Liem lon em vo

Kể từ lúc đó Bảo Trân cố ý tránh mặt tôi, tôi cũng ko dám nói gì, dù sao Bảo Trân và Bảo Châu là 2 chị em ruột. Tôi ko có cơ hội ở 1 mình với Trân như trước vì nếu có thì Trân lại ra ngoài, hoặc sẽ ở miết trên trường chứ ko về nhà chung với tôi nữa. Tôi nghĩ đó ắt hẳn cũng tốt. Nhưng chuyện gì đã xảy ra thì rất khó trôi qua đơn giản. Sau Tết Nguyên Đán, chị em Bảo Châu về quê ăn Tết, tôi cũng muốn về nhưng Bảo Châu ko dám ra mắt tôi với ba mẹ vì còn tuổi ăn tuổi học mà. Tôi đành ở lại và “Tết này anh ko có em”(Các bác có ức chế ko khi có gấu mà Tết vẫn cô đơn, đã vậy còn giám sát kỹ lắm, đi chơi mà ko báo thì gấu sẽ nhai xương mình ngay)
Sau 1 tuần Tết, Bảo Trân lên Sài Gòn trước còn Bảo Châu mê chơi bỏ chồng ở Sài Gòn tủi thân nên phải mùng 10 mới chịu lên. Và hôm đó tôi phải chờ Trân lên giao lại chìa khoá, vì 2 chị em nhờ tôi trông nhà hộ (Osin, quá trời đồ mà ko chịu vác về, làm người yêu khổ quá). 5h chiều, Trân lên Sài Gòn và nhớ tôi ra bến xe Miền Tây chở về (có lẽ em ấy đã quên, hoặc hết người nhờ rồi) Tôi rước nàng về, cất đồ đạc xong tôi bảo chở nàng đi ăn gì đó, thế là cả 2 phóng xe đi ăn hủ tiếu. Trên đường đi, tôi cảm giác Trân ko còn lảng tránh tôi nữa, nàng chủ động bắt chuyện nhiều hơn, thế là chúng tôi lại trở về là đôi bạn cùng tiến như ngày nào ^^ 
- Châu có nhờ Trân gửi chút trái cây cho Khang Anh, mà con nhỏ mua ít quá, nên Trân bù vô cho Khang Anh 1 ít nữa đấy.
- Ặc, Châu mua bấy nhiêu thì Trân đưa bấy nhiêu thôi, mua thêm chi. Trân phải đòi tiền Châu, vậy mới đền bù được cái tội bỏ chồng ở Sài Gòn.
- Nó còn con nít lắm, ông là người yêu nó phải dạy dỗ đàng hoàng, ko được dạy hư nó nghe chưa
Nói xong, Trân thọc tay nhéo vào lưng tôi 1 cái, đau điếng (lại nhéo, đã bảo con gái thích bạo lực lắm mà, các bác xem chap 1 thì rõ)
- Đổi phong cách hả? Sao ko chọt mà nhéo?
- Thôi, ông đang lái xe, nhéo nó đau, chọt 1 cái lỡ am-bu-lăn tới rước 2 đứa quá!
- Chứ ko phải chọt tôi 1 phát là bị tôi hun 1 phát hả? (Tôi đùa nhưng cũng nhằm gợi ý)
- Ông nói nhảm quá! Thôi chở tôi về đi!
- Eo, giận hả? Tôi xin lỗi mà! 
- Tôi ko thích ông nhắc lại chuyện đó đâu.
- Rồi, rồi, chị dâu tương lai.
Dạo 1 vòng chúng tôi cũng về nhà, giờ cũng gần 9h tối rồi. Tôi tính chia tay Trân về, nhưng cũng phải chờ Trân lựa trái cây đưa rồi mới về. Tôi nhặt 2 trái Táo bỏ vào áo giống như 2 đầu vú.
- Cưng thấy chị bảy có đẹp ko?(Tôi trêu)
- Cỡ ông thì phải để 2 trái xoài. (Má ơi, xoài tượng ấy, bự khiếp)
- Xem Sexy Lady đây.( Tôi giữa lấy 2 trái xoài, đứng dậy lắc hông, theo kiểu mấy đứa múa cột)
Trân cũng đứng dậy lắc hông theo (chap trước đã giới thiệu là tôi dạy nhảy cho trường và Trân với Châu đều học với tôi, nên giờ nhìn ai cũng dẻo hết)
- Múa cột mà thiếu cây cột rồi, để tôi làm cột cho. (Tôi đặt 2 trái xoài xuống rồi đứng thẳng như cây cột)
Bảo Trân cũng tự nhiên vịn lấy tôi và uốn éo (như thế ai mà chịu nổi), các đường cong cơ thể lẫn mùi thơm của Trân khiến tôi lại thấy kích thích. Bỗng nàng sơ ý đạp trúng trái xoài tôi vừa đặt xuống khi nãy ngã nhào về phía bên phải tôi, quán tính tôi đưa tay ra đỡ thì vô tình cả cánh tay ghì chặt ngay dưới ngực cô nàng, tuy đang mặc áo lót nhưng cảm giác nó mềm mềm sao ấy. Tôi đỡ nàng đứng thẳng dậy, rồi đưa tay lên vịn vào má nàng. Cảnh tượng này trong giống lúc tôi và nàng hôn nhau thật. tôi khẽ đưa môi định hôn nàng, nhưng càng nhích tới nàng càng lùi lại cho đến khi ko còn thể lùi nữa tôi mới thực sự đặt nụ hôn vào môi nàng, lần này chúng tôi hôn nhau say đắm hơn nàng có vẻ ko ngại ngùng nữa nhưng đôi bàn tay nàng vẫn ko ôm lấy tôi, mặc dầu tôi đã ôm chặt nàng bàn tay xoa đều tấm lưng mỏng mang của nàng. So với Bảo Châu, Bảo Trân hôn ko khéo bằng vì tôi ko thể chỉ cho nàng cách hôn bằng ngôn từ như Bảo Châu mà chỉ hôn nhau dựa trên cảm xúc. Tôi hôn Bảo Trân hồi lâu, lần này tôi mạnh dạn luồn tay vào trong áo cô ấy, vuốt ve từng thớ thịt mềm mại, 2 tay tôi nhẹ nhàng tháo khoá áo ngực của nàng, đến khi nó buông lỏng thì nàng mới nhận ra được điều đó, tôi chưa dám dùng tay xoa bóp ngực nàng, chỉ từ từ hôn xuống cổ rùi xuống vai, và miệng tôi chính là nơi tiếp xúc ngực của Bảo Trân đầu tiên, tôi đã cố gắng lườn chiếc áo lót lên cao để có thể tiếp xúc ngực nàng chỉ qua 1 lớp áo, miệng nàng giờ đã tự do nhưng nàng chẳng nói điều gì, có lẽ nàng cũng đang kích thích dữ dội, tôi cố dìu nàng nằm xuống, diễn biến ngày hôm đó giờ đây đã tiếp tục.
Tôi vuốt ve nàng, 2 tay từ từ đẩy chiết áo thun lên cao hơn nữa, rồi 2 bên đầu vú từ từ xuất hiện. Lần này tôi được dịp mút chúng 1 lần nữa, đầu vú của Trân khác hẳn so với chị Quỳnh, đầu ti nhỏ hồng và lún vào chứ ko to và thâm đen như chị. Nó có vẻ mịn hơn, hấp dẫn hơn, tôi vừa hôn vừa xoa bóp cho Trân, cô ấy giờ đã chịu vịn lấy tôi, xoa mặt tôi. Tôi thấy kích thích hơn nữa, bèn trườn lên đặt lại nụ hôn vào môi nàng còn tay thì bóp lấy đôi vú hồng của cô ấy. Dần tôi chán cặp vú, tay tôi tìm đến mông nàng, nó luồn vào trong quần rồi xoa bóp cặp mông nõn nà ấy, tôi lần bàn tay tới khe hỡ từ phía sau cặp mông, tư thế này kho có thể rờ được khe hỡ của nàng, nhưng từ từ nó cũng tới, tôi thấy ướt ướt và trơn, tôi tính xoay tay luồn vào phía trước để dễ chạm khe hỡ ấy hơn thì nàng nắm lấy tay tôi.
- Đừng mà Khang Anh!
- Mình chỉ muốn vuốt của Trân thôi, nhưng luồn phía sau ko tới được! Năn nỉ Trân mà
Trân đồng ý, và tay tôi đã dễ dàng tiếp xúc khe hỡ đó, tôi vẫn thấy vướng víu nên dùng tay còn lại để mở khuy quần của nàng, lần này nàng nhất quyết từ chối. Tôi ko muốn dừng lại nên cũng thôi. Ngón tay giữa của tôi giờ đã nằm trước khe hỡ nàng rồi, tôi khẽ rê rê và cố gắng tìm cách ấn nhẹ vào, nhưng lạ sau là khi ấn vào nàng ko thấy đau như con em gái họ mà càng nhấn nó càng ra nước (Ko lẽ con này mất trinh ta, nhưng cũng ko phải, có lẽ cơ địa mỗi người mõi khác, chưa hiểu về đàn bà rồi). Quần nhau cách mấy cũng ko thể thoả mãn được vì chính thằng em tôi nó ko có cách nào để bắn ra, tôi tính kéo tay nàng để cho nàng sờ của tôi, nhưng nàng vẫn ko chịu. Chỉ còn 1 cách tôi nằm ép thằng em xuống đất, lăn qua lăn lại, còn miệng và tay vẫn tiếp tục hoạt động, 1 hồi sau tinh trùng cũng xuất ra được.
Thoả mãn được đôi chút cũng đã gần 11h rồi, tôi mặc quần áo lại cho Trân, tạm biệt và xách trái cây về. Đến nhà tôi mở điện thoại thì thấy tin nhắn của Gấu lúc 10h kém và 10h15. Cũng may tôi khéo nói, nên Gấu ko giận việc ko thèm trả lời tin nhắn. Tôi chúc Trân ngủ ngon và chìm vào giấc ngủ. 
Hai ngày sau đó tôi và Bảo Trân tiếp tục như thế, nàng đã chịu cởi quần ngoài chỉ mặc quần lót, và chịu vuốt ve thằng em của tôi, nhưng như vậy ko có nghĩa là tôi có thể quan hệ với nàng, mọi chuyện dừng hẳn khi Bảo Châu lên Sài Gòn (Ai nói rằng hiếp dâm là dễ, tuy cả 2 trần truồng nhưng dù tôi cố đẩy cách mấy mà người ta cứ né thì đến Tết Công Gô cũng ko tài nào đút vào được) Tôi và Trân ít gặp nhau hơn vì lịch học chúng tôi có sự thay đổi ko còn thời gian có thể cùng với cô ấy một mình. Thế là nó cứ trôi qua cho đến cuối năm thứ 2, lúc này Bảo Châu đã kiếm việc làm thêm còn Trân thì chuẩn bị học cho năm cuối (Tôi quên nói là Trân học Cao Đẳng, còn tôi học ĐH nên Trân sẽ ra trường trước tôi 1 năm). Thừa cơ hội đó, tôi đến bên Bảo Trân, nhưng có lẽ thời gian đã quá lâu, nên nàng cũng ko muốn như thế với tôi nữa. Tôi cũng thôi ko cưỡng ép nàng, nhưng rồi mọi chuyện ko như ý muốn, tình cờ Bảo Châu phát hiện trong điện thoại tôi tin nhắn của tôi và Bảo Trân về chuyện Trân và tôi ko nên tiếp tục chuyện đó. Cô bé đã nghi ngờ, và tìm cách để biết được sự thật này, cuối cùng tôi bị ăn 1 cái tát điếng người, và bị lấy 1 vết nhơ với cái tên Sở Khanh. Bảo Trân thì ko dám nhìn tôi nữa, có vẻ như 2 chị em họ đã nói chuyện với nhau rất nhiều. Phần tôi, tôi huỷ bỏ hết tất cả các công tác của trường, lặng lẽ thu mình vào lớp học, vì tôi cũng chẳng dám đối diện với ai, với Bảo Trân và Bảo Châu.

liem lon em vo

Tôi xuống lầu uể oải bước vào trong bếp. Trên bàn ăn Hùng đề lại một cái bao thư và vài dòng chữ trên miếng giấy nhỏ Post-it màu vàng “Mẹ ơi, đây là hình con đã in ra đề mẹ gởi cho người ta. Con phải đi học. Con thương mẹ nhiều.”
Ngồi ôm đầu trong tay tôi không biết phải quyết định thế nào. Tôi phải làm sao đây? Ý nghĩ nếu tôi gởi cái hình này cho người ta lở mà người ta chụp lại phổ biến trên mạng thì sao? Tuy họ không có bản gốc nhưng cái gì cũng có thể xảy ra. Tôi thẩn thờ mở bao thư ra. Nhìn thoáng qua mấy bức hình tôi giật bắn người. Trời ơi … có thể nào thế này? Hình khá rõ. Trong đó hai người ngồi trên giường từ lúc bắt đầu cho đến lúc hôn nhau rồi đứng dậy. Rỏ là 2 người tình nhân chứ không là 2 mẹ con trong sự say mê hôn hít cuồng nhiệt thế kia. Chỉ có lúc nó bẽn lẽn chờ đợi cho đến lúc cuối đặt đầu lên vai tôi là thấy chúng tôi là 2 mẹ con thật sự mà thôi. Tôi không biết lúc nó chọn lựa và in các tấm hình này nó nghĩ thế nào. Riêng tôi, mặc cảm phạm tội lớn hơn bao giờ hết. Cơn buồn nôn lại đến khiến tôi muốn nôn ra … may mà mình chưa có ăn sáng.
Tôi đem cái laptop ra. Có email của người đàn ông đến. Ông ta tỏ vẻ rất hứng thú và vô cùng nôn nóng. Ông ta dùng chữ “we” tức là chúng tôi nên tôi đoán là 2 vợ chồng. Tôi lắc đầu không hiểu nổi. Tại sao có những kẻ đầu óc bệnh hoạn thế này .. mà họ có tiền nhiều để đốt thế không biết? Ông ta giải thích rất cặn kẻ cách dùng Paypal đề nhận tiền làm sao, rồi hối thúc tôi làm 1 cái account để nhận tiền cho mau. Tuy không muốn làm Paypal vì nó đòi hỏi tất cả chi tiết về cá nhân như địa chỉ, điện thoại, credit, vv nhưng vì quá cần tiền gấp nên tôi phải làm thôi. Chỉ tốn chừng 5 phút đánh máy là xong và tôi ngồi chờ Palpal chấp thuận.
Bên ngoài trời trở lạnh. Cái lạnh dể chịu của Bắc CA không quá gắt gao như miền đông hay ướt đẩm trên phía cực Bắc nước Mỹ. Không khí ờ đây đúng là thiên đàng, thật sạch, không quá lạnh và không quá nóng nên cây cối xanh tươi hoa đủ màu khoe sắc. Sau vườn những nụ hoa cúc vàng và anh đào bắt đầu hé nở. Những cây này do chồng tôi trồng lúc mới mua căn nhà mười mấy năm trước. Chúng nó bây giờ lớn nhanh nhưng tràn sức sống không như tôi bây giờ mệt mỏi cảm thấy mình già đi. Những con chim nhỏ humingbird loay hoay thật nhanh trên vài bông hoa rực rở nhất rồi vút đi như những mũi tên. Tôi cảm thấy cô đơn và thèm một vòng tay đàn ông khỏe mạnh. Khi chỉ 1 mình trong nhà những lúc này là lúc thấy mình lẻ loi nhất. Tôi bổng nhớ cái cảm giác hôn con ngày hôm qua. Rùng mình vì biết mình thật sự thích nó. Tôi lắc đầu mấy cái để dẹp ý nghĩ đó, đứng dậy sửa soạn đi tắm cho 1 ngày mới. Sáng nào tôi cũng vào Gym tập thể dục nhưng membership đã hết hạn 2 tháng nay. Có lẽ tôi phải chạy bộ ngoài công viên vậy. 

liem lon em vo

liem lon em vo la gi ?

Lúc đó mông mình lơ lững đu đưa theo nhịp mông của ảnh làm cho mình có cảm giác lâng lâng khoái cảm. Tấm ra giường nhầy nhụa nhớt rin rít sau khi mình và ảnh quyết định không làm tình trên giường nữa và đi làm một món gì đó để ăn. Mình thích thú khi nhìn thấy ánh mắt chiêm ngưỡng của ảnh xoáy vào cơ thể mình lúc mình cứ để trần truồng như vậy đi nấu ăn. Anh Nhân còn nhét cu vào âm đạo mình từ phía sau lúc mình đang nấu ăn làm mình đã quá làm cháy mất món trứng rán. Thật là tuyệt khi ở trong buồng tắm ảnh lại đè mình xuống sàn gạch mát lạnh, ảnh nhấp mạnh quá mà sàn gạch men lại trơn trượt làm mình cứ phải chống ngược tay lên tường để khỏi đụng đầu vào tường. Ôi thật là đê mê biết bao khi mình được ghì sát cơ thể hừng hực lửa tình của anh Nhân. Lúc nằm trên giường, mình có nói cho ảnh nghe về ý nghĩ của mình thích một con cu cứ cứng và dài hoài. Anh Nhân cười còn nói mình tham lam quá. Lúc chiều ảnh về rồi mình có coi lại chim của mình thì thấy nó tấy đỏ lên, ấn vào hơi đau nhưng nó làm mình nhớ tới những cơn cực khoái trong vòng tay đàn ông làm mình cứ nứng lên. Ngày…tháng…năm… Ôi một tuần rồi mà không thấy anh ấy đâu. Hay ảnh đã quên mình rồi. Mình thì không tài nào quên cái cách làm tình điệu nghệ của ảnh được.

liem lon em vo

Không chậm trễ thằng Hoàng béo như con thú bi bỏ đói lâu ngày nó hôn lấy hôn để lên mặt cô , khuôn mặt xinh xắn đượm vẻ ngây thơ kia va xoac tiếng những chiếc cuc áo bi văng đi khi no dung sức xé toang hàng cúc áo của cô để lộ ra chiếc áo lót nhỏ nhắn màu hồng với những đường thêu ren khá đẹp,sau đó nó hôn vào giũa 2 bộ ngực mà tôi nghĩ rằng nhỏ nhẵn nhưng thực tế khá đầy đặn của cô , nhưng cơn thèm khát mới chỉ bắt đầu nó bắt đầu hôn lên chiếc áo lot của cô , cắn manh vào núm vú bên trái đang gò lên bộ áo lot làm cô kêu Ư ư một tiếng khá to nhưng tôi vãn dám chắc không lọt ra khỏi lớp học.Lúc này so với lúc ban đầu cô dãy dụa manh hơn nhiều, tôi cứ tưởng cô đã kiệt sức ,ngay cả tôi cũng không nghĩ rằng sẽ vấp phải sự phản kháng quyét liệt đến thế nhưng tất cả đều vô nghĩa trong cái không gian trụy lạc đó những tiếng kêu chỉ như tiêng lá rơi ngoài sân vì trương tôi khá rộng lớp học của chúng tôi lai nằm ở một xó cách lói qua lại khá xa có thể nói là héo lánh ,dường nhu trời đã giúp chúng tôi vậy,tôi thấy cô dãy dụa trong tuyet vọng như vậy ,máu dâm trong tôi không ngừng trào lên tôi lúc này đang ngồi đè lên chân cô liên dưa 2 tay lên sờ soạng hai bắp đùi của cô nhẹ nhàng từ từ không chút vội vàng tận hưởng cái cảm giấc khoái cảm tuyệt vời đó.đôi cẳng chân cô cùng với hai bắp đùi của cô dường như đã cảm thấy hành động đó của tôi nên dãy đạp manh hơn tôi đưa đưa tay lên lên nữa cho tới giữa hai háng của cô va tôi rờ vào chiếc quần silip của cô, cô bèn đạp mạnh làm tôi tí té ngả ngửa những thằng Hoàng béo và thằng Trung liên khống chế cô mạnh hơn ác kiệt hơn.Phải rất khó khăn tôi mới lột đươc chiếc quần lót của cô xuóng tôi giơ nó ra trươ máy quay và cho ca bọn cùng xem cả bọn trầm trồ như không thể tin vào mắt minh được nữa truyền tay nhau chiếc quân lót thơm lừng mùi nước xả vải COMFO thứ được sinh ra để bảo vệ cái má chúng tôi đang hòng chiếm đoạt.

liem lon em vo

Xem liem lon em vo hay nhat 2014

- Hiểu rồi, nhưng cũng hơi ớn.
- Ớn gì ?
- Rủi người nhà lôi cổ Minh trói lại…
- Làm gì có chuyện đó. Trong nhà chỉ có dì và bà ta.
- Khi nào bắt đầu …công tác ?
- Ngày mai dì đến ở nhà bà ta, chừng ba ngày sau Minh …công tác.
- Được. Nhưng mà như thế Minh phải nhịn 4 ngày sao ? Dì gọi chị Mai tới được không ?
- Liên lạc với Mai không được. Không biết bà ta đi đâu. Nếu ngày mai không có Mai dì thế cho.
Ngày hôm sau chị Mai cũng không đến. Để giữ sức cho tôi, bà Tuyết không bắt tôi “làm” ba tà, mà bà ta …đích thân “làm” tôi. Không biết bà có rình thấy người phụ nữ bí mật “làm” tôi hay không mà bà đã “làm” giống y như vậy, nghĩa là cởi áo quần leo lên người tôi, kéo cu tôi ra nhét vào lồn, xong phi như phi ngựa. Tôi nắm mắt lại tưởng tượng đây là “nàng” nhưng lông của bà Tuyết quá nhiều, cứ kêu rạo rạo khi chạm vào lông tôi, khiến tôi không thể nào tưởng tượng nổi đây là cái lồn của nàng. Tôi nói với bà Tuyết:
- Dì cạo hết lông đi được không ?
- Minh nói gì ?
- Cạo lông lồn của dì đi !
- Sao lại cạo ? Bộ không thích lông nhiều sao?
- Thích chứ ! Nhưng muốn có cảm giác lạ.

Bà Tuyết rút lồn ra khỏi cu tôi và đi lấy một hộp dụng cụ hớt tóc đem vào. Tôi bảo bà Tuyết nằm ngửa ra trên giường, hai chân chấm đất. Tôi lấy cái gối kê dưới mông bà ta, xong lấy toong- đơ hớt mớ lông dài như đầu tóc của một đứa con nít. Tôi vừa đẩy toong- đơ vừa hỏi:
- Dì có giải phẫu thẩm mỹ không mà đẹp vậy ?

Bà Tuyết không trả lời vì bị kích thích bởi cái toong- đơ, đang lim dim đôi mắt.

Hớt lông xong, tôi lấy foam thoa vào mu lồn và lấy lưỡi dao lam cạo. Bà Tuyết bị kích thích sướng quá nẩy mông lên và dâm thủy trào ra dầm dề. Cạo xong, bà vào buồng tắm; còn tôi thì nằm trên giường đợi sau khi đã lấy miếng vải bịt mắt lại. Lát sau tôi nghe có tiếng bà Tuyết :
- Minh làm trò gì mà bịt mắt vậy?
- Thì đùa chút chơi cho vui thôi.
Bà Tuyết trèo lên người tôi và tiếp tục phi. Tôi nằm ở dưới tưởng tượng đến “nàng”. Nhưng bà Tuyết yếu quá, chỉ có 10 phút sau là ra, làm tôi cũng ra theo.

Ngày hôm sau trong lúc tôi đang đọc sách thì bà Tuyết bước vào phòng cười nói :
- Mọi chuyện đều êm đẹp. Dì chuẩn bị đi đến nhà bà ta. Hai đêm sau dì sẽ gọi điện thoại cho Minh. Nghe điện thoại xong, Minh phải khởi hành liền. Nhớ đêm đó phải tắm rửa sạch sẽ trước khi ngủ. Nhớ làm đúng những chỉ dẫn của dì tối hôm qua. Đây tới đó đi bộ chỉ chừng 5 phút. Tôi gật đầu nói :
-  Quá dễ dàng chui vào nhà bà ta và leo lên đụ. Chỉ ngại không biết bà ta có phản phé không ?
- Bà ta phản phé để làm gì . Đã nói rồi mà. Điều cần thiết là làm đúng theo lời dì dặn bảo. Nhớ không ? Đây là chìa khoá phòng ngủ của bà ta, sợi giây.và cái mặt nạ.

Sau khi bà Tuyết đi rồi, sự tò mò của tôi càng lúc càng nhiều. Tôi mong cho giờ phút đó đến nhanh. Và nó đã đến. Tôi đang mê mang ngủ thì nghe có tiếng chuông điện thoại reo. Tôi cầm ống nghe lên. Bên kia đầu giây có giọng bà Tuyết :
-  Nhanh lên.

Tôi bỏ ống nghe xuống, chạy nhanh vào phòng tắm, đánh răng súc miệng và rửa sơ con cu vì biết nó sắp có công tác thích thú. Năm phút sau tôi đến một biệt thự hai tầng, cách biệt hẳn với bên ngoài bằng một khu vườn rộng vây quanh bởi bốn bức tường cao trên ba thước. Tôi mở cái cổng sắt một cách dễ dàng và lách vào vườn. Băng qua chiếc sân rộng với những ngọn đèn tròn như những cái mặt trăng, tôi đến trước cái cửa chính lớn bằng gỗ sơn vẹc- ni vàng óng ánh. Bỗng nhiên tôi giựt mình sợ hải. Tôi làm gì thế này ? Bây giờ là 4 giờ sáng. Tôi đến đây làm gì giờ này nếu không phải là ăn trộm. Tôi định quay về thì nghe có tiếng nói sau cánh cửa :
-  Mở cửa vào đi !

Đó là tiếng bà Tuyết. Tôi mở cửa lách mình vào. Bà Tuyết đứng sau cánh cửa lấy tay chỉ lên lầu. Tôi lấy mặt nạ cao su tròng vào mặt và bước nhanh lên lầu, đi qua một hành lang nhỏ trưng bày đầy những hoa và đèn. Tôi đến trước cái cửa phòng bên trên có chạm cành hoa nhỏ theo như lời bà Tuyết nói. Tôi đút chìa khoá vào mở cửa ra. Một con mèo trắng từ trong phòng phóng nhanh ra cửa làm tôi muốn đứng tim. Tôi vào phòng, khoá cửa lại và quan sát chung quanh. Đây là một phòng ngủ khá rộng. Trên chiếc giường cũng khá rộng một phụ nữ đang say sưa ngủ. Đúng như bà Tuyết nói, người phụ nữ rất đẹp, nhưng hơi đẫy đà. Bà ta mặc một bộ đồ ngủ rất mỏng, thấy rõ cả da thịt. thấy cả cặp vú đầy đặn đang nhịp nhàng lên xuống theo nhịp đập con tim và thấy luôn cả chùm lông đen nơi háng. Tôi ngồi xuống giường, lấy hai tay bóp vú và bóp lồn. Bà ta vẫn say sưa ngủ, nhưng vì tôi bóp mạnh quá nên bà ta vùng ngồi dậy la lên:
- Ai thế này ?
Tôi nhào tới ôm bà ta vật xuống. Bà ta lăn xuống giường. Tôi chụp được cái quần và kéo tụt ra. Vì không mặc xì- líp nên bấy giờ bà ta chỉ còn chiếc áo mỏng trên người. Bà ta ngồi dậy chạy. Tôi rược theo và chụp được bà ta. Bà ta rú lên :
- Cứu tôi vơi1

Tôi bụm miệng bà ta lại và giật tung chiếc áo của bà ta vứt xuống đất. Một tay ôm bà ta, còn tay kia tôi rút sợi giây ni- lông ra định trói bà ta lại. Thừa dịp này, bà ta lại vụt chạy. Bà ta trần truồng chạy quanh phòng, trông thật kỳ dị nhưng vô cùng hấp dẫn. Tôi phóng người thật nhanh và nắm được mớ tóc bà ta. Tôi kéo bà ta đến giường và trói lại. Tôi trói hai tay vào giường, xong trói 2 chân chàng hảng ra cho dễ đụ. Tôi lấy một cái gối kê duới mông bà ta xong cởi quần áo mình ra. Lúc ấy con cu của tôi đã cứng lên khá lâu rồi, nó ngóc ngóc như một con rắn, chỉ chực mổ. Tôi cầm con cu đánh nhẹ vào đầu bà ta và nói :
- Chạy hả ? Chạy này. Mổ một cái toét lồn bây giờ.

Tôi thấy bà ta nhìn con cu của tôi với đôi mắt lim dim và lờ đờ nên lấy tay sờ lồn. Ôi chao ! Toàn là dâm thủy. Tôi không chần chờ nữa, trèo lên người bà ta và đụ như mua bảo. Bà ta ôm cứng lấy tôi và nói như rên:
- Sướng quá ! Em yêu anh. Em yêu anh. Anh lấy mặt nạ ra đi.
Tôi lấy mặc nạ ra. Bà ta lấy miệng ngọm môi tôi và cắn một cái hơi đau. Tôi nói:
- Coi chừng anh bị thương.
- Ôi chao ! Anh đẹp trai quá đi. Cặc lại lớn nửa. Em yêu anh quá. Đụ mạnh lên đi.
Tôi cởi trói cho bà ta, lật sấp bà ta xuống, lấy tay gấp hai chân bà ta lại và cứ thế từ đằng sau tôi đụ tới. Bà ta lại lảm nhảm những lời tục tiểu và rên liên hồi. Chừng 40 phút sau hai chúng tôi đều ra và nằm ngủ như chết. Chúng tôi thức dậy thì bà Tuyết cũng vừa vào phòng. Bà nói với vẻ mặt tươi như hoa :
- Đã chưa ?
Cả hai chúng tôi cứ trần truồng như vậy trước mặt bà Tuyết và nói :
- Đã quá. Cám ơn nghe !

Chiều lại, theo lời cố vấn của bà Tuyết, trong lúc đang chuyện trò, bỗng tôi kéo lê bà chủ nhà vào phòng khách trói lại và kéo quần bà ta xuống, cho cu vào đụ. Bà ta lại chống cự, lại rên. Trong ngày hôm đó tôi đã thình lình đụ bốn lần như vậy và lần nào cũng đem đến kết quả tốt đẹp cho cả hai người.
Tôi biết cái trò chơi này không thể tiếp diễn nhiều lần được. Bà chủ nhà cũng biết vậy, nên sau khi trả công cho tôi một món tiền khá lớn, bà ta đã ngậm ngùi tiễn tôi ra về. Từ đó chúng tôi không bao giờ gặp nhau lại nữa.

Tôi đang ngồi làm bài tập thì nghe có tiếng chuông gọi cửa. Ngay sau đó có tiếng mở cổng và tiếng chân người vội vã đi vào. Tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Chị Mai đang hấp tấp bước lên mấy bực thềm. Tôi mừng quá chạy vội ra ôm lấy chị. Chị cũng ôm lấy tôi, nước mắt rưng rưng :
-  Gần cả tuần rồi không gặp em chị nhớ muốn chết luôn.
- Chị đi đâu mấy ngày hôm nay ?
- Chị lo thủ tục ly dị và mấy việc linh tinh khác mà chị sẽ kể cho em nghe sau. Bây giờ xong hết rồi.
- Bây giờ mình làm gì đây ?
- Mới gặp đã muốn xáp vô liền sao? Em cũng thuộc loại dâm thần, không thua gì thằng cha đó.
- Chị muốn nói chồng chị hả ?
- Còn ai nữa. Em biết không, gia đình con nhỏ làm rắc rối, đòi bồi thường, chị phải dàn xếp. Dù sao ông ta cũng đã là chồng, chị không muốn mất mặt. Mấy hôm nay chị qua lại nhà nó và nhà chị như con thoi.

Chị Mai vừa nói vừa nhìn tôi đăm đăm :
- Sao em xanh quá vậy ?
- Em vẫn bình thường. Chị không tin, có thể …thử em ngay bây giờ. Bảo bà Tuyết và bà già đi xem hát đi !
- Quỷ ! Chị không giỡn đâu. Em xanh quá, hãy nghỉ ngơi đi !
- Chị Tuyết ơi, sao Minh xanh quá vậy ?
Bà Tuyết không trả lời. Chị Mai lại hỏi :
- Chị Tuyết ! Sao nó xanh xao quá vậy ?
- Xanh gì mà xanh. Tôi thấy cũng bình thường thôi.
-  Rõ ràng là xanh, lại ốm nữa. Có ai …làm gì em không ? Chị Tuyết này, sao chỉ mới có mấy ngày mà nó lại như vậy ?
Bà Tuyết có vẻ bực mình :
- Ai mà …làm nó. Ai làm nấy biết.
- Chị nói sao ? Tôi làm gì nó. Gần cả tuần nay tôi đâu có tới đây.
-  Mới lúc nãy nói “mấy ngày”, bây giờ nói ” một tuần”.
Tôi nửa đùa nửa thật nói chen vào :
- Có gì lạ đâu. Tại nhớ quá, “năm mười mười lăm” nên xanh xao, vàng vọc. Bây giờ làm một cái là hết liền.
Cả chị Mai và bà Tuyết đều cười ré lên. Thế là huề.

Bà Tuyết định nói một cái gì đó nhưng bỗng có tiếng chuông gọi cổng. Chị Mai đứng dậy đi ra ngoài. Lát sau chị cùng một người nữa đi vào. Cả hai đều khệ nệ trên tay những vật dụng lĩnh kĩnh như áo quần, hộp đựng son phấn, chai lọ v.v…Người cùng chị đi vào nhà là một cô gái chừng 15 tuổi, dong dỏng cao, khá đẹp, nhất là nước da và đôi mắt. Cô ta lí nhí chào :
- Chào bà ! Chào cậu !
Cô ta trố mắt nhìn mọi người và đứng nép một bên tường. Chị Mai nói :
- Minh biết ai đây không ?
- Ai ?
- Thì chị đã kể chuyện cho em nghe rồi đó.
Chị làm bộ với tay lấy tách trà và nói khẽ vào tai tôi :
- Con nhỏ bị thằng cha đa dâm hiếp đó. Thấy con nhỏ cũng tội nghiệp, chị thuê nó làm người ở luôn.
Chị Mai quay mặt qua phía bà Tuyết nói lớn :
- Như đã thoả thuận, trong khi chờ đợi ly dị, tôi dọn đến đây ở. Tôi thích ở căn nhà phía sau vườn có lối đi riêng, cách biệt với khu cho học sinh thuê.
Bà Tuyết nói :
- Được rồi. Cứ sửa sang căn nhà giúp tôi như đã hứa là được.
- Chuyện nhỏ.
Thế là chị Mai, con Lan – tên con nhỏ 15 – và tôi ở căn nhà phía sau vườn.
Con Lan xem tôi như một tiểu chủ, cứ xưng hô “cậu và con” làm tôi vừa khó chịu vừa buồn cười. Tôi nói với nó:
- Xưng hô “anh, em” được rồi !
- Con gọi bà bằng “bà”, gọi cậu bằng “cậu” là đúng rồi.
Tôi đùa :
- Đằng ấy nói thế là thế …lào ?
- Thì cậu là con bà…
- Đừng nói bậy bạ ! Vợ tao đó.
Nó đưa cặp mắt tròn xoe nhìn tôi cười và không nói gì cả.

Dĩ nhiên đêm đó, tôi không “tha” cho chị Mai. Còn chị Mai tuy rất lo cho sức khỏe của tôi nhưng cũng đã ôm riết lấy tôi, rồi tự động cởi áo quần ra nằm chàng hảng hai chân, đưa cái húm đỏ hồng nhô cao với chùm lông được cắt tỉa rất gọn gàng. Chị Mai có lối làm tình rất “thẳng thắn” như vậy, có lẽ vì chị biết cái húm của chị rất đẹp, không cần che dấu úp mở. Thế là tôi đè lên người chị và nhắp lia lịa. Chị cắn nhẹ tôi một miếng nơi tai và nói :
- Để chị bú em thử xem sao. Chị chưa hề bú cái đó của đàn ông. Tôi ngồi dậy dời thân hình về phía miệng chị. Khi con cu tôi đến ngang đôi vú, tôi để nó giữa hai vú cà tới cà lui. Chị Mai lấy hai tay ép đôi vú lại kẹp chặt lấy con cu trong khi tôi cứ đẩy cu tới đẩy cu lui như vậy. Được một lát, tôi dời cu sát miệng chị Mai. Chị ngậm cu tôi, cắn nhẹ một cái, lấy lưỡi rà rà chung quanh rồi ngậm cu sâu vào trong miệng bú. Chừng 5 phút sau, chịu hết nổi tôi rút cu ra nói :
- Để dành chơi cho lâu.
- Đúng rồi. Hai chị em ôm nhau nghỉ một chút đi.
- Mình xưng hô cách khác được không ? Xưng “anh, em” được không ?
- Khỏi cần ! Ai lớn tuổi hơn là anh hay chị. Tại sao đàn ông bắt buộc phải là “anh”, đàn bà phải là “em” ? Nam nữ bình quyền.
- Sao cũng được. Nhưng em có đề nghị này.
- Nói đi.
- Chị…cạo lông được không ?
- Lông gì ?
- Lông này.
Tôi vừa nói vừa rờ húm chị. Chị ngạc nhiên hỏi:
-  Bộ em không thích sao ? Ngay cả em trai chị khi khám bệnh cho chị mà nó còn khen…
- Dĩ nhiên là đẹp, nhưng em muốn có cảm giác lạ.
- Chưa chi mà em đã chán chị rồi. Thôi được.
Tôi đi lấy hộp đồ nghề hớt tóc của bà Tuyết đem vào phòng. Vì lông chị Mai ít nên tôi chỉ cần thoa foam và cạo một lát là xong. Cạo xong, tôi lấy cái gương đưa cho chị Mai. Chị cầm gương soi cái húm rồi cười nói :
- Trông cũng được, nhưng vài hôm nữa lông lại ra, đâm cu em rát chết luôn.
Tôi chỉ cười mà không nói gì cả. Tôi cho miệng vào húm chị, le lưỡi làm một đường từ dưới lên trên. Chị Mai ôm lấy đầu tôi rên. Nghe chị rên khá lớn nên tôi nói :
- Coi chừng con nhỏ nghe.
Chị vừa rên vừa nói :
- Không biết nó đi đâu rồi. Thây kệ nó.