Hinh mu lon

Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ 
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không 
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?

Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.
Tôi hỏi hai đứa sau đó thì như thế nào, ngập ngừng một lúc thì con C cũng nói sau đó thằng chú đó cũng không dám gặp mặt con C nữa. Tôi nói với nó để khi nào về tôi sẽ nói với ông bà để cho nó một bài học, con C khóc lóc năn nỉ tôi đừng nói gì, thực ra nếu con C có đồng ý nói thì chưa chắc tôi đã dáng nói ra bởi tôi cũng không phải tốt đẹp gì và tôi cũng muốn giữ chút thể diện cho hai đứa nó. Ở quê tôi họ coi trọng chữ trinh lắm, không cần biết vì lí do gì nhưng nếu chuyện này mà vỡ lỡ ra thì sẽ bị mọi người xem thường. Ban đầu nó khóc lóc sau đó hăm dọa tôi nhưng tôi vẫn bảo là sẽ nói ra với tất cả mọi người. Con C năn nỉ không được nó chuyển sang hăm dọa tôi, nó bảo rắng sẽ kể cho mọi người nghe chuyện hôm tôi sờ mó nó. Tôi cười như muốn thách nó, tôi biết nó không dám đâu bởi nhờ có tôi mà nó ở trong cái nhà này, gia đình nó mang ơn còn không hết thì làm sao mà nói ra chứ vả lại nói ra người chịu thiệt không phải là tôi. Nó biết nó không thể dọa dẫm tôi được, nó chuyển sang van xin, tôi nói với nó chuyện này để tôi tính đã, tôi bảo nó hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nhìn bộ ngực phập phồng theo hơi thở mà tôi không chịu được, qua ngọn đèn tôi thấy thấp thoáng cái nhũ hoa của nó, tôi được thế cho tay sờ cái bộ ngực của em qua lớp áo, em chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám phản ứng với tôi, em luôn bảo với tôi rằng đừng mà, em không thích như thế đâu. Bây giờ tôi chả quan tâm gì tới lời nói nó cả, tôi định cho tay vào sờ thì đúng lúc ấy thì mẹ tôi đi ra chỗ tôi, thực ra mẹ tôi đi vệ sinh sẵn tiện xem tôi học bài như thế nào. Chắc mẹ thấy tôi với C nên nghĩ rằng con C đang hỏi bài tôi nên không quấy rầy chúng tôi. Con C quay lại bàn học rồi đi ngủ. Tôi cũng mất hứng nên cũng đi ngủ luôn.
Thực ra đọc cuốn nhật kí ấy tôi mới hiểu hết cuộc sống gia đình em. Nhìn vẻ bình thường chú tôi có vẻ hiền và có phần thiếu hiểu biết nhưng có tính gia trưởng và hay nhậu nhẹt trong xóm, mỗi lần xỉn chú tôi thường phung phí tiền bạc mặc dù kinh tế gia đình rất khó khăn. Mấy lần thím tôi góp ý đều bị chú tôi cắt phăng nên chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám nói ra ngoài. Chỉ cần có rượu là chú tôi thay đổi hoàn toàn từ một người nông dân thật thà chất phát thành một con ma men. Tôi ngủ đi với những tính toán trong đầu, tôi thiếp đi trong những suy nghĩ ấy.
Mấy ngày sau tôi lên trường cấp 3 ở huyện ( tôi học trường chuyên còn trường này là trường cấp 3 của huyện nơi em Tr học ) diễn văn nghệ, tôi gặp lại phần lớn anh em hồi cấp 2 ( thực ra hồi cấp 2 lớp tôi có 10 nam nhưng đến 35 nữ ). Gặp thằng Nam đi với con nào ấy cả lũ ra hỏi, nó không ngần ngại khi giới thiệu là người yêu nó, hai đứa bắt đầu được một tháng rồi. Con bé ấy nhỏ hơn chúng tôi 1 tuổi, nói chung là khá xinh xắn, nghe anh em nói hai đứa hay hoạt động văn nghệ chung nên thành ra quen nhau rồi mến nhau luôn. Tôi ganh tị với tình yêu của nó, vì học giỏi nhất trong đám bạn cấp 2 cộng với mồn mép cũng nhanh nên anh em giao tôi trọng trách là giới thiệu em nó về đội hình này. Thực ra hồi cấp 2 chúng tôi lập ra cái hội 10 thằng con trai này, thằng Nam là người đầu tiên công khai người yêu với anh em. Tôi không quá quan tâm đến con bé đó, nhưng nhìn hai đứa nó hạnh phúc vui vẻ với nhau mà tôi không thể không ghen tị. Tôi quyết định sẽ tỏ tình với em Yến để một dịp nào đó tôi sẽ tỏ tình với em nó.
Được sự hậu thuẫn của anh em cấp 2, bọn nó cung cấp cho tôi những lời hoa mĩ những lời có cánh để viết một lá thư ngắn đầy cảm xúc nhất. Trong nhóm có 3 đứa học chung trường, nên bọn nó biết em Yến ( bí thư mà rất năng nổ cộng với tài ăn nói có duyên nên không thể lọt khỏi mắt tụi nó). Tụi nó bảo tôi kể tình hình hai đứa và bảo rằng 100% em Yến thích tôi rồi. Tôi nghe mà mát cả ruột và càng có thêm tự tin để gởi lá thư ấy. Ngày hôm sau tôi kẹp lá thư ấy vào quyển tập của em và nhận được lời từ chối của Yến. Có lẽ không ai hiểu được tôi hi vọng vào mối tình đẹp này như thế nào và chắc không ai hiểu tôi được sự thất vọng, nỗi buồn chán trong tôi như thế nào. Trước mặt đám bạn tôi luôn cố tỏ ra một con người vui vẻ lạc quan nhưng tôi không thể giấu nỗi buồn ấy trước đám bạn. Iôi vẫn luôn miệng rằng “ tụi bây yên tâm đi tao không sao đâu, thực ra tao cũng không có tình cảm nhiều với con đó đâu, tỏ tình cho vui thôi, có bồ thì tốt không thì thôi”, nhìn những nụ cười giả tạo cố che đi nỗi trống trải trong lòng, tụi nó không nói ra nhưng đều biết rằng tôi đang rất đau, một nỗi đau khó mà diễn tả thành lời, tôi hi vọng nhiều bao nhiêu để rồi thất vọng bấy nhiêu. Tôi nhớ có một lần đang đi hái dừa với tụi nó, một thằng vô tình hỏi lại tình hình tôi với Yến, tôi đáp lại vẫn câu nói đó, vẫn nụ cười đó. Một thằng trong nhóm nói rằng: “ D, mày không cần thiết phải giấu mọi người ở đâu, không ai nói gì đâu có điều gì buồn bực cứ nói ra đi”. Nghe câu này mà môi tôi như mếu, tôi run lên từng tiếng, những dòng nước mắt muốn tuôn ra ngoài. Tôi cố ngăn lại giọt nước mắt rơi, tụi nó không nói gì cả, nó cũng không muốn làm tôi bối rối hơn nữa để khỏi ai nói rằng: “ con trai lớn rồi mà còn khóc”. 
Tôi bắt đầu vùi đầu vào những trò vô bổ, game online, sex, thuốc lá. Trên trường tôi không hề bỏ học bữa nào nhưng tôi thường xuyên bỏ học thêm thậm chí còn bịa ra thêm một số buổi học để đi và còn lấy trộm tiền để đi đánh điện tử nữa. Có khi bố tôi cho 30k để đó xăng thì tôi chỉ đổ ít hơn số tiền ấy còn lại thì mua thuốc hút. Thực ra hút điếu thuốc ấy tôi cũng khó chịu lắm chứ, cái cảm giác đắng trong họng không thể nào diễn tả được nhưng vẫn cố để chứng tỏ mình là người lớn, mình là một người trưởng thành. Bạn bè tôi cũng nhắc nhở tôi chuyện này bởi chúng hiểu sức học của tôi, niềm hi vọng của bố mẹ , dòng họ và cả danh dự nữa. Tôi có điều kiện để học tập nhưng không cố gắng, bao nhiêu người mơ có điều kiện học tập như tôi. Tôi nhận ra mình càng ngày mê tốc độ, khi ngồi trên xe tôi luôn chạy hết ga ( cũng chỉ khoảng 60km/h ) và cũng may mắn cho tôi là chưa một lần bị té ngã dù nhiều lúc tôi không thể làm chủ tốc độ. Nhưng một đêm, tôi đi chậm nhưng do trời tối nên tôi va với một đứa con gái, tuy tối nhưng tôi vẫn nhận ra là con bé em nhỏ hơn 2 tôi 2 tuổi học chung trường cấp 2 và hiện giờ tôi với nó học chung trường với nhau. Tôi nhận ra nó, bình thường đi nhanh không có chuyện gì hôm nay nổi hứng đi chậm thì lại xảy ra chuyện ( thực ra là do thằng bạn tôi đi xe đạp thôi ). Tôi hơi hốt hoảng tôi với thằng bạn đỡ nó dậy và hỏi thăm thử nó có bị sao hay không, nhìn nó thì cũng không bị gì nghiêm trọng cả bởi tôi thấy chỉ bị trầy đầu gối, nó nhăn nhó bảo chỉ bị đau tay. Mọi người xung quanh bảo nó bị gãy tay tôi lo quá, tôi không biết làm sao để giấu bố tôi đây, bởi mọi người ai chả biết tôi con ông thầy D với lại nó bị gãy tay thì lấy đâu ra tiền mà lo cho nó. Đánh liều tôi mượn điện thoại gọi về cho mẹ tôi báo tin. Nghe đến mấy chứ “ tai nạn giao thông thôi” mà mẹ tôi đã khóc ầm lên ( thực ra tôi không dám gọi với bố mà chỉ dám gọi cho mẹ tôi ). Bố tôi nghe thấy vội giật điện thoại từ mẹ tôi, ông hỏi tôi “ mày bị ở đâu có bị làm sao không”, giọng bố tôi vồ vập. “ Dạ không sao bố ạ, con thì không sao, con lỡ tông con bé Ng học trò cũ của ba ” tôi đáp lí nhí. “ Mẹ, đi đứng không cẩn thận là thế đó”, bố quát tôi qua điện thoại. Tôi biết bố sẽ quát tôi bởi bố tôi rất nóng tính và nghiêm khắc. 
Nhìn ánh đèn xe và đèn xi nhan quen thuộc, chiếc xe dream rẽ trái, bố mẹ tôi đã tới. Bố tôi lại gần tôi và đánh tôi một bạt tai trời giáng, còn mẹ tôi lại xem bé Ng như thế nào. Cái bạt tai ấy làm tôi lạng choạng đứng không vững, một người chạy vào can bố tôi “ thôi, thầy đừng đánh cháu nữa, dù sao cũng chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà, đừng đánh nó nữa”. Mẹ tôi cũng chen ngang vào: “thôi anh D, chở con bé Ng đi xuống bệnh viện trước đã”. Môi tôi run bần bật như muốn khóc, tôi lại cố cản những dòng nước mắt. Tôi rất giận cái nóng tính của bố tôi thực ra trong chuyện này không hẳn tôi sai, tôi đã đi chậm, đèn xe cũng bình thường, còn Ng thì vừa đi vừa giỡn lại cưỡi xe từ trong ngõ tối mù chạy ra mà không quan sát ( Ng đang giỡn với đám bạn đi học chung về ). Dường như trong người tôi đang rất nóng nảy, tôi bực bội bao nhiêu ngày qua bị Y từ chối, những điếu thuốc, những câu chửi trên gameonline làm tôi trở nên lầm lì hơn. 
Tôi bất mãn định dựng cây xe máy về, bố tôi bảo: “mày gởi chiếc xe máy lại và cởi xe đạp này về, về nhà đi rồi lát tao sẽ nói chuyện với mày”. Tôi dắt chiếc xe đạp về mà không thèm nói một lời. Tôi rất bất mãn với cơn nóng tính của bố khi không giữ thể diện của tôi trước đám đông. Tôi khóc, tôi không thể nhịn được, bố chưa hiểu đầu đuôi gì cả mà đã quát mắng tôi. Về đến nhà hai đứa em tôi vội chạy ra hỏi han tôi có bị làm sao không, con bé Ng như thế nào. Tôi quát chúng và bảo chúng vô nhà lo học hành đi đừng vô duyên như thế. Tôi nhờ con em gái tôi gọi điện thoại hỏi thử bé Ng như thế nào, má tôi bảo, không sao đâu chỉ bị trật khớp nhẹ thôi. Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn, tôi chuẩn bị những câu nói để chút nữa thi phần hùng biện với ông già khó tính của tôi. 10h đêm bố mẹ tôi mới về tới nhà, khuôn mặt bố tôi rất khó chịu với tôi, bố tôi bảo phải chở con bé Ng về nhà và xin lỗi bố mẹ nó. Chắc vì nể bố tôi nên họ cũng vui vẻ bỏ qua, dù sao thì bố tôi cũng bớt nóng nảy hơn rồi. Bố tôi gọi tôi ra nói chuyện, không có cái roi nào cả, có lẽ bố tôi cũng biết đấu đuôi câu chuyện chứ không như bố tôi nghĩ, tôi bây giờ chỉ cuối dầu dạ với vâng. Bố tôi bảo từ tối mai là đi học bằng xe đạp. Tôi vội phân trần bởi nếu đi xe đạp mà đi 8 cây số thì lấy sức đâu mà học hành gì nữa. Mẹ tôi cũng nói đỡ vài lời và bố tôi cũng đồng ý cho tôi đi xe máy tất nhiên là phải cẩn thận hơn nữa.
Nằm nghĩ lại tôi cảm giác đây là lần đâu tiên bố tôi nhẹ nhàng đến thế, tôi càng cảm thấy yêu bố tôi hơn ông ấy là người tuyệt vời nhất với tôi.

hinh mu lon

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

hinh mu lon

hinh mu lon la gi ?

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

hinh mu lon

Đám cưới Luân và Hà thật đẹp đôi, Hoa thật buồn và thật vui. Vợ chồng nàng và dì út lo cho Luân thật tron vẹn, tươm tất. Nhưng trong lòng dì út có một mối lao xao. Số là trước ngày đám Luân và Hà, cuối tuần đang nằm trên sofa coi TV thì có tiếng bấm chuông, Vân mở cửa, trước mặt nàng một người đàn ông cao lớn râu ria tóc tai bờm sờm, khi hắn nhìn nàng hắn hoãng hốt như người trên mây, hắn la lên: “Ngọc. . . . . . ! Trời! bà ngọc. . . !” Nàng nói: ” không. . . . . tui em chị Ngọc . . . . Tui tên Vân. . !”Đứng yên rất lâu, khi bình tỉnh trở lại hắn nói: ” Ồ! Cho tôi xin lỗi. . . giống quá nên tôi lầm. !”Hắn giới thiệu tên, Vân cũng chẳng biết, nhưng hắn ngang nhiên đi vào nhà thẩy cái balô xuống đất rồi nói với nàng: “Tui đi tìm chổ ngủ một lát, anh Luân có về nói có thằng Hưng trên Lầu” nói xong hắn đi thẳng lên lầu làm nàng chửng hửng nghĩ: anh nầy quái tthật, người không lịch sự gì hết. Khi nàng lên lầu thấy hắn dùng chính phòng nàng ngủ, đang ngáy pho pho. Buổi tối Luân về nghe tin có Hưng Luân chưa bao giờ vui như vậy, hắn giới thiệu Hà, và Dì Út. Sau hi tắm rữa cao râu sạch sẽ, Vân nhìn trộm Hưng thấy chàng nầy đẹïp trai ghê, nhưng vẫn còn thấy ghét. Luân tức tốc chở Hưng đi ăn, và hai chàng đi nhậu tơi khuya mới bò về. Luân hỏi bây lâu nay Hưng đi đâu? Chẳng tin tức gì. Hưng nói hắn qua tiểu bang khác sống, nhưng bây giờ bị layoff nên trở về đây lại, Luân mừng rỡ nói: Thôi thì ở đây luôn đi, dù sao Hưng cũng còn mẹ và những người thân yêu như chàng. Hưng không trả lời, nhưng không phản ứng. Hưng ở tạm nhà Luân, hắn không muốn về nhà mẹ hắn ở với ông chồng Mỹ. Những chung đụng hàng ngày làm Vân rất thích Hưng, trừ hôm gặp lần đầu, hắn tử tế và rất hiểu biết, dù ở Mỹ từ nhỏ nhưng Hưng cũng biết rất nhiều Việt Nam qua sách vỡ. Hưng xin việc được nhưng không muốn ra khỏi nhà Luân. Vân đã giữ chân hắn lại, tuy chưa có tình ý gì nhưng hắn biết lần nầy không rời xa người đàn bà nầy được. Cách nhau không nhiều tuổi Vân và Hưng rất xứng đôi. Tuy chưa cầm bàn tay một lần, nhưng qua những ánh mắt ngó nhau, Vân nghe hồn xôn xao lạ. Hôm đám cưới Hưng được làm rễ phụ với người bạn gái của Hà, trông thật đẹp, Hắn còn là bestfriend thân chúc cô dâu chú rễ. Hà được trân trọng mời thay hai họ cám ơn quan khách. Ai cũng khen Luân có bà Dì thật đẹp. Lúc gần tàn tiệc Hoa cùng Luân nhảy slow, nàng nói: ” Có đụ đã cũng đừng quên cô già nầy nha!”Luân nói: “Tình yêu của tui và chị là vĩnh viễn, muôn đời, dù tối nay tui có vợ, sẽ có con như chị muốn, nhưng cái Hĩm ướt át của chị cũng là của tui mãi mãi!” Hoa cười nói nhỏ: ” Yêu Luân quá thôi! Nó là của Luân mà!Tụi mình chia nhau nghe!”Luân cười siết Hoa cứng ngắt.

Khuya thư bảy Hưng nhậu xỉn trở về Vân chờ mở cửa, thằng bạn người Mỹ của hắn đưa vào tới cửa rồi trở ra, hắn bước vào quờ quạng ngã vào Vân, đã vậy mà tay hắn tháy máy rờ rẫm nàng. Đúng là chiêu thức hắn làm với Ngọc. Người Vân bỗng nhiên nóng hổi bởi bàn tay chàng trai. Lâu rồi không có đàn ông, nhiều đêm nàng cũng trằn trọc. Hưng ôm chầm vào nàng hai người ngã xuống thảm . Cũng cái thảm nầy hắn và ngọc làm tình say sưa trong ngày sinh nhật nàng, Vân cũng đáp trả lại hắn ngày hôm nay bằng những cử chỉ chấp nhận. Chưa bao giờ Vân có lần sung sướng như vậy, Hưng say sưa bú lồn nàng, Thân thể Vân căng cứng trong tay của Hưng, Nàng trẻ đẹp đầy nhựa sống tràn trề. Âm hộ nàng mở toan vun cao đón nhận cái lưỡi của Hưng thật sung mãn. Khi Hưng ấn nhẹ đầu khấc dương vật to cứng vào hai mếp dày cao chờ đợi nơi cửa âm hộ, Vân cong người hòa nhập vào cơn sung sướng bất tận. trong đầu nàng nghĩ: Không thể xa người đàn ông nầy được nữa. Bên kia suối vàng, chắc hẳn Ngọc cũng mừng cho em đang dâng thân xác cho chàng trai nàng yêu. Hưng chơi Vân thỏa chí bao ngày buồn bả. Ngọc trong Vân, Vân là ngọc, Vân ưỡn người hẩy âm hộ chắc nịch vềâ phía trước, hai mếp âm hộ co bóp sát dương vật Hưng thật là vừa vẹn xứng đôi.

Hà, Luân là cặp vợ chồng xứng đôi và hiểu ý nhau, Năm sau Hà sanh cho Luân một đứa con gái kháu khỉnh. Tuy thân hình Hà đẹp nhưng bộ phận sinh dục nàng hơi khô khan. Không có nghĩa nàng không thích làm tình, nhưng âm hộ nàng không ướt như Hoa với Ngọc. Lớn lên ở Mỹ nên vấn đề sinh lý nàng rất cởi mở. Năm kế tiếp nàng sanh cho Luân cho đứa con trai là chấm dứt. Thân hình Hà căng nở đều đặn. Hoa gọi cho Luân:
“Cuối tuần nầy làm gì Luân!?’
Luân nói:
“Thì tính lên rũ chồng chị và Hưng nhậu!”
Hoa cười:
“Thôi mình tìm chổ đụ đi, nhớ Luân quá rồi!”
Luân cười lớn:
“Tháng trước tui làm chị một lần rồi! Chị Hoa dâm thiệt!”
Hoa trây trua triết lý:
“Đời mà Luân, không đụ cho đã, già xòm thì coi như bỏ!”
Luân nói:
“Cái Hĩm chị còn lâu mới hết!”
Hoa nói lớn:
“Ngó vậy chứ thời gian đi nhanh lắm Luân ơi!”
Luân ha hả:
” Chị nói coi bộ đúng à nhen!”
Bỗng Hoa nói:
“Cú nầy cho Hà gia nhập!”
Luân ngập ngừng:
“Chị nói sao!”
Hoa cười nói:
“Bộ ghen sao ?!”
Luân nói:
“Không, nhưng gia nhập như thế nào?!”
Hoa nói nhỏ:
“Thì cho thằng chồng già của tui chơi Hà!”
Luần cười lớn:
“Thằng cha già đó chịu sao thấu! Với cái hĩm của Hà!”
Hoa cười nói:
“Thì sau nầy, mình làm gì chả được!”
Luân đề nghị:
“Mình làm tập thể đi!”
Hoa phản đối:
“Chị thích riêng tư hơn!”
Luân nói:
“OK. để tính lại coi!”

Cái skirt ngắn hết cỡ của Hoa làm Luân xốn xa. Hắn nghĩ trong bụng bà nầy dâm thiệt. Nhưng trời sinh Hoa là để làm tình mà!Làm tình đối với nàng như thức ăn hàng ngày. Không có gì lạ. Ông chồng Mỹ tỏ vẻ hạnh diện sắc đẹïp của vợ mình. Ăn uống xong nàng nói nhỏ với chồng lên phòng family room, Những chai rượu wine cạn dần, ông chồng Mỹ mở phim sex của Á Châu. Những cảnh làm tình hiện ra. Chỉ một lát sau má Hà đỏ hây hây trông thật đã. Luân xin phép ra ngoài, khu vườm thật rộng. buổi tối trăng sáng, chàng đi chậm và ngồi xuống trên ghế đá. Hà ra đến sau lưng chồng nói: ” Mình về thôi anh!Em thích mình ở nhà cơ!”Thế là Luân phải đưa vợ về trong sự luyến tiếc của Hoa, nàng đành phải cùng ông chồng Mỹ quây quần tối nay. Hà tuy còn trẻ cởi mở nhưng lại không thích làm bậy trước mặt chồng, dù rằng nàng rất thích. Trời sinh mỗi người một tánh khác nhau. Ở càng lâu Luân càng thấy vợ là người đàn bà tốt, và tình thương tăng dần. Hai đứa con xinh xắn mỗi ngày mỗi lớn, chàng không cho phép mình đi sâu hơn nữa, dù chàng vẫn yêu Hoa, vẫn đến với Hoa nếu nàng muốn, vẫn làm tình với Hoa nếu nàng cần. Chàng với Hoa như sợi dây buột chắt nếu giật mạnh thì bị rướm máu.

Hưng đưa Vân xa khỏi thành phố, những vùng ngoại ô đầy gió mát. Cuộc đời đưa đẩy hai người gặp nhau và yêu nhau . Hưng tuy còn nhỏ tuổi nhưng trưởng thành và có học thức. Vân lớn lên trên một môi trường dành giựt để sống, ở một nơi không có ngày mai hy vọng. Nhưng nàng vẫn là bông hoa thoảng mùi hương của loài hoa quí phái. Hai người hôn nhau thật lâu khi xe Hưng dừng lại trước cánh đồng vắng.
Hưng nói sau khi hôn xong:
“Mình sẽ làm đám cưới nha Vân!”
Vân nhìn Hưng âu yếm gật đầu
Hưng tiếp, nói lên hy vọng:
“Rồi mình sẽ có con, Vân sẽ là người mẹ tốt!”
Vân yên lặng, nhưng lòng nàng rộn lên bao cảm xúc. Chiếc xe quây ngược lại trở về căn nhà nàng. Căn nhà của Ngọc mà Luân đã để lại cho nàng sau khi có vợ. Căn nhà của kỷ niệm.

Trên chiếc giường ngày xưa, bây giờ Hưng cũng tháo từ hạt nút áo của Vân. Tấm thân tươi mát của nàng lồ lộ. Đôi vú với núm vú đỏ au nhô cao, Hưng cuối đầu vào mút đang cương cứng, chiếc quần nàng được hắn cởi ra, âm hộ trong quần lót nhô cao mời mọc. Hưng từ tốn kéo quần lót ra khỏi đôi chân dài khiệu gợi. Âm hộ Vân còn tròn trịa hai mếp cương to cao hơn Ngọc ngày xưa, Những sợi lông mềm mại như tơ quắn vào tỉa ra hai bờ mu rất dẹp. Nàng có một bộ phận sinh dục tuyệt hão, không đen đúa như nhiều người đàn bà Á Đông. Nàng e thẹn cuốn người vào trong tấm chăn mỏng, Hưng nằm xuống sát bên dương vật cương cứng. Vân rúc vào nách Hưng nói:
“Lần đầu làm người ta. . . hôi rình mùi rượu!”
Hưng hôn nàng lên trán:
“Bạo vậy mới có hôm nay!”
Vân nói:
‘Hưng vẫn còn nhỏ hơn tui, , phải kêu tui bằng chị!”
Hưng cười nói:
“Chị Vân ơi! Cho Hưng chơi cái OK?”
Vân đỏ mặt:
“Em. . . thật hỗn!”
Hưng trườn lần xuống rốn, Vân oằn người khi lưỡi hắn đến âm hộ nàng.
Đám cưới của Hưng và Vân đơn sơ. Thằng Luân không biết kêu Hưng bằng gì. Kêu dượ ng thì kỳ quá, khó thấy mẹ!kêu tên chắc ăn. Trong đêm đám cưới. Hưng hôn vợ và thò tay xuống mò lồn nàng nói:
“Chị Vân ơi! cho em mò lồn chút nha!”
Vân chu miệng:
“Thằng em lại hỗn! Chị cấm tuyệt!”
Hưng nói trong hơi thở mạnh , khi ngón tay hắn ướt đẫm trong âm họâ của Vân:
“Trời ơi!Cái lồn tuyệt vời vợ tui!”
Vân thì thầm sung sướng với chồng:
“Của anh suốt đời đó Hưng ơi!”
Hắn trườn lên, trườn lên, dương vật cắm sâu vào cái khe chờ đơiï của Vân, nắc mạnh. Vân cuốn người trong những cơn sướng kích ngất. Hạnh phúc vỡ tràn ra chung quanh. Ngọc ở đâu đó mĩm cười.

Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Cuối tuần lên chị nhe!”
Hưng cười nói:
“Lại nứng lồn nữa hả?!”
Hoa nói:
“Không!Nói chuyện cái bầu của con Vân!”

Thôi! Chào các bạn đọc. Nếu bạn theo dõi truyện xin cám ơn. Người viết mượn dâm thư để nói lên tình cảm con người. Nhà văn ở ngoài cũng viết vậy thôi, nhưng không tả xác thực cảnh làm tình làm tội. Gọi là ăn Mặn. Xin chấm dứt hẹn lần tới. /.

hinh mu lon

Xem hinh mu lon hay nhat 2014

Tommy bỏ mẹ hắn lại, hắn lang thang 1 lúc, rồi nhanh chóng lao ra khỏi phòng để vào nhà vệ sinh mà hắn đã nhìn thấy lúc mới vào. Hắn nhìn xung quanh để xem liệu có ai đứng trong đó không, nhưng hoàn toàn không có ai.

Hắn nhanh chóng bước tới bồn rửa mặt và vặn vòi xả nước, vẩy mạnh dòng nước mát lạnh lên mặt hắn. Nhưng phải cẩn thận không để nước làm ướt bộ trang phục, hắn vục đầu vào nước và sau đó soi mình trong gương.

Hắn rất nứng; cặc hắn cứng dữ dội, cứng đến mức hắn nghĩ tới cả chuyện vào căn phòng nhỏ nào đó và thủ dâm trong khi nghĩ về mẹ của mình.

Giờ không còn lối thoát nào hết, trước kia hắn chưa bao giờ chú ý nhưng sau đêm nay hắn sẽ luôn luôn ý thức được rằng mẹ của hắn rất quyến rũ,cực kỳ quyến rũ, cực khiêu gợi và hắn biết hắn khao khát nàng.

Anh nghiêm khắc nhìn chính mình trong gương và cố gắng bình tĩnh lại.

"Mẹ chỉ giả vờ thôi. " Hắn nói với bóng mình trong gương, "Mẹ không thật sự đang ve vãn mình. Chỉ đang cố để khiến điều này trông thật hơn. "

Hắn nói với chính mình lần này đến lần khác, nhưng hắn lại không muốn tin điều đó.

"Vâng, tôi có thể xử lý vụ này, tôi có thể làm điều này. Chỉ cần giữ bình tĩnh, kiềm chế và nhớ kỹ sự thật rồi tất cả mọi chuyện sẽ ổn. Mẹ chỉ giả vờ. Tất cả chỉ là giả vờ." Hắn nói với chính mình một lần nữa, và tiếp tục nói với tâm trí của mình trước khi rời nhà vệ sinh để quay trở lại để kiếm đồ uống cho m… của hắn ... cho Leah.

Leah đang đứng nói chuyện với một cặp vợ chồng, cả hai đều làm việc với chung với Carl, nàng không hề quen họ. Họ là những người tử tế và là người đầu tiên nói chuyện với nàng mà không nhìn chằm chằm vào vú của nàng. Tại sao người đàn ông duy nhất được phép chạm vào ngực nàng khi ông muốn lại là người duy nhất không có mặt tại bữa tiệc này? Nàng đã cố gắng nói với bản thân rằng những cảm xúc nặng nề mà nàng đang trải qua là do lão chồng Carl khó ưa tạo ra, mất cả hứng.

Trong suốt mười lăm phút nàng đã nhìn xung quanh để xem liệu nàng có nhìn thấy Tommy hay không. Hắn đã đi được một lúc. Nàng hy vọng con trai không bị lạc.

Đột nhiên nàng cảm thấy một cánh tay vòng quanh eo nàng kéo nàng ép sát vào ai đó, và khi nàng quay đầu nhìn lại thì ra đó là Tommy .

"Chào anh yêu, anh đã đi đâu vậy?" Nàng hỏi ngọt ngào, kèm thêm cả hỏi bằng mắt.

"À anh đã đi đánh phấn nóng lên mũi mình." Con trai nàng đáp.

Leah nhìn con chằm chằm một lúc và thèm khát muốn lột mặt nạ ra để xem liệu đây có thực sự là chồng của nàng hay không. Tommy chưa bao giờ nói với nàng như thế, và dường như hắn không còn e dè khi ve vãn nàng nữa. Thậm chí giọng hắn còn to bằng tiếng nhạc.

Hắn mỉm cười với mẹ khi hắn đưa đồ uống cho mẹ.

"Anh nghĩ em muốn nhìn thấy anh lái xe. " Hắn nói với một nụ cười trên môi và sau đó quay lại mỉm cười với cặp vợ chồng kia, "Chào, hai người đang làm gì vậy? " Hắn hỏi cứ như thể hắn thực sự biết họ là ai.

Leah uống một ngụm rượu vang hay bất cứ thứ gì đang ở trong ly và quan sát kỹ con trai nàng. Cánh tay hắn vẫn ôm lấy eo nàng như thể điều này hoàn toàn tự nhiên và bình thường, thậm chí hắn còn ép chặt thân hình nàng vào người hắn 1 hoặc 2 lần khi hắn nói chuyện, mỗi lần như thế hắn lại quay sang mỉm cười âu yếm với nàng.

Thằng bé không còn bối rối nữa sao? Nàng nghĩ thầm, chúng ta sẽ thấy điều đó.

Nàng ép sát lại gần hắn và ép cặp vú bự của mình thật chặt vào cánh tay của hắn, để cánh tay cơ bắp của anh bị chôn vùi giữa núi đồi to lớn săn chắc của nàng, gò Nàngng ty của mình . Nàng đặt 1 tay lên môi hắn và tay còn lại lên ngực của hắn. Trước giờ nàng chưa bao giờ chú ý đến cơ thể rắn chắc này. Mỉm cười trìu mến nhìn hắn, nàng nói trêu chọc.

"Anh yêu, em sẽ đi kiếm cho mình 1 ly nữa. Em sẽ không đi lâu đâu." Nàng nói và hôn nhẹ lên má hắn.

Trước sự ngạc nhiên của nàng, Tommy không hề nhúc nhích, nao núng hay có vẻ bối rối gì cả. Hắn chỉ đơn giản quay sang nhìn nàng và mỉm cười, và nàng cảm thấy bàn tay to lớn của hắn rơi xuống mông nàng và bóp mạnh vào mông nàng. Nàng mở to mắt như tách trà nhìn con trai mình.

"Cứ để cho anh sexy girl, anh sẽ đi lấy cho em ly khác." Hắn nói và nở 1 nụ cười, hắn nắc cương cứng của mình vào mông nàng trước khi đi tới bàn để đồ uống.

Chuyện gì đã xảy ra với hắn khiến hắn không còn sợ hãi khi ve vãn nàng? Nàng đã bị sốc và phẫn nộ bởi hành động của con trai, nhưng giờ nàng sẽ không thể hiện điều này ra. Nàng sẽ khiến hắn bối rối, nàng biết rằng mình có thể. Vì vậy, thay vì lo lắng về những sự kiện sắp xảy ra, Leah Bryton mỉm cười khi con trai nàng đi lấy cho nàng 1 ly nữa.

Khi Tommy tìm thấy Leah một lần nữa, nàng đang ngồi 1 mình bên 1 chiếc bàn. 1 chiếc bàn tròn với một cái khăn trải bàn màu trắng rũ xuống sát mép sàn nhà. Nàng mỉm cười với con trai của mình khi hắn ngồi xuống bên cạnh nàng trên một chiếc ghế quay lưng dựa vào tường. Nơi này là 1 trong những nơi tối nhất, không hẳn là quá tối so với khi Leah vừa bước vào nơi này, nhưng không ai có thể thấy rõ cảnh phía sau nơi hai người đang ngồi. Không đời nào nàng bị làm phiền.

Khi Tommy ngồi xuống, Leah nghiêng người về phía trước một chút và mỉm cười với con trai của mình, và cào cào móng bàn tay trái của nàng lên xuống đùi của hắn dưới gầm bàn. Điều đó làm hắn nao núng, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.

Nàng nghiêng người xuống cho đến khi khuôn mặt của họ chỉ cách nhau có vài inch(1 inch=2,54cm). Nàng có thể cảm thấy hơi thở ấm áp của hắn và cảm thấy cơ thể ấm áp của hắn. Nàng có thể cảm thấy ham muốn nhẹ nhàng tuôn trào trong huyết quản của mình, mặc dù nàng chưa ý thức được nó thực sự đã ở đó.

"Cảm ơn anh yêu." Nàng trêu chọc và nghiêng người để môi hắn chạm vào nàng.

Nàng chầm chầm lùi lại để ngắm hắn. Trái tim nàng đập nhanh hơn, và biết rằng hắn cũng thế, nhưng hắn không hề thể hiện chút bối rối. Nàng suýt nữa gầm lên với chính mình vì thất vọng, nhưng thay vào đó nàng chỉ mỉm cười và kế đó xích người tới trước để ép môi mình vào hắn, không quá mạnh, nhưng nụ hôn này hơn hẳn một nụ hôn môi vội vã, không ai trong 2 người họ nhúc nhích.

Điện bắt đầu chạy qua cơ thể của Leah, chỉ một chút, và một nụ hôn nàng chắc chắn chỉ kéo dài vài giây dường như lại kéo dài mãi mãi .

Dần dần, nàng chuyển khuôn mặt của mình ra xa hắn và lần này nàng nhìn vào mắt hắn. Trái tim nàng đập nhanh hơn, nhưng không có nghĩa với nàng đây là điều sai trái, sau cùng nàng đã không hôn hắn ra trò, nhưng đó không còn là một nụ hôn thông thường của mẹ và con trai.

Tommy hầu như vẫn không hề bối rối hay run rẩy, hắn thể hiện cứ như thể chuyện này hoàn toàn bình thường và là lẽ đương nhiên. Lần này Leah đã càu nhàu giận dữ.

"Có gì không ổn sao? " Con trai nàng lo lắng hỏi.

"Điều gì khiến anh đột ngột bạo dạn đến mức hoàn toàn không thèm quan tâm tới việc tán tỉnh em vậy? " Nàng hỏi, giọng tức tối.

"Anh đang cố vì em, tin anh đi điều đó thật sự rất khó sau nụ hôn đó." Hắn nói và nhanh chóng uống 1 ngụm bia.

Vậy nàng phải thu thập hắn. À, chắc chắn nàng không được dự định đi xa hơn, nhưng nàng đã có một ý tưởng khiến hắn phải quằn quại, nó sẽ hiệu quả với bất kỳ người đàn ông nào.

Với một nụ cười, nàng trêu chọc hắn, "Chiếc ghế này không thoải mái cho lắm, em nghĩ em cần phải ngồi ở nơi nào đó được thiết kế riêng cho cơ thể của mình." Cùng với những lời nói đó nàng đứng lên và rơi phịch xuống lòng của con trai nàng.

Mắt hắn nổ đôm đốm và nàng nhe răng ra cười với hắn. Giờ hắn thật sự bối rối. Nàng đặt cánh tay mình quanh cổ của hắn và cố gắng xoay người để ngực của nàng đặt ngay dưới mặt của hắn và hắn không tài nào tránh nhìn vào khe vú của nàng được. Đột nhiên nàng nhận ra có cục gì đó cứng cứng dưới mông mình khiến nàng cảm thấy không thoải mái. Đôi mắt nàng bắn mở rộng, nàng cố gắng đứng lên nhưng cánh tay hắn nắm chặt lấy eo nàng và thô bạo kéo nàng ngồi xuống. Nàng đang định hỏi nguyên nhân thì nàng nhìn thấy có hai gã đã ngồi xuống đối diện nàng và mỉm cười với Tommy. Leah đã cố gắng ngồi yên lặng và trông như nàng đang cảm thấy thoải mái, nhưng khúc buồi cứng của con trai nàng đã ấn mạnh vào âm hộ của nàng, và nàng vẫn còn đang cực kỳ hứng tình.

"Chào Carl, đây có phải là Leah đáng yêu mà anh hay nói không?" Một trong 2 gã đó nói.

"Nàng thậm chí còn nóng bóng hơn những gì anh đã nói. " Kẻ còn lại nói.

"Hehe hai anh biết tôi mà, tôi chỉ cùng người phụ nữ nóng bỏng nhất và không có ai nóng hơn Leah của tôi." Hắn mỉm cười với nàng và ép mông nàng xuống lòng hắn vài lần, ép âm hộ của nàng cạ mạnh vào buồi của mình. Nàng cố gắng giữ một khuôn mặt bình tĩnh.

"Bộ đồ đẹp lắm Leah." Gã đầu tiên nói.

"Đúng vậy." Gã kia nói thêm.

Trước sự ngạc nhiên của nàng, Tommy nói tiếp.

"Phải, nàng thật quyến rũ, tôi không đợi đến lúc đưa nàng về nhà và đụ nàng thật dữ dội." Hắn nói, và nếu điều đó chưa đủ để khiến Leah kinh ngạc, cậu bé 18 tuổi đáng yêu của nàng đã đưa tay lên eo nàng, lên trên nữa và chụp lấy vú phải của nàng và nắn bóp mạnh vú nàng nhiều lần.

Leah nghĩ rằng nàng sẽ kêu lên nhưng nàng đã cố không thể hiện điều gì trên gương mặt của mình, nàng mặc cho con trai của mình mò mẫm vú của nàng cho đến khi cuối cùng hắn bỏ tay ra và nói thêm 1 câu nữa.

"Tôi không muốn là kẻ thô lỗ nhưng tôi và cô gái của tôi muốn có chút thời gian riêng tư." Hắn nói, đặt tay của mình trở lại trên eo nàng và một lần nữa ép mông nàng lên cặc hắn. Âm hộ của nàng phát nhiệt và căng cứng vì thèm khát.

Hai gã đó mỉm cười và gật đầu rồi nói lời tạm biệt với Leah và bỏ đi. Ngay khi hai kẻ đó đã ra khỏi tầm mắt Leah đứng dậy và quay sang Tommy.

"Anh nghĩ anh đang làm cái quái gì vậy? " Nàng hỏi, "Anh không thể chạm vào em như thế, em là m… của anh ....."

Hắn nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên môi nàng và nói: "Anh phải làm thế, anh đã thấy 2 thằng đó lúc nãy và chúng luôn cố tán tỉnh phụ nữ. Anh phải nói cho họ biết rằng em là của anh. "

"Anh không phải.... " Nàng bắt đầu nhưng một lần nữa hắn khiến nàng im lặng bằng một ngón tay đặt lên đôi môi tô son màu đen của nàng.

"Anh phải làm thế. Chả phải chúng ta đang giả vờ em là vợ anh hay sao." Hắn nói dứt khoát, "Nhớ không? Anh đã nhìn thấy cha cư xử như vậy với em nên anh biết việc đó sẽ hiệu quả.".

Nàng không có gì để nói, nàng biết hắn nói đúng, nhưng hắn là con trai của nàng. Sao nó lại có thể bình tĩnh đến vậy khi chạm vào mẹ của nó như thế cơ chứ? Dường như hắn rất thích thú khi bóp vú của nàng! 

"Em nghĩ chúng ta nên bình tĩnh, trước khi có điều gì vượt khỏi tầm tay." Nàng nói khi nàng nhìn hắn.

"Ok, ta sẽ chỉ tán tỉnh nhau nhẹ nhàng và sẽ không ai biết." Lần này hắn trấn an nàng. Nhưng nàng cũng rất thích thú bị sờ vú, rất thích cảm giác có một con cặc cứng chọc vào âm đạo thèm khát của mình, nhớ cảm giác đó, giờ nó đang không còn. Nàng phải bình tĩnh. "Thôi nào để anh lấy cho em ly khác nhé."

"Anh đã đọc được suy nghĩ của em. " Nàng nói, cố gắng mỉm cười. Nàng phải bình tĩnh, nàng không thể để ham muốn cuốn nàng đi, thằng bé là con trai của mày đó!

Vài giờ tiếp theo chuyện giữa Leah và Tommy bắt đầu thay đổi. Ban đầu họ vẫn còn lúng ta lúng túng. Người mẹ không biết phải làm gì nếu lỡ nàng đã cho con trai nàng những tín hiệu sai, và đứa con trai không biết phải đi xa đến mức nào để thuyết phục những kẻ xung quanh rằng hai người đã kết hôn.

Nhưng khi đồ uống bắt đầu chảy vào cổ họng và Leah bắt đầu uống nhiều hơn, Nàng bắt đầu thấy dễ chịu và một lần nữa họ bắt đầu nhẹ nhàng tán tỉnh nhau, đương nhiên là để làm cho mọi người tin. Đương nhiên không phải họ không thích thú khi tán tỉnh, ve vãn nhau.

Vì vậy, những ôm ấp nho nhỏ và những cánh tay quấn lấy nhau đã xảy ra thường xuyên hơn khi bữa tiệc đang diễn ra. Những nụ hôn vội vào má đã không còn gây sốc và khiến Leah thấy khó chịu nữa. Sau đó, họ nắm tay nhau khi họ đi lại xung quanh và nói chuyện với những người khác, móng tay của Leah chạy lên chạy xuống đùi của Tommy thậm chí rất gần đũng quần của hắn, tay của Tommy xoa xoa và bóp nắn cặp mông của Leah khi họ đang đứng, và càng lúc Leah càng uống nhiều hơn, nhưng nụ hôn vội trên môi bắt đầu xuất hiện trở lại, đôi môi của mẹ và con trai lại quyện vào nhau càng lúc càng lâu hơn và đắm say hơn.