Lau xanh.uù

Tôi xuống lầu uể oải bước vào trong bếp. Trên bàn ăn Hùng đề lại một cái bao thư và vài dòng chữ trên miếng giấy nhỏ Post-it màu vàng “Mẹ ơi, đây là hình con đã in ra đề mẹ gởi cho người ta. Con phải đi học. Con thương mẹ nhiều.”
Ngồi ôm đầu trong tay tôi không biết phải quyết định thế nào. Tôi phải làm sao đây? Ý nghĩ nếu tôi gởi cái hình này cho người ta lở mà người ta chụp lại phổ biến trên mạng thì sao? Tuy họ không có bản gốc nhưng cái gì cũng có thể xảy ra. Tôi thẩn thờ mở bao thư ra. Nhìn thoáng qua mấy bức hình tôi giật bắn người. Trời ơi … có thể nào thế này? Hình khá rõ. Trong đó hai người ngồi trên giường từ lúc bắt đầu cho đến lúc hôn nhau rồi đứng dậy. Rỏ là 2 người tình nhân chứ không là 2 mẹ con trong sự say mê hôn hít cuồng nhiệt thế kia. Chỉ có lúc nó bẽn lẽn chờ đợi cho đến lúc cuối đặt đầu lên vai tôi là thấy chúng tôi là 2 mẹ con thật sự mà thôi. Tôi không biết lúc nó chọn lựa và in các tấm hình này nó nghĩ thế nào. Riêng tôi, mặc cảm phạm tội lớn hơn bao giờ hết. Cơn buồn nôn lại đến khiến tôi muốn nôn ra … may mà mình chưa có ăn sáng.
Tôi đem cái laptop ra. Có email của người đàn ông đến. Ông ta tỏ vẻ rất hứng thú và vô cùng nôn nóng. Ông ta dùng chữ “we” tức là chúng tôi nên tôi đoán là 2 vợ chồng. Tôi lắc đầu không hiểu nổi. Tại sao có những kẻ đầu óc bệnh hoạn thế này .. mà họ có tiền nhiều để đốt thế không biết? Ông ta giải thích rất cặn kẻ cách dùng Paypal đề nhận tiền làm sao, rồi hối thúc tôi làm 1 cái account để nhận tiền cho mau. Tuy không muốn làm Paypal vì nó đòi hỏi tất cả chi tiết về cá nhân như địa chỉ, điện thoại, credit, vv nhưng vì quá cần tiền gấp nên tôi phải làm thôi. Chỉ tốn chừng 5 phút đánh máy là xong và tôi ngồi chờ Palpal chấp thuận.
Bên ngoài trời trở lạnh. Cái lạnh dể chịu của Bắc CA không quá gắt gao như miền đông hay ướt đẩm trên phía cực Bắc nước Mỹ. Không khí ờ đây đúng là thiên đàng, thật sạch, không quá lạnh và không quá nóng nên cây cối xanh tươi hoa đủ màu khoe sắc. Sau vườn những nụ hoa cúc vàng và anh đào bắt đầu hé nở. Những cây này do chồng tôi trồng lúc mới mua căn nhà mười mấy năm trước. Chúng nó bây giờ lớn nhanh nhưng tràn sức sống không như tôi bây giờ mệt mỏi cảm thấy mình già đi. Những con chim nhỏ humingbird loay hoay thật nhanh trên vài bông hoa rực rở nhất rồi vút đi như những mũi tên. Tôi cảm thấy cô đơn và thèm một vòng tay đàn ông khỏe mạnh. Khi chỉ 1 mình trong nhà những lúc này là lúc thấy mình lẻ loi nhất. Tôi bổng nhớ cái cảm giác hôn con ngày hôm qua. Rùng mình vì biết mình thật sự thích nó. Tôi lắc đầu mấy cái để dẹp ý nghĩ đó, đứng dậy sửa soạn đi tắm cho 1 ngày mới. Sáng nào tôi cũng vào Gym tập thể dục nhưng membership đã hết hạn 2 tháng nay. Có lẽ tôi phải chạy bộ ngoài công viên vậy. 

lau xanh.uù

“AAAAA” Tóc Dài kêu giật lên. Bác thợ săn chẳng thèm quan tâm. Miệng bác ngậm trọn cái mồng dốc mà mút chùn chụt. Thành thật mà nói rằng, từ lúc cha sanh mẹ đẻ đến giờ, Tóc Dài chưa bao giờ cảm thấy sướng như vậy, vì thế tiếng rên của Tóc Dài mỗi lúc một to và gấp gáp hơn. Bàn tay nàng rạo rực vuốt ve tấm lưng trần mạnh mẽ của bác. Hứng khởi, Bác thợ săn nhanh chóng tuột quần mình xuống. Tóc Dài chồm lên cởi phụ bác cho lẹ. Giờ thì cả hai bác cháu đều trần truồng. Cặc của bác thợ săn đã cương lên từ lâu. Tóc Dài cảm thấy rất rõ ràng con cặc to bự của bác đang đè lên cái mu của mình. Tiếp tục, Bác thợ săn kéo lê cái con cặc ngược lên trên. Bác cầm con cặc cạ cạ lên hai vú Tóc Dài. Tóc Dài nằm yên mỉm cười chiêm ngưỡng. Đây là lần đầu tiên Tóc Dài được tận mắt nhìn thấy cái vật mà bao đứa trai làng vẫn giấu kĩ trong quần.

lau xanh.uù

lau xanh.uù la gi ?

Buông hẳn ra, em dựa vào tường, hàng ngũ xốc xếch rũ rượi, vuốt tóc em, em sắp xếp lại đội ngũ, đến cái áo con thì mình giữ lại, lại luồn tay vào… căng đầy. Em tựa vào vai... Nóng, mệt mà cũng chỉ đến thế thôi, những người đã có gấu như mình, đôi khi thỏa mãn phụ nữ còn quan trọng hơn. Với lại trong hoàn cảnh này không thể hơn được nữa… Em sắp xếp lại đội ngũ, mình nhòm ra ngoài quan sát tình hình, em kéo vào quệt mồ hôi vào má, thêm 1 nụ hôn dài em mới chịu buông ra.
Chiều dượng với thằng nhóc đi sớm, em nấn ná ở nhà, lúc mình sang cô út với em đang sắp đồ, em và mình đều tỉnh như không. Em đòi ở nhà tối mới đi, cô út không chịu sợ tối lên muộn nguy hiểm. Không nấn ná thêm được, mặt em phụng phịu muốn khóc, dắt xe ra sân, như nhớ ra chuyện j em bỏ ba lô, nắm tay lôi về nhà mình:
- Em chỉ anh cái máy này anh nhớ lấy cho em nha.
Đến cửa, thấy cô út không đi theo, lôi tuột mình vào gian trong, ghì cứng mình mà ngấu nghiến… Mãi mới buông được em ra… Khi ra cổng rồi lừa lúc cô út không chú ý em lườm mình rồi ra dấu “Call Me”, nổ máy xe đi rồi em còn ngoái lại: 
- Nhớ đấy.
Em đi rồi, cảm giác lâng lâng bay vù theo em mất. Đi về bên nhà ku em, có kế trong đầu rồi, lòng vui phơi phới. Đêm nay còn ta với nồng nàn.
Đi tắm mới thấy chym mình tức tức, vật vã với em buổi trưa mà có gì đâu, phần do hoàn cảnh, phần sợ em vẫn còn tem, nhỡ em còn tem thật thì chết mịa, em mà còn tem lúc ấy teo chym là cái chắc, mình vốn dị ứng với tem… teo chym nhục mặt cỡ nào, em đôi mươi hừng hực như thế mà anh lại teo chym…em nghĩ anh không bóng kín thì cũng liệt dương. Trai đất Cảng mà nhục thế thì còn vác mặt đi đâu được nữa.
Chắc các bác đều cho rằng em nó thế mà còn tem thì chuyện lạ, nhưng em có kinh nghiệm chuyện tem phiếu thế này. Tháng 6 em về Bắc, mấy ông anh chơi cũ ở nhà, mở massage, thuê luôn cái nhà nghỉ liền kề. Massage xong ai xếp được kèo với em nào thì qua đó mà chén. Chỗ anh em nên em qua đó không mất tiền vé, chỉ mất tiền bo, xếp được kèo thì thêm tiền kèo, Có mấy em mới đến làm, tất nhiên gái Miền Tây. Có 1 em khá ngon lại chịu khó, hand job, blow job rất ok nhưng sang kia nhất định không chịu. Dẻo mỏ như em cũng không ăn thua, em nói em còn tem !!!! Đến tai mấy ông anh, mấy ông chửi em ấy có mà tem đít, em ấy cự lại:
- Các ông dẫn tôi đi khám nếu tôi còn thì sao?
- ………………………
Sau đó các ông dẫn em ấy đi khám với điều kiện, nếu em còn thật phải bán giúp em ấy mà không được cắt tiền sâu. Cuối cùng em ấy có 15 củ gửi về nhà. Cuộc sống nhiều chuyện không biết thế nào mà lần đâu các bác ạ. 
Cơm xong kệ ku em trong thằng nhỏ, tót luôn sang cô út, chiều muộn cô lại thả rông… cô ngồi trong giường mình ngoài ghế, tào lao bí đao, thỉnh thoảng đưa cô vào thế, cô cười nghiêng ngả lại cúi xuống… chỉ khổ cái thân mình. Lúc lên đèn mình đứng dậy về bên nhà:
- Cô út, ở đây ăn cơm sớm quá, con hay thức khuya đêm nào cũng đói, về bên kia lấy nước thì ngại, có gì tối con qua cô lấy nước pha mỳ nhé.
- Đừng qua muộn quá, có gì đi cửa sau, sục sạo qua sân trước ông cố không ngủ được lại la.
Thế là xong, kèo gài rồi, đợi giờ nữa thôi, lại còn cửa sau cho yên tĩnh nữa… hơn cả mong đợi.
Dưới này ăn cơm sớm lắm, 4 – 5h đã ăn chiều, 8h là đi ngủ, mình hay lọ mọ đêm, đói thật. Mọi hôm vẫn thủ sẵn phích nước, hôm nay mang về nhà bên kia rồi. Ông cố bên cạnh mới đi viện về, già khó tính, khó ngủ không qua ban đêm thì đúng rồi. Nhà dì 3 nữa mới đến nhà cô út, nhưng dì còn chồng con đêm hôm làm phiền không phải đạo tí nào… sang cô út là đúng nhất!!!
Về nhà, ku em cũng sang, lại khép cửa lôi điếu cày ra bắn 2 bi rồi nằm nghe dj kệ mịa nó làm gì thì làm. Lên nhạc cũng căng phết, du dương đến 9h mới tỉnh, thằng em vẫn ngồi chúi vào lap, bỏ mịa… mình đằng hắng:
- Chưa về bú tí đi à?
- Không, mấy hôm để anh 1 mình, sợ anh buồn, hôm nay em ở bên này…
Phắc ma dờ nhà nó, tiên sư nhà nó, @£%` nhà nó… nổ đom đóm, lọ mọ dậy bla bla với nó mà teo chym… thương cô út bên kia đợi cửa… Đành phải nghiến chym vậy, ku em nó thương mình thật lòng, giờ sồn sồn đuổi nó về… hại nhiều hơn lợi, có nảy sinh gì thì ăn cám. Đang bla thì có tin nhắn, chết mịa, của em rồi, hồi chiều mới nhắc nhớ “Call Me”, mải mốt tính kế mà quên mất, lại trách mình đây. Y như mình dự, vội vàng call lập tức, biến ra ngoài cho ku em không để ý, lại phải uốn 3 tấc lưỡi vỗ về em nó 1 hồi mới xong. Vào nhà nhắn tin đi tin lại, thấy lòng lại nâng nâng như thủa nào. Có trò này hồi teen cũng được, già mịa nó rồi. Loanh quanh với em đến 12h, thằng em nằm cạnh ngáy nhè nhẹ… nóng trong người quá… định liều 1 phen… nghĩ đi nghĩ lại hoàn toàn không ổn, nhỡ có chuyện gì cái “bùi” lại làm khổ cái thân. Quay sang thằng em rủa thầm:
- Phắc ma dờ, cút mịa mày về đi…

lau xanh.uù

Tôi và Hoa ởi quần áo nhau ra. Tôi để Hoa nằm trên giường và ra mở hé cánh cửa phòng. Tôi quay vào và ho Hoa nằm quay mặt vào trong còn tôi thì có thể nhìn được ra ngoài. Tôi hôn khắp mặt mũi và xuống ngực Nàng. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng động ở cửa phòng. Tôi hồi hộp xem Vân có đẩy cửa vào không nhưng không thấy gì. Tôi sợ Vân đi ra ngoài thì kế hoạch của tôi hỏng hết. Nhưng đọt nhỉên tôi lại nhìn thấy ở cửa phòng hắt bong của Vân. Có lẽ Vân cũng không biết tôi phát hiện ra nên vẫn đứng ở ngoài đó. Tôi cười thầm vì con nhỏ đứng ngoài xem rồi thì chịu thế nào đượ. Con gái mới lớn mà thấy cảnh địt nhau thì kiểu gì chẳng muốn được ai địt. Mà người đó là ai khác ngoài tôi.
Có Vân ở ngoài cửa phòng theo dõi làm tôi càng phải địt cho Hoa thật sướng có như vậy Con Vân mới thấy thích địt chứ. Tôi nghĩ hôm nay phải làm cho HOa chưa bao giờ sướng như hôm nay.

lau xanh.uù

Xem lau xanh.uù hay nhat 2014

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.