Khoa than tap the

“Sao! Cậu cảm thấy đã chưa? Sao dám coi hình tôi!”
Luân rên nhò:
“Trời!chị Hoa làm em đã quá! Không kìm được”
Hoa cười nhỏ:
“Cho bỏ cái tật coi hình cởi truồng!”

Luân quây qua ôn nàng, hắn bắt đầu vuốt ve Hoa, nói trong hơi thở:
“Trời vú đẹp như vầy, trời! bụng đẹp như vầy, trời! hai mu mập lông mướt như vầy, trời! sao chị Hoa đẹp quá vậy?”
Bàn tay Hoa cũng không ngừng rờ rẩm dương vật thằng nhỏ, khi cửa mình âm hộ của nàng rĩ nước. Chưa được mười phút sau thằng nhỏ lấy lại phông độ, cương cứng. Hoa nói nhỏ vào tai hắn:
“Sao xoa lồn tui đã không!?”
Luân rên nhỏ:
“Chưa! Tui bú lồn chị nha!”Hắn từ từ mò xuống phía dưới. Hoa cong ngưới giật liên hồi khi Luân đi đường lưỡi va chọt ngón tay vào những chỗ nhậy cảm nhất vùng âm hộ. Đàn bà nào lại không thích bú vào đó. Chỉ có người Thánh, không cảm giác. Hoa trườn lên người Luân, lại trong tư thế 69. Tiếng rên của hai người lọt vào tai Ngọc, làm nàng xốn xao không ngủ được. Nàng biết tỏng là người nào phòng bên cạnh, nàng đã thấy Hoa vào trong nhà với Luân. Nàng nhớ tới Thuận với sự ham muốn chàng tận tình. Nhưng Thuận không ở đây. Khi Luân đẩy của quí vào âm hộ Hoa thì nàng sướng thật sư. Cái chày của Luân to đến chật ních nong ra trong phần sâu của nàng, lớn hơn cả của Thuận. Hắn làm nàng tê tái, nhưng những chất nhờn trơn tru hai bộ phận sinh dục ăn khớp nhịp nhàng lên xuống. Hoa bấu vào vai Luân rướm máu khi sướng ngất. Lần thứ hai nầy Luân đụ Hoa dồn dập như bất tận. Sức chàng trai mới lớn không mệt làm Hoa ngất ngư say mê.
Khi Luân xuất tinh lấn thứ ba thì âm hộ của Hoa sưng mọng lên đỏ hỏn. Gà cũng vừa gáy, cơn sướng tràn dâng thỏa mãn, hai người ôm nhau làm một giấc đến qua trưa, không con sợ hãi. Nhưng Ngọc đã đi mất khi Hoa thức dậy, nàng nói với Luân:
“Luân làm chị mệt ngất ngư!”
Luân cười nói nhỏ:
“Nhưng . . . chị đã quá, không làm cũng uỗng!”
Hoa cười nói:
“Ê! Tui không phải của chùa nha!”
Luân tiến tới tiếp:
“Nhà thờ cũng làm luôn, Luân muốn làm nữa!”
Luân tiến tới ôm Hoa, hắn xoa vào hạ bộ chắc nịch của nàng, Hoa sung sướng vì cậu nhỏ, nàng biết thân thể mình còn hấp dẫn, còn gợi cảm, còn ướt át, nàng cũng mân mê dương vật cương lên sau cái quần sọt mỏng. Hai người lại hứng tình, khi ngón tay Luân móc nhẹ vào mòng dóc đỏ, và kéo nhẹ nhẹ đám lông đen nhuyễn. Hoa nhắm mắt khi giữa cái khe ươn ướt trở lại, nhưng cuối cùng nàng phải rời Luân trở về trong luyến tiếc. Hai người chia tay.
Khi về đến nhà Hoa nhìn thấy Thuận trong nhà, chàng hỏi nàng OK. Hoa đáp:
“Thằng nhỏ vật em mệt quá!” Chàng ôm vợ nói: “Nhưng em sướng?”Hoa gật đầu lên lầu vừa đi vừa nói: “Lần tới anh chơi chị Ngọc nhớ chụp hình cho em xem! mình chia sẻ nha anh!?” Thuận cười: ” Ngọc còn good lắm! Nhưng cũng thua em thôi!”Hoa hứ chồng: ” Anh chỉ xạo!anh quen em quá rồi! Aên cơm riết cũng ngán thôi! Lâu lâu làm món khác!” Nàng lên lầu tắm rửa xong xuống, hai vợ chồng đi ăn phở, lúc ăn Thuận nheo mắt nhìn vợ nói: “Sao của thằng nhỏ đã không?”Hoa không trả lời hỏi lại chồng: “Sao! Của chị Ngọc bót hơn em không?”Thuận cười nói: “Thằng Luân làm rộng hết của anh rồi!” Hoa cười: “Thì anh tìm của khác đi!”Thuận nói: “Có hai cái rồi còn tìm ai, bửa nào anh muốn làm cả hai một lần” Hoa hứ chồng ” Tham!”

Thuận đang làm tình với vợ, dạo nầy không hiểu sao chàng mạnh quá! Chắc những cơn ghen ngầm tạo ra như vậy. Hoa rên rĩ dưới tấm thân mạnh của chồng. Sau nầy Hoa càng ngày đep ra mạnh bạo, càng hấp dẫn ra, nhờ vào hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, Hoa trở nên yêu đời. Chiến tranh Iraq, hay ứng cử tổng thống giữa Bush và Kerry, chẳng làm Hoa bận tâm. Tình yêu và tình dục là những điều quan trọng với nàng. Hoa cong người đón nhận tinh trùng của chồng ùa vào khi Thuận xuất tinh. Chàng rã người vì sướng. Khi Thuận lật qua để ngủ, Hoa nghỉ tới chuyến đi chơi với Luân tuần tới. Chuyến đi núi săn nai thú vị.

Miền núi rừng vùng đông bắc Mỹ thường vào tháng 11 sau lễ Thankgiving có những hôi săn nai. Những hội viên thường phải được hướng dẫn cặn kẻ, phải săn những vùng được chính phủ cho phép. Và loại nai nào đủ tiêu chuẩn được săn. Chế độ tự do dân chủ, nhưng không phải ai muốn làm gì cũng được. Luật pháp quang minh thì con người mới tiến được. Sau khi săn được nai cũng phải được hướng dẫn xẻ thịt và xẻ tại nơi nào? Phải cần để nai đông đá bao lâu đểû diệt trùng, khử trùng. Canada hay Mỹ quốc đều có những hội đoàn hướng dẫn săn thú vật hoang, nhưng vẫn trong luật lệ của mỗi tiểu bang. Hoa cùng Luân đi theo hướng dẫn viên vào những căn nhà gỗ trên sườn núi. Trời lạnh buổi sáng nhiều nơi đông đá, nhưng trong nhà có lò sưởi bồn tắm nước nóng lớn đủ cho vài người tắm chung, rất vệ sinh chu đáo, củi khô mình tư đốt bao nhiêu cũng được miễn ấm thì thôi, cả đêm tới sáng hôm sau thì đi săn, thứ bảy, chủ nhật , thứ hai trở về. Nhưng có những người không đi săn, chỉ lên thuê nhà trên núi ở cuối tuần hưởng không khí trong lành tìm cái lạnh của chớm đông để gần thiên nhiên. Trong nhà nhìn ra cửa kiếng nhiều khi thấy nhiều chú nai nhỏ chay từng đàn rất thú vị. Luân và Hoa là ở trong loại người đó. Nha gỗø thuê rộng , có nhiều phòng kín đáo, nhưng vẫn thấy rõ bên ngoài. Ngoài Luân và Hoa còn có vài cặp trai gái bằng tuổi bạn của Luân đi theo. Luân nói với họ Hoa là người Dì ruột, ai cũng tin, không thắc mắc. Chiều thứ sáu mọi người có mặt tại vùng núi, cơn lạnh khoản 45 độ F, mọi người đều mặc áo lạnh rất dầy. Những bạn Luân phần đông người Mỹ nên mấy anh chị rũ lên đây chắc là để làm tình trong hơi ấm lò sưởi rất lãng mạn. Hoa và Luân cũng vậy, nhưng họ không biết vì họ nghĩ hai người là bà con, chỉ lên đây vì thích thiên nhiên. Luân cùng chúng bạn gôm đầy củi chất để đốt hết đêm. Những tiếng cười tươi trẻ làm Hoa cũng thấy mình nhỏ lại. Nàng đi làm cà phê và mua thật nhiều thức ăn vặt cho tụi trẻ. Nhưng đứa nào cũng khoảng tuổi từ 21 đến 25 nên tụi nó chất rượu đầy balô, sau khi đàn ca hát xướng, tụi trẻ xoay quần đống củi lớn đốt lửa uống rượu. Những ly rượu mạnh sóng sánh đỗ xuống miệng liên tục tụi nhỏ ngất ngây. Vừa đờn ca hát xướng tới khuya, Hoa đã nhìn thấy các anh chị trẻ bốc hốt , hôn hít rậm rực trước mặt mọi người. Những mò mẫn rất tỉnh, nên ai cũng tư nhiên. Có con nhỏ Mỹ trắng gạ Luân, nhưng hắn từ chối, không quên nháy mắt với nàng. Có thằng Mỹ trắng chắc hơi say rờ mò, nàng lấy tay hất ra. Sau đó mọi người về chổ ngủ. Trong căn phòng đầy than lửa trong lò sưởi, Hoa và Luân đổ đầy nước ấm một bồn tắm bằng gỗ lớn, rồi leo vào tắm chung. Hoa vọc dương vật của Luân cương to cứng ngắt, nàng cười nói nhỏ vào tai hắn:
“Này cháu tôi, hư quá!cứng như thế nầy. . . thì hư thật!”

Luân cũng thú vị lối nói chuyện của nàng, hắn vuốt ve đôi gò vú nhô cứng của Hoa, bàn tay còn lai mò hẳn xuống âm hô nàng nói:
“Ôi! Dì tôi! Nứng và cương âm hộ như thế nầy thì Dì cũng hư thật!Thôi cháu cho dì ăn chuối đây!”
Hắn đứng lên dương vật chỉa ngang ngỗng cao hùng dũng ngay miệng Hoa. Hoa nhẹ nhàng cầm lấy trổ tài bú mớm, một lúc Luân chiu hết nổi phải lấy ra ngồi xuống nước, hắn dìu nàng đứng lên. Âm hộ Hoa ướt sũng mu mếp lông xoắn lại trông tuyệt vời. Luân vạch khe ra liếm, nàng kiễng chân lên cho hắn dễ dàng liến bú, một lát Hoa chịu hết nỗi miệng phát ra lời rên rĩ. Từ trong bồn nước hắn đẩy dương vật vào âm hộ Hoa nắc mạnh. Hai bộ phận sinh dục chìm sâu dưới nước ấm giao hoan. Lần đầu tiên trong đời Hoa cảm giác hứng thú hoang lạc thật mạnh. Hai cơ thể gắn vào nhau theo tiếng bì bạch trong nước. Thật là hoàn hão thú vị. Hắn chơi nàng thật lâu nhưng chưa ra, Sau đó với những cái tống thật mạnh từ phía sau theo kiểu loài vật, Luân trợn mắt ôm ghì lấy đôi mông nàng xuất tinh. Hoa cực ngất sung sướng, Thật là buổi làm tình tuyệt hão lần đầu tiên với nàng. Phòng bên cạnh những tiếng ú ớ cũng vang lên tham gia những theo tiếng nĩ non rên rĩ của loài giao hoan hạnh ngộ. Thật là đã. Hoa nghĩ thế khi hai người trần truồng chui vào sleep in bed.

Buổi sáng thức giấc thật yên tỉnh của núi rừng, hai cái đầu Hoa và Luân chui ra rừ vùng ấm. Những loại mền ngủ trên núi rừng lạnh, tuy đắt tiền nhưng rất ấm, Có những loại ngủ luôn dưới trời tuyết giá. Nhưng dầu sao thời tiết bây giờ chưa đến nỗi nào. Bàn ngày có mặt trời cũng lên gần 60 độ F. Hoa đun hai ly cà phê nóng rồi chun trở vào mền ngủ. Hai người chỉ lòi cái đầu và hai cánh tay, nằm sấp lại uống cà phê nhìn ra ngoài. Rất nhiều lá vàng còn sót lại vào mùa thu. Từ trong có thể nhìn ra ngoài rừng. Vừa uống cà phê, tay của Luân xoa lên hai mông đít của Hoa. Hai đôi mông của nàng thật đẹp, nhô cao tròn trịa, phơn phớt phồng lên đủ để cho ta nghĩ đến một hành động khác, hấp dẫn, gợi dục. Hắn thò tay xuống sâu nữa để ấn bàn tay vào âm hộ của nàng. Hoa dạng một tí chân ra để bàn tay và ngón tay bao trùm xuống hết phần mu mếp âm hộ. Hắn moi móc khe khẻ, nước nhờn thấm ra. Hoa vừa uống một nhấp cà phê, vừa lắc đôi mông thở mạnh, vừa nhìn ra sân nói:
“Bộ chưa đã sao cháu tôi ơi!”
Luân vừa uống một hớp cà phê nói:
“Trời ơi! Dì ạ, cái mu mếp nước nôi như thế nầy, đụ một lần, có chết cũng cam!”
Hoa giả giọng người già:
“Ôi! Thằng cháu quỉ quái, ăn nói như vậy!mầy giết đời tui rồi. Nó mà chảy nước thì dì nhờ con uống cạn nhé!”
Luân cười hâng hấc nói như kịch:
“Dì ạ! Nó lại chảy thêm nước, con không thể nằm sấp nữa vì cặc của con cương, cấn quá!”
Hoa cười ghé tai Luân nói:
“Nằm ngữa ra đi, Dì sẽ cứu con!”

Khi Luân quây lại dương vật hắn cương cứng mảnh liệt. Hoa cầm lấy vuốt nhè nhẹ lên xuống. Cái đầu khấc cương to ưng ửng giật giật trong bàn tay Hoa. Nàng hạnh phúc cầm nó khi biết cái nầy bây giờ là của nàng. Cái tên ác ôn nầy sẽ hành nàng sung sướng nhiều đêm. Bỗng một đàn nai chạy ngang qua thật là tuyệt vời. Trong sleep in bed Luân leo lên người Hoa, từ phía sau hắn chồng lên người nàng, lui vừa đủ qua khỏi đôi mông tròn, để đút lọt hẳn dương vật từ phía sau mông nàng vào âm hộ ướt sũng. Hoa sung sướng đón nhân những cách làm tình của Luân. Dương vật hắn đủ dài để dể dàng xâm nhập âm cung một cách thoải mái. Hoa sướng cả người với cái nắc đều của Luân khi hắn ôm sát nàng, càng lúc càng nhanh như vô tận. Đàn nai con phía trước vẫn chay qua lại, Phía trong hai kẻ giao hoan tận tình xúc cảm, thân thể ánh lên từng tế bào thụ hưởng từng khắc, từng giây. Thật là lâu cho Luân khi hạnh phúc cơn sướng đỗ tràn với giòng bắn tinh mảnh liệt ghê gớm. Hoa cong người rên lớn kịch ngất trong niềm hoan lạc. Những chú nai con vẫn tung tăng bên ngoài cánh rừng úa mầu. Luân gục cơn sướng trên lưng Hoa trong niềm thỏa mãn. Hai người chìm vào im lặng , để nghe cảm giác mê mẫn rã rời.

Thuận gặp tai nạn trên xa lộ, khó phần qua thoát. Hoa túc trực tại bịnh viện đêm ngày. Thằng Hưng con nàng cũng trở về bên giường của Bố. Ngọc và Luân có mặt thường xuyên. Nhất là Ngọc. Cuối cùng Thuận ra đi vĩnh viễn. Hoa, Ngọc, Hưng Luân, gần như rã người sau khi Thuận nằm xuống. Tất cả mọi người cùng khóc tiễn đưa và ngấm ngầm chia sẻ tất cả mọi thứ coi như một gia đình. Chỉ có Hưng con vợ chồng Thuân là không hiểu nhiều, nhưng sau đó hắn lại chơi thân với Luân một cách đặt biệt. Số là Hưng sau vài năn đại học ra trường nhưng không thích ở gần cha mẹ, hắn đi làm xa, một năm chỉ về thăm nhà một lần, nhưng lần nào hắn cũng thấy bóng dáng Luân và bà Ngọc nên biết nhau sơ sài, nhưng từ lúc bố nó mất nó lại về ở gần mẹ nó hơn, và trở thành bạn thân với Luân. Thời gian rồi cũng qua, Hoa lại có ý nói bóng với con là gia đình bà Ngọc rất thân thuộc với gia đình mình. Hưng tin rồi không hỏi gì cả.

Hưng nhỏ tuổi hơn Luân, nên gọi Luân bằng anh. Đối với Hưng Luân là người sành điệu, dân chơi, rộng rãi, cởi mở. Duy chỉ có một điều sự liên hệ giữa Luân và Hoa là Hưng không hề biết. Hoa và Luân không hề tỏ ra cử chỉ gì để Hưng nghi ngờ. Hưng rất giống Thuận nên Ngọc tỏ ra mến Hưng đặc biệt. Hưng có hình dáng của Thuận, nhưng trẻ và lớn con hơn nhiều. Tình cảm của Thuận và Ngọc chớm nở đã tàn nên Ngọc rất buồn. Hưng chắc mang giòng máu dâm của bố mẹ nên biết đàn bà rất sớm, nhưng hắn chỉ chơi gái Mỹ, chưa bao giờ có gái Á Châu. Những con nhỏ Mỹ nào đụng tới nó điều mê tơi, nhưng thời gian ngắn là anh chàng bỏ.

Luân và Hưng đi nhậu tối thứ bảy tư mấy cái bar, khi về các cạâu xỉn ngất ngư. Luân dìu Hưng vào nhà mình để hắn nằm trên Sofa còn hắn r a xe phóng lại nhà Hoa. Gần khuya Ngọc đi xuống phòng khách thi thấy cậu nhỏ vất đồ tứ tung trên thảm, trên sofa hắn chỉ con mặc cái quần lót thun trắng nhỏ. Ngọc thu dọn xong lại gần Hưng ngồi xuống bên mếp sofa. Thằng nhỏ nằm sấp tay thòng dưới thảm. Nhìn thân thể Hưng cường tráng làm Ngọc chạnh lòng. Nàng tìm tấm chăn mỏng tính đắp cho hắn, khi tay nàng xoa vòng lưng thì Hưng ú ớ lật người qua. Ngọc giật thót người khi nhìn thấy quần xịp trắng, phía giũa kẻ hở, hạ bộ cương cứng của Hưng lọt ra ngoài ra một khúc lớn, gân guốt hùng dũng. Trong cơn say xỉn không biết vô tình mà hắn lại cầm khúc chày thịt vuốt lên xuống, chắc là nó nghĩ ở nhà mấy con gái Mỹ. Hành động như thủ dâm của nó làm Ngọc choáng váng, chưa bao giờ thấy một dương vật to như vậy, trừ trong phim. Nàng tính chòm dậy đi thì Hưng lại chòm lên đè Ngọc xuống. Mắt hắn vẫn nhắm khít, tay len vào trong áo ngủ mò mẫn rất nhà nghề, Ngọc kháng cự yếu ớt, khi chàng thanh niên biến thành sư tử, hắn lật nàng nằm dưới, chỉ vài giây phù du là hắn đã đẩy cái hạ bộ kinh khiếp của hắn vào trong âm hộ nàng rồi. Mắt vẫn nhắm, miệng đầy mùi rượu, nói năng toàn tiếng Anh, mông hắn nhấp nhô như cái máy. Trong giây lát chính Ngọc cũng không ngờ nàng có phản ứng thụ hưởng đam mê thật lạ kỳ với chàng trai trẻ. Như bản năng đàn bà nhậy cảm, nàng thấy Thuận trên người nàng. Mỗi cái nhấp của hắn là tiếng rên nhỏ của nàng hòa theo, như bản tình ca song đôi. Nàng không ngờ Hưng có một dương vật tuyệt hão như thế. Nàng hòa theo triền sóng của nguồn hoan lạc vô tận. Trong cơn say chắc Hưng tưởng mình đang làm tình với gái Mỹ, nên hành động như một thằng cao bồi. Lúc Hưng như loài cộp rống lên để phóng tinh, thì Ngọc cũng cực sướng nên ôm chặc vào lưng nó để lại những đường sướt của vết cào gần rướm máu. Thằng nhỏ lật qua một bên nằm ngủ lại ngon lành, không quên hôn nàng vào má. Gần sáng Hưng mót tiểu phải dậy, thì hắn hỗn hoát. Đây là nhà của Luân và Ngọc mà!. Hưng nằm yên suy nghĩ, không biết chuyện gì xảy ra. Hắn mặc vội quần lót đi lên lầu. Ngang qua phòng Ngọc hé cửa nhìn vào thấy trên giường ngủ Ngọc đắp tấm chăn hờ, để lộ đôi chân trần dài và một phần mông nở nang không quần lót. Cảng tượng hấp dẫn làm Hưng khựng lại. Hơi thở Ngọc điều hòa nhấp nhô. Tuy có tuổi nhưng trời cho Ngọc một thân hình cân đối căng cứng hấp dẫn. Hắn tính bỏ đi, không hiểu sao hắn lại mở cửa bước hẳn vào trong phòng, hắn nhẹ nhàng leo lên giường nằm xuống cạnh nàng. Ngọc bỗng thở mạnh hơn, hơi ấm cơ thể nàng tỏa ra thơm ngát, hắn kéo hờ tấm chăn và ôm nàng. Ngọc đã thức và nằm yên lặng. Hưng nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve trên thân thể nàng. Bỗng Ngọc xoay người nằm ngay lại. Vùng đồi núi non phô bày trọn vẹn khiêu gợi. Hưng đưa bàn tay vào vùng nhũ hoa xoa xoa. Núm vú cương lên. Ngọc vẫn nằm yên. Hưng trườn nhẹ lên người nàng, đưa lưỡi liếm vào môi nàng. Ngọc hé môi đón nhận cái lưỡi của cậu trai. Hai lưỡi quyện vào nhau thật lâu không muốn rời ra, không bỏ cơ hội phía dưới tay Hưng lùa vào miền đất cấm, nước dâm thủy rịn ra khi ngón tay hắn chui vào giữa hai khe âm hộ đang dần căng mọng lên. Thật là tuyệt vời!Chưa bao giờ Hưng nghỉ người đàn bà lớn tuổi hấp dẫn như vậy. Phía dưới dương vật hắn cương cứng hết cỡ.

khoa than tap the

Tôi ngồi đợi đã lâu. Ngo.n đèn neon ngoài giếng đã tắt khi ánh trăng từ từ xuyên qua những ngọn cây. Tôi yêu trăng nhưng chưa bao giờ mong đợi như đêm hôm nay. "Trăng ơi, ta đợi mi hơn gì hết. Đến nhanh lên nhé, nhanh lên đi mà." Tôi nhìn lên đợi bóng trăng qua cửa sổ. Rốt cuộc rồi nó cũng đến, ánh trăng sáng ngời của đêm rằm phủ xuống tràn ngập thấy rõ bàn tay đang run run của tôi trên thành cửa. Tiếng cửa sau cọt kẹt mở ra. Tôi nhỏm dậy, không chờ được nữa tôi nhún mình nhảy qua cửa sổ như một con mèo. Tiếng dì giật mình la lên.
"Trời ơi!! Dũng! Con làm gì mà như ăn cướp thế? Làm dì hết hồn à!"
Dì đưa tay chận ngực, mắt mở lớn nhìn tôi trách móc có vẻ hờn dỗi. Tôi ấp úng.
"Con đợi dì nãy giờ lâu quá. Con xin lỗi dì."
Thấy vẻ sợ sệt của tôi dì bật cười bước tới nắm tay tôi.
"Dũng con. Chuyện gì cũng phải từ từ. Dì bảo tối nay tắm cho con là dì sẽ tắm. Dì định ra giếng múc nước vào bồn để sẵn rồi mới gọi con. Đừng nôn nóng quá nha."
Dì kéo tôi lại gần giếng, tay với lấy cái gàu định múc nước giếng lên. Tôi dằn tay dì dành lấy.
"Dì để con ."

Cái bồn chứa nước do dượng làm để trữ nước khi cần, đã cạn. Có lẽ vì yếu đuối nên dì không thể đổ đầy được. Tôi ra sức trong hơn nửa tiếng thì xong. Dì đứng cạnh xem tôi làm việc , đôi mắt phượng như thôi thúc tôi làm hăng hơn bao giờ. Tôi buông gàu đứng thở. Cái áo lót ướt đẫm mồ hôi vì đêm hè nóng bức và "lao động là vinh quang" nhơm nhớp khó chịu. Dì kéo cái ghế đẩu gần bên bảo tôi ngồi xuống. Dì cởi áo tôi ra khỏi đầu, bàn tay mềm mại lần nữa lại xoa trên người tôi.

"Con khỏe thật Dũng à. Ngày xưa dượng gần cả tiếng đồng hồ mới làm đầy bồn. Ngực sao chắc thế này!"
Những ngón tay nhột nhạt của dì làm tôi muốn rúm người lại, nhưng thích lắm. Dì ngồi xuống lấy tay cầm mép quần đùi của tôi, mắt nhìn lên. "Con cho dì cởi quần ra nhé." Tôi run rẩy, nhắm nghiền hai mắt lại, hai tay níu thành ghế nhổm người lên. Cái quần tụt xuống và ? lần này tới phiên tôi hoàn toàn trần truồng trước mặt dì. Tôi nghe tiếng dì thở hắt ra: "A ?.." Thì ra phâ? dưới của tôi đã cương cứng sừng sựng chỉa ra ngay trước mắt dì. Tôi hé mắt ra thấy dì đứng nhìn "nó" miệng há hốc , ấp úng: "Dũng ? Dũng. Con , con? to quá." Tôi đâu biết thế nào là to hay nhỏ. Tụi cùng lớp thì thằng nào thằng nấy lùn xịt, mỗi lần ở truồng tắm sông tụi nó bu quanh để "chiêm ngưỡng" nó, đôi thằng còn xin cầm thử mà bị tôi trừng mắt đuổi đi. Còn mấy khi tôi biết đến của người lớn! Có chị Tuyết người làm một lần vào tháng trước, thấy tôi ở truồng mà chị ta cứ đứng đấy nhìn không chịu đi bị má tôi bắt gặp mắng thậm tệ "đồ cái thứ đàn bà có chồng thấy con trai như mèo thấy mỡ." Tôi vô tình chẳng để ý gì dù đôi lúc thấy chị tỏ vẻ săn sóc tôi hơn "kể từ dạo ấy". Tôi nghe dì nói ngượng chín người vội lấy tay bụm lại. Dì kéo tay tôi ra.
"Để dì xem. Trời đất ơi. Mới 15 tuổi mà kinh khủng dậy?"
Dì đứng nhìn nó như bị thôi miên một lát sau mới nhìn tôi cười vẻ lẳng lơ.
"Dì tắm cho con bây giờ nhé."

khoa than tap the

khoa than tap the la gi ?

Một lúc sau thì tôi cũng không chịu được nữa, luồn nhẹ tay xuống mà xoa cái bụng của cô Minh.Bụng cô Minh không có mỡ mà phẳng lì làm cho tôi thích vô cùng .Khẽ đưa nhẹ tay vào đó xoa rồi tôi nói :
-Bụng cô cũng giống như bụng mẹ cháu hồi trước, sờ thích lắm . À mà làm dì thì gọi là dì nhỉ , gọi con xưng dì được không ?

Cô Minh nghe tôi nói như vậy thì cũng mỉm cười rồi gật đầu .Tôi càng xoa càng cảm nhận được làn da nhẵn mịn mát lạnh của cô Minh .

Một lúc sau thì cô Minh đứng dậy , tôi khẽ chống cái nạng mà đứng dậy theo .Cô Minh đỡ tay của tôi mà nói :
-Cháu đi lại cẩn thận , chân đau , cần cái gì thì bảo cô , cô lấy cho !
Tôi khẽ cười mà nói 
-Dì lấy cho con chứ hì hì thôi con đứng dậy đi lại một chút thôi .Nằm hòai cũng chán .Tôi khẽ ôm nhẹ cái eo của cô Minh , người mà tôi gọi là dì .
Dì Minh bây giờ cũng đỡ lấy tay tôi ,Tôi luồn nhẹ vào bên trong mà xoa chầm chậm lấy cái bụng.Do lúc nãy được tôi xoa rồi lên dì cũng chẳng có ý kiến gì cả .

Không chỉ xoa cái bụng mà một lúc sau tôi khẽ đưa chầm chậm tay của mình lên mà bóp nhẹ nhàng lấy cái bầu vú .một cảm giác sung sướng không thể nào tả được .

Hai bàn tay của tôi ôm trọn lấy cái bầu vú ở trong cái áo con mà bóp nhẹ nhàng .Dì Minh cũng hơi ngỡ ngàng quay lại mà lườm tôi rồi nói:
-Con làm cái gì đấy ?
-Con thích sờ của dì lắm , dì có thể cho con sờ của dì được không?
Tôi nói như vậy thì dì Minh cũng nhỏen miệng cười mà nói :
-Ùh được rồi , chân đau dì cho sờ, mà không đau dì cũng cho sờ được chưa , coi như con sờ cũng được mà .

Nói xong thì tôi cũng kéo dì Minh ngồi xuống giường mà tiếp tục bóp chầm chậm .Một lúc sau thì tôi cũng luồn sâu tay vào bên trong cái áo lót mà bóp nhẹ nhàng .Những cảm giác đê mê thích không thể nào tả được .
Tôi càng bóp như vậy thì cái bầu vú càng có vẻ săn cứng lên , tôi vê vê cái núm vú rồi hôn chầm chậm lên cái cổ của dì mà nói :
-Con thích được như thế này lắm, hồi mẹ con còn sống cũng hay cho con sờ như vậy !
-Thì con cứ sờ đi , dì cũng thích được sờ như thế này mà .
Tôi càng sờ càng bóp mạnh tay hơn , đồng thời cũng hôn nhẹ nhàng lên cái cổ của dì .Một lúc sau thì tôi cũng bỏ tay của mình ra mà nói :
-Thôi con không sờ vú dì nữa , dì đi làm đi !
-Hì , lớn rồi mà còn sờ cứ như trẻ con không bằng đấy !

Tôi chỉ cười mà không nói gì hơn , nằm xuống mà nhấc nhẹ cái chân của mình lên giường .Tôi cũng khá là mệt lên đi ngủ luôn .

Nửa đêm tỉnh dậy thì tôi cũng thấy người hơi sốt .Tôi khẽ gọi bố nhưng dì Minh đi vào mỉm cười mà nói với tôi :
-Bố hôm nay phải đi trực rồi , dì ở nhà thôi.Con thấy đỡ mệt chưa Nam ?
-Hình như con sốt thì phải .Nóng lắm.!

Tôi nói như vậy thì dì Minh cũng hốt hỏang mà lại gần , lấy nhiệt kế cho tôi đo rồi khẽ nói:
-Hơi sốt thôi , để dì đắp khăn ướt cho , nằm nghỉ đi con ạ !
Nói xong thì dì Minh cũng đi vò cái khăn ướt mà đắp lên trán của tôi .Tôi cứ nằm như vậy mà ngắm nhìn dì Minh .Công nhận là dì Minh khá là xinh gái , mái tóc tương đối dài , ép thẳng mượt nữa .

Đôi gò má ửng hồng , công thêm cái đôi môi đỏ mọng , cái múi khá cao lên trông xinh vô cùng . Đôi lông mày được cắt tỉa gọn nữa lên trông càng khêu gợi hơn .
Thấy tôi cứ nhìn dì như vậy thì dì Minh cũng hơi đỏ mặt mà nói ;
-Làm gì mà nhìn dì khiếp thế , mặt dì có gì à ?
-Không con thấy dì xinh quá , hèn gì mà bố con thích dì , hì hì !

Dì Minh nhỏen miệng cười thì tôi lại tiếp tục mà thò tay vào bên trong cái áo tiếp tục mà bóp chầm chậm lấy cái bầu vú .Thật không ngờ dì Minh cũng chẳng mặc áo con nữa , lên tôi bóp thích vô cùng .

Một lúc sau thì dì đứng dậy , thay cái khăn cho tôi .Tôi được thể vê vê cái núm vú của dì .Dì Minh khẽ hơi nhăn mặt của mình lại .Tôi thấy vậy thì hỏi :
-Dì đau khi con làm như vậy à?
-Không dì thích đấy chứ , con vê vê cái núm vú của dì như vậy làm dì không chịu được đây này

khoa than tap the

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

khoa than tap the

Xem khoa than tap the hay nhat 2014

Bùi Văn Tiến sinh ra là một cháng trai phương Bắc, thân hình vạm vở nhưng xấu xí vì thế mãi vẫn chưa có cô nào lấy làm chồng. Vốn sinh ra trong thời loạn lạc, ngày ngày Tiến làm thuê cho một công ty cơ khí, đấy là lúc Miền Bắc đã hòa bình chỉ còn Miền Nam thì chưa.

Phạm Thị Phượng, một cô gái cao ráo xinh đẹp nhưng lỡ thì. 28t, vào thời ấy có lẽ đã quá lứa từ lâu lắm. Cô lỡ thì không phải vì cô kén chọn mà vì cô bị ém duyên. Số là, do cô xinh đẹp nhất vùng, từ năm 13t cô đã có biết bao chàng trai ve vãn. Người xưa có câu “Hồng nhan bạc phận”, do quá nhiều trai làng để ý nên những trận chiến giữa các trai làng cứ thế diễn ra trong nhiều năm. Không ai chịu nhường ai, họ còn lập ra nhiều nhóm chăm chăm quan sát cô, nếu có nhóm nào đến là đánh, trai làng khác cũng vì thế mà tránh xa. Thời gian trôi đi, trai làng lần lượt lấy vợ sinh con thì tuổi của cô đã vào dạng trẻ qua lâu già chưa tới. Trai làng cùng trang lứa thì đã yên bề, trai trẻ thì cô đã quá già. Cô cứ thế lầm lủi ra đồng cùng người mẹ già, nhưng thời gian có lẽ phải ngã nón kính phục cô, làn da, mái tóc…của cô vẫn phơi phới nét xuân thì.

Tiến và Phượng gặp nhau qua sự mai mối của một người trong làng. 40t, chưa một mảnh tình vắt vai, Tiến nhanh chóng bị hớp hồn bởi cô gái 28t nhưng trẻ như gái đôi mươi. Phượng có phần hơi thất vọng nhưng là gái ế nên cô cũng ậm ừ gật đầu. Một đám cưới nho nhỏ diễn ra chóng vánh trong cái thời cuộc ác liệt của chiến tranh, họ thành vợ chồng.

Đêm động phòng, trên chiếc giường tre nhỏ, Tiến như muốn điên lên với cơ thể xinh đẹp của vợ. Làn da trắng và mịn…Tiến nhẹ nhàng kéo áo vợ, Phượng ngồi im, lần đầu tiên cô ngồi trước đàn ông, lần đầu tiên một bàn tay thô ráp sờ lên làn da cô. Còn với Tiến, hắn chưa từng biết đàn bà là gì, hắn mê mẫn với cơ thể đẹp, hắn chỉ hành động theo bản năng, nhưng chỉ cần như thế là đã quá đủ cho những phút ân ái thăng hoa.
- Ư ư ư…tiếng rên bộc phát nho nhỏ từ đôi môi hồng của Phượng khi miệng chồng cạ lên cặp nhủ hoa căng đầy thơm tho
…..
- Ui…anh ơi….Phượng kêu lên, lô`n nàng căng bành ra, cái lổ nho nhỏ hoang sơ của nàng bị một khúc thịt to quá cở của chồng đâm vào, màn trinh rách làm cho nàng đau điếng. Thân hình hộ pháp với con cu dài làm Tiến không thể đâm hết vào lô`n vợ, hắn rút ra đầy vào rồi lại rút ra đẩy vào. Phượng nắm chặt gối chịu đựng, hắn nằm xấp lên vợ và đít cứ nhấp, đầu cu hắn bị bóp chặt không tiến vào sâu được.

Phượng nằm im, cái sự đau đớn nhưng lạ lùng, lần đầu tiên nàng cảm nhận được một vật to tròn, nóng hổi bên trong cơ thể mình. Mổi cái đẩy vào làm Phượng đau nhói nhưng khoan khoái lạ kỳ.

Trong màn đêm tỉnh mịt, chiếc giường tre kẻo kẹt bản tình ca vang nhẹ trong đêm vắng. kẹt kẹt kẹt…Tiến nhấp nhanh hơn vào lô`n vợ rồi toàn thân hắn run lên như cây gặp bảo, hạ bộ hắn tức dữ dội rồi từ đầu cu phóng ra luồn tinh trùng mạnh cực độ. Nó vã vào lổ lô`n Phượng làm nàng thích thú, khúc thịt ấy cứ giật, mổi cái giật là một dòng nước ấm tràn vào người nàng. 

Tiến lăn xuống, máu trinh của vợ tràn đầy giường, bám lên cu hắn đỏ lòm. Thắn thỏa mãn ôm vợ ngủ đến sáng. Vợ chồng họ lại tiếp tục làm việc, chồng vào nhà máy còn vợ ra đồng và chăm sóc đàn heo, đàn gà. Tối tối họ lại hòa vào nhau, lô`n Phượng đã có thể nuốt trọn dương vật chồng.

Cuộc sống vợ chồng họ những tưởng hạnh phúc vô cùng, nhưng khi Phúc xuất hiện thì mọi thứ đã thay đổi.

Năm 30t, Phượng sinh đứa con đầu lòng, một cô bé gái xinh xắn, họ đặt tên là Phượng Loan. Lúc đó, Phúc về làm trưởng phòng cty của Tiến, họ kết thân vì cùng quê ra Hà Nội làm việc. Tiến thường mời xếp về nhà ăn cơm và uống rựu, dù Phúc mới 28t nhưng họ xem nhau như anh em. Nhưng đời không như mơ, Phúc để ý cô vợ trẻ trung và xinh đẹp của Tiến dù Phúc nhỏ hơn Phượng 2 tuổi. Những lúc Tiến làm thêm giờ, Phúc hay mua đồ ăn ghé qua nhà thăm con gái nuôi (Phúc nhận làm cha đở đầu con bé). Cái mu rùa cồm cộm trong cái quần mỏng, cái mông to căng và cặp vú đầy đặn của Phượng làm Phúc mê mệt. 

Còn Phượng, những cái nhìn thô thiển của bạn chồng không làm cô khó chịu mà cô lại thấy thích thú. Tướng tá thon thả thư sinh, gương mặt đẹp như tài tử của Phúc làm Phượng chết mê. Những lúc đón bé từ Phượng, tay Phúc chạm nhẹ ngực nàng làm dục vọng của Phượng tăng lên dữ dội.

Dù mới sinh con nhưng dáng Phượng rất thon thả và chỉ sau 6th phượng đẹp như thời con gái, mà thực ra còn hơn thế nữa “Gái một con mà”. Rồi những cái động chạm đã đến lúc, Phúc cử Tiến theo xe lấy thép ở tận Thái nguyên. 4 ngày Tiến xa nhà là cơ hội của Phúc. Ngay ngày đầu tiên, Phúc đã ghé nhà Phượng mua đồ ăn chiêu đãi, mẹ Phượng đã già lại bị thương nặng trong chiến tranh, mắt lèm kèm, tai điếc nên chẳng nhận ra ai chỉ biết là bạn của con rể mình. 

Họ ăn uống trò chuyện một lúc thì trời đã khuya, Phượng cho con gái đi ngủ trong chiếc nôi tre nhỏ. Mẹ nàng cũng cáo lui đi nghĩ vì mệt, 2 con người dưới ánh đèn leo lét, tay trong tay không nó một lời. Phúc hôn vào môi Phượng
- Đừng anh…Phượng bối rôi
- Cho anh đi…Phúc thở
- Em sợ…Phượng run rẩy
- …Phúc không nói gì mà hôn siết vào môi Phượng. Một vị ngọt mát lan qua môi nàng, không như miệng Tiến đắng chát vì thuốc lá. Hắn thọc một tay vào áo Phượng, nàng giữ lại
- Dừng anh……Phượng run run, tay nàng lỏng dần và Tay Phúc tiến xâu hơn vào cổ áo.
- ………..
Phúc kéo Phượng vào, họ lại siết lấy nhau, Phúc hôn xuống cổ, xuống vai Phượng làm nàng mê tơi. 
- Vô buồng đi anh, Phượng thì thào
- Uh…
Họ dắt nhau vào trong, trên cái giường ân ái của vợ chồng nàng, cạnh đứa con gái nhỏ, nàng nằm im chờ đợi nhưng là một người đàn ông khác. Phúc siết môi nàng, tay lần mò cởi từng cúc áo, chiếc iếm đào đặc trưng gái Hà thành cũng bị lột ra. Phúc xoa lên vú Phượng
- Ui…
- Sao vậy
- Sữa làm ngực em tức quá
- Vậy hả, để anh
Phúc cúi xuống, môi hắn bao phủ lấy đầu vú nàng. Một cái, 2 cái, 3 cái….từng cái mút làm nàng sướng điên , dòng sữa ngọt mát nối nhau vào miệng hắn, hắn bú như một đứa bé chỉ khác là tay hắn. Một tay hắn sờ sờ vào má Phượng, còn một tay thọc vào trong cái quần đen móc vào cái khe lô`n đầy nước. Bú sạch một bên hắn lại tiếp tục bú bên kia, Phượng thấy nhẹ hẳn, nàng đã sẵn sàng cho con cu kia vào lô`n mình. Nhưng Phúc làm cho nàng bất ngờ, khi cái quần vừa tụt xuống thì miệng lô`n nàng tưởng chừng bành ra đón nhận con cu thì không. Phượng run lên, nàng nhỏm dậy nhìn xuống, miệng Phúc vừa khít miệng lô`n nàng
- Sao anh…Nàng chưa kịp hỏi thì Phúc đẩy nàng nằm xuống, cái lưởi gai góc đâm vào làm Phượng run lên dữ dội. Nước lô`n nàng tuôn ra như suối mà nàng không thể nào kìm chế được. Phượng mêt lã người, Phúc không hành hạ nàng nữa, nàng đang cố gắn lấy lại sức lực
- Hự…nàng hự lên một tiếng, lô`n nàng bành ra một cây thịt đâm vào, Phượng quờ quạng tìm, nàng mở mắt, Phúc ngồi chồm hổm dưới háng và con cặc lao vào lô`n nàng như cái máy. Tiếng giường kẻo kẹt, tiếng Phượng rên hừ hừ như bị sốt. Tên này đúng thật ma quái, cổ máy làm tình siêu hạng. Phượng như ngất đi vì sướng.

Cho dù vua chúa hay bần nông, cho dù sát thủ hay lực sĩ cùng đều bị khuất phục bởi miếng thịt lô`n. Cũng như bao đàn ông khác, sau những phút hùng hổ như ăn tươi nuốt sống, như đập nát lô`n Phượng thì hắn cũng đổ như cây chuối, rủ rượi như cây lúa sau bảo. Họ ôm nhau chìm vào giấc ngủ khi bên dưới nhòe nhoẹt và nhớp nháp.

LÀ một con đàn bà dâm bị vùi sâu trong đơn độc, nay được vùng lên làm Phượng máu me. 2 người chồng, người ngày người đêm thay phiên nhau phục vụ cái lô`n sung sức của con đàn bà bước vào độ chín của nhục dục. Suốt hơn năm trời không ai hay biết.

Bổng một hôm Tiến về nhà bất chợt lúc đó khoàng 9h tối. Số là hôm ấy hắn trực đêm nhưng bị đau bụng nhờ bạn vào trông hộ để hắn về nghĩ. Cánh cửa gổ không khóa, vì nhà hắn có gì đâu để mà mất, mà nhà nào ở đây cũng vậy. Hắn kéo cửa bước vào, nhà đã im ắng, mấy con chó thấy chủ cũng chỉ ứ ứ vài cái rồi ra cữa nắm im. Hắn bước đến cửa buồng, âm thanh rên rĩ hoang lạc vang vang làm hắn run sợ. Hắn nép mình nhìn vào trong, dưới anh đén leo lét con hắn đang say giấc nồng. Trên chiếc giường, một thằng đàn ông đang trần truồng ngồi ngay mép, phía dưới vợ hắn cũng trần truồng, đĩ thỏa vén tóc sang một bên vừa rên rĩ vừa mút con cu thằng đàn ông.

Hắn run rẩy, loạng choạng xuống bếp, hắn cầm con dao bầu đi lên. Hắn ngồi thụp xuống gần cái lổ lớn. Hắn ngồi im xem xét, đầu hắn nghĩ gì có trời mới biết. Bên trong vợ hắn hôn vào môi thằng sếp hắn, nàng nằm lên giường và đến lượt thằng kia bú *** nàng. Hắn chưa bao giờ làm việc này với vợ mà nói đúng hơn là hắn chả biết đến cái vụ bú liếm này và vợ hắn cũng chưa khi nào điên loạn như thế cả. 

Thằng sếp bợ đít vợ hắn vào trong, banh lô`n cắm cu vào đụ trong tiếng rên rĩ của vợ hắn. Nghe đâu Phúc học tận bên tây, nên cách làm tình của hắn cũng lạ. Vợ hắn bò như con chó mà hắn thường bắt gặp khi chúng giao phối, tên sếp quỳ sau và đụ ào ào. Rồi tên xếp đụ đứng, rồi kéo vợ hắn ra mép giường, gác chân lên vai và nắc ào ào. 

Hắn đẩy nhẹ cửa bước vào, vợ hắn nằm xấp, nên kia ngồi sau đang thục vào lô`n. hắn vung một dao chí mạng, con dao lút gần hết vào lưng tên sếp,tên sếp hự lên một tiếng làm vợ hắn giật mình quay lại. Hắn lao đến bịt miệng và vung dao đâm nhiều nhát vào người vợ hắn. Tiếng động mạnh làm con hắn giật mình khóc thét lên, hắn lao đến ẳm con. Nghe động mẹ vợ hắn lò mò đi ra hỏi vài câu nhưng không ai trả lời bà lại lò mò đi vào. Hắn thay đồ, lấy khăn vòng qua người cột con hắn vào người rồi lên chiếc xe đạp của tên xếp bỏ trốn. với ít đồng, hai cha con hắn cứ thế chạy suốt đêm. Sáng dừng lại ăn rồi lại chạy, đến khi mệt lã, cha con hắn dừng lại ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Được bà con thương tình cho ít đất, hắn dựng lều và trồng lúa.