Hinh gai buom to

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

hinh gai buom to

Tiếng ồn ào của tụi trẻ lại nổi lên báo hiệu một màn "đi trốn, đi tìm" mới với tiếng "oẳn tù tì" và cãi nhau chí chóe vì đứa nọ đổ lỗi cho đứa kia ăn gian.
Tâm hỏi anh : Mình có ra chơi tiếp với tụi nó không anh?
- Để tụi nó chơi với nhau hợp hơn. Mà có đứa nào để ý đến tụi mình đâu? Ra làm gì?
Tâm họa theo : Em cũng thích đứng đây hơn.
Bắc nghịch ngợm hỏi : Sao vậy?
Tâm ngúng nguẩy : Không biết đâu? Hỏi gì mà kỳ vậy? Nàng lại sàng bụng làm cặc Bắc dài thêm xuống một phân nữa. Anh thấy đau ở mặt lưng buồi vi không ngỏng lên được. Dãi ở đầu rùa rỉ ra chảy xuống bìu dái, một phần thấm ra ngoài chiếc quần cụt.

Bắc mạo hiểm duỗi dài tay xuống xoa nhẹ lên đôi mông rắn chắc của đứa em gái. Tâm rất thích thú nhưng cảm thấy nhột nhạt vì chưa hề có đứa con trai nào dám làm như thế với nàng. Bản tính e thẹn tự nhiên của một thiếu nữ làm nàng lúc lắc đôi mông mạnh hơn. Da bụng càng chà sát lên cặc Bắc. Anh cảm thấy nó dài thêm, quy đầu không còn chạm vào mu lồn, nhưng lưng cặc vẫn bị đè xuống không ngỏng lên được. Cái đau đớn khó chịu vẫn dai dẳng. Tâm còn ngây thơ trong trắng nên không hiểu nỗi khổ tâm của anh. Bắc muốn phát điên vì không sao xoay trở ở một chỗ chật chội như thế này để giải tỏa con cặc.

Rất may tiếng chị Út, người giúp việc, gọi anh em bắc về ăn trưa giúp anh thoát khỏi tình trạng nan giải. Anh thở phào nhẹ nhõm : Thôi, ra ăn cơm chứ? Để anh đỡ em lên nhé?
- Vâng, em đứng lâu cũng mỏi lắm rồi.

Tụi trẻ con dì Sáu hy vọng được ở chơi vài ngày, không dè ngay chiều hôm đó bị lôi về vì dì phải trở ngoại xuống bệnh viện Chợ Rẫy giải phẫu sạn ở thận gấp. Bà Năm cũng đi Lái Thiêu ngay để tháp tùng em và má.

hinh gai buom to

hinh gai buom to la gi ?

Đi làm về thấy chồng té cầu thang bất tỉnh.Gọi 911,Thì ra chồng bị đứt mạch máu não.Hai chị em dưa chồng vào nhà thương thì chồng qua đời. Ôi,số kiếp! đời người.Chị lo cho chồng chu đáo lúc sống như lúc chết.
 Thời gian sau mọi việc bình thường.Ai cũng nói chị mặc quần jean chật đẹp nhờ có đôi mông hấp dẫn nở nang.Chị cũng cười cười.Trời cho chị thân hình có vú to nuôi con,có mông to dễ đẻ,có sức khỏe để lên giường quầng với thằng Út dâm đãng nên chi hạnh phúc.Từ lúc chồng chết thằng Út tự do quầng chị lúc nào cũng được,chẳng ngại ngùng,chẳng từ một nơi nào.Từ ngoài phố cho tới trong nhà hắn ưa dở trò bốc hốt.Chị chỉ sợ một lúc rồi hắn chán chê.Nhưng cho đến bây giờ con cặc hắn không tuần nào không vài lần đâm thọt vào âm hộ chị.Hắn nói không đâm thọt hắn chịu không nỗi, nhớ lắm!.Chị nói với nó:
 “Đồ cái thứ quỉ yêu,thánh vật không chết!bộ đồ chùa sao mà mầy xài hoài vậy quỉ!”

 Hắn bóp lồn chị khơi khơi trong nhà rồi bảo:
 “Bộ không sướng sao chị…Hai! lồn của tui,muốn đụ là đụ!”
 Chị cười sung sướng ngã đầu vào vai hắn đĩ thõa nói:
 “Thôi mình đi …đụ đi quỉ!”
 Hắn nắm tay kéo chị lên phòng nói nhỏ:
 “Có sướng la nhỏ nhỏ kẻo thằng con nó đang chơi game để ý!”
 “Đụ sướng không cho người ta la sao!”Chị ngã ngớn trả lời.

hinh gai buom to

Lúc ở buồng tắm ra, thấy cậu bé vẫn nằm trên giường, nhìn cô với ánh mắt trìu mến, biết ơn, Hà Anh cũng mỉm cười với cậu bé và nằm xuống ôm lấy cậu ta. Hai người không nói gì mà cứ nằm ôm lấy nhau trong ánh sáng mờ mờ, hai thân thể trần truồng quấn chặt vào nhau. Cậu bé tay vẫn không rời ngực của cô, Hà Anh mỉm cười hỏi là cậu thích ngực cô lắm à, thấy thế nào có đẹp không. Cậu bé gật đầu vẻ thật thà: – Đẹp lắm, em thấy của chị đẹp hơn của chị Loan nhiều, ngực chị ấy dẹt và nhỏ lắm, không được to như của chị.Hà Anh hơi đỏ mặt lên, thằng bé này thật thà thật, chẳng dấu diếm gì chuyện nó với Loan cả, nhưng mà thôi, kể thế cũng phải, đây chỉ đơn giản là trò vui chứ có phải là yêu đương gì đâu mà phải quan trọng hoá nó. Cô tò mò hỏi thế có đúng Loan là người đầu tiên đã cho cậu bé biết cái chuyện này không, mọi chuyện bắt đầu như thế nào. Cậu bé gật đầu và kể cậu quen cô bạn của Hà Anh như thế nào, mọi chuyện cũng tình cờ thôi, và chính Loan đã đưa ra đề nghị với cậu ta. Hà Anh thầm nghĩ, hoá ra cô bạn của mình bạo thật, chuyện như thế mà cũng đặt vấn đề thẳng tưng, chẳng ngượng nghịu gì cả. Hà Anh hỏi cậu bé:- Thế chị hỏi thật em, lúc đó em nghĩ như thế nào mà nhận lời?Cậu bé có vẻ xấu hổ, mặt cậu ta đỏ bừng lên:- Em…em…em cũng chẳng biết nữa…quả thật là em cũng thấy…tò mò…và thinh thích nữa…từ lâu em đã muốn rồi…nhưng em chẳng biết làm thế nào cả, mấy đứa bạn em có người yêu rồi…tụi nó cũng kể…khiến em càng muốn hơn…nhưng tính em nhút nhát lắm…chẳng biết nói chuyện…nên chẳng làm quen được ai cả…với lại bố mẹ em quản lý thời gian em chặt chẽ lắm…buổi tối ít khi em đi chơi được lắm…may có chị Loan…và chị…thương em…em biết ơn hai chị lắm…trước đây em cũng không ngờ cái chuyện đó…lại thích như thế…Hà Anh mỉm cười vẻ thông cảm, vỗ vỗ nhẹ vào vai cậu bé, cô nói:- Hoá ra chị là người thứ hai mà em…biết à…Cậu bé e ấp gật đầu. Hà Anh thủ thỉ nói tiếp: – Nhưng mà chị không cần nói chắc em cũng hiểu, những việc này em phải giữ tuyệt đối bí mật đấy nhé.Cậu bé nhìn cô với cặp mắt trong veo gật đầu:- Chị yên tâm, em ít khi nói chuyện với mọi người lắm, với lại em hiểu mà, em mà nói ra thì các chị chẳng cho em gặp nữa, với lại chị Loan cũng bảo, em có nói ra cũng chẳng ai tin đâu, em cũng nghĩ như thế, làm sao mà mọi người tin nổi là chị và chị Loan, xinh đẹp, giàu có, công ăn việc làm thành đạt như thế kia mà lại để mắt đến một thằng học sinh trẻ măng như em.Hà Anh mỉm cười:- ừ, em giữ được bí mật cho chị như thế thì tốt…chị ngại những chuyện rắc rối lắm.

hinh gai buom to

Xem hinh gai buom to hay nhat 2014

Lời qua tiếng lại giữa hai chị em đến đây lại im lặng vì lần thứ tư thằng Mỹ lại cúi xuống với nỗi niểm khát khao, đòi hỏi tìm kiếm đôi môi mọng đỏ như đóa hoa đào của chị nó và lần này, chị không tỏ vẻ trốn tránh, khước từ nó nữa mà trái lại chị còn háo hức đón nhận trao tặng, hiến dâng cho nó. Không hiểu được là đến giờ phút này đây, hai chị em đã thực sự nhận ra là cả hai đang yêu nhau hay chưa, có thể chúng hoàn toàn chưa hiểu được vấn để ái tình chính thức giữa chúng mà chẳng qua chúng chỉ hành động theo bản năng tự nhiên sẵn có mà thôi ; như hai bàn tay thằng em lúc này không hiểu do ai chỉ ai bảo mà cũng đã bắt đầu mày mò, sờ mó lung tung nơi vai nơi lưng người chị gái lớn nhất trong nhà. Lúc trưa, khi phát hiện ra chú Tư đang làm ẩu với chị mình, tình cờ nó trông thấy khoảng da ngực trắng ngần như bông bưởi của chị do mấy nút áo chị hở ra bất chợt nó có cảm giác bần thần mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời nó được mục kích thân thể của một người khác phái và lúc trở vào buồng lấy quần áo cho chị, nhìn từng cái áo ngực quần lót đầy đủ màu sắc bỗng dưng đánh thức dậy một nguồn sống mới mà bấy lâu nay đang ấp ủ yên lặng ở bên trong con người nó. Sau khi lãnh cái tát tai oan uổng của chị, nó chạy biến ra khỏi nhà rồi đi bộ mấy cây số xuống ấp Nam đến nhà thằng Luân chơi, hai thằng kéo xuống chợ vòng ra sân banh đi bắt dế cơm và dù vậy nhưng đầu óc nó sao mà cứ lởn vởn hình ảnh chị Hai nó ; suốt cả buổi chiều, nó cảm thấy là nó không được bình thường như mọi khi bởi lẽ nó mãi miết nhớ chị -một điều đặc biệt mà trước giờ nó chưa từng có chứ không phải là nó sợ chị bởi cái tát tai nổ đom đóm mắt, phải nói là nó đã “thích” chị thì đúng hơn. Do thằng bạn cứ chèo kéo rủ rê cho nên khi trời đã chạng vạng, nó mới trở về nhà bạn và chỉ được lót bụng đúng một củ khoai lang, vừa mệt vừa đói nó quyết định cuốc bộ về nhà để có dịp gần gũi với người chị thương yêu chứ không thèm ở lại chơi nữa thời may gặp chị đạp xe đi đón nó ; phải nói là khi ấy, nó mừng rỡ còn hơn cả lân gặp pháo hay đứa bé thấy mẹ đi chợ về mua cho tấm bánh. Đêm mưa này, trong gian chuồng bò kín đáo vắng lặng, trãi qua ba lần cùng chị hôn môi nhau, không thể dối lòng một điều mà từ trước tới giờ nó chưa hề có lần nào cảm nhận được đó là cảm giác rạo rực tràn dâng một cách thật khó tả ; nó tự nhận thấy lien tục có những luồng điện xuất phát từ dưới xương cùng rần rật chạy dọc lên theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa khắp cả tứ chi lẫn châu thân. Đến lúc này, nó thực sự chẳng hiểu vì sao mà hai bàn tay nó lại tự cử động ngoài ý muốn, hết sờ lên vai lại mò xuống lưng xuống ngực chị ; nó đâm ra sợ hãi vô cùng vì có thể nó sẽ bị lãnh một cái bạt tai nữa của chị do cái tội nó dám sờ mó lung tung nơi người chị. Tự dưng thằng Mỹ lại nảy sinh trong đầu óc nó cái ý muốn cởi nút áo chị như chú Tư Bình hồi trưa, lẽ đương nhiên nó không dám thực hiện theo cái ý định điên rồ ấy nhưng hai bàn tay nó thực sự chẳng hiều do ma đưa lối quỷ dẫn đường hay sao mà thản nhiên lần lên tháo cởi hột nút ốc thứ nhất ngay dưới cổ chị…
-Sao…em dám…? –Chị Trầm chỉ phản ứng nhẹ nhàng bằng cách nắm giữ hai bàn tay nó lại.
-Em…xin lỗi…chị. Tự dưng…tay em…nó…-Nó trả lời lấp lửng.
-Em…cứ cởi…đí!