Khoa than tap the

Trong phòng thử sản phầm, hai gã đàn ông, một là khách hàng, một là giám đốc phòng quảng cáo đang trân trân nhìn vào Khánh Vy. Cô ta đứng trên chiếc bàn làm việc và từ từ kéo phecmuatue và tuột chiếc váy đồng phục một cách nhẹ nhàng, chiếc quần lót màu đỏ che đi vùng kín cuả Vy. Cô ta xấu hổ nhắm mắt và quay mặt đi chổ khác, cảm thấy mình như đang làm một việc làm bẩn thiểu. Hai gã đàn ông cười như hai con thú nhìn thấy con mồi trước mặt. Một gã xông tới giựt phang cái áo sơ mi mà Vy còn mặc trên người, hai hàng nút bị gã giựt đứt hết, để lộ cái ngực to giờ chỉ còn được che phủ bởi cái áo lót màu đỏ bằng loại vải ren rất mỏng và mịn. Không dừng lại ở đó, gả đẩy cái áo ngực lên và điên cuồng bóp ngưc cuả Vy. Xoa bóp thô bạo không thương tíếc cho hai trái đào đó, kề miệng xuống một bên ngực dùng cái lưỡi nhám xàm cuả lão chà xát lên cái vú xinh đẹp đó trong khi tay kia nắn bóp cái còn lại, dần dần, lão dùng hai ngón tay nắn nắn cái núm vú màu hồng cuả Vy. Trong khi đó gã còn lại luồn tay vào trong chiếc quần lót cuả Vy và không ngừng sờ nắn xoa ở vùng xxx nào, ngón tay xoa dần hai bên lớp thịt rồi từ từ, một ngón đi vào trong xxx, xoa nhẹ ngón khác thì xoa ở ngay chỗ hột le cuã nàng, bị kích thích như thế, dâm thủy từ trong lỗ xxx chảy ra ngoài rất nhiều, ướt cả tay lão, lão nhìn những thứ nước đó cười một cách dâm dật rồi tiếp tục nhấn mạnh ngón tay vào. Dâm thuỷ ra càng nhiều, chảy ướt cả bàn và vài giọt rơi xuống dưới tấm thảm được trải dưới sàn, và từ từ thấm rộng ra. Vy rên rỉ, khó chịu vì bị hành hạ, bị kích dụ như thế, tuy ý nghĩ nàng không muốn làm điều này, nhưng cơ thể nàng thì mang đầy khoái cảm thoả mãn muốn tiếp tục cái công việc đó.

khoa than tap the

Hôm nay công ty rảnh việc, trời lại mưa mưa thèm thịt chó quá. Thôi ngồi kể nốt cho anh em thêm một ít rồi tí đi nhậu vậy.
Quay lại chuyện em M, nhà tôi cách chỗ tôi trọ học chỉ 90 km thôi nên tháng tôi cũng về thăm nhà 2 lần, mỗi lần về là em lại quấn quít bên tôi. Lúc này tôi đã có kinh nghiệm đụ cô em láng giềng rồi nên không còn gà như xưa nữa. Tôi dạy em nút lưỡi, tôi hôn vào tai, vào gáy em, tay thì miết dọc sống lưng khiến em không thể chống cự. 
Một hôm 2 đứa ngồi xem phim Hàn Xẻng, đến đoạn con nữ nhân vật chính mặc mỗi một cái áo sơ mi nam thì em nói em cũng muốn mặc như thế. Tôi đáp ừ mà như mở cờ trong bụng, con cu lại giương lên hùng dũng. 
Rồi cơ hội cũng đến. Hôm đó ba má tôi đi ăn giỗ ở xa, có mỗi 2 anh em ở nhà. Tôi đã nhắn tin cho em từ đêm qua. Buổi sáng cuối thu trời se se lạnh, tôi đang cuộn người trong chăn bông bỗng thấy có mùi lạ lạ, cái mùi này chỉ ngửi thôi là con cặc đã lên rồi. Hóa ra em đã chui vào chăn từ bao giờ, em đến lúc tôi còn ngủ và giải quyết thằng em tôi bằng cách cho tiền đi đánh game online, vãi hàng thật tôi còn chưa nghĩ ra chiêu này. Em nói em đang mặc giống như hôm nọ trên TV í. Tôi nhìn kĩ lại trời ạ, mặc kiểu đó khiêu gợi hơn là khỏa thân nhiều. Em mặc cái áo sơ mi trắng của tôi, cúc ngực chưa đóng hết khiến cho bầu vú trắng ngần thấp thoáng ẩn hiện, cái cọc xê kiểu đeo vòng lên cổ càng kích thích máu dâm của tôi. Cặp đùi thon dài không bị che bởi cái quần dài như khiêu khích mời gọi, đôi chân dài trắng, không tì vết có mấy sợi lông tơ khiến tôi khô cả cổ. Cặp mông thì ẩn hiện dưới đuôi áo sơ mi, nó chưa nảy nở như cô em hàng xóm nhưng cũng có nét lắm rồi. Tôi lao vào em như hổ đói vồ mồi, tham lam hôn bờ môi ngọt ngào của em, hút từng giọt nước miếng của em, 2 cái tay thì nhào nặn cặp mông săn chắc chỉ còn cái quần lót. Tôi luồn tay lên ngực cái cóc xê làm tôi thấy vướng, tôi bèn gỡ cái vòng dây đeo lên cổ của em, rồi kéo hẳn nó ra. Bộ ngực con gái mới lớn vểnh lên kiêu hãnh, tôi tham lam liếm mút 2 đầu vú màu hồng nho nhỏ đang cương lên. M nhắm tịt mắt mồm thoát ra những câu vô nghĩa. Tôi đưa tay trượt xuống cái bụng phẳng lì rồi xuống dưới nữa, nước dâm thủy đã thấm ướt cả cái quần lót nhỏ, tôi vẫn nhớ hôm đó em mặc cái quần lót baby có hình con gấu (loại hình như dành cho con nít- em mới 16 tuổi mà). 
Với tay kéo cái quần lót xuống em lại nói đừng anh, tôi cũng không vội, vuốt khe bím từ bên ngoài rồi lệch đáy quần lót em ra vuốt vuốt cái khe nhỏ màu hồng đó. Em ưỡn mông lên, rên rỉ. Tôi chọc ngón tay vào khoảng một đốt, ngoáy ngoáy vào cái phần mụn thịt của em ở chỗ đó (sau này mới biết đó là điểm G) em rên càng to hơn rồi giật giật, nước ướt đẫm tay tôi. Lúc này tôi không kìm được nữa, kéo mạnh quần em xuống, cái khe đỏ hỏn chẳng còn gì che đậy lộ ngay trước mặt tôi. Tôi tham lam bú mút, liếm láp cái thứ nước dâm thủy ấy( đây là lần đầu tôi được bú vì con hàng xóm tôi thấy ghê ghê ko dám thử) tôi cầm tay em đặt vào con cặc đỏ hỏn của mình, em ko biết sục mà chỉ nắm nắm, nhiều khi nắm chặt làm tôi phát đau. Bú mút một lúc tôi cảm giác ko chịu nổi nữa, giật phăng cái áo sơ mi còn lại trên người em ra, tôi đè lên em như một con thú, 2 mắt tôi đã đỏ ngầu lên rồi. Tôi kê con cặc đúng vào vị trí rồi ấn mạnh, vì chưa có kinh nghiệm nên tôi làm em đau. Móng tay em bấu vào lưng tôi, mặt nhăn lại có vẻ đau đớn lắm. Tôi thấy thương M nên cũng dừng lại, được vài phút em có vẻ dịu đi tôi mới làm tiếp. *** gái trinh bót thật, sướng hơn nhiều so với chơi em hàng xóm. Cảm giác vừa đau, vừa tê, vừa sướng. Được một lúc thì tôi sắp ra nên rút ra. Nghỉ một lúc cho thằng em bớt căng thẳng tôi lại đút vào nhưng ko được vì nước nhờn đã khô rồi. có lẽ vì M đau quá nên em ko thấy sướng mà khô lại. Tôi hì hục một lúc vẫn không vào được, khô quá nên đau và rát, M kêu "thôi anh em đau lắm". Tôi tần ngần nuốt nước bọt nhưng rồi cũng thôi, nghĩ bụng "non xanh còn đó thiếu gì củi đốt", tôi tự sục rồi bắn ầm ầm ngay trên bụng em, vài giọt rớt lên cả bầu vú trắng ngần. Tôi lấy giấy lau qua cho em rồi ôm em vào lòng, nói những lời ngọt ngào đã chuẩn bị sẵn. Em hạnh phúc nằm im trong vòng tay tôi. Một lúc sau thì chỗ đó em bị ra máu, máu chảy ra cả cái ga giường. Tôi chưa phá trinh bao giờ nên cũng không biết là vậy có bình thường ko nữa, chỉ biết là phá trinh sẽ ra máu. Em cuống lên sợ hãi, tôi cũng chẳng biết làm sao chỉ lấy giấy lau cho em rồi an ủi "không sao đâu ai cũng vậy cả" may mà một lúc rồi cũng hết. Buổi trưa đó tôi nấu bữa cho em ăn rồi định làm cái nữa vì lúc nãy chưa thỏa mãn nhưng em nói đau lắm để hôm khác. Tôi hậm hực lắm nhưng vẫn phải đưa em về...

Sau đó mấy hôm thì mình cũng chính thức được xơi M một cách trọn vẹn. Sáng ngủ dậy đã thấy tô phở nghi ngút trên bàn. Giọng em nhẹ nhàng "anh dậy rửa mặt rùi ăn sáng" A lê hấp, dẹp tô phở sang một bên, cũng chẳng cần đánh răng rửa mặt nữa đè em ngay ra giường. "Từ từ anh"- em nói mà chẳng hề có ý phản kháng. Tôi đưa cái lưỡi nhám nhúa rà khắp khuôn mặt em, lướt qua cổ, gáy. Thịt da con gái mới mềm mại, thơm tho làm sao. Hai cái tay tôi cũng không chịu để yên, 1 tay bóp vú, một tay vòng ra sau bật cái khóa cọc xê. 2 cái vú được giải phóng khỏi áo ngực vểnh lên, 2 cái num màu hồng phấn như mời gọi. Tôi tốc hẳn áo ngoài em lên quá ngực, tham lam vùi đầu vào bầu ngực con gái mới lớn đó. Thân thể em vặn vẹo 2 tay nắm chặt lấy tóc tôi mà xoắn mà nắm. Cái tay còn thừa của tôi lần tìm dưới quần lót của em. em giật người lên, cái khe đã ướt nhẹp tự bao giờ. Tôi gỡ tay em ra rồi trượt xuống dưới kéo phăng cả quần trong và quần ngoài. Giờ tôi mới có dịp ngắm kỹ cái vùng đất thần tiên ấy. Một cái khe nhỏ hồng chạy dọc. Lông em mọc chưa dày lắm nhưng rất mượt. Tôi đánh lưỡi vào khe bướm, húp xì xụp, thi thoảng lại nhay nhay cái hột le. M cong người theo từng nhát liếm của tôi, miệng thoát ra những âm thanh vô nghĩa. Một tay tôi vẫn bóp cái vú nhỏ nhắn của M, tay kia tôi tuột nốt cái quần sịp còn vướng víu nãy giờ, con cặc dựng đứng hùng dũng. Tôi kê con cặc sát cái khe đã ướt nhẹp của em, nhịp nhịp phía ngoài cho con cặc thấm nước nhờn, rồi chọc lút cán. Lần này con cặc không vướng víu như hôm trước, đường đi đã dễ dàng hơn nhưng vẫn bót lắm. Thấy em vẫn hơn đau nên tôi ngừng lại một lúc rồi đi ra vào nhẹ nhàng. Được một lúc nước dâm thủy ra nhiều hơn, em bắt đầu rên rỉ lại. Tôi cong người dập lấy dập để như thỏa cơn thèm khát của ngày hôm trước. *** gái mới bót và sướng quá. Được khoảng 5 p thì tôi ra, bắn đầy những dòng tinh trùng nóng hổi lên ngực và bụng em...

khoa than tap the

khoa than tap the la gi ?

Tôi năm nay vừa tròn 33 tuổi, đã bước sang độ tuổi mà ông bà ta thường nói “tam thập nhi lập” nghĩa là từ 30 tuổi người ta có thể tạo nên sự nghiệp. Thế nhưng, tôi thì chưa có sự nghiệp gì cả, làm công ăn lương nhà nước lìu tìu, chưa yên bề gia thất.
Tội đang sống tại một tỉnh thuộc vùng cao nguyên nắng đốt, là một nhân viên quèn trong một đơn vị y tế của tỉnh. Dù rằng tôi công tác trong ngành y nhưng thật ra, nữa viên thuốc tôi cũng không biết, vì tôi thuộc biên chế bộ phận hành chánh, chuyên lo điện đèn giường chiếu, xăng dầu, xe cộ cho cơ quan. Tuy vậy, thu nhập tôi cũng kha khá, chủ yếu là từ những khoản % mà tôi có được khi chiết khấu hóa đơn mua hàng. Trình độ thì không cao, tướng tá thì xấu tệ nhưng theo nhận xét của mọi người xung quanh, tôi có cái duyên ngầm, cái duyên của sự may mắn, cái duyên đào hoa mà ông trời đã gán cho tôi. Có thể nói, chính nhờ cái duyên ngầm này mà tôi hiện tồn tại khá bền vững trong cuộc sống vật chất; và nhờ chính nó mà tôi có được sự an ủi phần nào trong đời sống tinh thần, khỏa lấp đi sự bi quan yếm thế của một số phận con người.
Tôi xuất thân trong một gia đình nông dân bình thường. Cha mẹ tôi chỉ là những người cày ruộng, buôn thúng bán bưng đắp đổi qua ngày. Gia đình tôi sinh sống tại miền Trung, khúc eo nghèo nhất của cả nước. Trước đây, cha tôi từng đi bộ đội, chiến đấu bên mặt trận Kam. Tôi sinh ra trong một cơn vượt cạn khi mà mẹ tôi “đi biển bồ côi một mình” vì lúc đó cha tôi đang cùng thực hiện nghĩa vụ quốc tế ở Cam, tiến đánh vào các cứ điểm của Pốt ở Kam. Những năm 80, kinh tế đất nước khó khăn, tôi sinh ra trong hoàn cảnh trẻ sơ sinh không có sửa để bú, tôi lớn lên chủ yếu là nước cháo pha với mật đường. Thân hình suy dinh dưỡng của tôi cũng lây lất như những ngọn cỏ héo quắt đánh đu cùng mùa gió nóng rát của miền Trung.Khi đến năm 18 tuổi, thân hình gầy nhom của tôi thường bị bạn bè chế giểu là bộ xương di động, là bị bệnh còi … thịt. (nhưng 5 năm trở lại đây tôi đã phát phì rồi, do lẽ cuộc sống khá hơn, bia rượu nhiều, bụng đã “ trương” lên rồi).
Năm 1980, cha tôi giải ngũ, nhận chế độ và về quê cày ruộng. Tôi bắt đầu lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo, lạc hậu. Chúng tôi được đi học, được vui chơi; tuy vậy; đó chỉ là một nền giáo dục khập khiểng, có nhiều thiếu sót. Kinh tế khó khăn, cha tôi cảm thấy bất lực khi không lo đầy đủ đời sống vật chất cho gia đình, từ đó đâm ra cáu bẳn, khó chịu. Tôi lớn lên trong mội trường đó, từ đó, tôi phải chịu một sự mặc cảm, tự ti về hình tượng thể xác, về tâm lý. Đôi lúc tôi muốn phá vỡ một khuôn hình vô định nào đó để giải thoát sự mặc cảm luôn đè nặng trong bản ngã của tôi. Tôi có cuộc sống nội tâm, ngại giao tiếp; khi ra giao thiệp ngoài xã hội, sự nhạy bén trong giao tiếp của tôi rất chậm chạp.
Bước sang giữa thập niên 90, kinh tế đất nước cũng bắt đầu phát triển, kinh tế gia đình cũng đi vào ổn định, quê tôi cũng từng bước thay đổi, thị tứ sầm uất hơn. . Cũng như những cậu thanh niên mới lớn, khi đến tuổi dậy thì, giới tính và tình dục là những gì bí ẩn đối với tôi. Chúng tôi không được hưởng thụ nền giáo dục đầy đủ; chúng tôi phải tự tìm hiểu những kiến thức về giới tính, tất nhiên đó là những kiến thức sai lệch từ những bộ phim video sex mà chúng tôi lén lút xem được. Với cuộc sống đầy nội tâm và mặc cảm , giới tính và tình dục là điều dằn dặt luôn hiện lên trong tất cả mọi suy nghĩ của tôi. Ra xã hội, thấy một người con gái , tôi quá nhút nhát để làm quen; mỗi khi có dịp nói chuyện với phụ nữ là tôi run bắn lên, lời nói không rõ ràng. Đã có lúc, tôi đã đặt mục tiêu mà mình cần phải chiến thắng, cần phải vượt qua đó là chinh phục phụ nữ, nhưng vào thời điểm đó, điều đó là quá sức của tôi. Rồi không biết tự khi nào, trong cơ thể tôi luôn hiện diện một dòng máu mới, đó là máu dâm. Trong mọi suy nghĩ của tôi, lúc nào cũng hiện diện hai chữ tình dục. Ngày nào cũng vậy, khi đi ngủ, trước khi nhắm mắt tôi điều liên tưởng đến chuyện tình dục; trong mơ, tôi mơ thấy mình được làm tình với rất nhiều cô gái đẹp, từ những cô bạn học trong lớp đến cả các diễn viên trong phim truyền hình. Rồi tôi vô tình khám phá ra những cảm giác đê mê khi mình thủ dâm. Những giấc mơ mộng mị, những lần lén ra sau hè thủ dâm đó phần nào đáp ứng cho tôi những khao khát cháy bỏng, nhưng cũng đem đến cho tôi những bất tiện về sức khỏe. Có những đêm, tôi thủ dâm, tự sướng lên đến cả 5 lần. Nhưng oan nghiệt hơn cả, những khoảnh khắc sung sướng trong mơ, những lần lên tê dại lúc xuất tinh khi thủ dâm lại càng làm cho tôi cay đắng hơn, bất lực hơn. Tôi nhìn những đứa bạn học chung lớp yêu đương hẹn hò nhau mà cảm thấy bức bối; tôi biết những anh chị thanh niên yêu nhau, hẹn hò nhau ngoài rẫy trong đêm mà mốn trào nước mắt; tôi ngồi há mồm nghe chúng bạn kể về chiến tích cưa gái mà thấy thắt long. Tôi cần phải khám phá, tôi cần bùng nổ. 
Thế rồi, như tôi đã nói, tôi có nét duyên ngầm. Chấm phá duyên ngầm này đã bắt đầu phát lộ đối với tôi từ năm tôi 18 tuổi, khi vừa học hết chương trình trung học. Tôi cũng không biết ông trời đã cho cái duyên này phát lộ như thế nào, nhưng từ đó, tôi gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Tôi sống thảnh thơi hơn, tôi bạo dạn hơn, tôi nhạy bén hớn và tất nhiên tôi…. DÂM hơn. Đối với tôi, chinh phục thể xác phụ nữ và đời sống tình dục là mục tiêu hàng đầu của tôi. Không phải tôi có sống biến thái, mà như trong sâu thẳm tôi cần phải bùng nổ hơn, khẳng định mình hơn. 
Theo dòng chảy của tự nhiên, tôi cũng được hưởng cảm giác ái ân. Như qua được cái dớp, từ đó, cuộc sống tình dục của tôi ngày càng thăng hoa, như dòng sông lớn, cuốn phăng tất cả, chảy mãi chảy mãi và hướng ra biển lớn….
(câu chuyện đó như thế nào, có lẽ sau này tôi sẽ chia sẽ cho anh em trong thiên truyện dục tình của mình; còn nội dung chủ yếu trong câu chuyện sau là tôi chỉ lấy ra một đoản khúc mà mấy hôm nay tôi đang có nhiều cảm xúc khác nhau, ok nhé)
2. CON MA DÂM DỤC
Năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, tôi không đủ điểm bước vào giảng đường đại học, vì vậy tôi chỉ học trung cấp lìu tìu tại tỉnh nhà. Hai năm sau tốt nghiệp thì gắn liền với chữ thất nghiệp; bởi vì trình độ trung cấp quèn, rồi không quen biết xin xỏ nên khó có cơ hội. Những năm đó, tôi chỉ biết lêu lỏng, chat chit và tất nhiên là….gái. (giai đoạn này tôi sẽ chia sẽ cho anh em sau trong thời gian tới)
Rồi buổi trưa 1 ngày đầu năm 2006, lúc này tôi đang cày 1 con võ lâm ngoài tiệm nét thì gia đình cho thằng cu út đi tìm tôi nói về cha cần gặp. Tôi không biết có chuyện gì, phi về nhà thì thấy cha và chú Thắng đang ngồi lai rai vài chai bia với con gà luộc, sắc mặt tinh thần 2 người cảm thấy thoải mái lắm, bảo tôi ngồi xuống cạnh bên . Hay là 2 ông này kêu mình về nhậu chung, không đời nào vì tôi với ông cha khắc khẩu nhau mà. Mà thấy 2 ông già cũng có vẽ ra điều quan trọng, hay là…, hay là…. Đầu óc tôi mông lung không biết có việc gì thế, làm tôi hải bỏ dở chiến trường Tống Kim đang đi vào hồi chiến thắng
Nói về chú Thắng, trước đây chú cùng trong đơn vị quân đội với cha tôi ở chiến trường Kam. Năm 1980, trong 1 lần đi trinh sát chú bị lạc đội hình, không ngờ lọt vào ổ phục kích của giặc, chú bị 5 thằng Pốt vây rát, khả năng không về với mẹ là rất cao (Pốt rất căm bộ đội VN, nếu chúng bắt được chúng sẽ hạ thủ rất ác như chặt đầu, moi gan…). Đơn vị xem như chú mất tích. Trước đó cha tôi với chú đã kết nghĩa anh em, khi nghe nói chú đi lạc đã xung phong cùng 2 người nữa đi tìm chú. Kết quả, cha tôi đã giải vây cứu chú, đổi lại, ông đã bị thương nên sau đó xuất ngũ luôn, về quê đi cày. Chú Thắng sau đó tiếp tục phục vụ trong quân đội nhưng trong một binh đoàn chuyên làm kinh tế. ở khu vực Tây Nguyên. Chú Thắng với cha tôi ngoài tình nghĩa an hem, chú còn xem cha tôi như là người cưu mạng mình, vì thế gia đình tôi và gia đình chú có mối quan hệ rất thân thiết. Quãng thời gian chiến tranh bên Kam, cha tôi và chú không có dịp gặp nhau, chủ yếu chỉ trao đổi qua thư từ. Sau này, đến những năm 90, chú mới có dịp gặp cha tôi qua những lần tranh thủ đi công tác tạt ngang. Đến năm 1998, khi chú bắt đầu công tác bên ngành kinh tế, điều kiện ổn định thì hàng năm chú điều tổ chức đưa vợ con từ tây Nguyên xuống ghé thăm ông anh kết nghĩa.
Năm 1990 chú lập gia đình với cô Vân. Cô Vân vốn người Hải Phòng, mặc dù không xuất thân trong gia đình khuê các nhưng là người con gái đất Cảng, cô mang một vẻ đẹp của người phụ nữ quý phái. 

khoa than tap the

Ly mở cửa cho Thanh, đưa tay vuốt vuốt mặt như đang còn buồn ngủ, coi như mọi chuyện vừa mới xảy ra không hề biết chút gì. Thanh cũng không để ý cho lắm, chui vào nhà tắm rửa, tắt đèn rồi leo lên ôm Ly ngủ.
Trời mùa hè, nóng bức. Cái cảnh 2 đứa con gái nằm ôm nhau, 1 đứa thì mặc bộ quần áo ngủ mát rượi nằm mơ màng, 1 đứa thì chỉ mặc mỗi bộ đồ lót. Cứ nằm ôm nhau ngủ.

Nóng, Ly gạt cái tay của Thanh ra rồi than thở bằng cái giọng ngái ngủ
“nóng lắm mày!!”
Thanh chẳng nói gì, chỉ khúc khích cười.
Ly biết chuyện vừa xảy ra, nhưng vờ như không biết, hỏi “mày cười như thế, sao tao ngủ được?”.
Thanh vẫn cười, rồi lay lay Ly mà thủ thỉ.
“hôm nay vui lắm nhá. Có ông khách vào ăn rồi… bla bla… và.. blah blah…”
Mấy cái chuyện vặt thường xảy ra tại quán, Ly nghe nhiều thành quen riết nên cũng chả buồn chú ý nữa. Chủ yếu xoay quanh vấn đề “đứa này nạnh đứa khác vì được khách boa tiền”, rồi thì “thằng này thằng nọ đẹp trai vãi”, bà cô, hay ông cậu nào đó cù đỉn… đủ mọi thứ xảy ra đều được khái quát hóa qua giọng kể của Thanh.
“tao nhớ người yêu quá đi mày à! Còn hơn tuần nữa là lão về rồi. ui ui….” – Thanh lí lắc rồi ôm chầm lấy Ly, dụi đầu hẳn vào bầu ngực thả rông đằng sau chiếc áo ngủ.
“này này, tao không phải người yêu mày đâu nhá! Xê ra, nóng chết đi được!” – Ly càu nhàu. Không phải là Ly không cho Thanh ôm ngủ, mà cái cảm giác lão Luân lúc nãy hôn lên khắp người Thanh, áo ngoài của Thanh, ngay vị trí bầu ngực thấm đầy nước miếng của đàn ông… làm cho Ly không chịu được.
Nhưng Thanh kì kèo rồi cứ ôm riết lấy Ly, làm Ly chịu cứng, cũng phải để cho Thanh ôm rồi nằm ngủ, hôm kia phải đi đón em rồi.

Một ngày lặng lẽ trôi qua, nóng bức và mệt mỏi. Ly vẫn ở nhà, chăm chỉ ôn luyện tiếng Anh. Chiếc máy tính của Thanh được Ly trưng dụng trong những buổi Thanh vắng nhà. Mà có khi kể cả có nhà thì Ly cũng dùng nó để tra thông tin và ôn luyện. Thanh thi thoảng chỉ lấy máy, chat chit và xem phim, lướt web lung tung mà thôi.
Thằng Hùng sau mấy ngày lân la tìm kiếm thì cuối cùng cũng tìm được phòng trọ cho mình. Nó trọ tại tầng 4 của một xóm trọ bên Phạm Văn Đồng, cũng khá đẹp. Mỗi tầng có 4 phòng trọ được phân bố theo cấu trúc… khá lạ.
Đi dọc theo cầu thang, lên mỗi tầng là 1 cái cửa sổ bằng kính nhỏ xíu ở ngay dưới chân. Đó là chỗ “thông hơi của dọc phòng gần cầu thang. Cuối bậc cầu thang là 1 cái hành lang ngăn cách giữa 2 dãy phòng, một ban công nhỏ và cửa ra vào của phòng đối diện.
Mô tả lại theo như hình vẽ sau. Tuy độ dài vẽ trong hình không giống với thực tế, nhưng mà về cơ bản là nó giống hệt, diện tích của mỗi phòng là như nhau. Nhưng trong hình vẽ lại… không giống nhau về diện tích cho lắm. Các bác tưởng tượng nha.

 

Hùng ở phòng số 4, tuy tầng trên cùng hơi nóng 1 chút, nhưng bù lại là tự do thoải mái. Cũng một phần bởi Hùng không muốn cái cảnh ở trong phòng mà cứ hết người này đi qua rồi đi lại mà nhìn, cho nên mới chọn phòng này.
Phòng 2 và 3 có người ở rồi. Phòng 1 thì ngay chỗ ban công, buổi đêm ai cũng ra đó ngồi cho nên không có tí riêng tư nào cho mình hết. Như vậy chỉ còn phòng 4 trống nữa thôi, Hùng thích phòng này nhất. 
Đến buổi tối thì cả xóm trọ tập trung ngoài hành lang và ban công rồi cho nên gió lùa thẳng vào, mát rượi.

Thuê xong phòng, Hùng hớn hở kéo Hải ra chợ mua đồ về nấu ăn, nhưng mà bạn của Hải kêu đi game, thế là để Hùng thất thểu bước về. Nấu ăn xong, một mình ngồi giữa mâm cơm… 3 món, Hùng chẳng muốn động đũa tí nào cả. Phần thì vì ăn một mình chán, phần thì do nấu xong, mùi mỡ bốc lên làm Hùng ngán không muốn ăn.
Tình cờ, Ly đi qua phòng cuối chơi, thấy hắn ngồi 1 mình liền ló đầu vào hỏi 1 câu: “Hải đi đâu rồi cu?”. Làm hắn đớ luôn cả người ra.
Tính hắn thì hiền, mà có khi nào bị gọi là “cu” đâu? Ở trường bạn hắn toàn gọi tên hắn, có khi rành thân mật. Ở nhà thì mama toàn gọi là “cún yêu” hoặc “cưng” đôi khi làm hắn phát sốt. Giờ tự nhiên lôi đâu ra một bà chị chơi nó 1 vố “cu”, ức không tả được. Nhưng nó cố đè nén cái cục tức lại, cúi gằm mặt cầm lấy bát cơm mà ấm ức.
“anh Hải đi chơi với bạn, để em ở nhà 1 mình thôi chị!”
“Ăn một mình à? Ngon thế? Mấy món này toàn em nấu thôi à?” – Ly ngơ ngác.
“Dạ! Chị ăn cơm chưa ạ?” – hắn bắt đầu ngước mắt lên nhìn Ly đang đứng ở cửa rồi hỏi.
“à, tại hôm nay Thanh qua nhà bạn cho nên chị không nấu cơm. Chắc xíu nữa rồi kiếm cái gì lót bụng đỡ thôi!”.
“Vậy chị vào ăn với em cho vui. Dù sao em cũng nấu nhiều, mà ăn thì chưa chắc đã hết!” – Nó mở lời sau khi đã nhìn kỹ Ly vài lần, cười tít mắt.
“ờ, đó là em nói đó nha!” – Ly chần chờ 1 chút rồi cũng… đi vào nhà ngồi ăn với hắn luôn.
Ly mặc cái quần vài ngắn cũn cỡn tới tận háng, khoe trọn cả đôi chân thon dài và trắng nõn nà. 

khoa than tap the

Xem khoa than tap the hay nhat 2014

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........