Lo nguc

Lần trước được nghỉ học về nhà là dịp Tết cách đây mới sáu tháng. Dạo đó Bắc có căn phòng lớn để ở nên ít khi tiếp xúc với em. Tâm cũng có phòng riêng, lại bận tíu tít sửa soạn nhà cửa. Bắc coi nó như con nít nên ít chuyện trò. Thế mà chỉ mới nửa năm Tâm trổ mã thấy rõ, má hồng mà không cần đánh phấn, mắt đen long lanh sánh lúc nào cũng như cười, đôi gò bồng đảo nẩy nở gấp đôi. Điều này chính Tâm đã nhận thấy vì phải tăng kích thước nịt vú lên hai số. Tâm cao vọt lên từ năm ngoái lúc nàng mười sáu nên dáng người thật gầy gò. Bây giờ nàng không cao nữa nhưng đỏ da thắm thịt làm cơ thể thật cân đối. Cặp mông nở lớn thêm, tóc mượt, đen nhánh. Cách ăn nói cũng không còn cộc lốc. Bắc thấy em gái mình hết là đứa con nít, trái lại như một thiếu nữ ngang hàng, từ thể xác đến tính tình. Anh không còn thể tự tiện lôi nó ra đét roi vào đít mỗi lần nó hỗn láo. Mà thực ra tính nết Tâm thay đổi hẳn, lúc nào cũng dịu dàng, khả ái, nên dù khó tính như Bắc cũng không thể tìm lỗi mà đánh nó được. Ngược lại, ngày trước, mỗi lần bé Tâm làm việc gì giỏi, đáng khen,  anh thường kéo em vào lòng vuốt tóc. Nhưng bây giờ làm vậy không ổn vì Tâm là một thiếu nữ dậy thì cao đến cổ anh rồi. Thành thử trong tình anh em lại có tấm màn vô hình ngăn cách nhau ra. Tận trong đáy tâm hồn, đôi lúc Bắc cảm thấy bâng khuâng khi nhìn đứa em không còn bé bỏng của thời thơ ấu cũ.

Tình cảm Tâm đối với anh cũng thay đổi. Nàng không còn thấy anh đáng sợ. Nàng biết chắc anh không dám đánh đòn mình, dù có phạm lỗi nặng đến đâu chăng nữa. Nàng mơ hồ thấy uy quyền mình có lẽ vượt cả anh. Cách đây mấy ngày Bắc không chịu chở em bằng xe solex ra chợ để đãi nàng một chén chè táo soạn hột gà. Nàng xịu mặt xuống đã thấy Bắc cuống quýt xin lỗi rồi vội vàng chiều ý em ngay. Mấy năm trước làm gì có chuyện Bắc phải chiều em như vậy, cho dù bé có gào khóc đến đâu cũng thế. Tâm thấy sắc đẹp dậy thì của mình là một vũ khí lợi hại. Đối với bạn chí thân là Thúy trên Đà Lạt, nàng vẫn nghĩ mối tình đồng tính sẽ vững bền mãi mãi. Những đêm nằm ôm nhau, trần truồng, vuốt ve từng phân vuông trên da thịt nhau, Tâm nghĩ sướng khoái cùng cực chỉ đến thế. Nhưng qua hai tuần ở nhà cạnh Bắc, có những tình cảm lạ lùng nàng chưa nghĩ đến đang len lỏi vào tâm hồn. Tâm thấy vừa sợ hãi lại vừa thích thú như tâm trạng một kẻ ăn vụng.

lo nguc

Đúng là Thanh chẳng hiểu gì, kết cấu cơ học của lỗ hậu môn khác hẳn với âm đạo của phụ nữ nó không dùng để quan hệ tình dục. Cho nên dù có gel bôi trơn thì cũng chẳng khá hơn. Nhưng biết làm sao, tôi không muốn lại làm Thanh thất vọng như lần trước. Dù sao thì đây cũng là lần cuối cùng của chúng tôi. Cứ nghĩ đến “cây gậy” dài đến 20 cm của Thanh mà đưa vào lỗ hậu môn của tôi là tôi hãi rồi. Nhưng vì tôi quá yêu Thanh nên không thể chối từ. Tôi ngồi dậy, để máy quay lên cái ghế vừa nãy Thanh ngồi. Tôi quỳ với tư thế tứ chi chạm đất như những loại động vật bốn chân, mông thì ưỡn ra hết cỡ để làm sao Thanh dễ dàng đưa cu vào. Tim tôi đập loạn lên. Tôi hít một hơi thật sâu. Thanh bôi chất bôi trơn lên tay và chọc nhẹ vào lỗ hậu môn của tôi. Dù Thanh chỉ chọc nhẹ nhưng đã làm tôi giật bắn mình. Và khi Thanh cố chọc để mở nó ra thì tôi cảm thấy hơi đau. Cơ thể tôi căng ra như một sợi dây đàn, răng nghiến lại. Tôi cũng đã cố dùng thần kinh điều khiển để lỗ hậu môn mở ra. Nhưng hình như nó đã được “mặc định” là ngay lập tức co vào khi có vật thể lạ từ ngoài xâm nhập hay sao ấy. Thanh hình như đã hết kiên nhẫn. Anh ấy chọc mạnh hơn và đút hẳn hai ngón tay vào chọc và ấn liên tục. Bạn không tưởng tượng được là nó khủng khiếp thế nào đâu. Tôi chỉ mong chuyện này sớm chấm dứt.

lo nguc

lo nguc la gi ?

Vinh xoay người lại bây giờ hai người lộn ngược nhau theo kiểu 69, Hạnh cầm con c*c bỏ vào miệng nút lấy nút để lưỡi nàng miên man từ đầu khất cho đến bìu dái, mùi c*c xộc lên mủi Hạnh làm nàng thích thú, mộng ước đã thành, nàng nếm được khí bú con c*c dài của Vinh nàng gục đầu lên xuống liếm vòng đầu c*c nước miếng của Hạnh hoà lấn với nước khí của Vinh, Vinh nắc nắc vào miệng nàng như đang đ*, Hạnh nhắm mắt để hưởng thụ, nàng say mê bú hai má hóp lại tiếng kêu chụt chụt phát ra mổi khi Vinh kéo con c*c ra vào trong miệng, bên dưới Vinh cũng chẳng thua kém ông liếm, ông bú, ông ngoạm nguyên cả cái l*n vào miệng cắn nhè nhẹ nhai nhai nhằn nhằn hai mép l*n, vừa bú l*n ông vừa day day hột le chọt cả ngón tay vào lỗ đ*t Hạnh, nàng sướng cong cả người, sướng quá đã quá chưa bao giờ Hạnh sướng như hôm nay, mọi hôm Danh chỉ lột nàng trần truồng là đút c*c vào nắc như vủ bảo, sau bây giờ lại chịu bú l*n nàng, hai mắt nàng nhắm nghiền lại tận hưởng

lo nguc

Tôi và chị cứ nằm ép sát vào nhau như vậy, tôi hôn môi chị còn chị thì nằm im nhưng không như lúc đầu, giờ thì chị đã ép chặt thân thể chị vào thân thể tôi, tôi nghe rõ tiếng chị thở gấp, có lẽ chị cũng đang hồi hộp hay gì đó. Tôi đưa tay vòng ra sau lưng chị rồi luồn vào trong áo xoa lưng chị, lúc này chị bắt đầu có phản ứng. Chị hé môi đón lấy môi tôi, tay chị thì quàng qua người tôi , tuy không thật chặt vàn gần như chị chỉ đặt tay lên người tôi nhưng như vậy cũng đủ làm tôi thấy rạo rực trong người. Tôi hôn chị say đắm hơn, ngấu nghiến hơn, tay tôi cũng mạnh bạo hơn, tôi xoa khắp lưng chị rồi lại luồn tay vòng lên phía trước xoa bụng chị. Tay tôi nhích dần lên phía trên luồn qua áo lót của chị, cứ thế vừa hôn chị tôi vừa vày vò cặp vú căng tròn của chị. Có lẽ chị cũng bị kích thích nên chị ôm có phần chặt hơn, chị đã chủ động hôn lại tôi, chị lùa lưỡi vào trong miệng tôi rồi hôn tôi ngấu nghiến, mắt chị thì lim dim, không gian yên tĩnh lúc này chỉ còn những tiếng ư..ư..ư của tôi và chị.
Nói thêm về tình cảm của tôi và chị trước khi có buổi tối ngày hôm nay. Ngay từ khi quen chị tôi cảm nhận được rõ sự quan tâm của chị đối với tôi. Đi làm về muộn nhưng ngày nào chị cũng sang phòng tôi, nhiều hôm chị sang thì tôi đã ra quán net, thi thoảng chị cũng mò ra quán net xem tôi làm gì, rồi lấy ghế ngồi cạnh tôi, đến 9h là chị giục tôi về đi ngủ. chị thường hỏi tôi những câu hỏi như thể sáng nay đi học bắt xe có dễ không, trưa đi học về nhà luôn hay lại đến nhà bạn chơi, rồi thì tối nay có nấu cơm ăn không..vv.vv.. đối với tôi đó là sự quan tâm của một người chị gái dành cho em trai nên tôi cũng không để ý. Thi thoảng 2 chị em đi bộ từ quán net về chị vịn tay vào vai tôi và đi như 2 chị em thực sự. Có đôi lần tôi cũng để ý đến thân thể chị mỗi khi chị đi trước tôi nhưng cũng chẳng có ý đồ gì trong đầu lúc đó. Còn tôi, mỗi khi chị nhờ việc gì như là dắt xe vào nhà, cài đặt cho chị mấy phần mềm hoặc chở chị đi việc này việc kia vào ngày nghỉ hoặc vào buổi tối tôi đều làm với sự nhiệt tình và đôi khi tôi còn nghĩ đó như nghĩa vụ của thằng em trai đối với chị gái của mình. Chỉ có buổi tối hôm nay, nếu như tôi không cầm điện thoại vào cho chị, nếu như chị không vì mải lấy điện thoại mà kéo cửa hơi quá tay, nếu như tôi không nhìn thấy một nhúm lông đen, một đầu ti hồng hồng của chị thì có lẽ nó cũng như bao buổi tối khác tôi đưa chị đi đến nơi chị có công chuyện xong rồi về đi ngủ và chắc chắn trong đầu tôi cũng không lởn vởn những hình ảnh gây cho tôi sự tò mò và kích thích đó. 
Trở lại với đêm nay, sau một hồi tôi và chị hôn nhau ngấu nghiến, tôi mạnh dạn lột hẳn chiếc áo ngủ của chị ra khỏi đầu chị, trước mắt tôi là một thân hình trắng nõn nà, chiếc áo lót màu tím xộc xệch không che hết được cặp vú của chị vì khi nãy bị tôi vày vò. Tôi nằm đè lên chị rồi lại hôn chị say đắm, chị cũng vậy, lúc này có lẽ không còn khoảng cách nào giữa tôi với chị nữa nên chị hoàn toàn tự nhiên và chủ động trong chuyện này. Bỗng chị ghì đầu tôi vào sát mặt chị rồi chị thì thầm:
- Đừng để mọi người ở xóm biết chuyện này nhé.
Có lẽ chị không cần nói thì tôi cũng biết rằng mình phải giữ kín chuyện này. Tôi ngẩng đầu lên nhìn chị gật gật. Chị nhìn tôi cười rồi lại kéo đầu tôi xuống, tìm môi tôi và hôn. Tôi vừa hôn vừa xoa khắp thân thể chị, rồi tôi tụt dần xuống cổ, liếm láp cổ chị, rồi tuột dần xuống ngực chị. Chị ôm chặt tôi, chị luồn tay vào trong áo tôi và cũng xoa khắp người tôi, miệng chị khẽ rên lên khi tôi hôn đến cặp vú của chị. 
- ưm...ưm...ưm...
Tôi ngồi dậy cởi chiếc áo phông đang mặc ném xuống phía cuối giường rồi lại tiếp tục cúi xuống hôn ngực chị. Liếm láp đầu ti chị, một tay tôi vân vê đầu ti bên kia, có lẽ chị cũng bị kích thích nên chị rên mỗi lúc một to hơn. Mỗi lần tôi mút đầu ti chị là một lần chị rên lấc lên. ơ.. ơ.. ư... tay chị thì vẫn ôm chặt lưng tôi, mặt chị ngửa lên, mắt lim dim, miệng vẫn rên rỉ. Tôi dời tay khỏi một bên vú chị rồi dê dần xuống rốn, xoa xoa bụng chị rồi từ từ luồn qua chiếc quần ngủ đang ép sát vào cơ thể chị, đến chiếc quần lót, tôi cảm nhận được chị đã ướt từ bao giờ, mặc dù qua chiếc quần lót mỏng và mịn nhưng tôi cũng cảm nhận được có chất gì đó nhờn nhờn trên những đầu ngón tay tôi. Tôi xoa khe khẽ bên ngoài quần nhưng có lẽ chị bị kích thích quá độ nên chị xiết chặt tôi hơn, miệng chị rên lớn hơn. Miệng tôi vẫn đang ngậm đầu ti chị, lúc đó tôi cảm nhận rõ tiếng thở gấp gáp và những tiếng rên đầy kích thích phát ra từ miệng chị. Khẽ kéo đáy quần lót của chị qua một bên tôi luồn hai ngón tay vào bên trong quần rồi miết dọc theo khe bướm chị. Nước từ *** làm ướt nhoẹt mép quần lót, tay tôi làm mỗi lúc một nhanh hơn, có lẽ chị không thể chịu được nữa chị rên thành tiếng to, kèm theo đó là lời chị cất ngắt quãng:
- ưm..ưm...ơ...hờ..hờ..T ơi!
(Sáng ngồi ở công ty tranh thủ viết được một ít, mong các bác thông cảm, vì còn công việc nhà nước, còn miếng cơm manh áo của cả nhà nữa, có thời gian em sẽ viết tiếp)

lo nguc

Xem lo nguc hay nhat 2014

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

[X] Close.