Hinh anh luu bich huu

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

hinh anh luu bich huu

Vân cắn răng khi ngón tay tay em trượt tới tắp lên lằn giữa, nơi quầng lên một đốt thịt bóng lưỡng như lưng con tôm nướng bơ. Mông em vễnh ngược, run run theo từng đợt của cảm giác. Hai chân thì như đá vít liên tục trên không như. Nước nhờn càng lúc càng nhiều. Vân không thể cản nó trào ra nữa. em đưa tay kia banh luôn hai bên ra, tay còn lại nàng xọc liên tục vô giữa, tùy theo cảm tính, mà cho nó vỗ phành phạch lên mặt trên. Hơi đau nhưng cực lạc tràn khắp.

hinh anh luu bich huu

hinh anh luu bich huu la gi ?

Mình chưng hửng, định thôi thì nàng kéo đầu mình từ dưới lên, hôn thắm thiết một hồi, rồi đột nhiên hai tay ôm má mình, bốn mắt nhìn nhau, nàng khẽ hỏi, nhưng rất nghiêm nghị: “Q… Anh có yêu em không?”. Theo anh em trong tình huống này phải trả lời làm sao? “Anh yêu em” thì đã nói ngay từ lúc hôn ban đầu, sao giờ còn hỏi lại? – mình nghĩ bụng như thế, nên trong lòng phân vân (và mình cũng là người kiệm lời, không muốn nói câu này lần thứ hai). Nhẽ đếch nào từ tối đến giờ không yêu mà vần nhau vã mồ hôi như thế! Tuy mình nghĩ thế nhưng nó chỉ thoáng qua trong suy nghĩ vài phần trăm của giây thôi. Bốn mắt vẫn đắm đuối chìm vào nhau.
Mình cũng là người ít nghĩ nữa, nghĩ nhiều đã học giỏi mịa nó rồi, thành nhà văn viết về cuộc đời, về lý tưởng, về hoài bão, chứ ngồi đây viết chuyện phang phập làm đệch gì. Trong cái hoàn cảnh khốn cùng để vượt lên khải hoàn môn ấy, mình không nói không rằng, tiếp tục nhìn em si dại và lại từ từ hôn em theo đúng bản năng, một thôi một hồi làm cho nàng lại trở về cõi mê man, mắt nhắm nhẹ nhàng và cơ thể lại tiếp tục oằn oại theo các động tác của mình. Rồi đột nhiên mình dừng lại ở gần bên tai nàng, mình nhẹ nhàng nói: “Anh yêu em nhiều, yêu từ cái nhìn trong bữa cơm chiều hôm trước ấy…”. Nàng mỉm cười hạnh phúc. Lại lặp lại những động tác quen thuộc lúc nãy, nhưng lần này mình nhận thấy nàng đã phối hợp nhiều hơn, bạo dạn hơn và quan trọng hơn là nàng không còn căng cứng, không còn cảm giác đè nén nữa, nàng đã thả lỏng hoàn toàn để đáp lại các động tác mơn trớn của mình. Mình lấy tay mân mê khu vực chiếc quần màu đen, nó đã ướt nhão và nhầy nhụa cả ra tay mình rồi. Mình vươn tay lên phía cạp bắt đầu từ từ kéo xuống. Không như lúc trước nàng lấy tay gạt tay mình và giữ cái quần lại, ngược lại nàng nâng nhẹ mông lên để mình còn kéo ra dễ dàng. Mình từ từ kéo chiếc quần ra để chiêm ngưỡng toà lâu đài bí ẩn bên trong, một cách thật chậm rãi, như khi ta thưởng thức một ly rượu ngon ấy, thấy quần dính nước và sợi nước còn dính với cái khe của nàng, dưới tác động của lực hút, cái sợi nước trong suốt nhờn nhờn ấy bị uốn cong lại như hình sin chữ “U”, dưới ánh đèn ngủ long lanh nhìn thích chí vô cùng! Đồng thời mình thấy toà thiên nhiên mượt mà, cắt tỉa gọn gàng. Ẩn dưới đó là một cái khe hồng hồng và thơm nức mũi mình. Mình nhìn ngắm kỹ lắm, rồi lấy tay vuốt vuốt nhẹ cái khe ấy. Mình không dám banh nó ra, chỉ vuốt vuốt mà thấy nước cũng dính đầy tay rồi. Mình đưa lên mũi ngửi và thấy nó kích thích đến từng tế bào não, nó giống giống mùi của chị Thoa nhưng nó đậm hơn, không thoang thoảng như của chị Thoa và làm cho thằng nhỏ thúc ngược ra ngoài. Lúc này mình mới vươn người cởi cái áo phông, rồi tiện tay tụt cái quần short ra, thấy quần short cũng bị loang lổ một mảng bằng miệng bát ăn cơm. Về cơ bản là khi hôn hít Thảo thì mình được kích thích mạnh mẽ và mình cũng rỉ ra ít nước nhờn giống của Thảo vậy, và cái quần sịp không giữ nổi thằng nhỏ, nó nhô đầu khấc ra khỏi cạp quần, đỏ tía tai. Mình lôi luôn cái quần sịp ra, Thảo hơi nhô đầu dậy và nhìn trym mình. Thoáng giật mình và có nét phân vân, mình hỏi: “Sao vậy em?”. Thảo: “Em sợ, sao nó to thế kia”. Mình còn không hiểu gì thì Thảo lại phân vân “To thế nhét sao vào em được?”. Mình cũng chỉ biết nhăn nhó cười, cũng chẳng có khái niệm to hay nhỏ, nói chung là trước đến giờ cũng chẳng quan tâm, đo trym to hay bé bao giờ. Mình nghĩ chắc Thảo từ trước đến giờ chưa nhìn thấy trym người trưởng thành cương cứng bao giờ, mà chỉ nhìn trym trẻ con đi tè nên nghĩ nó to. Và đây cũng là lần đầu của cả hai đứa nên… việc thắc mắc là việc đương nhiên. Mình từ từ tiến lại đưa trym cọ cọ vào cái khe giữa hai chân nàng, khẽ khẽ ấn vào… chẳng đi được đến đâu. Nó cứ bị mắc, rồi lại cọ cọ lấy tay ấn trym hướng đầu trym xuống dưới… rồi đẩy vào. Chợt Thảo bảo: “Từ từ thôi anh, không phải chỗ đấy đâu…”. Mình lại cầm trym vê lên vê xuống cái khe đấy rồi ấn ấn vào, mãi chả vào được… Một lúc mệt mệt, nhìn lên đồng hồ đã 2 giờ đêm rồi… Thấy mình có vẻ nản nản, Thảo khẽ dướn người dậy, ghì đầu mình xuống hôn, rồi để tự trym mình cứ đè đè ở phần bướm nàng. Hôn một lúc Thảo với tay cầm trym mình định hướng vào khe nàng rồi thủ thỉ: “Anh cho nó vào đi!”. Nghe lời nàng mình cong người ấn ấn vào, thì có thấy vào chút, ngập được hẳn… nửa cái đầu khấc. Sau đó thì nàng ưỡn người lên tránh, mắt nhắm chặt, mặt nhăn lại… Nàng bảo…: “Nhẹ thôi… … đau em…”. Mình thấy sao mà khổ vậy trời! Kiểu như “đang vui thì đứt dây đàn… Khi đang ngồi ị thì nàng đến chơi” ấy. Mình hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh và tinh thần, lại từ từ miết miết đầu khấc vào cái nghe, lần này mình đã định vị được vị trí nên từ từ ấn vào, nàng nhăn nhó và và tỏ rõ vẻ mặt chịu đựng… rồi mình dần dần tăng lực lên, thì bất chợt nàng với tay đẩy người mình ra, rồi thì như ứa nước mắt ra bảo… “Em đau lắm anh”… Mình xem phim sex cũng nhiều trên mạng rồi, nhưng đó chỉ là mớ lý thuyết suông, khi vào thực tế thế này mới thấy cái việc lần đầu nó lớ ngớ lóng ngóng đến thế nào! Mọi kiến thức đều bay biến hết. Mình dừng lại ở đó, cúi xuống nhìn thì mới thấy… ngập được cái đầu khấc…
Mình nghĩ thôi có lẽ việc này phải từ từ, hôm nay dừng lại ở đây, dần dần cái khe của nàng dãn nở thì cho vào chưa muộn, dù gì nàng cũng đồng ý trao cho mình rồi mà… Thế là mình nằm vật sang bên, kéo nàng lăn từ trên đệm xuống thảm, lấy tay cho nàng gối đầu, mình nằm nghiêng, một tay ôm ngang ngực nàng. Một lúc sau có vẻ như nàng suy nghĩ điều gì, có lẽ hiểu mình không nỡ làm nàng đau, quay sang lại hôn mình đắm đuối, thật là “đôi môi em gợi bao khát khao, mắt em vời vợi đăm đắm trời cao”… Trong khi hôn nàng lại xoay người nằm đè lên người mình, mình nằm ngửa, nàng nằm sấp, mình cảm nhận bầu vú man mát mềm mại cứ chà qua lại ngực mình…
Nói thêm một chút là mình chỉ cao tầm 1,69m, người nói chung tương đối mỏng, chả có ngực có cơ mẹ gì (Thế mà đi mát-xa, các em cứ bảo, người như anh này khối em xin chết, mấy chị già thì bảo mông cong thế này thì chơi em nào em ấy sướng rồi – rõ bọn nịnh đểu xin tiền bo, há há…). Nàng thì cao tầm một 1,53-1,54m gì đó, có…45-47 kg thôi. Thế nên khi mà nàng ngồi xổm qua bụng mình, rồi cúi xuống hôn thì vô hình chung thằng nhỏ của mình vẫn vươn lên chọc chọc vào cái khe của nàng… hôn mình một lúc rồi nàng hôn ngực, hôn tai rồi lại hôn cổ mình, rồi nàng ngồi ngồi trong tư thế dạng dạng trên bụng mình, nàng quơ tay ra phía sau cầm lấy thằng nhỏ của mình rồi chỉnh hướng vào cái khe của nàng. Mình khẽ trườn người lên cho nàng dễ điều chỉnh, và nàng từ từ lắc lắc xoay xoay, một hồi thì cái đầu khấc cũng cảm giác được giữ chặt lại trong cái khe ẩm ướt ấm nóng đó….mình hơi co chân lên để nàng có chỗ tì tay vào, vì sợ nàng đau. Hai tay mình ôm hai bên eo nàng. Tay nàng lúc thì chống xuống đất, lúc thì chống lên ngực, bụng mình, lúc lại tì vào đùi mình phía sau lưng nàng, cứ như thế nàng nhẹ nhàng lắc hông và nhấp lên nhấp xuống rất êm ái… Hơi thở nàng thì chuyển sang kiểu khác, cứ kiểu hít vào xuỵt xuỵt, thở ra lại rất khẽ… Trống ngực hai đứa đánh rộn ràng như trống trung thu ấy. Ước chừng một lúc thì nàng…. đột nhiên lấy hết can đảm, mím môi mím lợi, dùng toàn trọng lượng của người ngồi thẳng xuống. Mình cảm nhận một trọng lượng lớn đè lên trym mình, phần đầu khấc thì bị bóp chặt đến nghẹt thở. Trong một thoáng vài phần nghìn giây, mình thấy trym mình cũng đau, rồi một cảm giác… “sựt” ở đầu khấc khiến nó hoàn toàn được giải toả… Sau khi ngồi xuống người mình như thế, mình thấy môi nàng cắn chặt, giật giật, mặt nhăn méo xệch, nước mắt thì chảy ròng ròng hai bên má… Vẫn trong tư thế đó, nàng ngồi yên một lúc, mình cũng không làm gì hơn…thực sự lúc đó cảm thấy thương Thảo lắm, nên chẳng nghĩ đến trym nó có cảm giác gì nữa… Khoảng mấy phút sau, nàng mới hé môi ra, mặt dãn nở ra một chút, mình với tay ghì nàng sát vào người… hôn vào mặt nàng, vào môi nàng rồi khẽ hỏi: “Em đau lắm hả?”. Nàng không trả lời, khẽ mím môi, hít một hơi sâu, khẽ gật đầu, vài sợi tóc suôn tung bay ngược chiều ánh sáng bóng đèn điện như những sợi nắng vàng mỏng manh tung bay trong gió thu. Vài sợi thì quấn bệt lấy mặt nàng vì nước mắt, khi nàng hơi cúi đầu, mái tóc phủ xuống che một nửa khuân mặt, nhìn thật hấp dẫn vô cùng. Cái hình ảnh nàng khẽ mím môi, khẽ gật đầu, khẽ nhắm mắt, và đôi má hây hây hồng bết vài sợi tóc sẽ làm mình nhớ suốt đời. Và cái hình ảnh đó không có một bức tranh nào mô tả đẹp cho bằng….
Một lúc sau nàng lại mân mê ngực mình và rồi lại hôn cuồng nhiệt như lúc trước khi bị đau. Mình cứ nằm yên, để nàng chủ động, vì sợ rằng chỉ một cử động nhẹ của mình thôi là làm nàng đau, mỗi lần nàng nhăn mặt thì tim mình cũng một lần nhói đau… Sau một lúc nàng lại nhẹ nhàng như lúc trước, nhấp nhấp lên xuống, từ từ và đều đặn. Được một lúc thì mình cảm thấy thực sự nàng vẫn còn đau, còn mình thì căng cứng cũng rất lâu rồi, cũng muốn xuất rồi, không muốn giữ lại nữa thì mình gồng mình lên và xả tất cả những gì mình tích luỹ bấy lâu vào trong người nàng. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế… một lúc sau thì trym mình xìu xuống, nàng cũng cảm nhận thấy thế và mình kéo nàng nằm qua một bên. Mình từ từ rút trym ra và hôn nàng mấy lần vào môi và vào cổ. Nhìn xuống phía dưới thì nhễu nhện tinh dịch của mình và nước của nàng. Có một vệt hồng hồng nhỏ như một nửa giọt máu đậm tụ lại ở cuối dương vật. Xung quanh trym, bao bọc nó là chất nhờn nhờn ấy, đã là màu hồng nhạt. Mình bò xuống định hôn bướm nàng một cái để chia sẻ cảm giác đau với nó, nhưng nàng dùng hai tay kéo đầu mình lên và hôn, rồi ghì tay mình xuống làm gối. Nàng nằm nghiêng nghiêng khép chân lại và tay vung ra ôm mình. Nằm một lúc nàng thủ thỉ vào tai mình: “Giờ em đã là người của mình rồi đấy!”. Mình không nói gì, quay ra hôn lên trán nàng một cái rồi nằm co chân, tay phải vắt lên trán ngắm trần nhà… hình dung lại mọi thứ sao nó diễn ra nhanh quá vậy. Sao mình lại không tưởng tượng được ra cảnh này trước đây… Nàng vẫn nằm trên tay trái mình, thấy mình đăm chiêu thì lại hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?” Mình trả lời: “Anh đang nghĩ là có phải anh đang nằm mơ không?” Nàng lấy tay véo vào nách mình: “Giờ này mà anh còn hỏi thế!”, mình nhột nhột, và nàng nhắc đến giờ nên mình nhìn lên đồng hồ, đã 4h20 phút sáng rồi, cũng mệt mệt. Mình lấy chân kều cái chăn kéo xuống đắp cho cả hai đứa rồi ôm nàng một cái thật chặt, bảo “khuya rồi… thôi ngủ đi…”. Hai đứa ngủ đúng như nhà văn Nam Cao tả: ngủ như hai đứa trẻ khi đã bú no căng sữa vậy.

hinh anh luu bich huu

Chị Thanh lườm tôi nhưng ép sát người vô hạ bộ tôi rồi ấn nhún cho mông chị đè chặt con cặc tôi. Tồi nhấc bỗng hai chân chị lên khỏi mặt dất, ấn lưng chị xuống rồi tuột quần một lúc cả hai kể cả đồ lót rồi đặt 2 đùi chị lên vai. Lần đầu tiên tôi được nhìn thật rõ gần âm hộ một người chị vợ. *** chị tuyệt vời, thịt cơm dầy cộm, hai mép mu cương cứng nhô cao phủ bên trên là chùm lông đen nhưng hơi thưa ôm sát. Tôi ngắm nhìn cho đã cơn dâm tay vẫn mân mê cơ thể thơm mùi dầu dừa, như muốn so sánh với vợ xem hai chị em có gì khác hoặc giống nhau. Tuy chị đã mấy con,nhưng bụng phẳng lì không mấy vết nhăn, da lại mịn màng hơn vợ tôi, vú chị nhỏ nhưng hây hẩy cái núm vú đỏ, đôi mông thường thôi nhưng hông nẫy nỡ, dấu hiệu ... *** rộng. Không cưỡng lại cảnh dâm, cứ nhìn ngực ai trần là tôi cho là dâm đáng đồng tiền rồi, tôi cúi đầu xuống hạ bộ của chị rồi liếm và hít hà mùi dâm tình. Chị vợ giật nẩy người, cứ hết xoay sang trái lại xoay qua phải, đầu cứ lắc, miệng thì há hốc càng lúc càng lớn theo nhịp liếm bú của thằng em rễ. Tôi bú *** chị tận tình. Kiểu sướng thích như vầy có thể chị chưa được bú *** hoặc không thường xuyên lắm. Tôi thấy chị sướng rõ như 2 với 2 là 4, vì có tuổi mà khe nước từ hơi khô lúc đầu mà ra nhiều như vậy và miệng rên rĩ không ngớt. Tôi cũng sướng ghê gớm, mùi tình dục cứ phảng phất phà lên mặt và vô miệng. Hai mép *** nhu cao, cửa *** đang hé mở, chị ấn cái *** vô miệng thằng tôi. Khi tôi đứng lên, thì chị tiếp tục ấn *** xuống nay là chỗ con cặc đang cương cứng của thằng em rễ. Tôi đè chị cúi người hơn nữa để nâng *** lên cao hơn cho vừa tầm con cặc dâm của tôi. Khi đã vừa, tôi chà đầu cặc lên hai bên mép, cảm thấy *** chị Thanh thật ướt, tôi đưa cái một con cặc vô cái ọt tận tử cung. Chị vợ tôi hét lớn:

- A, a u u a ah, mẹ cha em, cặc gì mà làm chị láng xáng mặt mày, sướng, sướng, à ơ, ừ, ừ, vậy đó, vậy đó, đâm tét *** chị nghen cưng ! đó, đó, cứ đó mà đụ chị ! đụ đi, đụ mạnh đi, dượng ơi, dượng đụ ơi !

hinh anh luu bich huu

Xem hinh anh luu bich huu hay nhat 2014

Chẳng biết gì làm tôi thức dậy, cái nóng đêm hè ở Sài Gòn hay vì tiếng động phía sau cửa sổ? Là con nhà võ tôi rất nhạy với tiếng động. Tôi ngồi dậy. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ thật sáng. Tôi nghe tiếng bước chân và tiếng lục đục của ai. Chẳng lẽ ăn trộm? Vậy thì mày tới số với ông rồi mới chọn ngày ông tới đây mà ăn trộm. Tôi len lén thò đầu nhìn qua góc cửa. Mắt ước lượng chiều cao thành cửa để bay ra ngoài. Hai con mắt tôi bỗng trợn to lên. Dì tôi! Phải! Đúng là dì! Dưới ánh trăng thân hình dì trắng toát lồ lộ bên cái giếng nước sau vườn. Tôi không tin được mắt tôi. Tôi đưa tay lên dụi mắt và bấu vào mình để chắc rằng mình không mơ. Khi biết chắn thế tôi hoảng hồn hụp đầu và nằm xuống. Tim tôi đập thình thịch. Trời ơi! Sao ghê thế này? Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rỏ cái dáng ẻo lã khêu gợi của dì trong đêm hôm đó. Tiếng dội nước vang lên cho tôi biết dì đang tắm. Có lẽ vì trời quá nóng chăng? Trong người tôi một niềm bức rức khó tả. Tôi nằm trằn trọc khi tiếng nước vẫn dội đều. Không dằn được nữa tôi ngồi dậy. Lại len lén vì sợ dì bắt gặp, tôi nhô đầu lên. Tim tôi đập to đến nỗi có lúc tôi sợ dì nghe được nên lại thụp xuống. Tôi ngồi lên thụp xuống cả ba bốn lần trước khi chắc chắn là dì không để ý tôi mới yên tâm ngồi ngắm dì khỏa thân tắm dưới ánh trăng . "Dì đẹp quá dì ơi! Cho đến bây giờ con cũng không quên được thân hình kiều mỵ của dì trong đêm hôm đó." Dì tôi đẹp quá. Dì đẹp gấp trăm lần con bé Tiểu Thanh! Không có gì có thể tả được cái đẹp vô biên này. Nó vượt không gian và thời gian và nó mở mang cho tôi một chiều hướng mới, một khía cạnh mới trong cuộc đời làm người và ảnh hưởng rất nhiều trong cuộc sống tôi sau này. Dì cầm gàu đưa lên dội nước trên làn da trắng muốt. Dì đưa lưng về phía tôi. Làn da ướt đẩm lấp loáng ánh trăng làm dì càng đẹp thêm bội phần. Tôi say mê nhìn ngắm. Tôi thấy rất rõ làn da không một hạt mụn của dì. Cặp mông rắn chắc thật khiêu khích. Dì không biết có người nhìn lén nên vẫn tự nhiên. Dì xoay người lại. Cặp nhũ hoa đầy đặn hãy còn săn chắc chìa ra nhọn hoắc. Tôi đưa mắt nhìn xuống dưới. Một vùng biển đen như cuốn hút cả hơi thở làm tôi choáng ngợp. Cặp đùi dài thon thả trắng muốt thả dài từ chốn đó. Tôi trân cứng, môi mím chặt, hai tay bám thành cửa như sợ nếu thả ra tôi sẽ té nhào. Trời ơi! Trời ơi. Tôi cứ kêu lên trong đầu như thế không biết bao nhiêu lần. Dì bổng ngẩng đầu lên và ... thấy tôi. Dì hơi hốt hoảng thả gàu ra lấy tay che ngực và vùng biển đen tội lỗi. Chết tôi rồi! Nhưng không biết gì làm tôi ngồi yên vẫn nhìn dì trân trối. Môi dì mấp máy gì tôi không nghe tiếng được tiếng còn. Hình như là "con đi ngủ đi đừng có nhìn dì như vậy" thì phải. Tôi không nghe, mà có nghe chăng nữa thì lúc đó tôi cũng làm bộ không nghe. Tôi vẫn nhìn dì, mắt mở lớn, hai tai nóng bừng và tim càng đập mạnh hơn. Dì có lẽ không biết làm sao nên đứng thế ngường ngượng. Một lát sau không rõ tại sao dì tủm tỉm cười ... và bỏ tay xuống, buông thả không ngại ngùng mắc cở nữa (với cháu ruột của dì.) Dì lại tiếp tục tắm như lúc trước. Lần này thỉnh thoảng dì lại ngẩng đầu nhìn lên như coi tôi có còn chổ củ. Tôi lúc này như người đang ở trên mây. Dì đã biết tôi nhìn lén dì đang tắm mà chẳng la rầy mà trái lại còn đứng tắm cho tôi xem. Tôi sướng lắm. Tôi thấy tôi hạnh phúc quá. Dì có lẽ tắm đã xong nhưng vì thấy tôi còn nhìn (hay vì trời quá nóng) nên dì đứng tắm lâu hơn. Tim tôi đã đập lại bình thường nhưng phía dưới người tôi cồm cộm căng cứng. Dì thong thả bước lại gần cửa sổ vẫn không gì che đậy.
"Con hư lắm nhé. Đi ngủ đi."
Rồi dì lại cười
"Lần sau mà còn nhìn trộm là dì phạt đếch vào mông năm roi đó."
Tôi lại thấy xấu hổ. Không dám nhìn thẳng vào người dì nữa tôi dạ mấy tiếng luýnh quýnh nằm xuống giường. Tôi nằm xuống trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh và thái độ của dì đã ám ảnh tôi, bấy giờ và mãi mãi về sau.