Hinh anh quan he tinh duc bang mieng

Khi không có tình yêu, sau những phút thăng hoa của nhục cảm, sau sự thỏa mãn của xác thân, thường là một sự trống rỗng, chán chường ở nội tâm. Người ta thấy mình trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Thân xác được vỗ về, nhưng tâm hồn thì không. Những sự cọ xát mà họ vừa trải nghiệm chỉ là những sự cọ xát cơ học của hai vật thể. Chúng chẳng có liên quan gì đến tâm hồn. Cho dù có cọ xát sát sao hơn thế nữa và thêm bao nhiêu lần nữa cũng chẳng thể nào thu ngắn được khoảng cách giữa hai con người. Khoảng cách ấy chỉ có thể rút ngắn được khi có sự cọ xát của… hai trái tim

hinh anh quan he tinh duc bang mieng

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

hinh anh quan he tinh duc bang mieng

hinh anh quan he tinh duc bang mieng la gi ?

Bắc và Tâm ăn cơm chiều sớm hơn mọi ngày vì trời chuyển mưa mà chị Út lại xin phép về Hố- nai thăm nhà. Hai anh em đều có tâm sự ngổn ngang. Họ đều biết mình muốn gì, thèm gì, nhưng lại cố gắng chối bỏ những ước mơ đó vì mặc cảm tội lỗi. Tâm lên giường nằm, tờ Phụ nữ Diễn đàn mở trước mắt mà đọc mãi một trang không xong. Mưa bắt đầu đổ xuống như trút rồi đèn trong phòng cũng như ngoài đường đều bị tắt ngấm. Thật đúng dịp để đi ngủ nhưng nào nàng có nhắm mắt được. thỉnh thoảng một ánh chớp lóe lên, tiếp theo là tiếng ì ầm của sấm sét. Tâm cứ luẩn quẩn với cảm giác thích thú khi đứng sát trước mặt anh trong lúc đi trốn trong nhà kho hồi sáng. Nàng xoa tay lên bụng như muốn tìm lại dư ảnh của cái vật cồm cộm trong quần anh. Lúc đó nàng đã cảm thấy rõ rệt "khúc dồi nóng" áp trước bụng mình lớn và cứng lên. Nàng rất lấy làm lạ về hiện tượng này.

hinh anh quan he tinh duc bang mieng

Bà cảm thấy rần người cảm xúc. Chưa bao giờ bà được bú l*n đã như vậy, ngày xưa chồng bà chỉ ham hố rồi nhanh nhẫu đứt đoạn chấm dứt. Lần đầu tiên bà đạt sự kích ngất nhiều lần với Bưu. Có tiếng đằng hắng chồng bà xuống lầu, bà nói với Bưu:
“Thôi được rồi, cháu về đi, cám ơn cháu!”
Bưu lí nhí chào chồng Kim Thoa rồi đi ra cửa. Lúc lái xe về nghĩ tới bà c*c hắn cương cứng.

Đang chơi bóng rỗ ngoài trời với lũ bạn. Nghe cell phone reo, Bưu chạy lại lục túi quần.
“Hê! Bưu, Dì đây!”Tiếng Kim Thoa nói.
Bưu ngạc nhiên hỏi:
“Ủa! Dì ở đâu vậy?”
“Ở bên kia đường, ngoài sân bóng rỗ!”
Hắn lật đật chào lũ bạn rồi phóng ra đường. Chiếc xe của Him Thoa đậu ở góc đường vắng. Bưu mở cửa bước lên cười rạng rỡ:
“Sao dì biết cháu ở đây?”
Kim Thoa cười nhẹ:
“Sao không!ở đâu chả tìm được!”
Xe lết bánh, về gần tới nhà Kim Thoa bảo Bưu:
“Thôi về tắm xong ra đi chơi, dì chờ!”
Bưu mở cửa xe, chạy bay về nhà. Sau khi tắm rữa sạch sẽ nó không quên xịt tí nước hoa vào dương vật.

hinh anh quan he tinh duc bang mieng

Xem hinh anh quan he tinh duc bang mieng hay nhat 2014

-Ư.. đã quá..sướng quá .. ấn mạnh vào bên trong người của em nữa đi anh …híc sao mà sướng thế…không thế nào chịu được nữa rồi ..thích quá đi mất thôi .. đã quá…sướng quá ..ui ..thích thật đấy anh ơi ..cho…cho con cặc ngập nữa đi anh 

Tôi cố gắng nhấp mạnh thêm một chút nữa thì nước nhờn càng chảy ra nhiều hơn nữa .Nó làm ướt cả đám lông đen phía dưới con cặc của tôi .Tôi nhấp một chút thì cũng mệt lên khẽ bảo Trang 

-Em à .Cho anh nghỉ một chút đi em .Anh mệt quá .Híc anh không thế nào chịu được nữa rồi đây này 

Tồi nằm luôn lên người của Trang mà không nói gì .Con cặc thì vẫn cắm thật sâu vào bên trong cái *** của Trang .Trang không nói câu nào mà chỉ ôm lấy người của tôi đồng thời cũng đẩy cái *** của mình lên một chút mà thôi .Một lúc sau thì tôi mỉm cười mà nói với Trang 

-Hay em với anh làm như bố anh làm với mẹ em nhé .Xem nó như thế nào được không em 

Trang khẽ mỉm cười mà nói 

-Cũng được .Em thấy tư thế như vậy có vẻ là sướng đấy anh ạ .Rút con cặc của anh ra khỏi cái lỗ của em đi anh 

Tôi khẽ rút con cặc của mình ra khỏi cái lỗ *** của Trang rồi đứng dậy .Trang cũng khẽ làm đúng tư thế của mẹ mình khi được bố tôi đút con cặc vào bên trong mà nhấp .Tôi cũng khẽ tiến ra đằng sau rồi khẽ cầm con cặc mà đút chầm chậm vào bên trong cái lỗ *** 

Nhưng do chưa làm kiểu này quen và lỗ *** của Trang khá là bé lên cố gắng mãi mà tôi cũng chưa đút con cặc được vào bên trong .Tôi khẽ bảo Trang 

-Nào em dạng chân của mình ra nữa đi em .Như thế này thì con cặc của anh khó chui vào bên trong lắm em ạ 

Trang thấy tôi nói như vậy thì cũng khẽ dạng chân của mình ra thêm một chút nữa cho tôi có thế dễ dàng mà đút chầm chậm vào hơn nữa .Khi cái lỗ *** được mở rộng thêm một chút thì tôi dễ dàng mà đút con cặc được vào bên trong 

Trang cũng khẽ đẩy nhẹ con cặc của mình ra đằng sau một chút để con cặc của tôi có thế chui được vào một cách dễ hơn nữa ..Khi con cặc dã ngập vào bên trong cái lỗ *** thì tôi cũng ôm chầm chậm lấy cái eo mà nhấp thật mạnh vào .Những tiếng nhẹp nhẹp cũng khẽ dần dần vang lên .Trang thấy như vậy thì nói 

-Nhẹ nhàng thôi anh nào làm gì mà mạnh thế hả anh 

-Em đau à .Nếu đau thì anh sẽ làm nhẹ thôi mà 

-Không phải em đau nhưng mà tạo lên những tiếng động như vậy thì nhỡ bố anh và mẹ em nghe thấy thì sao 

[X] Close.