Hinh nudu

Chap trước sau khi vừa ra lò và trình làng thì cmt và inbox em nhận được hầu hết là quá buồn, đánh mất xu hướng chung là vui tươi và hài hước mà từ đầu câu chuyện này mang tới cho các thím, đến ngay cả một chị còn inbox hỏi han và rằng": chị khóc khi đọc chap này, bây giờ 2 đứa sao rồi....??? thật sự đồng cảm với em và tiếc nuối cho một tình yêu mong manh của tuổi học trò!"".Em chân thành cảm ơn chị ấy và các thím đã dõi theo cũng như sát cánh bên em trong từng chap chuyện ,hì hì,Chuyện đời mà các thím có lúc thăng lúc trầm, con người ta có cái được cái mất, huống hồ là tình yêu, khi tình cảm đã được đặt vào quá nhiều từ cả 2 phía thì cảm giác hối tiếc, đau khổ khi mất đi như tăng gấp bội và càng đau đớn hơn khi ta cứ hồi tưởng và suy nghĩ về nó theo chiều hướng tiêu cực.Thế nhé.


Sau khi tiễn nhỏ đi, cả tuần sau đó em vẫn như người mất hồn, cứ thơ thẩn như thằng điên, trong đầu thì cứ thấp thoáng hình bóng nhỏ, cứ nghĩ về lúc nhỏ khóc và đứng nhìn em, em hồi tưởng lại tất cả các kỉ niệm mà chúng em đã có mọi lúc, mọi nơi và hầu hết thời gian, biết em bị stress nặng nên Dì lo lắng lắm, gọi điện thoại cho ba tứ tung cả lên, ba đòi bay vào các kiểu để lo lắng và chăm nom cho em nhưng cứ hễ ba gọi cho em thì em cứ biện minh không sao, con vượt qua được, ba đừng lo và thời gian ấy ba càng lúc càng bận, bác bạn chí cốt và ba cứ quần quật suốt ngày mà công việc cứ như núi đất không vơi đi được bao nhiêu dù đã chăm chỉ cào xới.


Nhiều lúc khi trời đã khuya, khoảng mười hai hay một hai giờ đêm em rất hay bừng tỉnh giấc và cứ ngồi ôm gối thẩn thờ nhìn và hư không ánh sáng như một thằng tự kỉ thời chiến bom đạn dập không chết nên còn sót lại, Dì thì đêm nào tỉnh giấc lên phòng canh em sợ em có chuyện gì hoặc cứ đơn giản như ngồi với "ánh mắt sao mà xa xăm" là Dì lại đặt em nằm xuống, ngồi canh bên nệm và nước mắt thì cứ như chức tuôn ra nơi khóe mắt.Bạn bè em biết tin đến thăm nhiều lắm chứ, tụi nó toàn đi tay không ^0^,cả thân và không thân, khuyên cũng có mà răn cũng có, em thì chỉ ậm ừ cho qua hết và rằng tao là nam nhi nhưng cuối cùng thì đâu lại vào đấy như nước đổ đầu vịt thôi ......Dì thì dần cũng biết chuyện, nhưng chẳng hiểu sao và nghe ngóng thế nào mà câu chuyện Dì nghe về nguyên nhân em bị tự kỉ nó lại như này :Em iu đơn phương nhỏ, nhưng nhỏ từ chối vì bay ra nước ngoài cùng gia đình nên em thành ra như thằng thất tình vì yêu đơn phương và nảy sinh......... tự kỉ.... == không biết con nào kể thế nữa.... == thiệt là vãi hà.

Các thím nghe đến đây thể nào cũng nghĩ một thằng chai lì về cảm xúc ngang sỏi như em vào thời điểm trước đó tại sao lại ngu vãi cả đái, đi lụy tình vì một tình yêu chợp tắt và mang tính chất học vãi cả trò lâu đến như thế nhĩ, em cũng xin nói luôn là thời điểm đó em nhận thức được tất cả chứ, nhưng vì suốt ngày em cứ nghĩ tới nhỏ và hình ảnh nhỏ khóc lóc, cả những kỉ niệm mà tụi em từng có, chỉ là nhớ lại với bộ mặt đù siêu hạng đã được chứng thực bởi bà Dì xì tin dâu nên mới có cảm giác em như thằng tự kỉ ngồi 1 mình giữa đêm khuya, nói chung sự thật nó là như thế thôi mà tại Dì làm lung tung ben vấn đề hết cả lên, mà dù sao em cũng có phần lỗi, cứ điên điên hoài thì bố ai không lo, không nghĩ từ có chuyện nhỏ tí ti và cả tới những tình huống xấu nhất có thể xảy ra chứ,Co một lần, một chuyện đã xảy ra, một tình huống của cái thưở bồng bột và dại khờ ấy. -_^


*Có một đêm nọ, cũng trong cái tiết hè năm ấy, giữa tiếng máy lạnh đều đều mà lè xè, em đang ngủ thì chợt giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà thì ôi thôi........ một....... một.......... một khung cảnh vẫn như mọi ngày các thím ạh ^^, em nằm nhìn ngơ ngác bồi hồi một lúc rõ lâu không biết rỏ là bao lâu nửa nhưng ước chừng gần nửa tiếng ấy, suy nghĩ về nhiều chuyện về người cũ và bước đường sắp tới mình phải vượt qua, về ba, về mẹ, về lum la đủ thứ.Đoạn em ngồi dậy, ngáp dài phát thành tiếng thì chợt nhận thấy một bóng đen lù lù dưới tầm lưng chừng của cái đệm.....

Àh, nhân đây em cũng nói luôn, phòng mà cụ thể là chỗ nằm của tất cả các phòng trong nhà em, chỗ để nệm nằm đều được xây cao hơn hẳn và kê nệm thôi chứ nhà em không dùng giường nhé . ^^.

*Bóng đen ấy tuy lạ mà quen, lạ là vì trước đây phòng em chưa có ai vào mà ngủ gối đầu như dở hơi thế này cả ==, nhìn mà mém tí bật ngửa.Quen thì là vì cái con người đó vẫn như mọi ngày, tông xẹt tông đen ngòm chứ gì nữa ==, chắc tính mặc đồ đen để tôn da +dáng các loại đây mà.Một thoáng giật mình, em liền lia mắt lại nhìn gần cho kĩ, thì ra là Dì, haizz đến là bách nhục với Dì, mình có bệnh tật gì đâu mà nằm đêm trông như trẻ con ý, với cả chắc Dì nghĩ mình không qua được đêm nay giồi T.T, rồi thì tự tử các kiểu đây.Lúc đó thì em thấy vừa tức lại vừa thương Dì, thương lắm luôn ấy, vì em mà Dì phải khổ, trông nom đủ thứ rồi còn bây giờ đến cả giấc ngủ cũng không lành nữa, nhìn Dì nằm gác tay và đầu lên nệm đến là thương ^^, đôi môi nhỏ nhỏ và đỏ ửng, cái mũi cao và bé, đôi mắt thì to nhưng nhắm lại lim dim kiểu tìm Lim vô cực với cả tích phân không giới hạn thế hả Dì ^0^, nhìn xinh vãi hà.Thú thật nhìn rất là yêu, muốn nhéo cho cái, em cũng công nhận với các thím là nhìn vào Dì làm em nhớ lại cái hoàn cảnh 18+ vài chap trước, những suy nghĩ bậy bã lượn lờ qua đầu một thằng tự kỉ xuyên màn đêm thì các thím biết thế nào rồi đới........
Một phút đỏ mặt thì em cũng dần đi tới quyết định.... sẽ .................

hinh nudu

Nói về Dì Dượng… Hai người tuổi tác rất chênh lệch, năm nay Dượng đã ngoài 50 trong khi Dì thì chưa tới 40; hai người đều đã qua một lần lập gia đình. Bảy, tám năm trước khi Dì Dượng gặp nhau, kẻ góa chồng, người góa vợ… hai người đã tiến tới hôn nhân. Mặc dù lớn tuổi nhưng Dượng rất dễ tính và chịu chơi… Ở chung với Dì Dượng hơn cả năm mà tôi chưa hề nghe Dượng rầy rà hay lớn tiếng với Dì lần nào cả… Còn Dì thì lúc nào cũng nhẹ nhàng chìu chuộng Dượng. Hai người trông thật hạnh phúc… 

Ở nhà Dì thường bận đồ bộ bằng vãi satin hay lụa gì đó, thứ vãi mõng mềm mại, tha thước, ôm gọn lấy thân thể Dì… Những lúc ở nhà tôi hay lân la bên Dì để tìm cơ hội nhìn cặp vú của Dì qua cổ áo hình trái tim khoét rộng, cái xú chiêng nhỏ phô bày cặp ngực trắng đầy… nhưng đủ để che đi hai cái núm vú mà tôi muốn nhìn thật gần; và để nhìn cái… mông căn tròn nhưng rất gọn những lúc Dì lum khum để kiếm đồ… và để tưởng tượng rằng tôi đang ở đàng sau ghì lấy eo Dì mà… đâm cặc tới. 

Buổi tối thường là giờ tôi phải học bài, làm bài tập nhưng đầu óc tôi không thể tập trung được, nó thường rời khỏi thân thể tôi để lang thang về phòng tắm, nơi, tôi biết rằng, Dì đang trần truồng dưới vòi sen, phơi mình cho những dòng nước vô tình vuốt ve mọi ngõ ngách trên da thịt của Dì… Tôi thật ganh tị với những giòng nước vô tri vô giác đó… Tôi ao ước mình được biến thành nước để thỏa mãn cái thèm khát được bao bọc, được ôm ấp, được mơn trớn cái thân thể trần truồng của Dì... Chắc là mềm mại lắm, chắc là ấp áp lắm… 

Đã nhiều lần, tôi cố tìm cách nhìn lén Dì trong phòng tắm nhưng không được thỏa mãn! Phòng tắm không có khe hở! Họa chăng tôi chỉ nhìn được đôi bàn chân trần của Dì qua khe hở dưới đáy cửa. Chỉ bàn chân đó cũng đủ cho tôi hình dung ra được hết phần còn lại trên thân thể Dì. Lợi dụng lúc Dì tắm, tôi vào phòng của Dì, tìm đồ lót củ của Dì để hít vào cái hơi hướm mà tôi thèm thiếu cả ngày. Dần dần, tôi còn đoán được bộ đồ lót mà Dì mặc sau khi tắm xong… 

Hằng đêm, tôi bạo gan rón rén tới cửa phòng của Dì Dượng để nghe rỏ hơn tiếng rên khoắc khoải của Dì… Tiếng rên của Dì thoảng trong đêm nghe… bức rức, nghe như… nghẹn ngào. Đôi lúc tiếng rên của Dì nghe giống như hôm trên tàu… hình ảnh của Dì trên tàu lúc đó lại hiện rỏ trong đầu tôi… tay tôi phải mò vào quần để xoa bóp con cặc đang cương cứng… cho đến khi xịt khí xong thì tôi lại trở về phòng… Và mới đây... 

“Trời ơi! tôi đã nhìn lại được hai cái núm vú của Dì…” nó nhỏ như đầu ngón tay út của tôi mầu nâu nâu nhạt nỗi bật trên cặp vú nõn nà trắng bóc… Con cặc tôi… đội quần ngay lập tức… cũng may Dì đang lúi cúi nên không để ý đến tôi. Còn nữa, hình như Dì cũng không mặc quần sìlíp… khi Dì chỗng mông, tôi không nhìn thấy lằn sìlíp trên mông của Dì… Lại nữa, khi cùi chỏ của tôi chạm vào ngực Dì… qua làn vãi lụa, vú của Dì nó mềm mại, ấp áp làm sao!… Tôi lại càng quấn quít bên Dì nhiều hơn...

hinh nudu

hinh nudu la gi ?

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

hinh nudu

Quay sang Con bé, nàng ra dấu:
- Em ngồi bên đây, chị sẽ chỉ cho em. Đây là con chim hay con cu của đàn ông, người ta còn gọi một cách bình dân là con cặc. Khi họ bị kích thích thì con cu cương lên, cũng gọi là nứng cu. Em cầm vào tay cho biết.
Con bé cầm nhè nhẹ con cu trong tay nhỏ nhắn của nó và nó nghe Trí bật lên một tiếng rên dài. Con bé thấy thích ngay cái vật nó cầm trong tay, có những cái như vậy, không biết tại sao, mới gặp lần đầu đã thấy hợp ý!
- Em rờ xuống dưới sẽ thấy một cái bọc trong đó có 2 cục giống như 2 trái banh bóng bàn, đó là nơi tích tụ dương khí của đàn ông. Con cu nầy là dụng cụ để đút vào con chim của người đàn bà, đem lại khoái lạc cho hai bên. Nó cũng là dụng cụ để phá trinh em đó.
- Em sợ quá chị ơi, nó bự quá, đút vào chim của em làm sao được. Hôm qua em mới thử đút một ngón tay còn thấy đau đau thì cái… cái nầy làm sao mà vô được?
- Em hãy tin chị đi. Nếu sửa soạn đúng mức thì không đến nổi nào đâu, người con gái nào cũng vậy chứ có phãi một mình em đâu! em cứ chơi với nó đi, để làm quen với nó.
Con bé nghe lời Oanh và từ từ nó càng thấy thích thú với con cu của Trí. Nó rờ đủ phía, kéo lên, đãy xuống, rồi nó chấp hai tay vào để xiết chặt cây cột nầy, nó bóp vào, nhả ra, nâng niu hai hòn dái…Trí rên rỉ không ngừng, chàng hết sức gồng mình để khỏi xuất tinh. Nhưng sau một lúc chàng đành phải kêu cứu Oanh:
- Em ơi, anh chịu không nổi, em gíup anh đi.
Oanh ra dấu biểu Con bé ngừng:
- Hồi sáng em đã thấy chị xuất khí, bây giờ, chị cho em chứng kiến anh Trí xuất tinh. Khi người đàn ông đạt đến tột cùng của khoái lạc thì họ bắn khí ra ở đầu cu, rồi sau đó con cu mềm nhủng, trở lại trạng thái bình thường. Anh Trí đã quá khích rồi, chỉ một chút xíu là ảnh sẽ xuất tinh. Đến đây, chị chỉ cho: em nắm nhẹ con cu của ảnh để cảm nhận khi ảnh bắn khí ra, còn chị, chị sẽ ngậm cu ảnh vào miệng để bú, khi ảnh xuất khí ra chị sẽ nuốt hết khí của ảnh, em hiểu chưa?

Con bé biết mình đang chứng kiến một sự việc vô cùng quan trọng, nó căng thẳng tập trung hết cả cái nhìn của nó vào cử động của Oanh. Nó thấy Oanh cầm tay của nó đặt vào cu của Trí phiá sát da bụng, đám lông cu cạ sát vào tay nó, nó mở bàn tay ra để ôm trọn con cu nhưng tay của nó quá nhỏ, nó chỉ ôm được hơn phân nữa đường kính, nó lấy tay kia úp thêm vào để tiếp. Nó thấy Oanh mở miệng ngậm đầu cu của Trí và bắt đầu nút nhẹ và đều. Tiếng rên của người đanø ông vang lên ngay. Con bé chăm chỉ để tiếp nhận tất cả mọi sự việc. Nó thấy bụng dưới của Trí càng lúc càng dao động mạnh, con cu trong tay nó như có sự sống riêng, Con bé ráng vịnh vào cu để khỏi bị sút tay. Bỗng nhiên Oanh ngừng nút mạnh mà chỉ nhấp nhấp con cu trong miệng như đang nếm một món ăn. Trí oằn người lên thiếu điều làm Con bé sút cả tay ra. Cùng lúc Trí thốt ra tiếng rên gần như tiếng gầm và Con bé thấy như có một lằng sóng đột nhiên chãy từ dưới lên trên trong con cu nó đang xiết. Nó thấy Oanh vẫn tiếp tục nút nhẹ nhàng hơn, và hình như nàng liên tục nuốt một cách ngon lành cái gì đó đang tràn ngập miệng của nàng. Và tự dưng Con bé thèm thuồng được đứng vào địa vị của Oanh…

hinh nudu

Xem hinh nudu hay nhat 2014

Nhổm mông Hoa rút cửa mình ra khỏi dương vật Nam – Một khúc dương vật cương cứng bóng loáng phủ đầy khí của cả Nam và Hoa hòa trộn vẫn cương cứng và hùng dũng chỉa thẳng lên trời thật khêu gợi và hấp dẫn.
Chưa biết Hoa định làm gì, Nam vẫn đang ngây người ngắm nhìn Hoa. Hoa đã quỳ xuống, cúi đầu ngậm trọn luôn cả khúc dương vật vào miệng và mút và liếm, liếm sạch những gì của Hoa và Nam để lại trên thằng nhỏ.
Cứ thế và cứ thế với đôi bờ môi xoe tròn, với chiếc lưỡi mềm mại thật sành điệu, khi thì với hai ngón tay day dọc, khi thì cả bàn tay xoay tròn suốt khúc dương vật. Hoa lại đưa Nam vào cõi thiên đàng tình ái.