Hinh anh may bay ba gia

Con nhỏ để tôi đợi một hồi lâu thật lâu, xem chừng có vẻ cân nhắc kĩ lưỡng quá đó nha. Rồi nó cũng hổng trả lời, cái tay chia chia bài thiệt chậm, cổ họng phát ra một tiếng "ừ" gọn lỏn.

Ngực tôi như bị ai đó giáng cho một búa thiệt là mạnh, đầu óc ong ong như thể vừa phóng xe đâm thẳng vô tường vậy. Mặt mũi tôi đờ đẫn, tay cầm lá bài mà mém chút nữa đánh rơi. Con nhỏ thì có vẻ bình tĩnh dữ ha, có điều trên mặt nó không hiện ra nét cười cợt nữa.

Vận xui xem ra chưa hết với tôi nha. Ván đầu tiên, tôi thua trắng. Con nhỏ nheo mắt nhìn tôi như bà nội trợ ngắm phản thịt heo vậy, rồi phán một câu:

- Cho Long nợ đó, lát tính sau.

Làm mèo kêu chó sủa gì tôi còn ngại, nhưng riêng vụ này tôi không có ngại đâu nha. Tôi hùng hổ:

- Không được. Chơi phải đàng hoàng à nha.

Con nhỏ nhìn xuống đất, nói tỉnh bơ:

- Vậy Long cởi áo ra đi.

Tôi cũng hơi ngạc nhiên, không nghĩ con nhỏ này chẳng lộ tí cảm xúc nào cả. Không lẽ nó coi tôi trong phòng tắm rồi nên cũng không khoái coi nữa hay sao? Tôi lột cái áo, ngồi trần trùng trục trước mặt con nhỏ. Nghĩ tới cảnh có thể lột trần con nhỏ ra giống tui, chút xíu nữa máu của tôi thôi chảy. Có điều từ suy nghĩ tới thực tế nó lại còn lâu lắc lắm. Ván thứ 2, ông thần đèn đen sì sì vẫn cứ bám riết lấy tôi. Không đợi nó kêu, tôi đứng luôn dậy, lột cái quần ngoài ra. Trên người tôi còn đúng cái quần cộc ngắn chút xíu, hệt như bữa trước tôi bước trong phòng tắm bước ra vậy. Con nhỏ vẫn không có thèm nhìn tôi, dễ giận ghê.

Ván thứ 3, mắt tôi sáng ngời. 3 con 2, một cặp tứ quí. Tôi nuốt nước bọt đánh "ực" một tiếng, cái tay cầm bài bất giác run lên. Con nhỏ xem chừng cũng đoán được điều gì đó qua nét mặt hăm hở của tôi nên nhìn có vẻ run rẩy dữ. Quả nhiên, cho thằng thiểu năng trí tuệ cầm bài của tôi đánh mà không ăn được nữa thì cũng nên đem nó xử bắn, nhất là khi bài con nhỏ toàn 3 và 4 cọc cạch, không có nổi một cái dây ra hồn. Quân bài cuối cùng trên tay hạ xuống, mắt tôi nhìn con nhỏ chằm chằm, nhưng không có làm sao nói lên lời nổi.

Con nhỏ giờ làm bộ mặt đáng thương lắm à nha. Nó lí nhí:

- Giỡn thôi nha Long, Linh không có làm đâu, kì lắm!

Ông trời ơi, nó vừa bắt tôi hết làm chó làm mèo, lột tôi chỉ thiếu mỗi quần cộc là trở thành Adam, vậy mà giờ có thể thốt ra một câu nghe dễ nể vậy trời. Tôi hừ một tiếng. Thời điểm này mà còn mềm yếu với kẻ địch, chính là tự sát vậy. Tôi làm mặt lạnh, kêu:

- Không được nha. Nãy giờ Long làm hoài, mình lớn rồi chơi bời phải đàng hoàng nha!

Mắt con nhỏ lúng túng thấy rõ. Nó cố gắng chống chế:

- Là tự Long làm mà, Linh đâu có bắt Long làm đâu.

Tôi chưng hửng:

- Vậy hồi nãy ai kêu Long cởi áo?

Mặt con nhỏ đỏ rần. Nó ngồi ngậm tăm tới 10 phút mới thốt ra được một câu:

- Là Linh. Nhưng ... Long ép Linh mà.

Tôi khịt mũi một tiếng ra chiều bất mãn:

- Dù sao thì cũng là Linh nói mà. Long ghét nhất ai có tính hay xù đó.

Con nhỏ có vẻ dễ bị khích dữ à nha. Mặt nó vênh lên:

- Được, vậy Linh cũng làm.

Nói xong, con nhỏ quơ cái tay vô hàng nút áo. Mắt tôi nhìn tay nó chạm vô nút áo mà muốn nổ tung cả con ngươi. Nhưng trời xui đất khiến như thế nào, tôi làm một câu khiến con nhỏ chết sững:

- Long đâu có kêu Linh cởi áo?

Con nhỏ mặt mũi đần ra, nhưng có vẻ gì đó lạ lạ. Nó hỏi lại tôi:

- Vậy Long muốn sao?

Tôi ấp úng một hồi rồi lấy hết can đảm, kêu nó:

- Linh tụt váy ra coi!

Mặt con nhỏ dại hẳn đi, lúng túng thấy rõ. Nhưng chỉ một lát thôi, nó kiên quyết:

- Không được, Linh không có chịu đâu. Nếu không Linh nghỉ à nha.

Tới nước này thì tôi cũng chịu thua nó vậy. Dù sao, méo mó có còn hơn không, tôi xuống nước:

- Vậy Linh cởi áo ra coi!

hinh anh may bay ba gia

Kể từ sau lần đó, nụ hôn đầu của nó và Nhung đã trao nhau, mỗi buổi sáng nó vẫn sang chở Nhung đi học, điều thay đổi lúc này, khi ngồi sau, cô bé đó ôm tay qua bụng nó, ôm chặt như muốn vắt mấy giọt axit trong bao tử nó ra hoặc sợ nó bay đi đâu mất vậy, nó cũng cảm thấy hạnh phúc hơn, điều thay đổi khiến nó bất ngờ đến không ngờ là Nhung đã đổi cả cách xưng hô với nó, gọi nó bằng “anh”, cái từ mà khi nghe nó cảm thấy chững chạc hơn, cảm thấy to lớn đối với người con gái bên cạnh mình.

Hai đứa đã tình cảm hơn, đi chơi cùng nhau ở những nơi vui chơi, nó cảm thấy đi bên cạnh Nhung nó hạnh phúc lắm.

Chiều hôm đó, nó đi đá banh về, trời đã xệ tối, chưa tắt hẳn ánh sáng nhưng đã lờ mờ. Khi đi đến đoạn cua gần nhà nó, bỗng có vài đứa, tay cầm côn, ống tuýp, có 1 đứa cầm cây hàn, đứng chắn đường nó, dự cảm điều gì đó không tốt, nó dừng xe sớm và chuẩn bị cho tình huống sắp diễn ra. Bạn đọc hẳn sẽ cảm thấy sao nó cứng cỏi vậy, mới chỉ là học sinh lớp 10 thôi mà ? nói thêm về nó, chú nó là một võ sư dạy Thái Cực Quyền Chính Tông, khi từ nhỏ, nó đã theo chú để học môn võ này để phòng thân và tăng cao sức khỏe. Ai thoạt nhìn cũng đều nói múa gì chậm như rùa, đánh đấm cái gì không biết ??? nhưng điều thực sự của thái cực là cân bằng âm dương, trụ là chính, chậm là căn bản, nhanh chỉ theo tốc độ của sự vật, Quay lại tình huống lúc này, trong tay nó không có vũ khí, cảm thấy hơi bị thất thế, nó bỏ lại xe đạp, lùi lại và bắt đầu phòng bị.

Bỗng từ đằng sau bọn này, một người khác xuất hiện với tiếng cười ha hả, đi lại gần nó

- Chào chú em ! chú mày cố tình phớt lơ lời anh nói hôm trước à ?

- Ông muốn gì ? nói nhanh đi ko cần dài dòng

- ĐM mày chết tới rồi mà còn kênh kiệu hả mày ? tao cho mày 3 lựa chọn. Một là tránh xa Nhung ra, Hai là Qua được anh em của tao đằng sau, Ba là nhận thách đấu của tao.

- Thách đấu gì ?

- Tao với mày ngày mai tại sân vận động, sẽ đấu quyền với nhau, ai thắng thì được yêu cầu người kia làm vài điều nào đó, mà mày chắc không dám đâu, như tao đã nói đó, tao là Nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, mày không có cửa thắng tao đâu, hahaha

- Rồi ! cứ vậy đi, giờ thì mấy ông lặn đi dùm cái, tính hù người với mấy cái thứ lỉnh kỉnh kia đó hả ?

- Mày ngon lắm. 1 h chiều mai, nhớ tới đó, không đừng trách anh vô tình

- ok

Lên xe đạp về nhà, nó suy nghĩ lung tung trong đầu

Sáng hôm sau, vẫn làm cái nhiệm vụ cao cả đó, vẫn chở nàng đi học, vẫn ăn gói xôi cùng nhau. Ra chơi Nhung đến tìm nó

- Anh ! chiều nay mình vào Hồ Sen hái sen nha ?

- Không được rồi ! chiều nay anh bận

- Bận gì ?

- Anh đi với ba

- Đi đâu á ?

- Chẳng biết ! hôm qua ba nói chiều nay đi với ba thôi

- Vậy à ! vậy hôm khác mình đi hái sen nha, em nghe nói trong đó sen đẹp lắm

- Xì ! đẹp con khỉ á, toàn đỉa không, lúc đó anh bắt đỉa quăng vào chân em cho biết

- Anh dám ?

- Ha..a đừng thách anh nha 

- Ghét không nói chuyện với anh nữa, em về lớp đây

- Ừ

Nhung chạy về lớp, nhìn cặp mông núng nính trong chiếc quần xanh, nó nghĩ bâng quơ.

12h giờ trưa, nó đến sân vận động, ngồi trong quán nước, nó nhìn ra sân, lại bâng quơ nhớ đến hôm Nhung ngất xỉu.. rồi lại nghĩ lung tung.

1h giờ nhóm của thằng đàn anh dắt nhau tới, đứa nào cũng mặc áo khoác, chắc ghim hàng trong tay áo rồi, nó giật mình nghĩ “mình cũng ngu ghê, quên đem theo cái gì phòng thủ rồi”

- Thằng em tới sớm thế ? lo lắng à ?

- Lo lắng gì ? chẳng qua không muốn ông đợi thôi

- Được lắm !

- Giờ thế nào ? đấu ra sao, nói nhanh đi chiều tui bận rồi

- Đừng nóng chú em, lúc nữa lại xin anh tha thì khổ lắm

- Đừng nói nhảm, nói vấn đề chính đi

- Được ! giờ anh với chú đấu 3 hiệp, thắng 2 hiệp sẽ thắng toàn trận, mỗi hiệp ghi 3 điểm, thắng 2 điểm là dừng, mà chú mày biết ghi điểm là sao không ?

- Biết ! đánh tới là dừng hay chiến thật ?

- Chiến thật nhé ! cho máu lửa

- ok vậy đi !

Nói xong nó đi ra tán cây hôm trước, đứng đợi sẵn và chuẩn bị cho cuộc đấu, thằng đàn anh cũng đi lại, cởi áo khoác và chiếc quần thể thao, bên trong là bộ đồ Karate đeo đai đen, nó nhếch mép nhìn rồi cười mỉa mai.

- Xong rồi ! đấu hiệp 1

Nói xong thằng đàn anh lao vào nó với tốc độ vũ bào, lên 1 đá chân phải vào sườn nó, xuống thế Kinji nó đưa hai bàn tay và mu tay đỡ cú đá, bay sang một bên, cảm giác tê từ tay truyền lại, nó phải công nhận thằng này có cú đá rất mạnh. Lui người ra sau một khoảng nó lại xuống tấn Kinji chuẩn bị cho đợt tấn công mới, Thái Cực là môn võ nhu thắng cương, các bài quyền hầu như không có thế chủ động tấn công đối thủ, chỉ đỡ và tùy ý biến chiêu của đối thủ mà thôi.

Một cú đá tạt nữa được đưa vào ngay thái dương của nó, hạ người xuống, bắt tay phải lên cao hơn đầu, đỡ cú đá, lúc tay nó áp được vào chân thằng kia thì tay trái và thân người cũng đồng thời xoay nhanh qua phải kéo trở ngược chân nó lại và lôi thằng kia về phía mình, đầu gối đã sẵn sàng cho cú va chạm tới đây, thằng kia thấy tình thế bất ổn, xoay người lấy chân đang bị nắm làm điểm tựa, xoay một cú giò lái về hướng cổ của nó.

Cúi đầu xuống nhé cú giò lái, nó nâng chân và tấp đầu gối vào bụng của thằng kia, một tiếng bịch khô khan vang lên, nó buông chân và nhanh chóng lùi lại, thằng kia đang ngồi thở dốc và ho dữ dội do 1 gối vào bụng.

- 1 điểm nhé, nó nói

Sau tràng ho kéo dài, thằng kia méo mặt gật đầu, chắc thằng kia cũng đang đánh giá lại khả năng của nó

Lần này, thận trọng hơn, thằng kia quyết định chơi chiến dịch áp sát sử dụng quyền của Karate để đánh, môn Karate chủ yếu thế quyền là đánh tay, áp sát đánh rất mạnh.

Thằng kia lao tới nó nhằm áp sát nó và thực hiện ý đồ, nó vũng chãi đứng đó và đón đợi, khi thằng kia lao tới, thực hiện một vài quyền khống chế đối thủ như đánh sườn, chặt cổ, cùi chỏ xoay ngàng, không nao núng, đối với tất cả các động khác của thằng kia nó đề có cách hóa giải và đấy thằng kia ra xa.

Thấy cách áp dụng không hiệu quả, thằng kia điên cuồng lao tới sử dụng thế chân đánh liên tục, sau khi vượt thoát thế đá nó đưa chân lên định đạp vào bụng của thằng kia, nhưng hỡi ôi, cái chân nó đưa lên để tấn công là cái chân mới gẫy cách đây 5 tháng, tuy không còn nhiều bất tiện nhưng độ cứng cáp chưa cao, khi tấn công với lực mạnh sẽ gây đau hoặc có thể gãy lại vết cũ.

Cảm giác đau nhói khi nó đá trúng tay của thằng kia, thằng kia tuy có đau nhưng cú đỡ rất hoàn hảo, nó cảm tháy chân rất đau, đau có vẻ còn hơn khi va vào đá, nó mím môi thả chân xuống, điều chỉnh khoản cách cà nhắc, như thấy được lợi thế, thằng kia liền áp sát, liên tục đá trái tấn công cái chân phải của nó, sau một thế luống cuống do cái đau truyền lại, nó phản ứng không kịp và bị đá một phát nữa vào vết thương cũ.

Cảm giác đau nhói truyền đến não bộ, nó ngã xuống ôm lấy ống quyển. Thằng kia đã dừng và đứng nhìn nó cười hách dịch

- 1-1 nhé ku em !

Mím môi đứng dậy, khẽ gật đầu như trả lời câu nói kia, nó đưa chân phải về phía sau để tránh các đòn tấn công của đối thủ, nó xuống tấn Kaori, nói thêm về tấn Kaori cho độc giả chưa biết về Thái Cực, tấn Kaori chủ yếu dùng để che khuyết điểm nào đó trên cơ thể, ví như người tàn tật, khi sử dụng thế này, các bộ phận khác sẽ che chở cho vị trí bị tàn tật đó.

Thằng kia lại lao tới, sử dụng đòn tay với nó, bình tĩnh tránh né để tìm sơ hở của đối phương, khi thằng kia đấm bàn tay tới mặt nó, đưa tay vuốt nhẹ để nắm đấm đi qua lỗ tai trái, nó sử dụng thế thả lực kéo thằng kia bay theo nó, một chỏ hoàn hảo được đặt đúng vị ví nách của đối thủ, phịch, chỉ nghe thấy thế, thằng kia đã nằm oặt xuống đất, lăn trên đất và kêu la.

- Xong 1 hiệp, nó nói

Rồi nó đi lại gốc cây, ngồi xuống uống chút nước, chờ đợi hiệp đấu tiếp theo. Thằng đàn anh cố gượng dậy nhìn nó với ánh mắt đầy thù hận, và tỏ vẻ muốn ăn tươi nuốt sống nó.

15 phút sau, nó đứng ra 

- Ông còn sức đấu hiệp 2 không ? làm nhanh đi tui còn về có chuyện nữa

- Ok, các thế mày đánh, mày cũng là người biết võ, mày sử dụng môn phái nào ?

- Thái Cực Chính Tông

- Ra là vậy, nhìn uyển chuyển lắm, anh thích chú mày rồi đấy

- Khỏi cần nói nhảm, có sức thì tiến lên đi

Như chọc vào lửa giận, thằng kia tiến lên, xuống tấn nào đó của Karate mà nó cũng chẳng biết, lao đến như vũ bão, đấm vài quyền vào bụng và tạt bên hông của nó, chủ đích của đối thủ vẫn là cái chân phải đang trọng thương của nó, nó cẩn thận sử dụng Kaori để phòng thủ cho vị trí yếu thế của mình, đòn thế của đối thủ ra rất nhanh, tấn công liên tục, hai bàn tay và cánh tay của nó đã cảm giác tê rần sau nhiều cú đỡ đòn.

Bỗng như nổi điên sau cơn đau dồn dập, nó vuốt ngược cánh tay đối thủ, lao mình tới áp sát, nằm nắm đấm và đặt tại vị trí sườn, khoảng 1 đốt tay tính từ nách đi xuống, lắc mình để lấy lực, nó chấn mạnh vào sườn đối thủ và lập tức đạp chân trái bắn người trở ra. Chỉ thấy thằng kia nằm trên đất, cố gắng rút hơi thở, có lẽ đang bị tắc thở đây ???

- 1 điểm, nó nói

Thằng đàn anh đang cố gắng hít lấy hơi thở vào phổi sau cú dập trời giáng đó, thằng kia bất ngờ về khả năng ứng chiến trong điều kiện bị thương của nó, đứng dậy phủi bộ quần áo trắng có hình nắm đấm chỗ vị trí trái tim, thằng kia tiếp tục thủ thế và nhìn chằm chằm vào nó

Lao đến, đánh vào những nơi trọng yếu của nó, yếu hầu, hạ bộ thạm chí có nhiều lần đã chủ động tấn công vào mắt của nó, nó cảm nhận được sát khí đang dâng trào của đối thủ, đối thủ đã bắt đầu dùng sát chiêu, đánh những nơi mà theo đúng luật của võ thuật là cấm kị.

Nó vẫn bình tĩnh chống đỡ và tìm phương hướng tấn công, chợt đối thủ lui ra, bắn mình tới nó, lao lên không trung tung ra một cước nhằm ngay cần cổ bên phải của nó, đưa tay lên đỡ đòn, nó chưa kịp định thần sau cú giáng thần tốc vào tay, thì chân trái đã áp sát mạng sườn của nó, chỉ nghe phịch khô khốc, nó quỵ xuống, cố gắng nhịn đau và cố hít không khí, cảm giác tức từ sườn truyền lại làm nó cảm thấy khó thở. Không dừng lại ở đó, đối thủ của nó tiếp tục tấn công, không theo luật lệ có điểm thì dừng nữa, thằng kia xoay thêm một cú giò lái vào vai của nó, bay sang phải một đoạn khá xa, nó chưa đứng dậy được, 2 đòn tấn công liên tiếp làm nó choáng váng.

Như lửa giận nổi lên vì cách chơi xấu của đối thủ, nó không nói gì, thả lỏng hai tay, từ từ tiến gần lại từng bước, áp sát đối thủ, thấy nó cứ như đi bộ, dang tiến lại phía mình, thằng kia liên tục dùng đòn chân và tay để ngăn cản nó, rồi trong 1 cú đá, nó nằm chân đối thủ, quăng mạnh lên không trung, chân trái hợp với chân phải thành tư thế ngồi suy nghĩ, để chống hai đầu gối, 1 cao, 1 thấp, đã rơi đang tới cộng với sức kéo của nó, thân hình đối thủ như miếng thịt đang rơi, nguyên một bên sườn của nó tiếp xúc với đầu gối bên cao, sau đó lại đến bên thấp, đòn tấn công liên tục này làm cho đối đủ nằm đo ván tại đương trường.

Nó đứng thẳng lên, nhìn vào mấy thằng đàn em mặc áo khoác đang đứng xung quanh, nhìn 1 vòng rồi nó mỉm cười quay lưng đi lấy xe ra về.
Thằng đàn anh vẫn quằn quại nằm đó, nó chẳng biết là thằng kia có gãy cái xương nào không ?, thực tế cách ra tay này là khá nặng, thường chỉ dùng để chiến đấu chứ không dùng trong đấu võ, hôm nay sử dụng cũng là do nó mất kiểm soát…. Thở dài rồi dắt xe đi, mấy thằng đàn em, nhìn thấy thằng kia như vậy, rút ống tuýp trong tay áo ra, đang tính xông lên để làm thịt nó.

- Đứng lại hết cho tao, Thằng đàn anh hét lớn

- Tao thua rồi, không có cớ gì mà đánh nó, tụi mày về trước đi, thằng kia nói với mấy thằng đàn em và đi tới chỗ nó.

- Anh thua chú mày rồi, võ nghệ chú mày khá quá, nhưng nhớ đấy anh vẫn chưa chịu thua đâu, có một ngày anh sẽ thách đấu lại với chú mày.

Khẽ nhìn thằng đàn anh kia, tuy rằng tính khí hơi gàn dở nhưng là một người trọng võ, trọng nghĩa, trọng lời hứa, hảo cảm của nó đối với thằng đàn anh cũng tăng lên vài phần

- Ông nghe hoa Hướng Dương bao giờ chưa ?

- Rồi ! liên quan gì đến hoa đó ?

- Nó luôn hướng về mặt trời, ông coi lại mình có phải mặt trời không đã, đừng ép Hướng Dương phải quay ngược với hướng mặt trời, nói thế ông hiểu không ?

- Ừ anh hiểu !

- Cái gì của mình, nó sẽ là của mình, không phải thì mãi mãi không phải

Nói xong nó quay lưng đi lấy xe, nó dắt bộ, đi cà nhắc, không còn đủ sức để đạp nữa, cái chân phải của nó có vẻ đã trở nên đau hơn …..

hinh anh may bay ba gia

hinh anh may bay ba gia la gi ?

Mấy ngày tới, công việc sửa soạn, dọn dẹp heat sức bận rộn. Mãi đến sau ngày đưa dâu, mấy đứa cháu đã theo bố mẹ về heat. Châu mới có dịp chuyện trò thân mật lại với chị Thúy khi đi ngủ.

Châu rụt rè: Chị Thúy nè! Rồi ngập ngừng không dám nói tiếp.

Thúy nằm sát lại, duỗi tay phải cho Châu gối đầu, quay người lại, tay trái xoa long em, âu yếm hỏi: Em nói sao?
Được vỗ về, Châu đánh bạo hỏi: Tối hôm mới đến, em meat nên ngủ say. Nhưng hình như chị sờ ngực em phải không?

Thúy ranh mãnh hỏi lại: Sờ như thế nào? Rồi không chờ trả lời, nàng rút tay đặt lên long để bóp nhẹ lên vú phải em, hỏi tiếp: Có phải sờ như thế này không?

Lần đầu tiên trong đời nàng được người khác sờ ngực. Bữa trước vì buồn ngủ nên cảm giác không rõ rệt. Bây giờ hoàn toàn tỉnh táo nên cái cảm giác tê dần kỳ lạ toả ra khắp người đến tận các đầu ngón tay. Nàng vẫn thường tự xoa ngực những khi tắm hay mỗi đêm trước khi đi ngủ nhưng không thể có cái tâm trạng lâng lâng này. Nàng thấy thích thú một cách kỳ diệu. Giả sử đây là bàn tay của một đứa con trai ngỗ nghịch, dù có là bạn học đi nữa, chắc chắn nàng sẽ tát ngay vào mặt, rồi một cảm giác ghê tởm tình dục sẽ hằn sâu vào tâm khảm nàng suốt đời. Trái lại những ngón tay đang xoa lên vú nàng lại thật mềm mại, dịu dàng, mơn rất nhẹ lên làn da mịn của trái tuyết lê còn đang nẩy nở. Sau đó đầu ngón tay trỏ xoay tròn chung quanh núm vú. Nàng cảm thấy rõ ràng "nó" cứng lên và thèm được bóp nhiều nữa. Đúng lúc đó, Thúy như đọc được tư tưởng cô em họ, dùng cả long bàn tay bóp mạnh lên khắp gò bồng đảo khiến Châu sướng đê mê, tim đập rộn rã, hơi thở dồn dập.

hinh anh may bay ba gia

Một lúc sau, sướng quá trời, Hà Anh trở nên bạo dạn hơn, cô mở mắt ra và lại nghển đầu nhìn xuống dưới bụng mình nơi cái dương vật thẳng băng của cậu bé liên tục dập vào người cô như cái máy khâu, thân nó ướt nhờn nước, nhìn mà sướng cả mắt. Cậu bé tăng tốc độ dập, khiến Hà Anh vừa nghển đầu nhìn xuống nó lao phăm phăm vào bụng dưới mình vừa rên ôi ôi khe khẽ, mỗi phát dập vào là cái dương vật dài của cậu bé biến mất hút trong người Hà Anh, bụng cậu bé dập vào bụng cô kêu đến bạch một cái. Cậu bé không chống tay nữa mà vòng ra sau ôm hẳn lấy lưng Hà Anh, ngực cậu ta áp vào ngực cô, chỉ có mỗi phần hông cậu ta là nhấc lên hạ xuống liên tục để dương vật chọc ra chọc vào người cô, càng lúc cậu bé càng tăng tốc như phi ngựa nước đại, những tiếng bạch bạch do bụng cậu bé dập vào bụng Hà Anh cứ phát ra liên hồi, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người cậu bé… cái âm đạo thèm khát đàn ông lâu nay của Hà Anh được ăn no nê thừa mứa những cú dập dương vật của cậu bé, rồi cơn cực khoái của Hà Anh ào ra không sao kìm lại được, hai tay cô để dọc theo người siết chặt xuống đệm, phần hông cô co thắt ưỡn âm đạo lên như muốn níu chặt lấy cái dương vật của cậu bé không cho sổng ra, Hà Anh há hốc miệng, mặt đỏ lựng, buột ra một tiếng kêu nghe rất đáng yêu, đầy nữ tính…trời, như có cả một luồng điện chạy khắp người cô vậy.

hinh anh may bay ba gia

Xem hinh anh may bay ba gia hay nhat 2014

Nói về Dì Dượng… Hai người tuổi tác rất chênh lệch, năm nay Dượng đã ngoài 50 trong khi Dì thì chưa tới 40; hai người đều đã qua một lần lập gia đình. Bảy, tám năm trước khi Dì Dượng gặp nhau, kẻ góa chồng, người góa vợ… hai người đã tiến tới hôn nhân. Mặc dù lớn tuổi nhưng Dượng rất dễ tính và chịu chơi… Ở chung với Dì Dượng hơn cả năm mà tôi chưa hề nghe Dượng rầy rà hay lớn tiếng với Dì lần nào cả… Còn Dì thì lúc nào cũng nhẹ nhàng chìu chuộng Dượng. Hai người trông thật hạnh phúc… 

Ở nhà Dì thường bận đồ bộ bằng vãi satin hay lụa gì đó, thứ vãi mõng mềm mại, tha thước, ôm gọn lấy thân thể Dì… Những lúc ở nhà tôi hay lân la bên Dì để tìm cơ hội nhìn cặp vú của Dì qua cổ áo hình trái tim khoét rộng, cái xú chiêng nhỏ phô bày cặp ngực trắng đầy… nhưng đủ để che đi hai cái núm vú mà tôi muốn nhìn thật gần; và để nhìn cái… mông căn tròn nhưng rất gọn những lúc Dì lum khum để kiếm đồ… và để tưởng tượng rằng tôi đang ở đàng sau ghì lấy eo Dì mà… đâm cặc tới. 

Buổi tối thường là giờ tôi phải học bài, làm bài tập nhưng đầu óc tôi không thể tập trung được, nó thường rời khỏi thân thể tôi để lang thang về phòng tắm, nơi, tôi biết rằng, Dì đang trần truồng dưới vòi sen, phơi mình cho những dòng nước vô tình vuốt ve mọi ngõ ngách trên da thịt của Dì… Tôi thật ganh tị với những giòng nước vô tri vô giác đó… Tôi ao ước mình được biến thành nước để thỏa mãn cái thèm khát được bao bọc, được ôm ấp, được mơn trớn cái thân thể trần truồng của Dì... Chắc là mềm mại lắm, chắc là ấp áp lắm… 

Đã nhiều lần, tôi cố tìm cách nhìn lén Dì trong phòng tắm nhưng không được thỏa mãn! Phòng tắm không có khe hở! Họa chăng tôi chỉ nhìn được đôi bàn chân trần của Dì qua khe hở dưới đáy cửa. Chỉ bàn chân đó cũng đủ cho tôi hình dung ra được hết phần còn lại trên thân thể Dì. Lợi dụng lúc Dì tắm, tôi vào phòng của Dì, tìm đồ lót củ của Dì để hít vào cái hơi hướm mà tôi thèm thiếu cả ngày. Dần dần, tôi còn đoán được bộ đồ lót mà Dì mặc sau khi tắm xong… 

Hằng đêm, tôi bạo gan rón rén tới cửa phòng của Dì Dượng để nghe rỏ hơn tiếng rên khoắc khoải của Dì… Tiếng rên của Dì thoảng trong đêm nghe… bức rức, nghe như… nghẹn ngào. Đôi lúc tiếng rên của Dì nghe giống như hôm trên tàu… hình ảnh của Dì trên tàu lúc đó lại hiện rỏ trong đầu tôi… tay tôi phải mò vào quần để xoa bóp con cặc đang cương cứng… cho đến khi xịt khí xong thì tôi lại trở về phòng… Và mới đây... 

“Trời ơi! tôi đã nhìn lại được hai cái núm vú của Dì…” nó nhỏ như đầu ngón tay út của tôi mầu nâu nâu nhạt nỗi bật trên cặp vú nõn nà trắng bóc… Con cặc tôi… đội quần ngay lập tức… cũng may Dì đang lúi cúi nên không để ý đến tôi. Còn nữa, hình như Dì cũng không mặc quần sìlíp… khi Dì chỗng mông, tôi không nhìn thấy lằn sìlíp trên mông của Dì… Lại nữa, khi cùi chỏ của tôi chạm vào ngực Dì… qua làn vãi lụa, vú của Dì nó mềm mại, ấp áp làm sao!… Tôi lại càng quấn quít bên Dì nhiều hơn...