Hinh mu lon

Sáng nay Hà Anh đến cơ quan với tâm trạng tương đối thoải mái, ít ra tối hôm qua cái ham muốn đàn bà của cô cũng được giải tỏa phần nào. Vừa ngồi vào bàn làm việc thì Loan, bạn thân của Hà Anh bước đến cười toe:

- Tối mai cậu rãnh không ? Cái Thảo rủ đi ca mừng sinh nhật nó đấy. 

Hà Anh chưa biết trả lời thế nào thì Loan tiếp ngay:

- Còn đắn đo gì nữa, ở nhà 1 mình hoài chán lắm, đi đi cho vui, cho khuây khỏa đầu óc. Vả lại nghe nói nhóm bạn Thảo nhiều người đẹp trai lắm. Loan nghịch ngợm nheo mắt.

Hà Anh ngượng chín mặt, bảo Loan nói khe khẽ thôi, cô chống chế rằng có chồng con rồi đi chơi cũng không tiện vả lại cô cũng không thân với cái Thảo lắm, đi chung thì cũng đâu biết nói chuyện với ai, nếu thích thì Loan cứ đi, dù gì đi nữa Loan còn độc thân cơ mà.. nhưng Loan thì cứ nài, thuyết phục Hà Anh mãi cuối cùng Hà Anh cũng chiều lòng cô bạn mình mà đồng ý… Tối hôm ấy chồng Hà Anh gọi về hỏi thăm cô và bé Minh, cũng những lời hỏi han ngọt ngào, những lời dặn dò mà chồng cô không bao giờ quên nhắc lại, cô cảm thấy có lỗi với chồng quá, chỉ muốn bật khóc mà bảo chồng về nhà với cô thôi nhưng công việc của anh Phong là thế. Cô có nói lúc này cũng chẳng giải quyết được gì, lại làm chồng lo thêm sao nhãng công việc thì sao ? Anh Phong cũng bảo cô có gì thì gửi con qua nhà ông bà nội, rồi đi đâu đó chơi với bạn bè cho thoải mái tinh thần. Hà Anh cũng nói với chồng là định bụng sẽ đi chơi, và dặn chồng đừng quá lo lắng, tranh thủ xong công việc rồi về sớm với mẹ con cô… Nói chuyện với chồng xong Hà Anh cũng không quên bảo bé Minh nói chuyện với bố nó, rồi cả 2 mẹ con lên phòng đi ngủ. 

Sáng hôm sau là thứ 7, Hà Anh chuẩn bị đồ đạc rồi chở bé Minh lên nhà ông bà nội chơi. Cô nói với ông bà gửi cháu chơi đến chiều CN sẽ đón về. Sắp xếp xog xuôi, Hà Anh chạy về nhà, hẹn Loan đi shopping chơi, tiện sẵn mua quà tặng cái Thảo luôn. Loan hỏi Hà Anh tối nay có thể cho cô đi nhờ được không ? Thấy Hà Anh thắc mắc, Loan cười tinh nghịch bảo: 

- Tớ chỉ nhờ cậu đưa tớ bận đi thôi, bận về tớ sẽ dụ 1 chàng đưa về, cậu khỏi lo. 

Hà Anh chỉ còn biết lắc đầu với suy nghĩ quái quỷ ấy của Loan, dù gì đi nữa Loan cũng còn độc thân cơ mà… Tối hôm ấy, Hà Anh diện 1 cái váy màu xám ánh kim, trên cổ áo có viền một đường voan tuyệt đẹp, mặc kèm với khăn choàng cổ màu vàng khá lịch lãm làm bằng lụa đắt tiền mà chồng cô trong một lần đi công tác đã mua về làm qùa. Bộ váy ôm lấy người Hà Anh, làm nổi lên những đường cong gợi cảm của một người phụ nữ thành đạt. Nhờ chăm tập thể dục và chạy bộ đều đặn nên xem ra người cô vẫn còn chắc và gọn lắm, vòng 2 của Hà Anh không còn nhỏ nhắn như hồi thời con gái nữa nhưng cũng làm cho khối người đàn bà khác phải ghen tị, nhòm ngó. Hà Anh hay dùng một loại nước hoa đắt tiền vào những dịp đặc biệt càng làm cho những ai vô tình ở gần phải ngất ngây, dáng người cô cùng với chiếc váy gợi cảm có thể hớp hồn bất kỳ ánh mắt kẻ đi đường nào. Đúng 7h, Hà Anh chạy qua đón Loan và cùng nhau đến Nhà hàng Karaoke Phương Đông như đã hẹn trước với Thảo.

Nhà hàng Phương Đông khá lớn, dưới sảnh là khu ẩm thực sang trọng bậc nhất Hà Thành còn trên tầng 2 là các dãy phòng karaoke lớn nhỏ khác nhau, tất cả đều khá sang trọng và kín đáo.Hà Anh và Loan đến trễ những hơn 30’, khi lên đến phòng VIP trên tầng 2 thì mọi người đã đến đầy đủ cả, trong phòng có hơn 10 người đang say sưa trò chuyện, ca hát, 1 số thì đang chuyền tay nhau những ly bia đầy ắp. Loan xà ngay vào 2 người bạn trai của Thảo, 1 người tên Khánh, còn người kia tên Nguyên. Khánh thì nhìn trí thức với cặp kính cận vuông, người ko to con nhưng rất đẹp trai và lịch thiệp lắm. Nguyên thì trái ngược với thân hình lực lưỡng, nước da ngăm đen cộng với đôi bờ vai săn chắc có thể làm mê mẩn bất kỳ cô gái nào. Cái Loan có vẻ mê anh Nguyên này lắm, cô ve vãn anh này suốt. Ban đầu Hà Anh cũng ngại không nói gì nhiều trong thời gian đầu làm Khánh phải chủ động bắt chuyện với cô. Hóa ra cái anh Khánh này cũng không đến nỗi tệ, hắn nhỏ hơn cô 3 tuổi và nói chuyện khá duyên, dần dần Hà Anh cởi mở hơn với Khánh, cô để hắn mời cô uống vài ly bia, rồi thì 2 tiếng, rồi 3 tiếng trôi qua, Hà Anh vừa nốc bia vừa huyên thuyên với Khánh biết bao nhiều là chuyện, Hà Anh thấy mình ngà ngà say, Loan và Nguyên cũng biến mất từ lúc nào, trong phòng giờ đây tràn ngập tiếng trò chuyện, cười đùa, tiếng nhạc ầm ĩ và mùi bia rượu nồng nặc. Hà Anh loạng choạng đứng dậy ra khỏi phòng, vừa bước vào WC nữ Hà Anh đã nghe tiếng rên của Loan làm cô giật bắn cả mình, đan xen tiếng thở từng hồi của Loan là âm thanh ten tét của da thịt phát vào nhau, tiếng cành cạch của vách ngăn cửa gần đó. Tất cả những âm thanh đó làm Hà Anh cảm thấy nóng bừng, cơ thể cô trào lên cảm giác thèm muốn xác thịt mãnh liệt. Đầu óc Hà Anh lúc này quay cuồng, cô không còn làm chủ được mình nữa, bao nhiêu dồn nén bấy lâu trong cô giờ cứ chực chờ ở cửa mình. Hà Anh cảm thấy ẩm ướt, cô đưa tay xuống dưới xoa nhẹ trong khi cái âm thanh đầy nhục dục kia cứ vang vọng khắp phòng. Hà Anh choàng tỉnh khỏi cơn mê bằng chút ý chí cuối cùng, cô lao ra khỏi WC trở lại phòng karaoke mà Khánh đang ở đó đợi cô. Khánh nhìn Hà Anh 1 lúc rồi ghé vào tai nói nhỏ: - Trông chị mệt lắm, hay chị để em đưa chị về nhé. Trong cơn say, Hà Anh chỉ muốn thoát khỏi cái phòng chật chội này, thoát khỏi cái dục vọng quái quỷ đang gào thét trong con người cô càng nhanh càng tốt. Nghĩ thế, cô gật đầu với Khánh rồi để giữ ý tứ, Khánh xin phép ra trước. Sau 15’, Hà Anh cũng ra theo sau…

Chẳng biết làm thế nào mà Hà Anh về được đến nhà nữa, khi tỉnh dậy Hà Anh thấy Khánh đang ngủ gục trên chiếc ghế bành trong phòng vợ chồng cô. Hà Anh ngước nhìn đồng hồ trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ. Đã 3h sáng rồi cơ đấy, Hà Anh ngắm nhìn Khánh 1 lúc lâu, cô nhìn xuống phía dưới thắt lưng quần của chàng trai trẻ ấy và thèm khát muốn chiêm ngưỡng nó, muốn cảm nhận sự chuyển động của cái vật ở dưới lớp quần kia. Hà Anh bắt đầu nóng bừng bừng, người cô dường như có gì đó đang chuyển mình, cái gì đó âm ỉ chảy bên trong cái thân hình đàn bà đầy quyến rũ của Hà Anh. Cơn khát tình đang thúc đẩy Hà Anh vén chiếc váy lên 1 ít, cô xoa nhè nhẹ điểm G ẩm ướt của mình… được 1 lúc, Hà Anh chịu hết nổi rồi, cô quyết định bước đền gần Khánh đang say ngủ gần đó. Chạm nhẹ vào cái vật ở giữa 2 đùi Khánh, chàng trai vẫn ngủ ngon lành. Cô đánh bạo mở dây kéo quần Khánh xuống và đưa tay vào đó. Ôi trời, cái dương vật của Khánh nóng ấm và to quá, dù chưa cương cứng nhưng sao to thế, Hà Anh có thể cảm nhận rõ từng hồi chuyển động của nó theo hơi thở của cậu bé. Cô mở nốt chiếc cúc quần ở lưng quần Khánh, bớt chợt Khánh trở mình thức giấc. Hà Anh đã bị bắt quả tang tại trận, mặt nàng đỏ lựng, nóng bừng bừng lên vì ngượng, chưa biết xử lý thế nào thì Khánh nở 1 nụ cười bí hiểm. Hà Anh liền mở lời van xin: 

- Chị xin lỗi, chị không kiềm được tò mò, em đừng cho ai biết…
Khánh liền đỡ lời Hà Anh: - Không sao đâu chị, em hiểu mà, chị không cần phải giải thích gì cả.


Nghe thế, Hà Anh toan đứng dậy thì bị Khánh giữ lại và kéo mạnh về người hắn. Khánh ôm chặt Hà Anh và trao cho cô 1 nụ hôn ướt át. Hà Anh bất ngờ quá nên không kịp phản ứng, ánh mắt như mê dại theo từng chuyển động của lưỡi Khánh trong miệng cô. Hà Anh giật nảy mình, tay Khánh đang chạm nhẹ xuống một bên ngực cô mà xoa, mà bóp nhè nhẹ. Bị kích thích, Hà Anh thở từng hồi nóng hổi, cô ưỡn mình uốn éo trước những động chạm ngày càng mạnh bạo của Khánh dưới đôi gò bồng đảo của cô. Được 1 lúc, Khánh đỡ Hà Anh đứng thẳng dậy, còn hắn vẫn ngồi trên ghế bành ngước nhìn cô van lơi, Hà Anh bắt gặp ánh mắt ấy, không biết xử trí như thế nào thì Khánh nói: - Em yêu chị ! Rồi cậu bé chợt kéo chiếc váy của cô lên và úp mặt vào cái quần trắng mỏng tang mà hôn mà hít. Bất ngờ cái lưỡi ướt át của Khánh quệt 1 đường ngay giữa cái khe nhỏ lên tận điểm G làm Hà Anh rên lên thành tiếng a..a.. trong lúc tay thì bấu chặt lấy đầu tóc Khánh mà hưởng ứng. Lưỡi Khánh đi dần dần xuống dưới rồi day vào đúng chỗ âm đạo đang rỉ nước của Hà Anh, làm cô càng rên mỗi lúc một to. Thấy người đẹp mê dại, Khánh thích thú liếm láp nồng nhiệt hơn nữa mặc cho cái quần lót của Hà Anh giờ đây đã thấm đẫm nước miếng và dâm thủy. Hà Anh xoa đầu Khánh, mắt nhắm hờ trong khi miệng rên từng hồi theo nhịp uốn éo của cả thân hình cô, tay Hà Anh càng đẩy mạnh đầu Khánh vào bên dưới cô. Chưa thỏa mãn, Khánh lột cái quần lót của Hà Anh xuống vứt qua góc tường rồi để Hà Anh ngồi dựa hẳn lưng lên ghế bành, đặt 2 chân Hà Anh lên vai rồi hắn gục đầu vào mà bú liếm tiếp. Tiếng nhóp nhép của lưỡi Khánh hòa vào tiếng rên của Hà Anh vang khắp cả phòng trong đêm vắng. Trong lúc Hà Anh đang đê mê với cái lưỡi kỳ diệu thì chợt cậu bé dừng lại, khẽ khàng banh nhẹ mép thịt mà luồn 2 ngón tay vào âm đạo nàng mà thụt. Lập tức Hà Anh bị kích thích tột độ, nét mặt cô nhăn nhó thỏa mãn, đưa 1 tay lên miệng mà cắn nhẹ. Khánh thụt tay ra vào cái lỗ xinh xinh ẩm ướt ấy làm cho lỗ âm đạo Hà Anh mỗi lúc một nong ra, co bóp như muốn nuốt chửng tay Khánh vì cực khoái. Khánh thụt mạnh và nhanh hơn nữa làm Hà Anh phát cuồng, cô rên lên dồn dập như tiếng mèo cái đang trong mùa động đực, Hà Anh thở dốc vì sắp lên đến đỉnh điểm cực khoái, 2 tay nàng giờ đây bấu chặt lấy thành ghế. Khánh thụt tay thật mạnh rồi đột ngột dừng lại khi âm hộ của Hà Anh trào ra rất nhiều nước, người cô giật giật, cửa mình bóp bóp tay Khánh liên hồi chưa dứt. Hà Anh đã đến cực khoái, mắt lim dim, miệng thở từng hồi, chưa bao giờ Hà Anh được làm tình bằng miệng và bằng tay thỏa thuê đến thế…

hinh mu lon

Mình cũng không nói gì các bác , nhưng chuyện của mình thì mình cứ tiếp tục viết , đời thiếu gì người giống nhau :

Trời thì nóng quá , cũng sắp đến hè rồi , chờ thi xong thì về quê luôn ( quê mình ở gần nha trang các bro nhá ) , đang ngồi ở nhà coi phim ( từ nhỏ đến lớn mình chỉ coi Dragon Ball đến giờ thỉnh thoảng vẩn coi các bác ạ ) không giám đi ra ngoài vì trời nóng quá , bổng đột nhiên con nhóc chạy đến giành các điều khiển 
V: làm cái *** gì thế
P: ăn rồi mở miệng ra nói tục .
V: thích thế có sao đâu
P: ờ , mà lớn to đầu rồi mà còn coi phim hoạt hình
V: ờ thích thế , có đưa không thì bảo
P: không mở phim khác coi
V: sao không lấy con lap đó mà coi .
P: hết pin rồi
V: thế giờ coi phim gì
P: hàn quốc đi 
V: không , coi phim khác đi
P: cũng được mà phim gì
V: để coi ( mình dò kênh , lúc đó HBO có chiếu phim Titanic )
Ngồi coi mà mình mất hết hộp giấy , coi đến đoạn chìm tàu thì nó khóc ôi khỏi nói luôn , chút nhìn lại xong mất hết hợp giấy , coi xong nó quai lại nói 
P: phim hay quá ha 
V: ờ
P: ước gì mình được đứng trước mũi tàu đón gió biển nhĩ , không biết cảm giác đó thế nào
V: úi giời , tưởng gì chứ cái đó , đi hoài
P: dóc tổ 
V: không tin thì thôi
P: thôi đi ông nội xuống phụ tui nấu cơm không tui cho nhịn đói
V: thôi được
Đi sau con nhóc xuống bếp mà thèm muốn chết nhìn cập mông của nó chỉ muốn bóp . mà con này vô ý hết sức , đi tắm lúc nào cửa cũng không gài chốt đợi mình nhắc nó mới chiệu khóa , ở nhà thì không mặc nịt vú , cái này thì cho được đi . có lúc nó còn không mang cã quần chip thấy hiện con '' sò '' ra luôn , tôi nhắc cã chục lần nó mới hết quên . Sáng nay xuống bếp thì thấy nó đi đâu rồi chĩ chuẩn bị ăn sáng cho mình , khi về thì nó như người mất hồn , cứ thửng thờ , ăn cơm còn rơi cã bát xuống đất
V: sao thế nhóc , không được khỏe à
P: dạ không
Ăn xong nó đem rác ra đổ thì làm gì đó té mình nhìn thấy hốt hoảng chạy ra thì thấy hình như xe kia mang mà nó bỏ chạy mất tiêu rồi nhìn thấy máu mình hốt hoảng gọi cấp cứu . Vào đến bệnh viện thì đưa vào cấp cứu khoảng 30 phút bác sĩ đi ra , bảo qua phòng bên :
bs : chào anh , có phải anh là chồng bệnh nhân không ạ
lúc đó cuống quá nên dạ luôn cho rồi
v: dạ phải ạ
bs: hiện giờ thì vợ anh không sao nằm nghỉ vài hôm thì có thể xuất viện
v: dạ cảm ơn bác sĩ
bs: nhưng mà có 1 điều không hay cho anh ,
v: dạ bác sĩ cứ nói
bs: chị nhà có thai khoảng 3 tuần rồi , nhưng mà do tai nạn nên hỏng
v: dạ thế có ảnh hưởng gì về sau không bác sĩ
bs: cũng may là không có gì , tốt nhất là anh nên đừng cho chị nhà biết
Đi ra khỏi phòng mà muốn sỉu tại chổ , nghĩ lại mình cũng khỏe thiệt , mới có 1 lần mà dính thai , sau này phải cẩn thận mới được không thì chết , mấy hôm liền con nhóc chẳng nói câu nào , về đến nhà thì cứ ở trong phòng , thiếu tiếng cười con nhỏ mình bực bội thật , vào phòng ngồi cạnh bên hỏi nó .
v: mấy ngày nay sao thế nhóc
nó quay lại ôm chầm mình vừa nói vừa khóc
p: mất hết rồi anh à
nghe câu đó mình tưởng nó biết chuyện ai ngờ không phải đến bây giờ nó cũng không biết
v: mất gì chứ , từ từ nói anh nghe nào
p: ba mẹ em ly dị rồi
v: hồi nào thế
P : hôm bửa
v: thế bây giờ nhóc ở với ai
P: dạ em ở với anh được không
v: ờ cũng được , mà sao ba mẹ em không lo
p: ai cũng có hạnh phúc riêng hết rồi
v: ơ ba mẹ em quá đáng thật , thôi đừng khóc nửa em
p: anh ơi em có chuyện này . lâu rồi em chưa dám nói
v: chuyện gì em nói đi
p: em yêu anh lâu rồi mà em không giám nói làm bạn trai em nhé
v: ơ chuyện này
p: anh không thích em à
v: anh cũng thích em nhưng sợ em chưa hiểu anh nên anh sợ làm tổn thương em thôi
p: không sao đâu anh , mọi việc ăn chơi của anh em biết rồi
v: sao em biết
p: anh có quyển sổ nhỏ ghi thành tích ăn chơi của anh đúng không
v: em đọc nó à ( mọi cuộc vui check hàng em nào mình cũng ghi vào cuốn sổ đó , từ khi con nhóc phát hiện mình vứt luôn)
P: em xin lổi anh
v: không sao . à mà nhóc nghĩ hè chưa
p: rồi anh ạ
v: anh vừa mới thi xong , hay đi chơi đâu đó cho đở buồn nha . xong hẹn hò luôn được không
p: cũng được
Mọi dự định đã xong ôm con nhóc ngủ mà lòng nao nức . sáng dậy em thu dọn hành lý đi . 9h lên máy bay , hành lý đã chuẩn bị xong mình khóa cửa , lấy xe đi ra sân bay . đem xe về luôn . ngồi nhìn em hình như em có vẽ bị gì
v: em sao thế
p: không sao không biết đi máy bay thế nào nhĩ
v: ( mình cười) bộ chưa đi máy bay lần nào à
p: dạ chưa
v: chút nửa đi rồi biết 
Chẳn mấy chốc đã về bay cam ranh , về nhà mình thì đi khoảng 35 km nửa thì đến

hinh mu lon

hinh mu lon la gi ?

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

hinh mu lon

Nhưng được một lúc tôi muốn chạm vào xxx của Vân. Nên tôi giả vờ đánh rơi cái điều khiển xuống đất. Vân định cúi xuống nhặt nhưng tôi bảo để tôi nhặt cho. cứ để cho Vân dựa vào tôi, còn tôi cui uống nhặt cái diều khiển. Vừa nhặt cái điều khiển tôi cố ý chà tay lên xxx của cô em gái mình. Tôi chắc chắn Vân cũng biết tay tôi ở đâu nhưng lại cứ để tay tôi đấy không nhưng vậy laị còn hẩy hẩy đít lên để tay tôi cọ xát vào xxx mình. Tôi chỉ chà sát khoảng độ 2 phút thôi rồi rút tay về để Vân hụt hang đưa mắt nhìn tôi. Nhưng tôi làm ra vẻ không biết mà còn bảo Vân” Em mỏi thì cứ gối đầu lên đùi anh này”. Vân gối đầu lên đùi tôi, không biết vô tình hay cố ý mà tay em lại đặt lên chỗ có con xxx tôi. Tay Vân đặt vào dù còn cách hai lần vải mà còn làm tôi cảm thấy sướng

hinh mu lon

Xem hinh mu lon hay nhat 2014

Đám cưới Luân và Hà thật đẹp đôi, Hoa thật buồn và thật vui. Vợ chồng nàng và dì út lo cho Luân thật tron vẹn, tươm tất. Nhưng trong lòng dì út có một mối lao xao. Số là trước ngày đám Luân và Hà, cuối tuần đang nằm trên sofa coi TV thì có tiếng bấm chuông, Vân mở cửa, trước mặt nàng một người đàn ông cao lớn râu ria tóc tai bờm sờm, khi hắn nhìn nàng hắn hoãng hốt như người trên mây, hắn la lên: “Ngọc. . . . . . ! Trời! bà ngọc. . . !” Nàng nói: ” không. . . . . tui em chị Ngọc . . . . Tui tên Vân. . !”Đứng yên rất lâu, khi bình tỉnh trở lại hắn nói: ” Ồ! Cho tôi xin lỗi. . . giống quá nên tôi lầm. !”Hắn giới thiệu tên, Vân cũng chẳng biết, nhưng hắn ngang nhiên đi vào nhà thẩy cái balô xuống đất rồi nói với nàng: “Tui đi tìm chổ ngủ một lát, anh Luân có về nói có thằng Hưng trên Lầu” nói xong hắn đi thẳng lên lầu làm nàng chửng hửng nghĩ: anh nầy quái tthật, người không lịch sự gì hết. Khi nàng lên lầu thấy hắn dùng chính phòng nàng ngủ, đang ngáy pho pho. Buổi tối Luân về nghe tin có Hưng Luân chưa bao giờ vui như vậy, hắn giới thiệu Hà, và Dì Út. Sau hi tắm rữa cao râu sạch sẽ, Vân nhìn trộm Hưng thấy chàng nầy đẹïp trai ghê, nhưng vẫn còn thấy ghét. Luân tức tốc chở Hưng đi ăn, và hai chàng đi nhậu tơi khuya mới bò về. Luân hỏi bây lâu nay Hưng đi đâu? Chẳng tin tức gì. Hưng nói hắn qua tiểu bang khác sống, nhưng bây giờ bị layoff nên trở về đây lại, Luân mừng rỡ nói: Thôi thì ở đây luôn đi, dù sao Hưng cũng còn mẹ và những người thân yêu như chàng. Hưng không trả lời, nhưng không phản ứng. Hưng ở tạm nhà Luân, hắn không muốn về nhà mẹ hắn ở với ông chồng Mỹ. Những chung đụng hàng ngày làm Vân rất thích Hưng, trừ hôm gặp lần đầu, hắn tử tế và rất hiểu biết, dù ở Mỹ từ nhỏ nhưng Hưng cũng biết rất nhiều Việt Nam qua sách vỡ. Hưng xin việc được nhưng không muốn ra khỏi nhà Luân. Vân đã giữ chân hắn lại, tuy chưa có tình ý gì nhưng hắn biết lần nầy không rời xa người đàn bà nầy được. Cách nhau không nhiều tuổi Vân và Hưng rất xứng đôi. Tuy chưa cầm bàn tay một lần, nhưng qua những ánh mắt ngó nhau, Vân nghe hồn xôn xao lạ. Hôm đám cưới Hưng được làm rễ phụ với người bạn gái của Hà, trông thật đẹp, Hắn còn là bestfriend thân chúc cô dâu chú rễ. Hà được trân trọng mời thay hai họ cám ơn quan khách. Ai cũng khen Luân có bà Dì thật đẹp. Lúc gần tàn tiệc Hoa cùng Luân nhảy slow, nàng nói: ” Có đụ đã cũng đừng quên cô già nầy nha!”Luân nói: “Tình yêu của tui và chị là vĩnh viễn, muôn đời, dù tối nay tui có vợ, sẽ có con như chị muốn, nhưng cái Hĩm ướt át của chị cũng là của tui mãi mãi!” Hoa cười nói nhỏ: ” Yêu Luân quá thôi! Nó là của Luân mà!Tụi mình chia nhau nghe!”Luân cười siết Hoa cứng ngắt.

Khuya thư bảy Hưng nhậu xỉn trở về Vân chờ mở cửa, thằng bạn người Mỹ của hắn đưa vào tới cửa rồi trở ra, hắn bước vào quờ quạng ngã vào Vân, đã vậy mà tay hắn tháy máy rờ rẫm nàng. Đúng là chiêu thức hắn làm với Ngọc. Người Vân bỗng nhiên nóng hổi bởi bàn tay chàng trai. Lâu rồi không có đàn ông, nhiều đêm nàng cũng trằn trọc. Hưng ôm chầm vào nàng hai người ngã xuống thảm . Cũng cái thảm nầy hắn và ngọc làm tình say sưa trong ngày sinh nhật nàng, Vân cũng đáp trả lại hắn ngày hôm nay bằng những cử chỉ chấp nhận. Chưa bao giờ Vân có lần sung sướng như vậy, Hưng say sưa bú lồn nàng, Thân thể Vân căng cứng trong tay của Hưng, Nàng trẻ đẹp đầy nhựa sống tràn trề. Âm hộ nàng mở toan vun cao đón nhận cái lưỡi của Hưng thật sung mãn. Khi Hưng ấn nhẹ đầu khấc dương vật to cứng vào hai mếp dày cao chờ đợi nơi cửa âm hộ, Vân cong người hòa nhập vào cơn sung sướng bất tận. trong đầu nàng nghĩ: Không thể xa người đàn ông nầy được nữa. Bên kia suối vàng, chắc hẳn Ngọc cũng mừng cho em đang dâng thân xác cho chàng trai nàng yêu. Hưng chơi Vân thỏa chí bao ngày buồn bả. Ngọc trong Vân, Vân là ngọc, Vân ưỡn người hẩy âm hộ chắc nịch vềâ phía trước, hai mếp âm hộ co bóp sát dương vật Hưng thật là vừa vẹn xứng đôi.

Hà, Luân là cặp vợ chồng xứng đôi và hiểu ý nhau, Năm sau Hà sanh cho Luân một đứa con gái kháu khỉnh. Tuy thân hình Hà đẹp nhưng bộ phận sinh dục nàng hơi khô khan. Không có nghĩa nàng không thích làm tình, nhưng âm hộ nàng không ướt như Hoa với Ngọc. Lớn lên ở Mỹ nên vấn đề sinh lý nàng rất cởi mở. Năm kế tiếp nàng sanh cho Luân cho đứa con trai là chấm dứt. Thân hình Hà căng nở đều đặn. Hoa gọi cho Luân:
“Cuối tuần nầy làm gì Luân!?’
Luân nói:
“Thì tính lên rũ chồng chị và Hưng nhậu!”
Hoa cười:
“Thôi mình tìm chổ đụ đi, nhớ Luân quá rồi!”
Luân cười lớn:
“Tháng trước tui làm chị một lần rồi! Chị Hoa dâm thiệt!”
Hoa trây trua triết lý:
“Đời mà Luân, không đụ cho đã, già xòm thì coi như bỏ!”
Luân nói:
“Cái Hĩm chị còn lâu mới hết!”
Hoa nói lớn:
“Ngó vậy chứ thời gian đi nhanh lắm Luân ơi!”
Luân ha hả:
” Chị nói coi bộ đúng à nhen!”
Bỗng Hoa nói:
“Cú nầy cho Hà gia nhập!”
Luân ngập ngừng:
“Chị nói sao!”
Hoa cười nói:
“Bộ ghen sao ?!”
Luân nói:
“Không, nhưng gia nhập như thế nào?!”
Hoa nói nhỏ:
“Thì cho thằng chồng già của tui chơi Hà!”
Luần cười lớn:
“Thằng cha già đó chịu sao thấu! Với cái hĩm của Hà!”
Hoa cười nói:
“Thì sau nầy, mình làm gì chả được!”
Luân đề nghị:
“Mình làm tập thể đi!”
Hoa phản đối:
“Chị thích riêng tư hơn!”
Luân nói:
“OK. để tính lại coi!”

Cái skirt ngắn hết cỡ của Hoa làm Luân xốn xa. Hắn nghĩ trong bụng bà nầy dâm thiệt. Nhưng trời sinh Hoa là để làm tình mà!Làm tình đối với nàng như thức ăn hàng ngày. Không có gì lạ. Ông chồng Mỹ tỏ vẻ hạnh diện sắc đẹïp của vợ mình. Ăn uống xong nàng nói nhỏ với chồng lên phòng family room, Những chai rượu wine cạn dần, ông chồng Mỹ mở phim sex của Á Châu. Những cảnh làm tình hiện ra. Chỉ một lát sau má Hà đỏ hây hây trông thật đã. Luân xin phép ra ngoài, khu vườm thật rộng. buổi tối trăng sáng, chàng đi chậm và ngồi xuống trên ghế đá. Hà ra đến sau lưng chồng nói: ” Mình về thôi anh!Em thích mình ở nhà cơ!”Thế là Luân phải đưa vợ về trong sự luyến tiếc của Hoa, nàng đành phải cùng ông chồng Mỹ quây quần tối nay. Hà tuy còn trẻ cởi mở nhưng lại không thích làm bậy trước mặt chồng, dù rằng nàng rất thích. Trời sinh mỗi người một tánh khác nhau. Ở càng lâu Luân càng thấy vợ là người đàn bà tốt, và tình thương tăng dần. Hai đứa con xinh xắn mỗi ngày mỗi lớn, chàng không cho phép mình đi sâu hơn nữa, dù chàng vẫn yêu Hoa, vẫn đến với Hoa nếu nàng muốn, vẫn làm tình với Hoa nếu nàng cần. Chàng với Hoa như sợi dây buột chắt nếu giật mạnh thì bị rướm máu.

Hưng đưa Vân xa khỏi thành phố, những vùng ngoại ô đầy gió mát. Cuộc đời đưa đẩy hai người gặp nhau và yêu nhau . Hưng tuy còn nhỏ tuổi nhưng trưởng thành và có học thức. Vân lớn lên trên một môi trường dành giựt để sống, ở một nơi không có ngày mai hy vọng. Nhưng nàng vẫn là bông hoa thoảng mùi hương của loài hoa quí phái. Hai người hôn nhau thật lâu khi xe Hưng dừng lại trước cánh đồng vắng.
Hưng nói sau khi hôn xong:
“Mình sẽ làm đám cưới nha Vân!”
Vân nhìn Hưng âu yếm gật đầu
Hưng tiếp, nói lên hy vọng:
“Rồi mình sẽ có con, Vân sẽ là người mẹ tốt!”
Vân yên lặng, nhưng lòng nàng rộn lên bao cảm xúc. Chiếc xe quây ngược lại trở về căn nhà nàng. Căn nhà của Ngọc mà Luân đã để lại cho nàng sau khi có vợ. Căn nhà của kỷ niệm.

Trên chiếc giường ngày xưa, bây giờ Hưng cũng tháo từ hạt nút áo của Vân. Tấm thân tươi mát của nàng lồ lộ. Đôi vú với núm vú đỏ au nhô cao, Hưng cuối đầu vào mút đang cương cứng, chiếc quần nàng được hắn cởi ra, âm hộ trong quần lót nhô cao mời mọc. Hưng từ tốn kéo quần lót ra khỏi đôi chân dài khiệu gợi. Âm hộ Vân còn tròn trịa hai mếp cương to cao hơn Ngọc ngày xưa, Những sợi lông mềm mại như tơ quắn vào tỉa ra hai bờ mu rất dẹp. Nàng có một bộ phận sinh dục tuyệt hão, không đen đúa như nhiều người đàn bà Á Đông. Nàng e thẹn cuốn người vào trong tấm chăn mỏng, Hưng nằm xuống sát bên dương vật cương cứng. Vân rúc vào nách Hưng nói:
“Lần đầu làm người ta. . . hôi rình mùi rượu!”
Hưng hôn nàng lên trán:
“Bạo vậy mới có hôm nay!”
Vân nói:
‘Hưng vẫn còn nhỏ hơn tui, , phải kêu tui bằng chị!”
Hưng cười nói:
“Chị Vân ơi! Cho Hưng chơi cái OK?”
Vân đỏ mặt:
“Em. . . thật hỗn!”
Hưng trườn lần xuống rốn, Vân oằn người khi lưỡi hắn đến âm hộ nàng.
Đám cưới của Hưng và Vân đơn sơ. Thằng Luân không biết kêu Hưng bằng gì. Kêu dượ ng thì kỳ quá, khó thấy mẹ!kêu tên chắc ăn. Trong đêm đám cưới. Hưng hôn vợ và thò tay xuống mò lồn nàng nói:
“Chị Vân ơi! cho em mò lồn chút nha!”
Vân chu miệng:
“Thằng em lại hỗn! Chị cấm tuyệt!”
Hưng nói trong hơi thở mạnh , khi ngón tay hắn ướt đẫm trong âm họâ của Vân:
“Trời ơi!Cái lồn tuyệt vời vợ tui!”
Vân thì thầm sung sướng với chồng:
“Của anh suốt đời đó Hưng ơi!”
Hắn trườn lên, trườn lên, dương vật cắm sâu vào cái khe chờ đơiï của Vân, nắc mạnh. Vân cuốn người trong những cơn sướng kích ngất. Hạnh phúc vỡ tràn ra chung quanh. Ngọc ở đâu đó mĩm cười.

Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Cuối tuần lên chị nhe!”
Hưng cười nói:
“Lại nứng lồn nữa hả?!”
Hoa nói:
“Không!Nói chuyện cái bầu của con Vân!”

Thôi! Chào các bạn đọc. Nếu bạn theo dõi truyện xin cám ơn. Người viết mượn dâm thư để nói lên tình cảm con người. Nhà văn ở ngoài cũng viết vậy thôi, nhưng không tả xác thực cảnh làm tình làm tội. Gọi là ăn Mặn. Xin chấm dứt hẹn lần tới. /.