Liem lon con dau

Trong phòng tắm, Nga, tên của chị, mở nước rồi bước vào. Nước từ bông sen chảy tràn lan trên thân thể nàng. Nga bắt đầu xoa khắp người, hình hư hai tay Nga phục vụ cặp nhũ hoa lâu hơn các phần khác. Rồi bàn tay Nga bắt đầu xoa tới bụng, thấp xuống tới mu. “Ô kìa!” Nga bỗng nhắm mắt, mu hơi ưởn về phía trước, chân hơi banh và bàn tay hình như khuất dần vào trong háng. Người Nga vặn vẹo và khựng lại từng chập. Người tôi căng thẳng, như bị thôi miên bằng hình ảnh của Nga. Cuối cùng Nga trân người lại khoảng vài giây, sau đó, Nga đứng thẳng dậy cho ngón tay vào miệng nút nút rồi tự cười thỏa mản. Tôi bỗng giật mình, quần tôi ướt một khoảnh bự và không biết từ lúc nào, tay tôi đang nắm chặc con cu đã mềm và nước nhờn thì nhầy nhụa trong bàn tay.

liem lon con dau

Hắn đã ngủ một cách ngon lành. Nhưng bên hắn, dù mệt cô bé vẫn chưa ngủ, từng giọt nước mắt vẫn âm thầm rơi ướt đẫm gối từ bao giờ, ngực nó phập phồng theo nhịp nấc. Nơi ấy của cô bé còn hơi âm ỉ đau sau cơn mưa gió càng làm cho nó cảm thấy thêm tủi nhục.

Nửa đêm bỗng hắn màng tỉnh, trong cơn mê như có ai khóc thầm cạnh mình, mở mắt, thấy cô bé lạ mặt ngồi khóc, như kẻ mộng du giữa đêm tối mịt mùng. Theo phản xạ hắn kéo cô bé vào lòng, và nói.
-Sao vậy, đừng khóc nữa, ngủ đi.

Tay hắn vỗ về cô bé như một sự cảm thông nào đó mà hắn cũng không nhận ra được. Rồi hắn ôm cô bé, cô bé lúc này cũng đã thôi khóc lóc, cả hai cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi giữa những tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên.
Sáng sớm khi mở mắt dậy, láng máng nhớ lại những gì đã qua, hắn giật mình sực nhớ, trong lúc ham muốn tột độ, hắn đã quên đeo cái bao mà cô bé đã đưa cho, hắn đã từng nghe nói có kẻ say lần đầu đi chơi gái mà bị dính bệnh ngay, giật mình hắn cũng cảm thấy hối hận và sợ hãi.

Nhưng hắn lại thêm một lần nữa giật mình nhận thấy một vết máu trên giường như một cánh mai đỏ thắm. Hắn nhớ lại tối qua. Hắn cảm thấy toát mồ hôi như làm việc gì không tốt. Ui choa, con bé này đã bị hắn phá trinh, một con cave còn trinh. Hắn sửng sốt với điều đó, an tâm và sung sướng nhưng hắn cảm thấy cũng có đôi chút tội lỗi, trong trí nhớ của hắn tối qua rõ ràng cô bé đã đẩy hắn ra và kêu không muốn. 

Đảo mắt khắp phòng hắn không thấy bóng dáng cô bé đâu. Chỉ thấy mọi thứ dường như có vẻ đã ngăn nắp hơn rất nhiều thì phải. Hắn bỗng cảm thấy một bàn tay ấm áp đàn bà. Nhưng ngay lập tức hắn bỗng giật mình. “ May mà nó không xách xe và ví của mình đi khi mình ngủ không thì… mà xem ra cô bé này xem ra cũng thật thà”. Nhìn ra hiên thấy cô bé đang lúi húi quét sân, có lẽ do tối qua quần áo chưa khô, cô bé mặc một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi của hắn, thùng thình trông khá lạ mắt, hắn nói vọng ra trêu:
-Nè. Quét dọn không tính và thêm tiền đâu nhé.

-Không thèm. Mà anh ở gì mà bẩn vậy.
Cô bé tự nhiên đáp lại một cách ấm áp như đã quên đi chuyện tối qua

-Uh.

Hắn mặc lại cái quần và bước khỏi giường. Sau khi đã tắm rửa qua, hắn bỗng hỏi. 
-Đây là lần đầu của em hả.

-Gì cơ anh. Lúc này cô bé dang lúi húi nấu bữa sáng.

-Đây là lần đầu của em hả . Hắn hỏi to hơn.

Cô bé nhìn hắn lặng lẽ gật đầu. Rồi đầu nó cúi gầm, vẻ hoạt bát mất đi thay vào đó là đôi mắt lại ngấn lệ.
- Sao em phải làm nghề này? hắn nhẹ nhàng hỏi.

Cô bé vẫn lặng im.
Hắn cũng thôi gặng hỏi và chỉ nói.

-Anh đây cũng là lần đầu.
Cô bé nghe vậy nhưng cũng không nói gì. 
-Cơm chín rồi, anh xuống ăn cho nóng.

liem lon con dau

liem lon con dau la gi ?

Nay nàng đã thấy tận mắt và sắp được thưởng thức nó, nàng háo hức đến nỗi dù đang sướng vì bị Thành phầm phập đóng phía sau nhưng cũng giật ra. Kéo xềnh xệch Hùng nằm ngửa xuống giường, nàng chồm lên ngồi vào cái cọc gân guốc đầy bi mà dập như máy khâu. Hùng bị hiếp một cách bất ngờ đâm ra hoảng hét ầm lên “Thành ơi cứu anh, cứu.. cư ứu…” không để Hùng nói hết câu Lan chủ động hôn Hùng ngấu nghiến chọc cả lưỡi vào họng anh, hột le của nàng bị viên bi phía trên cọ vào sừn sựt phồng to lên đỏ ửng. *** Lan giờ như hổ đói muốn nuốt tất cả mọi thứ vào trong, nếu Thắng có lên đây bây giờ nàng cũng mặc kệ, bây giờ ai giật cái buồi này ra khỏi *** nàng thì nàng phát điên lên mất. Hùng lúc này đã hoàn hồn, dùng 2 cánh tay khoẻ nhất công ty của mình bám vào 2 bên hông Lan mà kéo, đồng thời cái bụng săn chắc cũng hẩy lên liên hồi. Bây giờ đến lượt Lan sợ, mấy viên bi của Hùng cào vào âm đạo Lan làm nàng sướng rã rời cả tay chân, nàng buông mồm Hùng ra mà van xin” Anh ơi ngừng, ngừng anh ơi! Em bị sướng quá sẽ bị chuột rút mất, anh ơi! anh ah ah ah…” Ở đây chắc các bác ai cũng từng nghe bài “Đừng nghe những gì con gái nói” rồi chứ nhỉ. Hùng cũng vậy, “Con gái nói ghét là yêu, con gái nói dừng đi là địt mạnh lên đó” nghe Lan nói vậy Hùng càng nhấp tợn, nước *** Lan theo khe hở mà mấy viên bi tạo thành túa ra theo từng nhịp nhấp quấn lấy lông buồi Hùng nhớp nháp. Nhận thấy mình nằm dưới tốc độ nhấp sẽ chậm đi và lại mỏi tay nữa Hùng bế thốc Lan bật dậy, buồi vẫn không dời khỏi *** nàng. Lan thật lòng muốn nghỉ một chút vì sợ chuột rút như vừa nãy nhưng Hùng không cho, vả lại nàng cũng chẳng còn sức mà phản kháng, bị bi của Hùng cào khắp *** nên Lan sướng tột đỉnh, tay chân mềm oặt như bại liệt, chỉ biết để mặc Hùng dày vò. Lại nói về phần Thành khi bị thất sủng tức khí lắm thấy Hùng bế Lan lên như vậy dầng lên đòi địt, Hùng thấy có lỗi với ông em nên cũng ngại định nhường lại cho em thì nảy ra một ý. Hùng bảo Thành cùng địt luôn cho vui, Lan nghe thấy vậy tá hoả van xin nhưng đâu có tác dụng gì. Thế là Thành nằm ngửa ra giường, Hùng đặt Lan nằm ngửa lên bụng Thành để thành cầm buồi nhét vào lỗ đít Lan, phần mình thì vẫn không rời *** Lan nửa xen ti mét, tay Thành quắp lấy vài Lan từ đằng sau làm tay Lan dang ra 2 bên, Hùng thì bành đùi Lan ra mà tiếp tục nhấp hiệp địt còn dang dở. Nhìn Lan thảm hại hơn bao giờ hết, *** bị bi Hùng dày vò đã sướng phát ngất lên rồi giờ lại thêm buồi Thành chọc vào đít chắc phen này nằm rên rỉ tới sáng vì sướng quá. Hùng nhấp được một lúc thì *** Lan bắt đầu run rẩy chuẩn bị cho đợt cực khoái thứ 2 trong vòng 1 tiếng, Lan ú ớ trong cổ họng không kêu được vì đang hôn nhau với Hùng, bụng dưới nàng giật đùng đùng hẩy lên liên tục. Dường như không chịu được nữa *** nàng xiết chặt lấy mấy viên bi lẫn buồi hùng mà giật, vú nàng bị Hùng dày vò tan nát nay đúng cơn cực khoái nổi gân xanh lè nhìn rõ máu đang chảy phập phồng bên trong. Miệng nàng cố gào lên thật to nhưng lại bị Hùng hôn nên cứ é é trong cổ họng không phát ra được, nước *** túa ra chảy xuống bôi trơn cho con cặc Thành thọc sâu thêm vào đít Lan, một tia nước bất chợt phun trào khỏi *** nàng bắn thẳng vào người Hùng trào xuống giường, Lan đái ra rồi, nàng địt nhau với 2 anh đồng nghiệp của chồng sướng đến độ đái cả ra giường. Chỉ khổ Thắng đang nằm một đống lạnh lẽo dưới nhà , anh mất cả ngày lang thang khắp thành phố mới tìm được chiếc giường cưới ưng ý, anh nâng niu sửa soạn, xịt nước hoa, không dám nằm lên để chờ đến đêm động phòng nào ngờ lại là nơi phục vụ cho vợ địt nhau với 3 thằng đồng nghiệp của anh sướng đến mức đái ra khắp giường ướt hết chăn màn. Thành và Hùng thấy Lan đái ra như vậy sướng ngất vì độ dâm dục của nàng không chịu được rục rịc xuất tinh. Thành nằm dưới không chịu được độ khít của lỗ đít nên chuẩn bị ra trước, không cam chịu vì chỉ được ra trong lỗ đít Thành rút buồi ra đợi Hùng xuất tinh xong thì chọc vào *** Lan mà xuất xối xả. *** Lan hứng 2 đợt tinh trùng mà cả 2 đợt đều nhiều như suối nên đầy ăm ắp. Đứng nhìn tinh trùng của mình từ *** vợ mới cưới thằng đồng nghiệp trào ra 2 thằng thấy sung sướng khôn tả vì được xơi trước cả chính chủ. Sau khi nằm một lúc cho đỡ mệt và cho dứt hẳn cơn sướng thì Lan cũng đứng dậy trần truồng tiễn 3 anh đồng nghiệp quý báu của chồng ra về. Khi đi xuống vẫn thấy chồng Lan đang nằm một đống tại bàn nhậu mà ngáy như kéo gỗ nàng nhìn 3 anh đồng nghiệp của chồng cười tủm tỉm khiến cả 4 không nhịn nổi cười ầm lên thích thú. Lần lượt móc *** Lan cái cuối cùng và hôn tạm biệt say đắm như chia tay người yêu 3 thằng lên xe về mà trong lòng khoan khoái. Lan cũng dìu đức ông chồng lên phòng đặt nằm lên giường rồi mặc quần áo xuống ghế sofa dưới nhà lau chùi rồi nằm tại đó ngủ luôn. Sáng hôm sau Thắng tỉnh dậy thấy giường ướt nhẹp và khai mù lên, đi xuống dưới bắt gặp vợ ngủ ở ghế lại tưởng đêm qua mình nhậu say quá đái cả ra giường làm vợ giận nên vô cùng hối lỗi. Anh lóc cóc vào bếp làm đồ ăn sáng mong tạ lỗi với cô vợ quý báu của mình.
Còn tiếp...

liem lon con dau

Chẳng biết gì làm tôi thức dậy, cái nóng đêm hè ở Sài Gòn hay vì tiếng động phía sau cửa sổ? Là con nhà võ tôi rất nhạy với tiếng động. Tôi ngồi dậy. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ thật sáng. Tôi nghe tiếng bước chân và tiếng lục đục của ai. Chẳng lẽ ăn trộm? Vậy thì mày tới số với ông rồi mới chọn ngày ông tới đây mà ăn trộm. Tôi len lén thò đầu nhìn qua góc cửa. Mắt ước lượng chiều cao thành cửa để bay ra ngoài. Hai con mắt tôi bỗng trợn to lên. Dì tôi! Phải! Đúng là dì! Dưới ánh trăng thân hình dì trắng toát lồ lộ bên cái giếng nước sau vườn. Tôi không tin được mắt tôi. Tôi đưa tay lên dụi mắt và bấu vào mình để chắc rằng mình không mơ. Khi biết chắn thế tôi hoảng hồn hụp đầu và nằm xuống. Tim tôi đập thình thịch. Trời ơi! Sao ghê thế này? Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rỏ cái dáng ẻo lã khêu gợi của dì trong đêm hôm đó. Tiếng dội nước vang lên cho tôi biết dì đang tắm. Có lẽ vì trời quá nóng chăng? Trong người tôi một niềm bức rức khó tả. Tôi nằm trằn trọc khi tiếng nước vẫn dội đều. Không dằn được nữa tôi ngồi dậy. Lại len lén vì sợ dì bắt gặp, tôi nhô đầu lên. Tim tôi đập to đến nỗi có lúc tôi sợ dì nghe được nên lại thụp xuống. Tôi ngồi lên thụp xuống cả ba bốn lần trước khi chắc chắn là dì không để ý tôi mới yên tâm ngồi ngắm dì khỏa thân tắm dưới ánh trăng . "Dì đẹp quá dì ơi! Cho đến bây giờ con cũng không quên được thân hình kiều mỵ của dì trong đêm hôm đó." Dì tôi đẹp quá. Dì đẹp gấp trăm lần con bé Tiểu Thanh! Không có gì có thể tả được cái đẹp vô biên này. Nó vượt không gian và thời gian và nó mở mang cho tôi một chiều hướng mới, một khía cạnh mới trong cuộc đời làm người và ảnh hưởng rất nhiều trong cuộc sống tôi sau này. Dì cầm gàu đưa lên dội nước trên làn da trắng muốt. Dì đưa lưng về phía tôi. Làn da ướt đẩm lấp loáng ánh trăng làm dì càng đẹp thêm bội phần. Tôi say mê nhìn ngắm. Tôi thấy rất rõ làn da không một hạt mụn của dì. Cặp mông rắn chắc thật khiêu khích. Dì không biết có người nhìn lén nên vẫn tự nhiên. Dì xoay người lại. Cặp nhũ hoa đầy đặn hãy còn săn chắc chìa ra nhọn hoắc. Tôi đưa mắt nhìn xuống dưới. Một vùng biển đen như cuốn hút cả hơi thở làm tôi choáng ngợp. Cặp đùi dài thon thả trắng muốt thả dài từ chốn đó. Tôi trân cứng, môi mím chặt, hai tay bám thành cửa như sợ nếu thả ra tôi sẽ té nhào. Trời ơi! Trời ơi. Tôi cứ kêu lên trong đầu như thế không biết bao nhiêu lần. Dì bổng ngẩng đầu lên và ... thấy tôi. Dì hơi hốt hoảng thả gàu ra lấy tay che ngực và vùng biển đen tội lỗi. Chết tôi rồi! Nhưng không biết gì làm tôi ngồi yên vẫn nhìn dì trân trối. Môi dì mấp máy gì tôi không nghe tiếng được tiếng còn. Hình như là "con đi ngủ đi đừng có nhìn dì như vậy" thì phải. Tôi không nghe, mà có nghe chăng nữa thì lúc đó tôi cũng làm bộ không nghe. Tôi vẫn nhìn dì, mắt mở lớn, hai tai nóng bừng và tim càng đập mạnh hơn. Dì có lẽ không biết làm sao nên đứng thế ngường ngượng. Một lát sau không rõ tại sao dì tủm tỉm cười ... và bỏ tay xuống, buông thả không ngại ngùng mắc cở nữa (với cháu ruột của dì.) Dì lại tiếp tục tắm như lúc trước. Lần này thỉnh thoảng dì lại ngẩng đầu nhìn lên như coi tôi có còn chổ củ. Tôi lúc này như người đang ở trên mây. Dì đã biết tôi nhìn lén dì đang tắm mà chẳng la rầy mà trái lại còn đứng tắm cho tôi xem. Tôi sướng lắm. Tôi thấy tôi hạnh phúc quá. Dì có lẽ tắm đã xong nhưng vì thấy tôi còn nhìn (hay vì trời quá nóng) nên dì đứng tắm lâu hơn. Tim tôi đã đập lại bình thường nhưng phía dưới người tôi cồm cộm căng cứng. Dì thong thả bước lại gần cửa sổ vẫn không gì che đậy.
"Con hư lắm nhé. Đi ngủ đi."
Rồi dì lại cười
"Lần sau mà còn nhìn trộm là dì phạt đếch vào mông năm roi đó."
Tôi lại thấy xấu hổ. Không dám nhìn thẳng vào người dì nữa tôi dạ mấy tiếng luýnh quýnh nằm xuống giường. Tôi nằm xuống trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh và thái độ của dì đã ám ảnh tôi, bấy giờ và mãi mãi về sau. 

liem lon con dau

Xem liem lon con dau hay nhat 2014

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “