Liem lon con gai

Thuận cho xe chậm lại để lái vào garage. Chiếc Toyota Camry ngừng hẳn, chàng với lấy bó hoa hồng bên cạnh, đi sè sẹ vào nhà, chẳng là Hoa, vợ chàng hôm nay sinh nhật Ba Mươi Tám tuổi. Cái tuổi bước vào mùa chín cây hừng hực. Từ lúc lấy Hoa làm vợ cho đến giờ đã hai mươi năm, Thuận lúc nào cũng là người chồng gương mẫu rộng rãi và rất cởi mở với vợ con.

Hoa là người đàn bà vui tánh, nàng đẹp cao ráo thân thể khỏe mạnh. Từ lúc thằng con duy nhất vào đại học Thuận và Hoa có nhiều thì giờ bên nhau, nhất là về dục tính hai người càng ngày trở nên bạo dạn như người tây phương. Hoa xuất hiên trên cầu thang với chiếc váy ngắn củn đen ôm sát , Thuận tiến tới khi nàng xuống dưới cầu thang, chàng trao nàng bó hoa, và nói: Mừng sinh nhật của em, Hoa cầm bó hoa rạng vỡ ánh mắt nói với chồng: ” Cám ơn anh!Anh nhìn em thế nào!?” “Vợ tôi thật khiêu gợi, sexy lắm! Chúng ta đi khiêu vũ tối nay!”Tới cuối bực thang Hoa ngã đầu vào vai chồng âu yếm nói: “Rồi sau đó chúng ta làm gì?”Thuận hôn vào mà vợ tiếp: ” Biết rồi còn hỏi!” Chàng lôi trong túi áo ra một hộp nhỏ đưa nàng nói ” Quà sinh nhật vợ tôi!” Hoa đưa tay đón lấy hôïp mở ra, nàng reo lên: “Woo! Một chiếc nhẫn kim cương! I love you! I love you!”

Trời tháng tư của vùng đông bắc nước Mỹ, hơi lạnh vẫn miên man theo gió làm ớn da thịt. Nhưng trong một hộp đêm, mồ hôi hai vợ chồng thấm ra bởi nhưng điệu nhảy cuồng loạn. Khi hai người ôm nhau trong điệu slow mùi mẫn, mùi hương nước hoa trên người Hoa bay thoang thoảng vào mũi Thuận. Chàng ôm ghì tấm thân nóng hổi khiêu gợi của vợ một cách say mê. Những ly rượu làm mặt Hoa ngây ngất cuống hút gợi cảm, thân hình của nàng bốc lửa trong vòng tay của chồng, nàng ghé sát vào tai chồng nói: “Về thôi anh! Em muốn đụ rồi”Câu nói sống sượng gợi dục của Hoa làm Thuận choáng váng hứng thú. Trong quần dương vật chàng cong cứng lên.

Thuận nhắm trong máy chụp hình, khi những đường nét ngà ngọc thân thể trần truồng của Hoa hiện ra trong ống kính. Nàng tháo bỏ quần áo từ từ. Chàng bấm máy lia lịa. Đôi vú hồng nhô cao, bụng phẳng lì không nếp nhăn, đôi chân dài của Hoa hiện rõ với chính giữa háng nhô cao đôi gò nhỏ trong quần xi líp thật xinh xắn. Hoa thật đẹp dưới ánh đèn trong phòng khách. Thân hình nàng không thua gì những kiều nữ Playboy. Thuận hứng chí bấm máy liên tục. Khi Hoa hoàng toàn không mảnh vải trên thân, Thuận bỏ máy hình xuống. Thân thể bốc lửa của Hoa tiến tới bên chồng. Dương vật cứng ngắt của Thuận cương lên hết cỡ khi bàn tay của Hoa nắm vuốt nhẹ và đầu lưỡi của nàng rà vào. Nàng mút từ từ. . . . . . từ từ. . . . . Gần guốc trên thân dương vật nở lớn theo những đường gân máu và chất nhờm tươm ra theo nước miếng và đôi môi hồng của Hoa. Nàng say sưa hưởng thụ cảm giác tuyệt vời khi bú dương vật. Âm hộ của nàng phía dưới sưng mọng ẩm ướt. ” A. . !. . . aaaaaa!” Tiếng rên nho nhỏ nơi miệng Thuận phát ra âm thanh sung sướng. Chàng kéo nàng nằm xuống thảm. Lò sưởi cháy bùng lập lòe lách tách. Hoa tràn lên người chồng theo thế 69. Thuận thè lưỡi liếm nhẹ trên vùng nhạy cảm nhất của đàn bà. Hoa cong người rên nhẹ. Vùng hạ bộ tuyệt vời của nàng nở lớn trước mặt chồng, như đóa hoa khai nhụy nở đầy hạt sương ướt át quyến rũ. Hai thân thể say sưa hưởng thụ hoang lạc những vùng gởi cảm nhất của cơ thể loài người.

Khi Thuân húc những cái thật mạnh trên sofa như lún sâu xuống, bộ phận dương vật của chàng thật sâu, thật mạnh, trong âm hộ ướt át của nàng thì chàng hét lên phóng tinh. Thân chàng sập xuống trên mình vợ. Hoa ngất liệm trong nỗi sướng, tiếng rên của nàng cũng chấm dứt theo sự bập bùng của lò sưởi đang ngụi dần. Lúc sau Thuận lăn qua thở mạnh. Tóc tai rũ rượi của Hoa, Hoa nhắm mắt sãi tay, thân thể trần truồng của nàng phơi ra mang dại ma quái cuống hút theo ánh sáng mập mờ trong lò sưởi. Thuận lập bập: “Happy Birthday Hoa!”.

Chiếc xe của Hoa bị hư trên xa lộ. Thuận tắt cell phone nên nàng gọi không được. Thì cũng vừa lúc đó có chiếc xe tấp vào bên lề, cậu trai trẻ Á Châu bước xuống tiến về phía nàng nói tiếng Mỹ: “Bà cần gì không, tôi giúp?” Nhìn thoáng Hoa biết là người Việt Nam nàng nói không suy nghĩ bằng tiếng Việt: “Không biết sao ?” Cậu trẻ reo lên : ” A! chị người Việt!” Hắn nói với nàng hắn là thợ sửa xe để hắn sửa cho. Nữa tiếng sau chiếc xe nổ lại êm ru. Nàng cám ơn hắn rối rít, xin số phone và hẹn gặp. Hắn vui vẻ cho số phone trước khi quây lưng đi còn nói: “Không sao!với người đàn bà đẹp như chị tui sửa xe free cả ngày cũng không hề hấn gì! À chị tên gì vậy?” “Hoa tui tên Hoa! Cậu tên. . . . ?” Hoa ấp úng hỏi “A! tui tên Luân. . . Thôi nha tui đi”Hắn leo lên xe sau câu trả lời. Hoa nhìn theo dáng to con như thằng chơi Football nàng bất thần nghĩ: ” Chà!cậu nầy chắc uống sữa voi!”

Từ lúc chồng chết Ngọc ở vậy nuôi con lớn. Sau khi hết trung học thằng Luân biến chứng không chịu hoc nữa mà thích làm nghề sửa xe. Ngọc chìu con, gởi Luân đi học trường nghề, sau khi ra trường Luân làm khá nên giúp nàng cũng nhiều, hai mẹ con sống khá đầy đủ trong xã hội Mỹ. Hôm nay sinh nhật 48 tuổi của nàng, hắn nói mời nàng và hai vợ chồng người bạn đi ăn tiệm. Lúc bắt tay với hai vợ chồng Hoa trong nhà hàng, nàng rất thích cặp vợ chồng nầy. Sau một thời gian quen biết với Luân, vợ chồng Thuận thích cậu bé nầy, nên trở thành bạn. Thuận hay gọi Luân đến nhà chơi, mãi hôm nay chàng mới thấy bà Ngọc. Với tầm thước vừa người, tuy hơi có tuổi nhưng thân hình của Ngọc còn gọn gàn đẹp , không xề xịch. Cái bắt tay làm Thuận nghe cảm giác ấm cúng, chàng nghe vui vui. Trong bàn ăn, Luân trân trong giới thiệu hai bên xong hắn nói:
“Hôm nay sinh nhật má, con chúc mừng má tươi đẹp mãi!”
“Chúc mừng chị!” Hoa cười nói theo
“Hân hạnh! Rất sung sướng khi biết chị, chúc mừng sinh nhật”Thuận nói
“Em sanh đầu tháng Tư, chị Ngọc sanh cuối tháng, hai chị em cùng tháng đấy nhé!”Hoa tươi cười nheo mắt nhìn chồng tiếp theo

Bửa ăn rất vui, những tiếng cười rộn ràng vang lên. Trên 21 tuổi Luân uống rượu bia thả cửa, Ngọc chả cấm con, nàng rất cởi mở với Luân, và nàng cũng rất thích rượu Wine. Tiệc tàn bốn người ra cửa, Ngọc mời mọi người về nhà chơi. Khi về hết vào trong nhà Ngọc. Nàng mở chai Wine và chúc mừng sự hạnh ngộ với vợ chồng Thuận. Bốn người lại ngồi trong căn nhà ấm cúng.

Trong phòng tắm Hoa đang rửa tay, thì Luân mở cửa bước vào. Nàng không bao giờ ngờ, chẳng bao giờ ngờ, từ phía sau Luân thò tay xoa vào đôi mông nàng, nàng giật mình, khi nhìn thấy mặt Luân đỏ ké, nàng lách người hắn đi ra cửa. Một lát sau Luân trở ra mặt tỉnh ruội như không có chuyện gì. Ngồi trên bàn Hoa có cảm giác xôn xao khi nhìn khuôn mặt dễ thương của Luân, nàng nghĩ trong đầu: ” Cha! Thằng nhỏ nầy nứng cặc chắc!”Lúc chia tay, thằng Luân còn giả bộ đụng nhẹ vú của Hoa, bên cạnh Thuận siết tay thật chặt với Ngọc. Cái siết tay làm Ngọc có cảm giác lời hứa hẹn, bất giác nàng đỏ mặt.

Luân kêu Thuận bằng Chú nhưng lại xưng em với Hoa, hôm sau hắn tới nhà nàng lúc Thuận đi vắng. Với chiếc quần jeans không chổ hở bó sát vào da thịt, trông Hoa hấp dẫn trẻ trung tươi đẹp. Thằng Luân không ngại ngùng tấn công nàng:
“Hôm qua tui xỉn, có làm gì chị, xin lổi nha!”
Hoa cười nói:
“Thôi cha! Bộ thiếu đàn bà sao rờ bậy!”
Luân cười tiếp:
“Thiếu gì, tai chị coi hấp dẫn quá thể!”
Hoa dìu dàng nhưng trây trua:
“Hấp dẫn gì, sao bằng mấy cô nhỏ!trông sexy hơn tui nhiều!”
Luân tấn công:
“Cô nhỏ nào!từ lúc biết chị, tui công nhận chị Hot thiệt!”
Hoa hẩy người ra phía trước, với một chiêu thế thật khiêu gợi nói:
“Thôi cho xin đi!. . . Tía, bộ hứng rồi hả!”
Luân cười ha hả. Hắn rất hạnh phúc từ ngày quen biết vợ chồng Thuận. Với tinh thần cởi mở của hai vợ chồng Thuận Luân nhìn thấy gần gủi thương yêu như gia đình mình. Hôm qua hắn nhìn thấy đôi mắt mẹ hắn nhìn Thuận âu yếm, Luân nghĩ sẽ có điều gì xãy ra?. Luân nghe cảm giác lâng lên dễ chịu.
Luân hỏi:
“Chị thấy má tui sao?”
Hoa trả lời:
“Con ngon lắm!”
Luân nói tiếp:
“Nhiều cha nội theo, sao bả không chịu!”
Hoa chọc ghẹo:
“Bả đang tìm thằng cha có củ chày bự!”
Luân không thua:
“Như ông Thuận hả!”
Hoa cười tiếp:
“Ổng trung bình thôi!”
Luân tấn công:
“Trung bình thì chị đã bỏ ổng rồi!”
Hoa cười lớn đỏ mặt nói:
“Làm như tui dâm lắm hả!”
Luân tới luôn:
“Thì mặt chị đỏ là biết rồi!”
“Thằng quỉ!” Hoa phóng tới, Luân bỏ chạy, nàng rượt Luân chung quanh phòng family room. Tiếng hai người cười như trẻ thơ.

Luân ra về, còn lại Hoa cảm nghe hồn thiếu vắng, nàng nhớ tiếng cười của chàng trai trẻ, to con như thằng chơi football, cái lâng lâng suy nghĩ làm nàng phiêu ẩm ướt phía dưới hạ bộ. Bất thần nàng đưa tay chụp vào hạ bộ của mình, ngồi xuống thở dốc ở sofa, hai đầu vú nóng rang, chiếc quần jeans như căng ra thêm chật ních.

Ngọc cuối xuống lựa những loại quần áo trong một khu shopping, khi ngước lên thì thấy Thuận trước mặt.
“Ô! Chị Ngọc đi mua đồ hả?’
Ngọc mừng rỡ nói:
“ÒÂ! Anh Thuận, anh đi đâu đây?”
“Tôi đi thay cái kiếng cận, đã xong, có thể đi chơi với chị một chút được không?”
Ngọc trả lời hón hỉnh:
” Cả ngày còn được. . . chứ một chút!”
Thuận tươi tỉnh:
“Vậy chúng ta ra bờ sông chơi, chị cứ để xe đây, lát về lấy lại?”
Ngọc đề nghị:
“Thôi, về nhà tui đi. . . mình nhậu!”
Thuận bằng lòng ngay, chàng đáp:
“Còn gì thích hơn! Có Luân ở nhà không?’
“Không đâu, giờ nầy hắn đi chơi rồi”

liem lon con gai

Về phòng, tô cháo nóng làm Hoa nứng trở lại, thân thể nóng ran lên, dán ngực vớI hạ bộ lên người tôi, ôm đã thật đã. *** nàng nóng máy sẵn hay sao mà nóng ấm mặt tôi úp vô đó. Rồi lại liếm, lại húp nước ***. Và cái *** bị tôi đụ đâm tơi tả. Hoa rên :

- Sướng quá, sướng quá, anh ơi !
- Không ngờ bà dâm quá cỡ thợ mộc!
- Nồi nào úp vung đó anh ơi ! anh dâm thì em cũng không thể không dâm được, lỗ lã sao, khỉ à !!!
- Chị bà cũng tày trời dâm quá là dâm, đúng như bà nói!
- Chị có dâm anh mới biết thêm được cái *** khác ! Thích mà còn làm bộ!

Trong khi tụi tôi đụ thì chị Thanh dẫn chồng đứng ngoài cửa hé nhìn đụ, cặc ảnh bị chị Thanh vọc đến cương cứng rồi hai vợ chồng về phòng làm tình lần đầu thật thỏa mãn sau hơn ba bốn năm. Sáng dậy, chị Thanh kể lại cho hai đứa tôi nghe như vậy rồi cởi trần truồng đòi tôi đụ nữa. Hoa cười nói : - Em cho chị mượn chồng em một ngày nữa đó! Thấy chị mê cặc chồng em, em cũng thích mà cũng đỡ lo hơn mấy con mẹ làm cùng hãng ảnh ! - Con này chịu chơi, chị thương em lắm; hồi còn con gái em là người được chị thương nhất nhà,vừa trẻ vừa da trắng như trứng gà bóc! Chị bắt đầu mê cặc dượng nó rồi đây ! Chị mượn thôi, chị cũng biết phận chị mà !

liem lon con gai

liem lon con gai la gi ?

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?

liem lon con gai

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

liem lon con gai

Xem liem lon con gai hay nhat 2014

Mắc xong bộ đồ lót lên dây Phương lại quay lại tiếp tục gội đầu cho Tèo .Cặp vú bánh dày lúc lắc trước mắt thằng bé ,Đô cảm thấy ghen tỵ với bạn ,bực mình lại sẵn có ca nước lạnh trong tay nó tạt mạnh vào Tèo . Đang lim dim mắt bị hứng trọn ca nước lạnh vào người Tèo nhảy dựng lên vô tình bàn tay cô Phương tuột xuống chạm vào con cu thằng bé
“Ơ “ Phương đỏ mặt ngước lên nhìn Tèo nhưng tay cô vẫn đặt ở cu thằng bé ,Tèo cũng ngơ ngác nhìn Phương .Con cu Tèo trong tay Phương cứ mỗi lúc lại to lên nóng dần , không biết từ lúc nào Phương cứ miết tay lên con cu hồng hồng căng cứng từng nhịp một.
“A..a........a..........a” Không chịu nổi những kích thích liên tục con cu Tèo phun ra một dòng nước đặc sệt may Phương tránh kịp chứ nếu không dính vào mặt rồi

Sau khi xuất xong Tèo rũ người xuống vì mệt nó thuề thào nói 
“Thích quá cô ơi“
“Thế à “ Phương trả lời giọng cố giấu đi chút bối rối
“Tay cô sờ vào cu em thích thật” Tèo bô bô

“Cô sờ cho em nữa đi “ Đô sấn sổ bước tới giương con cu nó ra 
Phương lúng túng quay mặt đi tránh nhìn trực tiếp vào con cu thẳng căng của đứa học sinh , tay cô từ từ nắm lấy con cặc thứ hai sục nhè nhè 
Giống như Tèo chỉ vài phút sau Đô cũng hết chịu nổi đái tè ra sàn nhà
“Không được nói với ai chuyện này đâu đấy “ Phương đe hai đứa nhỏ cô vội vã mặc lại quần áo 
“Vâng ạ” Tèo và Đô mặt hí hứng chúng đồng thanh trả lời 

Vì trời vẫn mưa ngày càng nặng hạt nên Tèo ,Đô phải nghỉ lại nhà cô giáo ,Phương nấu cơm cho cả ba người .Thái độ của ba người hơi ngượng ngạo Phương tránh trò chuyện với cả Tèo lẫn Đô chúng cũng nín lặng vẻ sờ sợ
Đến giờ ngủ Phương xếp mấy cái mền xuống đất Tèo và Đô chỉ cần vài phút là ngáy o ....o .Phương nhìn chúng mỉm cười cô lên phòng gọi cho chồng
“Chào em “ Giọng nói quen thuộc vọng đến 
“Anh yêu ,anh có khỏe không “ Phương hỏi chồng
“Bận lắm em ạ.Công việc của anh dao này ........................” Không chờ cô hỏi đầu dây bên kia đã tuôn một tràng những chuyện về những chuyện buôn bán .Phương nghe mà chả hiểu gì cả 
“Bao giờ anh lên thăm em “ Bằng một nỗ lực đáng ngạc nhiện Phương ngắt lời chồng 
“Ờ chuyện đó.........anh sẽ lên sớm thôi” Chồng Phương ầm ừ 
“Bao giờ vậy anh “ Phương nài nỉ hỏi
“Để sang tháng đi công viêc........” 
“Cạch “ Phương gác máy trước khi cô nghe hết câu trả lời , cô đã quá biết cái kiểu ỡm ờ của chồng .Anh ấy thì chỉ có biết công việc thôi ,cảm thấy bức bối nóng nực khó chịu Phương với tay lên bàn cầm lấy chai nước tu một hơi. Nhưng chai nước gần như rỗng không chỉ có một ít cặn ở đáy chai Phương chặc lưỡi bước khỏi giường xuống dưới nhà tìm nước uống .Chiếc tủ lạnh duy nhất trong nhà Phương được đặt ở phòng khách nơi Tèo và Đô ngủ .

Đang dò dẫm trong bóng tôi thì Phương đá phải một cái gì mềm mềm 
“Úi da” Một tiếng kêu nhỏ nhỏ phát ra 
“Ai vậy, Tèo phải không “ Phương hỏi nhỏ
“Em đây ạ “ Tèo nhận ra giọng cô giáo nó 
“Sao lại nằm ở đây “
“Bọn em ngủ hay lăn lung tung lắm “ Thằng bé nhe răng cười hàm răng lấp lóa trong đêm “Cô tìm gì thế ạ” 
“Lấy cho cô cốc nước ở trong cái tủ lạnh đằng kia kìa ‘ Phương chỉ tay về phía góc nhà 
“Vâng ạ “ Tèo ngoan ngoãn trả lời , rồi không cần bật đèn nó đi lại chỗ tủ lạnh lấy hẳn một cốc nước đầy mang lại cho Phương 
“Cảm ơn em “ Phương cầm lấy cốc nước từ tay đứa học trò ngồi xuống nhấp từng ngụm nhỏ .Nước lạnh xoa dịu nỗi tức tối trong lòng ,một lúc sau Phương quay qua nhìn thấy Tèo vẫn ngồi cạnh mình mắt chăm chú nhìn cô 
“Sao thế chưa ngủ tiếp đi “ Phương mỉm cười với đứa trẻ
“Em không muốn ngủ ,em muốn ngắm cô” Tèo nói thẳng thừng
“Vậy sao “ Tự nhiên Phương cảm thấy vui vui khi nghe thằng bé khen “Tèo thấy cô đẹp không “
“Cô đẹp lắm hơn tất cả bọn con gái vùng này “ Tèo vung tay hăng hái thao thao 
“Đừng bốc thế “ Phương ấn ngón tay vào trán thằng bé 
“Ở vùng này ai cũng lội ruộng suốt ngày làm gì có ai chân trắng như cô “ 

Nghe thằng bé nói Phương chột dạ liếc xuống chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn khi ngồi xuống lộ ra gần hết đôi chân trần .Theo phản xạ Phương cầm lấy vạt váy kéo xuống
“Đừng cô cứ để thế ,em muốn nhìn thêm “ Tèo nắm chặt lấy tay Phương năn nỉ 
Phương im lặng không nói gì nhưng vạt váy được dịch dần dịch dần lên rồi tốc ngược lên lộ ra chiếc quần lót nhỏ xíu màu trắng 
“Thế này được chưa “ Phương nói qua hơi thở hổn hển 
“Chút nữa đi cô “ Tèo nằm bò xuống sàn nhìn ngược lên
“Cô kéo lên hết cỡ rồi “ Phương nói 
“Còn cái quần đó “ Tèo rờ tay vào giữa hai chân Phương bóp *** cô qua lớp vải quần lót mỏng manh
“Thế thôi “ Phương cương quyết trả lời

Tèo tiếc rẻ nhưng cũng không nài thêm tiếp tục mò mẫm bàn tay quanh *** Phương nó cảm thấy hình như có nước rỉ ra .Tèo chầm chậm lách ngón tay qua khe quần lót ,ngón tay nó miết mạnh trên mép *** Phương ,chui tọt vào cái lỗ *** hé mở.Nó nghe rõ một tiếng rên “Hự “ nho nhỏ từ miệng cô giáo ,thọc vào rồi nó ngoái tít ngón tay trong âm hộ Phương .
10 phút trôi qua chỉ còn tiếng thở hỏn hển của cả hai người đột nhiên Phương gật tay Tèo ra khỏi người mình rồi chạy lên phòng đóng cửa đánh rầm .
Còn lại một mình Tèo đưa bàn tay còn dính đầy nước nhờn lên miện liếm ngon lành 

“Mày sướng nhé “ Đô nghe bạn kể mặt tím lại vì tức “Thế mà không gọi dậy bạn bè thế đấy “
“Hê hê thì cũng tại mày ngủ say quá “ Tèo rung đùi cười đắc ý “Nhưng đừng buồn từ hôm đó tao rút ra một chuyện “
“Chuyện gì “ Đô nhăn mặt hỏi
“Bà này cũng dâm lắm chứ chẳng chính chuyên gì đâu “
“Vậy à “ 
“Ừ hôm nay tao với mày lại chặn bà ấy trên đường “
“Tụt váy nữa à “ 
“Gần như thế thôi nhưng lần này mày phải để tao chỉ huy “
“Tao cần gì phải tranh với mày “