Lo nguc

Bà Hiêp không nói dựa người hẳn vào thành xe dang chân gần cho Thanh sờ thỏai mái.Thanh không ngờ trong đời hắn có may mắn như vậy.Khi qua một khúc cua đông người hắn rụt tay lại,bà Hiệp cũng kéo quần lên.Hai người ngây ngây trong cơn mê đắm táo bạo,bên ngòai phố xá như vui hơn,Thanh nói:
“Chắc chịu hết nổi rồi dì! về thôi!”
“Tao cũng nghĩ vậy!”

Bà Hiền nằm dài trên giường đang oằn người sướng trong khi Thanh ở phía dưới bú ***. Đã 20 phút bú rồi mà hắn chưa chịu buông tha. Âm hộ căng cứng nước ra lai láng.Bà hổn hển nói:
“Mình làm kiểu 69 đi nhóc!”

Thanh trườn lên đưa dương vật vào miệng bà Hiệp,hai người tiếp tục cuộc giao hoan bú mớm trong cơn mê đắm cực độ.

Thanh lật sấp bà Hiệp,mông người đàn phồng to hấp dẫn,từ phía sau hắn cầm dương vật cứng ngắt đâm thẳng vào cái khe ướt nhẹp.Bà Hiệp rú lên khi hắn nắc tới tấp.Cuộc giao hợp hòan tòan cho hết không che dấu cơn sướng,không đạo đức,không tuổi tác,không gượng ép,không e lệ,không thẹn thùng,thật tự do cho từng thớ thịt hửi mùi ân ái, đâm sâu ,hết mình.Dấu vết ân ái loang đổ xuốmg tấm nệm trắng tinh như mời mọc tậm tình của những cơn sướng chảy ra.

Từ sau bờ mông nhô caoThanh ôm chặt nắc mạnh dần và gừ trong trọng họng cho cơn sướng phun ra phía dưới,bà Hiệp bấu chặt tay xuống tấm ra rên rĩ sõai người đón từng làn khí nóng bắn mạnh vào âm hộ mình trong thống khóai vô tận.

lo nguc

Linh gọi Ngọc lại gần giường và nói nhỏ
- Chị hứa bảo bố mẹ chi tăng lương cho em rồi nhưng em cũng phải giúp chị một việc đấy nhé
- Chị yên tâm đi mà đứa em này sẽ giúp chị tất kể cả việc khó khăn đến thế nào đi chăng nữa
- Em không nói cho bố mẹ chị biết chuyện chị vừa làm với anh Nam nhé
- Tưởng chuyện gì chưs chuyện đấy thì chị yên tâm đi em giữ kín cho không ai biết đâu mà sợ
- Cảm ơn em nhé. 
- Thôi em xuống đây anh chị mà cảm thấy thích thì cứ làm tiếp đi nhé, em ở dưới nhà cảnh giới cho
- Thôi anh chị chả làm nữa đâu em ạ
Tôi và Linh mặc lại quần áo rồi lại ra bàn chuẩn bị học tiếp. Ngọc cũng mon men lại gần phía chúng tôi nghía vào sách của Linh
- Sao hả em muốn học hả, vào đây anh chị dạy cho. 
- Ngọc bẽn lẽn bước vào chứ không còn mạnh dạn như lúc nãy,ngồi nhẹ nhàng lên ghế của Linh
- Em học lớp mấy rồi hả em, lúc nãy em nói với anh rồi nhưng anh quên mất
- Em học lớp 9 anh ạ nhưng đây toàn bài lớp 11 em nghe thì thấy hay đấy nhưng chẳng hiểu gì anh ạ
- Tai em chưa học đến đó thôi, hơn nữa lại nghỉ học, kiến thức quên hết rồi còn đâu. thôi để anh và chị dạy lại em. 

lo nguc

lo nguc la gi ?

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “

lo nguc

Anh đâu còn bỡ ngỡ gì cái việc này nữa kể từ khi cô gặp Thắng nên cô chủ động trò chuyện vui vẻ với Vũ cho cậu ta bớt e dè xấu hổ. Trò chuyện một hồi lâu, Hà Anh thấy cậu bé này có vẻ nhút nhát quá, chẳng dám nói gì với cô về chuyện đó cả, thế là cô đành phải chủ động vậy, mặt hơi ửng hồng lên, Hà Anh ngượng nghịu nói:- Bây giờ…chị em mình…lên trên kia nhé…em đừng ngại gì nhé, cứ tự nhiên thoải mái…chuyện này cũng bình thường thôi mà.Cậu ta không nói gì mà chỉ mỉm cười vẻ xấu hổ gật đầu. Hà Anh cầm tay dắt Vũ lên trên phòng ngủ. Bàn tay mềm mại của cậu ta nắm chặt lấy tay cô vẻ trìu mến như tìm sự che chở bao dung. Lên đến nơi, Hà Anh bảo Vũ có muốn đi tắm thì đi tắm trước đi. Cậu ta gật đầu vẻ bẽn lẽn nhưng đòi Hà Anh vào tắm chung một thể với cậu ta. Hà Anh mỉm cười trước sự bẽn lẽn của cậu trai trẻ, cô gật đầu, tắm chung thì tắm chung, đằng nào lát nữa chẳng trần truồng với nhau, có gì mà phải ngượng nữa. Vào đến phòng tắm, họ cùng cởi quần áo ra. Lần đầu tiên được nhìn thấy cậu bé trần truồng, Hà Anh thấy mặc dù cậu bé này trông cao ráo thư sinh, nhưng khi cởi quần áo ra mới thấy cơ thể tuy thon thon cân đối nhưng cơ bắp săn chắc căng phồng, chắc hẳn cậu ta tập thể thao thường xuyên, nhất là cái bụng săn chắc nổi gồ lên từng múi cơ, chắc là phải tập thể dục nhiều lắm mới được như vậy.

lo nguc

Xem lo nguc hay nhat 2014

Tôi đổi thế ngồi, đợi lúc Thu vừa nhất người lên thì tôi xoải mông ra mép ghế, chỉa thẳng con cặc cưng cứng lên trên. “O??. Ah?.” Thu ngừng lại bấu chặc lấy người tôi:
- Ah? Khải ơi, thốn quá Khải ơi, sao đau quá vậy??

Tôi an ủi: “Không sao đâu, một chút là hết liền hà…” Trong bụng tôi sướng rơn vì con cặc đã nằm gọn trong lồn của Thu, cảm giác nóng ấm chặc bót nổi lên tứ phía. Tôi vuốt ve lưng và mông của nàng, tôi hôn nhẹ vào cổ Thu mong nàng quên đi cái đau vừa rồi. Thu lắng nghe cảm giác của mình:
- Ờ, hình như nó hết đau rồi.
- “Mình tiếp tục đi,” tôi nói. Tôi nghĩ, “giờ này mà ngừng lại chắc người tôi nổ tung.”