Hinh xec

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

hinh xec

Rồi cứ thế chúng tôi lần lượt từng thằng từng thằng một thay nhau thưởng thức cô , hàng loạt các động tác đồi trụy diễn rat trong căn phòng mà ngày ngày chúng tôi mang sách vở đến nghe cô giảng bài,trên chiéc bục giảng mà cô lượn đi lượn lại mỗi ngày,nhưng có lẽ trong số chúng tôi thằng dai sức nhất là Thằng Hoàng béo nó địt cô lần này là lần thứ năm rồi mà chưa muốn đừng.No bắt cô quì trong tư thế kiểu chó hai tay chông xuống đất với sự không chế của tôi và cứ thế nó địt cô suốt 10p đông hồ làm măt cô lúc này phải nhăn lai vi đau đớn co keu lên gào lên nhuneg chỉ có những âm thanh không ra tiếng.Có lễ nếu thằng Trung không DỤC thì nõ vẵn chưa thôi mà vẫn tiếp tục làm tiếp mặc dù trước đó nó đã bắt đươc cô quì xuông mà địt vào mặt co( nó rê con cu ướt nhẫy của nó lên mặt cô lên tóc cô vào cái miệng đang bị dán băng dinh của cô dưới sự trợ giúp cua tôi (tôi giữ túm tóc cô , mài toc dài đên nhánh để nó phóng tinh lên đấy va tổ vẻ khoái trá nhìn từng giọt tinh trùng lăn xuống má cô.Thế là chúng tôi Địt cô thoái mái lên khắp các bộ phận của cô, lên bộ da trần trụi không mảnh vải che thân của cô ,lên mắt.mũi miện ,tóc va đít cô và nhất là cái “bướm” của cô lúc đó đã ướt nhẫy tinh trùng.sau khi làm tình cung cô xong không phải nói là làm nhục cô,không phải nói là cưỡng dâm cô Linh xong chúng tôi bắt đầu hành hạ cô tôi cầm cái thưỡc vùa dài vừa to chọc mạnh vào lôn cô một cái mép “bướm” cô bị tổn thương và bắt đầu chảy máu , cô dốc toàn lực đẩy thằng Hoàng béo và tôi ra nhưng tôi càng xọc manh hơn.Khi tôi đã tra tẫn xong cô tôi đổi ca cho thang Hoàng béo,rồi thằng ĐỨC…chúng nó đều tỏ ra thích thú khi nhìn thấy sự đau khổ tột cùng cả về mặt tinh thần và mặt thể xác ,chúng tôi như những con thú không còn quan tâm đên việc cô giáo Linh đang khóc thết va dãy đạp vừa xọc chúng tôi vừa đọc bài ,vưadf chép lại những bài học lên bô ngực của cô, những bài thơ cô đã dạy,những câu cửa miệng của cô với vể khoái trá vì chúng tôi muốn cô phải thật nhục nhã,không dám kể với ai chuyện này.

hinh xec

hinh xec la gi ?

 Hồi chiều dọn cơm cho chồng ra ăn chị thấy thằng Út nhìn chị lạ lung,hắn ăn lẹ rồi chuồn mất.Chắc là hắn thấy chị diện má phấn một tí.Tối chị ngủ không hiểu sao chị lại cởi quần nằm chờ. thiệt ngượng. Mình dâm quá! Rồi thằng Út vào.Tay hắn nhào nắn của nợ làm chị nhão ra nên giật người làm hắn lủi mất.Thằng khốn nạn! làm chị mất ngủ và nhức đầu.Hôm sau đi làm mệt đừ.

 Đi làm về không thấy chồng đâu?gọi mãi,không ai trả lời,bèn gọi cảnh sát. Cuối cùng cảnh sát tìm được chồng trên trần nhà.Nằm trốn thật kỹ.Nhưng không biết trốn ai!Cảnh sát biết chồng có gì sai trái bèn gọi xe cứu thương đưa đi nhà thương.Nhà thương sau khi khám nói chồng bị tâm thần nặng nên giử lại chờ kết quả. Đi làm về đã mệt nhưng mắc phải ông chồng chị còn mệt hơn,nhưng may là thứ sáu, mai nghĩ.Sau nầy thằng Út đi học sửa xe rồi đi làm cho người Mỹ,nên tiếng Anh nói khá,còn chị ba chập ba choạng,nên Út làm thông dịch viên.

hinh xec

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?

hinh xec

Xem hinh xec hay nhat 2014

Lại nói về ông chú, cứ lấy cớ cho mình tập bơi rồi lái lái ra chỗ các chị các cô đang tắm. Các chị các cô cũng biết ý nên thấy chú đến gần là té nước xua đuổi. Thành ra kẻ lập mưu thì bị đuổi, còn mình ôm cây chuối không biết bơi thì các chị các cô lại lôi vào tắm chung. Tắm xong trở về làng thì trăng cũng đã lên. Chú mình thì về trước múc nước giếng dội ào cái rồi lên nhà thay quần đi chơi (sang làng bên tán gái ấy mà). Còn mình thì không mưu mô, ngây thơ vô số tội thì các chị các cô đưa về tắm cho. Mình bị lột trần truồng, cho đứng vào trong chậu và kỳ cọ đàng hoàng ở giếng. Vì mình bé tí và có lẽ trời cũng đã tối, chỉ có chút ánh trăng mờ nên các chị các cô trong xóm không để ý, kỳ cọ cho mình xong thì tự nhiên là thay quần áo ở sông ra rồi xả nước giếng. Lần đầu tiên mình để ý thấy những tấm thân lưng trắng toát, cặp cặp mông tròn ngồi xuống rửa ráy. Các chị các cô cứ ngồi dội nước và cười nói thoả thích. Họ ngồi quay lưng lại với mình và mình nghĩ, sao lại có sự khác lạ đến vậy. Những hình ảnh này mình chưa bao giờ được thấy. Cảm thấy thích thú và lạ lùng lắm. Cũng may là chỉ có một chút ánh sáng trăng yếu ớt nên không ai nhận ra thái độ và ánh mắt của mình lúc đấy. Dội nước xong, thì họ lau người và thay quần áo. Họ quay mặt lại chỗ mình, mình mới nhìn thấy rõ: cặp ngực thì quen thuộc rồi, vì thấy các cô cho con bú hoài, đôi khi còn nhờ mình bú hộ cho bớt sữa, đỡ căng ngực, nên không ngạc nhiên. Điều ngạc nhiên là cái chỗ mà chị Thoa không có trym như mình, ở các cô cũng… không có trym. Thay vào đó là một chùm lông che kín cả khu vực. Họ khác nhau lắm. Có người thì lông rậm sang cả hai bên bẹn, có người thì chỉ một chút ít lưa thưa ở giữa thôi. Trong đầu mình đầy thắc mắc, không hiểu sao chị Thoa lại không có những cái lông đấy?!
Mấy lần mình đòi vào nhà ngoại chơi để chơi trò vợ chồng với chị Thoa mà mẹ không cho. Hình như nhà nội không đồng ý cho mình vào nhà ngoại nhiều, nên mẹ không giải thích. Cháu đít nhôm mà! Mọi người bên nội tự hào lắm. Chính vì thế mà các chị các cô cũng chẳng kiêng dè gì mình mà thản nhiên cho mình ngắm thần vệ nữ nhiều đến vậy!
Cạnh nhà mình có nhà cô Hà là một cặp vợ chồng hiếm muộn. Mãi không có con nên thích mình sang chơi, cứ nhận mình là con nuôi. Có hôm sau khi mải mê bắn chim, trèo cây, nhựa cây dính đầy người, mình sang nhà cô chơi vì mẹ khoá cửa đi chợ chưa về. Học thì trưa sau 12 giờ mới phải đi. Thấy mình bẩn và trưa cũng nóng, cô rủ mình ra giếng tắm. Chắc cũng thấy mình bé và quý mình nên cô chẳng kiêng giè gì, cho vào cái nhà tắm tắm cùng. Gọi là nhà tắm nhưng chỉ là 3 bức tường xếp gạch che áo múa lên và có cái cửa bằng tre đan che tạm thôi. Cô tắm cho mình, kỳ cọ một hồi cho sạch nhựa cây, đến đoạn kỳ cọ trym cho mình thì chả biết thế nào mà nó lại cứng lên như lúc nhét vào bướm chị Thoa vậy. Cô kỳ trym cho mình mà cứ như chị Thoa sờ chim mình vậy. Mình cũng chẳng để ý, vì mình bị các cô các chị sờ chim hoài. Nhưng lần này khi bị cô sờ thì trym nó lại dựng lên. Mình thấy cô hơi ngạc nhiên nữa. Từ hôm đấy, cứ lúc nào sang chơi là cô lại kéo đi tắm, lại kỳ cọ cho mình và lại mân mê, và trym mình lại cứ chọc ngang ra như thế. Có khi cô bảo quần rách rồi, cởi ra cô khâu lại cho. Riết rồi mình cũng không để ý nữa. Mẹ thấy cô chăm chút cho mình, tắm rửa sạch sẽ lại cũng muốn cho mình sang chơi, đôi khi còn gửi mình lại để cô cho ăn cho uống mỗi khi có việc. 
Nhưng những lúc cô Hà mân mê trym mình thì mình lại thèm cảm giác được nhét trym vào bướm chị Thoa. Không hiểu sao cô và mình tắm chung, cô cởi quần áo ra mà mình chẳng có cảm giác thích ngắm nhìn bằng ngắm nhìn chị Thoa cởi truồng. Nhớ chị lắm nhưng xin mẹ vào ngoại thì mẹ không cho.
Năm ấy cuối năm mẹ mua cho con gà mái mơ để “kinh doanh” lấy trứng và làm “tài sản riêng” cho mình chơi tết. Mình chăm chút nó lắm, và nó lớn rất nhanh. Một hôm mẹ đi chợ, mình ở nhà nấu cơm sẵn chờ. Vùi cơm xong vào đống tro mình lại nhớ chị Thoa, những hình ảnh bên bếp, đống rơm, mùi thơm của chị lại gợi lên trong tâm trí mình. Con gà mái mơ thì loanh quanh bên đống rơm nhặt thóc lép để ăn. Lúc đấy không hiểu sao khi nhớ đến chị Thoa, trym lại cứng lên và thèm cái cảm giác ấm ấm nóng nóng trong bướm chị, chợt nhìn thấy con gà mái mơ cạnh bên, lúc sáng mình thấy nó đạp mái với con gà trống nên mình hình dung ra chúng nó cũng làm chuyện vợ chồng, mình tóm lấy nó. Một tay giữ hai cánh của nó, một tay kéo quần ra và nhét trym vào đít nó. Con gà dãy đành đạch còn mình thì cảm giác… nóng đầu trym quá. Không có cảm giác sướng như nhét trym vào bướm chị Thoa, thấy nó khô và nóng, cảm giác xót xót. Một lúc không thấy hứng, mình thả con gà ra và ra giếng múc nước rửa trym. Hôm sau thì thấy đầu trym sưng một bọng và đau rát. Kêu mẹ mình bị sưng trym, mẹ làm mẹo bằng cách hơ cây đũa cả trên bếp cho nóng rồi gắp gắp đầu trym bảo cái xấu xa biến đi… Không hiểu vì cái đũa nóng làm trym teo lại, hay là mẹo tốt mà đến tối trym lại xẹp lại ngon lành, không đau rát nữa. Từ đấy cạch đến già, không bao giờ hiếp dâm gà qué gì nữa.
Quên, kể thêm chuyện ngoài lề nữa cho các chiến hữu thấy cái chất trẻ trâu của mình. Chẳng là vì ông bô nhà mình đi vắng suốt nên bọn lưu manh ở trường biết không có ai bảo vệ và hay đánh mình hội đồng. Thực ra là có hai phe. Phe của mình là dân xóm bên sông, chuyên gia tẩn bọn dân công giáo – là dân theo đạo. Bình thường thì mình cũng chỉ là đàn em vì không có bố bảo kê, ông chú thì thi thoảng mới xuất hiện, nên trong nhóm chả có tiếng nói gì. Cứ khi nào có con bò lạc, thì hội khác lại lùa cho chạy toé khói, nhà mình cách xóm nên hay phải tách nhóm và hay bị lùa nhất.
Hôm đó hai phe hẹn nhau ngoài bờ đê tụi nó thách đấu. Thằng đại ca bọn nó rủ đại ca nhóm mình solo. Thằng đại ca của mình vừa vào 2 đấm đã bị oánh cho lăn gục xuống đê. Thế là bọn nó a lô xô đánh hôi. Sau một hồi thằng đại ca khóc sướt mướt xin lạy bọn nó mới tha. Bọn nó bắt cả nhóm phải quỳ xuống lạy và sau đó phải gọi nó bằng bố, phải theo sự chỉ đạo của bọn nó, khi đến trường phải kênh kênh bọn nó trên tay hoặc phải cõng bọn nó khi đi qua cầu… v.v… luật của trẻ trâu là như thế mà. 
Điên tiết mình chỉ thằng đại ca bọn nó rồi bảo: “Đuỵt mẹ thằng kia, giỏi thì tao với mày tay bo!”. Bình thường mình sợ nó bỏ mẹ, nhưng tự nhiên nó đòi làm bố em thì đéo được. Khoản này hơi tự ái vì bố mình đi công tác xa và nhất là gục xuống bờ đê thì cũng phải chơi – mình nghĩ thế. Thằng đại ca bên kia cười khẩy, rồi huênh hoang dương dương tự đắc lắm, nó to con hơn, học hơn lớp, lại còn bị đúp… thế là hai thằng gằm ghè, lao vào nhau. Nó định vật mình xuống rồi ngồi lên người đấm túi bụi như đã làm với thằng đại ca của mình, cho đến khi xin thua thì thôi. Ai dè nó vừa vào tay thì chả biết mình quơ tay thế nào nó dính hai đấm vào mặt, nó ôm mặt và ngã dụi xuống bờ đê vì dính hai đòn chứa đầy bực tức. Theo đúng bài của nó mình nhảy đè lên lưng và túi bụi thụp. Đến lượt nó khóc xin tha. Đồng bọn của nó thì chạy tán loạn. Sau đó mình tha cho nó và trong “bang” phái của mình, tự nhiên mình thành đại ca, và được bọn nó kênh lên vai về làng. Thằng đại ca cũ thì ấm ức lắm.
Ngày hôm sau đi học về, mình đi một mình cách bang hội nên bị bọn công giáo úp sọt. Cả hội khoảng mười mấy thằng lùa vào con kênh đào khô nước, tẩn một trận tơi bời, nhưng mình nhất quyết không chịu gọi nó là bố. Oánh chán, mình nằm bẹp xuống cái mương khô thì bọn nó hả hê đi về. Mình sau đó chạy tắt qua cánh đồng, về nhà đổ hết sách vở trong cặp ra, lấy con dao rựa băm bèo cho vào ngăn cặp, rút con dao chẻ rau (như con dao têm trầu ấy) của mẹ cầm tay, chạy phăng phăng ra đường hòng đón đầu bọn công dáo chó đẻ dám chơi hội đồng, không quân tử và không chơi theo luật trẻ trâu. May cho mình là mẹ để ý thấy ông con hùng hục chạy vào nhà đổ sách vở ra rồi lại mang cặp chạy đi đâu, nên lao ra ngõ chặn lại, chứ không chả biết giờ có ngồi gõ cái chuyện này không. Lục cặp thì thấy “hàng lạnh” thấy tay vẫn còn lăm lăm con dao nhỏ, mặt thì hằm hằm nên mẹ quát bắt vào nhà, cầm roi quất và hỏi chuyện. Mình kể bọn công giáo oánh mình hội đồng. Thế là ngay tối đó mẹ dắt vào nhà mấy thằng công giáo nói chuyện với bố mẹ nó. Kể nguyên chuyện hôm nay và nói, nếu còn chơi mình thì hậu quả thế nào. Bọn nó từ đấy cũng tránh mặt mình không đi chung đường nữa. 
Cũng kể luôn là bọn nó còn sợ mình có một món vũ khí thời thượng, sau vụ bị tẩn mình luôn mang theo người, đó là súng săn ếch cho anh Khải chế để đi săn với mình. Súng đấy được lên đạn bằng dây cao su như súng cao su. Đầu đạn là một nửa nan hoa xe đạp vót nhọn, khi bắn thì theo một ống khác dẫn đạn bay, găm con ếch xuống đất. Nhưng không may một lần là… súng cướp cò trong cặp, mũi sắt xuyên qua chiếc cặp cói và xuyên vào … đùi thằng ngồi bên cạnh. Nó đau quá định khóc thì mình bảo không được khóc. Nó cắn răng một lúc thì chịu không được khóc thút thít & máu ở đùi thì chảy ra nhiều, ướt đẫm mảng quần đồng phục của nó. Thế là cô giáo bắt được và lôi nguyên mình và vũ khí lên Ban giám hiệu trường. Việc rồi lại đến tai mẹ. Mẹ lại cho một trận roi mây lên bờ xuống ruộng. Còn bọn công giáo thì từ đấy thấy mình là lỉnh hết.
Lại kể thằng đại ca cũ bị mình soán ngôi của nó. Ấm ức lắm mà không dám thách đấu với mình, nhưng vẫn hay đòi giữ vai vế trong nhóm. Một lần cả nhóm đang đi học về thì nó gây sự với một thằng khác trong nhóm và lại thách đấu solo. Thằng đại ca đấy lại bị thằng đệ cho một trận xuống bờ đê. Chả hiểu lúc choảng nhau hăng quá hay sao mà thằng đệ vớ sẵn cục đá bên đường táng cho hai phát vào đầu thằng đại ca cũ toang máu. Nó ghét mình nên về kể với bố mẹ nó là mình choảng nó vỡ đầu. Chuyện đến tai ông nội và mẹ mình. Mình lại ăn no đòn roi mây. Sau mãi mới làm sáng tỏ được là thằng đệ mình tẩn nó mới hết chuyện. Tự nhiên làm đại ca, và được đội quân hơn chục thằng bợ đít nên oai lắm, cuối năm lớp 3 bỏ học luôn. Mẹ thì vẫn thấy cắp cặp đi học, nhưng toàn trốn học đi chơi, thả diều, tắm sông…. Đời chả có gì thích bằng việc… trốn học đi chơi, đôi khi nhặt điếu thuốc cháy dở của người đi đường vứt xuống, cũng rít lấy để để hưởng cảm giác phiêu bồng… ta đây làm đại ca.
Sau đến lúc họp phụ huynh thì mẹ mới ngã ngửa là hơn tháng nay không thấy ông con đến lớp. Một trận đòn khủng khiếp chưa bao giờ có trên đời: Mẹ quất roi mây cho từ trên giường lăn xuống đất, rồi lại từ dưới đất lăn lên giường, lâu lắm, không biết đòn roi thế nào nhưng người hôm sau vằn vện vết roi. Tự phải hứa không bao giờ tái phạm thì mẹ mới tha. Sau đó là ra rả mấy ngày liền ăn chửi & những bài về chí làm trai, về việc làm đàn ông phải thế nào… rồi bao nhiêu tấm gương hiếu học trong lịch sử mẹ lôi ra hết, từ chuyện Lê Quý Đôn đến chuyện cụ gì buộc tóc lên trần mà học, rồi chuyện trạng Trình, trạng Quỳnh… v.v…. Mãi sau này mẹ mới nói ngày xưa mẹ học giỏi và hiếu học lắm (bà ngoại là con nhà nho mà), nhưng ông ngoại không cho học, bắt đi làm nên thấy thằng con bỏ học là mẹ tẩn thay cho cả giấc mơ bị bỏ dở việc học hành của mẹ. Cũng kể từ đó mình bỏ dần giấc mơ đại ca bang hội và tập trung học hành ngoan hơn. (Sau này lớn rồi mới thấy trận đòn của mẹ thật có ích. Bố mấy thằng làm luật ở châu Âu, không cho cha mẹ đánh con, chứ mẹ mình không đánh thì giờ mình làm đại ca chết xó ở xóm trẻ trâu. Trong đống “đàn em” của mình thời đó, đến lúc mình vào đại học thì nghiện hơn nửa, chết vì hút chích-sốc thuốc 1/3, một số thì bị bố mẹ xích ở nhà như đi tù. Đó là sự thật! còn một nửa thì tản mát khắp nơi làm phu hồ, bốc vác…)
Thời gian thấm thoát trôi và thi thoảng được mẹ dẫn vào ngoại chơi nhưng cứ kè kè ở bên, nên không có cơ hội làm chuyện vợ chồng với chị Thoa nữa. Mặc dù cả hai đều đưa mắt nhìn nhau, nhưng chịu vì người lớn lúc nào cũng bu quanh. Mình chỉ còn thi thoảng nhớ cảm giác gần gũi với chị khi… cô Hà hàng xóm tắm rửa kỳ cọ cho mình. Khi mình tập trung vào việc gì đó thì thời gian trôi nhanh lắm, loáng cái đã đã hết lớp 5, và lên lớp 6. Cũng thời gian này mình được ông bô cho ra Hà Nội để thực hiện giấc mơ đổi đời – người thành phố.