Hinh gai lon to

Con cặc Hoàng cương cứng, chàng cởi quần vất xuống chân giường, con cặc dài quá khổ, đầu khoằm khoằm như mỏ ó, Hoàng mỉm cười khoái trá, cặc mỏ ó, đụ chó cũng phải la huống chi là gái trinh, tí nừa thôi em sẽ nát *** tại chỗ …chàng thầm nghĩ

Trong lúc cho con cặc sổ ***g, hoạt động của Hoàng chậm lại, đang nứng *** bị mất hứng Lan quay ra nhìn, Lan hoảng kinh khi nhìn thấy con cặc to và dài quá khổ, đầu cặc như mỏ ó dữ tợn

Em sợ quá anh ơi, cặc anh mà đút vào chắc em chết mất, thôi ..thôi… nhé anh ơi, Lan run run

Hoàng cười thầm, ở đó mà thôi, tại mắc giải phóng thằng nhỏ em mới có cơ hội hoàn hồn mà sợ chứ không thì cũng xong rồi, tuy vậy chàng nhỏ nhẹ, 

Em muốn sao cũng được, yêu em anh sẽ chiều theo ý em …

Nằm xuống với em đi anh, Lan thầm phục và cám ơn người tình, nàng thò tay mân mê con cặc căng cứng đầu cặc đã bắt đầu rỉ nước, nàng lại cảm thấy nứng *** vô cùng

Hoàng từ tốn trổ tài với cặp vú, Lan như nổi điên vì nứng

Bú *** mau lên, nàng ưỡn ***, đưa *** vào miệng Hoàng,

chỉ phút chốc *** Lan nẩy tưng tưng, oằn oại, nàng rên rỉ,

Ðụ em đi anh ơi, em sợ lắm nhưng nứng *** quá chịu hết nổi

Mà có đau không anh

hinh gai lon to

“ anh hai ơi dậy đi...” Mở mắt là Tr đang gọi tôi dậy, vẫn nụ cười hồn nhiên vẫn cái mũi tặt ấy sao mà hồn nhiên đến thế. Mới mấy tiếng thôi Tr đang nằm trong vòng tay tôi ngọt ngào. Tôi mỉm cười và mặc quần áo vào, Tr đỏ mặt và chạy ra ngoài chuẩn bị đồ ăn sáng. Đã 8h rồi à, nhìn bước chân em đi tôi cảm thấy nó hơi gượng gạo có lẽ chân em vẫn còn hơi đau, hai ánh mắt của anh em tôi chưa dám nhìn thẳng vào nhau sợ sẽ thấy điều gì đó buồn ở đối phương. Quả như Tr đã nói, sang ngày mới tôi và Tr sẽ hồn nhiên vui đùa và sẽ bắt đầu lại tình cảm anh em nhưng hình ảnh trần truồng của em không thể phai nhoài trong tâm trí tôi. Đôi lúc tôi giỡn quá trờn và cố tình chạm vào ngực em, em vẫn giả vờ như không hề biết. Tr đang rửa chén, nhìn từ phía sau tôi không thể kìm chế bản thân mà ôm lấy thân thể kiều diễm của Tr. Tr cảm nhận tất cả, Tr vẫn nhẹ nhàng không cho tôi sờ soạng và bảo “anh hai, chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, đừng làm em thêm khó xử chứ, em không muốn như thế đâu”. Tôi mở cái giọng van xin hãy cho tôi một lần thôi dù gì đêm qua cũng đã như thế rồi mà. Tr nói hãy quên tất cả đi và yêu cầu tôi không làm như thế nữa, giọng của Tr đầy van xin nhưng cũng đầy dọa dẫm. Tôi không dám làm liều đành xem như là giấc mơ mà thôi, trong buổi sáng Tr luôn tìm cách tránh tôi, tôi suy nghĩ kĩ và tự hứa không làm như thế nữa, tôi cũng sẽ xem như là một kỉ niệm đẹp của hai anh em thôi. Mai là ngày giỗ ông ngoại tôi rồi, tôi cũng tranh thủ dọn dẹp nhà của chuẩn bị mền chiều vì tối nay nhà rất đông người. Cứ mỗi dịp giỗ là người thân của tôi lại về đi xe hơi nên làm tôi cảm thấy rất hãnh diện và tất nhiên thể nào mà chẳng có tiền đút túi. 1h trưa ba chiếc xe con dừng lại trước nhà tôi, thì ra gia đình ông năm với bà chín, hai gia đình này ở ngoài Hà Nội. Mẹ và cháu tôi cũng theo xe về để dọn dẹp nhà cửa nữa. Một đoàn xe 12 chiếc của các ông bà còn lại cũng đã về, phải nói dòng họ tôi giàu nhất ở vùng này, tôi tranh thủ giúp mọi người đem đồ vào. Kiểm lại nhì về khá đông đủ chỉ thiếu vài đứa cháu rể, đây là dịp mà nhà tôi có cơ hội gặp mặt nhau nhất. Các ông cậu đây cũng là dịp tốt để dẫn người yêu về ra mắt bên nhà chồng.
Các cháu trai cũng nhau dọn dẹp nhà của và đi thắp nhang cho bà cố ông ngoại tôi ( thứ 2 ) ông ba, ông bốn đều hi sinh trong kháng chiến chống Mĩ. Sự xuất hiện của cháu tôi làm mọi người chú ý, không biết cháu nào nhà mình có diễm phúc làm người yêu của cô này. Tôi nghe câu đó là lòng mình buồn vô hạn, tôi biết mình sẽ không có diễm phúc tuyệt vời ấy. Một ý nghĩ bệnh hoạn và điên rồ xuất hiện trong suy nghĩ của tôi, tôi sẽ làm với L như những gì tôi đã làm với Tr đêm qua. Tuy không phải là để giữ L bên mình nhưng cũng ít nhất tôi có thể để lại một dấu ấn trong cuộc đời L.
Khách khứa đến đông quá, toàn là những người có uy trong các cơ quan nhà nước, tôi cảm thấy tự hào về dòng họ của mình. Tôi và L theo xe của cậu tôi về nhà, mới chỉ xa nhau 3 ngày mà lòng tôi cảm thấy nhớ L vô cùng, không biết L có nhớ tôi như tôi nhớ L hay không. Nhìn cái ngực phập phồng theo từng hơi thở của L, tôi rất muốn được vồ vập, ôm ấp bú liếm cái ngực ấy. Con cu tôi căng cứng khi nghĩ một lúc nào đó tôi sẽ được nằm trên tấm thân ngọc ngà ấy. Chỉ còn 1 tháng nữa là L sẽ về tôi quyết tâm thực hiện cái mong muốn tội lỗi ấy.
Ngoài việc học thêm với ba tôi thì tôi trực tiếp kèm cặp cho L. Những câu nói đùa, sự quan tâm của tôi cũng như kiến thức về môn toán làm L ngưỡng mộ tôi hơn, khoảng cách chúng tôi ngắn dần. Những lúc chỉ có 2 chúng tôi tôi thường chọc lét em hay hôn lên tóc em, tôi rất vui khi em chỉ xem là bình thường và xem những hành động thân mật ấy của người chú dành cho cháu. L đâu biết rằng những lúc như thế như thế tim tôi đập rất mạnh và cu tôi căng cứng trong cái quần xì. Ngồi cạnh em tôi có thể nhìn xuyên qua cái áo cổ rộng để thấy cái nịt vú màu trắng ấy. Cái nịt vú dường như không đủ để che cái ngực vĩ đại của L, tôi thấy một làn da trắng ngần không được che bởi nịt nú. Tôi rất muốn cho tay vào cái áo ấy để ve vuốt cái ngực căng cứng vì những kích thích của mình. Hàng đêm tôi vẫn mơ được nằm cạnh L được ôm ấp vuốt ve L vào lòng và tất nhiên không thể thiếu những cảnh tôi được quan hệ với L. Tất cả cũng chỉ là mơ một giấc mơ mà tôi ngỡ sẽ không bao giờ có thật. Có những buổi trưa nhìn Tr nằm ngủ mà tôi không thể kiềm chế nổi mình, tôi nhẹ nhàng đẩy nhẹ cửa bước vào, không ngờ cũng làm em thức giấc tôi giả vờ lại bàn học em gái tôi lấy quyển sách ( L nằm trên giường em gái tôi ). L hỏi tôi “ chú tìm gì thế”, mồ hôi tôi túa ra khi thấy L hỏi như vậy, tôi bảo vu vơ tìm quyển sách này sách nọ và vội vàng ra khỏi phòng. Tôi thấy mình khá may mắn nếu như tôi đụng vào người L mà L tỉnh dậy thì … Tôi không dám nghĩ đến tình huống đó bởi nếu như thế thật khủng khiếp, tôi sẽ lộ bộ mặt thật đểu giả của mình.
Còn 2 tuần nữa là L phải về để chuẩn bị cho năm học mới L cho tôi số điện thoại di động của L và nick chat để tiện liên lạc. Tôi rất sợ mất L, L có vẻ mong tới ngày về còn tôi thì ngược lại rất thời gian trôi qua. Lòng buồn rười rượi, tôi vẫn chưa có cơ hội nào để gần L cả trừ những lúc chỉ L học. Tôi nghĩ ước mơ đó tôi không thể thực hiện được rồi nhưng mình có thể thấy được tấm thân nõn nà của em để sau nãy cũng chẳng có nuối tiếc cái gì. Tôi quyết định sẽ rình xem L tắm, tôi lại đắng đo trước những suy nghĩ điên hồ của mình nhưng tôi chậc kệ sau này chắc gì đã có dịp. Phía sau nhà tắm có một cửa lỗ thông hơi nhỏ, thực ra đó là một của sổ nhỏ, nó đủ để tôi thấy tất cả nhưng cũng rất dễ bị lộ. Tôi mong chờ tới giờ phút L tắm, tim tôi đạp mạnh liên hồi nàn tay run run khi mình chuẩn bị làm một điều vô cùng thất đức. Tôi đang chỉ em học thì em bảo đi tắm, tim tôi đập mạnh hơn. Tôi thấy em cầm quần áo vào phòng tắm thì tôi chạy vòng ra phía sau nhà, tôi không dám đi mạnh mà chỉ rón rén như một con mèo vì sợ L phát hiện. Vô phòng tắm nhưng L vẫn còn đang nhắn tin cho ai đó, tim tôi đập mạnh mong chờ từng phút giây để được chứng kiến cái tấm thân nõn nà của L. L cởi cái áo thun màu vàng và vứt vào trong chậu, chân tôi bủn rủn khi thấy tấm lưng trần của L, hôm nay L không mặc áo ngực, L cởi tiếp chiếc quần sóoc của mình để lộ quần xì ren màu đen. L cởi nốt cái quần xì ấy và treo lên móc. Tiếng chuông điện thoại vang lên, có tin nhắn đến tôi ngắm cái hình ảnh trần truồng của em từ phía sau, tôi nhẹ nhàng đi vào nhà vì sợ con L nó phát hiện. Tiếng nước xả trong phòng tắm làm tôi không thể tập trung vào việc suy nghĩ được. Tôi tính chạy vòng ra phía sau để xem thêm lần nữa nhưng không dám. Những lần sau đó tôi cũng tìm cách rình khi L tắm nhưng cũng chỉ nhìn từ phía sau chứ khưa thể thấy từ phía trước.

hinh gai lon to

hinh gai lon to la gi ?

Mình xúc động vì căn bản ngôi nhà này khá giống với ngôi nhà cũ của mình,chỉ khác mỗi màu sơn sáng hơn và có lót sàn gỗ hầu hết nhà,qua đây cũng kể các tím luôn.

##Nhà cũ của ba mẹ mình xây có 1 trệt và ba lầu(lúc mình học lớp 2 thì chuyển về), có cổng trước, cổng sau(nhưng rất ít mở)sân sau phơi đồ cũng vừa đủ chứ ko rộng lắm.Trong nhà, tầng trệt bao gồm phòng khách ở trên, tới cầu thang lên xuống, rùi phía sau là phòng ăn(bàn ăn,bếp,chỗ rửa tay),1 cái nhà vệ sinh rất bé vì nó nằm dưới cầu thang nền thì kiểu gạch men đen mành dày xuyên suốt chứ ko có kẻ(bao gồm 1 cái bồn rửa mặt nhỏ và 1 cái vòi hoa sen khá lớn đặt khá là sát nhau,vòi nước nhỏ nhưng lại ko có cái bồn cầu nhé), 1 cái phòng nhỏ để máy giặt và 1 cái phòng nhỏ khác để ít đồ cũ và dụng cụ ít SD.Tầng 2 thì là tầng của ba mẹ mình bao gồm: phòng ba mẹ,1 cái phòng nhỏ chỉ đựng vừa 1 cái tủ lớn và dư khoảng cách cho 2 người ngồi là chật, 1 cái WC rất là lớn bao gồm 1 cái bồn tắm rất bự,kế bên là 1 cái vòi hoa sen gắn cứng vào tường, 1 cái bồn rửa tay bên hông cũng bự, 2 cái bồn cầu ngồi bệch và khoảng không trong phòng tắm phải nói là rất nhiều và chưa tận dụng.Tầng 3 là tầng của mình, phòng mình và 1 cái phòng có cái tủ như tầng 2,trong phòng thì chỉ có 1 cái WC và rất bực là trong đó chỉ có 1 cài bồn rửa tay đánh răng mà thôi- mà theo mẹ mình nói là do hùi ở nhà đầu tiên, hùi đó mình mê điện tử băng lắm(cái máy mà cắm băng đứng ak các thím) cứ học xong là chui tọt dô phòng ngồi,chẳng cơm nước,cũng chẳng ra khỏi phòng hoạt động j cả nên khi qua nhà đó 3me mới xây WC dưới tầng 2 cho mình phải chạy lên chạy xuống và những ngày mẹ mình mệt nằm trong phòng thì vẫn được thấy mình chạy lên chạy xuống, hùi đó ngu nên ko biết qúy trọng TG bên mẹ, hì.Tầng 4 nói đúng hơn là cái ban công nhưng có mái che cũng dành cho phơi đồ hay lên hóng mát cũng vui.^^ ##

Mình nằm nghĩ ngợi xíu thì thức dậy đã 9h p.m hơn, lại thấy đói bước xuống nhà thì thấy ba mình ngồi đó hút thuốc, lâu rồi mình không thấy 3 mình hút thuốc, mình đi lại lấy điếu thuốc và dụi,3 mình chỉ cười vì căn bản mẹ mình và mình hùi trước hay làm thế.Ba mình rót trà,nhấp 1 ngụm và nói:

-Dì L là người quen của mẹ, dì là người sg nhưng làm quản lí ks nhỏ của ba mẹ dưới CThơ cũng lâu rồi, hùi mẹ mất dì ấy có lên thăm đó, dì ấy gần 30(mà theo mình sau này biết là sn 85) chưa chồng, hùi trước mẹ con có cưu mang dì và giúp dì nhiều nên bây giờ con quậy cần dạy dỗ và chăm nôm với lại ba cũng sắp ra HN công tác và có lẽ là ở luôn nên dì ấy qua đây, khi nào con xong cấp 3 thì ra ngoải với ba hén.
Mình nghe mà thấy nản, các thím cứ nghĩ kiểu như bị ngta quản lí như cai ngục, chán biết như nào
-Con muốn sống 1 mình, chỉ 1 mình thôi,quen rồi và con muốn bên mẹ_Mình quả quyết nói.
-Nhưng mẹ đồng ý rồi_ba mình ngập ngừng đáp.
-Hả??? Sao..sao mà được._Mình tròn mắt.
-Tối qua,3 mơ thấy mẹ con, mẹ nói hãy làm điều tốt nhứt cho con._Không hiểu mình ăn cái j mà ngu thế ko biết!!! Cứ ba nhắc tới mẹ là mình tin sái cổ, nhưng suy cho cùng ba cũng muốn tốt cho mình thôi.

Vừa dứt lời thì cô L bước vào nhà, trên tay cầm 1 cái bịch(túi) gì đó khá là to nhìn kĩ thì mình biết là đồ ăn, nói chung nhìn nhà cửa thì cũng đâu vào đó vì cả chục người dọn mà ko xong mới ghê.Ăn xong thì ba mình lại đi, mình nói ở lại nhưng ba ko chịu vì cả ngày nay ko ra ks nên giờ phải ra xem sao, mình tự ngẫm mình làm khổ ba nhiều quá, mình đứng lên lại rửa thì tay và lên phòng, vì cơ bản mình ko muốn nói chuyện với ai lúc này, thì nghe thấy:
-Dì tên L, có j cần nhóc hú Dì nghe_ cảm giác đầu tiên là giọng khá trong trẻo,nghe như mấy em tổng đài vinaphone.
Mình sẽ đổi lại gọi là Dì nhé vì cơ bản sau này mình toàn gọi thế.^^Mình chững lại xong lại đi tiếp.Lên phòng soạn đồ đạc thì thấm toát cũng gần 1h sáng, mình học bài qua loa rồi ngủ ấp mặt dưới sàn lúc nào ko hay luôn.Mình nghe thấy tiếng gọi của ai đó:
-D ơi,dzậy con ơi, muộn học rồi con ơi, dzậy nhanh đi con.

Mở mắt ra thì thấy hình ảnh 1 người phụ nữ tóc búi cao, với làn da trắng, gương mặt rất đẹp(ko make up nhé), mang áo len dài tay màu trắng trên áo có cái hình vịt donal, mặc cái váy đen mềm lưng chừng gối ík(lúc đó đang say ke, ai mà nhớ, chỉ nhìn thoáng qua, nhưng sau này thì thấy mặc thường xuyên nên mình mới tả chính xác vậy dc).Mình lờ đờ mở mắt ra, căn bản là chưa muốn dậy ngay vì 2 yếu tố: thứ nhất và cơ bản là mình mở mắt dậy sau khi ngủ thường định thần lại không gian và thời gian, thứ hai là vì mình nằm dưới đất mà Dì lại mặc váy ngồi chân chống chân qùi ngay khoảng đầu của mình nên cơ bản là mình thấy 1 ……nói thẳng ra là cái quần chip màu trắng…

hinh gai lon to

Nó tiếp đều tay cho đến khi ống thứ mười được áp xuống. Xong, nó lấy tấm khăn phủ lên lưng của mụ để giữ hơi nóng và nhiệt thể. Dầu nóng bắt đầu thấm vào da, cảm giác thật là dễ chịu. Nó ngồi chờ năm phút. Hai ả kia truyện trò ầm ĩ làm nó thấy bực vô cùng. Hai ả vẫn còn chưa chịu mặt áo vào để lồ lộ vú ra ngoài. Năm phút đã trôi qua. Tất cả các ống thủy tinh được nó gỡ từng cái một ra kêu lên thành tiếng “bốc, bốc”. Mụ từ từ lật ngữa ra. “Chị muốn cưng giác hai bên đùi trước cho chị”. Nó chưa bao giờ có khách yêu cầu như thế. Mụ biết nó ngạc nhiên nên vội nói: “Cái vụ này chỉ có chị mới làm thôi, tại vì chị hay bị hành kinh đau bụng, nếu giác hơi ngay vùng bụng dưới và hai bên đùi thì kinh nguyệt sẽ mau dứt”. Không đợi cho nó trả lời, mụ nằm ngữa ra chiếu, mắt lim dim chờ đợi. Lau chùi sơ các ống thủy tinh, nó bắt đầu chụp nó xuống hai đùi theo lời yêu cầu. Ba cái bên trái, ba cái bên phải. Ba cái ngay vùng bụng dưới. Mụ ta đếm “Một, hai…chín, còn một cái đâu, cưng úp lên chỗ đó luôn cho chị”. Nó càng ngạc nhiên mắt tròn xoe nhìn mụ, mụ vẫn thản nhiên. Nó ụp cái thứ mười vào giữa hai đùi, nơi có chùm lông đen nhánh, nơi lần đầu tiên nó thấy, nơi lần đầu tiên nó nghe mụ ta nói cái gì đó gọi là “tới tháng”. Tay của nó run run, ụp lên mấy lần mà nó cứ vuột ra, không hít vào. Mụ ta đưa hai tay xuống để bạch vùng da bẹn cho căng hơn đồng thời khép hai đùi chặt lại cho miếng bì da nhỏ xíu vung cao lên. Một tiếng “bốc” nhỏ phát ra, ống thủy tinh hít mạnh xuống đó. Mụ ta chợt rên lên sung sướng. Xung quanh “vùng đất nhỏ” đó bỗng nổi phòng cương cứng. Hai ả kia nhìn thấy cũng thích thú, cười lên hô hố khen thằng nhỏ tài ba. 15 phút nữa trôi qua, các ống thủy tinh tự động sút ra. Nó dọn dẹp và đứng dậy định ra về vì trời đã gần sáng rồi. Bỗng một ả bước tới ôm chầm lấy nó, thở hỗn hển: “Chị không có tiền đâu. Trả công cho cưng cách này là… huề. Ôm chị đi…”. Nó hoảng hồn vùng khỏi đôi tay của ả, mặt cắt không còn chút máu. Ả trề môi: “Nhát dữ dậy cưng, nè…còn hai chục lấy đỡ. Mai mốt ghé nữa nghen…”. Thế là xong, nó chỉ có võn vẹn vài ba chục ngàn nữa thôi. Thiệt tội !

hinh gai lon to

Xem hinh gai lon to hay nhat 2014

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

[X] Close.