Hinh xec vn

Hoa nhận lời Nam thật tình tứ và để cho Nam đỡ người Hoa thẳng dậy.
Đứng lên Hoa lần kéo khóa quần, trút bỏ xiêm y chỉ còn để lại duy nhất trên người chiếc áo với hàng khuy đã cởi hết, trước mắt Nam là cả một tòa thiên nhiên nhiên tuyệt mỹ, với những đường cong con gái thật khêu gợi. Trái cấm của Hoa, âm hạch lấp ló giữa hai mép thịt đỏ hồng khép lại, vun cao như ẩn như hiện, như thấp thoáng dưới vùng lông đen, mịn màng.
Mắt Nam như đờ ra khi ngắm nhìn Hoa, ngắm một kiêt tác của tạo hóa đã ban tặng, giờ đây mang đến cho Nam. Hoa biết vậy nên cứ đứng nguyên cho Nam chiêm ngưỡng.
Dương vật Nam cương cứng đội lớp quần chỉa thẳng lên, nhổm mông lên kéo chiếc quần xuống tới đầu gối, dương vật Nam bật ra bóng loáng cương cứng
Bàn tay Nam đặt lên bờ mông kéo Hoa lại gần, Hoa khẽ nói “Em ngồi lên nhé’. Hoa tiến đến ngồi lên lòng Nam, ke đúng tâm điểm nhấn xuống, thêm một cú hích mông, dương vật Nam ngập lút cán trong âm hộ lồn Hoa.

hinh xec vn

Tôi và Hoa ởi quần áo nhau ra. Tôi để Hoa nằm trên giường và ra mở hé cánh cửa phòng. Tôi quay vào và ho Hoa nằm quay mặt vào trong còn tôi thì có thể nhìn được ra ngoài. Tôi hôn khắp mặt mũi và xuống ngực Nàng. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng động ở cửa phòng. Tôi hồi hộp xem Vân có đẩy cửa vào không nhưng không thấy gì. Tôi sợ Vân đi ra ngoài thì kế hoạch của tôi hỏng hết. Nhưng đọt nhỉên tôi lại nhìn thấy ở cửa phòng hắt bong của Vân. Có lẽ Vân cũng không biết tôi phát hiện ra nên vẫn đứng ở ngoài đó. Tôi cười thầm vì con nhỏ đứng ngoài xem rồi thì chịu thế nào đượ. Con gái mới lớn mà thấy cảnh địt nhau thì kiểu gì chẳng muốn được ai địt. Mà người đó là ai khác ngoài tôi.
Có Vân ở ngoài cửa phòng theo dõi làm tôi càng phải địt cho Hoa thật sướng có như vậy Con Vân mới thấy thích địt chứ. Tôi nghĩ hôm nay phải làm cho HOa chưa bao giờ sướng như hôm nay.

hinh xec vn

hinh xec vn la gi ?

Giây phút thần tiên sao quá ngắn ngủi! Nhưng cả hai đều biết còn nhiều khoái cảm vô biên đang chờ đón họ, khi bạn Thúy trở lại Đà Lạt và khi Châu gặp lại Hoa ở Sài Gòn.

Bắc đứng ở bậc thềm hỏi em : Sao nhà cửa sửa sang lại hết thế này? Tối nay ngủ ở đâu đây?
- Thì anh hỏi má chứ. Em cũng mới ở Đà lạt về trước anh mấy bữa thì làm sao biết được.
Giọng nói của Tâm có vẻ dỗi hờn. Bắc làm lành : Anh không biết mới hỏi, làm gì mà đã dỗi rồi.
Tâm nghĩ giận anh mình mà từ Tết đến giờ mới gặp lại cũng chẳng ích gì lên dịu giọng giải thích : Anh với em đi học xa cả, nhà bỏ trống cũng phí đi lên má mới sắp xếp lại để chứa hàng.
- Thế anh phải ra phòng khách hay xuống bếp ngủ đây?
- Đâu có! Má đã thu xếp đâu váo đó rồi. Anh em mình về nghỉ hè có mấy tháng mà cái phòng mới này có hai cửa sổ, hai giường. Mỗi đứa nằm một cái. Thêm tấm bình phong chắn ngang nên cũng như hai phòng mà.

Tâm là bạn Thúy trên Couvent des Osieaux Đà Lạt về nhà nghỉ hè ở Biên Hòa. Bắc, anh ruột Tâm cũng phải tạm chia tay với Cảnh trong khi mối tình đồng tính vừa chớm nở. Nay về nhà phải chung đụng với đứa em, anh cảm thấy bực bội. Nhưng tính nết dịu dàng của Tâm làm sự bực dọc nơi anh cũng tan thành mây khói. Mấy ngày đầu chưa quen chung phòng, tuy bức bình phong giúp anh em đôi phút riêng tư, Bắc vẫn không tìm được cái tự do một mình một cõi như những năm trước. Bây giờ anh phải chờ Tâm nằm phía bên kia bức bình phong tắt đèn tối thui mới dám vạch cặc ra ngoài quần để thủ dâm. Khi đến cực điểm sướng khoái, tinh khí phọt lên đầy mặt cũng phải cắn răng lại không dám rên rỉ. Thủ dâm thành ra không còn là cái thú đơn độc nữa. Nhưng một niềm vui mới bắt đầu nhen nhúm trong lòng Bắc. Một cảm xúc anh chưa phân tích nổi, nó mơ hồ, bàng bạc như một làn sương mỏng, không xác định được sự hiện hữu

hinh xec vn

Từ nhỏ đến lớn, thằng em út luôn được ngủ chung với mẹ nhưng khi mẹ qua đời rồi hai chị tư, chị năm theo chú lên thành phố, ở nhà chỉ còn mỗi chị hai và nó cho nên tối nào nó cũng đều vào ngủ chung với chị hai ở buồng trong ; những tối trời nóng bức, hai chị em rủ nhau khóa cửa lại rồi ra ngủ ngoải chuồng bò sau nhà cho mát. Chuồng được ngăn làm hai : nữa trái nuôi nhốt bốn con bò sữa còn nữa phải là nơi chứa rơm khô ngoài ra có kê một cái giường gỗ kích cỡ 1,6m đã cũ trên trãi chiếc chiếu hoa cạp điều hơi sờn mòn ; đặc biệt chổ này tuy không giăng mùng nhưng tuyệt đối không bao giờ có muỗi vả lại vách nứa che chắn không cao lắm, so với mái lợp bằng lá dừa xé có trống một khoảng mà nước mưa tuy không tạt vào được nhưng gió thì lại luồn vào tối đa khiến không khí bên trong dễ chịu, mát mẻ vô cùng. Lúc mẹ mới qua đời, chỉ còn mỗi hai chị em ra vào căn nhà tràn đầy những kỷ niệm thân thương là chạm mặt nhau nhiểu nhưng do quá buồn bã mà hầu như chẳng đứa nào nói lấy với đứa kia được nữa lởi mãi cho đến hơn nữa năm sau, hai đứa mới bắt đầu cảm thấy nguôi ngoai nỗi niềm mất mát xa vắng nghìn thu vĩnh biệt ; sự vắng lặng của ngôi nhà đã khiến cho hai chị em đã thương nhau lại càng thương nhau hơn, đã gần gũi nhau lại càng quấn quýt, cận kề và chung đụng với nhau nhiều hơn và cũng chính vì nguyên nhân trên cho nên dẫn đến hai chị em yêu nhau chăng? Thỉnh thoảng vào những tối sáng trăng sau mùa thu hoạch, chị Trầm và thằng Mỹ thường không quên rủ nhau cùng với một số bạn hàng xóm ra chơi năm mười, bịt mắt bắt dê... trên những cánh đồng thoang thoảng mùi rơm nhè nhẹ và nhiều khi người ta còn thấy chỉ có mỗi hai chị em đạp xe trên những con đê hóng gió đêm mãi cho đến mười, mười một giờ mới quay trở vể nhà. Trên người thằng em lúc trời nóng thường hay bị nổi sảy ngứa ở lưng, bụng, tay chân cho nên mỗi tối trước khi ngủ, nó vẫn hay mè nheo đòi hỏi chị nó gãi một chập lâu rồi nó mới chịu ngủ cho mãi riết thành ra thói quen, dù cho không ngứa đi nữa nó cũng phải bắt chị gãi cho bằng được mới thôi và dường như là nếu không được chị gãi thì nó không tài nào ngủ được thì phải? Lúc trời mưa giông giá lạnh, chẳng khác gì con mèo con, nó vẫn thường rúc vào sát người chị nó vòng tay ôm lấy chị để tìm hơi lửa ấm nóng từ thân thể chị xua tan cảm giác băng giá còn chị cũng sẵn sàng bảo bọc, chia sẽ cho thằng em bằng hai cánh tay chị xiết chặt lấy người nó ; khi ấy, những chổ nhạy cảm trên tấm thân đầy đặn của chị như nách, ngực, lưng dẫu muốn dẫu không thỉnh thoàng vẫn đụng chạm với xác thịt nó nhưng cả chị lẫn em đều cảm thấy quá đỗi tự nhiên, bình thường như là hoàn toàn chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, nói cách khác chúng chưa bị kích thích bởi dục tình tội lỗi và ma chưa đưa lối, quỷ chưa dẫn đường cho nên chúng chưa có cảm giác thèm ăn trái cấm thời Adam-Eva. Hai chị em quả đúng là nhà quê khù khờ, ngáo ộp chưa từng thấy như y cái tên cúng cơm quá đỗi ngây ngô, hiền từ của chị (thực ra lúc mẹ mang thai chị, một lần bố đi theo bạn bè lên tuốt trên Gia Lai-Daklac để tìm trầm nhưng trầm đâu chẳng thấy chỉ có bệnh sốt rét mang về mà thôi cho nên bố liền đặt tên “trầm” cho đứa con đầu lòng để kỷ niệm một chuyến đi không thành) nhưng vào cái buổi tối định mệnh tình yêu của chúng, chính xác là chúng không còn khờ khạo nữa mà bản năng sinh lý tự nhiên tồn tại sẵn có trong con người chúng đã dẫn dắt cho chúng đúng đường đi nước bước vào cõi thiên thai tình ái tuyệt vời tràn đầy đam mê, cực lạc. Tối hôm ấy, sau khi kết thúc cuộc tình bất chợt, hai chị em trong nỗi niềm ngượng ngùng, e thẹn, bồi hồi xen lẫn sung sướng, sợ hãi vẫn còn cảm giác hoang mang, bất định luôn tự hỏi rằng chẳng biết mình mới vừa làm xong việc gì mà như vậy, như vậy...và nguyên nhân đầu đuôi dẫn đến chuyện tình của hai chị em không ai trồng khoai đất này cả chính là một ông hàng xóm ở cách nhà chị Trầm không xa gì mấy đã có một đời vợ và hai người con đã trưởng thành mà người ta thường hay gọi ông là chú Tư Bình. Chú Tư năm nay khoảng bốn mươi bốn tuổi, tính tình đàng hoàng dễ chịu và xởi lởi cho nên mọi người từ lớn đến nhỏ ai ai cũng đều có cảm tình với chú ; do hoàn cảnh nghèo túng, khó khăn thành thử ra vợ chú đã bỏ chú đi theo nâng khăn sửa túi cho người khác còn hai đứa con trai cũng đã lập gia đình ở riêng tại Vũng Tàu nên chỉ có mình ên chú ra vào nơi gian nhà vách gỗ mái tôn tọa lạc trên mảnh đất khoảng 200m2 thổ cư. Thỉnh thoảng, chị em thằng Mỹ hay đến nhà chú chơi vào dịp Tết, Trung thu, Noel được chú mời thưởng thức những món bánh quý giá đắt tiền do hai con chú mang về cúng bàn thờ hay là để xin chú cọng hành, miếng muối hoặc đôi khi biếu cho chú nãi chuối, vài lon gạo nếp, một ít mật ong...; vỉ sớm thiếu vắng tình thương của bố mẹ cho nên hai chị em coi chú Bình chẳng khác gì chú ruột của mình nhưng rồi vào một ngày nọ lúc khoảng một giờ rưỡi lại xảy ra một chuyện kinh hồn hoảng vía khiến chỉ chưa đầy một ngày mà chúng đã phải trở mặt xem chú chẳng khác gì kẻ thù không đội trời chung với chúng cho dù trong lòng không muốn chút nào. Hôm ấy, sau khi đi ăn đám giỗ tại nhà một người bạn ở ấp Bắc về, do uống rượu hơi bị nhiều nên khi về đến nhà cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chú Tư liền đi sang nhà định bụng nhờ chị Trầm cạo gió giùm bởi vì đây chẳng phải là lần đầu chú nhờ chị làm công việc ấy ; cửa nhà hàng xóm chỉ khép hờ nên chú chỉ việc lách người bước vào, trong nhà quả là vắng vẻ và lúc này, thằng Mỹ ngủ say như chết trong buồng còn chị nó thì nằm ngủ trên cái võng xếp Duy Lợi nơi gian ngoài. Bất chợt nhìn thấy tấm thân trinh nguyên đầy đặn đầy cám dỗ mời gọi của cô gái đang ở trong tư thế khá hớ hênh trước mắt, chợt nhận ra bản thân mình không còn biết thú vui xác thịt đã lâu rồi nay lại đang ở vào một hoàn cảnh rất là thuận lợi, men rượu trong người cứ hừng hực bốc lên xóa mờ lý trí, chú liền cúi xuống lần hai bàn tay cởi nút chiếc áo bà ba trắng chị mặc trên người. Trời bất dung gian, trong khi chú chưa kịp làm gì thì thằng nhóc bỗng dưng thức giấc nữa chừng vì nó sợ ngủ trễ sẽ quên mất lời hẹn đến nhà thằng Luân-bạn học cùng lớp để đi chơi ; nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì liền trông thấy ngay chú Tư Bình đang lúi húi cúi xuống cởi nút áo chị nó. Lẽ đương nhiên nó chưa hề biết thế nào là hiếp dâm, thế nào là lạm dụng tình dục nhưng linh tính thần giao cách cảm cho nó hay rằng chú ấy đang ăn hiếp chị nó, đang làm chuyện đồi bại xấu xa chứ chẳng phải chuyện đàng hoàng tốt đẹp gì đâu; thế là nó ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp tìm kiếm dáo dác rồi cầm lấy cái chày gỗ dùng để đâm tiêu nhanh nhảu trở lên liên tiếp nện hai ba cái vào lưng chú.

hinh xec vn

Xem hinh xec vn hay nhat 2014

Cái gọi là "công việc" ở đây cũng thiệt tình tầm bậy hiếm có. Chăm sóc mẹ gì, việc chính thức là ôn tồn nghe đám khách hàng than vãn, la rầy: sao cái bình của tui mới mua đã hỏng, sao cái tủ của tôi lắp vô bị lệch, tại sao cái bồn cầu của tui mới mua đã rạn ... nói chung là căng tai ra nghe, an ủi đám đó một vài câu xạo xạo, sau đó ghi tên tuổi, chuyển qua bộ phận khác để họ cho người tới sửa. Đơn giản vậy thôi.

Có điều, đơn giản là đơn giản so với mấy con nhỏ tính tình dễ chịu, lại dẻo mỏ, chớ với tôi coi bộ công việc không dễ nhằn chút xíu nào hết trơn. Cú điện thoại đầu tiên, một giọng già dịch cất lên chói lói:

- Bàn máy tính chỗ anh bán kiểu gì tôi mua mới có 1 tuần đã bong nguyên lớp gỗ ốp ngoài, vậy là sao? Các anh bán hàng kiểu lừa đảo hả? 

Bực bội nha. Tính hét vô máy: " Đậu móa, tao mới đi làm bữa đầu tiên bán cho mày được cái gì thằng già dịch?" - sực nhớ đây là công sở chớ không phải vũ trường, tôi đổi giọng nhỏ nhẹ:

- Dạ, chú làm ơn cho địa chỉ, mai mốt tụi con báo người qua kiểm tra. Nếu có hư hỏng sẽ sửa chữa hoặc đổi đồ cho chú. Dạ dạ...

Thốt ra xong một tràng lời nói trái với lương tâm như vậy xong, tôi ngả người ra ghế sau, thở hồng hộc. Cái kiểu mềm mỏng chịu đựng này mệt như oánh lộn chứ không phải giỡn à nha. Con nhỏ Huyền ngó qua tôi, cười khúc khích:

- Anh Long cũng dẻo miệng ghê ha! 

Tôi ngó qua con nhỏ, đôi mắt ngán ngẩm. Thời gian tao nằm trên giường với ghệ có khi ngang tuổi mày luôn, ngồi đó mà khen tao dẻo miệng. 

Tuy nhiên không phải lúc nào cũng gặp mấy cha già dịch nói chuyện muốn đục vô mỏ như cha nội đó. Cú điện thoại thứ 3 tôi bắt máy coi bộ ổn hơn nhiều. Một giọng nữ ngọt ngào nghe lọt tai vô cùng cất lên bên kia đầu dây:

- Dạ, cho em hỏi đây có phải bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty Anh Thắng không ạ?

Thiệt tình khách phàn nàn mà cứ nói giọng dễ nghe vầy, tôi tình nguyện ở lại đây làm ăn không lương luôn. Tôi hứng chí, quên tuốt luốt cái gì mà công việc, cái gì mà công sở. Việc của tui giờ chỉ có duy nhất một thứ: "chăm sóc" con nhỏ có giọng nói dễ nghe này.

- Đúng rồi đó em. Anh là Long, rất vui khi mới buổi sáng đã được nghe một giọng nói dễ thương tới như vầy. Em tên gì vậy, nói anh nghe tiện xưng hô đi?

Con nhỏ bên kia máy cười khúc khích, coi bộ cũng có vẻ hứng thú với món chăm sóc khách hàng đặc biệt này lắm. Giọng con nhỏ ỏn ẻn:

- Em tên là Giang nè, mà sao bên anh chăm sóc khách hàng ngộ ghê ha. Có nhân viên nói chuyện như vầy, chắc mai mốt em chỉ mong đồ mới mua về là hỏng luôn, còn có cớ mà gọi điện cho anh quá.

Tôi toát mồ hôi. Có khi nào cửa hàng bán nhầm đồ cho ... nhỏ cave cao cấp hay không mà nói chuyện kiểu mời nhau xơi dữ vậy. Tánh tôi khoái ghẹo gái, nhưng thấy con nhỏ nào đáp lại nhiệt tình quá mức tôi thường hay ... sợ. Nghe nói vậy, tôi chỉnh ngay sang tông nghiêm nghị:

- Không có gì đâu em, đây là một phần trong chiến dịch chăm sóc khách hàng của công ty, em đừng bận tâm nha. Trách nhiệm của tụi anh là phải vậy. Em có vấn đề gì cứ nói qua anh, anh sẽ kiếm người giải quyết.

- Thiệt ra cũng không có gì đâu anh. Cái bình nước nóng em mới mua chỗ anh nó bị hư sao đó, em mở hoài mà thấy nước lạnh te à.

Ráng kìm chế rồi mà sao con nhỏ này nó tính dụ tôi hay sao mà nói chuyện dễ nghe thấy ... ghét. Tính nói "vậy rảnh qua nhà anh tắm đi", nhưng kịp nhớ ra, tôi đau khổ nói vô máy:

- Vậy em cho địa chỉ, mai mốt anh sắp xếp người qua bảo trì cho em, ha?

Con nhỏ quỷ bên máy lại thỏ thẻ:

- Ủa, em tưởng anh trực tiếp qua luôn, bộ anh không làm được vụ này hả?

Toát mồ hôi lần nữa. Thiệt tình chưa thấy con nhỏ nào ép người quá đáng như con nhỏ khách hàng bữa nay hết trơn. Tính nói với nó bản thân anh chính là máy sản xuất nước nóng 37 độ, có điều tắm không được vì ít xịt, chừng chục ml một lần nhưng sợ nó đòi qua xài thiệt coi như hỏng đời trai, đành gượng gạo kêu:

- Tụi anh chỉ ngồi nghe máy em à, bộ phận bảo dưỡng là người khác. Vậy để mai mốt anh chuyển qua bộ phận bảo dưỡng rồi em ... làm hỏng tiếp nha.

Con nhỏ lại cười hi hi thêm một hồi. Ghi được cái địa chỉ của con khách hàng quỷ mà muốn mất cả lít mồ hôi. Đang cắm cúi type hồ sơ vô máy, lại nghe cái giọng lạnh te của con nhỏ Trang gằn lên phía bên cạnh:

- Anh nghe khách hàng phản ảnh chứ không phải cua gái nha anh Long. Lần sau anh bỏ ngay kiểu nói chuyện đó dùm tôi. Chăm sóc khách hàng gì mà nghe giọng nữ là lại quýnh lên, không biết thân biết phận.

Thiệt tình bực dọc kinh dị luôn. Tính xé luôn bộ đồ công sở cùi bắp, để lộ ra thân hình đẹp như tượng La Mã của tui cho con nhỏ chết thèm, sau đó bước đi thẳng không thèm ngoảnh mặt lại, nhưng nhớ tới gương mặt hằm hằm của ông ba, tôi đành xuôi xị:

- Biết rồi Trang. Mai mốt tui không có vậy nữa.
__________________