Hinh buom gai viet

Nước từ từ nhỏ ít đi , chị bắt đầu đứng dậy kéo chiếc jean lên , lúc này tôi chỉ muốn lao vào mà lột chiếc quần đó ra khỏi người của chị mà thôi, nhưng điều đó quá tầm đối với tôi, nếu thực hiện thì có lẽ chị sẽ tỉnh lại mất. Quay lại và đóng cái cửa để có chị có thể làm theo bản năng mở cửa, nếu chị đi ra mà cửa mở sẵn thì dù say cỡ nào cũng thấy đó là chuyện lạ. Chị bước ra ngoài loạng choạng đi còn không vững, tôi phải lao tới mà ôm lấy chị, cả thân người của chị đang trong vòn tay của tôi, ngực của chị đang áp vào trong lòng , tóc của chị thật là thơm, mùi tóc từ phía sau gáy làm tôi cảm thấy lân lân trong người, duc vong chưa dừng lại đó....


- " chị Hoa, thôi vào nhanh đễ khôn cho chỗ mà ngủ nữa đó chị."
-" Uống tiếp đi, hahaha."
chị vẫn còn đang ngấm rượu, đến nỗi đi còn không vừng được, tôi phải dìu chị đi từng bước một, nhưng sức người có hạng, đâu phải tôi còn tỉnh táo nữa mà có thể đủ sức mà dìu chị nữa, đến khi sức lục đã tàn, tôi đành phải để chị xuống đất mà nằm dài trên đất, cửa hội trường bữa nay không khóa lại, chắc có lẽ mấy ông dân quân thấy đông quá nên làm biếng không khóa cửa lại, thấy là bằng sức tàn cuối cùng, tôi cõng chị vào khu hội trường, tay chị còn quơ qua quơ lại phải làm cho tôi phải dùng hết sức mới có thể để chị nằm yên được. Tôi bắt đầu nhìn chị, chị thật đẹp khi ngủ, như một công chua trong truyện mà con nít thường hay nghe, rồi hình ảnh đó mờ đi , tôi hết chịu nổi rồi nên thiếp đi để chị nằm gác đầu trên dùi mình mà ngủ....
- " Thằng nào trực mà không khóa cửa hội trường lại vậy?"
- " để đó đi mày ơi, tụi này cắm trại đông vậy thằng ăn trộm nào dám vào mà lây"
-" thôi khóa lại đi mấy ông cho chắc chắn"

Cạch... Cạch... Âm thanh mà tôi nghe được trong lúc mơ màng ngủ, gì mà nghe giống tiếng khóa cửa quá vậy,... Chết Bà.... Khóa cửa hội trường rồi, làm sao mà ra được đây, mà giờ buồn ngủ quá, thôi ngủ trong đây đỡ muỗi hơn ngủ ngoài kia , nằm một giấc tới sáng đi rồi tình gì thì tỉnh, chắc còn lỗi hậu trường phía sau khán đài.
Tôi định tiếp tục ngủ nhưng tay tôi đang dụng vào cái gì đó mền mền, mền đó không phải là do da thịt mà một cái gì đó rất là thích thú, tôi cứ thế mà rờ...rờ bóp... bóp, nhưng khi đã quen dần với bóng tối, tôi mới nhận ra , cái thứ mà tôi thích thú đó là hai quả đào tiên của chị, lúc đó, tim tôi bắt đầu đập lên rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực của mình,thật là khó tả , vừa run run lại muốn tò mò, thằng nhỏ của tôi đã nhô lên cao từ khi nào không biết , hiên giờ chihn tôi cũng không biết nên dừng lại hay bỏ ra nhưng thật sự thì tôi không thích phải xa rời cái chốn bồng lai đó, rồi trong tâm trí tôi hoảng toàn trống rỗng,.... rồi từ từ tay tôi không còn ở ngoài nữa, nó luồn vào trong áo của chị, rờ từ từ vòng eo của chị, làn da mềm mại làm tôi càng kích thích hơn nữa, thật không ngờ lại có ngày tôi lại được cham vào làn da của chị , điều mong chờ suốt 3 tháng của tôi đã trở thành hiện thực rồi và nó con hơn như thế nữa, tôi đang tiến vào trái đào tiên của chị,....
Tôi đang say mê xoa vùng da eo của chị, thật là thích thú biết bao nhiêu nhưng rồi bất thình lình tôi cham vào một vùng vải nhô lên cao, tôi càng kích thích và căn thẳng hơn nữa, chưa bao giờ tôi lại lâm vào một hoàng cảnh sung sướng đến như vậy, tôi luồng tay vào trong áo ngực của chị nhưng không tài nào được, nó chật cứng , có lẽ vì vòng ngực của chị , chỉ con cách nới lỏng chiếc áo đó ra, nhưng chưa bao giờ tôi đụng đến chiếc áo này cả, tôi tìm mọi cách rờ quanh chiếc áo ngực của chị là tim một cái nút để mở, chắc có lẽ no cũng như những chiếc áo khác có cái nút tròn tròn, càng rờ tới đâu thì tay lại dụng vào làn da xung quanh , nó mềm quá đi thôi làm đầu tôi muốn nổ tung và căng thẳng hơn nữa,... đầu óc rối loan không thế nào diễn tả được, biết bao nhiêu bài toán khó tôi đều khuất phục và giải được thành công, nhưng sao chỉ cởi có một chiếc áo ngực mà tôi lại khó khăn đến như thế này,.... 
Tay thì run run lanh ngắt, đầu thì vã cà mồ hôi, da chị mềm mại đến không thể nào diễn tả được cảm giác của mình,... Rồi từ từ tôi cũng bình tĩnh lại và nhơ đến ngày thứ 2 đầu tuần dưới ánh nắng buổi sáng, nhưng chiếc áo ngực phía sau hiện lên khi lưng trần của những ban nữ đổ mồ hôi, nó cộm côm lên , có lẽ chiếc khóa nằm trong đó, thôi thì liều mình vậy, từng ngóc tay tôi luồng trong chiếc áo sơ mi của chị rồi tay mình cảm thấy cái gì đó lạnh lạnh, hóa ra là chiếc móc sắt nó nằm ở đây, tiên tay tôi tháo 2 chiếc móc đó ra, chiếc áo ngực bung ra khỏi ngực chị, nó giờ như chiếc áo sơ mi , thoải mái cho tôi tiến vào vùng đào tiên đó, tay tôi từ từ , tiến vào trong vùng đó.... chạm vào đúng ngực chỉ chị, nó thật là mềm mại, có lẽ khôn gì có thể mềm mại bằng ngực của một người con gái , và nhất là khi tôi là người đầu tiên cham vào nó, một bầu ngực nguyên trinh trắng, nó đang nhô cào lên như đang thách thức tôi , như đang kêu gọi,... tôi không thể điều khiển dược tay của chính mình nữa, nó cứ liền tục bóp rồi lại xoa, từng nhịp, từng nhịp như nhào bột vậy, một cục bột thật mền mại, cục bột của tạo hóa đã ban tặng cho người phụ nữ , và hiện giờ nó đang nằm trong tay tôi , mặc sức cho tôi bóp nắm. Khi đã quá quen với hiện tại, và cảm giác đó, tôi mới nghĩ rằng thử nhìn ngực chị xem, tôi cũng không ngờ chính mình lai có ý nghĩ táo bạo đến vậy, có lẽ giờ tôi không còn là chính mình nữa rồi, thôi bây giờ mặc cho chuyện gì xảy ra , chiếc áo thun của chị dần dần được kéo lên khỏi ngực của chị, nó đã hiện ra trước mắt của tôi, nó tròn tria, một bầu ngực đầy đặn và trắng đến không ngờ, điểm trên bầu ngực là hai nhũ hoa hồng hồng, trước giờ tôi chỉ thấy nhưng chiếc núm vù của bon con nít hay ngậm và cứ nghĩ rằng chắc ngực con gái nó cũng như vậy có gì đâu mà tụi bạn tôi cứ bàn tán thích thú , giờ tôi đã thấy, nó thật sự là một bông hoa, nói đúng hơn là một nhị hoa hồng giữa bông hoa màu trắng tròn trịa, và khi đó tôi ngậm lấy đầu ngực của chị, nó thật là thơm, mui2trinh nữ phả vào mặt làm tôi không còn kiểm soát được bản thân của chính mình nữa, ban đâu tôi run sợ , chỉ liếm vào đầu ti nhe nhàng, chĩ kẽ run lên, rồi tôi lại liếm một lần nữa rồi mút... chị bắt đầu thở đốc rồi kẽ run người, lúc đó tôi sợ rằng chị sẽ tỉnh đây , nhưng chị lại tiếp tục nằm ngủ, không còn gì đề mất, tôi lao vào mà mút lây bầu ngực đó , tôi vừa bóp lại vừa xoa mặt vào bâu ngực của chị, thật là một cảm giác không thể nào tả được của một đứa con trai chưa biết mùi phụ nữa là gì cả, kể cả nắm tay, cảm ơn trời đã cho tôi một tỉnh huống như thế này, chị bắt đầu rên lên từng tiếng nhỏ nhỏ , tiếng đó không thoát khỏi miệng chị mà rên lên trong cổ họng của chị mà thôi, và đột nhiên chị nói :
-" hơ... hơ...."
Tôi điếng người, chị bắt đầu vùng ra, tay chị quơ quạo khắp nơi, lúc đó tôi mới tỉnh lại, tôi sợ ngay lúc đó chị tĩnh lại thì không biết sẽ như thế nào nữa, tôi sẽ không biết phải đối mặt như thế nào với chị đây,....
Thật may, chị đã trở lại, có lẽ chị vẫn con say nên không thể nào tỉnh lại ngay được, sợ quá nên quen hết mọi thứ, tôi phải mặc áo lại cho chị, tôi dựng chị ngồi đậy để gái nút áo lại, nhưng cũng không quên luồng tay ra phía trước mà nhào nắm ngực chị thêm một chút,....
Áo chị đã mặc lại , tôi phải hết sức cố gắng mới có thể mặc lại nghiêm chỉnh cho chi trong bóng tối như thế này, tôi không quên hôn lên trán chị và làn môi cháy bóng đó một nụ hơn hồng cháy, đêm nay là đêm hành phúc nhất trong 16 năm của tôi,... nhưng khi kéo áo chị xuống tôi lại thấy chiếc quần lót của chị mà tôi thấy được trong nhà tắm phía sau phường,..... 
quỷ dữ lại dẫn lối

hinh buom gai viet

Cuộc đời thật lắm bất công
thằng 2 hộp sữa thằng k hộp nào,
thằng thì chỉ thích thuốc lào,
thằng lại chỉ thích nhét vào rút ra ...
..
..
..
Người ta lắm TIỀN thì có nhiều TÌNH...
Nhưng người lắm TIỀN thì khó tìm TÌNH THẬT. 
Mà người nắm TÌNH THẬT, thì lại thường không có TIỀN 
Cuộc sống thật trớ trêu THẰNG HAI HỘP SỮA THẰNG KHÔNG HỘP NÀO

hinh buom gai viet

hinh buom gai viet la gi ?

Hôm sau trời trở lạnh thật , nhưng tôi cũng chẳng mấy quan tâm nhiều đến chuyện thời tiết lắm , trong đầu tôi lúc này chỉ có nàng mà thôi . Tôi nhanh chân đạp xe đến trường , sao hôm nay trường tôi lại xa thế , tôi chỉ mong mau chóng đến thật nhanh , để được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của nàng , đôi mắt trìu mến đầy lưu luyến ấy khiến cho cả đêm qua tôi không thể chợp mắt , chỉ mong trời mau sáng ...
Giữa chúng tôi đang tồn tại một cái gì đó thật khó tả , tôi mong chờ gặp nàng là thế , nhưng khi gặp tôi lại thấy một điều rất lạ , chúng tôi đã không được tự nhiên như ngày xưa nữa , chúng tôi chào nhau và cười một cách gượng gạo như để khoả lấp cảm xúc và nỗi ngượng ngùng đang trào dâng , tôi vui vẻ cười đùa với lũ con trai , nàng cũng xúm lại nói chuyện với tụi con gái , nhưng thi thoảng nàng lại quay sang nhìn lén tôi , và tôi cũng vậy , có lúc chúng tôi lại chạm mắt nhau để rồi bối rối , rồi chạy trốn những cái nhìn của nhau . Nhưng tôi biết là tôi luôn quan tâm đến nàng và nàng cũng thế . Có lẽ đó là buổi học đầu tiên chúng tôi ít nói với nhau đến vậy , có chăng chỉ là những ánh mắt nhìn lén vội vã ....

Đầu giờ chiều tôi lại chuẩn bị đến nhà nàng .Thời tiết kể cũng lạ , sáng thì lạnh là vậy thế mà trưa lại đổ nắng , tôi cũng thầm cám ơn trời vì điều đó , ít ra tôi cũng ko mong muốn ngồi bên nàng với chiếc áo rét to sụ ....

Nàng ra mở cổng cho tôi , ko vồn vã tự nhiên như mọi hôm . Nàng rụt rè mời tôi vào nhà . Hôm nay nàng mặc một bộ nỉ , để tóc xõa . Tôi theo chân nàng bước lên phòng , nhìn theo đôi mông của nàng , tôi biết hôm nay sẽ là cơ hội cuối cùng giành cho tôi . Nếu ko thành công thì đôi mông này , cặp chân thon này , và chiếc quần lót ...mùi hương ... sẽ chỉ còn là những kỷ niệm ... 

Chúng tôi lẳng lặng tiếp tục công việc của mình , ko trao đổi sôi nổi như mọi hôm , và tôi để ý thấy nàng ngồi hơi giữ khoảng cách với tôi . Tôi thất vọng và bắt đầu lo lắng ... Không lẽ linh cảm của tôi là sai sao ..? Không thể nào như vậy được , tôi tự trấn tĩnh , và tôi bắt đầu trao đổi với nàng về tờ báo sắp hoàn thiện xem cần sửa những gì , chúng tôi lại bắt đầu nói chuyện và bình luận , đánh giá , dần dần tôi cảm thấy bức tường vô hình giữa tôi và nàng đã được dỡ bỏ , tôi nhích lại gần nàng hơn , cũng ko thấy nàng phản ứng gì cả . Chúng tôi lại gần gũi và hồn nhiên như buổi đầu tiên tôi đến đây vậy , xen lẫn những bình luận sôi nổi là những câu chuyện pha trò hài hước của tôi , và nụ cười khúc khích trong trẻo của nàng ... Đang lúc vui vẻ thì nàng làm rơi cái bút , chẳng ai bảo ai , cả tôi và nàng cùng cúi xuống nhặt , đầu chúng tôi lại cụng nhẹ vào nhau , tôi và nàng cùng cầm cái bút lên , tay 2 đứa vẫn nắm chạt cái bút , tôi sửng sốt nhìn nàng và bắt gặp anh mắt của nàng cũng sửng sốt không kém . 2 chúng tôi nhìn nhau và thời gian như ngưng đọng lại ...Bỗng nhiên nàng buông bút ra và rụt tay lại ...Tự nhiên theo phản xạ , mà ko hiểu sao tôi lại phản xạ như vậy , tôi chộp lấy tay nàng . Nàng thảng thốt nhìn tôi :
_Hiếu ...Sao lại..!!??
Đến nước này thì tôi cũng đành phải theo lao , nhìn thẳng vào mắt nàng tôi lắp bắp :
_Hiếu ...Hiếu ....rất mến Ngọc ...thật đấy !
Nàng cố rút tay ra nhưng bị tôi giữ chặt , nàng hoảng loạn :
_Không phải vậy chứ ...đừng trêu Ngọc nữa mà ...!!
Tôi nói rành rọt hơn :
_Ngọc biết là Hiếu ko nói đùa mà , Hiếu rất mến Ngọc ...!
Rồi ko hiểu dũng khí ở đâu tràn về tôi chồm tới ôm chầm lấy nàng và đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của nàng , tuy chỉ là 2 cái môi chạm nhau , dừng lại trong một khoảng khắc , nhưng đối với tôi thì đó là một nụ hôn ngọt ngào nhất ...Tôi vẫn cứ ồm chầm lấy nàng bằng sức mạnh của mình ,nàng chống cự khá là quyết liệt :
_Hiếu ...không ...không !
Cũng may là bà nội nàng bị nặng tai không thì đã nghe thấy tiếng thét của nàng. Tôi ghì nàng trong lòng mà tim đập thình thịch , vì ...không biết nên làm gì tiếp theo . Lúc này nỗi sợ hãi và hối hận đã lấn át hết cảm xúc của tôi , tôi chỉ sợ nàng sẽ vùng vẫy ra được và chạy xuống mách người lớn là tôi tiêu đời , tim tôi thậm trí còn đập mạnh hơn nàng , tôi còn run bắn cả người lên ...Rồi tôi thấy nàng chống cự yếu dần , người nàng cứ mềm dần trong tay tôi , nàng úp đầu vào ngực tôi bật khóc tức tưởi . Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nên cũng ...bật khóc theo !! Thậm trí có lúc còn khóc to hơn cả nàng (Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật giống Chí phèo quá

hinh buom gai viet

Hoàng rút trong túi quần ra đưa cho tôi chiêc khăn mùi xoa. Tôi lau dương vật cho Hoàng trước, đến lúc lau cho mình thì chiếc khăn có dính một màu đỏ hồng. 
- Ối ! Máu anh ơi, anh chơi em khiểu gì mà chảy máu rồi nè. 
- Em đừng lo, máu chứng tỏ em đã trao sự trong trắng của em cho anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. 
Lúc này tôi bớt sợ hơn, nhưng vẫn không khỏi hoang mang. Hoàng thấy vậy, anh nhanh chóng khoác thêm cho tôi chiếc áo jacket của anh. Thế rồi chúng tôi cùng nhau đi về như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đêm đó tôi không sao ngủ được khi nhớ lại cái cảm giác sung sướng đó nhưng đổi lại tôi thấy đau âm vật. Tôi lân na đến chỗ Dương kể cho nó nghe. 
- Mày cứu yên tâm, đó chỉ là chuyện thường thôi, hai, 3 hôm nữa mày sẽ khỏi liền.

Thấy Dương nói vậy tôi cũng an tâm, sở dĩ nó đã trải qua chuyện này cách đây hơn một tháng mà. Anh chàng đã cùng nó chiến đấu giờ đang ở quê dỗ mẹ.

Cho tận 3 ngày sau đó tôi không dám đến thư viện vì sợ khi gặp Hoàng tôi sẽ thấy xấu hổ. Tuy ở vẻ bên ngoài là vậy, nhưng thực ra tôi rất muốn được bên cạnh Hoàng trong thời gian này, và hơn nữa là cùng anh có nhưng cuộc chiến bất phân thắng bại như tối hôm đó. Hình như mọi người vẫn thường nghĩ bọn con gái chúng tôi không thích những chuyện như vậy, thực ra thì hoàn toàn ngược lại, nói đúng hơn là còn rất thích nữa là đằng khác, chẳng qua do xấu hổ mà thôi. Bọn con gái chúng tôi có tài tỉnh bơ lắm.

hinh buom gai viet

Xem hinh buom gai viet hay nhat 2014

Mình vẫn sống cùng dì và càng hiểu thêm về dì hơn, nhưng mình vẫn lạnh lùng như hùi mới về nhà mới này, và dường như dì sống chung với 1 thằng suốt ngày chẳng nói j nên cũng ít nói hẵn, cũng hay cười nhưng mà cực ít và lạnh tanh, dì mồ côi, có 1 người em trai, nhờ ba mẹ mình mà cậu em ham học đó đã được đi du học bên Anh và cũng vừa lập gd trước ngày mẹ mình mất vài tháng, hình như là lấy 1 con Mễ mới qua du học bên Anh luôn hay sao ấy.
Nói chung là cuộc sống khá bình lặng trôi, đi học về, ăn cơm, sống với không gian riêng của mỗi người nhiều hơn, mình đặc biệt thấy dì chẳng bao giờ đi ra ngoài, dì có quen đc với cái bà bán tạp hóa và kèm luôn chở thịt gần nhà nên sáng nào bà đó cũng hay qua hỏi “hôm nay có muốn mua j ko? Bà chở thịt rồi lựa đồ tươi mua luôn cho”, thỉnh thoảng dì cũng đi ra đầu đường hay tiệm tạp hóa mua mấy cái linh tinh, đường muối, tiêu, bột ngọt,… đồ thôi.
Rồi cũng kết thúc năm lớp 10 với nhiều thứ zui zẻ xen lẫn nỗi buồn,ngay từ đầu tháng 6 thì ba mình đã bay ra ngoài HN để xây chi nhánh ks ngoài đó còn ks và vài quán trong này thì hình như cô 4 với lại chú bạn nối khố của ba trông coi nhưng hằng ngày vẫn gửi sổ sách và mail cho ba tính toán đều đặn.Hè đó mình làm quen được với mấy thằng gần nhà, đi đá banh suốt luôn, nhưng rồi có 1 ngày trong hè đó, mình ko biết nhắc lại như nào nữa, mà hình như nó như này…..
Sáng sớm hôm đó, 1 ngày oi bức của sg mình thức dậy, đánh răng, rửa mặt xong, mình bước xuống nhà thì thấy dì ấy, vẫn cái kiểu váy với áo, dì ấy mang cái váy cứng kiểu công sở í, nhưng vẫn màu đen tới đầu gối, cái áo thun bó màu nâu đậm, nhìn da trắng lắm các thím ạh, dì thấy mình thì nói:
-Đói chưa???
Mình trả lời:
-Rồi dì!!!_ nói xong mình ngồi xuống bàn luôn.

Ngồi vào bàn ăn thì thấy tô bò kho bốc khói nghi ngút, vài cái bánh mì trên đĩa thì bụng mình khá là sôi. Dì ngồi vào bàn, mình xé bánh mì ăn trước, nói chung là cũng khá ngon, nhưng mà thịt bỏ nhiều quá, ác cả mùi của khoai tây các thím ạ.Sau đó Dì đứng dậy cầm cái cảu(rổ) rau sống ngồi lại bàn và hỏi:
-Ngon ko???-Dì cười hỏi.
Mình chỉ gật đầu nhẹ mà ko trả lời j, Dì lại nói thêm:
-Dì nấu từ sớm mà đợi con dzậy nên thịt hơi mềm xíu nha.
Mình chẳng nói j, lại cắm cúi ăn, dì cũng cầm muỗng. Ăn xong mình vào rửa miệng rồi nói vọng ra:
-Lát con đi đá banh_ dì “ờm, hum qua có nói òi mùk”, rùi mình lên phòng thay đồ, xuống đi đá banh.Ra đầu ngõ thì thấy có thằng bạn đứng đợi, 2 thằng mình cùng vào quán uống nước mía đợi thằng kia, mình nãy uống ít nước nên giờ tu 2 li và đó là cái ngu của mình, lúc 3 người đủ rồi cùng lên xe đi tới chỗ sân cách nhà chừng nửa km ,vừa vào sân đá đc 2 , 3 thi bụng mình đau inh ỏi, nhưng vẫn cố chạy, nhưng rồi, cảm giác khó chịu ấy lớn dừng lên, tới lúc mình hết chịu nổi thì đòi thay người, ra sân thằng bạn hỏi ”sao dzậy, mới đc 1 chút mà”, mình nói” tao đau bụng quá,chắc chạy về nhà quá mày ơi”, nó nói “trong đây có nè “rồi chỉ mình, mình chạy về hướng WC, vừa vào thì hôi thúi chịu không nổi.Mie, ruồi nhặn lum la, còn có 1 đống kít của thằng shit nào nữa ấy, gớm quá mình ra lấy xe chạy về luôn.Chạy trên đường cứ sợ ị ra quần luôn ấy chứ, nhưng ráng nín, mình chạy thằng về nhà, mở cửa cổng phi thẳng vào nhà khi nhìn thấy cái cửa chính chỉ đang khép hờ, vọt lẹ lên tầng 2 vì cơ bản là tầng 1 nhà vệ sinh sao thì các thím biết rồi.Mình mở cửa chạy thẳng vào thì tái mặt thấy………………………….. ………. ………………