Hinh xes chau a

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

hinh xes chau a

Rồi dì đứng dậy tự động cởi áo ra. Tôi ngồi đó nhìn dì ruột tôi biểu diễn một màn thoát y vũ có một không hai mà hiếm ai có diễm phúc được hưởng như tôi. Dì vừa cởi áo quần vừa nhìn tôi cười rất tự nhiên. Khi dì hoàn toàn không che đậy thì tôi không nhịn nỗi nữa bèn ôm choàng lấy dì dúi đầu vào cặp vú đầy đặn. Da thịt dì mát rượi. Vú dì chắc, to, êm ái như ? gì. Dì để yên cho tôi ôm ấp, hai tay tôi xoa mạnh trên cặp mông chắc nịch của dì. Dì kéo đầu tôi qua rồi ? chìa vú cho tôi ngậm (nếu tôi biết bú vú mà sướng thế này thì ngu dại gì mà lớn lên!) Tay kia chụp cái vú còn lại. Hai đầu vú sượng cứng ngắt lại như hai hạt dẽ, tôi mút chùn chụt say mê cho đến khi dì nhẹ nhàng kéo miệng tôi ra. Dì thì thầm. "Để dì tắm cho đã nhé." Mắt tôi mở lớn hết cở như nuốt sống lấy dì khi dì tưới nước lên mình tôi, cho tới khi dì bắt đầu kì cọ thì tôi mới nhắm nghiền mắt lại, tận hưởng. Hai bàn tay dì đi khắp lên người từ đầu đến chân, từ ngoài vào trong tận hang cùng ngõ hẻm trên mình tôi. Lúc dì đứng phía sau cọ vú trên lưng hai tay đặt lên phần cứng trước mình thì tôi bắt đầu cứng người lại, nín thở. Bàn tay dì mát rượi cầm nắm lấy ?, vuốt ve, kéo lên kéo xuống ít cái ?."Ah? Dì.? Dì?." Một làn nước trắng đục giựt bắn vụt ra từ chổ đó, vừa hết làn này tiếp đến làn khác. Dì tiếp tục kéo nó và tôi tiếp tục bắn ra có lẽ đến cả chục lần không ít. Tôi rú lên nữa."Aggggggghhhhhgggg. Con ?. sướng quá?..dì ơi." Tôi nhìn các luồng nước bắn ra không hiểu tại sao, nhưng cái sướng lại kinh khủng thế này! Người tôi quíu lại. Tay vòng ra sau lưng ôm dì thật chặc không thì sẽ té ngay. Tất cả những dồn nén từ hôm qua đến giờ được dịp bùng nổ, không nhịn được. Dì hôn hít trên vai trên cổ tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là khoái lạc, là xuất tinh, là ? "ra". Lại do chính dì ruột tôi làm cho. Hai đầu gối tôi rung lẩy bẩy. Dì buông "nó" ra bước đến trước mặt ôm tôi vào lòng thì thào."Dì đây, dì đây!" Tôi ôm dì và ứa nước mắt. Tôi sung sướng, sướng quá chứ chả là gì cả. Tôi thầm cảm ơn dì. Cảm ơn dì đã cho tôi biết thế nào là yêu đương, là khoái lạc. Cảm ơn dì đã biến tôi từ một cậu bé chỉ mê đánh lộn nay biết lạc thú của mùi vị da thịt đàn bà - nhất là từ một người đẹp dễ thương mũm mĩm kiêu sang như thế. Tôi muốn ôm dì mãi trong tay như thế này. Dì lấy nước giếng rửa ráy chổ đó tê tê lạnh lạnh thật là thú vị, như một người vợ hiền săn sóc cho chồng. Khi dì đã tắm cho tôi xong tôi vẫn chưa muốn hết nhưng dì lại bảo. "Đến phiên con tắm cho dì đó." Dì đứng thẳng lên âu yếm nhìn tôi cười. Cặp mắt phượng long lanh tinh nghịch. Tôi thích nụ cười của dì vô cùng. Khi nào thấy dì cười là tôi biết ngay dì đang hớn hở trong lòng. Tôi cũng làm y hệt như những gì dì đã làm cho tôi, chỉ có lâu hơn. Học thì dốt nhưng bắt chước thì tôi giỏi vô cùng. Da thịt dì trơn như mở, nhất là trên lưng, bắp chân và hai trái vú. Khi tôi run run đưa tay xuống phía vùng biển đen bí mật, dì bổng nhắm mắt lại thân hình hơi khuỵu xuống ôm chặc cổ tôi. Chân dì hơi dạng ra để tôi vụng về tìm kiếm, mò mẫm, lục lọi, học hỏi. Chỉ thấy phía dưới dì càng lúc càng trơn truột và tiếng thở dì trở nên gấp gáp. Tôi tiếp tục vuốt ve mơn trớn và dì càng lúc càng uốn éo nhanh hơn. Dì rên lên. "Ô ? ô ?ô ..." Thình lình dì kéo đầu tôi xuống ngậm miệng thè lưỡi đút vào trong , hai đùi dì riết kẹp cứng và người trân lên. Tôi để tay như thế - hai ngón đã lọt vào trong người dì thấy sâu thăm thẳm. Dì giật nẩy lên mấy cái. Bàn tay tôi ướt đẫm nước nhờn. Dì cầm tay kéo ra. "Bế dì vào trong đi con." Dì hổn hển ra lệnh cho tôi. Tôi xốc thân hình lỏa lồ của dì lên dễ dàng như xách thằng Hải. Nhẹ như bông gòn, mát lạnh. Dì ôm cồ tôi, cặp mắt yêu thương nhìn tôi cuồng nhiệt.

hinh xes chau a

hinh xes chau a la gi ?

Ván thứ bảy Chi Mai thua. Tôi nói:
- Lần này chắc chị không dấu đâu được cả.
Chị đỏ mặt nói:
- Chấp nhận. Cái gì đến sẽ đến. Chị nói xong, cời cái áo ra. Trời ơi ! Sao trời sinh ra một phụ nữ đẹp như vậy. nước da trắng, đôi bờ vai hơi xuôi, cặp vú lớn và nhọn được nâng lên một cách sơ sài bởi cái nịt vú nhỏ xíu, đôi vú căn phồng lên như có ai đang ở trong lồng ngực thổi ra. Phía dưới, giữa cặp đùi mà chị cố ý kẹp lại để không quá lộ liễu, tôi thoáng thấy phía trên cái gò với đám lông được cắt tỉa gọn gàng.

Ván thứ tám chị lại thua. Không chần chờ gì cả, chị Mai cởi cái nịt vú ra. Cặp vú của chị bây giờ trông càng đẹp hơn. Không có chút vải nào nâng nó lên cả, nhưng nó vẫn nhô cao lên, hai cái núm hồng hồng nho nhỏ. Bây giờ chị không có lấy một mảnh vải trên người. Chị sượng sùng nói :
- Nhìn như vậy đủ chưa hay muốn chơi nữa ?
Tôi nói trong hơi thở :
- Chơi nữa.

Ván thứ chín tôi thua. Thế là bây giờ cả hai đều trần truồng. Chi Mai nói :
-  Người này nhìn người kia. Thế là huề…vốn.
- Đã nói rồi mà. Còn “ván bài lật ngửa”nữa. Nếu chị thắng thì lấy kéo cắt luôn hai tai em cũng được.
Tôi vừa nói vừa lấy cái kéo đưa cho chị. Chị cười có vẻ rất thích thú rồi rút 3 cây bài.
Lần này chị ấy nặng bài khá lâu. Sau khi xem bài xong, Chi Mai vứt bài xuống đất và nằm ngửa xuống giường, đưa tay về phía tôi nói :
- Chị thua rồi, bị bù. Em có bù không ? Nếu không thì tới đây đi. Chị đợi …chị thua lâu quá rồi. Tới đây đi . Mau lên.
- Em được có một nút, cứ tưởng không còn tai nữa, nào ngờ lại sướng như thế này.
Chi Mai rên lên:
- Kẻ chiến thắng muốn làm gì thì làm đi.
Nói xong, chị nhắm mắt lại, dang rộng hai đùi ra và co chân lên. Bây giờ tôi mới nhìn rõ cái khe vào thiên đường. Nó đỏ hồng như đôi môi chị và đang rỉ nước, nước chảy cả xuống dưới hậu môn, thấm ướt luôn cả tấm ra. Tôi nghĩ có lẽ Chi Mai đã nhịn khá lâu rồi, đã muốn tôi chơi ngay từ lúc gặp nhau, nhưng lại muốn kéo dài cơn thèm, muốn vờn tôi như mèo vờn chuột. Tôi vừa nuốt nước bọt vừa vồ lấy chị như cọp vồ mồi. Tôi ôm lấy chị hôn như điên lên môi, lên vú, lên bụng, lên lồn, xong đút con cu cứng như một cái chày vào trong lồn nguời phụ nữ và nắt. Chi Mai ôm riết lấy tôi và luôn miệng phát ra những âm thanh y hệt như đang ăn phải ớt cay. Cái âm đạo của chị rất hẹp, con cu tôi lại khá lớn, nhưng vì nước nhờn từ trong lồn chị ra nhiều quá, nên cu thụt vào thụt ra hết sức trơn tru. Hai chúng tôi mây mưa lăn lộn hơn nửa giờ rồi cùng ra một lần và ôm nhau nằm ngủ cho đến khuya.
Khi thức dậy Chi Mai nói :
- Đã quá. Từ nhỏ đến lớn chị chưa hề được sướng như thế này.
Tôi cười nói :
- Chắc cu ông giám đốc nhỏ quá hả ?
- Qủy ! Của thằng cha ấy còn bự hơn cả em nữa. Tởm ! Em đừng tưởng nhầm bự là hay ho gì.
Đối với phụ nữ, còn tình cảm nữa, còn nhiều vấn đề khác nữa. Phức tạp lắm ! Hơn nữa có nhiều cách…Chơi nữa được không ?
- Dư sức.
Chị kéo tôi ngồi dậy , đối diện với chị, rồi ngồi lên đùi tôi và chàng hảng hai chân ra. Tôi biết ý cho cu vào… Chị nói :
- Như thế này thì cu đâu có cần dài lắm. Minh thấy gì không ? Cái của em nó vào tận phía trong cùng của chị.
Chúng tôi lại đụ nhau. Vừa đụ chị Mai vừa nói :
-  Ôi cha, đã quá…Ôi cha… Như chị vừa nói đó…của thằng cha ấy bự lắm. Có lần chị bắt gặp ông ấy “chơi bài ăn da” giống như tụi mình chơi hồi tối, nhưng không phải chơi một mình. Chồng chị lại lấy cớ chơi gái trinh thì đuợc hên trong việc kinh doanh nên đã đem tiền mua trinh không biết bao nhiêu lần. Những chuyện này dài dòng lắm, để hôm nào chị kể cho nghe. Chị tìm bà Tuyết, tìm em là để “trả thù chồng” Ông ấy “chơi bài ăn da” thì chị cũng” chơi bài ăn da”, Ông ấy mua trinh, bộ chị không biết mua trinh sao? Em là người đầu tiên…

Tôi nói :
- Chị mua trinh em là lỗ rồi. Em đâu còn trinh.
- Chị biết chớ. Nhưng cái đó đâu thành vấn đề.
Tôi hỏi :
- Chị vẫn còn thương ông ta ?
- Bây giờ thì hết rồi. Tởm lắm. Sau khi …chơi em, chị sẽ không bao giờ cho ông ấy đụng vào người chị nữa. Em làm mạnh thêm chút nữa đi ! Á…

Sau khi chơi nhau lần thứ nhì, chúng tôi lại ôm nhau ngủ cho đến nửa buổi sáng. Chi Mai thức dậy trang điểm qua loa, xong dúi vào tay tôi một tập xấp bạc dày cộm toàn giấy năm chục ngàn đồng. Tôi lấy xấp bạc bỏ lại vào trong ví chị Mai và nói :
- Chị muốn…chơi qua đường phải không ? Em sẽ không bao giờ gặp chị nữa đâu.
- Nhưng em còn đi học. Đã là …chị em, chị phải lo cho em chứ.
Chị bỏ xấp bạc trên giường và nói:
- Em không lấy thì đưa cho bà Tuyết.
Chi Mai ngoe nguẩy đi ra cửa, vừa đi vừa nói :
- Tối mai chị đến kể chuyện về ông ấy cho em nghe.

Chị Mai đến với tôi từ sáng sơm. Mai nói chỉ mới xa tôi có một ngày mà cảm thấy như cả một năm. Tôi biết Mai nói thật vì tôi cũng cùng chung tâm trạng như Mai. Chúng tôi đem 2 chiếc ghế ra vườn sau ngồi. Vườn sau là một khu đất rộng trồng đủ loại cây. Cuối vườn là một con sông hẹp. Bên kia sông là một cánh đồng chạy xa tít tận cuối trời. Rải rác trên đồng là những cồn cao với những nấm mồ lớn nhỏ nằm chen lẩn nhau không theo một hàng lối nào cả. Trời hôm nay cũng mưa như mấy hôm trước nhưng không lớn lắm. Những giọt mưa đủ làm cho lòng ta bâng khuâng buồn những nỗi buồn vô cớ trước cảnh tượng vắng vẻ im lìm như cảnh sau vườn hôm nay. Hôm nay bà Tuyết và bà già ở thuê đều có mặt tại nhà, nhưng họ để cho chúng tôi hoàn toàn thoải mái ngồi nói chuyện với nhau. Dĩ nhiên bà Tuyết đã không nói gì với Mai về chuyện thầm kín giữa tôi và bà ấy nhưng tôi vẫn cảm thấy ngại ngùng khi đối diện với cả hai người cùng một lúc. Thế nên khi cơn mưa dứt hẳn, tôi rủ Mai ra bờ sông ngồi chơi và yêu cầu chị kể cho nghe về ông giám đốc, chồng của chị. Sau đây là chuyện kể của Mai.

o O o

Chồng chị là một người dâm đãng. Dĩ nhiên một người bình thường, nhất là đàn ông thì theo chị có dâm cũng không sao, nhưng dâm đãng thì không được. Chị muốn nói con người không phải là con vật, con người có lý trí nên phải biết tự chế. Nhưng chồng chị không tự chế được. Ông ấy có thể nói chuyện nham nhở với bất cứ ai, có ý định cua và làm tình với bất cứ ai mà ông ấy thích. Hầu như lúc nào ông ấy cũng muốn …chơi. Sau mấy ngày trăng mật, chị sụt mất hai kí lô. Gia đình chị, nhất là mấy đứa em cứ nhì chị tủm tỉm cười. Ba chị nghiêm trang nói:
- Đó là triệu chứng tốt Nhưng sau đó chị càng ngày càng xanh xao. Em trai kế chị là một bác sĩ chuyên khoa về phụ nữ rất nổi tiếng. Nó nói riêng với chị:
- Em thấy hình như sức khỏe chị không được bình thường. Chị có muốn em khám cho chị không?
Chị gật đầu. Nó lấy ống nghe ra kiểm tra tim và phổi của chị rồi nói:
- Vẫn bình thường.
- Chị đâu có đau ốm gì. Chẳng qua…
- Chị cứ nói đi.
Chị ngập ngừng một chút rồi nói:
- Anh ấy…sung sức quá. Chị chịu không nổi. Có khi anh ấy …làm một ngày đến … 7 lần.

Em tôi thở dài nói:
- Bây giờ chị thấy trong người thế nào ? Em muốn hỏi về tất cả các bộ phận trong thân thể. Chị hiểu chứ ?
- Nó …thốn thốn ở phía trong…của chị, còn hai vú thì hơi nhức.
- Em sẽ khám cho. Chị cứ xem em là một bác sĩ, đừng nghĩ ngợi gì khác.
Em chị bảo chị đến phòng mạch của nó. Nó bảo chị leo lên chiếc bàn khá cao và cởi
hết áo quần ra. Chị rất mắc cỡ, nhưng cũng làm theo lời nó. Nó mang găng tay và khẩu trang vào rồi khám vú, xong khám cái đó của chị. Sau một lúc nó hỏi:
- Vú chị bị thâm và cứng bất bình thường. Sao vậy ?
- Anh ấy…bóp mạnh quá, có khi cắn rất đau.
- Còn phía trong âm đạo của chị thì bị sưng tấy.
Em chị ngập ngừng một lát rồi nói tiếp :
- Tại chị quá đẹp. Chị làm cho xấu bớt đi, thí dụ lấy cái gì đó bôi vào…cho thâm đen. Hay chị làm sao đó, nghĩa là làm cho anh ấy ngán bớt đi.

Sau khi cho toa, nó lại khuyên chị tìm mọi cách tránh bớt việc gần chồng. Chị đã làm theo lời em chị và ông ấy cũng bớt đoi hỏi. Nhưng sau đó chồng chị lại có tánh “nổi hứng” bất thường. Chị đang ở trong buồng tắm, thậm chí đang giải quyết vấn đề vệ sinh, ông ấy cũng tông cửa nhào vô. Chị đang nấu ăn, ông ấy cũng bế xốc chị vào phòng, cởi áo quần chị ra và leo lên…, mặc cho chị dẫy dụa. Riết rồi chị như người lãnh cảm, rất ớn chuyện đó.

Một hôm chị về nhà bất thường sau một chuyến đi xa thì thấy chồng chị cùng năm người nữa, trong số đó có ba cô khá đẹp, đang chơi bài. Trên bàn đầy những chai la- ve khui dở, thuốc lá và đồ nhắm. Chị chào qua loa rồi ngồi xuống cái đi- văng bên cạnh nghỉ mệt, nhưng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn bọn họ. Chị thấy lạ một điều là chồng chị và hai người đàn ông kia có đặt bạc khi đánh bài nhưng ba người đàn bà thì không. Thấy chị cứ ngồi trên đi- văng mãi, chồng chị nói :
- Em lên công ty thế giùm anh một chút, anh đang chơi lỡ ván bài. Không thể giao mọi chuyện cho nhân viên được.

Chị gật đầu rồi ra lấy xe đi. Được nửa đường chị quay lui, lén đi ra cửa sau, leo lên gác, ngay phía trên chỗ chơi bài. Lúc bấy giờ nhà chị chưa xây lại như bây giờ. Căn gác lúc ấy rất ọp ẹp vì sàn gác làm bằng ván, có nhiều lỗ thủng có thể nhìn xuyên qua phía dưới. Chị thấy khi phe nam thua thì họ chung tiền, nhưng khi phe nữ thua thì họ lại cởi quần hay áo. Khi chị bắt đầu dòm lén thì một trong ba phụ nữ đang ở trần, đưa cả ngực ra. Chị phải công nhận là cô này có bộ ngực rất đẹp. Ba người đàn ông, nhất là chồng chị cứ dán mắt vào cô ta, quên cả đánh bài. Chừng năm phút sau cô gái ở trần không còn một mảnh vải nào trên người cả. Chồng chị kêu lên một tiếng đắc thắng và đứng dậy ôm lấy cô ta định lôi cô ta vào cái phòng bên cạnh. Chị nổi máu ghen lên, chạy xuống thang túm đầu con đàn bà, nhưng rồi chị lại thả ra và ngồi phịch xuống ghế. Chồng chị đứng nhìn chị trừng trừng, còn thằng đàn ông trẻ nhất trong bọn thì lè nhè nói :
-  Chúng tôi đang đánh bài ăn …da. Đàn ông ăn da; đàn bà ăn tiền. Đàn ông thắng thì được nhìn da đàn bà và sau đó thì …ăn, tức là …đụ. Da đàn bà là số 1. Tình yêu là da. Không có da là không có tình yêu. Bà chị tham gia với tụi này cho vui đi. Bà chị đâu có mất gì. Đặc biệt, bà chị là bà chị, để cho ông anh, không ai dám làm gì đâu. Khi bà chị thua sạch, chỉ nhìn bà chị một cái thôi, cũng đủ …ra rồi.
Chồng chị nói:
- Dũng, mày say quá rồi. Câm mồm chó đi !
- Tôi không câm. Con Lan là bồ ruột tôi mà tôi cũng để cho anh đụ . Tôi là người có…nghĩa khí, tôi có đòi đụ vợ anh đâu. Tôi nói tôi chỉ nhìn chị cũng đủ ra rồi. Da chị là số 1 ở đây.

Chồng chị lật cái bàn đổ nhào xuống đất. Bây giờ chị mới để ý thấy hai cô gái kia đều ở truồng, chỉ có cái áo sơ mi rộng bên ngoài che thân thể. Họ chạy xa khỏi cái bàn. Một cô bị trợt té, nằm tênh hênh đưa nguyên cả cái húm đầy lông và đôi vú đồ sộ ra ngoài áo. Cô gái trần truồng mà khi nãy chồng chị định …chơi đến núp sau lưng ông ấy. Chị điên tiết hét lớn :
- Tôi cũng muốn tham gia !
Chị vừa nói vừa cởi quần ra trước, xong cởi xì- líp ra. Cái áo chị quá ngắn nên cái…của chị cũng phơi bày ra. Ai cũng dán mắt vào háng chị. Dù ở trong tình huống như vậy, nhưng chị thấy bọn đàn ông có vẻ rất thèm chị. Chồng chị la lớn :
- Em có điên không.
Chị hét lên:
- Tôi không điên. Tôi muốn chơi. Bất cứ ai muốn chơi thì nhào vô. Ai tới trước làm trước.
Chị vừa nói vừa cởi luôn cái áo, xong rồi đến cái xú- chiên.

Chồng chị lôi chị vào phòng khoá cửa lại rồi ra ngoài. Bọn đánh bài ra về. Chồng chị lại trở vào phòng. Thấy chị vẫn còn trần truồng ông ta bèn đè chị xuống giường. Chị đạp tung toé mền gối kêu thét lên :
- Anh hiếp dâm tôi phải không. Tôi báo công an. Bớ người ta, cứu tôi !
-  Kêu đi ! Xem có ai tới xử không.
- Bỏ tôi ra đi, tôi không muốn.
- Sao lúc nãy nói ai chơi thì cứ chơi?
- Ai chơi cũng được. Anh không được chơi.

Ông ta tát chị một cái khá mạnh và leo lên người chị làm lia lịa như một con hổ đói. Vì không sẵn sàng, nên chị đau quá, kêu thét như heo bị cắt tiết. Nhưng rồi chị xuống nước, bảo ông ta lấy lọ vaselin đưa cho chị. Chị bôi nguyên một nắm vaselin lớn vào cái đó của ông ta, rồi bảo ông ta làm gì thì làm nhanh lên. Vì bị kích thích nên ông ta đút vào kéo ra chừng vài ba cái rồi nằm xuội lơ. Ngay sau đó chị đi tắm rửa rồi kêu xích lô chở chị đến phòng khám bệnh của thằng em trai, kể hết mọi chuyện với nó và nhờ nó khám. Nó vừa banh …cùa chị ra vừa lắt đầu nói :
- Em chưa thấy một người chồng nào lại đa dâm như thế này. Nhưng sao em bảo chị làm cho …xấu đi mà chị không làm ?
-  Không lẽ lúc nào cũng bôi…
Nó kê toa cho thuốc và bảo chị tạm trốn tránh tại nhà ông già bà già một thời gian.

o O o

Chị Mai kể xong tựa sát đầu vào vai tôi. Tôi hỏi :
- Nếu lúc ấy, lúc chị nói “Ai muốn chơi thì nhào vô” mà có người nhào vô thiệt, thì chị có cho chơi không?
-  Chị tức quá, nói vậy thôi. Thiệt ra run muốn chết, chỉ sợ họ nhào vô.
-  Lúc ấy em nhào vô được không ?
- Lúc ấy em ở đâu mà nhào vô.
- Vậy bây giờ em nhào vô được không ?
- Nhào vô đi ! Nhưng ở đâu. Để chị vô nói bà Tuyết và bà già cái đã. Chị đưa tiền cho họ đi xem hát. Nhưng bộ em không muốn nghe chị kể chuyện nữa sao, còn nhiều chuyện dâm ô ghê gớm hơn nữa.
-  Vừa chơi vừa kể cũng được.

Tôi muốn vừa làm tình vừa nghe chị Mai kể chuyện, nhưng chị nói câu chuyện ngăn ngắn thì làm như vậy được nhưng câu chuyện chị sắp kể hơi dài, vừa…làm vừa kể mất sức lắm. Vì thế khi hai chúng tôi no nê tình ái và đánh một giấc ngon lành cho đến chiều, chị Mai lại tiếp tục câu chuyện về người chồng dâm đãng.

o O o

Sau chuyến du lịch Đà Lạt, đáng lẽ chị tiếp tục đi Ban Mê Thuộc theo đúng chương trình của ban tổ chức, nhưng vì cảm thấy khó chịu trong người nên chị trở về nhà sớm hơn hai ngày. Khi mở cổng vào nhà chị cảm thấy hình như ở nhà đang có một cái gì bất ổn. Chị hấp tấp bước vào phòng khách. Trên chiếc ghế sô- pha có một người đàn ông và một người đàn bà cở tuổi chị đang ngồi. Họ có vẻ rất nghèo khổ do nơi dáng điệu và áo quần. Thấy chị, họ đứng dậy có vẻ rất khúm núm và mất bình tỉnh. Chị chào họ rồi đi ra sau bếp tìm con nhỏ ở. Nó lấm lét nhìn chị:
- Cô mới về.
- Ai ngoài đó vậy ?
- Khách của ông.
- Ông đâu ?
Nó im lặng không trả lời.

Chị lấy chìa khoá nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ. Phòng ngủ rất rộng, được ngăn đôi bằng một tấm màng lớn. Chị nghe trong phòng có tiếng nhỏ to. Chị nhón gót đến mở hé tấm màng và nhìn vào. Chồng chị đang quay lưng về phía chị và quay mặt về phía một cô gái. Chồng chị ăn vận đàng hoàng như khi đang làm việc, nhưng cô gái thì chỉ mặt áo và không mặt quần. Cô ta nằm nửa người trên giường, hai chân chống xuống đất. Chồng chị dùng ngón cái và ngón trỏ của bàn tay phải banh cái đó của cô gái ra, trong khi tay trái cầm đèn pin soi vào trong âm đạo và quan sát rất kỷ. Bây giờ chị mới nhìn kỷ cô gái. Cô ta khá đẹp, nhưng chỉ chừng 13 hay 14 tuổi. Lông …của cô bé chỉ mới nhú. Cô bé không nhìn thấy chị vì đang quay mặt vào trong vách.

Chồng chị xem xong đứng dậy và gật gù. Ông ta ra dấu bảo cô gái ngồi dậy và nói gì đó với cô ta. Cô gái chần chờ một lúc rồi cởi áo và ngồi xuống cúi gầm mặt . Chồng chị giật mạnh cái nịt vú của cô ta ra, nhưng nó vẫn không ra. Ông ta đưa cả hai tay kéo cái nịt vú lên trên đầu cô gái và lấy nó ra vứt trên giường. Cô bé khoanh hai tay trước ngực , co người và lắt thân hình qua lại có vẻ không chịu. Chồng chị nói lớn :
- Vậy làm sao mà khám ?

Cô bé lắc đầu và nói gì đó nghe không rõ. Chồng chị xô cô bé xuống giường. Cô bé té ngửa ra, nhưng hai cánh tay vẫn che kín ngực, còn đùi thì khép lại. Chị nghe có tiếng cô gái nói nhỏ :
- Khám vậy được rồi chú.
- Có biết khám để làm gì không? Bộ ông già, bà già không nói cho nghe sao ?
- Có nói nhưng bây giờ đang khám. Khám ở dưới thôi mà.
- Lạ thật. Phía dưới thì cho khám, còn phía trên thì không. Phải khám toàn diện mới biết có bịnh gì không chớ.
Bây giờ có chịu đứng dậy hay không ?
Cô bé chần chừ rồi đứng dậy, hai tay vẫn che ngực. Chồng chị nói hơi lớn tiếng :
-  Bỏ tay xuống, đi một vòng. Có thấy người ta biểu diễn thời trang lần nào chưa ? Cứ làm y như vậy.

Cô bé bỏ tay xuống rồi xoay người một cách miễn cưỡng. Chắc chắn cô ta là con của hai ông bà đang ngồi ngoài phòng khách, nhưng nước da trắng, có thân hình đẹp của một cô gái dậy thì với cặp vú chỉ mới nhú giống như hai trái cau loại lớn nhất.

Chồng chị nhìn cô gái đăm đăm xong quay người định đi ra phòng khách, nhưng thình lình ông ta quay gót và ôm cô bé đè xuống giường. Cô bé la lên :
- Không, không ! Chú đã đưa tiền cho ba má con chưa ?
- Mầy muốn bao nhiêu cũng được. Chàng hảng chân ra đi. Tạo điều kiện dễ dàng chút đi con. Làm sớm nghỉ sớm. Rồi mầy sẽ sướng như điên con ơi. Sợ tao chịu mầy không nổi mầy ơi !
Con bé vẫn kẹp chặc hai cái đùi lại.

Chị định la lên giúp con bé, nhưng rồi lại nhẹ nhàng quay ra ngoài cửa. Liền sau đó chị đấm cửa rất gấp :
-  Anh có trong đó không ? Mở cửa mau lên.
Một lát sau, chồng chị bước ra. Thấy chị ông ấy hỏi:
- Mới về hả ?
Chị nói :
- Tôi biết hết chuyện của ông rồi. Bộ ông muốn tù rục xương hả ? Con nhỏ còn vị thành niên. Nó đâu rồi ?
Chồng chị nói tỉnh bơ :
- Nó ở trong đó. Tôi chỉ mới …khám nó thôi. Tôi muốn xem nó còn trinh hay không. Em cũng biết là lâu nay công ty chúng ta bị thua lỗ vì những cái hết sức vô lý. Anh muốn mua trinh để lấy hên cho công ty. Người Tàu ở Viêt Nam trước đây giàu là nhờ mua trinh.

hinh xes chau a

Hoa nhận lời Nam thật tình tứ và để cho Nam đỡ người Hoa thẳng dậy.
Đứng lên Hoa lần kéo khóa quần, trút bỏ xiêm y chỉ còn để lại duy nhất trên người chiếc áo với hàng khuy đã cởi hết, trước mắt Nam là cả một tòa thiên nhiên nhiên tuyệt mỹ, với những đường cong con gái thật khêu gợi. Trái cấm của Hoa, âm hạch lấp ló giữa hai mép thịt đỏ hồng khép lại, vun cao như ẩn như hiện, như thấp thoáng dưới vùng lông đen, mịn màng.
Mắt Nam như đờ ra khi ngắm nhìn Hoa, ngắm một kiêt tác của tạo hóa đã ban tặng, giờ đây mang đến cho Nam. Hoa biết vậy nên cứ đứng nguyên cho Nam chiêm ngưỡng.
Dương vật Nam cương cứng đội lớp quần chỉa thẳng lên, nhổm mông lên kéo chiếc quần xuống tới đầu gối, dương vật Nam bật ra bóng loáng cương cứng
Bàn tay Nam đặt lên bờ mông kéo Hoa lại gần, Hoa khẽ nói “Em ngồi lên nhé’. Hoa tiến đến ngồi lên lòng Nam, ke đúng tâm điểm nhấn xuống, thêm một cú hích mông, dương vật Nam ngập lút cán trong âm hộ lồn Hoa.

hinh xes chau a

Xem hinh xes chau a hay nhat 2014

Trong phòng bên chiếc máy vi tính Nam hướng dẫn Hoa về kỹ thuật Photoshop, kỹ thuật xử lý ảnh. Thời gian trôi đi thật nhanh, mới đó mà đã gần một tiếng, để thuận tiện cho Hoa thực hành Hoa đã sang ngồi chung cùng ghế với Nam.
Rồi thao tác thực hành của Hoa cứ chậm dần, chậm dần khi Hoa cảm nhận được vòng tay Nam đang xiết lại, ghì ôm nơi bụng và hơi thở của Anh gấp gáp, nóng ấm bên tai.
Buông tay khỏi chuột, Hoa hơi nghiêng người lại, ngước nhìn Nam trong ánh mắt si mê. Đáp lại cái nhìn của Hoa, Nam cúi xuống đôi bờ môi gắn chặt lên đôi bờ môi Hoa, họ đi vào chốn thiên đường tình ái.
Bàn tay Nam lần nơi bầu ngực, lần cởi những hàng khuy để lộ dần ra đôi bầu ngực Hoa trắng hồng, căng cứng, mơn mởn thì con gái. Không biết đôi môi họ gắn chặt đến bao lâu, bàn tay Nam trên bầu ngực Hoa đến bao lâu. Chỉ biết rằng điều gì đến phải đến khi Nam nói:
- Cởi quần ra đi em, Chúng mình chiều nhau em nhé!
- Xấu hổ chưa kìa !