Hot vit lon xao me

Phải , phải con Thu nhảy lên ghế, ngồi lên con cặc cương cứng của Hoàng, 2 người như bị điện giựt, mặt mày đờ đẫn, con Thu làm tỉnh,thôi để cháu làm bài, nó cắm cúi làm bài nhưng cứ nhúc nhích trong long Hoàng, toàn than rung nhè nhẹ vì khoái cảm

Thu khó chịu hả, ngồi ngay lại thế này cho thoải mái, Hoàng nhắc con nhỏ lên đặt nó ngồi xuống đúng vị thế, con cặc cươơng cứng thọc lên đúng *** con nhỏ

Dù qua lớp quần lót, con cặc vẫn gây khoái cảm, con nhỏ oằn người …chú …ơi …, con nhỏ nhấp nhổm, con cặc đâm nhè nhẹ vào ***, nó rên rỉ khoái lạc,

Từ lúc nào không biết Hoàng đã luồn tay vào trong áo, vân vê hai đầu vú nhỏ xíu như hai hột đậu, xoa bóp cặp vú như sừng trâu vừa nhú, con nhỏ oằn oại xuýt xoa, rên đứt quãng

Chú …chú …ơơơi ..

Hoàng nứng đến cực độ, muốn đụ con nhỏ ngay tại chỗ nhưng không dám, đành hưởng them một lúc rồi đứng dậy, chú pha thêm ly ca phê nữa, cháu làm bài rồi chốc nữa chú cháu mình đi ăn

Hoàng ngồi nhớ cảm giác vùa được hưởng, chàng bốc điện thoại gọi Cường (hai vợ chồng Cường dự party ở nhà 1 người bạn Hoàng quen)

Ê Cường, con gái cưng của ông bi hư máy vi tính, lo về mà sửa cho nó

Party trưa mới bắt đầu, đến chiều tao mới về thì trễ mẹ nó rồi, bộ mày ngu dần đến độ không sửa cho nó được à, chỉ rắc rối

Thôi được, mày thiếu tao 1 chầu nhé, Hoàng cười cợt

Mày muốn gì thì đòi con Thu, thôi cút , để cho tao an hưởng tuổi già .. đầu giây bên kia có tiếng cười dòn của Cường

Hoàng nghĩ thầm, từ đó về đây 2 tiếng lái xe, dư thì giờ “làm thịt” con nhỏ, nhưng binh đường nào bây giờ, chàng lắc lắc đầu, từ… từ ..ta tính !!!

Bỗng Thu la lên, chú Hoàng máy lại trục trặc …Hoàng vừa ngồi xuống thì con nhỏ lại nhảy lên ghế, đúng tẩy …

Thu lại cắm cúi làm bài .. ủa sao hồi nãy trục trặc bây giờ máy lại êm rơ , kỳ há

Hoàng thừa biết con nhỏ muốn gì, không chần chờ chàng bắt đầu bóp vú xoa đầu vú rồi thò tay móc ***, con nhỏ nhảy dựng lên vì sướng, Hoàng mân mê hột le, vuốt dọc theo chiều lên xuống, con nhỏ oằn oại ưỡn *** lên vì quá nứng, miệng gầm gừ, kêu rên mà không biết trời đất gì nữa

Hoàng bế con nhỏ vào phòng ngủ, con nhỏ gần như trần truồng, chàng lột luôn vài miếng vải còn lại, than thể con nhỏ phơi bày thật quyến rũ, Hoàng muốn đụ nó liền tại chỗ nhưng lại nghĩ hưởng them đã

hot vit lon xao me

-Longgggggggggggg!

- Dạ, má kêu con?

- Có đứa con trai nào 26 tuổi mà vẫn giống mày không Long?

- Ý má là sao? Ý má muốn hỏi có thằng con trai nào 26 tuổi đẹp trai cỡ con hay nhiều ghệ cỡ con thì má nói rõ ràng ra coi!

- Má không có giỡn à nha! Mày thấy có đứa con trai nào 26 tuổi đầu vẫn lông bông ăn bám cha mẹ giống mày không Long?

Tưởng gì, lại chuyện này, nói hoài. Các cụ có câu: tam thập nhi lập -> ý các cụ kêu 30 tuổi hãy tính tới ... chuyện tự lập, sao cái câu đơn giản vầy mà ba má tôi nghe hoài hổng hiểu. Thấy con đi bar, đi nhậu, không mừng vì cuộc sống của con cái vui vẻ và nhiều bạn, tối ngày lo càm ràm sao mày không đi làm, không chịu đi kiếm tiền. Bộ ... tôi tiêu tiền của ông bả có gì sai trái sao? Tình cảm gia đình mà cứ xen ba cái vụ tiền bạc này vô, thiệt tình không được hợp lý cho lắm à nha!

Bình thường thì chắc tôi kiếm đại cái lý do trên trời nào đó như nhức đầu, đau bụng, ghệ gọi để trốn vô phòng nằm khoèo, nhưng bữa nay không được suôn sẻ cỡ vậy. Ông ba tôi ổng ngồi trầm ngâm làm bộ ghê lắm, thủng thẳng kêu:

- Mày là cái thứ làm biếng, làm công ty nào cũng 3 hôm là xin nghỉ, không nghỉ thì bị đuổi, bộ mày tính ăn bám cha mẹ mãi sao? Như vầy đi, công ty chú Thắng đang thiếu người, mày chịu khó qua làm bên ổng coi sao. Việc cũng nhàn, không có gì hết, chủ yếu là tập cho mày lao động kiếm tiền dần cho quen. Quyết định vậy ha!

Thiệt tình tui chưa thấy có người ba nào thiếu dân chủ cỡ như ba tôi. Chính phủ muốn ban hành luật còn phải đợi quốc hội thông qua, bỏ phiếu, đằng này ổng cứ quyết định là tôi phải làm theo cái rụp. Bộ dễ dàng ăn hiếp tôi vậy sao trời? Tính cự lại, nhưng nghĩ tới việc mai mốt xin tiền ổng không đưa, tôi đành làm cái mặt khổ vâng một tiếng, lủi thủi bước vô phòng. Giọng ông ba vẳng lại đằng sau:

- Ba gọi điện cho chú Thắng rồi đó, mai mày qua làm luôn cho quen việc đi nha!

Lại còn vụ này nữa sao trời? Làm gì có chuyện nhận nhân viên ẩu tả dữ vậy, dám cái công ty của ông bạn ba tôi sắp ... phá sản hay vỡ nợ gì đó lắm! Tôi nghe trong bụng càng thêm ngao ngán, đâm đầu vô gối cái bịch. Đang chơi long nhong, rụp cái mai đi làm, thiệt tình cứ như cơn ác mộng vậy!

Ngày thường, tui hay bình minh vào lúc 11-12h. Thiệt ra thức dậy cái lúc đó mới thấy mặt trời rõ nhất, thức sớm quá có thấy mẹ gì đâu. Có điều, bữa nay coi bộ tôi đón bình minh đúng giờ. 6h sáng, bà má đẩy cửa phòng vô, la:

- Trời đất ơi, 6h sáng mà còn nằm chỏng gọng trên giường là sao? Bữa nay con đi làm ngày đầu tiên đó Long, dậy ăn sáng còn đi, lẹ lên!

Thiệt tình, cuộc đời tôi ghét nhất là dậy sớm. Thời đi học, tui khoái đi học chiều, thời đi cua gái, tui toàn hẹn buổi tối chứ chưa khi nào tôi làm gì buổi sáng hết trơn hết trọi. Ôm nguyên một bụng ngái ngủ và bực dọc, tôi lê cái thân vô nhà tắm đánh răng rửa mặt. Xong xuôi đâu đó, khề khà ly cafe, làm điếu thuốc, ngó cái đồng hồ đã gần 7h. Bà mà lại giục cuống lên:

- Còn không đi thay đồ đi, Long!

Tôi ngao ngán bước vô phòng. Bận gì đi làm buổi đầu đây trời? Tính tui ăn mặc xuề xòa, thường chỉ jean và áo thun, vậy là xong chuyện. Tui ghét nhứt mấy cái loại sơ mi hay quần âu, mặc nghe vướng víu một cục, làm cái gì cũng bất tiện hết trơn. Bữa nay buổi đầu, chắc ăn mặc cũng nên lịch sự chút cho nó ra dáng dân công sở - tôi nghĩ bụng vậy. Chọn một cái jean đơn giản, khoác thêm cái áo thun đen, tôi lịch kịch bước ra xe. Bà má lại la thêm một chặp:

- Con bận đồ kiểu gì vậy? Bộ đi làm công sở được mặc vậy sao?

Tôi ngẩn người. Không lẽ đi làm công sở mặc ... quần cộc ở trần sao? Bà coi bộ bực dọc, la:

- Quần âu sơ mi, bận vô lẹ lên!

Tôi thua luôn. Thiệt tình tôi nghi tôi và má tôi là ... mẹ con họ lắm, chớ mẹ con ruột sao bả không khi nào quan tâm tới tủ quần áo của tôi hết trơn. Cái áo sơ mi gần nhất tui bận chắc cũng có tuổi đời cỡ 4 năm - cái bộ đồng phục nhân ngày lễ khỉ khô gì đó mà trường tui bắt mỗi đứa may một bộ. Nhưng lâu quá rồi, không rõ tui gửi nó đi qua mấy người nghèo hay đem cho ai rồi hổng biết. Ngó cái mặt nghệt ra của tôi, bả lại làm thêm một chặp:

- Chạy xe ra ngoài mua đại đi, còn đứng đó ngó cái gì?

Má tui là người nội trợ đảm đang, tuy vậy bả ít đi shopping dữ dội. Bởi vậy nên bả không có nắm được lịch mở cửa của mấy cái shop gì hết trơn. Tôi làm mặt khổ, kêu:

- Tầm này đâu có shop nào mở cửa, má ơi! Hay thôi, lỡ không có đồ rồi... con nghỉ bữa nay, mai mốt đi làm cũng được mà!

Bà má tui nóng tính thấy ghê luôn. Ngó cái mắt bả long sòng sọc, cái tay chống nạnh, cái miệng la chói lói:

- Đi ra chợ mua, cái gì cũng bày đặt vô shop là sao? Chợ họ bán quá trời ra đó, đi lẹ lên, đừng để má bực!

Từ nhỏ tới giờ có khi nào tôi đi chợ? Mà ba cái thứ đồ quần áo bán chợ tui cũng không nghĩ có lúc mình lại bận vô. Nhưng được cái tính tôi cũng xuề xòa, mặc đồ sao cũng không quan trọng, miễn không ... ở truồng là được. Buồn rầu lê bước ra xe, cái xe cũng buồn rầu ... không chịu nổ máy. Thiệt tình cái ngày gì đen quá xá đen!

Phóng con xe Max mà bà giúp việc hay chạy đi công chuyện bên ngoài, tôi tạt vô chợ. Chỉ đại vô một hàng gần nhất, tui kêu chị bán hàng lựa dùm luôn 2 bộ quần âu và áo sơ mi trắng. Khỏi cần bận thử chi cho tốn thời gian, tôi rút tiền trả bả cái xoẹt, khỏi thối lại. Dân chơi ai làm ba cái vụ lẻ tẻ lấy lại tiền thối, mất nét hết trơn!

hot vit lon xao me

hot vit lon xao me la gi ?

Lúc ở buồng tắm ra, thấy cậu bé vẫn nằm trên giường, nhìn cô với ánh mắt trìu mến, biết ơn, Hà Anh cũng mỉm cười với cậu bé và nằm xuống ôm lấy cậu ta. Hai người không nói gì mà cứ nằm ôm lấy nhau trong ánh sáng mờ mờ, hai thân thể trần truồng quấn chặt vào nhau. Cậu bé tay vẫn không rời ngực của cô, Hà Anh mỉm cười hỏi là cậu thích ngực cô lắm à, thấy thế nào có đẹp không. Cậu bé gật đầu vẻ thật thà: – Đẹp lắm, em thấy của chị đẹp hơn của chị Loan nhiều, ngực chị ấy dẹt và nhỏ lắm, không được to như của chị.Hà Anh hơi đỏ mặt lên, thằng bé này thật thà thật, chẳng dấu diếm gì chuyện nó với Loan cả, nhưng mà thôi, kể thế cũng phải, đây chỉ đơn giản là trò vui chứ có phải là yêu đương gì đâu mà phải quan trọng hoá nó. Cô tò mò hỏi thế có đúng Loan là người đầu tiên đã cho cậu bé biết cái chuyện này không, mọi chuyện bắt đầu như thế nào. Cậu bé gật đầu và kể cậu quen cô bạn của Hà Anh như thế nào, mọi chuyện cũng tình cờ thôi, và chính Loan đã đưa ra đề nghị với cậu ta. Hà Anh thầm nghĩ, hoá ra cô bạn của mình bạo thật, chuyện như thế mà cũng đặt vấn đề thẳng tưng, chẳng ngượng nghịu gì cả. Hà Anh hỏi cậu bé:- Thế chị hỏi thật em, lúc đó em nghĩ như thế nào mà nhận lời?Cậu bé có vẻ xấu hổ, mặt cậu ta đỏ bừng lên:- Em…em…em cũng chẳng biết nữa…quả thật là em cũng thấy…tò mò…và thinh thích nữa…từ lâu em đã muốn rồi…nhưng em chẳng biết làm thế nào cả, mấy đứa bạn em có người yêu rồi…tụi nó cũng kể…khiến em càng muốn hơn…nhưng tính em nhút nhát lắm…chẳng biết nói chuyện…nên chẳng làm quen được ai cả…với lại bố mẹ em quản lý thời gian em chặt chẽ lắm…buổi tối ít khi em đi chơi được lắm…may có chị Loan…và chị…thương em…em biết ơn hai chị lắm…trước đây em cũng không ngờ cái chuyện đó…lại thích như thế…Hà Anh mỉm cười vẻ thông cảm, vỗ vỗ nhẹ vào vai cậu bé, cô nói:- Hoá ra chị là người thứ hai mà em…biết à…Cậu bé e ấp gật đầu. Hà Anh thủ thỉ nói tiếp: – Nhưng mà chị không cần nói chắc em cũng hiểu, những việc này em phải giữ tuyệt đối bí mật đấy nhé.Cậu bé nhìn cô với cặp mắt trong veo gật đầu:- Chị yên tâm, em ít khi nói chuyện với mọi người lắm, với lại em hiểu mà, em mà nói ra thì các chị chẳng cho em gặp nữa, với lại chị Loan cũng bảo, em có nói ra cũng chẳng ai tin đâu, em cũng nghĩ như thế, làm sao mà mọi người tin nổi là chị và chị Loan, xinh đẹp, giàu có, công ăn việc làm thành đạt như thế kia mà lại để mắt đến một thằng học sinh trẻ măng như em.Hà Anh mỉm cười:- ừ, em giữ được bí mật cho chị như thế thì tốt…chị ngại những chuyện rắc rối lắm.

hot vit lon xao me

ăn tin với nhỏ rồi lại lên lớp ngồi.Tan giờ học em với nhỏ nắm tay ra khỏi lớp tới chỗ quẹo ra hướng cổng và hướng ra sau sân bóng rổ thì em toan quẹo trái vì cơ bản em nghĩ nhỏ sẽ cho em coi ở nơi lần đầu chúng em thể hiện tình cảm với nhau,nhỏ tỏ ra ngạc nhiên rồi hình như cũng hiểu rùi nói câu em phát ngượng “mám zố sẽ gặp sực cố nha pa” cái rùi lại cười toe toe”.
Em chở nhỏ về và cũng về nhà sớm luôn vì cơ bản chiều nay em và nhỏ phải đi học thêm maz.Về nhà thì thấy Dì đâu mất tiêu òi í, dắt xe vào cổng thì thấy Dì đi từ phía sau lên chắc mới làm j đó, em cũng ko hỏi lun, vào nhà rửa mặt, cơm nước các kiểu rồi em nằm dưới phòng khách 1 lát suy nghĩ lung lắm “quái lạ, sao nói hôm nay cho mình xem mà lại ko vào chỗ đó nhĩ, zậy có cho xem ko tar” em nghĩ 1 lúc thì đau đầu vãi ra í.

Chợt mắt 1 lát thì nghe đt reo, mở ra thì thấy nhỏ gọi, em vội thay đồ cằm cặp rồi bước ra trước hẻm luôn.leo lên xe phi thẳng tới chỗ học thêm, trên đường đi cơ bản là cũng chẳng dám nhắc tới chuyện đó, vì em nghĩ làm quá nhỏ lại nghĩ xấu mình nữa.Đến chỗ học thêm thì nhỏ dừng xe đầu ngõ nhà thầy kiu em đứng đó, em chưa hiểu j cả thì thấy nhỏ zô nhà thầy, rồi đoạn bước ra leo lên xe quay ngược đường, em ngồi sau ú ớ chứ chưa kịp hiểu j.Hỏi nhỏ tới tấp:
-Em:Sao hông dzô học dzậy, tới đây rồi mà????_Em nói rõ to.
-Nhỏ:Nãy zô xin thầy cho nghĩ òi, an tâm đi!!!_Nàng nói khẩu trang xuống nói lại giọng khá chắc.
-Em:Ua???? Zậy giờ sao??? Đi đâu giờ?_Em vẫn còn ngạc nhiên và suy nghĩ vãi ra.
-Nhỏ: Về nhà em, nay chẳng có ai hết ák,lát ba mẹ đi làm về là đi đám cưới hết lun!!!_Nàng cười cười.
Và em cũng dần hiểu ra ý định của nàng, chắc tính cho em coi ở nhà nàng đây màz, hì, em vui vãi ra, cười tươi lắm lun ák các thím, vòng tay qua ôm eo nhỏ thật chặt.Nhỏ chạy về nhà nhỏ, xong xuống xe mở cổng rồi em cũng bước xuống xe dắt vào hộ nhỏ, tuy mình ngồi sau nhưng vẫn phải ga lăng chứ.Dắt đến lưng chừng sân em dừng lại thì nhỏ kiu “dắt ra để phía bên hông luôn”, em cũng ok các thím ạh, vì bây giờ đang ở nhà nhỏ màz,hihi.Rồi đoạn em với nhỏ vào nhà, em ngồi xuống ghế, nhỏ kiu đợi nhỏ đi thay đồ.Quên tả, lúc đi thì nhỏ bận cái quần jear đen bó, áo thun màu trắng, lúc nhỏ thay ra thì là cái quần jear màu xanh lơ tới lưng chừng bắp dế thui và cái áo ba lỗ màu đen bó vãi chày, em với nhỏ ngồi cơ bản là cũng ko nhìn nhau vì 2 đứa ngại vãi ra luôn ấy chứ, ngồi lát thì nhỏ thỏ thẻ:
-Lên phòng nha!!!
-Ờm_Em trả lời cũng thỏ thẻ ko kém.
Em đi sau nhỏ mà tim đập loạn xạ,nhỏ đẩy cửa phòng rùi bước vào, em cũng ngay theo sau.Đoạn nhỏ ngồi trên giường em thì ngồi trên cái ghế bàn học.Em cũng giả vờ ko để ý và hấp tấp mặc dù lúc ở nhà thì vạch cmn cái kế hoạch nếu đc ở 1 mình với nhỏ thì như thế nào, cần làm những j, đoạn nhỏ kiu e lại ngồi trên giường luôn, phòng nhỏ thơm lắm các thím ạh, 1 cái mùi rất là con gái nhé, mà hình như phòng con gái luôn có cái mùi thơm hơn hẳn cánh mài râu tụi mình nhĩ.Đang ngồi trên giường co giò thì nhỏ nói:
-D….D muốn….muốn coi j thì coi đi_quay sang em nói giọng nhỏ xíu, íu ớt làm em phải cố lắm mới nghe đc lun ák.
-Ờm._Em trả lời cũng khá nhỏ.
Rồi nàng ngồi, chống tay ra phía sau, mắt nhắm nghiền người run run.Em lặng lẽ cúi xuống quỳ luôn dưới sàn đoạn giường ngay chỗ nhỏ ngồi, nhẹ nhàng, lặng lẽ em lấy tay sờ bên ngoài cái đáy quần jear nhỏ xíu, lúc em vừa chạm thì nhỏ giật bắn người, nhưng vẫn nhắm nghiền mắt, em thấy vậy thì nói khẽ:
-Mỏ mắt ra đi, làm j ghê dzạ???Nghe em nói vậy, nhỏ mở mắt ra luôn, nhưng vẫn hơi cúi mặt, má nhỏ đỏ ửng, môi thì mím chặt.

Em lại tiếp tục sờ, nắn nắn, bóp bóp, em dùng 1 ngón tay gãi nhẹ chỗ đáy quần, nhỏ thở mạnh, gấp gáp.Đoạn em mở nút khóa quần nhỏ ra, em từ từ kéo cái xoẹt ba_tuya xuống thì để lộ ra 1 mảng của cái quần chip trắng, lúc này mặt nhỏ đỏ bừng, tai cũng thế, em thì vẫn run nên tay chân cứ lù khù hết cả lên, cảm giác như mình sắp chạm tới vinh quang và rằng sẽ hp mãi vì giây phút ấy.Nhỏ thấy em muốn tuột hẳn cái quần jear bé tẹo tèo teo của nhỏ nên nhích mông lên cho em dễ tuột.Lúc này cái quần đã đc tuột ra ngoài nên phần dưới của nhỏ chỉ còn lại cái quần chip nhỏ bao bọc lại 1 điều to lớn hơn, ẩn chưa sự thèm khác của nhiều đứa con trai và…..Em lại lấy tay sờ vào điểm chính giữa đó………………..

hot vit lon xao me

Xem hot vit lon xao me hay nhat 2014

Thanh Lam cãm thấy thích thú khi biết càng ngày Phong càng say mê, ham muốn nàng, nhưng bản chất lại quá nhút nhát không dám thể hiện và dù nàng cũng rất muốn cho nó khám phá nàng nhưng cũng chưa biết làm cách nào để khuyến khích nó thực hiện những ước mơ. Đã rất nhiều lần nàng biết nó đang dán đôi mặt vào nàng khi nàng tập thể dục với bộ đồ Sport mỏng dính bó gọn thân thể, hoặc những khi nàng cố tình vẩy một chút nước lên chiếc áo ngay bầu vú khi bước trong toalét ra thì y như rằng mặt nó nghệc ra mắt như si dại ngây người như không còn ai ở kề bên dán hẳn vào bầu vú lồ lộ nơi bị nước thấm; để cho Phong ngây ngất một hồi Thanh Lam mới lên tiếng “Phong nhìn mợ gì mà nhìn ghê thế” lúc ấy nó mới hồi tỉnh bỏ chạy một mạch về phòng.