Hinh anh may bay ba gia

Tôi và Linh cùng ngồi xuống và bắt đầu câu chuyện giữa 2 người mới quen nhau. Theo tôi được biết thì năm nay Linh đã 23 mà vẫn chưa có boyfriend , tôi cũng tâm sự với nàng là tôi cũng giống nàng là chưa có bạn gái mặc dù tôi cũng đã 27. Xem ra câu chuyện của chúng tôi có vẻ phát triển rất tốt vì cả hai đều thấy thoải mái khi nói chuyện. Những lúc nàng nói thì tôi chỉ có thể dán cặp mắt của tôi vào thân hình của nàng và cũng ko thể nghe hết những gì nàng nói. Tôi chỉ thèm được ôm Linh ngay vào lòng vào hôn lên đôi môi kia nhưng hoàn cảnh hiện tại chưa cho phép tôi làm như vậy. Đang nói chuyện thì chúng tôi phát hiện có tiếng động ở trong vườn, Linh giật mình theo bản năng sáp lại gần và ôm chặt lấy tôi. Ôi sao tôi hạnh phúc thể này, tự dưng chưa mất gì mà đã có thể được ôm nàng. Tiếng động phát ra từ một góc của khu vườn. Tôi nhẹ nhàng rón rén bước tới thì nghe được đó là tiếng rên của một người con gái và tôi hiểu ra ngay họ đang làm gì trong đó. Lúc đó Linh ở bên cạnh tôi cũng nghe được và nàng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở trong đó. Tôi liền kéo Linh quay lại chỗ cũ, dưới ánh đèn mờ mờ tôi thấy mặt Linh đang đỏ có lẽ vì nàng cảm thấy thẹn thùng. Đối với tôi có lẽ đây là cơ hội để tôi có thể thực hiện âm mưu đen tối của mình. Tôi nhào tới ôm chặt Linh và đặt lên môi nàng một nụ hôn. Dường như tôi cảm thấy Linh cũng chưa đáp trả nhưng tôi vẫn hôn nàng vì tôi nghĩ thời gian sẽ làm thay đổi mọi chuyện. Và Linh cũng đã đáp trả tôi, lưỡi của 2 người quyện vào nhau như một cặp uyên ương hôn nhau say đắm. Đến nước này thì tôi ko còn chần chừ gì nữa, tay tôi luồn nhẹ vào phía trong váy của nàng và dần dần tiến tới nơi cái bướm xinh xinh mà tôi cảm 
nhận được đang trú ngụ ở đó. Linh giật mình khi tôi đụng tay vào *** nàng cho dù đó mới chỉ là bên ngoài. 

hinh anh may bay ba gia

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

hinh anh may bay ba gia

hinh anh may bay ba gia la gi ?

Đang khi cho miệng bú liếm thưởng thức âm hộ mẹ như vậy thì từng chút từng chút một, Minh nhích mông mẹ ra sát mé giường để cặp đùi thon thả thòng xuống chạm đất. Môi vẫn cứ liếm lung tung quanh âm đạo, giờ đã đỏ lựng, nhoen nhoét dâm khí, Minh không ngừng kích dục mẹ cho tới khi mẹ chịu hết nổi tự động dịch đùi lên, đặt bàn chân lên cạnh giường.

Khoảng rộng giữa hai bắp vế của mẹ mở ra như chữ V lớn, Minh chui rúc vào bú liếm không ngừng. Máu dồn tụ xuống làm cho các gò mu âm hộ mẹ độn lên thành một gò cao, chưa thoả lòng Minh cạp cạp vào mép âm đạo làm cho nó cứng thêm. Ngậm từng cái mép mu cắn vào răng và nhay như nhay giẻ rách, vừa bú, vừa day, Minh như đánh vật với cái âm hộ be bét nước khí, sùng sục, xà quầng, mục đích là để mũi môi răng lúc nào cũng châm chích và gây nứng tê nơi âm đạo nứng bạo.
- Áhhh… sướng… sướng quá… chắc… chắc… mẹ… chết… áhh.. sướng… đúng… đúng chổ đó… đó… chết… sướng…!!!

Bay bổng tận mây xanh, bà Mai sướng cực độ, mắt nhắm nghiền, môi há hốc, rên rỉ, lảm nhảm liên hồi, đôi bàn tay bấu chặt, vò nắn bầu vú. Minh càng tấn công dữ dội, gục hẳn đầu vào nút liếm từng hồi dài, Minh bưng kín khe âm đạo rồi lấy hơi nút sâu nghe cái “chót”. Bị kích dục liên hồi, giờ thêm “chiêu” ngộ của con trai, bà Mai rút tay bỏ đôi bầu vú chống xuống giường, bà nhổm mông lên đón nhận, nẩy mông nắc nắc dồn dập vào đôi môi đang chụp lại chờ âm hộ kề sát là nút mạnh. Hết nút lại cắn nhằn nhằn hạt le như bù trừ sự phá phách vừa có.
- Áhh… áhh… sướng… sướng… chết… áhh… sướng… quá… !!!

Hết nhịp này đến nhịp khác, bà Mai nhổm mông đung đưa âm hộ trước mặt con trai. Lặp lại “cái trò” vừa diễn, Minh vần vò âm đạo mẹ như con chó nhỏ nghịch tinh với cuộn len vừa bị xổ ra. Mê man trong cơn khoái lạc, bà Mai đón chờ từng cử chỉ kích dục, cắn cạp, hết cạp lại bú, rồi nút, rồi liếm, rồi nhay, rồi nhằn nào là mép âm đạo, nào là chọt vào khe suối, nào là nhay nhay hạt le sẩm màu nhú hẳn ra ngoài, khiến bà giựt giựt thân hình liên hồi. Bà Mai như mê đắm, lạc lối giữa mê cung hoan lạc …

Nhận thấy mẹ đã mê muội chìm đắm trong khoái lạc. Mắt mẹ nhắm nghiền, hai tay buông thỏng, cặp đùi dang rộng, âm đạo hé rộng chực chờ, dâm thuỷ nhão nhoét và nhây nhớt. Minh nhẹ nhàng đứng lên, cởi quần lót của mình ra, nó kề sát hạ thể vào giữa đôi chân dang rộng trước mặt, một bàn tay vẫn không ngừng mơn trớn âm hộ, bàn tay còn lại cầm cái dương vật cương cứng sậm màu, đặt vào cửa mình mẹ, khe khẽ chạm vào âm đạo mẹ, đung đưa vuốt ve. Sau vài lần cọ quẹt lên xuống, qua lại, đầu khấc dương vật Minh đã bóng nhẫy dâm thuỷ của mẹ, nó trơn láng trượt trên khe suối nhầy nhụa…

Bà Mai chợt giật mình, bà biết con lại sắp làm “chuyện đó” với mình nữa rồi, một chút lương tâm người mẹ, người vợ còn sót lại trong bà, bà đưa tay che háng, miệng lắp bắp :

- Đừng Minh … mẹ xin con … như vậy là được rồi con …

Minh mỉm cười ngồi dậy, nó kéo mẹ lại và gỡ tay mẹ ra khỏi háng, ngắm nhìn cơ thể đẫy đà hừng hực lửa tình của mẹ. Bà Mai cười ngượng, luống cuống quơ tìm một cái gì đó để che đậy cơ thể nhưng không có. Bà Mai bối rối, cái miệng mủm mỉm với một vẻ thật khó tả, hai gò má ửng hồng. Minh nhổm lên con cu cương cứng, dài thòng thõng lắc lư giữa hai đùi.
- Con muốn địt mẹ cơ… – Minh cúi xuống thì thầm.

Bà Mai buông tay xuống giường, bà biết không thể nào cản nổi nó khi nó đã muốn, bà run rẩy, liếc nhìn con cu của thằng con trai trong tâm trạng sợ sệt xen lẫn một chút thích thú. Minh thả người trùm lên mình mẹ, nó dùng đầu gối gạt hai chân mẹ dạng rộng ra và hạ phần dưới đè xuống háng mẹ. Cái vật mềm mềm dài thòng thõng nằm dọc khe *** mẹ, đầu chúc xuống dưới. Minh chống hai tay bên người mẹ day dướn lên xuống để cái đó trượt đi trượt lại giữa khe *** ướt nhoét của mẹ. 
- Ôi… hhh… 

Bà Mai thở hắt ra, bà nhắm tịt mắt lại không dám nhìn lên gương mặt thằng con. Minh đang khoái trá dõi theo từng phản ứng trên nét mặt mẹ trong lúc dí cặc trượt ở khe *** mẹ. Bà Mai quá xấu hổ khi phải thú nhận với con rằng bà đang rất thèm được cái vật kia của con chui vào trong mình. Cái vật đó đang cứng lên nhanh chóng, to và nặng, ép lên cái chỗ rất nhạy cảm của bà khiến bà muốn tóm ngay lấy nó mà ấn vào trong mình.

Minh vẫn chưa chiều ý mẹ ngay, nó thò tay xuống cầm cái đó dụi vào khe *** mẹ, nước nhờn lép nhép. Cái đầu trơn bóng của nó chùi trượt trên mồng đóc mẹ, dụi dụi vào cái cửa mình đã thèm lắm rồi của mẹ, khiến mẹ phải nhấc mông ưỡn háng lên một cách khao khát. Bấy giờ Minh mới chậm rãi đưa đầu cặc xuống dưới dò tìm, nó cảm nhận được cái chỗ hõm vào mềm mềm nong nóng ngay dưới mồng đóc mẹ. Nó dụi dụi đầu cặc và ấn mạnh vào. 
- Ôi trời ơi…

hinh anh may bay ba gia

Sau này, trong cuộc đời tôi cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần chinh chiến, nhìn các em từ vũ công nhà nghề cho tới cave tại mấy quán karaoke trình diễn mấy màn múa thoát y, nhưng tôi có thể khẳng định rằng chẳng một em nào, dù xinh như hoa hậu đi chăng nữa có thể mang lại cho tôi cảm giác như khi nhìn con nhỏ Phương Linh cởi áo. Dù chỉ là cởi một chiếc áo sơ mi mỏng và bên dưới nó vẫn còn nguyên cái áo vú, chẳng để lộ chút nào. Nhưng đi cùng với nó, còn là trải nghiệm đầu đời của một đứa con trai - thứ chỉ đến với mỗi người một lần duy nhất trong đời.

Con nhỏ Phương Linh đang ngồi. Tay nó mân mê hàng cúc lâu thiệt lâu. Dễ chừng 5 phút đồng hồ, nó mới cởi xong nguyên bộ cúc, nhưng nó vẫn khép cái áo sơ mi lại không chịu mở ra. Tôi ngồi đợi hoài, đợi hoài, muốn giục con nhỏ nhưng lại không dám mở miệng. Hồi lâu, con nhỏ lí nhí:

- Long quay mặt đi Linh mới cởi!

Tôi lại rùng mình thêm một cái, rồi như một con robot bị điều khiển từ xa, tôi từ từ quay mặt qua chỗ khác. Chỉ thấy tiếng vải kêu rất khẽ, nhưng từng tiếng như thể đập mạnh vào ngực tôi hệt như một trận rock điên cuồng. Chỉ nghe giọng con nhỏ run run:

- Xong rồi đó Long.

Tôi quay người lại, sững sờ. Da dẻ con gái mới lớn mềm mịn và căng đét, cái áo vú che được nửa bộ ngực, còn hở ra một khoảng trắng mịn màng. Vai con nhỏ đang co lại, 2 tay như vô thức che lấy áo vú, gương mặt nó đỏ ửng tới tận mang tai. Thằng nhỏ cũng đang sốc nặng, từ trong quần cộc đâm thẳng lên hiên ngang hệt như cột chống trời. Cũng hên, tôi đang ngồi nên con nhỏ nhìn hổng thấy. TÔi nuốt nước bọt liên hồi, mắt nhìn chăm chăm không nói nổi lời nào, cho tới tận khi con nhỏ hết ngượng ngùng xì một tiếng rõ to:

- Nhìn cái gì hoài vậy, cái đồ ham hố!

Tôi như giật mình tỉnh lại. Lắc lắc cái đầu một chút cho tỉnh táo, tôi buột miệng:

- Da của Linh trắng quá ha!

Con nhỏ vẫn ngại ngùng, nhưng nghe câu đó của tôi, gương mặt của nó giãn giãn ra một chút. Đàn bà mà, có khi đang bị hiếp dâm, nghe thằng kia khen có thân hình đẹp cũng âm thầm sung sướng. Tôi gạ tiếp:

- Linh chia bài tiếp đi ha!

Con nhỏ lắc đầu:

- Thôi, chỉ chơi vậy thôi. Linh nghỉ nè!

Tôi cụt hứng dễ sợ. Tuy nhiên, tôi đâu phải loại người dễ chịu đầu hàng. Tôi cầm bộ bài gom lại, vừa xào vừa kêu:

- Chỉ 1 ván nữa thôi. Linh ăn Long quá trời rồi, phải để Long gỡ chứ. Chỉ một ván nữa thôi mà!

Con nhỏ xem chừng cũng không phải dạng người có quyết tâm gì cao lắm. Nó lưỡng lự một hồi rồi quả quyết:

- Chỉ một ván nữa thôi nha.

Ắt hẳn nó cũng nghĩ cùng lắm nếu có thua, nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ lót trên người. Có điều, người tính không bằng trời tính. Ông trời ổng đã quyết định lấy đi đời trai trẻ của tôi bằng cách trao cho tôi một cỗ bài xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử. Nhưng mà tôi không có trách ổng. 

Quân bài cuối cùng trên tay con nhỏ hạ xuống, ánh mắt nó kì dị lắm nha. Đó là ánh mắt của một người nửa ham muốn, nửa phân vân. Hẳn trong đầu con nhỏ cũng đang nghĩ về cái bộ dạng của tôi như thế nào, có điều một chút ngại ngùng của con gái khiến nó chững lại. Ván bài đã xong, 2 đứa ngồi như trời trồng một hồi lâu, con nhỏ mới gượng nở ra một nụ cười:

- Ván cuối rồi, xí xóa nha Long. Linh mặc áo vào nha.

Cảm giác một kẻ đang nhịn đói 3 ngày, gặp đồ ăn chỉ được ngửi chứ không được chạm vào cực kì giống với tâm trạng của tôi lúc bấy giờ. Chẳng hiểu dũng khí ở đâu ra, tôi nắm phắt lấy cái tay con nhỏ không cho nó khoác cái áo đồng phục lại, giọng run bắn nhưng quả quyết:

- Không được, Long phải làm nốt cho Linh coi.

Con nhỏ cũng run cả người lên. Miệng nó lắp bắp cái gì đó nhưng không thành tiếng. Bộ dạng nó nửa muốn khóc nhè, nửa muốn tò mò coi, thành ra một thứ bộ dạng nửa con gái nhỏ e lệ, nửa đàn bà dâm đãng. Cổ họng tôi khô như thể 3 năm chưa uống nước, tim đập như ngựa phi. Rồi lấy hết dũng khí, tôi đứng thẳng 2 chân lên. Thẳng em vẫn đang trong cơn hưng phấn, đội nguyên cái quần cộc mà hô xung phong. Chỉ nghe con nhỏ "Á" lên một tiếng rồi la:

- Long làm gì kì cục vậy!

Tôi đang làm gì à? Tôi cũng không rõ nữa. Tôi còn không hiểu tôi đang làm gì thì làm sao nó biết? Nhưng trong cái lúc đó, bản năng mạnh mẽ của giống đực đang điều khiển tôi làm mọi thứ. Mồm miệng đầu óc tôi đâu còn suy nghĩ được nữa, nó chảy rần rật theo trong từng mạch máu tưởng như đang muốn vỡ tung ra. Tất cả mọi thứ đó, đa số là do bản năng điều khiển. Một thứ theo như phim Mỹ gọi - basic instinct - bản năng gốc.

Cái giọng la và chút sợ hãi của con nhỏ làm cho tôi bị kích thích nặng nề. Đôi mắt tôi đỏ sọng lên, máu dồn quá trời ở 2 nơi: gương mặt vào thằng nhỏ. Tôi đứng, con nhỏ ngồi, thằng nhỏ chĩa vô trúng mặt con nhỏ như kiểu cao bồi miền tây giương súng. Con nhỏ nhìn vô một hồi, quay mặt đi, thút thít khóc. Có điều, món nước mắt của nó đối với tôi lúc này không xi nhê gì nữa - tôi đang hành động theo bản năng gốc mà.

Tôi kéo tay con nhỏ, nói nhỏ:

- Linh quay lại đây coi.

Con nhỏ vùng vằng:

- Linh không chịu đâu, Long ăn hiếp Linh!

Ăn thịt nó thì tất nhiên tôi không dám. Tôi là người chứ bộ. Nhưng hiếp nó thì dám lắm. Trong lòng tôi đang có quỷ mà. Con quỷ ấy đang chỉ đường cho tôi, mà toàn là đường đúng hết trơn:

- Long ... không chịu nổi nữa đâu. Linh nghe lời Long đi, không chừng Long không kiểm soát được đâu đó!

Con nhỏ này có vẻ nhát dễ sợ. Cũng phải thôi, bữa nó bị thằng cốt đột hù nó cũng sợ muốn xỉu luôn, giờ chỉ có 2 đứa trong phòng và đứng trước nguy cơ bị hiếp, nó không sợ muốn khùng luôn mới lạ. Cũng may trước đây tôi đối với nó cũng nhẹ nhàng tình cảm, nên nó cũng không có cái sợ hãi như kiểu với thằng khỉ đột kia. Chỉ nghe nó run run giọng:

- Long ... bị sao vậy!

Tôi cũng run không có kém:

- Long ... bị muốn Linh quá đi!

Con nhỏ đang quay đầu lại. Chắc nhìn cái tướng tôi lúc đó kì cục lắm, lại hơi đáng sợ nữa với cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt đờ đẫn và một con cu đang căng hết sức. Nó nhìn tôi một hồi rồi có vẻ gì đó nửa như thương tâm, nửa như thấy kì cục rồi nhẹ giọng hỏi:

- Vậy ... Long muốn làm gì?

Thề có chúa, câu trả lời tôi muốn nói với nó nhất lúc đó chính là hét vào mặt nó thật to: "Anh muốn đụ em". Tuy nhiên, trên thực tế thì tôi vẫn chỉ có thể lắp bắp:

- Long ... không biết nữa, nhưng Long ... khó chịu quá!

Cảm giác khó chịu là có thiệt, nhưng đó là cảm giác khi mà sinh lý bị ức chế tới tận cùng, có điều con nhỏ tài lanh lại tưởng tôi khó chịu do bị bệnh. Cái nhìn của nó dành cho tôi có nhiều hơn những sự lo lắng:

- Ủa, Long bệnh hả?

Câu nói của nó khiến tôi như đang bơi lóp ngóp giữa biển vớ được một cái phao cứu sinh lớn thiệt lớn. Tôi vốn trước giờ không phải đứa trẻ thật thà gì lắm, tuy nhiên cái vụ nói dối lần này khiến tôi mỗi lần nghĩ lại không khỏi đỏ mặt.

- Long cũng không biết nữa. Nhưng mà Long khó chịu quá đi. Nghe người ta nói ai bị như Long mà không chữa được, coi chừng bị khùng thiệt đó!

Con nhỏ rõ ràng ranh ma về nhiều thứ, nhưng ba cái vụ thầm kín của đàn ông thì nó vẫn chỉ là cô bé học lớp 10, làm sao biết được. Cái bộ dạng của tôi lúc đó chắc cũng giống người đang bệnh lắm nên hiệu quả cũng rõ rệt à nha. Con nhỏ mặt mũi sợ tới muốn khóc:

- Thiệt hả, vậy Linh kêu bác sỹ nha!

Thằng nhỏ của tôi nếu biết nói, ắt hẳn nó sẽ la "Ối giời ơi" một tiếng thiệt to. TÔi cũng muốn la vậy, nhưng làm vậy không giống người có bệnh cho lắm. Tôi làm đôi mắt đờ đẫn, dòm vô áo vú nó, nói nhát gừng:

- Không... không được đâu. Long giải tỏa là ... nó tự hết ... mà.

Con nhỏ mặt càng khó hiểu:

- Long giải quyết nó làm sao?

Tôi nắm chặt lấy tay con nhỏ, lấy hết can đảm đặt tay vô ngực nó. Nó rùng mình một cái. Da dẻ con gái mát lạnh, cặp vú mềm mại làm đầu óc tôi như có tia điện xẹt qua, dù mới chỉ sờ sơ sơ ở phía bên trên ngực. Con nhỏ giữ chặt lấy tay tôi, hoảng sợ:

- Long... Long muốn làm gì vậy?

Tôi như thể đang mộng du, lắp bắp một câu:

- Long ... muốn ngủ với Linh.

Rồi không để nó kịp phản ứng, tôi kéo phắt chiếc quần cộc xuống. Nguyên đám lông rậm rì lộ ra, ngay chính giữa là thằng em đang ngỏng nòng pháo cao chất ngất. Con cu của tôi đang bị kích thích tới mức cao nhất, cứng hệt như một thỏi thép nguyên. Trong cái giây phút tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, tôi phảng phất thấy trong mắt nó ánh lên một tia hưng phấn. Nhưng cái ánh mắt ấy qua rất nhanh, thay vào đó là tiếng khóc òa dữ dội. Con nhỏ nằm sấp xuống giường tôi, 2 tay che mặt, khóc như mưa như gió.

Tôi mặc kệ nó khóc hay không, tôi nằm đè hẳn lên cặp mông bự chà bá đang rung lên theo từng nhịp khóc. Con cu nóng ruột cọ liên tục vào giữa cái khe mông con nhỏ. Còn cách một lớp váy và quần lót, nhưng cái ấm áp và hấp dẫn của nơi thầm kín nhất của con nhỏ tôi vẫn cảm nhận được. Tôi đang rơi vào một cái trạng thái y hệt như thằng khỉ đột hôm bữa, tôi quắp chặt lấy con nhỏ, chim nhấp nhấp vô chỗ đũng quần, mặc cho da thịt cọ vào vải nghe rát rạt.

Con nhỏ chống cự thấy ghê luôn. Một tay nó ôm chặt lấy áo ngực, tay kia giữ thật chặt cái váy và quần lót, 2 chân khép chặt lại. Tôi dù khỏe hơn nó nhiều nhưng không làm sao sờ vô ngực hay cởi đồ nó ra , chỉ còn nước đem xé tan ra. Nhưng làm vậy có hơi bạo lực quá, mà nó cũng không có hợp với tính của tôi. Có điều lúc đó tôi đâu còn thời gian để nghĩ, chỉ kịp nói một câu qua hơi thở gấp:

- Long ... xé đồ của Linh ra đó!

hinh anh may bay ba gia

Xem hinh anh may bay ba gia hay nhat 2014

Đối với con gái.. sắc đẹp dễ dàng đem lại cho họ một người con trai, nhưng cũng chính sắc đẹp là vật cản để họ tìm kiếm 1 tình yêu chân thành..!!
Đối với con trai.. tiền bạc có thể đem đến cho họ rất nhiều cô gái, nhưng tiền cũng chính là nguyên nhân khiến họ khó có thể tìm kiếm được 1 người con gái với 1 tình yêu thật lòng..!!
Ở ĐỜI ĐỪNG TƯỞNG MÌNH ĐẸP MÀ NGHĨ MÌNH LÀ NHẤT ĐỪNG CÓ TÍ TIỀN MÀ KIỂU BỐ ĐỜI MẸ THIÊN HẠ :))