Hinh liem lon

Có lẽ chẳng ai lại nghĩ được rằng sau 1 năm phiêu bạt, bôn ba khắp trong nam ngoài bắc vừa để trốn tránh vừa để lập lại thời thế, cuối cùng người yêu một thời của Lan sex cũng mò về được địa bàn cũ và bắt mọi mối liên lạc để tìm kiếm cô khắp nơi. 
Nhiều người nói giang hồ là vô tình, nhưng Quang thì không tin, 1 năm trước, sau vụ thanh toán nhau tại cầu Bình Hòa, người yêu của Lan sex đã bị chém cụt mất một ngón tay, hắn được đàn em cứu thoát rồi đưa vào trong Nam lánh nạn, vết sẹo trên mặt Lan cũng xuất hiện từ sau vụ đó. Những tưởng chuyện ân ái giang hồ đến đây là hết, thế nhưng gã đàn ông kia dường như lúc nào cũng canh cánh trong lòng chuyện tình cảm với cô, biệt tích sau 1 năm, tưởng như sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại, nhưng cuối cùng Tuấn “rồng” vẫn tìm về. Hắn đã thay đổi đi nhiều, không ầm ỹ, không phô trương, chỉ có dáng vẻ lạnh lùng là vẫn còn nguyên vẹn. 34 tuổi không phải là một con số nhỏ với số kiếp của một tên giang hồ, chinh chiến nhiều năm như thế nhưng đổi lại hắn vẫn chẳng được gì, tiền bạc đi hết vào những lần chạy tội cho đàn em và thuốc thang cho chính mình. Vất vả lắm Tuấn rồng mới dàn xếp giảng hòa được vụ ân oán năm xưa nhưng hắn cũng chẳng màng chuyện sẽ quay trở lại Bắc để lập nghiệp, cuộc sống trong Nam của hắn đã dần ổn định với 2 quán karaoke mang tên mình, làm ăn hợp pháp và tránh những động chạm không cần thiết. 
Lần quay trở về này, Tuấn chỉ có một mục đích là tìm Lan, hắn nghe người ta kể lại sau vụ đó Lan bị trả thù, rồi phải trốn tránh khắp nơi, sống cuộc sống đầy khốn khó.. Nghĩ đến người phụ nữ đã vì mình mà phải chịu khổ như vậy Tuấn cố gắng thu xếp mọi chuyện rồi cùng bọn đàn em đáp chuyến tầu quay ra Bắc để đón Lan…
- Nếu chị không còn ở đây nữa, em có buồn không ? Đưa đôi mắt u buồn lên ngắm nhìn bầu trời đầy sao, chân đung đưa ở độ cao tầm 4m, từ trên mái ngói ngôi nhà cũ kỹ, Lan đã hỏi Quang như vậy.
- Chị sắp đi xa à ? đôi mắt Quang vẫn tĩnh lặng, không biến sắc, nó là đứa con trai không nhiều cảm xúc kể cả lúc bé.
- Uh, anh Tuấn trở về tìm chị, muốn đưa chị vào Nam, chị đã nghĩ anh ấy phải quên chị từ lâu lắm rồi ấy ! Vậy mà…
- Vào đấy, chị sẽ làm gì ? có phải sống một mình như thế này không ? 
- Chị chưa biết mình sẽ làm gì, nhưng từ nhỏ chị đã thích bán hàng, lần nào đến lớp chị cũng cố tìm bằng được một vài thứ để bán cho bạn bè. Mà chắc là sẽ không sống 1 mình đâu…
- Mẹ em nói, nơi nào có những người ta yêu thương thì nơi đó là nhà ! Em nghĩ chị nên đi, ở đây chẳng có ai chăm lo cho chị cả…
Đưa tay lên xoa đầu Quang, Lan sex mỉm cười, có lẽ cô cười vì lời nói ngây ngô nhưng vô cùng ấm áp của đứa em nhỏ mà cũng biết đâu cô đang cười cho chính cuộc đời lắm trái ngang của mình :
- Chẳng phải ở đây chị vẫn có em chăm cho đấy thôi ?? Mà sao em còn bé mà lại nói được nhiều câu triết lý như người lớn thế nhỉ ? Kiểu này lớn lên là sẽ tốn gái lắm đây !
Với tay bẻ một ngọn cây nhô ra từ ngôi nhà sát vách, Lan sex từ biệt :
- Chiều mai chị sẽ đi chuyến tàu lúc 4 giờ, mọi thứ anh Tuấn đã lo xong cho chị, sau này có tin gì, chị sẽ viết thư về cho em. Nói với mẹ, chị Lan gửi lời cảm ơn nhé. 

Nhưng sau đó Lan sex đã không lên chuyến tàu lúc 4h khởi hành vào Sài Gòn, câu nói cuối cùng của Quang mà Lan nhận được đã khiến cô thay đổi quyết định, đó không phải là một lời chào, cũng chẳng phải một lời chúc, mà là một câu hỏi đầy trách móc: Vậy còn mẹ ruột của chị thì sao ??

Lan đã rời nhà gần 10 năm, đã sống với đủ mọi cảm xúc trong đời, chưa bao giờ cô nghĩ sẽ quay trở lại với nơi mà mình đã sinh ra và gặp lại người phụ nữ mà cô vẫn thường gọi là mẹ. Nhưng hôm nay thì khác, 1 năm qua đủ để Lan nhìn lại và ngẫm nghĩ về mọi việc, sắc đẹp đã không còn, sự vui tươi trẻ trung cũng không còn, cái phom người đẹp dáng chuẩn, mông to ngực tròn cũng sẽ dần mất đi, và đây không phải là điều 10 năm trước cô sẽ nghĩ tới. Nếu như Tuấn rồng vẫn quay trở về để tìm cô và chấp nhận mọi thứ đã thay đổi kể cả vết sẹo dài trên gương mặt xinh xắn thì có lẽ nào cô không thể quay về để nói lời xin lỗi với mẹ ??
Trong bức thư đầu tiên mà Lan gửi về, Quang đã biết thêm về chuyện Tuấn và Lan đã quay về để tạ lỗi với mẹ, hai người họ cũng dự định sẽ tổ chức đám cưới vào dịp cuối năm, Lan đã đi làm lại vết sẹo và gương mặt đã xinh xắn trở lại như xưa…
Với Quang, Lan sex là một mảnh ghép ký ức vừa vui lại vừa buồn, chẳng phải tuổi thơ ai cũng có được cho mình một bà chị gái ngang tàng nhưng đầy tình cảm như vậy, tập xe cho Quang những buổi chiều, sáng sáng dậy chạy thi xem ai mệt trước thì thua, nhiều hôm 2 chị em còn đóng cửa, bịt lỗ, mỗi người cầm một cái gậy to để…đánh chuột, mưa thì đi chơi dưới mưa, bắt chuồn chuồn, bắt ếch, nắng thì đi câu cá, tắm sông, dậy bơi cho bà chị sợ chết ! Nhiều hôm mất điện, 2 đứa còn leo lên mái nhà nắm ngắm sao, mỗi đứa ước mơ về một điều xa xăm cho riêng mình. 1 năm 12 tháng 365 ngày dù ít thật đấy nhưng vậy là đủ để Quang có được cho mình miếng ghép đầu tiên về một người phụ nữ…
“Nếu sau này được trẻ lại và gặp một người như em, chị sẽ yêu hết mình ! thật đấy !” 

hinh liem lon

Nàng ư ứ lên vài tiếng, rồi nhũn người trong tay tôi Tôi dìu Kim ra khỏi phòng tắm, bước lui về chiếc giường rộng. Kim quàng hai tay ôm lấy cổ tôi, giữa lúc hai bàn tay tôi dang vuốt ve thân hình nàng. Tôi bấu hai gò thịt vun trên đôi mông trần của nàng mà lòng rạo rực vô cùng. Da thịt đàn bà mới tắm thật mát lạnh và trơn đáng. Nàng ưỡn người về phía trước; theo sức kéo của tôi, và nẩy sát mu ép vào giữa đáy quần short tạo cho tôi một cảm giác sướng khoái lạ kỳ.

Con cu của tôi đã cương cứng lên tự bao giờ. Tôi nhận biết được nó đang cộm vun lên bên trong chiếc quần short ngần của mình. Trống ngực tôi đập liên hồi vì xúc động. Tôi biết cơn ân ái nàng dành cho tôi dã chín mùi. Thân thể nàng oằn oại theo nhịp ve vuốtj của tôi. Tôi đẩy cho nàng ngả nhẹ xuống giường, và không chần chờ, gllc xuống banh hai chán nàng rộng ra, ụp mặt mình vào cánh hoa đào đang hé mở giữa hai đùi nàng bên dưới.

Khi dôi môi của tôi vừa tiếp xúc với mép vành vun ứ bên dưới lồn của nàng, tôi đưa sâu chiếc lưỡi của mình quét vào tận đáy sông để thấy được người nàng trân cứng cùng cảm khoái. Nàng thò tay xuống bấu lấy mớ tóc đàng sau gáy tôi, thịt thịt từng hồi theo nhịp sướng do môi lưỡi của tôi đang đem đèn cho nàng. Tôi nghe hơi thở nàng dồn dập, và tiếng rên nho nhỏ của nàng đã thoát ra bờ môi.

Suốt có đến mấy phút đồng hồ tôi không ngừng liếm bú lồn từng hồi nơi vùng ám hộ giữa hai đùi nàng. Phải nói rằng chưa bao giờ tôi có dịp bú lồn một người con gái một cách say mê như vậy. Có lẽ khi tự dưng không dơi mà được nàng dâng hiến cho tôi một cách dễ dàng như vậy đã làm cho tôi thêm phần hứng chí. Hơn nữa, thân thể nàng vừa tầm xong, mùi da thịt thơm lừng xà bông ‘tã làm cho tôi cảm thấy sảng khoái vô cùng. Do đó chiếc lười và đôi bờ môi của tôi đã như một đứa trẻ háu ăn. Tôi bặm, mút, liếm, bú và ngoáy sâu vào trong lồn bên trong tận sâu cùng hang lỗ của nàng, làm cho sướng chết nàng luôn.

Mới đầu tiếng rên của nàng còn nho nhỏ, nhưng từ từ khi cơn sướng đã lên đến độ, nàng không còn rên nữa mà nghiến răng, bắt đầu rít lên những tiếng la khoái lạc. Thân hình nàng lúc uốn cao, vòng lên như chiếc cầu, lúc hạ thấp xuống nẹp giường, ]ục nẩy ngực, lúc ển mông, oằn oại như con giun để giải tỏa cơn sướng khoái lạ đời…

Cuối cùng, nàng không còn kìm chế được nưa. Kim hét lên từng chập:
- A… a… á… Anh ơi… Bú nữa đi anh… Bú lồn em nữa đi anh. . . Ô , s ương quá . . . Anh ơi . . .

Tôi tiếp tục gục mặt vào, cắm sâu lưỡi tôi vào tận đáy đào nguyên:
- Ôi sướng quá, sướng lồn quá anh ơi… Anh bú lồn em sướng quá, quá anh ơi… Sướng quá điiiiii…..

Hai bàn tay nàng quờ quạng, khi cơn sướng đã tràn ngập. Bất thần nàng vùng dậy, lấy tay chụp bắt con cu cương cúng bên trong chiếc quần của tôi. Nàng chồm người lên , tháo tung chiếc dây lưng chiếc quần short của tôi ra, vừa hấp tấp kéo quần tôi xuống, vừa thều thào hổn hển…

- Cu anh đâu? Cặc anh đâu rồi . . . Em muốn . Em muốn bú cặc anh Cặc đâu, cu đâu… Trời ơi, cặc đâu rồi?

Trước cơn động tình của nàng, tôi biết ràng đã đến lúc Kim sẽ làm cho da thịt của tôi được tiếp nhận cảm giác khoái lạc. Tôi đứn.g dậy cạnh bên mép giường, rồi thọt chiếc quần short cho nó rơi hẳn xuống nền nhà, để cho con cu cương cứng của mình được bung ra thoải mái.

Khi tôi còn đang vươn vai kéo chiếc áo thun qua khỏi đầu, thì bỗng nghe một cảm giác ấm nóng tràn lan khắp thân thể mang theo cơn sướng khoái kinh hồn. Không cần khó khăn lấm, tôi cũng biết được đôi môi nàng đã ngậm dính con cu của tôi rồi.

Thì ra khi vừa thấy chiếc quần short của tôi tuột xuống, nàng đã không còn chờ lâu hơn dược nữa, nên nhanh chóng chồm dậy chụm bắt lấy phần da thịt lủng ]ầng cứng ngắc của tôi mà táp vào miệng. Nàng nhẹ nhàng đảo chiếc lưỡi mềm mại liếm chung quanh vòng ngấn đầu, và bú lấy nhè nhẹ.

hinh liem lon

hinh liem lon la gi ?

##Mình ko tin vào mắt mình nữa##
Trời ơi, Dì đang ngồi xổm khoanh 2 tay lên đùi trên bồn cầu ngồi bệt hình như là đang đi tè thì phải,thấy mình thì Dì tròn mắt, đỏ mặt,ú ớ,xong cúi mặt xuống,lấy tay che \./ lại, nhưng vì đang tè nên nước tè cứ bắn hết vào tay Dì,hic, Dì cố gằng che lại trong rất tội nghiệp, rồi Dì cố gắng kéo váy xuống nhưng vì cái váy công sở lại vì đang ngồi trong tư thế đó nên cũng không sao che hết đc, xong cúôi cùng Dì thả 2 chân xuống ngồi bệt luôn, mình vẫn nhìn nhưng hơi cúi mặt xuống, nhưng mà vẫn nghe tiếng "rỗn rỗn" vì nó vẫn đang chảy, ước váy và có vài tia bắn cả ra sàn nhà tắm.

Dì cúi mặt và quay về phía bồn tắm.Mình choáng váng bật ngửa tính chạy ra ngoài nhưng mà hoàn cảnh không cho phép mình ôm đít lại cái bồn cầu kia tuột quần ra ngoài thụp xuống thì:”tẹt tẹt tẹtttttttttttttttttttttttttt” mặt dù cảm giác rất là phê nhưng đầu óc thì trống rỗng, lúc đó mình có quay sang Dì thì thấy Dì đang cúi mặt lấy 2 tay cố gắng kéo cái váy xuống nhưng tiếc nó lại là váy cứng lại đang ngồi nên kéo rất khó khăn gượng gạo, Dì cố gắng quay mặt về phía bồn tắm mình có liếc sơ qua và hình dung lại những j mình thấy, thì mình hình tượng ra chùm lông đen, thưa, mảnh và cả cái bím hồng hồng hơi ươn ướt thì phải(lúc mình vào thì Dì giật mình và cố kìm), lúc đó thì mình ko dâm tặc và nghĩ sâu xa như vậy, nhưng khi bình tĩnh mà nhớ thì nó là như thế nhé.Rồi mình nhanh chóng làm xong rồi đứng dậy kéo quần lên đi ra ngoài và khóa cửa lại lên phòng lấy đồ, lát tắm.hic hic, ngồi trên phòng mà bao nhiêu hình dung của đứa con trai đang tuổi xuân phơi phới nhảy loạn xạ trong đầu mình.
Lát sau, mình cũng nghe thấy tiếng mở cửa phòng WC tầng 2 và dì bước vào phòng Dì rồi, mình mở máy tính đá 2 trận FF rồi xuống nhà tắm, tắm, mình leo vào bồn tắm ngâm mình mà con chym cứ dựng đứng và cứng ngắt, cảm giác cứ bồi hồi và…. Mình không phủ nhận là mình từng xem phim heo, tuy nhiên rất ít và lần đầu xem cũng là năm lớp 8, nhưng cũng khá lầu rồi mình sống lành mạnh và ko xem nữa, nghĩ buâng quơ rồi xả nước lên phòng ngủ thì đang phê phê nghe tiếng Dì mở cửa phòng gọi:

- Xuống…xuống ăn cơm trưa đi con.
- Con no rồi_Mình ngái ngủ trả lời.
- Hả???_ rồi chạy thằng xuống nhà dưới.
Lúc đó thì mình ko hiểu tại sao Dì lại như vậy, nhưng bây giờ thì mình đã hiểu lúc đó dì nghĩ gì.Ngủ 1 giấc tới khoảng 4h rưỡi thì mình thấy khó chịu và cảm giác cứ rừng rực, khùng điên luôn ák, khó chịu value, mà cứ hình dung về cái lúc trưa mình thấy được…. cái mà ai ai cũng bít à cái j ak (You know Who- version You know What) và rồi mình cũng bật máy lên và vào gg gõ cái j thì các thím cũng mường tượng ra nhỹ.
Hic, bần tăng thật tội lỗi, hình như là bộ phim về 1 em Mỹ thì phải cũng kéo link chứ xem onl thì mờ lắm, hình như kéo là 1Gb3 thì phải, éo nhớ rõ, ngồi chờ down thì bụng sôi sôi nên xuống kiếm j ăn thì nghe thấy tiếng dì đang băm cái j đó, mình bước xuống khỏi cầu thang thì hình như Dì bắt gặp tiếng chân mình nên Băm vào cái thớt như đúng rồi,ầm ầm ầm, mình hết hồn, Dì quay lại thì thấy Dì đỏ mặt đừng hỏi, phải nói là đỏ như Gất, Dì bước lại tủ lạnh nhìn vào tủ lạnh nói:
-Ăn ram(nem rán) đỡ đi, Dì đang nấu.
Rồi lấy cái dĩa ra đang chuẩn bị đặt lên bàn thì mình nói:
-Hồi trưa, con bị đau bụng nên hấp tấp….._thì bất chợt như Dì lỡ đánh rơi đĩa vậy làm xuống bàn 1 cái Tum rồi cái đĩa xoay nửa vòng, nhìn mặt Dì như kiểu hoảng hốt. rồi Dì gật đầu đi lại chỗ bếp khuấy khuấy, nấu nấu, Lát sau ăn cơm trong im lặng rồi mình lên phòng.Nằm xuống và ngủ tiếp(mình ngủ rất nhiều nhé, không biết tại sao luôn),khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi………….P/s:Mình đang kiếm cái video phù hợp cho chap này, nên hơi lâu mới có chap mới, các thím thông cảm ^

hinh liem lon

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

hinh liem lon

Xem hinh liem lon hay nhat 2014

Hưng nói nhỏ:
“Thân thể bà Ngọc đẹp quá!”
Ngọc ấp úng:
“Lúc tối có kẻ . . hiếp người. . . . . . . . . . . . khiếp quá!”
Hưng chửa thẹn:
“Hưng quá say! Nên không biết ai? Xin lỗi!”
Ngọc hỏi lại:
“Bây giờ biết rồi. . . mà vẫn . . . làm. !!”
Hưng tới luôn:
“Biết xong, mặt mủi. . . . . làm mới. . . . . đã!”
Ngọc hứ lên, đôi mông nàng cựa quậy nhẹ khi ngón tay Hưng thụt vào lấy ra đi sâu vào âm hộ, Ngọc hẩy nhẹ mông lên nói trong hơi thở bắt đầu hổn hển:
“Nhứt định. . . . . không cho Hưng làm đâu!”
Hưng đưa môi vào núm vú, liếm nhẹ nói:
“Không cho. . . . thì cũng làm thôi!”
Hắn đưa lưỡi liếm từ từ đến rốn và nhẹ nhàng xuống thêm phía dưới, xâm nhập vùng cấm địa. Ngọc dạng chân khi hắn liếm mạnh vào vùng nhậy cảm, mòng dóc hé lộ đỏ tươi, nàng hẩy âm hộ cho thật sát môi miệng hắn. Con hơn cha nhà có phước. Thằng nhỏ làm Ngọc ngất ngư. Nó bú lồn sành sõi tuyệt vời. Cái lưỡi mạnh khỏe của Hưng vẫn hùng dũng đánh vào yếu huyệt, chất dâm thủy ứa ra òa vỡ, Ngọc rên rĩ: ” Trời ơi! Hưng. . . . . giết tôi rồi!. . . . sướng quá Hưng Ah ah ahah. . . . Hưng ơi!. . . !”

Tháng Tư trở về Luân vào nói với Ngọc: “Má và chị Hoa sinh nhật cùng tháng, nên Hưng và con muốn tổ chức một buổi mừng sinh nhật cùng ngày cho vui. Tụi con tính hết rồi. Chúng ta rũ nhau đi ăn, sau đó khiêu vũ. Má nghĩ sao?”

Ngọc vui vẽ nhận lời. Đến ngày hẹn bên nhà Hoa, nàng cũng sửa soạn áo quần thật đẹp cho buổi tối nay. Luân nói với Ngọc: “Con qua đón chị Hoa, còn thằng Hưng đón má, đi như vậy cho nó tình!”Ngọc nhìn Luân con mắt nhều ý nghĩa. Nhưng Luân vẫn chưa biết mẹ hắn đã làn chàn với Hưng từ khuya rồi. Hôm nay ngọc trang điểm thật kỷ, nàng mặc một cái một cái váy nhung dài ôm sát người. Trời cho nàng một thân hình bắt mắt, hấp dẫn, quí phái. Bên kia Hoa lại đơn giản hơn, tuy nàng chọn rất kỹ chiếc váy đầm đồ tơ mỏng và ngắn, như muốn khoe đôi chân dài, có lẽ nàng trẻ hơn Ngọc. Buổi tiệc nhỏ nhưng trong nhà hàng sang trọng. Luân và Hưng thuê nguyên một nhóm ca nhạc để hát bài mừng sinh nhật. Tiệc tàn, hai nàng đều vui mừng vì có những đứa con ngoan. Luần đề nghị với Ngọc: “Thôi! Tối nay Hưng chở má đi khiêu vũ và con với chị Hoa đi riêng. Sinh nhật nầy đặt biệt mà!” Ai cũng đồng ý va mừng trong bụng. Đôi má của Hoa và Ngọc ánh lên nét hồng đỏ vì rượu, nhưng trong lòng xôn xao râm rân gợi cảm vì biết tối nay hai thằng nhỏ sẽ đần mình một trận nên thân.

Từ thành cửa sổ trên lầu trông xuống phố xá đèn đuốc ban đêm vẫn còn sáng, mọi người đi đứng qua lại. Nếu tinh ý người ta nhìn lên nhìm thấy hai tay Hoa bám chặc vào thành cửa sổ như đang dòm xuống giòng người đàng qua lại. Chiếc váy đầm tơ mỏng Từ phía sau Luân đã kéo đến ngang hông. Đôi Mông không quần lót nhô về phía sau, khi Luân kề sát dương vật mình đẩy thật ngọt vào âm hộ của Hoa nắc từ tốn. Vừa trông xuống phố vừa cảm giác âm hộ rần lên , cơn sướng từ những cú hẩy tới của Luân len vào cơ thể, Hoa bám chặc tay vào thành cửa rên khẽ những tiếng nho nhỏ. Nếu những người đi dưới đường phố chỉ tinh ý chút đỉnh người ta sẽ nghe tiếng rên gợi dục của nàng. Nàng như muốn gục xuống, Luân phải cố giữ thật chặc đôi mông nàng. Vẫn chiếc váy đầm tơ lụa, Hoa vẫn đứng nhìn xuống phố, thân hình nhấp nhô như sóng, những chất dâm thủy từ âm hộ rĩ ra len xuống vòng háng. Phía sau Luân vẫn bền bỉ đẩy tới những cái thật mạnh. Dương vật chàng kéo ra dút vào ngon lành, dưới phố mọi người vẫn vô tình đi qua. Thêm một sinh nhật tuyệt vời đi qua đời Hoa

Trong chiếc xe dạo phố, Ngọc vẫn ngồi nghiêm chỉnh quí phái bên Hưng. Nàng không thích khiêu vũ, vì nàng không thích chỗ đông người, Hưng rũ Ngọc đi dạo phố đêm, nàng thích lắm, trên xe chỉ hai người Ngọc thoải mái hơn. Lối xưng hô cũng lạ tai. Ngọc gọi Hưng trống không và hắn gọi nàng là bà Ngọc. Ngọc nhìn thấy Thuận trong Hưng, trẻ, của mùi con trai quyến rũ. Sau đêm hai người biết nhau, Ngọc nghe hồn trẻ lại. Nàng đã ngủ với thằng con trai còn nhỏ hơn con mình. Lạ thật!nàng chẳng thấy gì xấu hỗ. Xe chạy êm ái Ngọc cất tiếng:
“Sao Hưng không nói tiếng nào vậy!?”
Hưng cười quây qua nàng nói:
“Hưng đang nghĩ tối nay tụi mình làm tình như thế nào. . . . . cho đã!”
Ngọc nẫy lên:
“Ê! Mình đàng hoàng nha!Cấm hẳn!”
Hưng tiếp:
“Cấm thế nào được, Chày đã vô cối rồi hì. hì. . . hì”
Ngọc cười to nói:
“Kệ ai! Đây không cho vô đâu. . . nhỏ!”
Hưng nói:
” Không cho vô ai thèm. . . cho biết!”
Ngọc tiếp lời:
“Tìm mấy cô khác đi. . . !Của nầy già rồi!”
Hưng tới luôn:
“Già mà nước nôi đầy đủ. . . . gấp ba lần trẻ. . hì. . . . hì!”
Ngọc nói:
“Sao biết còn nước nôi!”
Hưng ngó sang rồi nói:
“Đã vào ngoáy rồi. . . mới biết chứ!”
Ngọc in lặng vai giây nói:
“Con nít quỉ!”
Hưng cười lớn phóng xe bon bon. Khi ngang qua tiệm bán đèn cầy hắn dừng lại ghé vào mua một số đèn cầy rồi trực chỉ nhà Ngọc.
Nến được thắp trong nhà thay cho đèn điện. Cái bập bùng ánh sáng làm không gian thật lãng mạn trữ tình. Trời tháng Tư bên ngoài còn lạnh. Lò sưởi được thắp lên, nổ lách tách, hai người chung nhau đốt trong tiếng cười. Ngọc đến máy hát, tiếng nhạc cất lên trầm bỗng qua tiếng hát Ý lan: “Một lần nào cho tôi gặp lại em. . . Đôi môi đó. . . đến nay. . . còn nồng!” “Chưa gặp em. . . . . tôi đã biết rằng. . . có nàng . . . như trăng. . . !”Hưng và Ngọc dìu nhau trong tiếng nhạc, tay hắn lần lên kéo nhẹ phẹt mơ tuya xuống, những áo quần từ từ rơi chung quanh thảm, hai cơ thể trần truồng ôm nhau theo tiếng nhạc. Đôi gò hồng đào nhô ra thú vị, tay Hưng lần xuống ôm đôi mông Ngọc nhấc lên kéo mạnh vào người, hai bộ phận sinh dục cà cợt trêu nhau thú vị. Điệu nhạc vẫn trôi quanh, hai môi gắn liền. Khi Ngọc nẫy chân lên dương vật Hưng cương cứng tiến vào âm hộ Ngọc ngọt liệm ướt nhẹp. Tiếng nhạc vẫn buông lơi ” Mắt xang. . . là bóng dừa hoang dại. . . âu yếm nhìn em không nói năng. . . Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ. . . !”Hai bộ phận sinh dục dính chặc nhau không rời, Hưng bế nàng đi theo tiếng nhạc với thân thể lên xuống khi miệng Ngọc phát ra riếng rên. người đàn bà gần đến tuổi hồi xuân đạt được khoái cảm nhất trần gian. Mông nàng nhíu lại, âm hộ co bóp chặt vào dương vật Hưng, hắn nhẹ nhàng thả nhẹ hai thân thể xuống thảm. Những cú dập liên tục không ngừng theo giòng âm thanh cuống quít hoang lạc tận cùng trong tiếng bập bùng của lửa tình cháy đỏ.

Cái tin Ngọc bi ung thư thời kỳ cuối làm chấn động tinh thần mọi người. Nàng từ chối gặp Hưng, cho đến ngày mãn phần. Nàng chỉ nhắn với Hưng theo lời Luân vài chữ là nàng rất cám ơn, vậy thôi. Hưng gục xuống trên phần mộ khi mưa âm thầm qua rơi rớt trên vai chàng. Sau đó Hưng bỏ đi biền biệt chẳng biết hắn đi đâu.

Hoa bước vào tuổi 40 vẫn đẹp lộng lẫy. Nét đẹp của loài trái cây chín mùi ngọt lịm, . Bỗng một hôm nàng tuyên bố với Luân là nàng lấây chồng. Luân chới với, nhưng vãn bình tỉnh theo chân Hoa về nhà nàng. Hoa lấy ra một tấm hình người đàn ông da trắng người Mỹ lớn tuổi, nàng nói:
“Tui sẽ có chồng, tuổi tác mình chênh lệch quá Luân ơi. Thằng cha nầy nhà giàu, theo tui quá, nên tui quyệt định!”
Luân buồn bả:
“Chị có chồng. . . thì em chúc mừng. . . có nghĩa từ đây mình. . . . hết gặp nhau!”
Hoa phá lên cười:
“Hết chó gì. . . muốn đụ là mình đụ thôi! Ai cấm, chả cấm tui bỏ chả ngay! Tui là của Luân mà. . . nhưng Luân cũng phải có vợ, đẻ con, còn tui già rồi”
Câu nói của Hoa làm chàng mủi lòng, hắn ôm nàng hôn say đắm. Tay hắn thò xuống xoa âm hộ Hoa nói: “Cái nầy của tui nữa nha!” Hoa cười tay tìm dương vật Luân: “Cái chày thịt nầy có lấy vợ thì cũng còn của tui nha!”Hai người lại hôn nhau đắm đuối khi Luân mở từng hạt nút áo của Hoa ra.

Hoa gọi Luân trong tuần trăng mật của nàng:
“Luân, ở đây. . . chị cô đơn quá!”
Luân hỏi:
“Chị đang ở đâu?”
” Bahama, Trong khách sạn hải đảo”
Luân nói:
“Chồng chị đâu?”
“Vừa làm ăn xong, chả ra lan can ngắm biển”
Luân cười:
“Men! Chơi đã! Mà còn cô đơn nỗi gì bà chị!”
Hoa cười buồn:
“Được thôi! Nhưng nhớ Luân da diết! Có nhớ lần mình đi chơi núi không, đó mới là chơi đã!”
Luân nói:
“Thôi nha! Có chồng rồi. . . đừng lộn xộn. . . mà ông ta làm ăn ra sao?”
“Được thôi. . . nhưng không bằng Luân!”
Luân la lên:
“Bộ chị muốn hai cái chày thịt giã một luợt sao?!”
Hoa nói nhẹ:
“Không! Chỉ một cái của Luân đủ rồi!”
Bỗng nàng cúp phone nói nhanh:
“Chả vào rồi, sẽ gọi lại”
Buổi tối Hoa lại gọi cho Luân.
“Nầy Luân!”
Luân hỏi:
“Có gì nữa đây?!”
“Ổng đi uống rượu dưới bar, tui không muốn đi, Lại thấy cô đơn quá sức, nên gọi Luân!”
Luân nói rầu:
‘Chưa có ai quái như chị!Tuần trăng mật mà than. Bộ thằng chả không biết bú lồn chị sao!?”
Im lặng vài giây:
“Có nhớ lần đầu Luân bú chị không! Đã thật!”
Luân cười tiếp:
“Nầy bà chị kỳ quái của tôi!Trăng mật mà nói chuyện đâu đâu!”
Phone lại cúp.
Hai tuần sau Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Luân! Cái Hĩm của Luân về tới nhà. Ông gìa đi công tác, tới không?”
Luân tới nhà Hoa, nhưng ở một địa chỉ khác. Căn biệt thự nguy nga to lớn. Hoa đón hắn ngoài cửa trong chiếc quần jeans bó sát rạt da thịt . Hẳn nàng cũng biết hắn thích loại đàn bà nầy. Luân tươi cười hỏi nàng:
“Sao cái hĩm của Luân đâu? Có rộng ra không?”
Hoa hẩy mu về phía trước trông thật dâm rồi nói:
“Vẫn còn tốt, và bót lắm, nó chỉ thích cái chày thịt của Luân thôi!”

Hắn rượt nàng vào đán cỏ xanh bên hồ tắm lộ thiên thật đẹp. Hắn đè nàng xuống bãi cỏ, tay xoa mạnh bạo vào âm hộ bên ngoài quàân Jeans của nàng. Hoa cười nắc nẻ, hai người hôn nhau đắm đuối. Hoa thực tình yêu Luân, tình yêu có thật, tình yêu không giải nghĩa, Hai thân xác nhập một, Hắn kéo quần Jeans lên khỏi đầu gối, tay vạch quần lót nhỏ qua, rồi đẩy thẳng dương vật cương cứng vào âm hộ nàng. Cỏ non co rúm lại dưới thân thể Hoa. Hai thân thể hòa nhập mạnh bạo. Hai người nhảy xuống hồ tắm. Hoa rú lên trong sung sướng tình yêu khi Luân say sưa bú âm hộ nàng. Nàng thật hạnh phúc. Luân tiếp tục giã cái chày thịt to trong âm hộ Hoa cho đến khi sướng ngất cả hai người. Nước mắt hoa bỗng ràn rụa trên má nàng, Luân cũng khóc theo. Trên trời bỗng nỗi cơn giông rồi đỗ những hạt mưa xuống trên hai cơ thể dính nhau trần truồng.

Dì Út của Luân qua Mỹ diện đoàn tụ. Ngọc bảo lảnh em nàng đã lâu, nhưng khì Dì Út qua tới thì Ngọc đã qua đời. Hôm Luân đón Dì Út ở Phi trường, chàng không ngờ Dì Út còn trẻ quá, cỡ tuổi với chàng, Lúc mẹ còn, chàng chỉ nhìn hình, vì là con Út nên dì nhỏ hơn mẹ Luân nhiều. Nhưng cái làm chàng ngạc nhiên nhất là Dì Út giống mẹ chàng thật nhiều, chỉ có cao lớn hơn thôi. Hai dì cháu ôm nhau mừng tủi, Dì Út khóc như mưa khi nhìn thấy Luân. Tình thương của Luân dâng cao và sung sướng khi biết giờ đây có thêm tình ruột thịt. Hôm ra đón phi trường có vợ chồng Hoa nữa. Về đến nhà thì Hoa mời mọi người đi ăn nhà hàng. Chỉ vài tháng sau dì Út quen lần với cuộc sống, và nàng trở thành người mẹ thứ hai săn sóc cho Luân bửa ăn giấc ngủ. Nàng rất tinh ý khi hỏi Luân: Hoa là gì của chàng, ?sao hai người thân mật gần nhau quá, Luân tránh không trả lời, chỉ nói gia đình Hoa là bạn thân nhất từ thời còn Ngọc. Một năm sau thì dì Út đã đi làm và bắt kịp nhịp sống ở Mỹ. Nàng hối thúc Luân có vợ để nàng có cháu bồng bế. Luân cũng đùa lại là dì còn trẻ và nên có chồng. Hai dì cháu hợp tánh nên thương nhau. Dì Út tên thật là Vân, đã có chồng nhưng bỏ nhau rất sớm. vì đêm tân hôn người chồng khám phá nàng đã mất trinh, sau đó vì tánh tình ích kỷ, thủ cựu quá đáng nên không ở nhau được. Ngọc thương em muốn nàng qua Mỹ làm lại cuộc đời. Vân nhìn xa giống Ngọc như đúc, tánh tình cởi mở và phóng khoáng. 17 tuổi nàng đã biết đàn ông, nhưng biết giử nên nàng không bị mang bầu bì. Vân thích đọc sách hiểu nhiều về kiến thức phổ thông, tâm hồn lãng mạn , nhưng mang nhiều mặc cảm với đàn ông VN, vì nàng nghĩ đàn ông VN thường có lòng tự phụ và coi thường đàn bà, xem đàn bà là hạng đái không qua ngọn cỏ, xài xong là bỏ nhưng không muốn cho ai đụng tới, dó là bản chất của kẻ lộng quyền và ích kỹ. Nhưng sau khi qua Mỹ thời gian Vân nhìn thấy đàn ông nào trên thế giới cũng giống nhau. Có khi còn tệ hơn nữa. Như đàn ông ở Trung Đông, những người đêm Tôn Giáo vào đời và hành hạ đàn bà như miếng giẻ rách không bằng. Bất cứ nơi nào thời nào con người nhân danh tôn giáo để giết người hay chà đạp nhân phẩm, bất luận đàn ông hay đàn bà đều là sự láo khoắt bịp bợm và tồi tệ. Bây giờ Dì Út lại thấy đàn ông Việt Nam lương thiện hơn nhiều. Nhiều người con tốt hơn đàn ông bản xứ. Có thể môi trường sống thay đổi bản tánh con người.

Luân đang lui cui sửa xe, con nhỏ Việt Nam ùa tới dở giọng thấy gét:
“Anh Luân xe tui anh nói sử a xong mà thằng Mỹ cà chớn kia nói chưa lấy được!?” Thấy Luân đang bận chưa trả lời con nhỏ phan: ” Bộ anh điếc sao! Không trả lời!”Luân bực mình gắt lên: “Bộ không thấy người ta bận hay sao nhỏ!” Con nhỏ chu miệng: ” Tui mà nhỏ hả!”Luân chui ra khỏi gầm xe nheo mắt nhìn nàng nghĩ: con nhỏ trông không tệ, cao ráo, mặt mày sáng sủa đẹp, mặc một cái váy jeans ngắn củn cởn, tóc nhượm màu vàng nâu óng ánh. Nó là con Hà con gái bạn ngày xưa của Ngọc. Nhỏ tuổi hơn chàng nhưng Luân không chú ý gì nó, nó học sau Luân vài ba lớp gì đó cùng thời trung học, học hành làn chàn nhưng cũng ráng ra đại học với bằng kế toán nên hách lắm. Luân nói: ” Thì không lấy xe được thì. . . . . anh đưa về, lo mẹ gì!” Con nhỏ lườm chàng nói: ” Ai anh em với anh. . . !”Nhưng với ánh mắt rất ngọt ngào, Hà nhìn Luân rất lẵng. Nói ngay, hồi xưa trong trường không có VN nhiều, Hà để ý đến Luân nhưng hắn ham chơi không biết. Bây giờ nhìn con nhỏ được quá Luân nghe chút xôn xao, chàng tán: ” Thì anh cũng không được sao!. . . lỡ mai thành gì đó. . . coi chừng bị đòn! Cuối tuần có làm gì không?” Hà hỏi lại: “Làm gì. . . . bộ muốn rũ rê hả!” Luân tiếp: ” Thì đi movie! Đi ăn chung!” Hà không trả lời nhưng ra vẻ đồng ý.