Hinh buom buom

Hai bàn tay tôi liều lĩnh tiến thấp xuống trên bộ ngực căng tràn nhựa sống. Người Nga run nhẹ, tôi cúi xuống hôn vào mang tai của Nga, hai lòng bàn tay ấp trọn hai quả đào tiên nóng ấm. Nga rút người lại, thân thể tụt xuống, điều này làm cho cái jíp bị kéo ngược lên và cái đáy quần lót mầu đen đã hiện ra ở chổ hai đùi giáp nhau. Tôi hít một hơi dài, chồm người tới trước, nghiêng đầu, tôi đặt môi mình vào môi Nga, một bàn tay trượt dài từ vú, vượt qua cái bụng đang thoi thóp, ngừng lại ở cái đáy quần xi líp nơi thịt đang căng lên vì nứng. Tôi khéo léo vạch đáy quần xìlíp qua một bên rồi dùng những ngón tay nghệ sĩ của mình mà bấm trên phần da thịt ấm mềm, khải lên trên những sợi lông dài mượt mà, lướt trên từng vùng đất bí hiểm mà tôi chỉ được nhìn từ xa trong hai năm qua.

Nga ưỡn người, hai tay vồng lên ôm lấy đầu tôi, lưỡi Nga như con rắn, chun qua miệng tôi, khi thì vuốt ve đầu môi, lúc thì bưỡn cợt chót lưỡi, làm tôi sung sướng tê người. Khi ngón tay tôi tìm được cửa mình Nga và thọc vào, dâm thủy không biết đã chờ đợi từ lúc nào, ứa ra ướt cả ngón tay. Mông Nga ngó ngoáy, hai mép thịt nơi cửa mình chuyển động như muốn nuốt chửng ngón tay tôi.

hinh buom buom

Sau khi con nhỏ uống xong tôi liền đổi chổ ngồi sang hiến kia để tiện quan sát, sự thật thì tôi chẵng biết tại sau mình lại làm như vậy, chỉ biết rằng con tim nó bảo làm sao thì làm vậy, uống thêm một li rượu vào cổ họng, một li rồi hai li, hơi men dần dần ngấm sâu vào cơ thể tôi, tôi ngồi tréo hai tay mình vào nhau quan sát, tiếng bass vẫn nặng trĩu theo thời gian, không khí càng một nóng hơn khi thời gian càng khuya, đôi mắt lạnh lẽo, gương mặt chẵng để lộ bất cứ một cảm xúc nào, chắc những tế bào xúc cảm cuối cùng đả tan nát theo cuộc tình một năm trước rồi. Cười nhạt một tiếng rồi uống thêm một li nữa. Con nhỏ bắt đầu ngả gục vào cánh tay của thằng đầu ngựa kia, bọn nó cười đểu râm vang cả một góc, hai thằng kè con nhỏ bắt đầu bước ra khỏi bàn. Tôi nhanh tay trả tiền rồi đi theo ra theo bọn chó đó, vừa bước ra khỏi cổng là bọn nó gọi ngay một chiếc taxi mai linh, và điểm đến ai cũng biết đó là khách sạn. Tôi nhanh tay giả vờ té nhàu vào hai thằng đó như một người sai rượu.
- đụ má thằng *** này biến coi - thằng đầu ngựa hét lên
- hức...con bướm vàng. em này xinh thật định đưa đi khách sạn à - tôi cười khanh khách
- liên quan con mẹ gì tới mày 
- thuốc con người ta rồi đưa đi khách sạn, đéo biết ở tù nhiêu năm nhỉ - tôi cười nhạt
- thuốc con mẹ mày chứ thuốc.......
Một thằng bay lại tung một cú vào người tôi, không chừng chờ gì thêm đúng hệ rồi, tôi một tay chụp lấy chân nó rồi lên gối ngay con cu thằng đó, mặc dù hơi đểu thật nhưng đánh nhanh rút gọn. Thằng đó ngả khuỵ xuống ôm lấy cu thở dốc, thằng còn lại thì buông con nhỏ té cái bịch xuống đất lao đến tôi, tuổi *** gì mà đòi bật à. Tôi chẵng kịp chờ thằng đó đánh thì đạp ngay một cú vào bụng rồi móc thêm ngay vào cuốn họng..........bốp........thêm một thằng nằm bẹp xuống đất. Lúc này bảo vệ hớt hãi chạy ra la lớn
- tụi mày làm gì đó - một anh khá to con nói vọng lên
- dạ mấy đứa này nó gây sự anh à - tôi nhỏ nhẹ nói
- mẹ muốn bênh nhau thì ra chổ khác - ảnh nạt to
- dạ em xin lỗi, em đi liền - tôi đưa tay lên chào nhẹ một cái
Sau khi ra đời tôi cũng biết được thứ gì mình cần phải tránh, và biết sống đúng hoàn cảnh. Tôi nhanh chân chạy lên bế sốc cái con nhỏ này lên, dìu vào chổ gữi xe.
- em ơi lấy xe dùm anh.
Tôi nói với đứa giữ xe, người đó lon ton chạy vào và dắt chiếc xe của tôi ra, loay hoay một lúc thì con nhỏ này cũng ngồi phía sau xe. Một tay chạy một tay phái nắm lấy con nhỏ này, chợt hàng ngàng vô vàng câu hỏi ào ạt về đầu tôi như mùa nước lũ.
- sao giúp con nhỏ này ta?
- sao ẩm cục nợ vậy trời?
- rồi đưa con nhỏ này đi đâu?
Quanh vẫn với 3 câu hỏi to nhất cuối cùng tôi cũng tìm được đáp án, nhưng chỉ là câu thứ 3
- đưa về nhà chứ đi đâu, mày bị bệnh ngu à ??
Thôi phóng lao phải theo lao chứ phóng rồi sao chụp lại được, huống hồ con nhỏ này xinh quá bỏ sao được, ánh đèn đường vẫn hắt hiu như thế, trên con đường đêm trải dài có một cảnh tượng lãng mạng, mọi người nhìn vào chắc chỉ một câu
'' Đóng Phim Hàn Quốc À? ''
Càng suy ngĩ thì đầu tôi càng rối, lạng vòng vòng một lúc thì cũng về tới nhà, tắt máy rồi ẩm con nhỏ này xuống, một tay vòng qua eo, một tay cổ mở cửa. Kịc...h...ôi mai chúa mở ra rồi. Từng hơi ấm phả đều đều vào tai tôi, một cảm giác thân thuộc, một hơi ấm mà tôi đả mất từ rất lâu. Cái hơi ấm khiến tôi phải đau đớn thêm một lần nữa. Bế con nhỏ lên bộ salon rồi tôi dắt chiếc xe vào khoá chốt cẩn thận. Lúc này tôi cũng đả ngà ngà, nên cũng chẵng khác gì mấy thằng đần trong phim hài. Lột cái áo thun rít chịt trên người vì mồ hôi ra, tôi lao ngay vào phòng tắm. Sối ào ào vài cái cho tỉnh người rồi bước ra, con nhỏ đó vẫn nằm đó, tôi nhìn dọc thân người con nhỏ này rồi nhìn vào gương mặt, thật ngây thơ nhưng lại có sự buồn bả in hằng trên gương mặt đó, con nhỏ cựa quậy khi đôi tay thô rap của tôi vuốt nhẹ lên má nó. Nhìn vậy chắc cũng 20 tuổi chứ ít gì, nhìn chán chê một lúc rồi tôi cũng ẫm con nhỏ này vào phòng khách. Làm gì giờ nhỉ, tôi vừa nhìn vừa gãi đầu.
- mẹ mày dứt nó liền, mèo chê mỡ à 
- đi vũ trường cũng kiếm gái chứ cái đéo gì mà tỏ ra nhân từ
Đúng rồi tôi đi vũ trường kím gái chứ đi chơi đâu mà làm thế, sẵn gái chùa đây rồi tội gì không chơi, một luồng suy ngĩ tà dâm sẹt qua đầu tôi nhưng nó đúng với hoàn cảnh bây giờ. Thôi thì tới vậy bất quá trả tiền.
Tôi cởi nhẹ từng cái cúc áo sơ mi ra, từng cái từng cái một, một làn da trắng toát thanh tay dần dần hiện ra sau tà áo mõng manh đó, bây giờ nguyên một cơ thể nỏn nà của một người đàn bà đang phô bài trước mắt tôi, một cảm giác rạo rực từ trong đang trổi dậy mạnh mẽ từ sâu thẳm trong tôi, cổ họng khô khốc nôi môi khô ráp muốn cắn chặt vào người đàn bà đó. Đôi tay chai sần chạm nhẹ vào làn da đó, cái cảm giác mát lạnh tê rần khiến tôi đê mê theo vòng xoáy của dục vọng tôi nhẹ nhàng nâng người nhỏ lên luồn tay ra phía sau cởi phăngg cả chiếc áo ngực. Mội cặp vú săn chắc to tròn hiện ra, tôi như một con thú sau bao năm bị giam cầm trong khung sắt vồ lấy hai cái đó. Lưỡi đánh nhẹ nhàng mân mê hai cái bầu vú săn chắt đó, nó mang lại trong tôi một cái cảm giác đê mê ngọt ngào mà tôi đả đánh mất từ hôi. Hít một hơi mùi cơ thể của người đàn bà đó. Đôi môi mịnh màng màu hồng, cái vị ươn ướt đó. Đặt nhẹ nhàng lên đôi môi đó một nụ hôn nhẹ, thoang thoáng có mụi vị của rượu len lõi từ đôi môi đó ra, nhẹ nhàng đưa lưỡi mình từng chút từng chút một vào sâu. Ánh đèn ngủ ngả màu làm không gian trở nên đê mê huyền áo, chỉ có một con đường mang dục vọng trổi dậy chứ không có con đường mang nó dịu xuống. Từng tế bào xúc cảm như vỡ tung ra theo từng nhịp thở đê mê dưới ánh đèn mờ, tôi cởi cái khuy quần jean của nhỏ ra, từng thớ thịt trắng nỏn nà dần dần hiện diện sau đôi tay chai sần của tôi. Ôi cái quần chip gì lạ vậy. Hello Kitty.............trên thị trường có mặt hàng này sau ta, con gái lắm chuyện thật đến quần chip mà cũng màu mè nữa, cánh đàn ông chúng ta chỉ mỗi cái quần tà lõn đả có thể sông pha mặt trận đánh tan tác 15 vạn quân mà không cần vũ khí. Đang mãi mê liên tưỡng đến chiến tích hào hùng mà quên mất cả việc nước, bổng con nhỏ đứng bật dậy rồi ôm trầm lấy người tôi, con nhỏ đưa tay xuống giựt phăng cái quần tà lõn 7 sắc cầu vòng xuống đất, đang bàn hoàng không hiểu chuyện gì thì con nhỏ đả vật tôi nằm ngả xuống giường, một con thú hung bạo mô phật. Không biết bọn nhóc lúc nãy cho con nhỏ này uống thuốc mê hay thuốc kích dục vậy trời mà nó hung bạo quá vậy trời. Nhỏ nhang tay giựt phăng cái quần hello kitty ra khỏi người, vùng cấm địa đang nhấp nhô sau những thớ long đen nhánh kia, sự thèm khát leo lên đến cực đỉnh tôi vật ngược con nhỏ nằm xuống giường, thằng nhỏ lúc này đả cứng như cục sắt và nóng như núi lữa.
- đệt mẹ mày minh ơi, nhanh lên nhanh lên
- biết rồi mày khỏi nhắc
Vẹt hai chân con nhỏ ra thành hình chứ V tuyệt đẹp, nhẹ nhàng đưa tay vén thớ lông kia ra, con nhỏ đả ướt đẩm tự bao giờ, kê mũi nhẹ nhàng ngậm chặt lấy con bướm thanh tao đó, từng đường lưỡi nhẹ nhàng đê mê sen kẻ vào cái khe bí hiểm đó. Cái mùi vị của đàn bà sốc thẳng vào mũi khiến sự hưng phấn và rạo rực trong tôi càng nóng. Tôi cạ nhẹ lưỡi mình vào sâu trong đó thì một âm thanh đê mê vang khe khẽ lên trong căn phòng mù mịt
- a...ừmm...ơ.....a.a..sướng quá.....a....
Dường như cái âm thanh đó khiến tôi như điên lên theo từng nhịp thở nóng răng, con nhỏ rên lên từng hồi dồn dập khi tôi mút chặt lấy bướm một ngày mạnh, cái thứ chất mằn mặn đó ra càng nhiều thì sự mù quáng trong tôi ngày một lớn. Đang đê mê với con bướm thì nhỏ kẹt chặt cổ tôi khiến chút nữa là quy tiên về ông bà. Tiện thể cho anh em kinh ngiệm đừng mãi mê vét máng mà quên đi nguy hiểm nhé. Tôi ngả người ra thở dốc sau khi vừa thoát khỏi thế ngàn cân treo sợi tóc, vẫn chưa kịp hoàn hồn sao khi vừa chết đi sống lại thì một hành động khũng khiếp đè áp lên tôi, con nhỏ lòm còm ngồi dậy lên người tôi, đôi tay mịnh màng lạnh lẽo nắm chặt lấy thằng nhỏ mà nắng mà bóp khiến nó phải thốt lên
- cứu tao...tao sắp đứt mạch máu rồi
Yên tâm mày chết thì tao cũng lên chùa tu luôn, tôi loàn tay mình ra phía sau gạt tay nhỏ ra và cọ sát nó vào đó, tôi sao khi cho nó ngay lỗ thì bắt đầu nâng mông hãy mạnh vào, một cảm giác vướng víu khó tả khiến đầu cu đau rát, nhưng chả ăn nhầm gì với sự sung sướng tột độ đang lang toã trong từng mạch máu kia, hàng tỉ tế bào như vở tung ra từng mãnh khi từng xung điện truyền về từ bảo bối, bên trong đó một cảm giác nóng rang sự co bóp liên hồi trong nơi đó, tôi ôm hông nhỏ gị sát vào cơ thể mình và nhấp nhẹ từng hồi, sự bó sát, khô ráp, và tê dại là những gì tôi cảm nhận được. Tôi nhấp nhanh hơn và không khí đê mê cũng nóng dần lên trong cơ thể, cái âm thanh phọt phèp.......vang lên văng vẵng khi hai cơ thể va vào nhau từng hồi mạnh mẽ. Tôi ôm con nhỏ vào lòng và từng hơi thở nóng dần bên tay, không khí nóng rang lên đến đỉnh điểm và..............tôi bắng thẳng vào trong đó từn hồi co giật..........một sự giải toả của đam mê xác thịt sao bao nhiêu tháng ngày đè nén............
Liệu........sự đam mê này sẽ kết thúc hay đem đến những ngày tháng hạnh phúc mới....................

hinh buom buom

hinh buom buom la gi ?

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

hinh buom buom

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….

hinh buom buom

Xem hinh buom buom hay nhat 2014

Sau khi lấy lại sức, Thu thì thào bên tai tôi “Đã thiệt, tê cả người. Tụi mình khờ thiệt, hồi đó đến giờ không biết trò chơi này.” Thu bắt đầu những kéo mông thật dài trên đùi tôi, ép hết sức nặng lên thằng nhỏ của tôi. Nước dâm của Thu đã làm ướt cả cu tôi và cửa mình của nàng. Đợi Thu kéo ra xa, tôi gồng người cho con cu ngốc đầu lên, dùng sức tay tôi phụ kéo mông Thu vào người … “Ô? ô?” Con cu đang cương cứng của tôi đâm thẳng vào âm đạo của Thu, đầu khất đã lọt hẳn vào trong người Thu, nàng trân người, bao nhiêu bắp thịt trong lồn như muốn xiết dẹp thằng nhỏ của tôi. Tôi tiếp tục kéo đẩy mông nàng, Thu bắt đầu cảm nhận cái sướng khi có khúc thịt cứng ngắc thọt ra thọt vô lỗ lồn, nàng càng làm càng mạnh, càng nhanh. Thu đã nứng lắm rồi, nàng bắt đầu nhắm mắt, mông nàng bây giờ không còn chuyển động tới lui nữa mà là lên xuống, mỗi lần Thu hạ người, con cu banh lồn nàng ra chui vào làm nàng hí hà không ngừng. Phần tôi, chỉ có cái đầu khất và khúc ngoài con cu được thọt ra thọt vào ấm cúng, phần còn lại chưa được nhập động làm tôi ngứa ngáy kinh hoàng.