đàn bà, sáng nay mẹ lại bận bộ đồ nhìn cũng hợp quá chứ, chất vải mềm và mỏng ôm sát những đường cong tuy đã hơi đẫy nhưng vẫn còn khêu gợi lắm. Một phụ nữ 37 tuổi như mẹ quả là cũng hiếm. Minh nhìn chằm chằm vào đôi mông tròn căng núng nính của mẹ. Quần lót bên trong của mẹ hằn lên mông trông rõ mồn một, nhìn rất là khêu gợi, trong lòng Minh lại trào dâng những thèm muốn khát khao cháy bỏng với mẹ, cảm giác của tối qua lại ùa về, đôi mắt Minh cứ dán vào eo lưng và đôi mông to tròn căng trong quần của mẹ…
Mẹ Minh với rổ rau sống đặt xuống sàn và ngồi xổm xuống để nhặt rau. Ôi chao ơi, khi mẹ dạng chân ra để kéo rổ rau lại, đập vào mắt Minh, giữa hai đùi của mẹ, “cái ấy” hằn lên rõ nét lộ rõ cả khe, hai múi căng dầy nhức mắt. Tim Minh đập nhanh, *** của mẹ Minh đấy – cái mà tối qua Minh đã được “ làm chủ” một lần, nổi rõ mồn một giữa hai đùi. Nghĩ đến cái *** đang ẩn sau lớp vải kia làm Minh rạo rực. Trông thích thật, nhìn cái cổ áo khoét rộng nữa kìa, để lộ phần trên của hai bầu vú bị ép bởi hai đầu gối vun cao lên, tròn căng, trắng lốp…

Bà Mai biết là thằng con vẫn đang nhìn mình, bà không dám nhìn con, trong lòng bà đầy ngổn ngang và bối rối, bà không biết phải nói chuyện với con như thế nào nữa. Tối qua bà đâu có ngủ, bà thức và khóc suốt cả đêm, bà không thể ngờ chỉ vì sai lầm của mình mà bà đã làm một chuyện tày đình với chính con trai ruột của mình, cũng may là ông Mạnh dạo này có thói quen ngủ ở phòng làm việc nên không hay gì cả. Trong đầu bà Mai cũng thắc mắc tại sao người vào phòng con Mận tối qua lại là thằng Minh – con trai bà, và con trai bà chỉ mới có 15 tuổi đầu thôi, mà sao nó lại rất rành “ chuyện của người lớn” như vậy, nó làm ”chuyện đó” rất tuyệt vời, như là một người đàn ông thực thụ, nó đã làm bà sướng ngất trong đê mê, đến giờ ngườibà vẫn còn rạo rực, bà vẫn cảm nhận được cái của nó trong *** của bà, nó cứng ngắc, to, dài và nóng hôi hổi… 

Nếu tối qua người đó là chồng bà, nếu tối qua đó là một người đàn ông hoàn toàn toàn xa lạ, và nếu Minh không phải là con bà thì … Đầu bà Mai như muốn nổ tung, bà không tài nào ngủ được, còn con Mận lại không có nhà nên bà dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sang cho chồng con. Chỉ một lát, bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong, không nói câu nào với Minh bà Mai đi vào nhà tắm đóng cửa lại. Bà muốn chuyện hôm qua với bà chỉ là một giấc mơ mà thôi….

Còn Minh, nó thấy mẹ đã vào nhà tắm và đóng cửa, bố và chị giờ này chắc vẫn chưa dậy, cảm giác ham muốn được nhìn thấy mẹ trần truồng lại tràn vào trong nó,và nó quyết định làm liều… Minh đi lại nhà tắm, cúi xuống và ghé mắt qua lỗ khóa nhìn vào phòng tắm. Mẹ Minh vẫn còn mặc quần áo, đang chổng mông cọ cái bồn tắm. Tim Minh đập thình thịch, Minh có giác cảm rạo rực, Minh sắp được thấy mẹ ruột của mình cởi áo quần trần truồng ra ngay bây giờ. Dù là tối qua nó đã được “làm chồng” mẹ một cách trọn vẹn, nhưng là với bóng đêm, nó chỉ cảm nhận và không được thấy gì cả, dù biết đó là thật nhưng nó cứ có cảm giác như là một giấc mơ…

Đấy, mẹ đã cọ xong rồi, đang đứng thẳng lên chậm rãi mở từng khuy áo một. Hồi hộp quá, mẹ đứng xoay lưng lại phía Minh đang từ từ gỡ cái áo tụt xuống khỏi vai để lộ ra khoảng lưng trần trắng loá. Cái áo lót màu đen nổi bật trên làn da trắng. Ôi, mẹ ơi… làn da mẹ trắng quá, mẹ vắt cái áo lên thành bồn tắm và đưa tay ra sau lưng mở móc khoá cái áo lót, mẹ tuột nó qua cánh tay và cũng vắt nó lên thành bồn tắm. Hai bàn tay mẹ nhẹ nhàng tụt quần xuống khỏi mông, và cả quần lót nữa. Cặp mông của mẹ lộ ra trắng phau, to tròn núng nính, mẹ nhấc chân kéo từng ống quần ra. Chao ôi, sao mà làn da mẹ trắng thế, trông nõn nà chẳng kém gì thiếu nữ, tuy người mẹ có hơi đẫy. Mẹ trèo vào bồn tắm, đứng trong đó và gạt van mở vòi sen trên đầu, nước xoè ra phủ lên thân thể mẹ đang quay lưng lại phía Minh. Minh nóng lòng muốn thấy thân thể phía trước của mẹ xem đôi vú của mẹ có còn thon gọn, căng đầy không, háng mẹ có nở rộng không và cái *** mẹ ra sao, mu *** mẹ có nổi cao lên, lông *** mẹ rậm hay thưa… Mẹ vẫn đứng như thế, ngửa cổ kỳ cọ trước ngực, chậm rãi, tỉ mỉ …

Hồi lâu sau, như thể chiều theo lòng mong mỏi của thằng con trai, mẹ Minh xoay người lại để nước xối xuống lưng mà vòng tay ra sau kỳ cọ. Minh dán mắt vào háng người mẹ ruột… Ôi cái *** mẹ lông nhiều quá, mu thì trắng phau, vồng lên nhức mắt. Đẹp thật, mẹ đã có tuổi rồi mà thân hình mẹ vẫn đẹp thế kia àh ? Bố mình sướng quá, đêm nào cũng được ôm ấp một bà vợ như thế. Hai đùi mẹ thon thả, trắng ngần, cái mu *** hình tam giác nổi phồng ở giữa... Nước từ trên người mẹ dồn xuống “chỗ ấy” chảy thành dòng xuống bồn, róc rách. Lông *** mẹ nhiều lại ướt dính vào mu nên trông lại càng khêu gợi và khe *** mẹ trông lại càng rõ. Hai vú mẹ đã hơi chảy nhưng vẫn giữ được phom, đầy đặn…

hinh anh lon nhieu long

Sau đó tôi vào trong văn phòng con trai cuả ông chủ tịch, người đã thuê tôi, lạnh lùng, đẹp trai, rất quan tâm cho công ty đó là tất cả những gì tôi có thế mô tả.

“Tôi đã đọc lí lịch cuả anh, một nhân viên quản lí giỏi, rất cao cấp có thế đạt được tất cả yêu cầu cuả khách hàng cho dù nó rất kì quặc khó thực hiện. Công ty chúng tôi hiện đang cần một nhân viên như thế, chúng tôi tin tường vào anh.”

“Cảm ơn ông. Nhân tiện đây tôi cũng thấy lạ khi người “sếp” cuả tôi lại là con trai ngài chủ tịch, như vậy ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi làm việc gì ở công ty này?” Không khó khăn gì nhận ra sự kì lạ, con trai cuả chủ tịch công ty đích thân đi thuê nhân viên, chỉ có một nguyên nhân, ông ta không tin bất kì ai trong công ty.

“Một công việc dễ dàng. Tôi muốn anh đánh đổ thế lực cuả vị phó giám đốc trong công ty.” Anh ta vào thằng đề.

“Sao ạ, phó giám đốc?” Tôi ngạc nhiên. hỏi

“Đúng thế, phó giám đốc Đặng Long đã từ vị trí một thợ máy leo lên tới chức vụ phó giám đốc. Trong vòng vài năm gần đây đã xảy ra mâu thuẫn giữa cha tôi và ông ta. Đặc biết những người bạn chí thân cuả ông ta, Lí Hiển, giám đốc phòng kế hoạch và Nguyễn Hùng, tổ trường phòng kế hoạch 1 và một số người khác trong công ty có hành động rất lạ. Đây chĩ là một dự cảm, nhưng tôi có thế cảm nhận rằng vị phó giám đốc này đang muốn lật đổ cha tôi để nắm toàn bộ quyền trong công ty, nhưng tôi chưa có bằng chứng do vậy tôi muốn việc này tiến hành một cách bí mật,”

“Như vậy là ngài muốn tôi âm thầm thu thập bằng chứng và đẩy họ ra khỏi công ty trước khi kì hợp hội đồng quản trị tới phài không?”

“Hoàn toàn chính xác, đó là việc tôi muốn anh làm, và anh có thời gian 3 tháng để tiến hành trước khi cuộc họp kế tiếp diễn ra. Còn phương pháp nào thì tuỳ ở anh, và còn một điều đừng quên. ĐỪNG BAO GIỜ PHẢN BỘI TÔI. ANH HIỀU CHƯẢ?”


Tôi về phòng làm việc cuả mình, dĩ nhiên là một tổ trường tôi cũng có nhân viên riêng cuả mình, nhưng dường như chằng ai muốn làm viện, họ toàn ngồi chơi, tôi mặc kệ, đi thằng vào trong văn phòng mình. Một email được gửi từ con trai giám đốc, trong đó có tất cả hồ sờ về tất cả nhận viên trong công ty và những người có liến quan tới phó giám đốc. Vưà lúc đó có một nhân viên bước vào.

“Chào tổ trường, tôi tên là Đặng Ngọc Anh, mời ngài coi qua về những thiết kế cuả tôi. Tôi mơ về việc này từ nhỏ, tôi thích thiết kế từ nhỏ và mong trở thành một nhà thiết kế hàng đầu........................................”

“Uhm.........Ok.........Cô có thế pha giùm tôi li trà không?”

hinh anh lon nhieu long

Xem hinh anh lon nhieu long hay nhat 2014

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

[X] Close.