Lam tinh voi thu vat

Trong tích tắc em đã lỡ nhìn thấy cảnh tượng chị L không mảnh vải che thân. Chỉ tích tắc thôi. Em vội đóng sầm cửa lại, xin lỗi luôn mồm rồi đi lên quán. Lúc này em hoàn toàn hoang mang, chẳng còn biết trời trăng gì nữa, hình ảnh đó cứ nhấp nháy liên tục trong đầu em. Em ngồi vào bàn, bật laptop lên mà chẳng biết làm gì, cứ vào Chrome rồi lại thoát ra. Thực sự lúc này đây, em không còn mặt mũi nào nhìn chị L được nữa, suy nghĩ về việc nghỉ việc thoáng qua trong đầu em, nhưng rồi cũng cho qua. Cảm giác lúc này lạ lắm, vừa sợ, vừa lo, vừa bồi hồi mà lại vừa thích, tim cứ đập thình thịch. Em còn không dám nhìn về hướng nhà vệ sinh, sợ phải thấy chỉ. Em quay lại liếc về hướng toilet thì chị L đã lù lù bước về hướng em từ lúc nào, có lẽ tiếng nhạc đã át đi tiếng bước chân của chỉ, khiến em không lường trước được. Tim em như ngưng đi một nhịp, em quay lại, giả bộ chăm chú vào laptop. Em thật sự không dám quay mặt lại hướng quầy cũng như không tài nào nhấc chân ra khỏi ghế được, tay em bắt đầu đổ mồ hôi, lạnh ngắt. 
Lúc này thì có khách vào quán, là bổn phận của mình, em lấy hết can đảm đứng dậy quay lại phia quầy lấy menu cho khách, em liếc thoáng qua chỗ chị L hay ngồi thì thấy chỉ đang ghi sổ sách, vẻ mặt như chưa có gì xảy ra cả. Em tới bàn khách đưa menu rồi vào gọi con Lacoste làm thức uống cho khách, nó chả nói năng gì, cứ lầm lầm lì lì mà làm. Thật ra thì con Lacoste này không đến nỗi xấu như con cá sấu, chỉ là cách ăn mặc, cách cột tóc với cặp mắt kính nên nhìn nó giống như một con Nerd vậy, theo em nghĩ nếu nó cắt tóc giống chị L, mặc áo ôm vào một tý, tháo cặp mắt kính già nua ấy đi thì có lẽ cũng xinh phết. Đoạn rồi nó làm xong thức uống rồi em bưng lên cho khách, em lại một lần nước liếc trộm chị L, chỉ vẫn chăm chú vào đống sổ sách đó. Em cứ nhìn mãi mà không đi ý xung quanh, vấp cái chân ghế, đổ nguyên ly sinh tố xuống sàn cái xoảng. Khách giật cả mình, em thì cuống cuồng cúi xuống nhặt các mảnh vỡ lên khay mà luôn miệng xin lỗi khách. Nhặt xong miểng chai thì em quay vào đinh lấy cây lau nhà, vừa quay lại thì chị L đã đứng ngay sau lưng em, trên tay cầm đồ lau nhà. Em nhìn vào mắt chỉ được nửa giây thì cúi mặt xuống nhìn không định hướng.
-Lần sao cẩn thận nha em…!
Rồi đưa cây lau nhà cho em. Em cứ lau lấy lau để như máy móc, trong đầu lúc này suy nghĩ lung tung lên cả. 

đã 07:15 PM, trong quán có khoảng 4, 5 khách gì đấy, và họ đã có thức uống rồi, cũng không có khách nào vô thêm, thời gian nhàn rỗi lại đến. Trên cái quầy dài, chị L ngồi ở đầu bên trái, em thì ngồi gần giữa giữa, hơi dịch sang bên phải, nơi làm việc của con Lacoste, nó đang bấm điện thoại. Chị L đang nói chuyện điện thoại với ai đó, em thì cũng bình tĩnh được phần nào, thường thì hay ngồi gần bên quầy chị L, nhưng hôm nay em chả dám ngồi đấy nữa, ngồi sang bên phải gần chỗ con Lacoste, ngồi gần nó cả cũng lâu rồi mà chả nói chuyện gì thấy cũng kỳ kỳ, em liền bắt chuyện:
-Ủa bạn tên gì vậy ha?
Nó ngước lên nhìn em
-B.N
Lần đầu tiên em nghe được giọng nó, giọng miền nam, giọng cũng dễ thương. Em hỏi tiếp:
-Ùm……Bạn mấy tuổi ta?
-M…Mười bảy.
Nghe xong cũng không bất ngờ gì, nhìn nó cũng đoán chừng 17, 18 tuổi là cùng. Mà con này nó nói chuyện với em mà cứ cúi mặt xuống, lâu lâu lại ngẩng lên, cứ như nó sợ em ăn thịt nó vậy. nói thì lí nhí trong miệng. Im lặng một hồi em nói vui với nó:
-Sao em không cắt tóc kiểu khác đi, anh nghĩ em cắt mấy kiểu hàn quốc hợp lắm đó.
Nó chẳng nói gì cả, nghe xong cấu đó nó cứ dúi mặt vào cái điện thoại bấm bấm. thiệt chả hiểu nổi. Hình như em đụng chạm gì tới nó rồi thì phải, nhiều khi nó nghỉ em chê tóc nó xấu. Thôi kệ mẹ nó, em chả them nói chuyện nữa. Ngồi một hồi thì gần 08:00 PM, nó thu xếp đồ chuẩn bị đi về, con này chắc cũng làm 2 ca giống em mà ca tối nó làm tới 8h thôi, chắc thân con gái không dám về khuya một mình.

Đây là thời điểm em sợ nhất, em mong càng nhiều khách vào càng tốt, chứ để em một mình với chị L ở đây chắc em có nước độn thổ mất. Khách khứa lần lượt ra về, rồi người cuối cùng cũng đi ra, chả có ma mới nào vào nữa. Và bây giờ…trong quán, chỉ còn mình em và chị L…Em cảm thấy không khí nặng nề vô cùng, dường như không thở nổi, em ngồi chơi laptop, vào mấy trang báo kéo lên kéo xuống mãi, mồ hồ tay cứ tuôn ra. Em lại nhớ đến cảnh tượng khỏa thân của chị L, tuy chỉ thấy trong tích tắc thôi nhưng cứ ám ảnh em mãi. Thực sự lúc này cũng có hơi rạo rực trong người đó, dường như chị L cũng xấu hổ nên cứ lôi giấy tờ ra mà soạn đi soạn lại, chả nhìn lấy em một cái. Rồi cũng lác đác vài ba khách tới uống, chị L pha, em bưng ra cho khách, chả ai nói ai câu nào. 
Rồi cũng tới giờ về, em dọn bàn ghế, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, xong xuôi hết rồi cùng chị L ra ngoài. Chị L khóa cửa, em thì chằng muốn nán lại chút nào, nổ máy về trước, chẳng dám mở miệng chào chị một câu.

Về tới nhà, em tắm rửa rồi vào phòng nằm phịch xuống mà ngủ luôn, một ngày quá căng thẳng.

Hôm sau đi làm, vừa bước vào cửa, nhìn vào quầy. Em ngớ người ra như trời trồng, con Lacoste đã cắt tóc hàn quốc, nhìn cute vãi ra các thím ạ…

lam tinh voi thu vat

Sau giây phút bàng hoàng, Ly đứng im như tượng luôn.
“Em làm anh..đến chết .. chết mệt mất thôi. Hừ… “ – giọng Luân thì thào.
“Đền cái tội hôm trước dám cởi quần của em đấy, hihi…” – Thanh khúc khích.
“hôm sau mà sờ thêm chút nữa… chắc là phải ôm ấp em đến cả ngày ấy chứ nhỉ?” – Luân bông đùa.
“Nỡm, làm gì có chuyện dễ thế chứ!” – Thanh nũng nịu. – “nhưng nếu mà thêm được lần nữa thì biết đâu sẽ suy nghĩ lại, nhỉ?”
“Nằm đây nhá, em đi tắm cái đã!” – nói rồi Ly nghe thấy tiếng lục đục trong nhà, tiếng cửa nhà tắm kéo cái “soạt” và tiếng nước róc rách.
“phù… chắc là đến lúc mình đi luôn rồi đây!” – Ly lẩm bẩm, xong rồi định bụng đứng thêm lúc nữa cho bình tĩnh rồi đi.
“Soạt…” tiếng cửa phòng tắm lại được kéo ra.
“nè, ai cho….” – tiếng Thanh hơi hoảng. Sau đó – “ưm… ư….”
Tiếng nước vẫn chảy, tiếng rên hừ hự vẫn vang lên, không phải nghe ở cửa sổ nữa mà nó thoát ra từ chỗ ô cửa thông hơi nơi nhà tắm, những tiếng rên tuy nhỏ nhưng mà khiến cho cả người Ly rạo rực hết lên.
Ly tò mò, không biết Thanh lấy đâu ra sức mà vừa mới chơi nhau trên giường xong rồi lại kéo vào nhà tắm mà tiếp tục những màn tục tĩu như Ly vừa mới nghe. Vì thế, Ly ghé mắt vào khe giữa của 2 tấm cửa sổ bằng gỗ trước mắt, nhìn vào trong nhà.
Mọi thứ vẫn như bình thường, đèn bàn được bật để lấy ánh sáng trong nhà thay cho đèn tuýp, làm cho căn nhà cứ vàng vọt, tối tăm hẳn lên. Dưới nền nhà, quần áo của hai người vứt tứ tung mỗi nơi 1 chiếc.
Phải đến gần 20 phút sau, Ly mới thấy 2 người đi ra từ phòng tắm. Luân cứ vòng tay qua bóp lấy vú của Thanh không cho bước đi quá nhanh, mà mỗi lần Thanh bước đi là y như rằng lại bị kéo về, con cu dính sát hẳn vào mông Thanh. Và 2 người trong tình trạng lõa lồ vẫn dính chặt vào nhau.
Ưỡn người ra trước, ngửa mặt ra sau hôn đánh chụt vào môi của Luân, Thanh đẩy hắn ra, nở nụ cười khiêu khích rồi cúi người thu dọn đống quần áo đang quăng bừa bãi giữa nhà.
Luân đi theo 1 bên, cứ đưa 1 tay ra mà bóp lấy bóp để mông của Thanh, không tha. Thanh cứ để mặc kệ cho bóp, còn khi cầm lấy quần hay đồ của Luân thì lại đưa cho Luân cầm.
“Thôi nào, lại giường nằm đi! Để em thay quần áo!” – Thanh nũng nịu.
Thế là Luân cứ tồng ngồng đi lại giường, sát ngay trước mắt của Ly. May mà có mấy chậu cây dựng sát cửa sổ, um tùm cho nên Ly mới cố gắng hé mắt vào xem, chứ không thì bỏ đi từ lâu rồi.
Thanh mở cánh cửa tủ, lấy cái váy vải thường mặc ở nhà ra. Mặc thêm cái áo phông trắng khoét cổ sâu rồi đi lại bàn, mở máy tính ngồi nghịch. Bên này, Luân đang nằm, cầm lấy điện thoại và… cũng nghịch lung tung.(không biết nghịch cái gì!)
Được 1 lúc, nghịch chán chê thì Luân cầm điện thoại đi đến đằng sau Thanh. Đặt cái Iphone sang một bên, cắm vào dock, hướng camera về hướng 2 người rồi ôm lấy Thanh từ đằng sau.

2 tay Luân luồn ra trước, sâu trong cổ áo của Thanh rồi ôm trọn lấy 2 quả bưởi căng tròn đang lấp ló sau cái áo cổ tròn khoét trễ. Thanh giật thót mình, nhưng không vùng vẫy được gì, bởi 2 tay Luân đang đè lấy vai của Thanh, còn đôi môi thì đang lần mò từ trên tóc xuống đến má, rồi lưỡi Luân chui tọt vào trong môi Thanh với sự hưởng ứng của Thanh.

 

“Thôi nào, để em nghịch chút đã!” – Thanh chống chế.
“Nghịch của anh đây này!” – Luân nói rồi đưa tay nắm lấy tay Thanh, đưa dần ra sau mà nắm lại cậu nhỏ đang nóng hổi và cương cứng.
Bị khóa tay, khóa môi. Thanh cứ ú ớ trong miệng, nhưng rồi nhanh chóng ưỡn ngực, hưởng ứng màn quyến rũ của Luân luôn.
“máy gì đây anh?” – Thanh mặc kệ cho Luân đang hôn hít khắp cổ, 2 khuỷu tay kéo 2 bên làm cái áo như muốn rách ra, còn đôi bàn tay thì vày vò cặp tuyết lê một cách mạnh mẽ. Thanh có mặc áo lót đâu, cho nên Luân cứ thả cửa mà thưởng thức sự mềm mại của 2 bầu vú con gái của Thanh.
“Iphone, mới mua tuần trước! ừm… “ – Luân tựa cằm trên vai Thanh rồi nói, trong khi đôi tay vẫn không ngừng bóp vú Thanh, như đang nhào nắn bột để làm bánh vậy. Càng bóp lại càng thấy to, càng bóp càng sướng. càng cảm thấy mềm mại.
“Ngộ ha!”
“Đang quay phim đấy!” – Luân ranh mãnh.
“Ứ chịu đâu!”.
“Thôi nào, ngồi yên để quay. Sau về làm kỷ niệm!”.
“Chụt…”
Khỏi cần Luân nỏi thêm câu nào, Thanh ưỡn người ra sau hôn lấy hôn để đôi môi của Luân, ngực ưỡn lên khoe cặp tuyết lê đang nằm gọn trong tay Luân. Quả thực khi nhìn một bên, ngực Thanh nặng trĩu, khá to, người cong hẳn lên khi ưỡn người cho Luân bóp và hôn hít.
Luân rút tay ra, xoay ghế ngang lại, đối diện hẳn với cái Iphone rồi cúi xuống hôn lên môi, lên cổ của Thanh. Lúc này cô tựa lưng, ưỡn người hẳn lên như muốn ghì chặt đầu Luân vào ngực mình, chân giơ lên kẹp lấy hông của Luân, tay nắm lấy tóc của hắn mà xoa cho thỏa sự thống khoái lúc này. Còn Luân, hắn đưa một tay bóp vú qua lớp áo mỏng, một tay luồn vào giữa háng của Thanh mà ngoáy, mà móc cho đến khi Thanh ú ớ rên lên và bắt đầu tuôn nước ra thấm đẫm mấy ngón tay của hắn.
Dừng lại, hắn nhanh chóng đưa tay cởi lấy cái quần lót của Thanh ra, đưa lên ngửi ngửi rồi thì thầm. “giờ làm em chết luôn nhé!”.
Thanh chỉ ậm ừ trong miệng và gật gù. Bất ngờ Luân vo cái quần lót lại rồi giắt thẳng vào trong mồm, nói Thanh ngậm lấy. Thanh ú ớ không nói được câu nào thì Luân đã ngồi thụp xuống, đưa miệng chiếm lĩnh lấy khu tam giác huyền bí kia.

lam tinh voi thu vat

lam tinh voi thu vat la gi ?

- Mẹ tụi bây, làm gì ồn quá vậy, làm tao ngũ không được !
Nhìn xuống thấy bàn tay thằng Trí vẩn nằm trong áo con Út, thằng Tâm phì cười :
- À thì ra hai đứa bây đang làm chuyện bậy bạ ! chết tụi mầy.
Hai đứa trẻ lúc đó mới hoãng hồn, thằng Trí ngồi dậy năn nỉ :
- Thôi mà anh Hai, anh đừng mét ba mẹ nghe.
Thằng Tâm dọa tới :
- Tao sẻ mét cho mầy bị đánh đòn chết luôn, còn con Út thì cho mầy nghỉ việc về quê !
Con Út tái mét mặt mầy :
- Tui xin anh Tâm, đừng làm vậy chết tui.
Thằng Tâm nheo mắt nhìn hai đứa :
- Thôi để tao tính lại, nhưng bây giờ tụi mầy phải làm theo ý tao. Tụi mầy diển lại giống như hồi nẩy, cho tao xem, rồi tao sẻ tính …
Cực chẳng đả thằng Trí và con Út phải nghe theo. Con Út nằm lại trên sàn gạch trong khi thằng Trí thì từ trên giường thò tay xuống vuốt ve ngực của con bé, con Út ngượng chín người vì đây là lần đầu tiên có người thứ ba nhìn nó được bóp vú. Thằng Tâm nằm sấp trên giường nhìn.

lam tinh voi thu vat

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”

lam tinh voi thu vat

Xem lam tinh voi thu vat hay nhat 2014

Hoa nhìn tôi: – Sao lại không có, anh có tin ở ngay Hà Nội này cũng có không, mà không phải là kiểu chơi bời trác táng của bọn chíp hôi lắc liếc mà anh đọc trên báo đâu, vợ chồng đàng hoàng thực sự. Thấy tôi không tin, Hoa bảo: – em thề mà, em biết rõ một hội như vậy mà, giả sử có thì anh có dám tham gia không, mọi cái đảm bảo an toàn, bí mật tuyệt đối. Tôi nhìn Hoa ngạc nhiên: – sao em lại biết, hay là…vợ chồng em có tham gia đấy. Hoa vuốt tóc nhìn tôi ỡm ờ rồi khẽ gật đầu. Tôi vẫn ngạc nhiên: – thật á, em nói thật hay nói đùa đấy. Hoa cười: – em nói thật đấy, nói dối anh làm gì, thực ra cũng chẳng to tát gì, mấy đứa bạn thân của em với nhau ấy mà, chứ đâu dám làm to tát gì, toàn là biết nhau từ lâu rồi chứ chẳng có ai lạ cả, vui là chính, với lại như thế cũng đỡ cho vợ chồng khỏi lâm vào cảnh bồ bịch lén lút, thôi thì cứ công khai sòng phẳng với nhau như vậy còn hơn. Tôi gật gù: – ừ hay nhỉ, anh cũng không dám nghĩ ngay ở Hà nội mà lại có hình thức như vậy. Hoa nhìn tôi chăm chú hỏi: – thế anh có muốn tham gia không, em hỏi hoàn toàn nghiêm túc đấy, anh cũng đi tây về như bọn em rồi nên suy nghĩ cũng thoáng và lại là bạn thân với vợ chồng em nên em mới dám hỏi như thế. Tôi ngập ngừng: – kể ra anh thấy cũng hay hay….nhưng mà chỉ sợ Lan nhà anh không chịu đâu, vợ anh nó cũng sống bên đó gần 5 năm như anh, nhưng anh sợ vợ anh suy nghĩ không như anh. Hoa cười tủm tỉm vẻ bí mật định nói gì đó nhưng lại ngừng lại và bảo tôi: – rồi…để em nói cụ thể với anh hội của bọn em như thế nào đã nhé, cho anh yên tâm, anh biết mấy người lần trước anh gặp vợ chồng em đi ăn trên Hồ Tây hôm trưa chủ nhật cách đây mấy tuần không. Tôi à ra bảo nhớ rồi, hôm đó vợ chồng tôi dẫn mấy người bạn lên quán trên Hồ Tây ăn thì bắt gặp vợ chồng Hoa đang ngồi cũng nhóm với 4 người nữa cũng khá trẻ, có vẻ là hai cặp vợ chồng, trông rất lịch sự đứng đắn, bọn tôi có lại bàn bắt tay làm quen.

[X] Close.