Lo bim

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Đang nằm ngủ thấy bàn tay ai mò giữa háng. Chị tính đạp cho một đạp nhưng lại nằm yên,hé mắt nhìn xuống thấy thằng Út thập thò phía dưới. Út là thằng em út của chồng.Trời ơi là trời! Tổ nội nó, thằng thánh vật không chết! Đang học bỏ học,cha mẹ chồng gởi sang đây chị phải nuôi báo cô.Thằng bán trời không mời thiên lôi! Chị bực cái mình nhưng hai cái chân cứng đơ như bong đè để thằng thánh vật làm gì thì làm, đã vậy mà cái chè hẻ đó nó còn ra nước mới chết chứ.Chị phải gồng mình quẩy người thằng khốn mới lủi mất.Vậy mà sáng hôm sau cái bản mặt hinh hỉnh của hắn làm như không có chuyện gì trên đời xảy ra,nhìn tức ói máu.

 Vậy mà cả tuần rồi buổi tối thằng trời đánh đi đâu mất,nằm nhớ rồi ngượng thầm, bộ mình thèm đàn ông sao! Lâu rồi chồng chẳng bao giờ rờ tới, hui hủi mồ côi rồi ngủ quên lúc nào không hay.

lo bim

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

lo bim

lo bim la gi ?

Đi chợ về thì nàng đã trông thấy phong đang dọn dẹp bát đãi ăn buổi sáng hững hờ nàng để túi thức ăn lên bàn “trời nóng quá Phong soan đồ ra cho mợ nhé mợ ngâm mình một chốc cho mát” bước vào toalét nàng cởi bỏ hết áo quần nằm dài trong bồn tắm mở vòi sen cho nước chảy thật mạnh tạo ra âm thanh hấp dẩn kẽ khát tình đang đứng ngoài kia, chừng cho đủ ngấm nàng nói vọng ra “Phong ơi lên sân thượng lấy hộ mợ cái khăn tắm và cái quần lót, mợ quên không mang vào rồi”… cóc cóc cóc tiếng gõ cửa toalét rồi tiếng của nó “đồ đây rồi mợ” cửa toalét chỉ khép hờ nhưng tuyệt nhiên nó không dám chạm vào tay nắm chứ nói gì đến mở ra; chẳng lẽ nàng tặt lưỡi người gì mà ngu thế. Thanh Lam khẽ mở cánh cửa thò tay ra để lấy đồ khe hở đủ rộng để nó có thể nhìn thấy nàng trần truồn một cách trọn vẹn, can đãm hơn nó cũng có thể xông vào để tấn công, chiếm doạt nàng. Nhưng Thanh Lam chỉ nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác của nó và chiếc khăn đã được vắt trên cánh tay nàng rồi Phong từ từ bước lui không một tiếng động trong này nàng thở hắt ra.

Trường vắng nhà mấy ngày vì một thương vụ, các con cũng sẽ sang thăm nội, hôm đó Thanh Lam quyết định tấn công nó và nàng chuẩn bị cho mình một chiếc váy áo cùng một ít nước hoa khêu gợi nhất suốt bữa ăn tối Phong không còn là chính nó được nữa, nàng quan sát thật kỷ từng cử chỉ và hành động cũng như lời nói của nó, nàng biết nó đã rơi vào bẩy tình của nàng rồi nhưng bản tính nhút nhát lẩn khù khờ nó không dám làm chính cái điều mà cã nó và nàng đang rất muốn. Thanh Lam đành phãi thực hiện một chiêu khác
“Phong ! việc học hành lúc này có tốt không?”

lo bim

Hôm nay là ngày thi cuối, xong, sẽ giã từ thuở áo trắng thơ ngây để lên đại học. Môn thi chẳng gì khó, thế mà Phương cứ cắn bút ngẩn ngơ. Cả tháng rồi Khoa bỏ bê nhỏ. Không một cú điện thoại, không lời hỏi thăm. “Khoa ơi, em buồn và hận anh lắm, anh biết không?”. Bài thi văn của Phương hôm nay quá dễ, là đề tài bình luận tự do, Phương lấy chủ đề Tình Yêu để bình luận. Đây là một đề tài xưa như trái đất, viết ra, chỉ mong đủ điểm vào đại học, không mong gì hơn, nhưng nếu nói về đề tài khác thì Phương chịu! vì đầu óc rối loạn, làm sao bình luận được. Nói là dễ, nhưng viết ra rồi mới thấy đó là một vòng luẩn quẩn không đoạn kết. Tình yêu trai gái trong sáng … làm sao mà có!!!! Không sex thì cũng vụ lợi, không vụ lợi thì cũng bon chen, không bon chen thì cũng áp đặt, và mọi thứ cũng đến giai đoạn sex! Khi nộp bài xong, Phương tự nhủ “bình tâm lại đi nhỏ, mi quá đà rồi, hắn có chi làm mi mê? Sex, ai cũng biết làm, đẹp trai, tướng phong độ đâu hiếm hoi! Vậy mà tại sao mi buồn và ngớ ngẩn vì hắn? đừng nghĩ tới hắn nữa, tối nay đi party, chắc chắn mi sẽ kiếm được một hoàng tử cho đời mình! “ Vừa nghĩ vẩn vơ vừa bước ra khỏi phòng thi, bỗng đâu cơn gió lốc ào đến, làm bay mất tập giấy đang cầm trên tay, đang loay hoay lượm thì có ai đó trao nàng mấy tờ giấy vừa bay, giật mình ngước lên, hóa ra đó là …. Khoa!!!!! Phượng mừng muốn khóc thế nhưng cơn giận mạnh hơn nên đã làm nàng mất tự chủ, nàng đập ngực Khoa thùm thụp và hét “tại sao bây giờ anh mới xuất hiện? anh có biết là em nhớ anh lắm không?” Khoa đứng như trời trồng, chàng không ngờ Phương lại mất tự chủ dễ vậy, bao cặp mắt đổ dồn vào Khoa, anh chàng thường ngày rất phong độ nhanh nhẹn, tự tin đối phó mọi tình huống, thế mà hôm nay lại đứng như trời trồng! Nước mắt Phương đầm đià rơi, Khoa bỗng thấy mình như tội phạm, không biết nói gì hơn là khoác vai cô nhỏ dìu ra khỏi sân trường. Đưa Phương vào quán cà phê Hồng, không để Phương mở miệng, Khoa đã ôm mặt nàng và đắm đuối hôn, nụ hôn dài cháy bỏng làm tâm trí Phương lú mê, nàng đã quên hết những giận hờn, nàng ôm chặt vai Khoa như sợ chàng biến mất.

lo bim

Xem lo bim hay nhat 2014

Đây là câu chuyện của năm chị em trong đó có một người bị thất lạc ngay từ lúc nhỏ, chị Hai tên là Trầm và thằng em út - hai nhân vật trong hồi mở đầu của Câu chuyện chị em mà chính thức người chúng ta thường xuyên đề cập đến chính là Trần Duy Mỹ -em trai duy nhất trong gia đình, hai chị em bỗng dưng đổ đốn trót lỡ trở thành người yêu của nhau thậm chí còn làm tình, ân ái với nhau ngay tại chuồng bò của nhà mình ở xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa. Chị Hai Trầm năm nay lên mười tám còn em trai chị mới có mười một tuổi đầu đang chuần bị vào học lớp sáu tại trường trung học của xã chứ chị thì chưa xong lớp bảy đã phải nghỉ học vì cha bị bệnh ung thư qua đời khiến cho gia cảnh ngày càng thêm khốn đốn, nhọc nhằn và khổ sở xiết bao cho một người vợ lam lũ và bốn đứa con còn thơ dại. Ba năm sau đến lượt người mẹ vào một buối sáng đạp xe đạp đi bán rau đã bị một chiếc xe tải cán chết tại chổ để lại trên cõi đời nghiệt ngã, đắng cay bố chị em mồ côi nheo nhóc thảm thương với phần số sao mà đoạn trường lắm thay! Do lòng không nỡ nào không xót xa hoàn cảnh quả thật không may mắn của các cháu bên nội, tuy không khá giả cho mấy nhưng vợ chồng người chú ruột ở Sài Gòn đã cưu mang bớt giùm cho hai đứa đó là chị năm và chị tư dạo ấy mới lên mười, mười một tuổi và như vậy ròng rã ba năm trời, ở nhà chỉ mỗi một mình chị Hai tần tảo sớm hôm một nắng hai sương nuôi thằng em út ăn học. Hết mò cua bắt ốc ngoài đồng lại đi mót lúa làm ruộng cùng với chăn ba con bò sữa –gia sản quý giá nhất mà bố mẹ để lại, chị vun vén từng hào từng xu để lo cho cuộc sống hai chị em mặc dù không hề có canh ngon cá ngọt như người ta nhưng có thể nói là khỏi phải đói khát là được rồi ; thỉnh thoảng đôi ba tháng chị cũng đểu đặn gửi lên thành phố vài ba trăm ngàn để phụ với chú thím nuôi hai em gái cũng đang tuổi ăn tuổi học. Tuy kham khổ vất vả đầu tắt mặt tối nhưng thời gian cùng bao công việc lo toan dường như trái ngược lại cứ tô điểm thêm cho nhan sắc chị thêm phần hoa nhường nguyệt thẹn, mặc dầu chẳng phải là hoa khôi nghiêng thành đổ nước nhưng có thể nói là đích ngắm cho biết bao đấng mày râu từ già đến trẻ hết người này đến kẻ khác tiếp tục trồng và chăm sóc cho cái cây si của mình thêm đâm chồi nảy lộc. Chúng ta hãy điểm qua một chút về chị nhé các bạn! Thừa hưởng di truyền của mẹ và sức khỏe của bố thành thử ra khuôn mặt chị là một đóa hoa hải đường mang hình dạng trái xoan khá đầy góc cạnh và thân thể vóc dáng thì vừa vặn, đầy đặn rất có da có thịt nghĩa là chị không những không ốm o gầy mòn mà còn không mập mạp, sồ sề. Mái tóc chị hay là mây là suối chăng mà một dãy mềm mại, mượt mà, mịn màng và êm ái chẳng khác gì nhung lụa mà mỗi khi chị không kẹp lên thì trãi dài xuống phủ kín cả vầng lưng tôm thon thả lúc nào cũng thướt tha mời gọi, khêu gợi quyến rũ vô cùng. Vầng trán chị không cao cũng chẳng thấp, hơi dồ ra chứng tỏ tính tình chị hơi ương bướng cố chấp, đôi chân mày đậm nét nằm vắt ngang chẳng khác gì hai con tằm đang ăn rỗi lên làm cho cặp mắt to tròn của chị thêm phần dữ dằn, man dại lúc nào cũng long lanh ngời sáng và vút cong hai hàng mi sắc lẽm còn hơn cả dao cau dường như lúc nào cũng sẵn sàng cứa nát trái tim của bất kỳ gã đàn ông con trai nào dám mon men chị. Tiếp phia dưới là hai gò má bánh bầu xương xương nhô cao lên hai lưỡng quyền kẹp vào giữa đều đặn cái sống mũi dọc dừa ; trên vầng cổ cao lộ rõ ràng ba ngấn là chiếc cằm lẹm rất dễ thương cùng vơi đôi môi tuy nhỏ nhắn nhưng dày mọng và thắm đỏ tựa đóa hoa cát tường vừa rộ nở một cách tự nhiên mà không phải cần dùng đến son môi Lipe Ice. Từ trên dần xuống dưới, hai bờ vai đầy đặn đến hai gò ngực vun tròn cùng vòng bụng thóp vào, đôi vòng eo thon thả rất gợi cảm tiếp đó là cặp đùi tròn trịa với hai giò căng mẩy tất cả dưới bàn tay tài nghệ của nhà điêu khắc gia tài ba Tạo hóa đã cố tình tạc nên một pho tượng thần Vệ nữ tuyệt mỹ, diễm kiều xiết bao đến nỗi không bút mực nào có thể phác họa lại cho giống và cũng không có ngôn tử nào để mà miêu tả cho đúng. Tính tình chị Trầm tuy vui vẻ nhưng lại rất nghiêm nghị, kiên quyết một là một, hai là hai chứ không hề lập lờ lẫn lộn cho nên với bạn bè hay hàng xóm láng giềng thì chị thân thiện, hòa đồng trái lại chị không hề xô bồ xộn bộn mặc dù ở trong bất kỳ tình huống, hoàn cảnh nào ; song thân mất sớm nhưng không vì thế mà chị buông thả, hư hỏng như một số cô gái trong xã bố mẹ còn đủ cả lại sống trong nhung lụa sang giàu mà vẫn cứ đổ đốn ra nào là chửa hoang, ma túy, tụ tập băng nhóm...Hiện tại, có thể nói chị vừa làm chị vừa làm bố mẹ của ba đứa em thơ và tình cảm của chị ba năm nay đa phần dồn vào hết cho thằng Mỹ-em trai út của chị ; chị thương nó nhất nhà bởi nó vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn biết vâng lời, mỗi lần đi làm về nếu còn sớm thì chị đều tạt vào chợ mua quà cho nó khi thì bịt chè xôi nếp, lúc thì mấy cái bánh ít lá gai...ấp ủ trái tim và nỗi lòng chị nuôi nấng thằng em sao cho càng ngày nó được thêm khỏe mạnh để mà trưởng thành lớn lên trong cuộc đời đầy dẫy cam go, khổ ải này. Thằng em chị tính lại rất đỗi nhút nhát, khù khờ so với chúng bạn cùng lứa tuổi nó không được lanh lợi cho lắm cho nên đi học cứ lâu lâu lại bị bạn bè bắt nạt ; những lúc ấy nó chỉ biết thút thít khóc chứ không hề dám phản ứng lại nhưng thỉnh thoảng đôi khi nó lại nổi cộc lên dữ tợn ra phết khiến mấy thằng bạn hay ăn hiếp nó mặt mày đứa nào đứa nấy xanh như tàu lá chuối trong vườn. Nói chung là về vấn đề quan hệ nam nữ, ân ái mây mưa cả chị lẫn em vẫn hãy còn mù mờ chưa thành chẳng thạo vậy mà chỉ trong một đêm mưa dầm gió bấc, hai chị em chỉ trong giây phút gần như là một cái nháy mắt lại nhanh chóng vượt qua cái rào cản chị em để trở thành người tình của nhau ; có lẽ nào bởi vì bản năng con người tự nhiên vốn được cuộc sống ban bố sẵn cho chứ ở đây tuyệt nhiên hoàn toàn không hề có chuyện đã từng trãi hay biết hoặc chưa? Như nhân gian thường nói, tình yêu không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, địa vị xã hội, giàu nghèo mà còn kể cả mối quan hệ ruột rà cũng không bao giờ ảnh hưởng đề cập đến ; chính vì lẽ đó mà giữa hai chị em sớm mồ côi bố mẹ đã lén lút, vụng trộm nảy sinh một mối tình thú vị, tuyệt vời mà chúng chưa bao giờ hay biết rằng đó là tội lỗi, là loạn luân nghiệt ngã trời không dung, đất chẳng tha.