Hình khieu goi

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

hình khieu goi

Khi nàng nằm đó lấy lại nhịp thở của mình, cảm giác tội lỗi bắt đầu hiện lên: Ôiiii, làm sao tôi có thể sa đoạ đến mức tưởng tượng về con trai của chính mình? Nàng nghĩ, khủng khiếp. Chúa tha thứ cho connnn!

Sau đó Suzy bắt đầu suy nghĩ lôgic: Giờ, nếu lúc đó mình không đi ngang quaphòng của Jack, suy nghĩ này sẽ không bao giờ bước vào tâm trí của mình! Nàng tự nhủ. Chỉ là do cặc của Jack quá to đã làm mình sụp đổ, đó là tất cả. Sau cùng mình cũng chỉ là con người! Bất Kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ phản ứng Chính Xác theo cùng một cách - tại sao à, đương nhiên họ sẽ làm thế! Vả lại, chắc chắn mình sẽ không bao giờ có những tưởng tượng Khủng Khiếp như thế này một lần nữa! " Nàng long trọng tuyên bố.

Điều này khiến Suzy cảm thấy dễ chịu hơn một chút với chính mình. Nàng đứng dậy trên đôi chân run rẩy, mặc quần áo vào và đi xuống cầu thang để nấu bữa tối ... Nhiều tuần trôi qua, Suzy phát giác càng lúc càng khó giữ lời thề của mình không bao giờ tưởng tượng về con trai của mình một lần nữa. Bất cứ khi nào Jack ở trong phòng, Suzy bắt gặp mình tình cờ liếc nhìn đũng quần của con trai. Đôi mắt nàng có ý chí của riêng nó. Khi chồng nàng Mike leo lên bụng nàng và đưa dương vật nhỏ của mình vào trong, hình ảnh không mong muốn về con cặc to dài của Jack lóe lên trong não của nàng như một tia chớp. Và khi ấy, sau vài cú nắc thông thường của mình, Mike rỉ vài giọt tinh dịch thảm hại của mình vào *** nàng, tử cung của Suzy khao khát dương vật to lớn mạnh khoẻ của con trai nàng, tinh trùng bị cấm...

Hiện giờ, Suzy Jenkins thực sự là một người phụ nữ tốt có chuẩn mực đạo đức cao nhất, nên lẽ tự nhiên những cảm xúc cấm kỵ đó khiến nàng hết sức bối rối. Suốt đời mình, nàng luôn luôn cố gắng làm những điều đúng đắn. Trước khi nàng vô tình nhìn thấy Jack thủ dâm, những suy nghĩ thèm khát tình dục với con trai mình chưa một lần xảy đến với nàng. Nhưng bây giờ, dù nàng đã cố gắng đến đâu đi chăng nữa, căn bản nàng không thể gạt bỏ dương vật khổng lồ của con trai nàng ra khỏi tâm trí của mình.

"Tôi là một QUÝ BÀ - ! Không phải mấy ... mấy CON ĐIẾM DÂM ĐÃNG LOẠN LUÂN ham muốn đứa con do chính mình sinh ra" Suzy thốt ra khi một ngày nọ nàng đang ở một mình, những giọt nước mắt giận dữ và xấu hổ chạy dài trên gò má đỏ ửng khi những suy nghĩ đồi bại lại một lần nữa hành hạ nàng. "Và mình sẽ vượt qua chuyện này!" Nàng đập nắm tay nhỏ của mình lên bàn ăn. "TÔI SẼ LÀM ĐƯỢC!

Phần 2

Sau đó, vào một buổi tối Jack bước vào phòng khách, chỉ mặc độc mỗi một chiếc quần đùi jockey*, và một chiếc áo sơ mi flannel*. Anh có một cương cứng lớn. Suzy lập tức cảm thấy cổ họng thắt chặt và trái tim nàng bắt đầu đập.
*shorts jockey: quần lót nhỏ cho nam: Thương hiệu thời trang Jockey được thành lập vào năm 1876 bởi Samuel T.Cooper tại thành phố Kenosha – Bang Chicago nước Mỹ, một người có rất nhiều ý tưởng sáng tạo cùng ý chí vươn lên mạnh mẽ. Năm 1935, cùng với sự phát minh ra những chiếc quần lót nhỏ (brief) dành cho nam gọi là quần short Jockey và được cải tiến với thiết kế chữ Y phía trước, có tác dụng tăng cường chức năng bảo vệ của sản phẩm, Jockey đã đánh dấu một cột mốc lớn nhất trong thiết kế của chính mình.
*flannel: Flannel là vải loại dệt, thường là từ sợi cotton, và không có mặt "tuyết". Thường dùng để may áo khoác loại mỏng, hoặc lót áo jacket, hoặc là sơ mi mặc vào mùa lạnh.....
"Mẹ ơi, mẹ có thấy cái quần jean đen của con không?" Jack nói. Anh không biết gì về tác động mà anh đã gây ra trên người mẹ mình.

"À, mẹ, ừ, mẹ… không biết ... ", Suzy lắp bắp.

Nàng vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng cố dời mắt khỏi đũng quần của con trai nàng - và thất bại. Jack nhận thấy sự bất thường của mẹ mình, thiếu bình tĩnh và lúng túng. Sau đó, anh thấy nàng liếc lén lút nhìn chỗ phình trong quần lót của mình. Mắt họ gặp nhau. Suzy thấy ánh mắt thăm dò của con trai và mặt nàng liền đỏ ửng, nàng nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Không thể nhầm lẫn được: Khỉ thật - Mẹ đang nứng! MẸ KIẾP! Jack choáng váng. Anh không biết phải làm gì, vì vậy anh chỉ đứng đó, không nói gì. Từ khoé mắt mình Suzy thấy con cặc bự của con trai nàng đang rộn ràng với mỗi nhịp đập của trái tim. Một cụm pre-cum nhanh chóng lan rộng ngâm ướt lớp vải cotton trên quần lót của anh ngay đỉnh của khúc phình lớn.

"Mẹ, ừm, mẹ không - không biết quần… quần jean của con ở đâu…" Nàng lại lắp bắp.

Jack đứng đó im lặng, săm soi mẹ mình. Suzy quằn quại trong chỗ ngồi của mình, né tránh ánh mắt như thiêu đốt của con trai.

Sau đó, Jack bắt đầu cởi quần lót của mình.

"Jack! Con… con đang làm gì vậy?" Suzy nói trong hoảng sợ. "Dừng điều này… này lại ngay lập tức!"

Jack không thèm trả lời nàng và bước ra khỏi quần đùi của mình. Suzy hoang dại nhìn con cặc khổng lồ của con trai. Một chuỗi dày pre-cum chậm rãi rõ xuống, đầu cặc căng tinh hung ác, đu xuống sàn nhà.

"Jack!" nàng rền rĩ. "Kéo.. quần… quần lót của con lên ngay - ngay bây giờ!"

hình khieu goi

hình khieu goi la gi ?

Chị lấy làm kinh hoàng vô cùng song vì không muốn em trai mình buồn, dẫu sao nó cũng xa vắng chị gần mười ngày qua cho nên chị làm thinh mặc dù rất đỗi mắc cỡ, ngại ngùng ; quả thật chị rất lấy làm khó hiểu vì sao thằng em chị lại có hành vi sàm sỡ với chị như thế, có lẽ nào đó lại là bản năng bẩm sinh không điều kiện của con người chăng? Tuy vậy nhưng khó có thể nào chị che giấu được cảm xúc lần đẩu tiên người con gái được tiếp xúc với con trai, chị phải thừa nhận rằng bản thân chị cũng cảm thấy hơi thinh thích khi bàn tay thằng em nhẹ lướt trên từng bộ phận nhạy cảm của chị ; phải nói là nó sờ đến đâu thì chị như là có vô số gai ốc mọc lên đến đấy. Hiện tại, nước bọt cứ liên tục rỉ ra nơi hai bên khóe miệng hai đứa nhưng không tài nào có thể nhểu xuống được vì chúng cứ nút mãi liếm lấy nhau đến mức độ gần như khô khốc cả khoang miệng ; bỗng chốc, không biết có phải do lỗi hai bàn tay thằng Đại hay không mà hai hột nút ốc nơi cổ và ngực chiếc áo đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng mà chị nó đang mặc lại bung hở ra một khoảng da thịt trắng hồng như trứng gà lột. Nó nhanh chóng rời môi xuống, úp mặt vào chổ hở hang ấy của chị mà hôn lấy hôn để, hít hà một cách thỏa thuê và phấn khích vô cùng khiến chị nó vừa quằn quại vừa run rẫy trong nỗi niềm sung sướng lẫn lộn với ngượng ngùng, tưng tức.
-Em…em…đừng…-Chị Nam thốt lên nấc nghẹn, hổn hển

Nó chẳng nói chẳng rằng, cứ hôn miết lên chổ ngực non của chị rồi nhẹ nhàng lần hai bàn tay lên tiếp tục cởi bỏ nốt hột nút áo thứ ba, thứ tư rồi thứ năm của người chị ruột ; chị nó vừa ngăn cản nó vừa có vẻ dường như chấp nhận, buông xuôi cho nên chẳng khó khăn gì mà trong giây lát, hai vạt thân áo trước của chị hoàn toàn được nó cởi mở dang rộng ra hai bên. Chị Nam thầm nghĩ cũng may là trong nhà chỉ có mỗi hai chị em chứ nếu mà có ai đi nữa chắc là phải độn thổ mất mà thôi vì trót lỡ phạm phải lề lối lễ giáo gia phong ; với kiến thức phổ thông của một cô gái vừa mới thi xong bậc tú tài thì bất kỳ ai cũng đều biết đây là chuyện bậy bạ không nên, là tội lỗi loạn luân chứ đừng nói riêng là chị. Lẽ đương nhiên là chị không thể nào không lấy làm thắc mắc tại làm sao mà cậu em trai cưng bé bỏng của chị lại có vẻ rành rõi từng thao tác yêu đương, ân ái, làm tình chẳng khác gì người lớn đến như vậy tuy dẫu sao vẫn còn lụp chụp, vụng về ; chị không sao ngờ được rằng nguyên nhân đầu độc thằng nhóc trở thành người lớn quá sớm như vậy chính là cái máy tính LCD nối mạng mà bố mẹ mua cho để trong phòng chị. Mặc dù đây là lần đầu tiên được dịp thực hành vận dụng kiến thức tình dục nhưng vì có lẽ thuộc lòng từng chi tiết trong truyện loạn luân “Dưa hấu Gò rùa” hoặc phim người lớn “Câu chuyện chị em” thành thử cho nên thằng Đại tỏ ra vẻ rất thuộc bài tuy có hơi lung túng, ngần ngại và thật không ngờ là nét non nớt, trẻ con của nó lại ngày càng làm cho chị càng cảm thấy sung sướng, phấn khích tột độ. Quả thật lúc này, sao mà nó lại tỏ ra rất là liều lĩnh mò mẫm hai bàn tay nó lên từ từ cởi hai vai áo chị nó xuống rồi sau đó, vừa phấn khích vừa sợ hãi nó lần lượt tháo hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị, hết cánh tay trái đến cánh tay phải đương nhiên là không thế nào mà không có được sự im lặng đồng tình của chị tuy thể hiện phần nào không rõ ràng cho lắm. Cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, chiếc áo đồ bộ hãy còn chưa cũ lắm mới lặng lẽ rời khỏi thân thể mỹ miều, trắng nõn của chị và rồi chính hai bàn tay thằng em chị cẩn thận để cất qua một bên vì sợ rớt xuống nền gạch bông sẽ dơ mất ; cũng chính hai bàn tay ấy đang rụt rè, ngần ngại nhẹ luồn xuống dưới vầng lưng thon thả, mềm mại của chị tiếp đó thật là chẳng ngờ, nó lại lần mò tháo hai cái móc sắt cài nối hai sợi dây chiếc nịt vú màu hồng mới tinh chị đang mặc che bộ ngực còn trinh nguyên con gái mơn mởn. 

Đến nước này đây, chị Nam quá đỗi ngỡ ngàng vì chị chẳng dè em trai chị lại tỏ ra ham muốn và khao khát đến mức độ cùng cực như thế này ; trong lúc chị còn đang lẫn lộn hoang mang với ngạc nhiên thì chị lại không thể nào ngờ được rằng cái áo ngực của chị đã không còn bó sát vào da thịt chị nữa mà đang từ từ tuột lệch xuống dưới và bàn tay phải thằng em chị cầm đặt qua một bên trên tấm nệm trãi giường. Thật chẳng khác gì hai gò núi tuyết trắng hồng nhô cao lên trên cao nguyên lộng gió, đôi gò bồng đảo chị Nam không ngớt nhấp nhô nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển gấp rút khác thường và bắt chước nhân vật thằng nhóc trong truyện Dưa hấu Gò Rùa, nó cúi mặt vùi sát vào giữa hai bầu ngực căng tròn, mềm mại của ngưởi chị ruột, sau những cái hôn lấy hôn để, miệng nó lần nhẹ ngậm nút lấy đầu núm vú bên phải của chị. Tuy thực sự là chẳng có gì cả nhưng dường như là đang có muôn vàn dòng sữa ngọt ngào, thơm béo ngầy ngậy dần dần tuôn tràn vào cổ họng nó và chị nó cảm giác có quá nhiều ốc ác mọc nổi lên khắp cả người khiến chị vừa quằn quại vừa rên xiết trong lúc hai bàn tay chị cứ mãi miết vày tới vò lui đầu nó khiến cho tóc nó càng lúc càng rối bù lên. Nó mặc kệ cho chị vò tóc nó thậm chí cào cấu nó hay đánh nó đi chăng nữa thì nó vẫn cứ thản nhiên bú nút vú chị đặng mà tìm kiếm nguồn sống chẳng khác gì đứa bé sơ sinh đang níu vú mẹ lấy hơi thở sống còn ; miệng thì ngậm nút còn bàn tay phải nó cũng không quên lần lên mày mò, nắn bóp bầu vú trái còn lại của chị tựa như người ta đang nhào bột làm bánh. Vậy là quan hệ giữa hai chị em lúc bấy giờ coi như không còn là hai chị em nữa mà trong ngôi nhà vắng lặng hơi người đã trở thành một cặp người tình thậm chí có thể nói đấy chính là một đôi già nhân ngãi non vợ chồng vì ranh giới giữa chúng hoàn toàn bị xóa nhòa không còn gì nữa cả và đêm nay, dĩ nhiên chúng không sao có thể ngờ được rằng lại có chuyện như thế này xảy ra. Một hậu quả tất yếu xảy ra từ những phút giây gần gũi, đụng chạm tuy thật nhỏ nhoi bình thường nhưng kéo dài triền miên những năm năm trời trôi qua vào hoàn cảnh rất dễ dàng bị lôi kéo, sa ngã : con chị đang ở quá tuổi biết yêu còn thằng em thì bị ảnh hưởng bởi những trang web đen thiếu lành mạnh. 

hình khieu goi

Sau khi Hoa đi về tôi thấy buồn buồn. Không phải tôi yêu Hoa mà buồnvì tôi xác định đàn bà chỉ là nơi cho mình địt mà thôi. Tôi nghĩ nếu Hoa về quê thì mình phải dừng đụ một thời gian. Dù óm tôi có nhiều con gái nhưng nghỉ hè nó về quê hết cả mà bạn học thì xa. Nên muốn có xxx để địt thì khá lâu mới có. Như vậy tôi làm sao chịu được. Lúc trước chưa địt nahu lần nào còn được chứ bây giờ đã phá trinh bốn năm em rồi thì dừng đụ 3 ngày đã không dược nói chi đến nửa tháng hay một tháng.

hình khieu goi

Xem hình khieu goi hay nhat 2014

Sau này, trong cuộc đời tôi cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần chinh chiến, nhìn các em từ vũ công nhà nghề cho tới cave tại mấy quán karaoke trình diễn mấy màn múa thoát y, nhưng tôi có thể khẳng định rằng chẳng một em nào, dù xinh như hoa hậu đi chăng nữa có thể mang lại cho tôi cảm giác như khi nhìn con nhỏ Phương Linh cởi áo. Dù chỉ là cởi một chiếc áo sơ mi mỏng và bên dưới nó vẫn còn nguyên cái áo vú, chẳng để lộ chút nào. Nhưng đi cùng với nó, còn là trải nghiệm đầu đời của một đứa con trai - thứ chỉ đến với mỗi người một lần duy nhất trong đời.

Con nhỏ Phương Linh đang ngồi. Tay nó mân mê hàng cúc lâu thiệt lâu. Dễ chừng 5 phút đồng hồ, nó mới cởi xong nguyên bộ cúc, nhưng nó vẫn khép cái áo sơ mi lại không chịu mở ra. Tôi ngồi đợi hoài, đợi hoài, muốn giục con nhỏ nhưng lại không dám mở miệng. Hồi lâu, con nhỏ lí nhí:

- Long quay mặt đi Linh mới cởi!

Tôi lại rùng mình thêm một cái, rồi như một con robot bị điều khiển từ xa, tôi từ từ quay mặt qua chỗ khác. Chỉ thấy tiếng vải kêu rất khẽ, nhưng từng tiếng như thể đập mạnh vào ngực tôi hệt như một trận rock điên cuồng. Chỉ nghe giọng con nhỏ run run:

- Xong rồi đó Long.

Tôi quay người lại, sững sờ. Da dẻ con gái mới lớn mềm mịn và căng đét, cái áo vú che được nửa bộ ngực, còn hở ra một khoảng trắng mịn màng. Vai con nhỏ đang co lại, 2 tay như vô thức che lấy áo vú, gương mặt nó đỏ ửng tới tận mang tai. Thằng nhỏ cũng đang sốc nặng, từ trong quần cộc đâm thẳng lên hiên ngang hệt như cột chống trời. Cũng hên, tôi đang ngồi nên con nhỏ nhìn hổng thấy. TÔi nuốt nước bọt liên hồi, mắt nhìn chăm chăm không nói nổi lời nào, cho tới tận khi con nhỏ hết ngượng ngùng xì một tiếng rõ to:

- Nhìn cái gì hoài vậy, cái đồ ham hố!

Tôi như giật mình tỉnh lại. Lắc lắc cái đầu một chút cho tỉnh táo, tôi buột miệng:

- Da của Linh trắng quá ha!

Con nhỏ vẫn ngại ngùng, nhưng nghe câu đó của tôi, gương mặt của nó giãn giãn ra một chút. Đàn bà mà, có khi đang bị hiếp dâm, nghe thằng kia khen có thân hình đẹp cũng âm thầm sung sướng. Tôi gạ tiếp:

- Linh chia bài tiếp đi ha!

Con nhỏ lắc đầu:

- Thôi, chỉ chơi vậy thôi. Linh nghỉ nè!

Tôi cụt hứng dễ sợ. Tuy nhiên, tôi đâu phải loại người dễ chịu đầu hàng. Tôi cầm bộ bài gom lại, vừa xào vừa kêu:

- Chỉ 1 ván nữa thôi. Linh ăn Long quá trời rồi, phải để Long gỡ chứ. Chỉ một ván nữa thôi mà!

Con nhỏ xem chừng cũng không phải dạng người có quyết tâm gì cao lắm. Nó lưỡng lự một hồi rồi quả quyết:

- Chỉ một ván nữa thôi nha.

Ắt hẳn nó cũng nghĩ cùng lắm nếu có thua, nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ lót trên người. Có điều, người tính không bằng trời tính. Ông trời ổng đã quyết định lấy đi đời trai trẻ của tôi bằng cách trao cho tôi một cỗ bài xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử. Nhưng mà tôi không có trách ổng. 

Quân bài cuối cùng trên tay con nhỏ hạ xuống, ánh mắt nó kì dị lắm nha. Đó là ánh mắt của một người nửa ham muốn, nửa phân vân. Hẳn trong đầu con nhỏ cũng đang nghĩ về cái bộ dạng của tôi như thế nào, có điều một chút ngại ngùng của con gái khiến nó chững lại. Ván bài đã xong, 2 đứa ngồi như trời trồng một hồi lâu, con nhỏ mới gượng nở ra một nụ cười:

- Ván cuối rồi, xí xóa nha Long. Linh mặc áo vào nha.

Cảm giác một kẻ đang nhịn đói 3 ngày, gặp đồ ăn chỉ được ngửi chứ không được chạm vào cực kì giống với tâm trạng của tôi lúc bấy giờ. Chẳng hiểu dũng khí ở đâu ra, tôi nắm phắt lấy cái tay con nhỏ không cho nó khoác cái áo đồng phục lại, giọng run bắn nhưng quả quyết:

- Không được, Long phải làm nốt cho Linh coi.

Con nhỏ cũng run cả người lên. Miệng nó lắp bắp cái gì đó nhưng không thành tiếng. Bộ dạng nó nửa muốn khóc nhè, nửa muốn tò mò coi, thành ra một thứ bộ dạng nửa con gái nhỏ e lệ, nửa đàn bà dâm đãng. Cổ họng tôi khô như thể 3 năm chưa uống nước, tim đập như ngựa phi. Rồi lấy hết dũng khí, tôi đứng thẳng 2 chân lên. Thẳng em vẫn đang trong cơn hưng phấn, đội nguyên cái quần cộc mà hô xung phong. Chỉ nghe con nhỏ "Á" lên một tiếng rồi la:

- Long làm gì kì cục vậy!

Tôi đang làm gì à? Tôi cũng không rõ nữa. Tôi còn không hiểu tôi đang làm gì thì làm sao nó biết? Nhưng trong cái lúc đó, bản năng mạnh mẽ của giống đực đang điều khiển tôi làm mọi thứ. Mồm miệng đầu óc tôi đâu còn suy nghĩ được nữa, nó chảy rần rật theo trong từng mạch máu tưởng như đang muốn vỡ tung ra. Tất cả mọi thứ đó, đa số là do bản năng điều khiển. Một thứ theo như phim Mỹ gọi - basic instinct - bản năng gốc.

Cái giọng la và chút sợ hãi của con nhỏ làm cho tôi bị kích thích nặng nề. Đôi mắt tôi đỏ sọng lên, máu dồn quá trời ở 2 nơi: gương mặt vào thằng nhỏ. Tôi đứng, con nhỏ ngồi, thằng nhỏ chĩa vô trúng mặt con nhỏ như kiểu cao bồi miền tây giương súng. Con nhỏ nhìn vô một hồi, quay mặt đi, thút thít khóc. Có điều, món nước mắt của nó đối với tôi lúc này không xi nhê gì nữa - tôi đang hành động theo bản năng gốc mà.

Tôi kéo tay con nhỏ, nói nhỏ:

- Linh quay lại đây coi.

Con nhỏ vùng vằng:

- Linh không chịu đâu, Long ăn hiếp Linh!

Ăn thịt nó thì tất nhiên tôi không dám. Tôi là người chứ bộ. Nhưng hiếp nó thì dám lắm. Trong lòng tôi đang có quỷ mà. Con quỷ ấy đang chỉ đường cho tôi, mà toàn là đường đúng hết trơn:

- Long ... không chịu nổi nữa đâu. Linh nghe lời Long đi, không chừng Long không kiểm soát được đâu đó!

Con nhỏ này có vẻ nhát dễ sợ. Cũng phải thôi, bữa nó bị thằng cốt đột hù nó cũng sợ muốn xỉu luôn, giờ chỉ có 2 đứa trong phòng và đứng trước nguy cơ bị hiếp, nó không sợ muốn khùng luôn mới lạ. Cũng may trước đây tôi đối với nó cũng nhẹ nhàng tình cảm, nên nó cũng không có cái sợ hãi như kiểu với thằng khỉ đột kia. Chỉ nghe nó run run giọng:

- Long ... bị sao vậy!

Tôi cũng run không có kém:

- Long ... bị muốn Linh quá đi!

Con nhỏ đang quay đầu lại. Chắc nhìn cái tướng tôi lúc đó kì cục lắm, lại hơi đáng sợ nữa với cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt đờ đẫn và một con cu đang căng hết sức. Nó nhìn tôi một hồi rồi có vẻ gì đó nửa như thương tâm, nửa như thấy kì cục rồi nhẹ giọng hỏi:

- Vậy ... Long muốn làm gì?

Thề có chúa, câu trả lời tôi muốn nói với nó nhất lúc đó chính là hét vào mặt nó thật to: "Anh muốn đụ em". Tuy nhiên, trên thực tế thì tôi vẫn chỉ có thể lắp bắp:

- Long ... không biết nữa, nhưng Long ... khó chịu quá!

Cảm giác khó chịu là có thiệt, nhưng đó là cảm giác khi mà sinh lý bị ức chế tới tận cùng, có điều con nhỏ tài lanh lại tưởng tôi khó chịu do bị bệnh. Cái nhìn của nó dành cho tôi có nhiều hơn những sự lo lắng:

- Ủa, Long bệnh hả?

Câu nói của nó khiến tôi như đang bơi lóp ngóp giữa biển vớ được một cái phao cứu sinh lớn thiệt lớn. Tôi vốn trước giờ không phải đứa trẻ thật thà gì lắm, tuy nhiên cái vụ nói dối lần này khiến tôi mỗi lần nghĩ lại không khỏi đỏ mặt.

- Long cũng không biết nữa. Nhưng mà Long khó chịu quá đi. Nghe người ta nói ai bị như Long mà không chữa được, coi chừng bị khùng thiệt đó!

Con nhỏ rõ ràng ranh ma về nhiều thứ, nhưng ba cái vụ thầm kín của đàn ông thì nó vẫn chỉ là cô bé học lớp 10, làm sao biết được. Cái bộ dạng của tôi lúc đó chắc cũng giống người đang bệnh lắm nên hiệu quả cũng rõ rệt à nha. Con nhỏ mặt mũi sợ tới muốn khóc:

- Thiệt hả, vậy Linh kêu bác sỹ nha!

Thằng nhỏ của tôi nếu biết nói, ắt hẳn nó sẽ la "Ối giời ơi" một tiếng thiệt to. TÔi cũng muốn la vậy, nhưng làm vậy không giống người có bệnh cho lắm. Tôi làm đôi mắt đờ đẫn, dòm vô áo vú nó, nói nhát gừng:

- Không... không được đâu. Long giải tỏa là ... nó tự hết ... mà.

Con nhỏ mặt càng khó hiểu:

- Long giải quyết nó làm sao?

Tôi nắm chặt lấy tay con nhỏ, lấy hết can đảm đặt tay vô ngực nó. Nó rùng mình một cái. Da dẻ con gái mát lạnh, cặp vú mềm mại làm đầu óc tôi như có tia điện xẹt qua, dù mới chỉ sờ sơ sơ ở phía bên trên ngực. Con nhỏ giữ chặt lấy tay tôi, hoảng sợ:

- Long... Long muốn làm gì vậy?

Tôi như thể đang mộng du, lắp bắp một câu:

- Long ... muốn ngủ với Linh.

Rồi không để nó kịp phản ứng, tôi kéo phắt chiếc quần cộc xuống. Nguyên đám lông rậm rì lộ ra, ngay chính giữa là thằng em đang ngỏng nòng pháo cao chất ngất. Con cu của tôi đang bị kích thích tới mức cao nhất, cứng hệt như một thỏi thép nguyên. Trong cái giây phút tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, tôi phảng phất thấy trong mắt nó ánh lên một tia hưng phấn. Nhưng cái ánh mắt ấy qua rất nhanh, thay vào đó là tiếng khóc òa dữ dội. Con nhỏ nằm sấp xuống giường tôi, 2 tay che mặt, khóc như mưa như gió.

Tôi mặc kệ nó khóc hay không, tôi nằm đè hẳn lên cặp mông bự chà bá đang rung lên theo từng nhịp khóc. Con cu nóng ruột cọ liên tục vào giữa cái khe mông con nhỏ. Còn cách một lớp váy và quần lót, nhưng cái ấm áp và hấp dẫn của nơi thầm kín nhất của con nhỏ tôi vẫn cảm nhận được. Tôi đang rơi vào một cái trạng thái y hệt như thằng khỉ đột hôm bữa, tôi quắp chặt lấy con nhỏ, chim nhấp nhấp vô chỗ đũng quần, mặc cho da thịt cọ vào vải nghe rát rạt.

Con nhỏ chống cự thấy ghê luôn. Một tay nó ôm chặt lấy áo ngực, tay kia giữ thật chặt cái váy và quần lót, 2 chân khép chặt lại. Tôi dù khỏe hơn nó nhiều nhưng không làm sao sờ vô ngực hay cởi đồ nó ra , chỉ còn nước đem xé tan ra. Nhưng làm vậy có hơi bạo lực quá, mà nó cũng không có hợp với tính của tôi. Có điều lúc đó tôi đâu còn thời gian để nghĩ, chỉ kịp nói một câu qua hơi thở gấp:

- Long ... xé đồ của Linh ra đó!