Hinh set nguoi mau

Vào tối hôm cưới, tên Quan Huyện mới xuống tới nhà lão điền chủ, không muốn thất lễ với Quan trên lão bày một bựa tiệc chiêu đãi, bữa tiệc gần xong thì 2 vợ chồng chào cha mẹ và quan huyện để về chòi. Nói là lễ thực ra chỉ để che mắt thiên hạ chứ lão có coi 2 vợ chồng họ là con đâu, cốt để cầm cán ấy mà. Tên quan Huyện ngà say thì vào trong, tên này ra dấu và lão Điền chủ hiểu ý đưa một cô gái trẻ vào hầu hạ. Tên này vừa đụ vừa cấu véo cô gái trẻ và bên ngoài 2 anh em đã rình từ lâu, đây là cơ hội vàng để 2 anh em trả thù cho Cha Mẹ. Tên quan vừa lăn ra khỏi người cô gái thì ngủ khò khò, cô gái vơ vội quần áo chạy ra ngoài với đối mắt ướt đẫm. 3 Ruộng lăm lăm con dao bầu len vào còn tư Đất cầm một cái liềm và một cao dao thái chuối cho heo canh bên ngoài.
- Á…con dao chí mạng đâm vào cổ, máu bắn tóe ra và tên quan chỉ kêu lên một tiếng rồi im bặt. 3 Ruộng tung cửa chạy ra sau, tư Đất bám theo anh…Tiếng hét, tiếng la inh ỏi, tiếng súng nổ ầm ầm, tiếng gia đinh chạy loạn xạ tìm kiếm. 2 anh em lao về nhà anh 2 vì nơi đó rất gần sông. 
- Ầm ầm…anh hai
- Ai vậy, thực ra tiếng súng đã làm 2 Lúa thức dậy rồi
- Em nè 3 Ruộng, tư Đất nè…Tụi em giết tên quan Huyện rồi, nó giết ba mẹ mình đó
- Vô đây. Hai Lúa mở cửa đón em…Mình dậy đi thôi
- Gì vậy anh…cô Thắm lè nhè
- Đi thôi người ta đến giết mình. Hai Lúa chộp cây rựa, bốn người họ vội lao về con sông, tháo dây thuyền và bắt đầu chèo. Tiếng ầm ầm, tiếng la hét tiến về phía nhà 2 Lúa, đèn pha sục rọi khắp nơi. Anh em họ là những tay chèo lão luyện, họ thay nhau chèo và chèo…Tiếng la hét nhỏ dần, anh em họ cứ thế chèo….Trời sáng anh em họ giấu thuyền và nướng cá ăn, tối lại tiếp tục chèo…Nhờ trên thuyền có sẳn ít dụng cụ nên anh em họ cũng đở vất vã. Cứ thế anh em họ đi mãi đi mãi, cánh rừng U Minh hiện ra và nuốt chửng anh em họ vào bụng, giờ thì ngày cũng như đêm, họ không còn nghe thấy tiếng người, chỉ tiếng chim, tiếng thú anh em họ tiếp tục chèo mãi chèo mãi.

Họ đã đi rất xa, xa đến nổi bản thân họ cũng không biết là ở đâu và đã qua bao nhiêu ngóc ngách. Họ vào sâu trong rừng, cánh rừng hoang vu không một dấu vết của con người. Họ dừng lại và neo thuyền, 4 con người cùng nhau chặt tre, dựng lều, chẳng mấy chốc căn lều nhỏ đã dựng xong, trên thuyền có một ít dụng cụ nấu nướng nên họ cũng không quá khổ, dưới sông thì đầy cá họ vào rừng kiếm thêm cái ăn, là dân lam lũ nên họ cũng khá thành thạo trong việc tìm kiếm cái ăn tuy không được no đủ nhưng cũng có thể sống qua ngày.

Rồi cái gì đến cũng phải đến. đôi vợ chồng trẻ chưa một lần ân ái không thể chịu đựng nổi. Vào một đêm thanh vắng, ánh trăng lấp ló, bốn người họ ngủ trong lều, 2 Lúa và Thắm đều bức rức khó ngủ, 2 Lúa đưa vợ ra sông, lên Thuyền đôi vợ chồng họ bắt đầu cái công việc dỡ dang cả tháng sau khi cưới. Tuy chưa từng ân ái nhưng 2 Lúa đã thuộc lòng cách làm tình, 2 Lúa từ tốn cởi từng mảnh vãi trên người vợ. thân thể nõn nà của cô gái 15 làm 2 Lúa nao nao, 2 Lúa từ tốn hôn hít cơ thể vợ. Từng cái mơn trớn, từng cái hôn vào môi vào vú và vào lô`n, những cách làm tình phương tây được thằng con trai 17 áp dụng triệt để và có lẽ Thắm là cô gái may mắn nhất thời bấy giờ vì thời này trai Việt mấy ai biết làm tình đúng bài.

2 Lúa banh chân vợ, cái lô`n hum húp của cô gái mới lớn, những sợ lông non dại gọi mời, sau cái liếm đê mê lô`n Thắm đã tràn trề nước. 2 Lúa cầm con cu to bự của thằng con trai bẻ gãy sừng trâu, đẩy vào, rất từ tốn, cái lô`n quá bót. Thắm nghe đau điếng trong người, 2 Lúa gồng lên đâm một phát lút cán

hinh set nguoi mau

- He he, em thật sự không biết sao. Em không cảm thấy sướng sao?

Thằng Tuấn đã phải luyện tập nói giọng ồm ồm miền Nam này từ cả tháng rồi. Ngày nào cũng đứng trước gương luyện tập ít nhất 2 tiếng mới dám thực hiện kế hoạch. Nó đúng là một kẻ cẩn thận.

- Mày… thằng khốn nạn. Mày có biết tao là ai không hả? Rồi tao sẽ bắt mày vào tù, mau thả tao ra.

Tuấn từ tốn nói:

- Cô em nói ngu vậy, vừa dọa dẫm sẽ thả anh vào tù, rồi lại bắt anh thả em ra, vậy chả hóa là anh tự trói mình rồi ngồi trong tù sao?

Huyền gắt lên chửi Tuấn mấy hồi, rồi hét toáng lên xung quanh. Nhưng vô ích, chỗ này là một khu khá vắng vẻ, xung quanh phần lớn là mấy căn biệt thự của các đại gia, mà các đại gia quanh đây ai cũng phải có vài ba căn, Tuấn tính toán kỹ, khu xung quanh này, hôm nay không có ai ở nhà cả. Vậy nên nó cứ để mặc cho mẹ nó la hét. Mà mẹ nó vốn là một cảnh sát, cũng gây thù chuốc oán cũng kha khá, cho dù xui xẻo có ai ở nhà mà nghe thấy tiếng la mẹ nó thì cũng mặc kệ, sợ đụng phải một toán cướp côn đồ, một hội lưu manh xã hội đen nào thì sao. Thà cứ đắp chăn nằm ngủ máy lạnh còn hơn là ra ngoài giờ này.

Biết la hét cũng không được ích gì, Huyền đành ngậm miệng lại, dưỡng sức.

- Đúng rồi, cô em cũng biết điều đấy, la hét làm gì, tốt hơn hết là câm mồm lại.

Tuấn từ từ tiến tới cơ thể Huyền, đặt tay lên đùi nàng, Huyền dãy mạnh cái chân ra, thấy có tốn sức hơn mọi ngày rất nhiều, nhưng nàng cũng không để ý lắm, mà chỉ quan tâm đến tay lưu manh trước mặt. Tuần làm thế khoảng 20 phút, cứ vờn qua vờn lại, Huyền chỉ dãy mạnh được khoảng thời gian đầu, nhưng rồi sau đó càng ngày càng yếu.

Đó vốn là tác dụng khác của viên thuốc ngủ của Tuấn, gần như rút cạn sức của đối phương. Tuấn làm vậy nãy giờ là để rút nốt những gì còn sót lại của Huyền. 

- Hehe, cô em không biết rồi, lúc em ngủ, anh đã cho em uống một loại thuốc, còn thuốc gì thì… Hì hì, bí mật.

Huyền thở hổn hển, nghe giọng rất yếu:

- Thằng… khốn nạn. Đồ chó. Địt mẹ mày.

Trong lúc phẫn uất quá Huyền mới văng ra được một câu đầu đường xó chợ vậy thôi chứ bình thường nàng không bao giờ nói vậy. Điều này càng làm kích thích Tuấn, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó giận dữ và văng tục như vậy. Nhìn mẹ nó lúc này đẹp và kích thích thật. Nó vội tiến tới, tách hai đùi Huyền ra. Huyền không còn sức nữa, chả thể làm gì khác ngoài việc nhìn cậu quý tử của mình hãm hiếp mẹ mình lần hai, chỉ có điều nàng không biết đó là Tuấn mà thôi.

- Đừng… không… Á…

Con cặc Tuấn lại chui vào trong Huyền một lần nữa. Không có một sự chống cự, *** Huyền thật khít. Huyền lắc đầu nguầy nguậy, không muốn chấp nhận sự thật, cặc Tuấn thật to, ban đầu nó làm nàng đau, nhưng càng vào sâu, nó lại gây cho nàng những khoái cảm kỳ lạ. Vì ban nãy, khi mơ, trong tâm trí nàng đã chấp nhận nó là cặc của người chống yêu quý của mình, và chấp nhận rằng con cặc này đã làm nàng sướng, nên bây giờ vẫn còn đọng lại một phần suy nghĩ vô thức này, nàng không thể xóa bỏ nó. Lần này Tuấn dập thật mạnh như vũ bão. Vừa dập nó vừa khẩu dâm:

- Địt… Địt… *** em sướng quá… A a…. Còn ra nước nữa…. Hẳn là em cũng đang sướng lắm không? Nước nhiều quá…

Huyền tủi hổ không nói nên lời. Nàng chẳng thể làm gì khác, không cam chịu những gì xảy ra trước mặt, nàng chỉ còn biết nhắm mắt lại, nước mắt rơi ra từng giọt từng giọt. Nàng xấu hổ vì những gì Tuấn nói là đúng, dù nàng không muốn, nhưng cơ thể nàng đã phản ứng lại. 10 năm thiếu mùi đàn ông, giờ đây lại được đáp ứng, cái *** như muốn đồng tình với những cú nắc của Tuấn, như muốn phản lại chủ nhân của nó. Nàng thấy xấu hổ vì cảm giác sướng khoái của mình hiện tại.

Được một lúc, Tuấn nói:

- A…a… sướng… Anh ra em ơi!

Huyền vội mở mắt nói:

- Đừng… Đừng… xin…. Đừng ra trong tôi

Tuấn khựng lại, một suy nghĩ bệnh hoạn chợt lóe lên trong đầu nó.

- Tại sao anh phải nghe lời cô em nhỉ.

Huyền cứng họng, không biết nên nói gì.

- Nào, nếu em không nói thì anh sẽ ra trong em đấy.

- Không… xin anh… - Huyền muốn chửi tên này lắm nhưng nếu làm vậy chỉ sợ hắn sẽ càng không làm theo mất, bao năm trong nghề cảnh sát, dù ở trong tình huống khiến nàng gần như mất hết lý trí như vậy nhưng nàng vẫn biết lúc nào nên nặng lời còn lúc nào nên nhẹ giọng. – Chỉ cần anh không ra trong tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bây giờ tôi đã không còn sức chống cự gì rồi.

- Vậy em sẽ bú cặc anh nhé.

- Mày nói cái gì, đồ chó.

- Lại nặng lời rồi, vậy thì anh sẽ không kiêng dè gì nữa đâu.

Tuấn đột nhiên dập mạnh hơn, và làm ra vẻ sắp xuất tinh đến nơi. Đó là điều Huyền không muốn, nàng không thể để chuyện đó xảy ra được, dù sao thì ra trong miệng nàng vẫn tốt hơn là trong *** nàng. Nàng sẽ mang thai của thằng chó đẻ này mất.

- Thôi được rồi, tôi đồng ý.

Tuấn cười đắc chí trong lòng, nó vội rút buồi ra khỏi *** Huyền rồi nói:

- Đồng ý cái gì cơ?

- Đồng ý… đồng ý…

- Nếu em không nói hẳn ra thì anh vẫn sẽ tiếp tục ý định xuất tinh trong *** em đó.

Huyền đành phải nói:

- Tôi đồng ý bú cặc cho anh.

Tuấn cười dâm đãng, nó đang kích thích ghê lắm, chỉ riêng 1 câu đó của mẹ nó thôi đã đủ để khiến nó xuất tinh rồi, phải cố kềm lắm mới không ra. Nó trèo lên giường, quỳ trước mặt Huyền rồi dí con cặc ngay sát miệng Huyền.

- Bú nó đi.

Huyền thực sự không muốn điều này, dù cho có cho cả tỷ đồng ra bảo nàng làm thì nàng cũng nhất quyết không làm, nhưng hiện tại không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng đành phải há miệng ra, và chỉ chờ có thể, Tuấn đâm ngay con cặc bự choảng của mình vào miệng Huyền, nàng có phút đầu ngộp thở bởi độ bự của cặc Tuấn. 

- Bú cho anh ra đi, hehe.

Huyền dùng lưỡi đẩy qua đẩy lại con cặc một cách vụng về nhưng chừng đó là quá đủ với Tuấn, nó xuất tinh xối xả vào trong miệng Huyền, nàng không còn cách nào khác, đành phải nuốt hết, nó có mùi ngai ngái và nàng không thích nó một tẹo nào, nhưng không hiểu sao, lúc nàng nuốt tinh của Tuấn, trong người nàng lại xuất hiện một cảm giác kích thích, và nước *** cứ ra, ra liên tục. Huyền không hề có những suy nghĩ thích thú nhưng cơ thể của người đàn bà đã phản ứng lại. Huyền không ngờ mình lại có thể dâm đãng như vậy, cảm thấy kích thích trước kẻ hiếp mình. Nàng tự rủa mình vì điều đó, rồi nàng lại chợt nhớ tới người chồng quá cố, và cảm thấy có lỗi với anh quá.

Quan sát nét mặt của Huyền, Tuấn có thể phần nào đoán được những suy nghĩ trong tâm trạng người mẹ nghiêm khắc mà hiền từ của mình. Nó chợt nhận ra mình đã sai, mình đã mắc phải một lỗi lầm trời không dung đất không tha, liệu nó làm như vậy có bị rớt xuống 9 tầng địa ngục không. Lần đầu tiên trong suốt vụ hiếp dâm được dàn dựng này, nó cảm thấy mình nên dừng lại. Nhưng con cặc nó lại không nghĩ vậy, nó lại hiên ngang đứng lên sừng sững. Đúng là trớ trêu, cơ thể của cả Tuấn và Huyền đều có những phản ứng trái ngược với suy nghĩ của chủ nhân. 

“Thôi thì đã trót rồi, có làm thêm cả triệu lần nữa cũng có sao” Nghĩ vậy, Tuấn lại tiếp tục gí con cặc mình vào miệng Huyền, nó chợt nhận ra nó thích làm với cái miệng của người mẹ kính yêu hơn là *** nàng. Huyền không hề phản kháng, nàng dường như không còn quan tâm gì đang xảy ra trên thế gian này nữa. Cặc Tuấn dễ dàng lọt vào trong miệng Huyền. Nó giữ lấy đầu nàng rồi thụt ra thụt vào như khi địt vào *** Huyền vậy, Huyền dù ngộp thở nhưng vẫn để im như vậy, không phản kháng gì, nàng thật sự như người mất hồn vậy. Một lúc sau, Tuấn lại xuất tinh vào miệng nàng, và nàng lại nuốt hết trong vô thức và không có một hành động gì khác nữa. Tuấn gục lên người Huyền, nó sướng kinh khủng, Lần đầu tiên của nó với một người đàn bà có thân hình hấp dẫn bao gã đàn ông, hơn nữa lại là mẹ mình, đem lại cho nó những kích thích lạ thường, và dường như điều đó khiến cơ thể nó, cụ thể hơn là “chiến binh nhỏ” hoạt động không có giới hạn. Nó biết sau vụ này, ngày hôm sau, nó sẽ kiệt sức và không làm gì được ngoài nằm ngủ trên giường hơn 12 tiếng. Nhưng nó mặc kệ, và quyết định vượt qua giới hạn chịu đựng, cả đời chỉ có một lần, không thể bỏ qua. Con cặc Tuấn dường như cũng đồng tình với suy nghĩ chủ nhân, và chỉ sau một vài phút, nó lại cương lên, chạm vào bụng Huyền. 

Một lần nữa, Tuấn lại đâm cặc vào *** Huyền, nhấp ra nhấp vào đều, vừa nhấp, nó vừa bóp mạnh vú Huyền khiến đôi gò bồng đảo của nó đỏ ửng lên. Nó quyết phải dày vò thân xác của mẹ mới thỏa mãn được dục vọng của nó bấy lâu nay.

Huyền có thể cảm nhận được sự tiếp xúc ở *** và ở vú. Phải mất một thời gian rất lâu, nàng mới quay trở lại mặt đất và thoát khỏi trạng thái mông lung không phản ứng. Điều đầu tiên nàng nhận ra là mình thích điều này, nàng thích được con cặc kia nhấp ra nhấp vào ở trong *** mình, thích cặp vú mình được gã lưu manh đê tiện kia dày vò. Và điều ngạc nhiên hơn nữa, nàng thích cái mùi tinh trùng từ cặc gã kia. Nàng không hiểu sao mình lại có thể có suy nghĩ điên rồ và dâm loạn đến như vậy, trong khi nàng lại đang hận tên kia đến tận xương tủy. Có lẽ vì trước đây khi chồng nàng còn sống, hai người không thường làm tình với nhau, và cả sau đó nàng cũng không quan hệ với người đàn ông nào nữa, nên mới không sớm nhận ra bản tính dâm đãng vốn có sẵn trong người.

Tuấn kêu mạnh một tiếng, rồi phóng tinh xối xả trong *** Huyền, tinh của nó chạm đến mọi ngóc ngách trong tử cung Huyền, gây cho nàng một cảm giác cực khoái, không kìm được, nàng rên lên sung sướng, rồi hẩy hẩy cái mông lên để đón nhận hết dòng tinh nóng hổi của Tuấn. Tuấn không tin được vào mắt mình, mẹ nó… đang đồng tình với hành động hiếp dâm của nó sao. Việc này nằm ngoài dự kiến ban đầu của nó. 

- Hehe, cuối cùng cô em cũng thích rồi phải không.

Huyền không nói gì, nàng không phủ nhận, nhưng cũng không muốn xác nhận điều đó trước mặt tên lưu manh này. Tuấn cười thầm trong lòng, rốt cuộc thì cá cũng cắn câu rồi. Như để chắc chắn, nó đưa con cặc ỉu xìu của mình lên trước mặt Huyền, nàng có thể ngửi thấy mùi tinh của Tuấn lẫn mùi từ nước *** của mình, không thể tin là nàng lại thèm khát nó. Huyền nhắm mắt rồi đưa lưỡi ra khẽ liếm quanh con cặc của Tuấn. Nhìn cảnh này Tuấn kích thích ghê gớm, con cặc nó lại cương lên. Rất nhanh chóng, Huyền ngậm trọn con cặc Tuấn trong miệng, nàng thích cái cảm giác có một con cặc trong miệng mình lắm. Lưỡi nàng đẩy qua đẩy lại, liếm trọn thân cặc, liếm sạch hết những gì trên nó. Rồi nàng lại nhả ra rồi liếm mút hai hòn dái của Tuấn, Tuấn sướng đê mê, nó có cảm giác như đang ở trên thiên đường vậy, và người đang mút buồi nó kia là một thiên sứ đẹp tuyệt trần. Cảm giác này khiến nó không thể chịu được lâu, nó muốn xuất tinh rồi, nó lại muốn xuất vào miệng mẹ nó, nhưng lần này không muốn giữ đầu mẹ mình mà muốn thử một trò vui xem.

- Cô em, anh sắp ra rồi!

Không nói gì, Huyền lại ngậm buồi Tuấn vào, ôi trời, vậy là mẹ nó tự nguyện cho nó xuất tinh trong miệng, không thể chịu được hơn, một lần nữa, Tuấn lại xuất tinh, Huyền nuốt bằng hết, không bỏ sót một giọt nào, dường như nàng đã nghiện cái món tinh trùng này rồi. Rồi sẽ ra sao nếu có ai đó biết nữ cảnh sát đáng kính và nghiêm khắc lại nghiện tình dục chứ? Nhưng nàng không quan tâm, giờ nàng chỉ còn nghĩ đến con cặc trước mặt và đống tinh trùng từ nó… Những mặc cảm đã bị nàng gạt ra một bên. Ôi! Một đêm, chỉ một đêm mà nàng đã thay đổi hoàn toàn. Còn đâu, còn đâu nữa hình ảnh một người mẹ đáng kính trong lòng một đứa con hư hỏng, khi mà nó đã chứng kiến mẹ mình bú cặc, liếm dái rồi tình nguyện nuốt tinh trùng từ một kẻ lưu manh mà mẹ nó không biết? Còn đâu hình ảnh một nữ cảnh sát khiến tội phạm khiếp sợ nếu như chúng nhìn thấy được cảnh này, có khi đến lúc đó chúng lại chỉ coi nàng như một con điếm hư hỏng không hơn không kém.

Tuấn rất sướng, nó nghĩ là nó có thể tiếp tục với mẹ nó thêm vài hiệp nữa. Nhưng nó còn phải dành sức nữa, mệt quá kiệt sức rồi nằm luôn ở đây không dậy được nữa thì mọi kế hoạch sẽ đổ bể, và mẹ nó sẽ phát hiện ra tất cả. Có lẽ nên dừng ở đây, nó là một kẻ khôn ngoan và biết khi nào nên dừng, và nó biết đây là lúc thích hợp nhất. Nhưng hiện tại nó lại đang phân vân, liệu nên để “thằng lưu manh” mở khóa cho mẹ nó bây giờ, hay chờ “đứa con Tuấn” sau khi “đi sinh nhật bạn qua đêm về chợt thấy mẹ mình khỏa thân trên giường, blah blah blah…” rồi vội chạy đến mở khóa? Tiến thoái lưỡng nan! Nó sợ mở bây giờ mẹ nó sẽ bắt nó lại mất. Nhưng nó cũng không muốn nhìn thấy mẹ nó khỏa thân trong bộ dạng của thằng con Tuấn thường ngày, nó không muốn mẹ nó biết hình tượng người mẹ đã sụp đổ trong nó. Nó muốn mọi thứ vẫn bình thường, chứ không muốn hai mẹ con cảm thấy khó xử.

Suy tính một hồi, thở dài mấy lượt, rốt cuộc nó cũng chọn giải pháp mở ngay ra bây giờ, tuy mạo hiểm nhưng xem ra là cách tốt nhất. Nó tin thuốc ngủ của nó đã khiến mẹ nó khá là kiệt sức rồi.

Nghĩ là làm, nó mặc quần áo vào, rồi đi ra chỗ đầu giường, từ từ mở khóa 2 còng tay. Được giải phóng, hai tay Huyền buông thõng xuống vì quá mỏi, đúng như Tuấn dự đoán, Huyền chả thể làm gì được, nàng cứ khỏa thân nằm đó, chẳng thể nhúc nhích được. Tuấn khẽ cười một cái:

- Hehe, được làm với cô em thật là sướng, cảm ơn cô em vì ngày hôm nay, thật tuyệt vời.

Rồi nó vứt chìa khóa lại và bỏ đi, để cho Huyền nằm đó với bao cảm xúc suy nghĩ lẫn lộn.

---

hinh set nguoi mau

hinh set nguoi mau la gi ?

Buổi tối trôi qua tốt đẹp khi tụi tôi tán gẫu, ăn uống tự nhiên trong bầu không khí nới lỏng. Cuối cùng tôi đề nghị cả đám lui về ngồi trong hồ spa nước nóng với rượu vang cầm theo. Hạnh nói ý kiến hay thế là te te nắm cánh tay Định dẫn đường cả đám xuống hồ spa. Nơi đây là một nơi đáng yêu trong vườn nhà tụi tôi, chung quanh bao bọc bởi những lùm dương xỉ và cây cối nhỏ nên hoàn toàn kín đáo, chỉ ngó lên thì thấy bầu trời mà trời đêm đó rất đẹp, đầy sao và có trăng lưỡi liềm bán nguyệt. Phong cảnh thật hữu tình. Định cười phản đối với Hạnh là gã không có đồ tắm để mặc. Nàng bảo “Vậy thì tụi mình…tắm truồng đi… Hihi…hay là anh Định mắc cở, sợ tụi này thấy thân người anh ?” Ôi chao, đó là cú sóc thứ ba. Chưa bao giờ nghe thấy Hạnh nói năng thẳng thừng như vậy trước đây, nhất là đối với một người mới biết chưa đầy mấy tiếng đồng hồ. Tôi còn đứng đó sững sờ thì nàng đã trút bỏ quần áo, đã nhảy vào hồ nước nóng trong nháy mắt, với Danh liền theo gót, để lại sau Định và tôi. Khi tôi trút bỏ quần áo và leo vào hồ thì hai người huýt sáo và reo hò. Tôi quay lại thì thấy Định đang đứng sừng sững trên mép hồ ngay sau tôi. Lúc đó mặt tôi chỉ cách dương vật của gã trong gang tấc, nó thật bự và dũng mãnh làm chính tôi cũng phải há hốc nhìn nó trân tráo. Thật, có bao giờ gần sát đàn ông khác đến thế làm tôi đứng yên một chỗ đó cho tới khi Hạnh kéo tôi từ đàng sau, lôi tôi vào vòng tay của nàng, ghì người chồng yêu dấu của nàng vào bộ ngực mỹ miều đó. Tôi nghĩ “đây rồi, tiết mục đêm nay đang mở màn, cho em mộng tưởng thành thật đây em cưng à…”

hinh set nguoi mau

Ro...ro...ro.......tiếng quạt máy vẫn quay đều đều theo không gian yên ắng của căn phòng.........................
Ngả lưng mình xuống cái giường thân thuộc, vậy là......1 năm cô đơn rồi nhỉ, đúng một năm rồi còn gì, từ cái ngày mà cái con đàn bà khốn nạn đó bỏ tôi, đau lắm, tôi đả từng kết liễu cuộc đời mình vì con đàn bà đó, ừ thì tôi không tiền, không có gì cho em nên em mới bỏ tôi đi. Không giữ được thì phải buông ra thôi, cột chặt cái thứ không phải của mình thì chẳng bao giờ có được cái cảm giác ấm áp như ngày xưa..................
Vẫn vơ với những dòng suy ngĩ ùa về trong tiềm thức, rít nhẹ một hơi thuốc trắng ngập vào cuốn phổi, dòng suy ngĩ cứ ùa về, ùa về khiến tôi không tài nào ngủ được mặt dù là đả hơn 10h đêm, bật dậy vội vã tôi bước lọc cọc xuống cái cầu thang lạnh toát, từng bật cầu thang lạnh buốt khiến từng cơ máu tôi ê đi từng chút từng chút một. Đâu phải là cái cảm giác lạnh lẽo đó, mà nó là một thứ khác thì đúng hơn. Bước xuống căn nhà bếp to đùng kia, nhà thì to, thì rộng, nhưng sau nó chẵng đem lại cái cảm giác thoả mản cho tôi. Căn nhà là do ông ba với bà má mua cho khi có được việc làm, phì phò điếu thuốc trên tay cùng với li cafe đen sánh đặt trên bàn, một ngụm, hai ngụm. Vẫn không thể lấn át đi cái nổi buồn trong tôi, chắc có lẽ cái vui thú xác thịt này mới làm tôi vơi đi sự buồn bã đó. Bật cái máy tính lên vào thẳng liên xô chấm mĩ coi có tin tức gì không, hài......coi 3 4 bộ phim sex vẫn chưa đả. Thôi thì đi ra đường vậy, shọt lấy cái quần jean màu xanh, thêm cái áo thun nữa là bắt đầu đi ra khỏi nhà. Nhìn cái đống hồ sơ trên bàn khiến tôi càng muốn chạy thật nhanh ra, leo lên con sh của mình phóng vút đi trên con đường sài gòn vào đêm. Ánh đèn đường hắt xuống những con đường trải dài bất tận, dòng người vẫn chen chút như lúc sáng, thở dài một cái rồi đề gas phóng vút đi trong lòng người. Đang loay hoay mãi không biết chiếc xe chừng nào hết xăng thì đập vào mắt tôi là một cái biển to lấp lánh ánh màu, đây rồi thứ cần rồi. '' Vũ Trường '', một luồng suy ngĩ ào ạt về trong tôi, quay ngay đầu xe rẽ vào.
- dạ anh để em - một đứa bảo vệ tới ( thằng nhóc làm ở công ti đó )
- ừ.
Bước chậm rãi vào vũ trường với gương mặt không có tí cảm xúc, vẫn lạnh lùng như cái ngày đó, vẫn bước đi thoăn thoắt chẳng ngĩ ngợi.
Vừa bước vào là những âm thanh vang vọng khắp nơi. Phía dưới là những con người đang hoà vào những âm thanh nhức óc, lựa một bàn trong góc khuất lẫn đi những âm thanh đang xáo trộn đó, một cô gái trạc 20 tuổi trong bộ đồng phục nhẹ nhàng bước đến.
- anh uống gì ạ........
- chai whisky.....- tôi lạnh lẽo đáp
- dạ anh đợi chút.
Bóng người tiếp viên mất hút trong khoãng không, lạnh lẽo lại ùa về trong tâm trí, tay gõ lọc cọc theo âm bass của những bài nhạc, miệng thì rít một điếu thuốc trắng vào phổi, đảo mắt vòng quanh thì có những đứa nhóc đang tập tụ nhãy nhót lung tung trên sàn, chợt một gương mặt đập vào mắt tôi, một gương mặt trắng trẻo dáng người thon thả trong cái quần jean bó sát kia, máy tóc nhuộm nâu, cái mũi cao, gương mặt hồng hào chắc là do uống rượu đi. Nhưng cái thứ mà khiến tôi chợt bất động 1 phút là đôi mắt, đôi mắt của sự buồn bả, sự buông xuôi, sự tàn tạ.
- ê thuốc này công hiệu lắm, một phát là ngất ngay - tiếng xì xào bên dãy bàn bên kia
- thật không mạy, con nhỏ này nhìn đả thật hé 
- ừ đụ mẹ hôm nay tao phải chơi nó mới được
Tiếng cười đểu vả khiến tôi muốn đấm ngay mặt hai thằng oắt con đó, địt con mẹ chúng mày nge ngứa lỗ tai vãi ***. Nhưng thôi chuyện đời liên quan gì đến ta.
- dạ rượu của anh đây - tiếng cô gái phục vụ
- ừ cám ơn 
Tôi gật nhẹ đầu rồi nhâm nhi cái ly rượu, thơm thật đưa mũi hít nhẹ cái mùi đó rồi cho vào miệng, à.....khà...........
Một gương mặt lướt qua mắt tôi, là người con gái đó. Nhỏ ngồi xuống cái bàn ngay bên cạnh, thì ra bọn chó này định thuốc con nhỏ này đây mà, tôi tự nhủ với lòng
- nè uống đi em- tiếng thằng bên bàn cạnh
- ừ..........
Con nhỏ uống ực một cái. Liệu đây là điểm kết của một người con gái, hay là sự cứu vớt của một người xa lạ.............

hinh set nguoi mau

Xem hinh set nguoi mau hay nhat 2014

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.