Hinh con lon

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

hinh con lon

Tôi tên duy năm nay tôi 22 tuổi cái tuổi mà bồn chồn chợp giựt về những thứ như là gái gú tình dục, tôi sống trong 1 cái làng nhỏ có khoảng vài trăm người sinh sống, từ đời ông đời bà nhà tôi đã sống ở đây rồi, ba mẹ tôi cũng là người trong cái làng này.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ lúc tôi vào sài gòn đi học đại học, chân ướt chân rào mới bước vào sài gòn tôi vào ở chung với một người bà con cũng được tầm vài 3 tháng thì thằng Vinh bạn từ hồi học chung cấp 2 cũng ở trong làng tính ra tôi với nó cũng có bà con thân quen tôi phải gọi nó bằng anh thì mới đúng. cũng mới vào sài gòn học, trường của nó là trường nước ngoài nên nhập học sau tôi mấy tháng. nhà của Vinh giàu có hơn nhà tôi nên cái tiểu chuẩn tìm chỗ ở của 2 thằng cũng cao hơn theo cái tính của Vinh. chứ tôi cũng không khó chịu j lắm mấy vấn đề đó. Vinh sinh ra lớn lên trong gia đình có ăn có để nên đi đâu cũng phải ba mẹ nó dẫn đi. ba nó là cậu Hùng mẹ nó là mợ Hằng nhà nó có 2 anh em còn thằng e nhỏ hơn vài tuổi tên Tuấn đang học cấp 3 vài năm nữa cũng phải vào sài gòn rồi. mợ Hằng thì cũng lớn tuổi rồi khoảng 40 tuổi có khi hơn nhưng nhìn mợ vẫn có chút j đó hấp dẫn, da dẻ mợ trắng sáng hồng hào như của con gái vậy vú thì không to lắm nhưng nhin cũng tạm ổn, mợ được cái mông to với cái miệng thì ôi cha ơi nói chuyện ngọt ngào dễ nghe như rót mật vào tai vậy đó. ngôi nhà tôi với Vinh ở chung là ngôi nhà thuê ở chung với chủ nhà ngôi nhà 3 tầng khang trang sạch đẹp, tôi với vinh ở lầu 2 của ngôi nhà căn phòng khoảng chừng 20 mét vuông đủ rộng để cho 2 thằng con trai quậy phá trong thời gian đi học. vợ chồng cô chú chủ nhà là 2 người miền bắc hình như là gốc huế họ có 1 đứa con trai khoảng chừng 10 tuổi đang học lớp 4. cô chú cùng dễ chịu coi chúng tôi như con cháu trong nhà nên rất thoải mái. 
Ngày tôi với Vinh vô ở ba mẹ Vinh có theo vào vài ngày để chăm nó nên ba mẹ nó ở chung cái phòng đó với tôi đến 3 ngày rồi mới về quê. Ngày đầu tiên cũng chẳng có gì xảy ra mọi việc củng chả gì đáng kể cứ tưởng tượng 4 người ngủ chung 1 cái phòng 20m2 thì cũng như gia đình thôi,tôi nằm trong vách kế đến là mợ Hằng rồi đến thằng Vinh rồi đến Cậu Hùng. Đêm đầu tiên ngủ nhà mới lại một mình trong khi Vinh nó có bố mẹ ở đây tui cũng tui thân lắm nên năm trằng trọc mãi mà không ngủ được nằm được lúc lầu thì bổng mợ quay ra nói nhỏ với tôi:
- chưa ngủ hả Duy
- dạ. mợ cũng chưa ngủ ạ
- mợ đang lim dim mà nghe tiếng thở dài của con nên mợ tỉnh giấc. Lạ nhà ngủ không được hả con sao mà thở dài vậy.
- dạ lạ nhà với tủi thân nhớ nhà nên không ngủ được.
- thôi tủi thân gì lo mà ngủ sớm đi mai đi học, có cậu mợ đây mà tủi thân cái j.
Tôi nằm trằn trọc rồi cũng đi ngủ lúc nào không hay. Sáng ra mà người tôi vẫn còn ngái ngủ cậu mợ thì đã dậy từ hồi nào vì người ở quê dậy sớm lắm nên trời trong này vẫn còn nhá nhem, tôi nằm mơ màng thì nghe thấy tiếng nói nhỏ nhỏ trong nhà tắm. cái phòng tôi thuê là phòng cô chú xây cho thằng con trai nhưng vì nó còn nhỏ nên cho thuê lại nên có nhà vệ sinh trong phòng luôn. vỉ phòng kín không gian không có nhiều nên tôi nghe thấy hết tiếng cậu mợ nói chuyện. cậu mợ tôi cũng máu mẹ mấy cái khoảng đó lắm nên khó mà kiềm được tôi thì mới lớn cũng tò mò mấy cái chuyện đó nên cũng lắng tai mà nghe thử chỉ nghe loáng thoáng cậu mợ nói với nhau.
- Để cho anh bú của e xíu nào.
- Ấy nhỏ nhỏ kéo 2 thằng nó nghe thấy thì chết.
- 2 thằng nhỏ nó ngủ như heo ấy nghe j mà nghe.
- thôi để trưa trưa tí 2 thằng nó lên trường rồi e chiều mà.
- nhớ phải chiều đó nhá.
Tôi nắm cố nhắm mắt tí cho trời sáng thêm xíu nữa thì dậy đi học, nằm được một tí thì tiếng cậu Hùng la lên.
-hai thằng Vinh Duy dậy đi học sắp trễ rồi kìa.
Tôi thì cố làm như bình thường dụi dụi mắt rồi ngồi dậy đi vào nhà tắm xúc miệng lúc đó thì mợ từ trong đi ra xoa xoa đầu tôi 
- xúc miệng nhanh rồi đi học nha con.
Còn thằng Vinh thì vẫn còn nằm lì đó chờ tới khí mợ ra dỗ như con nít thì mới đứng dậy khỏi cái nêm. tôi xúc miệng xong đi ra thay đồ rồi chuẩn bị đi học cậu mợ dặn để kêu xe taxi tới rồi 2 anh em với cậu mợ đi ăn sáng chung luôn nhưng tôi nói không chịu để lên trường ăn luôn. thằng Vinh cũng đồng ý theo tôi nên cậu mợ cũng không nói gì. Tuy tôi với vinh học khác trường nhưng 2 anh em đi chung tuyến xe buýt nên 2 thằng đi chung. Học xong 2 ca sáng trên trường đến tận trưa khoảng 12h mới xong. ngày đầu tiên ở nhà mới có khác nên tui cũng phấn chấn buổi chiều được nghỉ nên tôi cố gắng tham quan căn nhà 3 tầng tôi đang ở, phía trên phòng tôi là sân thượng cũng là sân phơi đồ của nhà cô chú, ở trên này nhìn được gần như bao quát một vùng quanh ngôi nhà tôi đáng sống. khống khí cũng như cảm giác trên sân thượng thật sự rất khác lạ làm tôi rất sáng khoái. Đang đứng hóng gió thì có tiếng gọi:
- đang làm gì đó hả con Duy. 
Thì ra là mợ gọi chiều nay thấy mợ mặc đồ bộ ở nhà tóc búi cao nhìn thấy sao mà đẹp giữ mợ cười cũng duyên nữa cái duyên của phụ nữ lớn tuổi tôi nhìn cũng thấy thích lắm.
- Dạ con đang hóng mát.
- Uhm. mợ cúng tính lên đây hóng mát ở tp ngột ngạt quá không như quê mình còn nhỉ.
- Dạ, ở tp đất chật người đông mà mợ, ủa mà cậu với anh Vinh đâu rồi mợ.
- Bố con họ đi mua tủ đồ rôi, cậu mới mượn được xe máy của chú chủ nhà nên chơ anh đi mua rồi.
Đứng nói chuyện hồi lâu tôi mới để ý thấy mợ không có mặc áo lọt, nên nhìn thấy mờ mờ núm vú qua cái áo thun đồ bộ của mợ. tôi nhìn thì cũng chẳng có cảm giác gì chỉ hơi rạo rực nóng nóng trong người tim tôi đập hơi nhanh nhưng đang cái j đó có lỗi vậy. đứng nói chuyện hống gió xíu thì mợ xuống:
- trời nóng quá mợ xuống tắm đây con đứng đây chơi đi nhá.
- tôi ầm ự. mợ xuống đi con đứng hóng gió thêm tí nữa.
Mợ đi xuống rồi nhưng tôi vẫn nhìn theo dáng mợ đi tới cầu thang đi xuống lầu 2. hồi h tôi chưa để ý đến phụ nữ kĩ cho tới khí tôi đã được chiêm ngược cái thân hình của mấy con đĩ mà tôi đã được nhìn thấy khi có lần đi chơi gái với mấy ông anh.
Một lúc lâu sau khi mợ nói xuống đi tắm thì tôi cũng đi xuống, lúc này cậu với thằng Vinh cũng chưa về nên không nghe thấy trong phòng có tiếng nói gì chỉ nghe tiếng vòi sen nước cháy trong nhà tắm vọng ra, tôi mở của rón rén đi vào thì mới thấy cánh của nhà tắm đang khép hờ chứ không đóng hẳng, đập vào mặt tôi lúc đó là hình ảnh mợ Hằng đang trần truồng đứng dười vời sen tôi như chết điếng sao mà thân hình mợ đẹp đến vậy vú mợ không to lắm nhưng nhìn cũng đẩy đà cặp mông thì. tôi thấy mợ kì cọ quanh cặp vú 1 lúc lâu như xoa bóp vậy rồi tôi thấy mợ để tay dưới háng kì cọ hơi lâu mà ko quên để ý mắt mợ đang nhắm nghiện lại như đang tận hưởng, thì tôi cũng hiểu là mợ đang thủ dâm. nước từ vòi sen chảy xuống thành dòng như những con suối nhỏ trên thân hình đẹp đẽ của mợ. tôi đừng nhìn như trời trồng mà không biết con cu mình nó đã lên từ lúc nào nhìn cũng thèm lắm mà biết làm sao được. đang được nhìn ngắm ngía mợ trần truồng thì dưới nhà có tiếng mở cổng nghe cái rầm thì tôi giật mình lúc này hình như cậu hùng với thằng Vinh đi mua tủ đồ về, tôi lật đật bước lên cầu thang lên sân thượng như không có chuyện gì. tiếng của cậu Hùng với thằng Vinh nói rôm rả dưới tầng 2 tôi cố gắng đứng nán lại trên sân thượng 1 lúc lâu rồi mới xuống tám chuyện khen cái tủ nhựa cậu mới mua, tôi để ý cái cánh cửa nhà tắm đã đóng kín lại rồi không còn hở như lúc tôi thấy nữa, tôi cùng với cậu Hùng với thằng Vinh sắp xếp đồ đạc cậu mua về cho đúng chỗ 1 lúc lâu thì mợ tắm xong đi ra. mợ khen 3 cậu cháu tui sắp xếp nội thất đơn giản mà nhìn cũng đẹp. tôi nhìn mợ chăm chú với vẻ cười gượng để tiếp chuyện mà vẫn tưởng tượng ra thân hình trần truồng của mợ đang tắm. tôi thấy gia đình 3 người họ nói chuyện thì lủi lủi 1 mình mang đồ đi tắm. Vào nhà tắm tôi có ngửi thất mùi xa phòng với hơi nước ấm ấm của người mới tắm xong rất thêm mà diu. tôi cố gắng cởi đồ ra đứng dưới vòi hoa sen để giải toả con nóng, tôi cố nhắm mắt mượn tượng lại cảnh mợ vừa trần truộng ngay mới đây dưới cái vòi nước hay tim tôi đập nhanh hơn rạo rực hơn con cu tôi nó cũng ngắt ngỏng lên mà tòng ngòng tối cố nghĩ mợ mới tắm xong, còn đồ mới thay. tôi để ý mới thấy 1 bọc ni lông mau xanh mang hiệu big C tò mò tôi mở ra xem thì ra là đồ mợ mới mặc lúc nãy trên sân thượng tôi lấy bộ đồ ra khỏi cái bọc thì vô tình rớt cái quần lót màu đen của mợ ra, tôi câm lên, mở ra thì thấy có 1 lớp gì đó đã khô đóng vảy dưới đũng quần lót nên đưa lên mũi ngủi có mùi ngai ngái khai khai khó chịu, tôi vừa hít vừa cố tìm xem trong cái bì có áo lót của mợ ko, nhưng chẳng con gì, ngủi chán chê tôi mặc thử quần lọt của mợ vào, nó chật quá ko thể nhét được con cu đang ngỏng của tôi vào cho nó gon gàng được tôi cỡi ra bọc cái quần lót vào con cu của mình mà sục, vừa mườn tượng ra cảnh trần truồng của mợ tội sục và sục mà ko để ý tiếng gia định mợ đang cười nói vui vẻ ở ngoài, cơn hưng phấn của trôi trào lên tới đỉnh làm con cu tôi bắn phát đầu thật xa và manh tôi phê rũ cả người, tôi lấy con chim rôi giũ giũ để tinh rót xuống còn 1 it tôi lấy quần lót của mợ lau sạch sẽ rồi cất vào chỗ cũ trong bọc ni long cho mợ, tôi cố gắng tắm nhanh để bù lại thời gian tôi đang sục cặt để khỏi bị nghi ngờ.
Tối đó lúc đi ăn nhà hàng về, cậu mợ kêu tôi đi dạo thành phố với cậu mợ cho biết tối mai cậu mợ về quê rồi lâu lắm mới đc vô đc, trong lòng tôi cũng muốn đi lắm nhưng mà sợ cái cảnh nhìn thấy gia đình người ta có bố có mẹ mà tủi thân nên tôi xin cậu mợ về nhà học bài mai có giờ kiểm tra. cậu mợ cũng ko kì kèo nên cho tôi đón taxi về trước, về nhà lên tới phòng buồn quá ko có j tôi lại tiếp tục lên sân thượng hóng gió, đứng hóng gió 1 lúc thì tôi nghe thất tiếng của mấy cái móc đồ phơi kêu leng keng quay lại thì thấy cô chủ nhà đang phơi quần áo. mà hình như cô mới tắm xong thấy tóc còn ướt vì có ánh sáng hắc từ bóng đèn nhà khác vào, nhìn hồi lâu tôi mới lên tiếng:
- sao cô không bật đèn lên cho sáng rồi phơi cháu cú tưởng là ma rồi cười xào
cô hường cười rồi nói với tôi, giọng cô là giọng bắc nhưng do ở sài gòn lâu rồi nên cũng dễ nghe nhưng mà vẫn có j đó 1 chút bắc kì.

hinh con lon

hinh con lon la gi ?

Vầng trăng vằng vặc sáng ngời
Đêm đen nuốt ánh trăng vàng hở hang
Bâng khuâng da thịt ngỡ ngàng
Cơn mê lạc phách rộn ràng cho nhau

Dưới cửa sổ tôi đặt dì nằm xuống trên chiếc giường ngủ của dì với dượng, ngắm nghía. Ánh trăng chiếu rõ từng ly trên da thịt dì. Dì tôi đẹp quá. Tôi còn cảm thấy hơi ghen tức khi phải kể lại cho người khác nghe về cái đẹp kỳ lạ của dì và chuyện chúng tôi. Da dì trắng đến thấy lạnh. Như ánh đèn neon ngoài vườn. Mái tóc dài ướt xõa tung ra trên mặt gối có thêu hai con chim uyên ương rỉa lông trên cành trúc (quà ba má tôi tặng dì và dượng lúc mới lấy nhau. ) Hai bầu vú to lớn của dì nằm hơi trễ xuống vì sức nặng của chúng. Một nút ruồi son nằm kế trên núm vú bên phải. Hai đầu vú săn cứng lại, chờ đợi, mời mọc. Tôi cúi xuống hôn và bú miên man. Dì lại bắt đầu cất tiếng rên rĩ. Tiếng rên như đoạn như tục của dì cho tôi biết tôi đang làm đúng: " Con, ..a.... a ?a ?" Dì kéo đầu tôi vào sát hơn, bắt tôi bú như dì từng cho thằng Hải và bé Quyên hay ? dượng trước đây. "Đừng bú mạnh quá con." Nhưng bây giờ hai bầu vú này là của tôi, không của một ai khác cả. Không ai có quyền được chạm tới chúng- và tôi sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ quyền tư hữu này. Tôi lại đưa tay xuống dưới, hai chân dì đã mở rộng ra từ lúc nào ? trong tư thế hiến dâng chờ đợi. Tôi sung sướng quá. Có ai làm cho tôi sung sướng như thế này đâu? Chưa ai và sẽ không một ai! Tôi xoay người dì lại, cho ánh trăng chiếu thẳng vào đó, để nhìn của dì rõ hơn. A?h trăng chênh chếch chiếu vào. Những giọt sương óng ánh đọng trên vùng biển đen bí mật thưở nào giờ tôi đã rành rỏi. Tôi vuốt ve bãi cỏ đen êm như nhung và nhẹ nhàng vạch ra tìm hiểu. Đóa mẫu đơn nở rộ ra trước mắt tôi, ở giữa tối câm dù ánh trăng thật sáng. Dì thò tay nắm chặc phần cứng của tôi, xiết mạnh mỗi lần tôi đụng chạm đến viên đá nho nhỏ nhô lên tiếp giáp giữa hai cánh hoa dày. Tôi nhìn thật kỹ vì sợ không còn có dịp này nữa. Những cánh hoa dày mỏng đỏ rực mềm mại êm ái. Phần dưới cuống hoa với lổ sâu hun hút. Con sao biển nhỏ xíu dưới đó nữa màu nâu nhạt thoi thóp. Tôi muốn tôi không bao giờ quên bất cứ chi tiết nào trên cơ thể dì. Tôi lại dè dặt đút tay vào trong người dì, nóng hổi, ướt nhẹp. Một, hai, rồi ba ngón dề dàng, vì nước nhờn ở đâu ra thật nhiều, dầu chật cứng. Đi sâu tôi thấy càng cứng phía trên và mềm phía dưới giống như một hình nón lớn ra bên trong. Dì để mặc tôi làm gì thì làm không chút chống cự hay phản đối. Khi tôi quay đầu lại nhìn, thấy dì nhìn xuống nhu mì, say đắm. "Lại đây con." Dì kéo tôi lên nằm trên người. Hai chân dì vòng qua quặp trên mông tôi. Nhúc nhích vài lần tôi cảm thấy tôi bị lún vào trong một vòng đai nóng ướt thật chặc. Bản năng khiến tôi nhô người tới tiến sâu vào trong. Dì rên lên. "A a a?.." Tôi không tiến vào thêm được, vòng đai lại co bóp mơn trớn khiến tôi kéo người ra. Dì giữ chặc không cho tôi kéo hết ra ngoài, người ưỡn lên buộc tôi phải đẩy xuống. Sau vài lần thì tôi hiểu ý dì và chính bản năng của mình. Tôi càng lúc càng thuần thục, càng nhấp nhô trên người dì đều và nhịp nhàng hơn, không vôi vã, không nôn nóng. Tiếng rên dì càng lúc càng to. "Ô, a?, ô ?. Con ?. Con ? dì ..dì .. thích ?...." Bàn tay dì cấu mạnh trên lưng tôi đau nhói. Tôi tăng nhanh tốc độ, có một cái gì tưng tức phía dưới làm tôi phải làm sao thả nó ra ngoài. Tôi muốn được cảm giác tuyệt vời như khi nảy ngoài kia. Tôi đâm vào người dì mạnh hơn, sâu hơn. Đè nghiến dì như muốn dì tan ra thành bột. Tiếng rên rĩ của dì và tiếng thở hổn hển của chúng tôi cọng thêm tiếng thành giường kẽo kẹt tạo ra một âm thanh lạ lùng man rợ. Dì quằn quại dưới người tôi mỗi lúc mỗi nhanh. Tiếng dì đứt khoảng: "Con ? ơi! Con ? con làm ?làm?. dì ? sướng qúa. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa" Dì bổng rít lên, tay bấu mạnh đến bật máu trên lưng tôi. Hai chân xiết chặc trên mông, nẩy, hẩy liên tục. Mắt dì nhắm nghiền, trán nhăn lại như đau đớn vì khoái lạc cực độ đi đến không hảm được. Cảm giác lúc tắm lại đến với tôi thật bất ngờ khi các bắp thịt phía dưới của dì không ngới co giật liên tục bóp nắn của tôi. Vừa khi lưởi dì thọc sâu vào tai thì tôi hết kềm giữ nổi. Như con ngựa sút cương bung ra, tôi ?" nắc" thật mạnh hơn chục cái cuối cùng vào đóa hoa mẫu đơn đang tơi tả, bầm dập, trút cạn hết tinh lực tuổi trẽ vào trong bụng dì. Tiếng tôi gào to lên trong đêm thanh vắng: "Ahhhhhhhhhgggggggggggggrrr." Tiếng thành giường kêu rầm rập dữ dội bổng bất thần ngưng lại. Không gian lại im lặng. Tôi nằm lã ra trên bụng dì, mệt nhừ, sung sướng, thỏa mãn. Và dì cũng thế, mắt dì nhắm lại, đầu nghiêng trên mặt gối, hình như không còn biết gì. Tôi nằm lăn đùng ra bên cạnh dì nằm thiếp thật nhanh. Lúc gần sáng tôi thức dậy "đòi" dì thêm lần nữa.

hinh con lon

Chẳng khác gì ngày xưa còn bé, hai chị em lâu lâu vẫn cùng nhau đi lang thang trên những con đường phố nhộn nhịp của thị xã Bà Rịa, hết xem phim lại ăn chè, uống cocktail,…; hàng xóm láng giềng nhìn thấy như thế thì cũng không ai có thể nào ngờ được rằng hai đứa vốn dĩ đã từng là nhân tình nhân ngãi thậm chí là vợ chồng của nhau cũng nên ? Chúng ta hãy xét xem diễn biến tâm lý của cả hai chị em xảy ra như thế nào đây trong nghịch cảnh éo le này nhé! Dĩ nhiên nhân vật chính đầu têu trong chuyện này không ai khác là thằng Đại, không hiểu tại làm sao mà nó vẫn cứ ao ước được có thêm lần thứ hai ân ái, yêu đương với người chị ruột của nó cho thỏa lòng khát khao chẳng khác gì nắng hạn cần mưa rào nhưng do sợ chị nổi giận thành thử nó không dám tỏ thái độ hay bất cứ hành vi không tốt nào khác. Có lần nó vào nhà vệ sinh vừa đúng lúc chị mở cửa từ trong bước ra, vì cho rằng nó cố ý xông vào để xâm phạm chị nên bất ngờ chị đã tặng cho nó một cái bạt tai nhá lửa mà không cần để cho nó có thời gian giải thích, thanh minh chi cả ; tuy bị đánh đau nhưng nó không hề giận chị vì đầu đuôi gốc ngọn đều tại nó cả, nó nhủ thầm giá như đừng có cái đêm oan nghiệt đó thì đâu có ra nông nổi như thế này? Còn chị Nam mấy bữa rày cách ly thằng em ngủ riêng một mình, những đêm trước thì chẳng có vấn đề chi cả nhưng vào đêm mà lúc chiều chị bạt tai thằng em, suy đi nghĩ lại thì chị cảm thấy mình thật quá đáng mạnh tay với thằng em ; rõ ràng sau đêm tình tuyệt diệu của hai chị em, cứ hễ gặp chị ở đâu là nó có vẻ sợ sệt vô cùng chẳng khác gì một tội đồ chứng tỏ chẳng qua trước sau gì thì cũng chỉ là nạn nhân của những trang web đen trên mạng chứ quả nó không hể chủ ý. Đôi lúc đang ngủ, chợt nghe tiếng động, dù biết là chẳng phải có động tĩnh chi cả nhưng không hiểu sao chị cứ ngỡ em trai mình cả gan mò vào và chị cảm thấy vừa sờ sợ, e dè lại vừa hồi hộp, xao xuyến làm sao ấy không tài nào hiểu được. Sự thực mà nói, do ám ảnh bởi những gì mà thằng em đã ngang nhiên hành động với chị vào đêm hôm ấy cho nên thỉnh thoảng chị lại hơi nhơ nhớ và mỗi khi như vậy, máu trong người chị cứ rần rật chảy với thân nhiệt càng lúc càng tăng dần và giả sử nếu như mà giữa hai chị em chẳng may xảy ra “chiến sự” lần thứ hai nữa thì chắc chắn chị sẽ xuôi tay chấp nhận ngay từ những giây phút đầu tiên ; nghĩ tới đó, chị không khỏi cảm thấy đỏ hồng, nóng bừng cả mặt vì tự ngượng với chính mình. 

Có thể nói là chị tuy rất muốn thằng em đừng có tái diễn lại đêm tình ấy lần nữa chi cho thêm tội thêm tình nhưng thâm tâm chị lại mong nó đại loại có hành động tương tự như vậy một lần cuối, một lần cuối cùng nữa mà thôi! Rõ ràng là trong cuộc đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi chứ sao mà tránh né đâu cho được dù muốn dù không, vào một buổi sáng chủ nhật khoảng 9-10 giờ, có một bác đưa thư đã mang tin vui đến cho chị Nam đó chính là giấy thông báo kết quả và gọi nhập học của trường Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh ; quả thật đây là một niềm vui vượt quá sức tưởng tượng không những của chị mà luôn của cả thằng em tuy ngày hôm ấy lại là một ngày u ám, không hề có ánh mặt trời và mây lại giăng đầy bầu trời thị xã. Tuy vậy trưa hôm ấy, hai chị em vẫn cố gắng chở nhau bằng xe đạp đi chợ để mua thịt gà cùng khoai tây về nấu món lagou dùng với bánh mỳ ăn mừng chị thi đậu Đại học và dĩ nhiên nhờ có tin vui này mà trong tâm trí hai đứa không còn bị đè nặng, ám ảnh bởi cái đêm tình nghiệt ngã, nhuốc nhơ kia nữa. Giả sử như ngày hôm ấy trời không mưa thì có lẽ chúng đã bay về miệt quê Phước Hải để báo tin vui cho bố mẹ biết rồi cũng nên ; chính vì trời mưa cho nên giữa hai chị em lại có sự cố chẳng may lập lại y như lần trước chẳng khác gì phần số đã định không thể nào mà tránh khỏi, chạy đâu cho khỏi nắng. Chiều hôm ấy, mặc cho trời mưa, do hai chị em cứ mãi mê ngồi xem phim dưới nhà cho nên chúng không hề mảy may biết rằng một cánh cửa sổ nơi phòng ngủ của chị Nam trên lầu bị bung ra và nước mưa từ ngoài hắt vào làm ướt nhẹp gần nữa cái mùng tuyn cũng như 2/3 tấm drap trãi nệm ; đến khi phát hiện ra thì đã muộn, chỉ còn việc cuối cùng là thằng em lên phụ chị mình đóng kín cửa sổ phòng lại rồi tháo mùng, lột drap đem xuống nhà dưới cột đến ba sợi dây kẽm giăng ra để phơi chẳng biết khi nào mới khô. Tối hôm ấy, thằng Đại lễ phép nhường phòng ngủ của nó cho chị còn nó thì ôm gối mền ra gian trước nằm ngủ nhưng khi vào đến nơi, thấy vậy chị nó bỗng dưng đưa tay nắm chặt lấy tay nó cản nó lại không cho đi và bảo nó để mền gối trở lại xuống giường.
-Em ngủ lại đây đi. Ra ngoài đó lạnh lắm.

hinh con lon

Xem hinh con lon hay nhat 2014

Đang mơ màng Khoe bỗng giật mình thức giấc vì hình như có ai vừa gọi chàng, thống thiết lắm, mòn mỏi lắm, mở mắt nhìn ánh nắng qua màn cửa sổ, chàng bật cười: “vớ vẩn, mới 8 giờ sáng, ma nào nó gọi mà giật mình!!!!” cố quay về với giấc ngủ nhưng đầu óc cứ chờn vờn nghĩ tới nhũ hoa săn nhỏ của Phương, tới chim, đ*t Hạnh, tới cái eo thon nhỏ của Hoà … Phải rồi, lâu rồi chưa gọi Hoà, không biết nàng ra sao, nghĩ tới những lúc làm tình với Hoà, lòng Khoa phấn chấn hẳn lên, chàng huýt sáo, thấy đời đẹp làm sao!

Gọi phone cho Hoà, giọng nàng nhẹ như mây “chào Khoa, Khoa khoẻ không? “
- Khoẻ lắm và …
- Và sao?
- nhớ tới Hoà nhiều lắm
- thật sao?
- Thật, cho Khoa gặp Hoà chút nha?
- Ummmmm, khi nào Khoa rảnh?
- Ngay bây giờ
- Bây giờ? mới có 8:25 hà …
- Bây giờ nha, Khoa nhớ Hoà lắm…
- Ừ, thì bây giờ …