Liem lon em vo

Khi nàng nằm đó lấy lại nhịp thở của mình, cảm giác tội lỗi bắt đầu hiện lên: Ôiiii, làm sao tôi có thể sa đoạ đến mức tưởng tượng về con trai của chính mình? Nàng nghĩ, khủng khiếp. Chúa tha thứ cho connnn!

Sau đó Suzy bắt đầu suy nghĩ lôgic: Giờ, nếu lúc đó mình không đi ngang quaphòng của Jack, suy nghĩ này sẽ không bao giờ bước vào tâm trí của mình! Nàng tự nhủ. Chỉ là do cặc của Jack quá to đã làm mình sụp đổ, đó là tất cả. Sau cùng mình cũng chỉ là con người! Bất Kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ phản ứng Chính Xác theo cùng một cách - tại sao à, đương nhiên họ sẽ làm thế! Vả lại, chắc chắn mình sẽ không bao giờ có những tưởng tượng Khủng Khiếp như thế này một lần nữa! " Nàng long trọng tuyên bố.

Điều này khiến Suzy cảm thấy dễ chịu hơn một chút với chính mình. Nàng đứng dậy trên đôi chân run rẩy, mặc quần áo vào và đi xuống cầu thang để nấu bữa tối ... Nhiều tuần trôi qua, Suzy phát giác càng lúc càng khó giữ lời thề của mình không bao giờ tưởng tượng về con trai của mình một lần nữa. Bất cứ khi nào Jack ở trong phòng, Suzy bắt gặp mình tình cờ liếc nhìn đũng quần của con trai. Đôi mắt nàng có ý chí của riêng nó. Khi chồng nàng Mike leo lên bụng nàng và đưa dương vật nhỏ của mình vào trong, hình ảnh không mong muốn về con cặc to dài của Jack lóe lên trong não của nàng như một tia chớp. Và khi ấy, sau vài cú nắc thông thường của mình, Mike rỉ vài giọt tinh dịch thảm hại của mình vào *** nàng, tử cung của Suzy khao khát dương vật to lớn mạnh khoẻ của con trai nàng, tinh trùng bị cấm...

Hiện giờ, Suzy Jenkins thực sự là một người phụ nữ tốt có chuẩn mực đạo đức cao nhất, nên lẽ tự nhiên những cảm xúc cấm kỵ đó khiến nàng hết sức bối rối. Suốt đời mình, nàng luôn luôn cố gắng làm những điều đúng đắn. Trước khi nàng vô tình nhìn thấy Jack thủ dâm, những suy nghĩ thèm khát tình dục với con trai mình chưa một lần xảy đến với nàng. Nhưng bây giờ, dù nàng đã cố gắng đến đâu đi chăng nữa, căn bản nàng không thể gạt bỏ dương vật khổng lồ của con trai nàng ra khỏi tâm trí của mình.

"Tôi là một QUÝ BÀ - ! Không phải mấy ... mấy CON ĐIẾM DÂM ĐÃNG LOẠN LUÂN ham muốn đứa con do chính mình sinh ra" Suzy thốt ra khi một ngày nọ nàng đang ở một mình, những giọt nước mắt giận dữ và xấu hổ chạy dài trên gò má đỏ ửng khi những suy nghĩ đồi bại lại một lần nữa hành hạ nàng. "Và mình sẽ vượt qua chuyện này!" Nàng đập nắm tay nhỏ của mình lên bàn ăn. "TÔI SẼ LÀM ĐƯỢC!

Phần 2

Sau đó, vào một buổi tối Jack bước vào phòng khách, chỉ mặc độc mỗi một chiếc quần đùi jockey*, và một chiếc áo sơ mi flannel*. Anh có một cương cứng lớn. Suzy lập tức cảm thấy cổ họng thắt chặt và trái tim nàng bắt đầu đập.
*shorts jockey: quần lót nhỏ cho nam: Thương hiệu thời trang Jockey được thành lập vào năm 1876 bởi Samuel T.Cooper tại thành phố Kenosha – Bang Chicago nước Mỹ, một người có rất nhiều ý tưởng sáng tạo cùng ý chí vươn lên mạnh mẽ. Năm 1935, cùng với sự phát minh ra những chiếc quần lót nhỏ (brief) dành cho nam gọi là quần short Jockey và được cải tiến với thiết kế chữ Y phía trước, có tác dụng tăng cường chức năng bảo vệ của sản phẩm, Jockey đã đánh dấu một cột mốc lớn nhất trong thiết kế của chính mình.
*flannel: Flannel là vải loại dệt, thường là từ sợi cotton, và không có mặt "tuyết". Thường dùng để may áo khoác loại mỏng, hoặc lót áo jacket, hoặc là sơ mi mặc vào mùa lạnh.....
"Mẹ ơi, mẹ có thấy cái quần jean đen của con không?" Jack nói. Anh không biết gì về tác động mà anh đã gây ra trên người mẹ mình.

"À, mẹ, ừ, mẹ… không biết ... ", Suzy lắp bắp.

Nàng vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng cố dời mắt khỏi đũng quần của con trai nàng - và thất bại. Jack nhận thấy sự bất thường của mẹ mình, thiếu bình tĩnh và lúng túng. Sau đó, anh thấy nàng liếc lén lút nhìn chỗ phình trong quần lót của mình. Mắt họ gặp nhau. Suzy thấy ánh mắt thăm dò của con trai và mặt nàng liền đỏ ửng, nàng nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Không thể nhầm lẫn được: Khỉ thật - Mẹ đang nứng! MẸ KIẾP! Jack choáng váng. Anh không biết phải làm gì, vì vậy anh chỉ đứng đó, không nói gì. Từ khoé mắt mình Suzy thấy con cặc bự của con trai nàng đang rộn ràng với mỗi nhịp đập của trái tim. Một cụm pre-cum nhanh chóng lan rộng ngâm ướt lớp vải cotton trên quần lót của anh ngay đỉnh của khúc phình lớn.

"Mẹ, ừm, mẹ không - không biết quần… quần jean của con ở đâu…" Nàng lại lắp bắp.

Jack đứng đó im lặng, săm soi mẹ mình. Suzy quằn quại trong chỗ ngồi của mình, né tránh ánh mắt như thiêu đốt của con trai.

Sau đó, Jack bắt đầu cởi quần lót của mình.

"Jack! Con… con đang làm gì vậy?" Suzy nói trong hoảng sợ. "Dừng điều này… này lại ngay lập tức!"

Jack không thèm trả lời nàng và bước ra khỏi quần đùi của mình. Suzy hoang dại nhìn con cặc khổng lồ của con trai. Một chuỗi dày pre-cum chậm rãi rõ xuống, đầu cặc căng tinh hung ác, đu xuống sàn nhà.

"Jack!" nàng rền rĩ. "Kéo.. quần… quần lót của con lên ngay - ngay bây giờ!"

liem lon em vo

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

liem lon em vo

liem lon em vo la gi ?

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
liem lon em vo

Sau lần đó em có vẻ lảng tránh tôi. Còn tôi, một phần vì cảm giác tội lỗi- nếu chuyện này lộ ra mọi người sẽ nhìn tôi thế nào, một phần vì chuyện mà tôi sẽ kể với các bạn ngay sau đây, nên tôi không làm những chuyện như vậy với em nữa. 
Đang lúc tôi chơi vơi giữa phần con và phần người như thế, thì em xuất hiện. M nhỏ hơn tôi khá nhiều, mới 15 tuổi nhưng đã phổng phao, xinh xắn lắm rồi. M chơi thân với một trong những đứa bạn gái trong lớp tôi hồi phổ thông, nên hay đi chơi cùng nhóm tôi. Mới gặp M tôi đã chú ý chiều cao 1m66 của em, nước da trắng cùng vẻ ngây thơ, nhí nhảnh của một cô gái mới lớn. Nhưng tôi không nghĩ là M lại đáp lại t/c của mình vì em còn nhỏ quá, cho đến một lần....
Hôm đó tôi và nhóm bạn hẹn đi ca fe, tôi được giao nhiệm vụ đón con bạn, vô tình M cũng ở đó, tôi bảo em đi cùng anh nhé, ngồi lên phía trước nè (con bạn tôi ngồi phía sau rồi). Ai ngờ M ko do dự leo ngay lên trước tôi. Mái tóc dài của em quyẹt quyẹt vô mặt tôi, mùi con gái tỏa ra làm thằng em ngay lập tức chào cờ. Con cặc của tôi cương lên cọ vô căp mông mới nở của M, em vô tư không để ý. Cảm giác lúc đó phải nói là rất đã...
Nửa đường trời mưa, tôi ghé mua áo mưa cho 2 chị em, và choàng áo mưa cho em, em đã nhìn tôi rất lạ. Sau đó tôi lấy lý do lạnh cứ 1 tay ôm em, một tay lái xe suốt dọc đường, tôi cố tình đi thật chậm để giữ cảm giác đó lâu hơn.
Đêm đó tôi và M nhắn tin cho nhau cả đêm, tôi bộc lộ t/c và em đáp lại nhiệt tình, em nói "anh đã cưa đổ em từ khi choàng áo mưa cho em rồi đó". Tôi sướng thầm trong bụng nghĩ thế là ngon rồi có hàng xài, lúc đó tôi chưa phải chưa quan hệ bao giờ nhưng mấy lần trước toàn đi cave chưa có xơi em nào nhà lành hết. Tôi thiếp đi trong những toan tính đen tối cho ngày mai.
Hôm sau tôi đến nhà em, đang hè nhưng do đặc điểm công tác ngành nên ba má em vẫn đi làm. M đưa tôi vào phòng, phòng em cũng như phòng con em họ tôi, toàn các đồ chơi của con gái mới lớn như gấu bông, búp bê to nhỏ đủ kiểu, chứ không giống như phòng bọn bạn tôi toàn hoa khô treo tường. Tôi nhảy lên giường. Ôiiii, chăn nè, gối nè, thơm mùi con gái ngửi đã lắm. Thấy tôi hít hà em bảo "anh làm gì lạ vậy" Tôi bảo "mùi em thơm quá lại đây anh ngửi xem nào" Vì đêm qua nhắn tin tôi đã gợi ý chuyện ôm hôn các kiểu rồi, tôi nói yêu nhau là phải làm như vậy. Nên M vừa lại gần là tôi lao ngay vào em, đè ra giường ôm hôn các kiểu. Hôn lên cặp môi dày mềm mại của em, hôn lên cái gáy trắng ngần lơ thơ mấy sợi lông tơ của em. Em chẳng biết hôn lưỡi, tôi có dạy nhưng em có vẻ không thích nên cũng nản. Tôi bèn hôn xuống dưới cổ, hôn xuống bờ vai trần (em mặc áo 2 dây) tay thì vuốt ve cặp giò thon dài lộ ra dưới cái quần lửng. Thằng em của tôi ngóc lên cọ cọ vào cửa mình em, qua mấy lớp vải nhưng vẫn sướng vãi chưởng. Tay tôi luồn vào áo em nhưng em chợt ngăn lại, nói em sợ lắm. Tôi lừa đưa xuống dưới em cũng không chịu, sờ ngoài quần cũng không cho( cảnh giác gớm) nhưng tôi nằm đè cọ cọ con cu vào chỗ đó thì không nói gì. Cọ quyẹt khoảng 15 p thì tôi không chịu nổi nữa, chạy vào nhà vs xóc mấy cái ra luôn. Lúc đi ra nhìn lại thì trên quần lửng của em có vệt nước loang lổ. Gái mới lớn nhiều nước thật, dâm thủy thấm qua quần lót ướt cả quần ngoài, chắc em cũng ra rồi, vậy mà ko cho tôi thò tay vào. Tôi trêu em bị sao kìa, em nó đỏ mặt nói không biết rồi chạy đi tìm quần thay...

liem lon em vo

Xem liem lon em vo hay nhat 2014

Khoa như cơn gió lốc mang đến cho Hoà nhiều niềm vui, Giữa Hoà và Khoa là một thứ tình cảm trân trọng nhưng không ràng buộc, Hoà có con đường chính trị muốn dấn thân, không muốn vướng bận, Khoa thích mây mưa, không ràng buộc, họ tìm tới nhau khi cần nhau, hết mình, hết sức rồi ai về nhà nấy. Như hôm nay, sau một tuần đi vận động cho chức vụ tương lai, Hoà thật muốn nghĩ ngơi, giải trí, nàng định là sẽ tìm Khoa đi nghĩ mát vài ngày không ngờ, Khoa đã tìm đến nàng. Sau 6 tháng không gặp, Khoa trố mắt nhìn Hoà đón chàng trong bộ đồ ngủ mỏng manh màu đỏ hưng phấn như cố ý gọi mời. Còn Khoa, vẫn đắm say như thuở sinh viên, chàng chào nàng bằng một nụ hôn ướt đẫm tinh sương. Tay không quên bóp vú nàng qua lớp vải mỏng.