Hinh dam cuoi ngoc huyen

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

hinh dam cuoi ngoc huyen

Hồng năm nay 38t là 1 bà mẹ 2 con chồng cô là Đức 1 sếp tổng của 1 công ty xuất nhập khẩu lớn ở Miền Nam - gia đình khá giả nên hồng không như bao phụ nữ luống tuổi khác - ngực nở mông cong - và làn da trắng trẽo là điểm dể nhận biết nhất của hồng .
9h sáng thứ 2 
Đang nằm trên gường thì bỗng điện thoại có tin nhấn tới - 
Chiều nay a đi tiếp khách hàng nên chắc sẽ về muộn 
Hồng lại thẩm chửi - lão già này đi bia ôm vs đối tác thì có chứ khách hàng - trãi qua 1 đêm dài trằn trọc không ngũ được vì những đòi hỏi xác thịt của tuổi hồi xuân mà không được lão chồng đáp ứng hồng càng trở nên bực bội bực rức trong người - bước chân xuống gường hồng lấy bộ đồ tập erobic vào nhà tắm - nằm trong bồn tắm hồng nhớ lại ngày xưa vợ chồng còn mặn nồng đêm nào ông chiến cũng làm hông mê mệt với những cú thốc mạnh vào bướm hồng những tiếng rên rĩ những tiếng da thịt chạm vào nhau làm hồng trở nên hứng tình - vơ tay lấy vòi sen hồng mở hết công sức để thật gần vào bướm mình để cho vơi đi những cảm giác bức rức như thế này - 
Ding Dong Ding Dong
Chuông của vang lên kéo hồng trở về hiện tại - 
không biết ai thế nhỉ , hồng mặc vội bộ đồ erobic vào ra mở cửa 
oh Quân hã con - con kiếm thằng Long hã 
ah thì ra là Quân bạn chí cốt của thằng Long lẽ ra đầu tuần thì ai ai cũng đi học đi làm nhưng vì thằng Quân và Long là đôi bạn chí cốt quậy phá trong trường nên nhà trường đã cho 2 cu cậu thôi học 2 ngày vì hành vi đánh nhau vs bạn -
dạ chào cô < quân trợn mắt nhìn vào khe hở giử cổ và đồi núi trù phú của hồng >
sao con không đi học thằng long đi học rồi mà
Quân ú ớ < chết mẹ thằng Long nó không thú thật vs bà già nó sao > quân lanh trí trã lời
dạ không hôm nay gia đình con có việc nên con được nghĩ - long có giử cuốn tập của con nên con qua lấy - quân nhanh nhẩu đáp .
uhm con vào nhà đi - 
quân vột vã bước theo sau hồng vào nhà mà cặp mắt cứ dán vào cái vòng 3 nảy nở của hồng và trong lòng thầm ước < ước gì mình có thể rớ cái mông ngon đó > 
rót cho quân ly nước hồng đỏ mặt vì bất chợt thấy cặp mắt của cu cậu cứ dán vào ngực mình hồng nghĩ < mình sơ ý quá - mặc đồ này > hồng nói 
quân đợi cô lên thay đồ cái nhé
dạ thôi khỏi đi cô , con về giờ - cô cho con mượn nhà vệ sinh cái
thực chất đó chỉ là cái cớ để hắn ta vào nhà vệ sinh chỉnh sửa lại cậu nhóc đã cương cứng ngắc trong quần 
ohm con đi vào bếp bên trái đó
vội vã khom người đi vào bếp < chắc ae cũng biết kiểu đi này rồi chứ > 
khóa cửa quân vội vàng cởi quần ra và đi tiểu cu cậu hi vọng khi tiểu xong thằng nhỏ nó sẽ nhỏ lại bớt .. bất chợt quân nhìn lên chổ móc quần áo - thỉ ra là bộ quần lót ren đen của hồng treo đó tối hôm qua - điều này càng khiến thằng nhỏ của cậu cương cứng hơn bình thường - trán đổ mồ hôi đấu tranh lương tâm - thằng quân lúc này cảm thấy rất khó chịu - rất nóng - và khát - quân thầm nghĩ bấy lâu nay qua nhà thằng long chơi thấy mẹ nó đãm đang dịu dàng nên k nghĩ gì nhìu mà hôm nay lại thấy cô hồng trong bộ đồ erobic nên nó suy nghĩ bậy - cô hồng ơi con xin lỗi lời biện hộ này dường như giúp quân có thểm dũng khí quơ lấy cái quần lót ren đen đó đưa vào mũi ngữi hít hà - rồi cu cậu up cái quần đó vào thằng nhỏ mình 
1 2 3 - những động tác lặp đi lặp lại trí tưỡng tượng cảnh nó và cô hồng làm tình
trong đầu nó bây giờ
oh.. oh...oh mạnh lên con .... đúng rồi quân mạnh lên ... dập mạnh oh oh
phạch phạch phạch 
dường như cơn sướng đã lên tới đỉnh - những dòng tinh trùng nóng bỏng bay ra khỏi đầu dương vật dính trên bệ sứ và nhà cầu 1 tí - đang lâng lâng với men say chiền thắng thì bên ngoài hồng cất tiếng kêu -
Quân ơi con có sao không - tiếng kêu chợt kéo quân về với hiện tại
oh con không sao hôm nay con ăn trúng cái gì đó cô ạ -
vội vả kéo quần lên rồi móc cái quần lót ấy lên vị trí của rồi vội vả bước ra 

hinh dam cuoi ngoc huyen

hinh dam cuoi ngoc huyen la gi ?

Đã lâu lắm rồi, chưa ai đụ vô lỗ đít chị đó. Em tiếp tục đi, chị đang ‘phê’ đó…
Từng lời nói và từng cái õng ẹo của mông chị lắc qua lắc lại làm tôi đê mê. Tôi bắt đầu nắc vô nhanh và mạnh ở lỗ đít chị. Chị Tuyết rên lên oai oái.. có lẽ vì đau và cũng vì sướng. Nhưng tôi mặc kệ, biết mình sắp ra nên tôi đụ nhanh hơn bao giờ hết. Cặc tôi cương phồng lên và thụt lia lịa trong đít của chị. Lỗ đít ấy cứ co chặc và khô hơn lỗ lồn nhiều, nhưng vì nhờ chị đã từng được đụ ở đít và cũng nhờ chất nước dâm chị tuôn ra nhiều quá nên cặc tôi dễ dàng đụ hơn. Chị Tuyết co giật mạnh và cứ rên lên những tiếng sướng. Chị Tuyết ghì mạnh tôi vào lòng và chị cũng không ngừng thúc đẩy phần hạ bộ dính chặc với cu tôi. Cảm giác giữa tôi và chị lúc đó đã dâng đầy, Hai cặp ngực nóng hổi cọ sát với nhau và mùi hương dâm đàn bà lẫn mùi đàn ông tạo ra một bầu không khí đầy nhục dục. Cơn hoan lạc của tôi và chị Tuyết đã đi tới điểm sướng tột cùng. Rồi chị Tuyết đột nhiên nhấc âm hộ khỏi con cu tôi và úp nó lên miệng của tôi và chị quay người xuống liếm lấy cặc tôi. Chị nói khẽ:
- Liếm giùm chị đi em. Chị van em làm cho chị đi!!

hinh dam cuoi ngoc huyen

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

hinh dam cuoi ngoc huyen

Xem hinh dam cuoi ngoc huyen hay nhat 2014

Lần này là lần thứ 22. Mình đếm đủ. Không lần nào ảnh làm cho mình đạt được cực khoái. Chán thật. Cứ banh háng mình ra là nhét vô rồi nhấp cho đã chứ không thèm để ý gì đến cảm xúc của mình. Ngày…tháng…năm… Tại sao ảnh lại xuất tinh nhanh vậy chứ. Mình đang sắp sửa có cảm giác rạo rực thì ảnh đã ra đầm đìa rồi gục xuống ngũ luôn. Thiệt là chán. Chẳng lẽ mình cứ phải xài cái đồ giả để thủ dâm hoài hay sao. Phải chi có con cu nào cứ cứng như nó hoài chắc đã lắm, phải công nhận dùng nó thích thiệt. Thọc vào thật sâu rồi lấy tay di di âm hạch. Mình cứ cứng người ra chảy tinh dịch dầm dề. Hay là mình thử kêu ảnh dùng thuốc xem sao. Ngày…tháng…năm…
Thiệt là vô lý, rõ ràng là lỗi của ảnh, ảnh quá yếu thì phải tìm cách trị. Vậy mà mới nói ra thì lại giận dỗi bỏ ra ngoài còn kiếm chuyện gây gỗ nữa. Đàn ông gì mà chán quá. Tối nay lại phải nhờ “cục cưng” của mình rồi.

[X] Close.