Hinh nong cua ngoc trinh

Nằm trên người nhỏ, cảm giác đầu tiên là……………..em thấy nhức kinh khủng ở bụng dưới vì cơ bản là chym em nó bị vướng, lại đâm vào quần nên rát lắm các thịm ạh, anh em chúng mình chắc ai cũng nhớ về kỉ niệm về những tai nạn cương cứng éo đúng thời điểm nhễ, đau vãi ra í.

Em xin kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ của em cho các thím giảm tình trạng căng thẳng ạh.Hồi năm học lớp 9, cái thời mà em đã đc nhiều người để ý trong trường vì độ trắng của da, độ dựng của tóc, lúc đó mẹ em đã mất, ba thì lại ko ở nhà nên quần áo em toàn phải tự lo, ngày hôm đó, đáng lẽ ra tối hôm trước em phải giặt đồ lót của mình để mai còn đi học nhưng vì quên khuấy đi mất nên sáng hôm sau đi học em ko thể mang cái quần chip hôi hôi như hủi đc vì sợ bị bệnh nấm trym, thế là em đến trường mà chỉ mặc 1 chiếc quần dài thôi, lại thêm cứ đứa con gái nào mà em nhìn xinh hoặc nhìn em là nó cứ………….. ngỗng cmn lên luôn mới đau chứ lị.
Vào 3 tiết đầu thì mọi thứ vẫn ổn nhưng tới tiết 4 thì em đang ngồi im re thì bà cô dạy môn Công Nghệ hình như phát hiện đc đỉnh nhọn trên chiếc quần em hay sao ấy, nên gọi em đứng lên phát biểu, mà nói đi cũng phải nói lại là bà cô nào nhan sắc thì bình thường như người đi đường thui hàz, nhưng đc cái 3 vòng chuẩn thôi rồi, nhất là quả ngực và mông, mông thì bự chảng làm cho mỗi lần quay lên bảng viết bài là cái mông cứ ngoáy ngoáy như đúng rồi, làm cho hơn 21 cặp mắt thèm thuồng nhìn theo và những phút giây liên tưởng đến chảy nước miếng của các bạn boy lớp em, thật là vãi hàng, cặp ngực đi thì cứ cà lắc cà lắc, em nói thật là nhiều lúc đi học trái buổi mà gặp bà ấy mặc đồ bộ thì em xin thề với các thím là em còn thấy cả cái núm vú của bả sau cái áo lót huyền thoại màu đen đang chỉa thẳng và rape tinh thần em, hoang mang Hồ Quỳnh Hương tí, quay lại với tiết học năm nào.
Em đứng lên mà lòng bồi hồi lo lắng vãi ra luôn ấy chứ, với hi vọng là thằng nhỏ nghe theo lời thằng lớn, bà kiu em nói về các thứ cần để thực hiện món j j đó thì phải, căn bản là giờ em éo nhớ nổi đc là cái món lề j hết, lúc đó em bấn lắm chứ, nhưng may sao cáo thằng bạn phía sau lại nhắc như đúng rồi, em nói đầy đủ hết, chẳng thiếu món nào, bả ậm ừ cho em ngồi xuống rồi cả lớp im thin thít, em thở phào nhẹ nhõm và thằng nhỏ thì ngỗng zậy lun với sự hung dung và khao khát vãi ra, nó châm thẳng vào quần làm em nóng ran người, mặt mày đỏ ửng, hai tai như bốc hỏa cứ cố ngồi xiêng rồi lại xẹo chỉ mông mấy đứa ngồi ngang ko để ý dùm cái nhoa, nhưng đời đéo như mơ và chuyện đó đéo ai ngờ, thằng bạn nhoi lên nói nhỏ và vừa đủ to để bà cô và hầu hết lớp nghe thấy “lát bao anh ăn cái j đi nha, ko có anh là mày die”.Bà cô nghe thấy thì liếc ngay xuống và bắt thằng phía sau em đứng dậy trước và sau đó là em luôn, bà nói thằng kia xuống cuối lớp đứng, em thì bị bắt đứng dậy, vì thằng nhỏ đang vẽ nên trong quần em 1 đường thẳng nên em cứ đứng mà chống tay lên bàn, mông nhoài về phía sau, thế mà bà cô cứ kiu em đứng thẳng lên ko đc chống tay lên bàn nữa chứ, thế là em đứng thẳng và cố gắng đưa cái phần hạ bộ áp sát vào bàn ko muốn bàn dân thiên hạ hoang mang và lo lắng.bà yêu cầu em nhắc lại câu hỏi lúc nãy mà trả lời nó, em trải lời trong ngượng nghịu vì thằng nhỏ làm căng quá và vì em cũng éo nhớ lắm, đang trả lời thì bả nói “em đang ngó cuốn sách dưới học bàn hay sao mà nhìn nhìn cúi cúi j vậy”, híc, lúc đó em đứng hình luôn ko biết nói j nữa, bà ấy từ trên bàn giáo viên đi xuống, cặp ngực lắc lắc lại càng làm em căng thẳng cái chym các bác ạh, ênn nó thẳng tưng và hiện rõ nguyên cây sau hình đáng chiếc quần luôn mới đỉnh chứ. Hic hic.Bà đi tới chỗ em, nhìn thẳng mặt em và nói ”em giấu cái j dưới học bàn, nói ngay”,em thì cư ấm úng nói em ko giấu j cả, nhưng bả éo tin, cứ đòi kiểm tra, em thì cứ ì lại và ko chịu kéo phần thân dưới ra khỏi cái hộc bàn mà cứ ép sát, thế là bả đẩy em ra 1 xíu và nhìn thẳng hộc bàn, xong bả nhìn thẳng góc vào phần dưới của em, phải vài giây luôn ấy chứ, em lại đỏ mặt, ko biết nói j luôn, hic bả nhìn chym em thì thấy nó thẳng tưng, lại chỉa ra làm cho cái quần căng vật vả luôn, hùi đó lại chảnh chó, may quần ống túm, đáy căng nên nó chỉa ra rõ mồn một luôn ấy các thím, rùi bả ngước lên nhìn em với vẻ mặt như nào thì em ko thể diễn tả đc, nhưng mà nhìn mặt em chằm chằm 1 lúc thì đã cười mỉm 1 phát làm em chết trân và khá là nhục mặt, đoạn bả bảo thằng bạn em về chỗ ngồi, cho em ngồi xuống và nói 1 tràn, em xin nhắc lại tuy có thể ko chính xác từng từ nhưng đại ý là thế:“Tui biết các em là những đứa con nít mới lớn, rất bốc đồng, ham tìm hiểu, có những đứa còn ham chơi game, ham iu đương này nọ, nhưng tui khuyên các em hãy chăm chú tất cả vào việc học, lứa tuổi các em là chỉ nên ăn và học thôi, các em ham hố lao vào tìm hiểu những thứ vượt quá lứa tuổi của mình là ko nên và ko đáng, các em đừng phụ công ơn của ba mẹ rồi ông bà và cả của thầy cô, hãy chỉ là 1 đứa trẻ biết ăn, học là đủ.
Em ngồi mà mặt đỏ gay, nhất là khi bả nói từ “bốc đồng” là em giật bắn người nảy lên phát luôn, hic, nghe bả nói mà tim gan em nóng bừng, nhục ko thể tả và dù có tả cũng ko hết nhục.hic, em run bần bật luôn ấy các thím, cảm giác như vừa bị phá trinh luôn ấy chứ, thời gian sau thì bả vẫn dậy lớp em nhưng ko kiu em lên trả bài j nữa, thỉnh thoảng kiu em phát biểu thôi, và dù có gẳp mặt nhau trên sân trường hay cổng ra vào, trên hành lang lớp học em chào thì bả cũng khẽ gật đầu thôi. Hic, nhắc đến chuyện này thì kí ức ùa về vãi các thím ạh.Tất nhiên còn nhiều kỉ niệm nữa chứ nhưng mà toàn ko đâu nên em ko tiện nhắc đến.
Quay lại với lúc đầu chap, vì em đau và rát chym quá nên buộc phải leo xuống nằm ngửa ra và tuột hẳn cái quần jear ra khỏi người và quăng xuống đất luôn, nhỏ cũng nhân cơ hội đó mà lấy cái mền(chăn) quấn luôn, em tuột cái quần xong thì lao vào kéo chăn ra khỏi người nhỏ vì cơ bản là em đang rất hứng, hì hì, kéo đằng đầu thì nhỏ cầm chặt quá nên em mới vòng đến khúc thân người cù lét vài phát thì thấy nhỏ cười khúc khích và nới lỏng tay dần em nhân cơ hội đó thì em thọt tay vào phần thân và kéo cả tấm chăn ra luôn và quăng thẳng xuống dưới sàn luôn, nguyên thân hình trắng trẻo lộ ngay ra trước mặt em, hic, cảm gíac như dc sỡ hữu, đc chiêm ngưỡng 1 điều kì diệu có thật ngay trước mắt mình vậy, vì nàng đắp chăn, bị em kéo ra nên cái áo 3 lỗ bị kéo lên cao hẳn làm lộ ra cả cái áo ngực màu trắng xinh xinh với cặp vếu trắng ngừng, em xông tời lao lên người nhỏ mà hôn môi nhỏ ngấu ngiến, nhỏ hưởng ứng rất nhiệt tình bằng cách kéo đầu em chặt lại với đầu nhỏ, nhỏ rất biết hôn, luồn lưỡi và đá đủ kiểu làm em phê như con tê tê luôn ấy chứ, đc 1 hồi thì em bắt đầu đuối hơi nên buông miệng nàng ra, rà dần xuống cổ nàng mà mút mà hôn ngấu nghiến, nàng co người, nhô cao phần cổ, em đc thế nên hôn như điên như dại luôn, rà dần xuống phần ngực nhỏ, em đang định kéo cái áo ngực nhỏ nhỏ xinh xinh ra thì nàng kiên quyết ko chịu cứ giữ khư khư nói là:”ko đc,làm j làm nhưng ko có cho cởi ra đâu”, lúc đó em chẳng biết lí do tại sao cái bím thì cho đụng mà cái vếu thì lại ko, sau này thì em biết là lúc đó nàng sợ em chê vếu nàng nhỏ nên kiên quyết ko cho, nhưng mà thú thật là lúc đó em thấy nó bự và cao lắm, nhìn rất là đc mà ko hiểu sao nàng lại tự ti thế chứ.Nghĩ vậy rời em cũng ko ép nàng chi nữa, cúi thẳng xuống dưới phần háng của nàng luôn,lông bím nàng thật đẹp, mọc đều nhưng ko rậm mà lạu thưa thớt lắm, nhìn vào cáo khe bím thấy 1 chút chất nhờn trong khe vẫ còn đang rỉ ra, nhìn thấy là cơn cuồng dâm của em lại nổi lên, em chà sát 2 mép bím của nhỏ phát thành tiếng bởi vì hai mép tuy rất nhỏ nhưng cạ sát với chất nước đó nên tạo thành tiếng nhót nhép tuy nhỏ nhưng rất kích thích, nàng thì rên khá khẽ là phần hạ bộ lăn lăn liên hồi luôn, cứ thế em cứ chà sát đủ kiểu khoảng 2, 3 phút thời gian như lắng đọng và khoảng khắc này dường như chỉ có đôi mình, đc 1 lúc thì thấy nàng quằn quại quá mà chợt nhớ tới 1 hình ảnh trong bộ phim mà em đã xem nên em đã…………………………….P/s:Gần đây nhà em bắt đầu dọn nhà và mua sắm chuẩn bị đón tết nên hơi bận, ko có nhiều thời gian để type chap lắm, nên chap ra muộn hoặc em ít lên đọc cmt của các thím đc, mong các thím thông cảm, em xin nhắc lại lần thứ 3 là các chap kia em viết xong từ trước khi lập trang page này kia nên em mới nói là viết tới chap 20, còn các chap 10.1,10.2,10.3,… là các chap em kể lại theo nhu cầu của các thím nên mỗi ngày em đều viết chứ ko phải là viết xong rồi mà ko up lên, điều này em đã nói ở hầu hết các cmt trước, mong các thím đừng inbox nói về vấn đề viết rồi mà ko up nữa, cám ơn các thím luôn dõi em từng chap nhé, iu các thím nhìu vãi ra luôn í.

hinh nong cua ngoc trinh

Nơi tôi sanh ra là một đô thị đông đúc, đời sống khá hiện đại, đa phần là thương gia, giàu có. Gia đình tôi cũng khá giả, ba tôi làm thuyền trưởng một tàu buôn gỗ liên lục – hiếm khi ở nhà, mẹ tôi buôn bán mỹ phẩm. Tôi là con một, 17 tuổi, năm cuối trung học.
Gia đình tôi ít khi quây quần bên bàn ăn hay họp mặt, ba mẹ tôi quan tâm đến vấn đề buồn vui của tôi nhiều hơn trường lớp, bạn bè. Cuộc sống vật chất của tôi sung túc, không gì vướng bận, bạn bè trang lứa, cũng giàu có như nhau nên không gì phải đua ganh, duyên phần: còn trẻ, chẳng gì phải lo lắng, bỗng ….

Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được, thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng ….

- “Ôi, anh nhớ em… a ….a ….”
- A ….a …. Á ……ôi……… cho em hết đi ôi……………

hinh nong cua ngoc trinh

hinh nong cua ngoc trinh la gi ?

Hắn đã ngủ một cách ngon lành. Nhưng bên hắn, dù mệt cô bé vẫn chưa ngủ, từng giọt nước mắt vẫn âm thầm rơi ướt đẫm gối từ bao giờ, ngực nó phập phồng theo nhịp nấc. Nơi ấy của cô bé còn hơi âm ỉ đau sau cơn mưa gió càng làm cho nó cảm thấy thêm tủi nhục.

Nửa đêm bỗng hắn màng tỉnh, trong cơn mê như có ai khóc thầm cạnh mình, mở mắt, thấy cô bé lạ mặt ngồi khóc, như kẻ mộng du giữa đêm tối mịt mùng. Theo phản xạ hắn kéo cô bé vào lòng, và nói.
-Sao vậy, đừng khóc nữa, ngủ đi.

Tay hắn vỗ về cô bé như một sự cảm thông nào đó mà hắn cũng không nhận ra được. Rồi hắn ôm cô bé, cô bé lúc này cũng đã thôi khóc lóc, cả hai cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi giữa những tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên.
Sáng sớm khi mở mắt dậy, láng máng nhớ lại những gì đã qua, hắn giật mình sực nhớ, trong lúc ham muốn tột độ, hắn đã quên đeo cái bao mà cô bé đã đưa cho, hắn đã từng nghe nói có kẻ say lần đầu đi chơi gái mà bị dính bệnh ngay, giật mình hắn cũng cảm thấy hối hận và sợ hãi.

Nhưng hắn lại thêm một lần nữa giật mình nhận thấy một vết máu trên giường như một cánh mai đỏ thắm. Hắn nhớ lại tối qua. Hắn cảm thấy toát mồ hôi như làm việc gì không tốt. Ui choa, con bé này đã bị hắn phá trinh, một con cave còn trinh. Hắn sửng sốt với điều đó, an tâm và sung sướng nhưng hắn cảm thấy cũng có đôi chút tội lỗi, trong trí nhớ của hắn tối qua rõ ràng cô bé đã đẩy hắn ra và kêu không muốn. 

Đảo mắt khắp phòng hắn không thấy bóng dáng cô bé đâu. Chỉ thấy mọi thứ dường như có vẻ đã ngăn nắp hơn rất nhiều thì phải. Hắn bỗng cảm thấy một bàn tay ấm áp đàn bà. Nhưng ngay lập tức hắn bỗng giật mình. “ May mà nó không xách xe và ví của mình đi khi mình ngủ không thì… mà xem ra cô bé này xem ra cũng thật thà”. Nhìn ra hiên thấy cô bé đang lúi húi quét sân, có lẽ do tối qua quần áo chưa khô, cô bé mặc một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi của hắn, thùng thình trông khá lạ mắt, hắn nói vọng ra trêu:
-Nè. Quét dọn không tính và thêm tiền đâu nhé.

-Không thèm. Mà anh ở gì mà bẩn vậy.
Cô bé tự nhiên đáp lại một cách ấm áp như đã quên đi chuyện tối qua

-Uh.

Hắn mặc lại cái quần và bước khỏi giường. Sau khi đã tắm rửa qua, hắn bỗng hỏi. 
-Đây là lần đầu của em hả.

-Gì cơ anh. Lúc này cô bé dang lúi húi nấu bữa sáng.

-Đây là lần đầu của em hả . Hắn hỏi to hơn.

Cô bé nhìn hắn lặng lẽ gật đầu. Rồi đầu nó cúi gầm, vẻ hoạt bát mất đi thay vào đó là đôi mắt lại ngấn lệ.
- Sao em phải làm nghề này? hắn nhẹ nhàng hỏi.

Cô bé vẫn lặng im.
Hắn cũng thôi gặng hỏi và chỉ nói.

-Anh đây cũng là lần đầu.
Cô bé nghe vậy nhưng cũng không nói gì. 
-Cơm chín rồi, anh xuống ăn cho nóng.

hinh nong cua ngoc trinh

Quỳnh Hoa biết mình đẹp và quyến rủ, nhưng nàng không bao giờ kiêu ngạo mà rất là hoà đồng với các bạn cho nên ai cũng yêu mến nàng. Bên cạnh nét đẹp hồn nhiên đầy quyến rủ do thì Quỳnh Hoa lại hơi kém thông minh nhưng laị rất đa tình và lẵng lơ. Sách vở ở trường thì nàng rất làm biếng đọc nhưng những truyện dâm thì nàng luôn thu thập tìm kiếm và không bao giờ bỏ xót cuốn truyện chép tay nào được phổ biến trong trường. Ba nàng lại là một thuỷ thủ tàu viễn dương nên gia đình nàng thường có đầy đủ những đồ chơi phim ảnh của ngoai quốc. Nàng hầu như thuộc nằm lòng 36 kiểu ái ân. Hầu như đêm nào nàng cũng phải tự mình thủ dâm cho hạ hoả cơn dục vong cuồn cuộn trong cơ thể.

Quỳnh Hoa thường hay nhờ các bạn trai giúp nàng làm bài tập về nhà. Và để đền đáp ơn họ thỉnh thoảng nàng thường mời họ về nhà và cố ý ăn mặc hở hang để cho họ được chiêm ngưỡng một chút cơ thể mỹ miều của nàng. Và thỉnh thoảng nàng thường hay cố ý cọ bộ ngực no tròn của nàng vào họ.

hinh nong cua ngoc trinh

Xem hinh nong cua ngoc trinh hay nhat 2014

Bữa sinh nhật thật vui, thằng Bằng vừa 19 tuổi. Sau tốt nghiệp trung học hắn chỉ muốn đi làm kiếm tiền. Mẹ hắn, bà Kim Thoa đang đứng cùng chồng nhìn lũ trẻ vui đùa. Hai vợ chồng qua Mỹ chỉ sanh được một thằng con, rất cưng chìu. Muốn nó đi học thêm nhưng Bằng lại không thích. Thôi, ở Mỹ tự do nó muốn thì cứ làm theo ý miễn sao đừng làm phiền người kháclà được. Đám trẻ cở tuổi Bằng nên tụi nó chơi thân, Mỹ trắng có, Mễ có, Đen có, nhưng phần đông là đám nhóc Việt Nam xa xứ. Tụi nhỏ xin uống bia hôm nay, bà Kim Thoa phải xin chồng cho tụi nhỏ thoải mái một bữa, nhưng không được uống nhiều.

Trong bộ quần áo đơn giản nhưng đẹp quí phái. Bà Kim Thoa tuy 40 nhưng trông như trẻ hơn. Bà có nét dẹp dịu dàng phảng phất một chút tây phương. Mái tóc cắt ngắn nhuợm chút màu vàng đậm, ánh mắt nhung đen to kèm theo sóng mủi thẳng dọc dừa trên cái miệng xinh và đôi môi tô son hồng gợi cảm. Ngực bà không lớn không nhỏ vừa phải theo một cái eo thon thả xuống đôi mông to kèm đôi chân dài trường túc. Đám bạn trẻ thằng Bằng rất qúi mến bà. Không những bà dễ tánh hơn chồng mà thường là che chở cho tụi nhỏ. Chồng bà Kim Thoa nhìn cũng biết hơn bà nhiều tuổi, tánh tình khó khăn, càng khó hơn khi ông bị tai nạn xe một lần, tuy thoát chết nhưng không hiểu sao ông bỗng ít nói và không thân thiện với ai.