Lau xanh.uù

Cám ơn anh đã có lòng giúp đỡ, số tiền của anh cho em chỉ trả đủ phần nào thôi. Nhưng em cũng ráng để giành chút đỉnh để email cho anh. Em muốn kể cho anh chuyện này. Số là hôm đưa anh ra phi trường thì em trở về nhà thì mới hay mẹ của đã vào nhà thương rồi, là chị Hai Bưa kế bên đưa đi giùm. Em buồn quá, chẳng biết làm sao, muốn vào thăm mẹ, nhưng đã quá giờ thăm, em chỉ đành lang thang khắp thành phố. Em khổ quá anh à ! Em ngồi em khóc một mình trong công viên suốt cả buổi. Rồi em tiếp tục lang thang qua mấy khách sạn gần đó. Nơi đó em gặp một ông Tây. Ổng nhìn em thương hại rồi dẫn em tới quán bar để uống bia. Hồi trước tới nay em đâu có uống bia đâu, nhưng tối nay em buồn quá, em uống đại. Uống nhiều. Nhiều lắm ! Em thấy nóng trong mình, ổng hỏi tên em là gì, em chỉ biết nói my name is Bi, còn ông Tây đó thì ổng muốn em kêu ổng là Papa. Anh biết không, em gục đi không biết từ lúc nào. Lúc em tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một căn phòng sang trọng, em mở mền chui ra thì mới hay trên mình em không có một mãnh vải che thân. Em hoang mang lo sợ. Ông Tây đã đi đâu mất rồi. Em cuối xuống lượm cái quần mặc vào, nhưng khi em cuối xuống thì thấy đau rát vô cùng nơi hậu môn. Em chạy vào nhà tắm thì thấy nơi đó bị rách.Anh biết hôn! Em đã khóc, khóc quá trời luôn. Em biết chuyện gì rồi anh ạ. Em buồn lắm ! Em mặc quần áo vào rồi mở cửa bước ra ngoài. Em bỗng phát hiện ở dưới chân cửa là một xấp tiền đô. Tổng cộng là khoảng 50 triệu VN đó anh, em mừng quá. Vậy là có thể trả được nợ rồi, mẹ cũng có tiền thuốc men rồi. Thôi… vài hàng thăm anh, lát nữa em còn phải vào nhà thương thăm mẹ. Mẹ nó, mấy thằng cho thuê máy vi tính nó “chặt” em đẹp quá, mới viết cho anh có vài hàng mà nó đòi ăn em 150 ngàn. Tụi nó tính một phút năm ngàn. Thôi em đi…

lau xanh.uù

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

lau xanh.uù

lau xanh.uù la gi ?

Về đến nhà Quỳnh Hoa nói với mẹ là nàng cần phải ôn bài cho bài kiểm tra sắp đến cho nên nàng và người bạn nàng phải về phòng học và không muốn có ai quấy rầy họ Nàng đưa Hoàng Nam vào phòng và bảo chàng ngồi chơi để nàng xuống bếp lấy vài thứ gì để ăn. Nàng mang lên phòng cả một mâm nào là nho, chuối, bánh bông lan, chocolate,và nhiều món sa xỉ phẩm mà chàng chưa từng ăn bao giờ. Nàng đóng kín cửa phòng rồi mang mâm thức ăn đặt lên cái ghế gần giường của nàng. Nàng với tay bật công tắc ngọn đèn hồng cho căn phòng thêm mờ ảo. Rồi nàng ngồi lên giường và vén vạt áo dài sang một bên như mời gọi. Hoàng Nam cảm thấy rạo rực trong lòng dưới khung cảnh lãng mạn và trước mắt chàng là một giai nhân tuyệt mỹ. Hoàng Nam vội xà ngay xuống và quì bên nàng. Nàng Quỳnh Hoa không vội vàng nàng chỉ bảo cho chàng biết phải làm gì và làm sao để cho nàng đạt được cảm giác. Nàng chỉ cho chàng làm những cách mà nàng thường dùng để thủ dâm trước đâỵ Chàng là một học sinh giỏi và rất thông minh nên học đâu là hiểu đó. Chàng hôn nhẹ lên vành tai của nàng rồi hôn lên cần cổ trắng ngần của nàng làm cho nàng phải co rút laị vì nhột nhạt. Chàng vén vạt áo sau của nàng lên rồi luồn tay qua lưng nàng và cởi chiếc áo ngực nàng ra, chàng nhìn thấy hai đầu vú nâu hồng của nàng ẩn hiện sau làn áo và chàng cúi xuống ngậm luôn đầu vú của nàng qua làn áo. Chàng và nàng đều thấy sung sướng và nứng lên đến tột đỉnh. Nàng vén áo lên cho chàng xem chiếc bụng trắng phau và phẳng lì của nàng. Ôi cái lỗ rún sâu của nàng càng làm cho chàng thêm kích thích. Chàng cởi móc quần nàng ra và kéo phecmotuya xuống. Nàng nhổm mông lên cho chàng dễ dàng kéo quần nàng và luôn cả quần xìlip của nàng xuống.

lau xanh.uù

- Minh này ! Ơ đây có mấy chỗ tôi không hiểu. Tôi vừa nói vừa bước sang ngồi cạnh Minh trên chiếc ghế salon dài đối diện, nhẹ nhàng đặt tay lên đùi cậu ta. Tôi cúi hơi thấp người để cố ý cho cậu ta có thể nhìn vào trong ngực áo tôi. Ơ đó bộ ngực căng tròn cứ phập phồng lên xuống như mời gọi. Tay tôi lần lên cao hơn trên đùi Minh trong khi cậu ta đang cố cắt nghĩa điều gì đó mà tôi không quan tâm lắm. Tôi liếc nhìn Minh, bắt gặp ánh mắt vừa sợ sệt vừa bối rối và có cả thèm muốn. Đến khi tôi đưa tay kéo phec-mơ-tua quần của Minh xuống thì nghe giọng cậu ta lắp bắp:
- Chị… chị… – Đừng kêu em bằng chị. Tôi nói và đặt vào môi Minh một nụ hôn nồng cháy. Tay tôi lôi dương vật từ trong quần của cậu ta ra, nó cứng ngắt và nóng hổi. Thì ra Minh đã nứng từ lâu rồi. Tôi khom người liếm nút dương vật cậu ta, mông tôi nâng cao lên, người bò dài trên salon. Tôi cảm thấy bàn tay của Minh đang vén vạt áo mình cuả mình qua một bên. Mông tôi lộ ra căng tròn. Tay Minh bắt đầu xoa nắn chạy lần xuống âm hộ tôi. Tôi vừa nút dương vật vừa dùng tay sụt lên sụt xuống. Nó cứng ngắt và đỏ lên trông thật đã. – Đã quá, đã quá… ch..ị. Minh lắp bắp. Tôi ngừng nút ngồi dậy trút bỏ chiếc áo khoác còn dính trên mình. Thân thể tôi loã lồ trông khiêu dâm đến tột độ. Minh cởi nhanh quần áo và vẫn ngồi một chỗ. Hai chúng tôi giờ đây trần truồng không còn một mảnh vải trên mình. Tôi đứng lên salon, hơi khụy gối để âm hộ mình ngang mặt chàng thanh niên.

lau xanh.uù

Xem lau xanh.uù hay nhat 2014

- He he, em thật sự không biết sao. Em không cảm thấy sướng sao?

Thằng Tuấn đã phải luyện tập nói giọng ồm ồm miền Nam này từ cả tháng rồi. Ngày nào cũng đứng trước gương luyện tập ít nhất 2 tiếng mới dám thực hiện kế hoạch. Nó đúng là một kẻ cẩn thận.

- Mày… thằng khốn nạn. Mày có biết tao là ai không hả? Rồi tao sẽ bắt mày vào tù, mau thả tao ra.

Tuấn từ tốn nói:

- Cô em nói ngu vậy, vừa dọa dẫm sẽ thả anh vào tù, rồi lại bắt anh thả em ra, vậy chả hóa là anh tự trói mình rồi ngồi trong tù sao?

Huyền gắt lên chửi Tuấn mấy hồi, rồi hét toáng lên xung quanh. Nhưng vô ích, chỗ này là một khu khá vắng vẻ, xung quanh phần lớn là mấy căn biệt thự của các đại gia, mà các đại gia quanh đây ai cũng phải có vài ba căn, Tuấn tính toán kỹ, khu xung quanh này, hôm nay không có ai ở nhà cả. Vậy nên nó cứ để mặc cho mẹ nó la hét. Mà mẹ nó vốn là một cảnh sát, cũng gây thù chuốc oán cũng kha khá, cho dù xui xẻo có ai ở nhà mà nghe thấy tiếng la mẹ nó thì cũng mặc kệ, sợ đụng phải một toán cướp côn đồ, một hội lưu manh xã hội đen nào thì sao. Thà cứ đắp chăn nằm ngủ máy lạnh còn hơn là ra ngoài giờ này.

Biết la hét cũng không được ích gì, Huyền đành ngậm miệng lại, dưỡng sức.

- Đúng rồi, cô em cũng biết điều đấy, la hét làm gì, tốt hơn hết là câm mồm lại.

Tuấn từ từ tiến tới cơ thể Huyền, đặt tay lên đùi nàng, Huyền dãy mạnh cái chân ra, thấy có tốn sức hơn mọi ngày rất nhiều, nhưng nàng cũng không để ý lắm, mà chỉ quan tâm đến tay lưu manh trước mặt. Tuần làm thế khoảng 20 phút, cứ vờn qua vờn lại, Huyền chỉ dãy mạnh được khoảng thời gian đầu, nhưng rồi sau đó càng ngày càng yếu.

Đó vốn là tác dụng khác của viên thuốc ngủ của Tuấn, gần như rút cạn sức của đối phương. Tuấn làm vậy nãy giờ là để rút nốt những gì còn sót lại của Huyền. 

- Hehe, cô em không biết rồi, lúc em ngủ, anh đã cho em uống một loại thuốc, còn thuốc gì thì… Hì hì, bí mật.

Huyền thở hổn hển, nghe giọng rất yếu:

- Thằng… khốn nạn. Đồ chó. Địt mẹ mày.

Trong lúc phẫn uất quá Huyền mới văng ra được một câu đầu đường xó chợ vậy thôi chứ bình thường nàng không bao giờ nói vậy. Điều này càng làm kích thích Tuấn, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó giận dữ và văng tục như vậy. Nhìn mẹ nó lúc này đẹp và kích thích thật. Nó vội tiến tới, tách hai đùi Huyền ra. Huyền không còn sức nữa, chả thể làm gì khác ngoài việc nhìn cậu quý tử của mình hãm hiếp mẹ mình lần hai, chỉ có điều nàng không biết đó là Tuấn mà thôi.

- Đừng… không… Á…

Con cặc Tuấn lại chui vào trong Huyền một lần nữa. Không có một sự chống cự, *** Huyền thật khít. Huyền lắc đầu nguầy nguậy, không muốn chấp nhận sự thật, cặc Tuấn thật to, ban đầu nó làm nàng đau, nhưng càng vào sâu, nó lại gây cho nàng những khoái cảm kỳ lạ. Vì ban nãy, khi mơ, trong tâm trí nàng đã chấp nhận nó là cặc của người chống yêu quý của mình, và chấp nhận rằng con cặc này đã làm nàng sướng, nên bây giờ vẫn còn đọng lại một phần suy nghĩ vô thức này, nàng không thể xóa bỏ nó. Lần này Tuấn dập thật mạnh như vũ bão. Vừa dập nó vừa khẩu dâm:

- Địt… Địt… *** em sướng quá… A a…. Còn ra nước nữa…. Hẳn là em cũng đang sướng lắm không? Nước nhiều quá…

Huyền tủi hổ không nói nên lời. Nàng chẳng thể làm gì khác, không cam chịu những gì xảy ra trước mặt, nàng chỉ còn biết nhắm mắt lại, nước mắt rơi ra từng giọt từng giọt. Nàng xấu hổ vì những gì Tuấn nói là đúng, dù nàng không muốn, nhưng cơ thể nàng đã phản ứng lại. 10 năm thiếu mùi đàn ông, giờ đây lại được đáp ứng, cái *** như muốn đồng tình với những cú nắc của Tuấn, như muốn phản lại chủ nhân của nó. Nàng thấy xấu hổ vì cảm giác sướng khoái của mình hiện tại.

Được một lúc, Tuấn nói:

- A…a… sướng… Anh ra em ơi!

Huyền vội mở mắt nói:

- Đừng… Đừng… xin…. Đừng ra trong tôi

Tuấn khựng lại, một suy nghĩ bệnh hoạn chợt lóe lên trong đầu nó.

- Tại sao anh phải nghe lời cô em nhỉ.

Huyền cứng họng, không biết nên nói gì.

- Nào, nếu em không nói thì anh sẽ ra trong em đấy.

- Không… xin anh… - Huyền muốn chửi tên này lắm nhưng nếu làm vậy chỉ sợ hắn sẽ càng không làm theo mất, bao năm trong nghề cảnh sát, dù ở trong tình huống khiến nàng gần như mất hết lý trí như vậy nhưng nàng vẫn biết lúc nào nên nặng lời còn lúc nào nên nhẹ giọng. – Chỉ cần anh không ra trong tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bây giờ tôi đã không còn sức chống cự gì rồi.

- Vậy em sẽ bú cặc anh nhé.

- Mày nói cái gì, đồ chó.

- Lại nặng lời rồi, vậy thì anh sẽ không kiêng dè gì nữa đâu.

Tuấn đột nhiên dập mạnh hơn, và làm ra vẻ sắp xuất tinh đến nơi. Đó là điều Huyền không muốn, nàng không thể để chuyện đó xảy ra được, dù sao thì ra trong miệng nàng vẫn tốt hơn là trong *** nàng. Nàng sẽ mang thai của thằng chó đẻ này mất.

- Thôi được rồi, tôi đồng ý.

Tuấn cười đắc chí trong lòng, nó vội rút buồi ra khỏi *** Huyền rồi nói:

- Đồng ý cái gì cơ?

- Đồng ý… đồng ý…

- Nếu em không nói hẳn ra thì anh vẫn sẽ tiếp tục ý định xuất tinh trong *** em đó.

Huyền đành phải nói:

- Tôi đồng ý bú cặc cho anh.

Tuấn cười dâm đãng, nó đang kích thích ghê lắm, chỉ riêng 1 câu đó của mẹ nó thôi đã đủ để khiến nó xuất tinh rồi, phải cố kềm lắm mới không ra. Nó trèo lên giường, quỳ trước mặt Huyền rồi dí con cặc ngay sát miệng Huyền.

- Bú nó đi.

Huyền thực sự không muốn điều này, dù cho có cho cả tỷ đồng ra bảo nàng làm thì nàng cũng nhất quyết không làm, nhưng hiện tại không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng đành phải há miệng ra, và chỉ chờ có thể, Tuấn đâm ngay con cặc bự choảng của mình vào miệng Huyền, nàng có phút đầu ngộp thở bởi độ bự của cặc Tuấn. 

- Bú cho anh ra đi, hehe.

Huyền dùng lưỡi đẩy qua đẩy lại con cặc một cách vụng về nhưng chừng đó là quá đủ với Tuấn, nó xuất tinh xối xả vào trong miệng Huyền, nàng không còn cách nào khác, đành phải nuốt hết, nó có mùi ngai ngái và nàng không thích nó một tẹo nào, nhưng không hiểu sao, lúc nàng nuốt tinh của Tuấn, trong người nàng lại xuất hiện một cảm giác kích thích, và nước *** cứ ra, ra liên tục. Huyền không hề có những suy nghĩ thích thú nhưng cơ thể của người đàn bà đã phản ứng lại. Huyền không ngờ mình lại có thể dâm đãng như vậy, cảm thấy kích thích trước kẻ hiếp mình. Nàng tự rủa mình vì điều đó, rồi nàng lại chợt nhớ tới người chồng quá cố, và cảm thấy có lỗi với anh quá.

Quan sát nét mặt của Huyền, Tuấn có thể phần nào đoán được những suy nghĩ trong tâm trạng người mẹ nghiêm khắc mà hiền từ của mình. Nó chợt nhận ra mình đã sai, mình đã mắc phải một lỗi lầm trời không dung đất không tha, liệu nó làm như vậy có bị rớt xuống 9 tầng địa ngục không. Lần đầu tiên trong suốt vụ hiếp dâm được dàn dựng này, nó cảm thấy mình nên dừng lại. Nhưng con cặc nó lại không nghĩ vậy, nó lại hiên ngang đứng lên sừng sững. Đúng là trớ trêu, cơ thể của cả Tuấn và Huyền đều có những phản ứng trái ngược với suy nghĩ của chủ nhân. 

“Thôi thì đã trót rồi, có làm thêm cả triệu lần nữa cũng có sao” Nghĩ vậy, Tuấn lại tiếp tục gí con cặc mình vào miệng Huyền, nó chợt nhận ra nó thích làm với cái miệng của người mẹ kính yêu hơn là *** nàng. Huyền không hề phản kháng, nàng dường như không còn quan tâm gì đang xảy ra trên thế gian này nữa. Cặc Tuấn dễ dàng lọt vào trong miệng Huyền. Nó giữ lấy đầu nàng rồi thụt ra thụt vào như khi địt vào *** Huyền vậy, Huyền dù ngộp thở nhưng vẫn để im như vậy, không phản kháng gì, nàng thật sự như người mất hồn vậy. Một lúc sau, Tuấn lại xuất tinh vào miệng nàng, và nàng lại nuốt hết trong vô thức và không có một hành động gì khác nữa. Tuấn gục lên người Huyền, nó sướng kinh khủng, Lần đầu tiên của nó với một người đàn bà có thân hình hấp dẫn bao gã đàn ông, hơn nữa lại là mẹ mình, đem lại cho nó những kích thích lạ thường, và dường như điều đó khiến cơ thể nó, cụ thể hơn là “chiến binh nhỏ” hoạt động không có giới hạn. Nó biết sau vụ này, ngày hôm sau, nó sẽ kiệt sức và không làm gì được ngoài nằm ngủ trên giường hơn 12 tiếng. Nhưng nó mặc kệ, và quyết định vượt qua giới hạn chịu đựng, cả đời chỉ có một lần, không thể bỏ qua. Con cặc Tuấn dường như cũng đồng tình với suy nghĩ chủ nhân, và chỉ sau một vài phút, nó lại cương lên, chạm vào bụng Huyền. 

Một lần nữa, Tuấn lại đâm cặc vào *** Huyền, nhấp ra nhấp vào đều, vừa nhấp, nó vừa bóp mạnh vú Huyền khiến đôi gò bồng đảo của nó đỏ ửng lên. Nó quyết phải dày vò thân xác của mẹ mới thỏa mãn được dục vọng của nó bấy lâu nay.

Huyền có thể cảm nhận được sự tiếp xúc ở *** và ở vú. Phải mất một thời gian rất lâu, nàng mới quay trở lại mặt đất và thoát khỏi trạng thái mông lung không phản ứng. Điều đầu tiên nàng nhận ra là mình thích điều này, nàng thích được con cặc kia nhấp ra nhấp vào ở trong *** mình, thích cặp vú mình được gã lưu manh đê tiện kia dày vò. Và điều ngạc nhiên hơn nữa, nàng thích cái mùi tinh trùng từ cặc gã kia. Nàng không hiểu sao mình lại có thể có suy nghĩ điên rồ và dâm loạn đến như vậy, trong khi nàng lại đang hận tên kia đến tận xương tủy. Có lẽ vì trước đây khi chồng nàng còn sống, hai người không thường làm tình với nhau, và cả sau đó nàng cũng không quan hệ với người đàn ông nào nữa, nên mới không sớm nhận ra bản tính dâm đãng vốn có sẵn trong người.

Tuấn kêu mạnh một tiếng, rồi phóng tinh xối xả trong *** Huyền, tinh của nó chạm đến mọi ngóc ngách trong tử cung Huyền, gây cho nàng một cảm giác cực khoái, không kìm được, nàng rên lên sung sướng, rồi hẩy hẩy cái mông lên để đón nhận hết dòng tinh nóng hổi của Tuấn. Tuấn không tin được vào mắt mình, mẹ nó… đang đồng tình với hành động hiếp dâm của nó sao. Việc này nằm ngoài dự kiến ban đầu của nó. 

- Hehe, cuối cùng cô em cũng thích rồi phải không.

Huyền không nói gì, nàng không phủ nhận, nhưng cũng không muốn xác nhận điều đó trước mặt tên lưu manh này. Tuấn cười thầm trong lòng, rốt cuộc thì cá cũng cắn câu rồi. Như để chắc chắn, nó đưa con cặc ỉu xìu của mình lên trước mặt Huyền, nàng có thể ngửi thấy mùi tinh của Tuấn lẫn mùi từ nước *** của mình, không thể tin là nàng lại thèm khát nó. Huyền nhắm mắt rồi đưa lưỡi ra khẽ liếm quanh con cặc của Tuấn. Nhìn cảnh này Tuấn kích thích ghê gớm, con cặc nó lại cương lên. Rất nhanh chóng, Huyền ngậm trọn con cặc Tuấn trong miệng, nàng thích cái cảm giác có một con cặc trong miệng mình lắm. Lưỡi nàng đẩy qua đẩy lại, liếm trọn thân cặc, liếm sạch hết những gì trên nó. Rồi nàng lại nhả ra rồi liếm mút hai hòn dái của Tuấn, Tuấn sướng đê mê, nó có cảm giác như đang ở trên thiên đường vậy, và người đang mút buồi nó kia là một thiên sứ đẹp tuyệt trần. Cảm giác này khiến nó không thể chịu được lâu, nó muốn xuất tinh rồi, nó lại muốn xuất vào miệng mẹ nó, nhưng lần này không muốn giữ đầu mẹ mình mà muốn thử một trò vui xem.

- Cô em, anh sắp ra rồi!

Không nói gì, Huyền lại ngậm buồi Tuấn vào, ôi trời, vậy là mẹ nó tự nguyện cho nó xuất tinh trong miệng, không thể chịu được hơn, một lần nữa, Tuấn lại xuất tinh, Huyền nuốt bằng hết, không bỏ sót một giọt nào, dường như nàng đã nghiện cái món tinh trùng này rồi. Rồi sẽ ra sao nếu có ai đó biết nữ cảnh sát đáng kính và nghiêm khắc lại nghiện tình dục chứ? Nhưng nàng không quan tâm, giờ nàng chỉ còn nghĩ đến con cặc trước mặt và đống tinh trùng từ nó… Những mặc cảm đã bị nàng gạt ra một bên. Ôi! Một đêm, chỉ một đêm mà nàng đã thay đổi hoàn toàn. Còn đâu, còn đâu nữa hình ảnh một người mẹ đáng kính trong lòng một đứa con hư hỏng, khi mà nó đã chứng kiến mẹ mình bú cặc, liếm dái rồi tình nguyện nuốt tinh trùng từ một kẻ lưu manh mà mẹ nó không biết? Còn đâu hình ảnh một nữ cảnh sát khiến tội phạm khiếp sợ nếu như chúng nhìn thấy được cảnh này, có khi đến lúc đó chúng lại chỉ coi nàng như một con điếm hư hỏng không hơn không kém.

Tuấn rất sướng, nó nghĩ là nó có thể tiếp tục với mẹ nó thêm vài hiệp nữa. Nhưng nó còn phải dành sức nữa, mệt quá kiệt sức rồi nằm luôn ở đây không dậy được nữa thì mọi kế hoạch sẽ đổ bể, và mẹ nó sẽ phát hiện ra tất cả. Có lẽ nên dừng ở đây, nó là một kẻ khôn ngoan và biết khi nào nên dừng, và nó biết đây là lúc thích hợp nhất. Nhưng hiện tại nó lại đang phân vân, liệu nên để “thằng lưu manh” mở khóa cho mẹ nó bây giờ, hay chờ “đứa con Tuấn” sau khi “đi sinh nhật bạn qua đêm về chợt thấy mẹ mình khỏa thân trên giường, blah blah blah…” rồi vội chạy đến mở khóa? Tiến thoái lưỡng nan! Nó sợ mở bây giờ mẹ nó sẽ bắt nó lại mất. Nhưng nó cũng không muốn nhìn thấy mẹ nó khỏa thân trong bộ dạng của thằng con Tuấn thường ngày, nó không muốn mẹ nó biết hình tượng người mẹ đã sụp đổ trong nó. Nó muốn mọi thứ vẫn bình thường, chứ không muốn hai mẹ con cảm thấy khó xử.

Suy tính một hồi, thở dài mấy lượt, rốt cuộc nó cũng chọn giải pháp mở ngay ra bây giờ, tuy mạo hiểm nhưng xem ra là cách tốt nhất. Nó tin thuốc ngủ của nó đã khiến mẹ nó khá là kiệt sức rồi.

Nghĩ là làm, nó mặc quần áo vào, rồi đi ra chỗ đầu giường, từ từ mở khóa 2 còng tay. Được giải phóng, hai tay Huyền buông thõng xuống vì quá mỏi, đúng như Tuấn dự đoán, Huyền chả thể làm gì được, nàng cứ khỏa thân nằm đó, chẳng thể nhúc nhích được. Tuấn khẽ cười một cái:

- Hehe, được làm với cô em thật là sướng, cảm ơn cô em vì ngày hôm nay, thật tuyệt vời.

Rồi nó vứt chìa khóa lại và bỏ đi, để cho Huyền nằm đó với bao cảm xúc suy nghĩ lẫn lộn.

---