Hinh anh may bay ba gia

Đúng 4 giờ chiều , Nam phóng xe đạp lên địa điểm phường, trên người vẫn còn mùi hôi như cú sau tàn tích don dẹp nguyên nhà , tôi mệt mỏi phóng xe ngày càng nhanh với chiếc balo chất đầy đồ ăn sau lưng nhất định sẽ làm một buổi tiệc ra trò đây.
-" Chị Hồng, sao không thấy ai hết vậy?"
-" Mày đi đâu mà giờ này mới vác cái mặt ra? Chuyển địa điểm bên Mỹ Thạnh, qua ngay."
-" Ok để em chạy ra liền"
Một lần nữa đành phải chạy vật vã qua đó , thật là mệt mỏi, nhưng cũng phải chạy cho lẹ , không là bà Hồng ăn tươi nuốt sống mình mất.

-" Nam Nam. Đợi chị với"
Đang phòng từ trong phường ra thì có kẻ nào gọi tôi,tiếng thở hổn hển và lo lắng tới tuột cùng.
-" Ai lại gọi giật xuôi giật ngược lại vậy?" 
Nhưng tôi chưa kip nói hết câu thì phải há hốc miệng vì đó là khuôn mặt tròn tròn của mụ.. mà không phải là chị ấy mới đúng.
Vẫn đang chạy te te vì chưa kip định thần lại, tôi thắng một cái quá mạng làm bánh lết cái rẹt xuống đât
-" Chị làm gì ở đây, sao còn chưa tới trại"
-" Chị kêu thằng Nhân chở chị về phường nhưng nó bỏ chị ở đây đi đâu rồi không biết"
-" lên đó rồi con về đây làm chi nữa ?"
-" Thì phải về mua đồ để nấu bữa tối mà ăn, không là nhin à"
-" Thôi chị lên đi em chở cho nhanh"
-" Chị chỉ tính nhờ em đem đồ ăn về mà thôi, chút nữa thằng nhân tới chở chị"
-" Thôi lên đi , tiện thể đi luôn"
Chị còn hơi ngại ngùng vì theo tôi điều tra thì chị hoàn toàn chưa biết đụng tới một đứa con trai từ hồi tiểu hoc tới giờ, nói chung chưa có ai làm chủ bông hoa tròn tròn này.
-" Lên nhanh chị, bà Hồng cho hai đứa ăn dép giờ"
Chị lúng túng leo lên xe tôi, tôi sướng đê mê, phóng cái làm chị bật ngửa ra sau làm chị phải bám lấy eo tôi càng làm thêm lân lân khó tả không chịu được, vậy là nhờ đi trễ như vậy mà tôi được chở một niềm ao ước của tôi suốt ba tháng hè...

" Thằng kia, mày nói là 4g mà sao giờ này mới tới?"
Bà phụ trách, cầm đôi dép lào quen thuộc của bả hâm he, vì bả được mệnh danh là " mụ dép lào" , khôn ai vào phường mà thoát khỏi chiếc dép của bả, đúng là cao thủ.
-" chị thông cảm , dọn nhà với chở người yêu đi chợ"
-" Chát - tiếng dép lào vang lên, mày xạo hả con, mày làm gì có người yêu và chợ với chả cá."
-" oan em thiệt mà chị, em chở chị Hoa đi mua đồ mà đúng khôn chị Hoa?"
-" Ủa đâu rồi, mới đứng phía sau mà"
-" mày xạo hả con, chát... chát- bả đánh mình như con bả vậy, nhưng thật ra là nhe nhẹ chứ không giống như mẹ đánh ở nhà."
Thật ra lúc tôi nói chuyện với chi Hồng thì chị ấy còn đứng phía sau tôi, nhưng lại khôn thấy đâu nữa, cha hiểu tại sao lại vậy, chắc chị ấy phải đi làm đồ ăn chuẩn bị bữa tối. Cuối cùng thì bả cũng tha cho tôi, nhưng tiếc rằng tôi khôn chung trại với chị, thật là xui xẻo,....

-" Tấm con ra đây mẹ Bảo."
Trại chính đang diễn hài Tấm Cám hiện đại , tôi cũng coi được đôi chút vì có diễn xuất của Chị Năm Bóng, đến khúc thằng đó nhảy tưng tưng làm rớt trái banh giả ngực làm không sao nhịn cười được.
"- Xin lỗi Hoàng Tử, em rớt hàng"
Cười thì có cười thiệt nhưng thật ra tâm hồn tôi đang dò khắp nơi để xem chị đâu rồi. Từ khi chở chị về tới giờ tôi cũng bạn làm khắp nơi và cũng có tìm nhưng không thấy chị đâu cả, hay là chị nghe thấy gì đó nên giận bỏ đi rồi, trong đầu tôi nghĩ ngợi lung tung...
"- 4 trại tập hợp chuẩn bị chơi trò chơi lớn nào"
Ai đi hội trại chắc thế nào cũng biết trò chơi lớn vào lúc nữa đem cà, gọi nôn na là giải mật thư tìm kho báu, thiếu nhi chỉ việc đi theo các anh chị thanh niên chơi những trò chơi thôi, còn giải mật thư thì tất cả đều do thanh niên giả cả. Và rồi tôi thấy chị....

Thấy tôi nhìn, chị lúng túng bỏ đi , tôi cũng thấy buồn khi chị làm vậy, chắc do chị nghe câu nói đùa của tôi nên chắc khó xử, không biết làm sao để làm lành lại với chị đây, chắc đây cũng là cơ hội cuối cùng để tôi nói chuyện lại với chị...
"- Giờ đi đường nào nữa"
"- Tao cũng không biết nữa đây, theo chỉ dẫn là đường này mà."
" - Mày giải mật thư sao mà để vậy mày"
"- Tao đâu biết mày, thôi mày đi đường kia kiếm coi, tao dẫn tụi nhỏ đi đường này"
Tình hình là bây giờ trại tôi đang lac đườn nghiêm trong, vì mật thư đưa ra chĩ giải được khoảng 80% còn nhiêu là mù tịt, mà theo phong cách của phường tôi thì ai đi lạc đường là bị phục kích chọi bột nên cũng khá hoảng. Nhưng trong cái rủi đó lại là một điều mày mắn vô cùng....
" Chị Hoa, sao đi đâu qua đường này?"
Gặp tôi chị cũng khá là lúng lúng, mặt chị ửng hồng lên rất là dễ thương.
"- Chị ... à không, trại chi đi lạc mật thư nên kêu chị đi đường này kiếm, mà đường tối quá chị.... sợ"
" -Em cũng đi kiếm mật thư đây, chị đi chung với em luôn đi"
" -À.. Ùm."
" -đi nào,"
Tôi nắm lấy tay chị kéo đi, cũng không biết tại sao tôi lại dạn như vậy, tôi là một đứa rùm nhát gái, cho nên giờ chưa có một đứa nào làm người yêu cả. tôi nắm lấy bàn tay chị kéo đi, đôi tay mềm mại và không một vết chai, tim tôi đập liên hồi và mặt chi cũng đỏ không kém, thấy vậy tôi đành bỏ tay chị ra.
" - Em xin lỗi chi Hoa, hồi trưa em nói đùa với chị Hòng thôi, không có ý gì đâu chị"
"- Có gì đâu em, chị cũng đâu có nghe gì đâu - xạo ghê"
"- Vậy là ổn rồi, hihi"
chị cũng cười, một nụ cười pha chút ngượng ngùng rất là dễ thương làm trong tim tôi có cảm giác xao xuyến, không biết co phải là tôi đã thích chị hay không nữa.
" - Tụi kia đi lạc hả?"
Câu nói vừa mới cất lên thôi đã kéo theo nguyên dãy bong bóng bột mì, lã lướt theo sau là nguyên xô nước tát vào mặt, thế là chị chơi đem tôi ra làm bia hứng toàn bộ , tôi chỉ biết đứng như đá vì không thấy đường nữa.... Bị phá đám ngon lành.

Về khu trai bị nguyên cả dám cười thúi mũi đến nỗi tôi phải phát cáu:
" - tụi bây thôi đi, đi ra cho tao tắm. không thấy ai bị đổ bột bao giờ à"
" - Cứu mỹ nhân chi cho khổ vậy mày"
" - thà cứu mỹ nhân còn hơn là tụi bây chạy trốn"
tôi bực tức bỏ đi để sau tụi nó vẫn lăn lộn cười. Vác bộ đồ vào khu nhà tắm "4 căn" và chi có 4 căn thôi nên tất cả phải chạy qua chạy lại xài chung khi " khẩn cấp". Tôi lèm bèm đứng ngoài cửa nhà tắm gõ cửa.
" - ai trong đó nhanh lên, bị dính bột rồi."
Trong đó vẫn im lặng.
" - Tên gì đó ơi, mau lên ngứa quá."
Vẫn im lặng.
" Lần thứ 3 ra mua kg là nạy của ak`"
vẫn im lặng, tôi bực mình quá tính xô một cái là cửa mở ra rồi nhưng khi gõ cửa lần nữa thì...
" Nam ơi chị Hoa đây, dợi chị chút"
"- Thôi chị trong đó luôn đi dể em qua nhà vệ sinh khác."
Tôi tức tốc chạy đi không dám nói thêm gì nữa hết vì nếu chẫn chờ lại thì không biết sao ăn nói với chị khi chị ấy ra ngoài nữa, nôn nóng chi cho khổ thế nữa không biết, rồi không biết sau vụ này chi có tha lỗi lần nữa cho mình không, thiệt là khó quá đi.

1 giờ sáng, thiếu nhi đã đi ngủ hết rồi, và đã tới giờ chuyên trách chuẫn bị nhậu nhẹt, đây cũng là năm đầu tiên tôi tham gia nhậu nhẹt thâu đêm cỡ này nên khá là hào hứng. đúng là Ai cần thanh Niên đó có thanh niên đây, chỉ sau vai phút nói có đồ ăn là bu nguyên dám lại, nói nguyên đám chứ thật ra có bao nhiêu đâu, khoàng 20 đứa là cùng, do hội trại này chỉ giành cho nhưng người nòng cốt trong phường thôi.
" - Tụi bây, Mồi thằng Nam đưa vào rồi, rượu đây bây''
"- Thôi mày, tao chọi dép giờ, ăn thôi mai còn dậy sớm"
"- Bà này kì cục, kg có bia thì thôi khỏi ăn gì hết"
tôi mới hòa giải không là mưa dép rồi.
"- Thôi Thôi van anh chị, Nhân, đem hàng."
Thằng nhân biết thời cơ đã chín mùi liền chạy tức tốc vào phòng công an đem ra một thùng bia heniken tôi dể giành để chuẩn bị sãn cho vụ này.
"- Ê bây, thằng này được. giỏi"
tuy ông Cua và cả dám mừng ra mặt nhưng tôi cảm thấy một luồng sát khí bốc lên cao từ phía sau và xuất phát từ Mụ Dép Lào. 
" Thôi chị ơi, năm có một ngày thôi, uống hết thùng thôi mà chị, đây gần 20 người, người có một lon chứ nhiêu đâu chị"
" Mày giỏi lắm, uống hết thùng thôi nha."
"Chứ còn nữa đâu mà bà la"
Thế là liên hoan bắt đầu , mỗi người cầm một ly uống theo một vòng tròn, vừa uống vừa hát hò um sùm, vì đó là tối thứ 7 nên kg ai la gì chúng tôi mặc cho chúng tôi quậy phá, tôi thấy chị đăng xa đang nấu gì đó...
" Chị Hoa, sao không ra chơi cho vui."
" Chị nấu cho tụi em ăn đây, súp cua đó nha."
" súp cua hả, cho em ăn với."
"- Tránh ra, em ăn rồi chút nữa chị không chia phần cho em đâu. ra ngoài đó chơi đi."
"- Ok chút chị phải chia cho em gấp đôi."
Chị chưa kip nói là tôi đã chạy ra ngoài để chơi rồi, chị kg trách gì vụ trong nhà tắm là tôi mừng rồi chứ cần chi phải nói gì nữa. Nấu xong chị dem ra bỏ vào từng chiếc ly nhựa cho tất cả mọi người ăn, đúng là chị nấu ngoan thiệt, không chê vào đâu được.
" Hoa, ngồi xuống đây chơi lun em"
" Dạ."
Tôi rất muôn chị ngồi canh tôi nhưng chị chon ngồi chung với chị ban chung lớp, trong suốt buổi ăn tôi luôn nhìn qua chị , nhìn chị cười nói thật là dễ thương...
" Ê tụi bây, uống ít quá không dã thèm mày ơi.
: Đúng đó, có chút xíu chưa tráng miệng nữa."
" tụi bây đủ rồi nha, muốn tao cho ăn dép không hả?"
" ai đồng ý nhậu thêm thì giữ bà Hồng lại, tao đi mua thêm rượu."
Và tất nhiên , 20 đứa thì hết 19 đứa đè bà Hồng xuống híp, bà còn kịp thời la oai oái"
" Thằng Cua, sau cái trại này mày mền xương với tao"
Nói là nói vậy thôi chứ thật ra có gì đâu bà cũng thích nhậu nữa, mùa hè xanh mà, phải quậy cho tới cùng chứ. Anh Cua dem về cho 2 lít rượu , nhưng rủi sao, rượu lại quá nhiều cồn. tuy rất là dễ uống nhưng lại mau say... ban đầu bà Hồng còn kêu hát nhỏ thôi cho tụi thiếu nhi ngủ, nhưng sau vài ly vào người, bà lôi hết toàn bộ nồi trong khu Dân Quân ra gõ hát thâu đêm, riêng tôi cũng đã từ từ ngấm dần, do dc uống rượu từ thuở còn nhỏ nên nhiêu đây khọng nhầm nhò gì với tôi nhưng nó cũng làm tôi phải loạng choạng. Riêng chị , ban đầu chỉ nói uống chút xíu thôi để còn đi ngủ nữa, nhưng do vui quá , chị uống một hơi ngang ngửa gần mười mấy ly , chị cũng đã bắt đầu tưng tửng rồi... 

3g30 Sáng, chúng tôi kết thúc cuộc vui vì rượu và mồi đã hết, mọi người đều ngấm cả, bây giờ những người nào còn tỉnh cũng không còn sức mà don dẹp.
" Chị Hồng... Bãi chiến trường sau đây..."
" - Tao đuối rồi... để đó mai dọn..."
Thế là tất cả đều thấm mệt. ai cũng đã say hết không chừa một người nào, mọi người đều về khu trại của mình ngủ riêng....
" Chị Hoa ơi, về ngủ chị"
" Chị mắc quá... Mà không đi nổi hahaha"
" em dẫn chĩ đi..."
tôi cũng khá là chao đảo nhưng cũng cố mà đưa chị vào khu nhà tắm của phường, nhưng 4 cái nhà vệ sinh đã chật kìn vì mấy cha kg chịu nồi vào đó mà hò dô ta hết rồi.
" - Chị Hoa ơi... Hết nhà vệ sinh rồi... chờ nha"
" - Chị mắc quá rồi... Không chờ được nữa..."
tôi nghĩ tới có một cái nhà tắm phía sau dành cho những người đánh bài mà bị nhốt lên đây thường đi nhà tắm đó, do là khu tam nhốt nên rất ít ai qua lại khu đó.
" - Để em dẫn chị vào khu phía sau, khu đó đi cũng được."
" - nhanh lên chị mắc lắm rồi..."
" - Đi cẩn thận , chị say lắm rồi đó"
" ai bảo chị say nào, chị đâu có say đâu,... em coi này, cổ chị đâu có nóng đâu."
chị lấy tay tôi kề vào cổ chị, làn da vùng cổ thật là mềm mại và ấm áp, nó làm cho tôi tỉnh đi phần nào , tim tôi bắt đầu đập liên hồi và thằng nhỏ đang ngóc lên nhìn. Lúc này tôi kiềm chế lại và dần chị vào nhà tắm đó, tất nhiên tôi ở bên ngoài rồi. nhưng dường như mọi thứ muốn tôi đi vào con đường dâm dục đó,... chị đã quá say và quên không gái chốt cửa,... một cơm gió thổi qua và thế là , cánh cửa mở tung ra , chị vẫn ở đó, vẫn đang tiếp tục thực hiện công vic65 của mình trong tư thế không gì che chắn ở phần dưới.........

hinh anh may bay ba gia

Chào các thím, hì, nói chung là trên wall face thì khó có thể tỏ bày nhiều về những vui buồn hằng ngày cùng các thím được vì em sợ sẽ loãng page và gây khó khăn trong việc tìm kiếm cho những thím vào sau không tiện theo dõi các chap em post bằng stt ^^, nhưng giờ thì biết rành rồi nên không thế nữa, hề hề.Tối hôm qua thì có 1 thím post thông báo trên wall chúng mình là truyện đã được 1 chú nào đó mang vào lầu xanh dưới góc nhìn của “trời đất.com”, nói chung em chẳng có ý kiến gì cả, cũng càng ủng hộ tinh thần phát triển page của thím ấy, tuy nhiên nếu thím cop thì nên để links page fb chen vào, để ae vào tham gia page nhiều hơn nhé ^^.thân và cám ơn.
Tiếp chap trước…
Cuộc sống vẫn cứ trôi…….. em thì vẫn đi học bình thường, chuyện trường, chuyện lớp không có gì nổi bật ngoại trừ việc em vào top hạng đầu của lớp với thành tích học tập đáng nể trước ánh mắt ghen ghét của bọn con trai trong lớp và cả những ánh mắt them thuồng của bọn con gái.Bọn con gái em thì éo dám khẳng định tụi nó có them thuồng hay không nhưng em thề là tụi nó hay nhìn lén chim em, hay em lại CDSHT nhĩ, éo biết, cơ mà em nghĩ tụi nó mường tượng được hình ảnh chime m sau lớp quần ^^ há há, còn bọn con trai ghen ghét vì hầu như trong lớp em rất im ắng, chẳng bao giờ giơ tay phát biểu lấy nửa câu, và còn hay đi chung với cái thằng quậy quậy trong trường nữa, thế mà kiểm tra toàn điểm cao, thú thật là em dựa vào sức học của mình các thím ạh, mặc dù ngồi bàn cúi nhưng em không bao giờ nhờ ai giúp cả, lên trả bài lần nào em cũng thuộc thế mà tụi nó đâm ghét em, thì thui, em cũng chẳng để ý làm gì.Nhỏ thấy em học ngoan thì vui lắm, cứ cười với cả nựng suốt, lâu lâu còn tán đít em nữa chứ ^^, em thì cũng thỉnh thoảng về nhà nhỏ chơi, cũng gặp chị, rồi ba mẹ nhỏ đủ thứ, cũng XH với nhỏ 2, 3 lần dưới bếp và cả trên phòng nhỏ nữa, mãi sau này mới biết là mẹ đó là mẹ kế và chị em nhỏ là con riêng của 3 nhỏ thôi.Dì thì vẫn cưng và rất thương chiều chuộng em, biểu hiện cụ thể là em quên lấy đồ vào khi mưa cũng không la em, chỉ than sao hôm nay trời mưa bất thình lình và một số chuyện nữa em sẽ nhắc tới sau nhé.
Khi tiếng ve râm ran báo hiệu mùa hè, em kết thúc năm học 11 với thành tích cực xuất sắc thua mỗi nhỏ với cả con ú kia, hehe, ba cũng bay vào sg chơi với em ngày tổng kết luôn, cộng thêm cái bác bạn chí cốt của ba vào trường mà bác ấy cứ bắt tay các đồng chí trong ban giám hiệu, rõ hài ^^.Mùa hè tới báo hiệu thời kì cao trào của lịch học hè dày đặt cho các bạn tân học sinh lớp 12 trong mảnh đất sài gòn chỉ có nắng và gió à bé cái nhầm, nắng mưa nhĩ T^T.Biết sắp phải đi học hè nhiều nên lớp em đã tổ chức đi chơi xa, nói xa cho nó có màu sắc tí chứ mấy đứa nhát lắm, chọn qua chọn lại, mài tới mài lui, cuối cùng chỉ đi Suối Tiên thôi, cái nơi mà đa số là 95% dân sg và các tỉnh lân cận đều đã từng mang thân tới tới lui lui í, chán chẳng buồn kể, nhưng lỡ đề cập tới rồi nên vẫn phải kể thui =.=.
Sáng hôm đó, tất cả chúng em đều có mặt trước trường như lịch hẹn, nhỏ qua nhà chở em đi sớm.Khi đông đủ thì cả đám ùa đi nháo nhào cả một con đường bởi tiếng hát hò, tru tréo và gào thét của mấy thằng đực và tiếng la ó của lũ gà mái, nghe mà nhục mặt cho em và nhỏ ngồi sau hú cmn hí, thì nói chung cũng chẳng làm gì cả, chỉ là ôm cho nó ấm với cả nói chuyện với nhau cho vui thôi, chứ cái con ú lẽo đẽo ngồi kế nhỏ như cứt với đít ấy ==(p/s:hùi đầu em nghĩ con này bị les, đã xấu mà còn bị les == ) thì bố ai dám mần ăn với cả chấm mút gì được.Tới nơi cái lũ khốn nạn ấy vẫn chưa chịu tha cho lỗ tai em và hầu hết bàn dân thiên hạ đều nhìn vào đám lớp em mà cười trừ hoặc có vài người xoáy đểu mấy câu rất là đau lòng í, em thì nhục mặt quá nên cứ lũi thũi theo sau nhỏ thui.Nhưng vào tới nơi thì trời không phụ lòng người ăn ở có đức các thím ạh, tụi nó thống nhất chia thành 4 top đi chơi riêng rồi 3h sẽ tụ họp lại trước biển Tiên Đồng tắm và phá.
Nhóm em thì tất nhiên có em và nhỏ rồi, đi với mấy đứa nữa đi vòng vòng thì có 2 con cãi nhau nghe rất điếc tai mặc dù tụi nó không chửi thề nhưng nghe rất khó chịu ấy, nghe chúng nó cãi mà em muốn lại thông đít phát cho mà ở đó tru tréo ==, rõ hãm ==.Rốt cuộc thì nó quyết định vào Cổ loa thành, nói luôn là cái chỗ mà vào đấy nó dọa ma sơ sơ ấy, cứ nối đuôi nhau mà đi thui hà, em thì đi cuối, éo pit sao lại thế nữa,tay em vịn eo nhỏ, tất cả đi như kiểu con rắn I, phía sau em là 3 chị nữa ko thuộc nhóm em, cứ đi thui.Đi được khoảng vài mét thì mấy thằng con trai la như đúng rồi í làm cho mấy bà, mấy mẹ hét ầm ĩ xong cười rõ tươi, nhỏ cũng hét to vãi đái ra, mà trước nhỏ là cái con ú- có con ma nào dám bén màn tới nó đâu mà sợ chứ ^0^.Tàu đi được 1 đoạn nữa thì tới cái chỗ con gì í éo nhớ rồi có mấy bàn tay từ dưới đất đập đập vào chân ấy thì tụi nó càng la to hơn và nhảy ào ào cả ba chị đằng sau nữa cơ làm em ở giữa mà như nghẹt thở, có 1 bàn tay ôm em con mẹ nó luôn, ngực rồi xuống bụng, hên là không xuống nữa, không thì em chết mất ^^.Em thì thấy người ta ôm nhau thoải mái nên cũng luồn tay lên, 2 tay bóp 2 trái đào của nhỏ mà la mà hét làm nhỏ quay lại nhưng em không thấy rõ mặt nhỏ vì tối, càng lúc em càng nắm chặt và nhảy tưng tưng, vui vãi ^^.lat sau ra khỏi đó, cả lũ còn nói quá trời thì thấy nhỏ liếc đểu em kiểu lườm lườm nửa con mắt í, lạnh xương sống vãi đái gà mái ==.
Nhảy 1 đoạn luôn cho tới khúc chiều 3h trước biển Tiên Đồng nhé vì cơ bản trước đó chỉ ăn uống với cả chơi mấy trò chơi chán vãi đái và éo tạo ấn tượng gì trong em.Khi cả lũ mua vé rồi vào trong thì chia con gái, con trai đi thanh quần áo, m thì mặc cái quần bơi bó màu da beo…. Em đùa đấy, em đâu có điên mà chơi nổi thế, em chỉ mặc quần đen bó kiểu bơi bình thường thui, nhỏ thì bận đồ bikini luôn, chấm bi hồng nhưng mặc thêm cái áo thun rộng màu trắng nửa thui, hì, Trong xinh mà dễ thương lắm các thím ạh, xong tụi lớp em tràn vào mấy cái khu tắm như ong vỡ tổ, la to như chó tru vượn hú, vãi mấy cái thằng ấy, haizzz.Em và nhỏ đi lên trượt bên trượt chỏ, rồi bên trượt lớn, nhỏ ngồi trước phao còn em thì ngồi sau, buồn cười là cứ khi nào mà trượt thì em toàn lấy 2tay nắm ngực nhỏ cho có thế, lúc trượt ra ngoài cũng không buông tay, người ta nhìn quá trời, đến là hài ^^, nhưng mà tụi em đỉnh, trượt xuống chẳng bị lật đâu nhé, thăng bằng lắm lun í.Trượt chán thì lại xuống hồ lớn nhất tắm, tụi bạn cũng lần lượt kéo qua làm náo động hết cả, tuy ồn ồn nhưng mà các vài chị, vài anh, vài cô bác thì cứ cười tươi và phán câu:”học sinh đây màz” hí hí.Có anh cứu hộ nhắc nhở nhưng ngôn từ hơi trẻ trâu nên mấy chú lớp em tính nhào lên úp sọt, tuy nhiên cuối cùng thì mấy chú kia can nên lại thôi ==.Em với nhỏ thì cũng bơi bơi, chèo chèo rồi ra khúc cạnh cái gôn ấy tâm sự, thi lặn rồi đủ thứ, em thì hay lấy tay sờ bím nhỏ dưới làn nước, nhỏ chỉ cười, lườm nguýt đủ thứ nhưng không nói gì, lát sau thấy không ai chú ý, em liền lấy ngón tay vạch quần bơi nhỏ qua một bên, nhỏ giật mình nhưng vẫn đứng yên, thấy như vẻ nhỏ không phản đối nên em thọt tay vào bím ngoáy ngoáy, nhỏ nhìn em cười rất chi là tươi và ……….
Chiều nay em sẽ post tiếp đoạn sau bằng cách chỉnh ghi chú nên ko loãng page đâu.
Chương trình dự đoán bắt đầu được mở, các thím cùng dự đoán hành động tiếp theo cũa nhỏ là gì nhé???? Link phim này đặc sắc hơn nhiều so với link phim trước nhé, có thể cmt vào ghi chú này hoặc inbox cho em, chúc các thím ăn cơm trưa ngon miệng nhóe ^^

hinh anh may bay ba gia

hinh anh may bay ba gia la gi ?

Nhưng Ti có nghe đâu. Nó lại đè ngữa tôi ra và cứ tự nhiên tiếp tục việc xụt và xoa bóp dương vật tôi. Tôi thật chịu hết nổi rồi. Ti cầm lấy dương vật tôi vuốt ngược lên rồi vuốt xuôi xuống lúc mạnh lúc nhẹ. Tôi đành nằm trân mình ra đó mà thưỡng thức bàn tay năm ngón của Ti. Dương vật của tôi cứ cứng ngắt như khúc gỗ. Tôi không ngừng rên ư ử trong họng. Rồi tôi lại mắt há hốc miệng, rung người lên một lần nữa. Dương vật tôi lại giật giật liên hồi, thêm một loạt tinh khí nữa lại tuông ra ào ào.

hinh anh may bay ba gia

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

hinh anh may bay ba gia

Xem hinh anh may bay ba gia hay nhat 2014

Khi nàng nằm đó lấy lại nhịp thở của mình, cảm giác tội lỗi bắt đầu hiện lên: Ôiiii, làm sao tôi có thể sa đoạ đến mức tưởng tượng về con trai của chính mình? Nàng nghĩ, khủng khiếp. Chúa tha thứ cho connnn!

Sau đó Suzy bắt đầu suy nghĩ lôgic: Giờ, nếu lúc đó mình không đi ngang quaphòng của Jack, suy nghĩ này sẽ không bao giờ bước vào tâm trí của mình! Nàng tự nhủ. Chỉ là do cặc của Jack quá to đã làm mình sụp đổ, đó là tất cả. Sau cùng mình cũng chỉ là con người! Bất Kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ phản ứng Chính Xác theo cùng một cách - tại sao à, đương nhiên họ sẽ làm thế! Vả lại, chắc chắn mình sẽ không bao giờ có những tưởng tượng Khủng Khiếp như thế này một lần nữa! " Nàng long trọng tuyên bố.

Điều này khiến Suzy cảm thấy dễ chịu hơn một chút với chính mình. Nàng đứng dậy trên đôi chân run rẩy, mặc quần áo vào và đi xuống cầu thang để nấu bữa tối ... Nhiều tuần trôi qua, Suzy phát giác càng lúc càng khó giữ lời thề của mình không bao giờ tưởng tượng về con trai của mình một lần nữa. Bất cứ khi nào Jack ở trong phòng, Suzy bắt gặp mình tình cờ liếc nhìn đũng quần của con trai. Đôi mắt nàng có ý chí của riêng nó. Khi chồng nàng Mike leo lên bụng nàng và đưa dương vật nhỏ của mình vào trong, hình ảnh không mong muốn về con cặc to dài của Jack lóe lên trong não của nàng như một tia chớp. Và khi ấy, sau vài cú nắc thông thường của mình, Mike rỉ vài giọt tinh dịch thảm hại của mình vào *** nàng, tử cung của Suzy khao khát dương vật to lớn mạnh khoẻ của con trai nàng, tinh trùng bị cấm...

Hiện giờ, Suzy Jenkins thực sự là một người phụ nữ tốt có chuẩn mực đạo đức cao nhất, nên lẽ tự nhiên những cảm xúc cấm kỵ đó khiến nàng hết sức bối rối. Suốt đời mình, nàng luôn luôn cố gắng làm những điều đúng đắn. Trước khi nàng vô tình nhìn thấy Jack thủ dâm, những suy nghĩ thèm khát tình dục với con trai mình chưa một lần xảy đến với nàng. Nhưng bây giờ, dù nàng đã cố gắng đến đâu đi chăng nữa, căn bản nàng không thể gạt bỏ dương vật khổng lồ của con trai nàng ra khỏi tâm trí của mình.

"Tôi là một QUÝ BÀ - ! Không phải mấy ... mấy CON ĐIẾM DÂM ĐÃNG LOẠN LUÂN ham muốn đứa con do chính mình sinh ra" Suzy thốt ra khi một ngày nọ nàng đang ở một mình, những giọt nước mắt giận dữ và xấu hổ chạy dài trên gò má đỏ ửng khi những suy nghĩ đồi bại lại một lần nữa hành hạ nàng. "Và mình sẽ vượt qua chuyện này!" Nàng đập nắm tay nhỏ của mình lên bàn ăn. "TÔI SẼ LÀM ĐƯỢC!

Phần 2

Sau đó, vào một buổi tối Jack bước vào phòng khách, chỉ mặc độc mỗi một chiếc quần đùi jockey*, và một chiếc áo sơ mi flannel*. Anh có một cương cứng lớn. Suzy lập tức cảm thấy cổ họng thắt chặt và trái tim nàng bắt đầu đập.
*shorts jockey: quần lót nhỏ cho nam: Thương hiệu thời trang Jockey được thành lập vào năm 1876 bởi Samuel T.Cooper tại thành phố Kenosha – Bang Chicago nước Mỹ, một người có rất nhiều ý tưởng sáng tạo cùng ý chí vươn lên mạnh mẽ. Năm 1935, cùng với sự phát minh ra những chiếc quần lót nhỏ (brief) dành cho nam gọi là quần short Jockey và được cải tiến với thiết kế chữ Y phía trước, có tác dụng tăng cường chức năng bảo vệ của sản phẩm, Jockey đã đánh dấu một cột mốc lớn nhất trong thiết kế của chính mình.
*flannel: Flannel là vải loại dệt, thường là từ sợi cotton, và không có mặt "tuyết". Thường dùng để may áo khoác loại mỏng, hoặc lót áo jacket, hoặc là sơ mi mặc vào mùa lạnh.....
"Mẹ ơi, mẹ có thấy cái quần jean đen của con không?" Jack nói. Anh không biết gì về tác động mà anh đã gây ra trên người mẹ mình.

"À, mẹ, ừ, mẹ… không biết ... ", Suzy lắp bắp.

Nàng vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng cố dời mắt khỏi đũng quần của con trai nàng - và thất bại. Jack nhận thấy sự bất thường của mẹ mình, thiếu bình tĩnh và lúng túng. Sau đó, anh thấy nàng liếc lén lút nhìn chỗ phình trong quần lót của mình. Mắt họ gặp nhau. Suzy thấy ánh mắt thăm dò của con trai và mặt nàng liền đỏ ửng, nàng nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Không thể nhầm lẫn được: Khỉ thật - Mẹ đang nứng! MẸ KIẾP! Jack choáng váng. Anh không biết phải làm gì, vì vậy anh chỉ đứng đó, không nói gì. Từ khoé mắt mình Suzy thấy con cặc bự của con trai nàng đang rộn ràng với mỗi nhịp đập của trái tim. Một cụm pre-cum nhanh chóng lan rộng ngâm ướt lớp vải cotton trên quần lót của anh ngay đỉnh của khúc phình lớn.

"Mẹ, ừm, mẹ không - không biết quần… quần jean của con ở đâu…" Nàng lại lắp bắp.

Jack đứng đó im lặng, săm soi mẹ mình. Suzy quằn quại trong chỗ ngồi của mình, né tránh ánh mắt như thiêu đốt của con trai.

Sau đó, Jack bắt đầu cởi quần lót của mình.

"Jack! Con… con đang làm gì vậy?" Suzy nói trong hoảng sợ. "Dừng điều này… này lại ngay lập tức!"

Jack không thèm trả lời nàng và bước ra khỏi quần đùi của mình. Suzy hoang dại nhìn con cặc khổng lồ của con trai. Một chuỗi dày pre-cum chậm rãi rõ xuống, đầu cặc căng tinh hung ác, đu xuống sàn nhà.

"Jack!" nàng rền rĩ. "Kéo.. quần… quần lót của con lên ngay - ngay bây giờ!"