Hinh xec vn

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

hinh xec vn

Thêm 3h đồng hồ ròng rã nữa trên chuyến xe mệt mỏi, cuối cùng cũng đến nơi. Ra đón hai anh em là đối tác đã chuẩn bị sẵn sàng. Đưa hai anh em về KS, 2 phòng cạnh nhau. Tắm rửa xong, tôi yêu cầu cho tôi đi ngó qua dây chuyền SX. Dẫu biết rằng nguyên nhân chỉ có một vài, loay hoay cũng chỉ là mối quan hệ mà thôi, tôi vẫn để công việc lên trên .
- Vội gì hả chú ? Chiều này anh đưa hai em đi biển, ăn hải sản. Sáng mai hẵng hay.
- Không anh, em chỉ muốn ghé qua chút thôi. Mai bàn cụ thể anh ạ.
Là nói vậy, nếu mình đi theo con đường họ vạch sẵn âu khó mà hoàn thành công việc. Biết thế nên tôi yêu cầu cho tôi đi ngay. Thoáng vẻ không hài lòng, nhưng không có cách nào từ chối, ba anh em lên đường.
Đối tác bố trí cho hai anh em một chiếc xe máy, bảo là trong thời gian công tác, rỗi rãi chở nhau đi chơi. OK liền.
Xuống tới công xưởng, tôi rảo bước tới những chỗ ít nghi ngờ nhất, rồi sau đó sải bước đi qua chỗ tôi đang nghi ngờ… Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán. Những kinh nghiệm lăn lộn ở nhà ốm lăn ốm lóc để xử lý vấn đề khiến cho tôi “đầy kinh nghiệm”. Thầm nghĩ, lãnh đạo của tôi mà đi kiểu này… chắc họ xỏ mũi như bỡn.
Liếc qua đối tác đang song hành, tôi nói nhỏ đủ nghe
- Em biết rồi, chắc anh và xếp em đang cãi nhau về vấn đề này phải không ?
- Phải, em ạ. 
- Em có cách rồi, mai sẽ bàn với anh cụ thể hơn. Giờ chúng ta đi ăn tối thôi anh.
- Nhất trí .
Ánh mắt đối tác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi tôi kết thúc chuyến thị sát nhanh như thế, lại còn để ngỏ khả năng làm hài lòng cả hai.
Bữa tối vui hơn thường lệ, đặc sản vùng miền được đưa ra. Rượu ngon cũng được rót. Đối tác thì lo chăm tôi, còn tôi thì lại lo chăm em. Trong ánh mắt của em, tưởng như chuyến đi công tác này là cãi nhau to thì lại vui như bạn bè cùng lớp lâu mới gặp. Cũng có lúc em thầm thì …nói nhỏ vào tai tôi “Việc sao rồi anh, em không hiểu”. Tôi cười và cứ nhìn xoáy vào ánh mắt lo lắng của em “Để anh lo” !
Đối tác sau một hồi tiếp hai anh em, lời nói cũng bắt đầu chơi vơi, suồng sã hơn. Quay sang em tôi và ép uống rượu. Đưa ánh mắt nhìn tôi như dò hỏi, tôi mỉm cười và nói :
- Đừng từ chối đối tác em, họ đang lo lương bổng cho công nhân mình đấy. Họ nhiệt tình thì anh em mình cũng phải đáp lại thôi. Nếu em uống không được thì anh uống hộ. Nguyên tắc là không được để đối tác buồn. (một câu mà hai ý, khiến cho cả hai đều vui).
- Anh ấy nói đúng đó em, nào anh em mình cùng uống.
Cả ba người trong cơn vui vẻ và thoải mái, chai rượu dần vơi. Em tôi uống chừng được 3-4 chén gì đó rồi đá qua cho tôi uống hộ. OK em, tôi được giúp em, say cũng chịu. Chỉ vui vui khi ép em đá lưỡi vào chén rượu, lại cố tình uống vào chỗ em vừa đá lưỡi (phải xoay chén) và mắt nhìn em sâu thẳm (rượu ngấm rồi chăng ?) …
Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn, đối tác dường như cũng chịu không được nhiệt. Vả lại ngồi trong cái khung cảnh tôi và em, họ cũng muốn về sớm. Thanh toán xong, họ để cho hai anh em tự đi về KS.
Ngồi sau xe ở một khung trời hoàn toàn xa lạ, em áp hẳn người vào lưng tôi, mặc cho tôi đi chậm hay nhanh, đến đâu thì đến. Gửi xe máy ở KS, tôi dìu em lên phòng …

hinh xec vn

hinh xec vn la gi ?

Tư thế này cho phép nàng kiểm soát độ sâu và góc thâm nhập cũng như cường độ kích thích âm vật. Chàng nằm ngửa và hơi cong chân. Nàng cưỡi lên chàng với một chân để bên cạnh người chàng còn chân kia ở giữa hai chân chàng. Nàng có thể tìm được điểm để áp vào xương mu chàng khi đang làm tình. Nàng cũng có thể điều khiển nhịp điệu, độ sâu và cường độ áp lực và ma sát. Chắc chắn nàng sẽ sướng phát điên.

hinh xec vn

Hắn chỉ vừa thiếp đi được một phút. Nàng lén bước ra ngoài với cây súng trên tay. Nàng nhìn trời rồi nhìn đất. Do dự. Sợ sệt. Nàng không thể tự hủy hoại bàn chân mình bằng một phát súng được. Chỉ có cách này là nàng mới được cấp giấy thương binh trở về thôi.

Hắn xuất hiện đột ngột sau lừng nàng nhưng đã không ngăn cản nàng. Thực sự hắn cũng không biết ngăn cản nàng làm sao. Hắn cảm thấy không giúp gì cho nàng trong hoàn cảnh này. Hắn chỉ nhắm mắt. Đau lòng. Chờ đợi phát súng kia bắn ra. Nhưng rồi hắn không nghe tiếng nào. Hắn mở mắt ra, thấy nàng ngồi phịch trên tuyết khóc nức nở. Hắn thấu hiểu nàng quá trong lúc này. Hắn bước tới bên nàng. Nàng quay lại nói rõ quyết định của nàng là dứt khoát. Nàng muốn hắn hãy giúp nàng toại nguyện. Hãy bắn vào bàn chân của nàng. Hắn không nói như bao lần không nói. Nàng bước tới ôm hắn van xin. Hắn vẫn nhắm mắt thở dài. Rồi nàng hôn hắn, nói : “Giúp em đi Lầu Sơn, chuyện gì em cũng làm được cho anh”. Hắn lịm đi một giây, nhưng rồi đẩy nàng ra. Hắn lượm lên khẩu súng. Chỉa về phía chân nàng quyết đoán. Rồi hắn bước lui vài bước nhắm. Thời gian từng khắt một gõ đều trong trái tim. Hắn bậm môi nhưng rồi hắn bảo nàng hãy quay mặt về hướng quê nhà của nàng. Nàng làm theo. Mắt nhìn về cõi xa xăm. Nhìn hắn. Nhìn khẩu súng được đưa lên từ từ. Lên phía ngực nàng. Hắn nhắm hơi lâu. Nàng không biết nên vui hay nên buồn. Nàng chỉ cười tươi. Và … “đùng”. Một tiếng súng xé ngang tai. Phát lớn trong bầu không khí vắng lặng buổi sáng, như vang tới tận chân trời.

Tiểu Châu ngả xuống. Máu loang trên ngực nàng đỏ hồng, nổi bật trên mặt tuyết trắng.

Hắn thểu não bồng nàng lên tay. Đi lệch bệch lên ngọn đồi nhỏ gần đó. Hắn đặt nàng vào cái hố tắm nhỏ mà hắn đào cho nàng tắm dạo nào. Sau khi sắp đặt tư thế cho nàng xong xuôi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy dưới phía chân nàng. Cầm súng và lên cò. Một tiếng “đùng” lại xé tang bầu trời. Đàn ngựa lại giựt mình hí vang. Hắn đổ mình lên người nàng. Máu loang ra … Rồi tuyết cứ thế theo thời gian phủ lên lưng hắn. Dầy và dầy nữa như một cái mộ huyệt hoang, trắng lạnh nằm trên đỉnh đồi.

hinh xec vn

Xem hinh xec vn hay nhat 2014

….năm ấy chị liên tròn mười tám tuổi . cái tuổi làn da căng mọng , hồng lên như trái thị trên cành làm . cho những chàng trai làng trên xóm dưới cứ mắt la mày lém ngó ngiêng , ngoảnh lại său lưng mỗi khi chị bước qua , hình như mùi hương con gái cũng thoang thoảng bay trong gió như hương thơm quả thị 

Còn tôi . đang đứng gữa lằn gianh người lớn , trẻ con . chơi chung , thân thiết với chị hàng ngày nhưng từ trong sâu thẳm về đêm đã có những điều gì đó mơ hồ . mơ màng trong giấc ngủ 

Đâu đó ngoài kia phố phường trên thị xã đã có những đổi thay , xì xầm mấy đứa trẻ con đã bàn tán ngoài ấy có những cuốn băng hình quay cảnh nam nữ làm tình mà anh chúng đã coi về nhà kể cho bạn bè nge mà nó vô tình nge lén được ..

làng tôi vẫn chưa có điện . trò trơi duy nhất của đám trẻ con là tụ tập những đêm trăng . chị liên đôi lúc cũng tham gia , chạy nhảy vui đùa, nhưng lạ lắm bao giờ chia phe để chơi chị cũng cùng phe với tôi . nên khi chơi trò rồng rắn lên mây bao giờ chị cũng đứng đầu hàng thành thừ tôi bao giờ cũng đứng sát chị được ôm ngang hông chị từ phía său , mỗi khi vòng quay đầu , đuôi tránh phe bên kia đuổi bắt cái , đuôi ngã đổ ngả ngiêng có lúc chị đè cả người chồng lên tôi . ấm sực mùi hương con gái trộn lẫn mồ hôi trên người chị cứ làm tôi ngật ngầy là lạ 

Trăng non đầu tháng . mới hơn chín giờ mảnh trăng lưỡi liềm lặn xuống ngọn tre , cái sân chơi ở ngã ba đường tối dần , đám trẻ con cũng không còn hào hứng vì mồ hôi túa ra đứa nào cũng ướt đầm cả áo . tôi cùng chị liên theo lối cổng nhà chị trở về .ông tiện đã đi ngủ sớm . sân rộng . tối mờ , chị lôi ra cái quạt nan phe phẩy làn gió cố làm tan đi cơn nóng nực 

Tôi đứng lên bước ra bể nước cởi cái áo ra . cúi đầu múc gắu nước đổ trên lưng . làn nước mưa trong bể xây âm xuống lòng đất , mát lạnh như như nước trong tủ đá ..

Ào ..ào làn nước chảy xuôi xuống cổ 

Tôi Ngước cổ lên vô tình cả gằu nước chảy xuối hết xuống lưng quần . ngứa ngáy tôi kéo vội cái áo thun vắt chéo său lưng cò cưa cho những hạt cát trôi đi 

Bỗng tiếng chị său lưng ..ngứa hả ….có cần chị cọ lưng cho không 

Chạng chân cúi thấp tôi vuốt làn nước đang chảy thành dòng trên mặt .

Chị cọ cho em với ….ngứa lắm

Chị nắm cái áo lại . cúi mình xô đẩy cái áo chạy dọc chiều lưng , tay phải cầm gằu nước chảy thành dòng trên khoản kưng thằng con trai dậy thì khoẻ mạnh , cơn ngứa tan dần . tôi ngoành cổ nhìn sang ánh mắt ngang tầm đùi chị . lờ mờ tròn lẳn , thật gần hương thơm . mùi thơm con gái 

Khung cảnh về đêm gữa khu vườn vắng , trăng lặn , bóng tối lờ mờ , bất ngờ tôi nhớ lại hồi nãy chơi trò rồng rắn , tôi ôm vào hông chị gần như rất chặt . tròn lằn bụng chị , cái khoá mười đầu ngón tay căng ra xuay qua xuay lại ngay khoảng rốn . giờ nó thật gần ….

Xong chưa . sao im lặng thế 

Câu hỏi của chị như làn gió cắt ngang 

Tôi vuốt làn nước ngẩng lên . tránh xa cái khoảng sân vôi nhỏ hẹp làm sàn nước bên hông cái bể 

Chị liên bước tới , vục gằu . bất ngờ dơ cao gằu lên , làn nước trôi ào từ cổ chị , lan dần , thấm đẫm bộ áo quần chị đang mặc 

Một gàu , hai gàu chị liên lùa nhẹ bàn tay vào trong áo đưa lên hạ xuống trong làn da bụng 

Ào gằu nước chảy vào phía său cổ áo , luồn xuống bờ lưng .

tôi đứng phía său bảo chị có ngứa không , Hồi nãy lưng em toàn cát

chị bảo ngứa nhưng …

sao hả chị 

hơi ngại , nhỡ ai nhìn thấy thì chết 

có ma nào giờ này ở đây mà biết . mà chị ngại thì thôi em về đây 

tôi dợm quay lưng . bước theo bờ hè định ra góc sân men theo vườn chuối 

ế …ê tiến 

cọ cho chị cái 

tôi bước quay lại , đến gần 

chị ngồi thụp xuống . toàn thân lấp său cái bể 

lưỡng lự …..

hồi hộp trong khung cảnh tôi cũng lúng túng bất ngờ 

bước lại gần . tôi múc gắu nước lên , tiếng chị liên lí nhí 

đừng làm ướt tóc chị 

làn nước chảy xuôi nhè nhẹ . chị liên vòng tay ra phía său lưng , nếp áo cuộn lên , khoảng lưng phía dưới trắng mờ , mịn màng ngọt dịu chia đôi hai mằu từ cái lưng quần cong cong võng xuống theo thế cúi mình của chị 

lan đi làn nước . chảy xuôi , chảy ngược , theo nhịp xô đẩy dịu dàng đẩy lên tấm lưng . cái áo của chị cứ trôi lên hạ xuống 

tiến sao rát lưng chị thế . hay áo em có hạt ké dính vào 

thôi em xoa bằng tay vậy 

mềm lắm . mịn màng trôi nhẹ tôi vuốt bàn tay lên 

gữa lản nước chảy xuôi mát lạnh trên da lưng chị . mơ hồ như có lửa nhập vào 

run run , lay động ,hai bàn chân tôi như bấm xuống nền vôi trên sàn nước . nửa trên thân người ngả ngiêng lay động như có gió đang thổi qua vườn chuối ……….