Kho anh xes

Họ hàng lên dự đám cưới dìa Tám khá đông. Phòng ngủ của chị Thúy, con gái lớn bác Ngọc, phải trải thêm ba cái chiếu xuống sàn cho sáu đứa cháu từ 8 đến 12 tuổi nằm tạm. Châu được đặc biệt ngủ chung với chị Thúy trên giường.

Chị Thúy năm đó 18, trên Châu hai tuổi, đang học seconde ở Couvent des Oiseaux. Em xa Đà Lạt cũng như chị Thúy đã ngót 4 năm. Nay tỏr7 lại xứ Hoa Đào thì hai chị em đã thành hai thiếu nữ diễm lệ. Chị Thúy không còn để tóc kiểu Nhật Bản nữa. Tóc chị cuốn thành từng loin theo kiểu Ăng- lê thỏng xuống gần vai đẹp mê li. Mắt chị mơ màng, xa vắng; má mịn, hồng. Châu đứng ngây ra ngắm chị, Những kỷ niệm thơ ấu dạt dào trở về làm em thấy gần gũi và yêu chị tha thiết. Thúy cũng sửng sốt nhìn cô em họ đã tới tuổi chanh cốm, suối tóc dài ngang long cặp lại làm em có dán non nót hơn cái tuổi 16 nhiều. Thúy vuốt má em hỏi: "Con nhỏ Châu đây hả? Cao bằng chị rồi nè." Cyhâu lúc đầu còn bẽn lẽn, nhưng Thúy đã ôm chầm lấy hôn lên má tới tấp. Mối giao tình giữa hai chị em lại đằm thắm như xưa. Qua một ngày hành trình meat nhọc, Châu đã ngủ thiếp đi tối hôm đó bên cạnh Thúy lúc nào không biết.

Nhà bác Ngọc cất trên một sườn đồi bên đường lên suối Cam- ly. Đứng trên lầu, qua cửa sổ phòng Thúy, Châu thấy hồ Xuân Hương phẳng lặng bên kia con đường nhựa chạy dưới chân đồi. Mấy thấp giăng mắc trên rặng thông xanh, hợp với nét tịch liêu của một bức tranh thuỷ mặc. Tâm trạng Châu thực mơ hồ, xao xuyến trong buổi sáng đầu tiên ở Đà Lạ này. Nhó lại đêm qua, em chìm sâu vào giấc ngủ rất mau, nhưng cảm thấy hình như chị Thúy sờ ngực làm em bối rối, nửa muốn kéo tay chị ra, nửa lại muốn biết cái cảm giác kỳ lạ, quyến rũ được người khác sờ ngực thế nào. Hồi em ngủ thiếp đi. Giờ đây trước cảnh yean tĩnh của cao nguyên ngoài kia, Châu cố hồi tưởng lại những cảm giác kỳ lại quá ngắn ngủi đêm qua mà không nhớ thêm được già. Tuy nhiên em vẫn có một ước muốn mơ hồ được hưởng những kinh nghiệm kỳ thú đó một lần nữa.

kho anh xes

Bà Trang thức dậy nữa khuya, mồ hôi toát ra, sự sướng ngất cực điểm trong giấc mơ, làm âm hộ bà nhớt ra ướt đẫm. Trong đời bà chưa bao giờ bà thấy như thế. Bên cạnh ông chồng Mỹvẫn ngủ say sưa. Số là buổi chiều vừa rồi trong lúc làm vườn, bà đang ngồi xới đất thì chú hàng xóm bên cạnh thò đầu qua nói chuyện. Người Việt Nam xứ Mỹ ở gần nhau đã là điều mừng, huống hồ chi vợ chồng chú hàng xóm bên cạnh trẻ tuổi người Việt nên gần nhau. Chú tên là Huân hai mươi chín tuổi, có vợ không con. Vợ chồng bà Trang đã lớn tuổi. Ông gần sáu mươi, còn bà cũng tròn trèm bốn mươi . Đã nhiều lần vợ chồng chú Huân sang nhà bà Trang chơi ăn uống vào cuối tuần. Chồng bà là dân uống rượu, còn Huân cũng không kém tửu lượng nên rất hợp gu. Vợ chồng Huân kêu vợ chồng bà bằng anh chị.

kho anh xes

kho anh xes la gi ?

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

kho anh xes

Hai đứa lại một lần nữa đứng thân hình ngồn ngộn của cô Phương ,nói mạnh như thế nhưng bây giờ lúc hành sự thì Tèo cũng ngần ngại Đôcũng không giục bạn , cả hai đứa cùng yên lặng chờ đơi.Đứng chán mỏi chân chúng ngồi bệt xuống sàn khong ai nói nửa câu , tiếng ngáy đều đều của cô Phương làm Tèo và Đô dần yên tâm trở lại
Tèo xoa hai tay lại với nhau để thêm can dảm hành sự , lần này không cần sự giúp đỡ của Đô nó tự tay lật chiếc váy ngủ cô Phương lên. Cái *** với hai mép thịt hồng hồng phơi ra trước mắt Tèo ánh dèn pin từ tay Đô soi rõ chùm lông lơ thơ .Lần trước vì vội vã nên Tèo chưa thưởng thức kỹ lần này nó gí sát mắt vào giữa hai chân cô Phương ,Tèo còn cảm nhận những chiếc lông *** cọ vào mặt mình .
Không dùng tay Tèo thè lưỡi liếm nhẹ vào cái nhị nhô ra giữa hai mép *** , nó cảm giác như có 
cái gì sương sường từ đầu lưỡi lan tỏa khắp người .Tèo ngoái lại phía sau nhìn Đô đang trợn mắt ngạc nhiên ,hai chân cô Phương khẽ rung vì kích thích lên rồi im .Tèo thấy mở đầu xuôi xẻ mạnh dạn hẳn lên ,nó liếm tiếp vào *** cô Phương lần này mạnh hơn ,rộng hơn lưỡi nó lướt từ khe mông lên tới rốn ôm trọn lấy cả hai múi thịt .Ôi chao sướng quá ,thích quá lưỡi Tèo đánh đi đánh lại quết khắp *** cô Phương , chợt nó nghe thấy cô Phương rên lên rất to “A...a” sau đó hai chân cô giáo nó giãy lên rất mạnh và có gì đó ngai ngái âm ấm phóngỉ ở âm hộ cô Phương .Tèo ngừng bú ngẩng mặt lên , Đô cố nín cười nhìn mặt thằng bạn nhoe nhoét nước 
“Mày vào bú đi , cười cái gì “Tèo cau mặt thì thào rất nhỏ 
“Lần đầu bị gái nó đái vào mặt sướng không” Đô trêu chọc

Hai đứa đang nói chuyện thì chúng nghe thấy tiếng lịch kịch từ phía giường cô Phương ,Đô lập tức tắt đèn cùng Tèo vọt nhanh ra phía cửa phòng .

Ra đến ngoài đường rồi hai đứa ngồi thở hồn hển rồi Tèo lên tiếng trước
“Tiếc quá tao vẫn chưa liếm đã “
“Tham vừa thôi bố mày làm nó tè dầm ra chiếu rồi mà vẫn kêu .Mày làm thế thì trâu cũng phải dậy chứ nói gì người “ 
“Hôm sau lại đến nhé “ Tèo mặc cả
“Mày cứ làm như đây là *** miễn phí ấy .Muốn gì cũng phải chờ tao bày binh bố trận đã “ Đô vỗ vai thằng bạn
“Mày biết không lúc nãy tý nữa tao rút cu chọc cho cái *** ấy một phát “ Tèo liếm mép ra chiều tiếc rẻ 
“Tao cũng muốn vậy nhưng bây giờ về thôi sắp sáng rồi “ 

Hôm sau cả Tèo lẫn Đô đều nghỉ học không vì lý do đặc biệt cả đơn giản hôm nay cả hai gia đình cần bọn chúng ngoài đồng ,ở vùng này thế là thường học sinh có thể nghỉ học 1 ,2 ngày khi gia đình muốn chả ai nghĩ đến chuyện xin phép .Công việc Tèo và Đô hôm nay vất vả nên mặc dù ở ngay hai thửa ruộng cạnh nhau chúng cũng không trao đổi nói chuyện với nahu được 
Vào buổi chiều khi mọi người lần lượt ra về Tèo và Đô cố tình đi tụt lại phía sau .Ngay khi có khoảng cách an toàn Tèo thì thào 
“Tối nay đi chứ “
“Mày cứ sốt ruột thế thì được gì cơ chứ “Đô gãi đầu trả lời ấp úng
“Kệ tao mày không thích thì ở nhà ,chả ai bắt” Tèo nói quả quyết
“Tao chả sợ nhưng mà này trời mưa rồi ,thế là hỏng hẳn”Đô xèo tay hứng lấy những giọi mưa đầu tiên rơi xuống .
Cơn mưa đến thật bất ngờ và dữ dội chả mấy chả máy chốc nước rơi trắng xóa con dường đất trở nên lầy lội khó đi.Hai đứa bé đội mưa chạy rầm rầm vừa chạy chúng cười đùa ầm ĩ ,đang ngon trớn thì Đô dừng phắt chỉ tay 
“Cô Phương”
“Hả “ Tèo căng mắt ra nhìn theo hướng Đô chỉ ,đúng là cô Phương đang trần trật dắt chiếc cúp trên con đường lầy lội .
“Cô ơi “ Đô réo gọi chạy lại
Nhìn thấy hai đứa học trò cô Phương vui ra mặt 
“Giúp cô với nào “ 
“Tại sao cô lại đi đường này “ Tèo cúng Đô hè nhau đẩy chiếc xe 
“Cô qua nhà thầy hiệu trưởng có chút việc “ Cô Phương cố nổ máy chiếc xe nhưng nó vẫn im lìm 
“Các em có biết sửa xe” Thất vọng nhìn chiếc xe cô Phương hỏi Tèo và Đô nhưng chúng đều lắc đầu 
“Chà gay quá nhỉ “Vẻ buồn rầu Phương nhìn trời mưa
“Cô cứ để bọn em đẩy cái xe này về nhà mai gọi thợ đến sửa cô ạ” Đô sốt sắng đề nghị nó kín đáo nháy mắt với Tèo
“Có phiền các em không mưa gió thế này “ Phương ngần ngại 
“Cô không lo bọn em khỏe lắm “ Tèo vỗ ngực ,nó thầm hiểu ra dụng ý của Đô “Chút mưa gió này thì thấm tháp gì “
“Vậy cô cảm ơn nhé “ Phương cúi xuống xoa đầu Đô 
Thế là ba cô trò lại hì hục đẩy xe trong khi Đô không thể không nhận ra bộ áo váy cô Phương do ướt nước mưa đã dính sát vào người hằn lên những đường cong khêu gợi .
Chiếc xe được đẩy bởi những bàn tay khỏe mạnh nên đi phăng phăng chả mấy chốc đã đến nhà .Cô Phương mở cổng nói với Tèo 
“Hai em vào đi ướt hết rồi “

Vừa vào nhà rất tự nhiên như Tèo và Đô không có mặt tại đó cô Phương trút bỏ bộ quần áo ướt lúc đầu là áo sau đó là quần trên người cô Phương chỉ còn bộ đồ lót thấm nước nên gần như trong suốt .Cả người cô giáo phơi trần lồ lộ ra ,cặp vú bánh dày cứ tưng tưng lên theo từng bước chân Phương ,Đô và Tèo không thể rời mắt khỏi đó
“Các em nhìn gì đó cởi đồ ra không cảm lạnh bây giờ “ Phương giục giã hai thằng nhỏ đang đưng ngây ra giữa nhà 
“Dạ dạ “ Tèo lắp bắp nó khẽ tụt cái quần xà lỏn đang mặc trên người nó ngượng ngùng lấy tay che cái cu đang dựng lên 
Không nhìn hai thằng nhóc Phương bước vào phòng tắm vặn vòi nước đầy bồn tắm rồi gọi vọng ra 
“Vào đây cô tắm cho “ 
Tèo nhìn Đô ngần ngại phải đến khi cô Phương giục lần thứ 2 ,bọn chúng mới lò dò vào hai tay vẫn che che chỗ hạ bộ
Lần trươc đột nhập vào nhà cô Phương Tèo và Đô mới chỉ đi ngoài hành lang và vào phòng ngủ ,trong phòng tắm chúng cảm thấy chân tay không biết để vào đâu ,ở đây chỗ nào cũng sạch sẽ trắng tinh.
“Ngồi xuống cô gội đầu cho “Phương câm bánh xà phòng thơm trên tay mỉm cười 
“Cô để em tự làm “ Tèo miệng thì nói thế nhưng nó lại ngoan ngoãn ngồi xuống ,cố ý quay lưng phía cô Phương .
Ngay khi bàn tay cô giáo chạm vào người nó con cu Tèo dựng ngược len căng cứng rồi có cái gì đó giống như nước đái phun ra.May nó đã cẩn thận quay người lại chứ nếu không đã bị cô giáo nhìn thấy , Đô cảm thấy ghen tỵ với thằng bạn nó sán lại cô Phương giọng nịnh nọt 
“Thăng đó lâu không tắm bẩn lắm cô phải tắm cho nó thật kỹ “
“Thế à” Cô Phương không chú ý gật đầu 
“Cô cứ lo cho thằng Tèo đi ,em sẽ giúp cô kỳ lưng “ Đô hăng hái 
“Ừ được rồi giúp cô nhé “ 

Nắm chặt bánh xà phòng trên tay tưởng như có thể nghiền vụn ra Đô lướt nhẹ tay lên tấm lưng trần cô giáo .Nó ngó đầu qua vai cô giáo nó nhìn chăm chăm vào bộ ngực lấp ló sau chiếc áo ngực . Đô nhận ra chỉ cần kéo tháo cái cúc phóa sau lưng là chiếc áo mỏng manh đó sẽ tuột xuống .Thế là từng chút từng chút một mỗi lần kỳ lưng dưa tay qua đó nó lại nới cái cúc ra thêm một chút cuối cùng thì 
“Phựt “ Chiếc áo ngực cô Phương tuột xuống 
“Ý” Phương kêu khẽ lấy tay che ngực 
“Em xin lỗi “ Đô nói rối rít 
“Không sao đâu đằng nào cô cũng phải cởi ra mà “ Phương cúi xuống nhặt lấy chiếc ao ngực rồi tiện tay cởi luôn quần lót rồi treo tất cả lên sợi dây mắc trong nhà tắm .Khi đứng lên tất nhiên cô không nhận ra hai cặp mắt hau háu nhìn vào bộ ngực căng tròn với hai đầu ti đỏ mọng

kho anh xes

Xem kho anh xes hay nhat 2014

Hai người trao đổi sống sượng nhưng thân mật cởi mở.Chị cảm thấy hạnh phúc dâng tràn.Chị cảm thấy đời chị đáng sống.Chị cám ơn thượng đế và mong sao con cặc thằng Út đâm vào lồn chị mãi mãi.
Thằng con chị lớn thấy rõ.Càng ngày nó càng giống Út như khuôn đúc.Những lúc cần làm chuyện riêng tư thường chị gởi một bà Việt nam già giữ dùm.Bà Việt Nam mới qua yêu trẻ rất tốt nên không ngại đêm hôm gởi khi cần..