Hinh xam girl

Nàng nằm ngửa trên mặt bàn và chàng đứng để đi vào. Tư thế này thật kích thích. Gạt các loại giấy tờ, dập ghim sang một bên và làm tình mang lại cảm giác khẩn trương và không thích đáng. Nàng dễ dàng chuyển động và trượt dọc theo mặt bàn. Chàng nhấn sâu vào và có cảm giác kiểm soát. Mấu chốt là vẫn còn quần áo và làm trong một không gian mở. Cảm giác kết nối vẫn mạnh trong khi cảm giác thật bẩn thỉu. Kiểu này mang lại nhiều cảm xúc. Nó không phải là vấn đề uốn dẻo mà đó là bối cảnh.

hinh xam girl

Hoa bảo: – đó đó, hôm đó là mấy người trong nhóm bọn em đó, còn một cặp nữa nhưng hôm đó không đi, tất cả chỉ có 4 cặp kể cả vợ chồng em thôi, mấy người anh gặp hôm đó là hai vợ chồng nhà Quang, Vân Anh và Dũng, Hương, bọn em biết từ hồi bên kia, bây giờ thì họ cũng làm công ty như bọn em, người thì làm bên máy tính, người thì làm bên kiến trúc, mà hồi ở bên kia anh có gặp rồi nhưng anh quên đấy. Tôi cố nhớ lại, mấy người đó trông ai cũng có vẻ trí thức thành đạt, hai cô vợ kia trông cũng bắt mắt lắm, tôi nhớ nhất là cô tên là Hương, vóc người mảnh dẻ rất đẹp. Tôi tò mò: – thế bọn em … như vậy lâu chưa, mà hình thức cụ thể thế nào, chồng người này cặp bồ với vợ người kia à. Hoa cười vẻ thích thú nói: – bọn em cũng được nửa năm nay rồi, đầu tiên chỉ có hai cặp rồi kéo thêm hai cặp kia vào, còn về hình thức thì…. nhiều cách lắm, vợ chồng anh tham gia thì biết… mà anh yên tâm là rất đàng hoàng có học thức chứ không thô đâu, về chuyện kín đáo thì khỏi nói rồi, toàn bạn bè thân với nhau, chẳng lo lộ ra ngoài, còn chuyện an toàn thì anh cũng yên tâm, đều toàn là người hiểu biết cả, với lại có hội này rồi, không ai chơi bời ở ngoài làm gì nữa, hơn nữa mọi người đều đi kiểm tra sức khoẻ, thử máu trước khi tham gia hết. Tôi nghe cũng xuôi xuôi nhưng mà còn vợ tôi: – anh cũng thấy…muốn tham gia, nhưng mà còn Lan vợ anh, tính vợ anh thì cũng thoáng và bạo, suy nghĩ cũng hiện đại, cũng hay nghịch ngợm ham vui, nhưng mà chuyện này thì hơi…. anh sợ nói ra vợ anh không chịu. Lúc này Hoa mới phá ra cười: – hi hi… anh yên tâm, em nói thật nhé…..thực ra em đã rủ cái Lan vợ anh rồi, đầu tiên nó cũng ngại nhưng mà cũng có vẻ khoái, nó cũng bảo nó chỉ sợ anh không chịu thôi và cũng không dám đặt vấn đề này với anh đâu, nên em bảo nó là để em nói với anh, thế nào anh yên tâm chưa.

hinh xam girl

hinh xam girl la gi ?

Nàng ghé sát gương mặt vào dưới bộ phận sinh dục của tôi đoạn dùng tay nâng hai hòn dái của tôi lên và nhẹ nhàng hôn vào đó. Nàng rê đôi môi ươn ướt dọc theo thân dương vật khi lên tới phần đầu khấc Hằng ngoạm nó vào trong miệng bắt đầu bú chiếc đầu của nàng nhấp nhô lên xuống. Hai môi và răng của nàng chà miết lấy thân cu khiến cho tôi tuy thích thú nhưng cũng cảm thấy hơi đau thốn. Tôi bảo nàng ngừng lại. Hằng mở to đôi mắt nhìn tôi trong khi miệng vẫn còn ngậm khúc gân của tôi trong mồm như thầm hỏi “Em làm sai chỗ nào”. Tôi liền lên tiếng

- Em làm anh thích lắm nhưng nếu em muốn hoàn hảo hơn thì em cần phải dùng lưỡi liếm nhiều hơn, nhất là ở cái rãnh phía dưới của cái đầu chóp. Rồi khi em mút nó thì chỉ nên dùng môi tránh dùng răng tối đa. Em nên xoay tròn nhiều hơn nữa để cho đôi môi có thể lên xuống phía trên đầu.

hinh xam girl

Lần trước được nghỉ học về nhà là dịp Tết cách đây mới sáu tháng. Dạo đó Bắc có căn phòng lớn để ở nên ít khi tiếp xúc với em. Tâm cũng có phòng riêng, lại bận tíu tít sửa soạn nhà cửa. Bắc coi nó như con nít nên ít chuyện trò. Thế mà chỉ mới nửa năm Tâm trổ mã thấy rõ, má hồng mà không cần đánh phấn, mắt đen long lanh sánh lúc nào cũng như cười, đôi gò bồng đảo nẩy nở gấp đôi. Điều này chính Tâm đã nhận thấy vì phải tăng kích thước nịt vú lên hai số. Tâm cao vọt lên từ năm ngoái lúc nàng mười sáu nên dáng người thật gầy gò. Bây giờ nàng không cao nữa nhưng đỏ da thắm thịt làm cơ thể thật cân đối. Cặp mông nở lớn thêm, tóc mượt, đen nhánh. Cách ăn nói cũng không còn cộc lốc. Bắc thấy em gái mình hết là đứa con nít, trái lại như một thiếu nữ ngang hàng, từ thể xác đến tính tình. Anh không còn thể tự tiện lôi nó ra đét roi vào đít mỗi lần nó hỗn láo. Mà thực ra tính nết Tâm thay đổi hẳn, lúc nào cũng dịu dàng, khả ái, nên dù khó tính như Bắc cũng không thể tìm lỗi mà đánh nó được. Ngược lại, ngày trước, mỗi lần bé Tâm làm việc gì giỏi, đáng khen,  anh thường kéo em vào lòng vuốt tóc. Nhưng bây giờ làm vậy không ổn vì Tâm là một thiếu nữ dậy thì cao đến cổ anh rồi. Thành thử trong tình anh em lại có tấm màn vô hình ngăn cách nhau ra. Tận trong đáy tâm hồn, đôi lúc Bắc cảm thấy bâng khuâng khi nhìn đứa em không còn bé bỏng của thời thơ ấu cũ.

Tình cảm Tâm đối với anh cũng thay đổi. Nàng không còn thấy anh đáng sợ. Nàng biết chắc anh không dám đánh đòn mình, dù có phạm lỗi nặng đến đâu chăng nữa. Nàng mơ hồ thấy uy quyền mình có lẽ vượt cả anh. Cách đây mấy ngày Bắc không chịu chở em bằng xe solex ra chợ để đãi nàng một chén chè táo soạn hột gà. Nàng xịu mặt xuống đã thấy Bắc cuống quýt xin lỗi rồi vội vàng chiều ý em ngay. Mấy năm trước làm gì có chuyện Bắc phải chiều em như vậy, cho dù bé có gào khóc đến đâu cũng thế. Tâm thấy sắc đẹp dậy thì của mình là một vũ khí lợi hại. Đối với bạn chí thân là Thúy trên Đà Lạt, nàng vẫn nghĩ mối tình đồng tính sẽ vững bền mãi mãi. Những đêm nằm ôm nhau, trần truồng, vuốt ve từng phân vuông trên da thịt nhau, Tâm nghĩ sướng khoái cùng cực chỉ đến thế. Nhưng qua hai tuần ở nhà cạnh Bắc, có những tình cảm lạ lùng nàng chưa nghĩ đến đang len lỏi vào tâm hồn. Tâm thấy vừa sợ hãi lại vừa thích thú như tâm trạng một kẻ ăn vụng.

hinh xam girl

Xem hinh xam girl hay nhat 2014

-Longgggggggggggg!

- Dạ, má kêu con?

- Có đứa con trai nào 26 tuổi mà vẫn giống mày không Long?

- Ý má là sao? Ý má muốn hỏi có thằng con trai nào 26 tuổi đẹp trai cỡ con hay nhiều ghệ cỡ con thì má nói rõ ràng ra coi!

- Má không có giỡn à nha! Mày thấy có đứa con trai nào 26 tuổi đầu vẫn lông bông ăn bám cha mẹ giống mày không Long?

Tưởng gì, lại chuyện này, nói hoài. Các cụ có câu: tam thập nhi lập -> ý các cụ kêu 30 tuổi hãy tính tới ... chuyện tự lập, sao cái câu đơn giản vầy mà ba má tôi nghe hoài hổng hiểu. Thấy con đi bar, đi nhậu, không mừng vì cuộc sống của con cái vui vẻ và nhiều bạn, tối ngày lo càm ràm sao mày không đi làm, không chịu đi kiếm tiền. Bộ ... tôi tiêu tiền của ông bả có gì sai trái sao? Tình cảm gia đình mà cứ xen ba cái vụ tiền bạc này vô, thiệt tình không được hợp lý cho lắm à nha!

Bình thường thì chắc tôi kiếm đại cái lý do trên trời nào đó như nhức đầu, đau bụng, ghệ gọi để trốn vô phòng nằm khoèo, nhưng bữa nay không được suôn sẻ cỡ vậy. Ông ba tôi ổng ngồi trầm ngâm làm bộ ghê lắm, thủng thẳng kêu:

- Mày là cái thứ làm biếng, làm công ty nào cũng 3 hôm là xin nghỉ, không nghỉ thì bị đuổi, bộ mày tính ăn bám cha mẹ mãi sao? Như vầy đi, công ty chú Thắng đang thiếu người, mày chịu khó qua làm bên ổng coi sao. Việc cũng nhàn, không có gì hết, chủ yếu là tập cho mày lao động kiếm tiền dần cho quen. Quyết định vậy ha!

Thiệt tình tui chưa thấy có người ba nào thiếu dân chủ cỡ như ba tôi. Chính phủ muốn ban hành luật còn phải đợi quốc hội thông qua, bỏ phiếu, đằng này ổng cứ quyết định là tôi phải làm theo cái rụp. Bộ dễ dàng ăn hiếp tôi vậy sao trời? Tính cự lại, nhưng nghĩ tới việc mai mốt xin tiền ổng không đưa, tôi đành làm cái mặt khổ vâng một tiếng, lủi thủi bước vô phòng. Giọng ông ba vẳng lại đằng sau:

- Ba gọi điện cho chú Thắng rồi đó, mai mày qua làm luôn cho quen việc đi nha!

Lại còn vụ này nữa sao trời? Làm gì có chuyện nhận nhân viên ẩu tả dữ vậy, dám cái công ty của ông bạn ba tôi sắp ... phá sản hay vỡ nợ gì đó lắm! Tôi nghe trong bụng càng thêm ngao ngán, đâm đầu vô gối cái bịch. Đang chơi long nhong, rụp cái mai đi làm, thiệt tình cứ như cơn ác mộng vậy!

Ngày thường, tui hay bình minh vào lúc 11-12h. Thiệt ra thức dậy cái lúc đó mới thấy mặt trời rõ nhất, thức sớm quá có thấy mẹ gì đâu. Có điều, bữa nay coi bộ tôi đón bình minh đúng giờ. 6h sáng, bà má đẩy cửa phòng vô, la:

- Trời đất ơi, 6h sáng mà còn nằm chỏng gọng trên giường là sao? Bữa nay con đi làm ngày đầu tiên đó Long, dậy ăn sáng còn đi, lẹ lên!

Thiệt tình, cuộc đời tôi ghét nhất là dậy sớm. Thời đi học, tui khoái đi học chiều, thời đi cua gái, tui toàn hẹn buổi tối chứ chưa khi nào tôi làm gì buổi sáng hết trơn hết trọi. Ôm nguyên một bụng ngái ngủ và bực dọc, tôi lê cái thân vô nhà tắm đánh răng rửa mặt. Xong xuôi đâu đó, khề khà ly cafe, làm điếu thuốc, ngó cái đồng hồ đã gần 7h. Bà mà lại giục cuống lên:

- Còn không đi thay đồ đi, Long!

Tôi ngao ngán bước vô phòng. Bận gì đi làm buổi đầu đây trời? Tính tui ăn mặc xuề xòa, thường chỉ jean và áo thun, vậy là xong chuyện. Tui ghét nhứt mấy cái loại sơ mi hay quần âu, mặc nghe vướng víu một cục, làm cái gì cũng bất tiện hết trơn. Bữa nay buổi đầu, chắc ăn mặc cũng nên lịch sự chút cho nó ra dáng dân công sở - tôi nghĩ bụng vậy. Chọn một cái jean đơn giản, khoác thêm cái áo thun đen, tôi lịch kịch bước ra xe. Bà má lại la thêm một chặp:

- Con bận đồ kiểu gì vậy? Bộ đi làm công sở được mặc vậy sao?

Tôi ngẩn người. Không lẽ đi làm công sở mặc ... quần cộc ở trần sao? Bà coi bộ bực dọc, la:

- Quần âu sơ mi, bận vô lẹ lên!

Tôi thua luôn. Thiệt tình tôi nghi tôi và má tôi là ... mẹ con họ lắm, chớ mẹ con ruột sao bả không khi nào quan tâm tới tủ quần áo của tôi hết trơn. Cái áo sơ mi gần nhất tui bận chắc cũng có tuổi đời cỡ 4 năm - cái bộ đồng phục nhân ngày lễ khỉ khô gì đó mà trường tui bắt mỗi đứa may một bộ. Nhưng lâu quá rồi, không rõ tui gửi nó đi qua mấy người nghèo hay đem cho ai rồi hổng biết. Ngó cái mặt nghệt ra của tôi, bả lại làm thêm một chặp:

- Chạy xe ra ngoài mua đại đi, còn đứng đó ngó cái gì?

Má tui là người nội trợ đảm đang, tuy vậy bả ít đi shopping dữ dội. Bởi vậy nên bả không có nắm được lịch mở cửa của mấy cái shop gì hết trơn. Tôi làm mặt khổ, kêu:

- Tầm này đâu có shop nào mở cửa, má ơi! Hay thôi, lỡ không có đồ rồi... con nghỉ bữa nay, mai mốt đi làm cũng được mà!

Bà má tui nóng tính thấy ghê luôn. Ngó cái mắt bả long sòng sọc, cái tay chống nạnh, cái miệng la chói lói:

- Đi ra chợ mua, cái gì cũng bày đặt vô shop là sao? Chợ họ bán quá trời ra đó, đi lẹ lên, đừng để má bực!

Từ nhỏ tới giờ có khi nào tôi đi chợ? Mà ba cái thứ đồ quần áo bán chợ tui cũng không nghĩ có lúc mình lại bận vô. Nhưng được cái tính tôi cũng xuề xòa, mặc đồ sao cũng không quan trọng, miễn không ... ở truồng là được. Buồn rầu lê bước ra xe, cái xe cũng buồn rầu ... không chịu nổ máy. Thiệt tình cái ngày gì đen quá xá đen!

Phóng con xe Max mà bà giúp việc hay chạy đi công chuyện bên ngoài, tôi tạt vô chợ. Chỉ đại vô một hàng gần nhất, tui kêu chị bán hàng lựa dùm luôn 2 bộ quần âu và áo sơ mi trắng. Khỏi cần bận thử chi cho tốn thời gian, tôi rút tiền trả bả cái xoẹt, khỏi thối lại. Dân chơi ai làm ba cái vụ lẻ tẻ lấy lại tiền thối, mất nét hết trơn!