Hinh anh xes minh hang

Ngày 19/10/01, 7:30am
Bà xã Thảo,
Sáng nay anh phải đi làm sớm nên không cùng em ăn sáng và đưa em tới trường được. Xin lỗi bà xã nhé, anh hứa chiều về anh sẽ phụ giặt đồ và nấu cơm chiều nay chịu chưa? À còn nữa, trứng ốp la và xúc xích anh đã chiên sẵn, chỉ việc bỏ microwave một vài phút là ăn được liền.
Thương bà xã nhiều
Ông xã của em!!

Ngày 19/10/01, 2:30 pm
Ông xã quý của tôi ơi,
Trứng ốp la anh làm sao mà khét và đen quá vậy, ăn không ngon chút xíu nào hết. Nhưng hôm nay quý bà xã vui vì ông xã có lòng dậy sớm nấu cho bà xã ăn. Thương..Muah..Nè, em đã nấu sẵn bữa cơm chiều rồi đó. Khi về, anh chỉ việc bắc bếp lên đun 15 phút là ăn được. Bảo đảm là kỳ này anh ăn hết chỗ chê đó nhe
Thân,
Thảo

Ngày 19/10/01, 10:00 pm
Bà xã ơi,
Em đọc thư này thì anh đã khì khì giấc mộng đẹp rồi. Cảm ơn bà xã nhiều nhé, bữa ăn chiều thiệt là ngon. Em thật đúng là bà nội trợ giỏI giang. Nè, anh đã giặt hết quần áo và dọn dẹp nhà cửa đâu ra đấy. Em khỏi lo. À còn nữa, anh đã nấu chè đậu xanh đó, em ăn cơm xong múc một chén ăn cho mát người nhe.
Ngủ ngon nhe bà xã,

Ngày 19/10/01 11:00 pm
Gửi ông chồng dễ ghét của tôi,
Sao hôm qua anh ngoan thế? Có phải ăn vụng ở ngoài rồi nên về nhà ăn năn không đây? Ấy nhé mà hôm qua, trong lúc ngủ, tôi nghe anh nói mớ nào là chào em Hồng, em Lan…Hứ, nói mớ mà cái giọng nghe ngọt xớt làm sao ấy. Ông xã liệu hồn nhé! Nhỡ mà làm bậy thì nên tự thú bằng không tối nay bà xã này không cho ngủ yên đâu. À, quần áo em đã ủi ngay ngắn rồi đó. Anh ăn mặc chỉnh tề và nhớ đừng xáp vào cô nào đó nhe, chiều về em hửi có mùi phấn son là anh ra khỏi nhà nằm đó nhe!
Bà xã thương của anh,

Ngày 19/10/01 7:00am
Ối bà xã ơi,
Bà xã nghi oan cho anh quá, có em là ông xã đâu dám mơ màng đến cô nào nữa. Tên cô Hồng, cô Lan là hai khách hôm qua nhờ anh sản xuất cho họ một số dĩa băng. Hai cô ấy đã trên năm bó, đáng tuổi làm mẹ của ông xã thì ông xã nào dám nghĩ đến, mà bà xã ghen bóng ghen gió không hay chút nào cả. Chiều nay, anh bận việc về trễ phiền bà xã nấu cơm dọn dẹp nhà cửa nhé. Ðừng buồn bà xã nhé, cuối tuần này, anh được nghỉ phép suốt hơn tuần lễ, thế là có dịp chăm lo và ‘thương’ bà xã nhiều hơn nhé! À nè, trên bàn là phần điểm tâm anh mới mua về đó, bảo đảm là bà xã sẽ thích.
Thương, ông xã của em.

*
* *
Hằng ngày, tôi và Thảo đều có viết những mảnh thông điệp cho đối phương. Chúng tôi kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn và nhắn nhủ, tâm sự với nhau. Có những buổi tối, khi chúng tôi về tới nhà cùng giờ, chúng tôi hè nhau ra làm một bữa tối thật linh đình. Ðối với tôi, đó thật là những giây phút thần tiên. Bên cạnh người vợ đẹp, được ăn những món ăn đặc sắc do nàng làm, nhâm nhi những ly rượu nàng pha, và hơn nữa, cùng nàng tâm sự đã làm tôi quên hết đi mọi phiền não, bực nhọc sau một ngày dài.

Rồi, vào một ngày thứ sáu, sau khi đi làm về, lòng tôi thật phấn khởi. Sau hôm nay, tôi có một tuần lễ nghĩ phép và thế là tôi có dịp gần gũi Thảo nhiều hơn. Buổi tối hôm đó, sau bữa ăn tối no nê, chúng tôi lục tục về phòng. Khi cửa đóng, tôi choàng hôn lên Thanh Thảo. Tôi hôn thật nồng nàng lên đôi môi anh đào của Thảo. Lưỡi tôi luồn lẫy như con rắn bám dính vào lưỡi Thảo, và như muốn nuốt hết nước miếng thơm tho của Thảo. Chợt, Thanh Thảo khẽ đẩy tôi ra, và nũng nịu trách móc:
- Khoan đã ông tướng, người mình dơ dáy quá, tắm rửa cho sạch đi rồi hãy lên giường!
Tôi bồng cả người Thảo lên, bước vào phòng tắm.
- Hai đứa mình tắm chung cho vui nhe Thảo!

Thảo đỏ mặt, và gật đầu. Vào phòng tắm, tôi để Thanh Thảo xuống và vặn vòi nước cho chảy đầy bồn tắm. Rồi, tôi cởi dần từng lớp áo trên người Thảo xuống. Không biết là do khéo léo hay trùng hợp, mà Thanh Thảo lại mặc bộ quần áo mà lần đầu tiên tôi gặp nàng ở trạm ga. Thanh Thảo mặc một chiếc áo thun đen để lộ đường xẻ tới ngực. Khoát ngoài chiếc áo thun ấy là một chiếc áo khoác adidas 3 sọc trắng. Phần dưới của nàng là một chiếc quần ka ki màu xám bọc lấy đôi chân trường túc của nàng. Trước ngực nàng là một sợi dây chuyền có hình trái tim thật xinh xắn. Tôi cởi lớp áo ngoài và cặp áo ngực trắng tinh ra, để lộ cặp nhũ hoa tròn, và cân đối. Cặp vú ấy phập phồng lên xuống theo nhịp thở của Thảo trông thật sinh động. Tôi cúi người xuống cởi nốt những mảnh vải ở phần dưới xuống. Thanh Thảo bây giờ đang loã thể trước mặt tôi. Da Thảo trắng muốt và mịn như những tấm lụa đào xếp thành. Thân hình cân đối, dáng đi uyển chuyển, và một vẻ đẹp mặn mà, quyến rũ. Thảo là người đàn bà đẹp nhất mà tôi đã gặp. Nàng khịu vào lòng tôi, ngắm nhìn vào bức gương đang lờ mờ vì hơi nóng của nước.
- Anh Bàng coi, mình có xứng đôi với nhau không?
- Anh không biết, còn em, em nghĩ sao?
- Em thấy rất xứng, thời gian ở bên anh, em rất vui và hạnh phúc.

Rồi, nàng lấy ngón tay viết lên tấm gương ‘I LOVE YOU’, và nhìn tôi mỉm cười khúc khích. Tôi sung sướng, lấy ngón tay viết dưới hàng chữ kia, ‘WILL YOU MARRY ME?’

Và tôi rút trong túi quần ra chiếc nhẫn cầu hôn, để trước mắt nàng. Nét mặt ngạc nhiên và xúc động đột ngột khi Thanh Thảo thấy tôi chìa ra một chiếc nhẫn kim cương. Tôi nói:
- Anh đã mua chiếc nhẫn này hai tháng rồi, nhưng anh không dám đưa em, vì lúc đó anh còn nghèo, kiếm không ra tiền. Nay, anh đã có sự nghiệp, đủ sức gồng gánh gia đình này, ..Em bằng lòng với anh nhé!!
- Yes!! Yes!!I Do!!
Thanh Thảo choàng ôm lấy tôi. Mắt nàng rưng rưng lệ. Giọng nàng nghẹn ngào nói không ra lời nữa.
Một lúc sau, tôi buông nàng ra, nhìn nàng, tôi cười:
- Thôi em! Bồn nước đầy rồi đó, tắm rửa nhé, không lẽ đứng đây tới trời sáng sao?
- Xí!!
Nàng lườm nguýt tôi. Tôi rất thích như vậy, vẻ đẹp lúc giận dữ, càng làm Thảo thêm xinh đẹp. Chợt, Thanh Thảo xô tôi vào bồn tắm. Bị mất thăng bằng, tôi té ập vào bồn tắm làm mình mẩy áo quần bị ướt nhẹp.Thanh Thảo cười thích chí:
- Lêu lêu, lêu lêu, ướt nhẹp như chuột lột chưa!!
- Ây da, bà xã chơi tôi cú này đau quá, không chịu đâu, xuống nước chung với tôi mới được.

Tôi nhấc Thanh Thảo lên và hạ nàng xuống bồn tắm, xong tôi đè lên người, và chọc cù lét nàng. Thu Thảo rên la quá chừng, và vãi van xin lắm tôi mới buông ra. Tôi lấy chiếc khăn ấm và lau chùi lên tấm lưng thon thả của Thảo. Không biết Thảo tẩm dưỡng cơ thể thế nào mà làn da nàng thật mịn mà trắng bóc. Sờ vào da Thảo mà tôi có cảm giác sờ lên tấm lụa đào thướt tha êm đềm. Tôi vuốt ve kheo kẽ lưng nàng xuống phần mông, vòng lên trước ngực. Tôi hôn lên núm vú đen sẫm, hai tay quàng lấy eo Thảo áp sát vào tôi. Hạ bộ tôi cọ sát liên tục với mu hạ bộ của nàng. Thanh Thảo ửng đỏ mặt lại, mắt nàng vô thần, không tự chủ được nữa. Người nàng quằn quẹo theo những cái cuống liếm của tôi. Tôi với chiếc khăn tắm bọc lấy cơ thể Thảo và bồng nàng rờI khỏi bồn tắm.

Tôi đặt nàng ở bệ giường. Thanh Thảo hiểu ý tôi, nàng banh háng rộng ra để lộ một khe thịt đỏ ngát và những chùm rông đen bao bọc lấy miếng thịt ấy. Tôi chách lưỡi vào khe lồn Thảo và đánh chắt lưỡi liên tục.

Á á aa ahahah…Thảo rú lên, nàng khịu phần bụng nàng xuống hơn, úp cả âm hộ lên mặt tôi. Nàng quặn người và hơi thở gấp gáp. Tôi ghì sát âm hộ Thảo và bú nùn nụt vào những mảnh thịt hé hấp nửa mở nửa úp ấy. Thảo nứng kinh khủng. Nàng rên rỉ, dẫy đẫy liên miên, nước lồn bắn tứ toé làm ướt cả mặt tôi. Bú liếm đã, tôi thọt hai ngón tay vào kẽ lồn nàng, và bắt đầu sục liên tục. Ưưưu ây âyda…áá…Thanh Thảo trân mình, nàng ghì chặt hàm răng trắng ngọc để khỏi phát ra, nhưng tôi càng xoáy càng nhanh càng sâu trong âm đạo nàng, làm nàng nhịn hết nỗi. Á…Chết em rồi, chết em rồi….ưưu…Sướng quá anh Bàng ơi, sướng quá. Nước dâm của Thảo tràn ra làm tôi nuốt đến ngẹn thở. Á…Thảo gồng người, đứng vội dậy, và tưới lên mặt tôi một dòng nước đục ngầu….ưưư, Thảo thở hồng hộc, nhưng chưa thôi, nàng rặng cả thân thể nàng lại, và… Thảo tiểu lên mặt tôi, nước đái nàng trắng, không mùi hôi bắn thẳng vào miệng tôi. Tôi nuốt hết. Xong, tôi đè nàng xuống giường, chỉa thẳng cu và bắt đầu đụ….Cặc tôi nãy giờ đã hứng tình lắm rồi. Nó cương thẳng và nhìn cũng khá hùng dũng. Tôi để nàng nằm xấp, và đụ thiệt nhanh mạnh vào lồn cho đỡ cơn nghiền. Âm đạo ướt át ấm cúng của Thảo bấu sát lấy cặc tôi làm tôi sướng lắm. Rồi, tôi đặt Thanh Thảo nằm ngửa lại, gác hai chân nàng lên vai tôi. Tư thế này cho tôi cơ hội dòm lấy thân hình tuyệt đẹp của Thảo và đụ sát lồn nàng hơn. Chọp chẹp, hự hự áá., Tôi nắc càng hăng. Thanh Thảo bấy giờ đang lim diêm, hưởng thụ từng cái đụ vào lồn nàng. Từng cái nhấp của tôi là nàng lại rung người và rít lên những tiếng khó hiểu.

Ðể đổi kiểu, tôi bồng nàng lên, áp sát nàng vào lòng mà đi vòng quanh phòng. Thanh Thảo luôn chới với kiểu đụ này. Nàng không quen ở trong một tư thế chân không đụng đất như vậy, nên luôn bấu sát vào tôi. Nhờ vậy, mà tôi hửi được mùi thơm ngan ngát tỏa ra từ phần ngực và nách nàng. Tôi rất thích mùi thơm của Thảo, một mùi bạch lan luôn quyến rũ lòng người. Ði như vậy được 5 phút, thì tôi hơi mệt.
- Anh để em cưỡi ngựa cho….
Thảo nhìn tôi trìu mến và cũng có hơi phần quỷ quái. Nhưng tôi mặc kệ. Ðẩy tôi ngã xuống giường, Thanh Thảo chợt lấy trong tủ ra hai cái còng khóa lấy hai tay, hai chân tôi vào bốn thành giường. Rồi Thanh Thảo nhấp nhô trước mặt tôi, phần lồn nàng rộng mở, lễu nhễu những giọt tơ sương làm tôi hăng máu. Ðịnh vùng đến bú liếm lấy nó, nhưng không được. Thanh Thảo mặc kệ tôi, nàng dòm lấy con cặc đang ngổng đầu như một con rắn hổ mang làm nàng thích thú. Khịu người xuống, nàng bú lấy nó nùng nụt làm tôi sướng đến phát run. Thanh Thảo lắm lúc lại thọc chiếc lưỡi vào giữa tâm mang của lỗ cặc làm tôi xém chịu không nỗI phải xuất tinh. Bú liếm chán, Thanh Thảo từ từ ngồi lên đùi tôi. Cặc tôi thấm sâu vào lồn nàng.. á ahaa…Thanh Thảo rên lên, nàng chụm môi lại và hôn tôi một nụ hôn đắm say. Tôi uống nước miếng của nàng mà như uống được nước dâu, thơm tho và ngọt ngào. Thanh Thảo vẫn nhấp nhô trên người tôi. Nàng quặn chặt lấy cặc tôi, những ngón tay thon, và mịn bấu bụng tôi như đang ép dần tinh dịch chảy ra. Ðụ vậy chừng mười phút, Thanh Thảo xoay người để lộ phần lưng hướng mặt tôi và đụ ngược chiều. Tư thế này làm cặc tôi thọc 45 độ vào phần tử cung của Thảo. Tôi gồng người, lòng bứt rứt không tả nỗi, không biết tôi gồng mạnh đến mức nào đã làm đứt cái còng khóa tay tôi. Tôi chồn ngồi lên, ngực tôi áp sát vào lưng nàng, mà nắc lên. Á á ưưư. Thanh Thảo rên to hơn bao giờ hết, nàng xoay lại dòm tôi. Tôi và nàng từ từ ngã xuống hai hướng khác nhau. Càng xuống thấp, mông tôi và mông nàng càng sát nhau hơn. Thanh Thảo dẫy đẩy liên tục trong cơn cầm cự cuối cùng và người nàng chợt giật giật như người lên cơn kinh phong. Lồn nàng xiết chặc lấy cu tôi, làm tôi chịu hết nỗi, và xuất tinh. Từ trong lồn nàng, tinh dịch tôi và âm dịch nàng trộn lẫn với nhau, nhưng không toát ra được vì bị cu tôi khóa chặt lấy lồn nàng. Tôi và Thảo nằm bất động một thời gian khá lâu sau khi ái ân. Khi cu tôi đã dịu xuống, trong lồn Thảo mới trào ra một bãi tinh dịch ngầu ngầu khá nhiều làm ướt một vũng trên tấm ra trắng tinh.

Một lúc sau, chúng tôi hồi phục lại sức và ân ái thêm vài lần nữa. Lần nào tôi cũng đắm say với làn da trắng mịn của Thảo và những nụ hôn ướt nàng trao tôi. Chúng tôi đụ nhau nhiều kiểu, kiểu mà tôi thích nhất là khi tôi để Thảo ngồi lên đùi tôi, mặt tôi đối diện mặt nàng, chiêm ngưỡng lấy vẻ đẹp tú lệ của nàng. Chúng tôi chỉ rung rung nhẹ thân mình là cặc tôi cứ rung rung thọt vào những điểm bí hiểm trong âm hộ Thảo. Chơi kiểu đó thật lâu, và tôi chuyển sang kiểu chó. Ở tư thế này, Thanh Thảo nhìn rất khiêu ngợi. Cặp mông lơ lẳng chổng lên, từng thớ thịt đỏ hồng rung lại theo mỗi nhịp tôi giáng xuống. Những miếng thịt sần sùi đỏ hồng ấy cứ bọc ép sát tôi không khát một bọc nước thịt thơm ngát, đòi hỏi những sự giao cấu tuyệt vời nhất. Tôi xuất tinh hơn 4,5 lần đêm hôm ấy. Lần nào, tôi và Thảo cũng sướng đến mây xanh.
*
* *
Một buổi chiều đẹp trời, tôi và Thảo hiện diện trong một tiệm bán áo cưới. Hôm ấy là ngày tôi và Thảo chụp hình cưới, cũng như thử những bộ dạ phục cho đám cưới vào đầu tháng tới của chùng tôi. Khi Thanh Thảo bước ra từ phòng thay đồ, tôi trố mắt, ngạc nhiên trước vẻ đẹp lộng lẫy của Thảo. Có lẽ người phụ nữ nào khi đã mặc chiếc áo cưới lên đều bộc lộ vẻ đẹp kiều mỹ ấy, hơn nữa người đó lại là Thảo, người phụ nữ đẹp nhất trong lòng tôi.

Một người đàn ông mặc quần áo đen bước vào tiệm cưới. Vẻ mặt hắn tràn đầy sát khí, tia mắt hung dữ. Hắn là Ðạt. Tên ấy rút khẩu súng dấu sau lưng hắn ra và nhắm vào tôi nổ súng. Tôi lúc đó bàng hoàng, tính né tránh nhưng không kịp nữa. Bùng…tiến súng đã nổ rền.
- Anh Bàng!!!Coi…
Thanh Thảo kế bên tôi, ôm choàng lấy tôi và đỡ lấy viên đạn tử thần ấy.
Á….
Thanh Thảo rú lên và ngã xuống, tôi ghì chặt lấy người nàng, và để nàng hạ xuống, xong tôi nhanh như chớp bẻ ngoặc lấy tay tên Ðạt , tước đoạt lấy súng của hắn và tính cho hắn ăn một viên xong đời.
Ðừng, anh Bàng…anh…tha cho hắn….Giết hắn, anh sẽ bị tù…Ðừng…anh Bàng, em xin anh. Tội tình gì chứ….
Tôi trợn mắt toé lửa chiếu thẳng vào vẻ mặt sợ sệt của tên Ðạt. Cái cò súng chỉ cần tôi nhấn mạnh thêm một tí nữa là sẽ khạc lửa kết liễu đời hắn.
- Cút đi!! Cút đi!!!
Tôi hét, và chạy bồng lấy Thanh Thảo. Viên đạn đã bắn ngay phần mạng bụng của Thảo làm máu trào ra khó cầm được.
- Thảo…Trời ..Thảo, em sẽ không gì đâu…Em sẽ không bị gì mà….
Tôi với tay bấm số 000 gọi xe ambulance đến. Thanh Thảo chợt cầm lấy tay tôi, lắc đầu nói:
- Em…em không xong rồi…. Anh..anh chụp hình..với em nhé…Em muốn trông thấy bức ảnh cưới…..a. a…..
Tôi gục đầu vào nàng khóc nức nở. Ông chủ tiệm thấy tình cảnh vậy, vội với lấy máy chụp hình, và điều chỉnh ánh sáng trong giây lát đã xong. Tôi để nàng ngồi lên chiếc võng cưới, áp sát nàng vào lòng. Mắt tôi bấy giở đỏ và dòng lệ tuôn trào. Thanh Thảo sắc mặt nhợt nhạt, nhấc tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi:
- Ðừng khóc anh Bàng, hôm nay là ngày cưới chúng ta mà, vui lên đi anh..
Tôi nhìn về Thảo, trìu mến, đau xót và thương yêu. Một ánh sáng phát lên và bức hình đã được chụp. Giây lát, bức ảnh đã lộ rõ, ông chủ trao cho tôi. Tôi đưa cho Thảo. Mắt Thảo lộ lên một niềm vui tươi:
- Ðẹp quá….đẹp quá…bức hình đẹp quá.. áá..Anh Bàng, anh….anh…bảo …bảo…trọng
- Ðừng, đừng đi Thảo. Ðừng…..Ðừ…ng……..

*
* *
Em như muôn sao lung linh trên bầu trời, khiến tôi luôn nhung nhớ. Muôn sao bao la xa xăm, tôi chỉ ngắm nhìn, và mơ ước. Ðêm đêm sao rơi, sao long lánh mơ mộng, vẫn vơi trong tuyết. Sao rơi như mưa, sao rơi, sao đếm như lệ, buồn nhớ thương. Thắp những chiếc lá trên dòng tóc em xanh hay là tia sáng ấm áp, ánh mắt hoa mỉm cười. Từng vì sao như hoa trên cao rơi rụng xuống đêm nay, sao thành hoa trắng kết chiếc áo trắng như hoa cưới, có những lúc ánh sáng như là ánh sao đêm. Xa tầm tay với em yêu như mưa sao nơi cuối trời. Sao ngàn chuông xa, em là những bông hoa trời cao. Ánh sao là giấc mộng, nhìn sao thành đóa hồng thơ mộng quá . Sao rơi trong mắt buồn, từng vì sao xa lắng trời xa như người xa. Ánh sao là ước vọng, từng đêm ngồi đếm sao rơi kỷ niệm xưa, sao rơi như cánh hoa giữa trời là mộng mơ miên mang mơ ước tình yêu xa mãi rồi.

Mất đi Thanh Thảo, tôi chẳng còn thiết tha với những chuyện xung quanh nữa. Hằng đêm, tôi vùi mình vào những quán bar, nốc hết ly này đến ly nọ, chỉ mong say sưa quên đi mọi chuyện. Cuộc đời tôi tưởng chết theo Thanh Thảo, nhưng rồi, cây muốn dừng nhưng gió chẳng muốn lặng. Tôi lại yêu, một tình yêu quái gỡ nhưng có được một kết cục mỹ mãn. Người ấy là nữ ca sĩ Tú Quyên.Hôm ấy, tại hộp đêm Tuổi trẻ, ông bầu đã mời được nữ ca sĩ Tú Quyên đến trình diễn cho hộp đêm. Tú Quyên là một nữ ca sĩ tài sắc trọn vẹn. Tú Quyên có một cân hình tuyệt mỹ, một khuôn mặt khả ái, tú lệ. Mày thanh, mắt phượng, một chiếc mũi dọc dừa trên đôi môi thắm hồng. Ngoài sắc đẹp mê hồn ấy, Tú Quyên có một giọng ca cuốn hút, cao và trong suốt. Ðêm ấy, hộp đêm thiệt đông và náo nhiệt. Dưới ánh đèn màu mập mờ, Tú Quyên uyển chuyển uốn mình theo điệu bản. Trong một chiếc ảo mỏng, để lộ phần ngực trên, và phần bụng, và với chiếc quần jean bó sát cặp giò trường túc, nàng ca sĩ xinh đẹp ấy đã chinh phục tất cả những gã trai trẻ trừ tôi ra.

hinh anh xes minh hang

Hạnh bây giờ thật đã bị xiên từ trên xuống dưới và nàng biết là ba gã đàn ông sẽ không buông tha nàng cho tới khi họ đong đổ đầy vào người nàng tinh dịch nóng hổi. Nàng sướng quá, ra không biết bao nhiêu lần trong khi ba thân đàn ông dọng nàng hùng hục. Có lẽ lúc đó tụi tôi là một khối thịt da nóng hổi, còn nóng hơn nước hồ đang đun. Tiếng rên la của nàng càng làm ba người đàn ông điên tiết, muốn tung nỗ. Cuối cùng, nó thật xảy ra. Aaahhhrrr… Cả ba đàn ông rướn cứng người, không còn kiềm được dục tình cho một người đàn bà đang run bắn, người nàng nóng bỏng, khêu gợi, giãy đành đạch. Không hẹn nàng cũng ú ớ rú lên, tôi thấy cổ nàng căng cả mạch máu, khi cả bốn người cũng nỗ tung ! Định bơm nguyên chuyến tải tinh khí vào miệng nàng, tinh khí trào ra lai láng trong khi miệng nàng vẫn còn căng với con cu nầng nẫng. Danh động viên thúc một cái vào tuốt trong hậu môn vợ tôi bắn tinh nóng. Còn tôi thì tống thành viên thoi thóp của mình vào lút cán, banh nàng ra càng dữ hơn bắn tinh xối xả. Bộ bốn như từ trên trời rớt xuống, không buồn cử động, chờ hạ nhiệt, cái dư âm thịt da rờ mó, mùi vị mồ hôi trộn lẫn tinh dịch, hơi nước bốc khói. Thật là ngất ngây…

hinh anh xes minh hang

hinh anh xes minh hang la gi ?

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..

hinh anh xes minh hang

Con cặc thằng Út sừng to trong miệng chị.Chị rất mê bú cặc thằng Út.Chị rõ từng sợi gân cương nỗi lên khi thằng Út nứng quá độ.Chị mút trong nỗi đam mê và liếm trong say đắm trên đầu khấc đỏ ou to lớn.Hai người đang tắm chung. Phần lớn chị bú cặc nhưng không muốn thằng Út sướng quá xuất tinh.Chị biết dừng đúng lúc và làm cho thằng Út nguội lại để lát nữa nó đổ hết tinh trùng vào lồn chị mới đã.Chợt thằng Út cuối xuống hạ giọng nói:
“Chị hai!…tui muốn nói một chuyện!”
Chị đứng lên,từng sợi nước đỗ tràn xuống đôi vú săn cứng.Chỉ hỏi:
“Nói gì Út?”
Út ngập ngừng rụt rè nói:
“Nhưng chị đừng la!…chị hưá!”
“Ừa! tao hưá!”
“Hồi chị đi về Việt Nam…tui …có chơi một…con nhỏ Mỹ!”
Chị lắc đầu bình tỉnh hỏi:
“Rồi…mầy đụ… thấy ra sao?!”
“Không đã bằng …chị!”
Chị nhón chân cho hai bộ phận sinh dục cà cà nhau nói:
“Đụ sao không đã! Mầy giỡn hả nhóc!”
“Thiệt mà chị Hai…nó sao ấy.Cái của nó vừa rộng mà giữa hai mếp lòi ra như hai cái cà vạt trông ớn.Không ngon như chị!”
Chị bình tỉnh nói:
“Thì lâu lâu mầy đổi món…ăn cơm hoài cũng chán! Nhưng bộ mầy đụng loại chằn hả! coi chừng bịnh rồi lây cho tui đó tía!”
Thằng Út thấy chị cởi mở sung sướng quá bèn nói:
“Không! Nó con ông mục sư nhà thờ mà!”
“Nhưng tin…sao được mậy!”
Nói vậy chứ chị cũng đã làm tình với anh Phước khi về Việt Nam mà chi đâu dám hở môi. Nên những lời thằng Út nói như mở cờ trong bụng.Chị nói:
“Nếu tao có…chuyện như…mầy nghĩ sao?!”

hinh anh xes minh hang

Xem hinh anh xes minh hang hay nhat 2014

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.