Loi bai hat yeu tham

Bắc kéo em trèo lên đống thùng các- tông mới khám phá ra một khoảng trống bên trong rất tiện ẩn nấp. Ba phía bên kia đều là những bó chiếu lớn dựng sát nhau. Bắc nhảy xuống trước rồi giơ tay đỡ nách em xuống theo. Khỏng trống khá chật vừa đủ cho hai anh em đứng sát đối diện nhau nhưng không xoay trở được, Tâm áp mặt vào ngực anh, vóng tay ôm lấy thắt lưng. Bắc cao hơn một cái đầu, cằm cọ vào tóc em, quàng tay ra sau vai em. Một hương thơm kì dị từ tóc Tâm tỏa ra. Anh nghĩ có lẽ cơ thể nàng cũng có mùi thơm như thế. Có phải hương trinh nữ chăng? Bàn tay anh xoa nhẹ lên lưng nàng chạm phải sợi dây nịt vú. Anh mân mê sợi dây nhỏ đó rồi nghịch ngợm luồn một ngón tay xuống dưới sợi dây, chạm vào da thịt em qua lớp vải áo mỏng. Đôi tay tiếp tục xoa nhẹ dọc hai bên sống lưng. Cơ thể Tâm thật mềm mại, từ cái gáy mịn màng đến cái eo nhỏ nhắn. Vú Tâm nhỏ, em đè lên phần bụng trên của anh làm tim Bắc đập rộn rã.

Tâm ngửi thấy mùi chua chua như men rượu từ người anh bốc ra, nàng cảm thấy lôi cuốn lạ lùng. Vì thấp hơn nên nàng ôm lấy phần thắt lưng anh dễ dàng. Thằng Ngọc vừa đếm xong số 100 bắt đầu chạy đi kiếm những người đi trốn. Nàng tưởng chừng nó sắp tìm thấy mình nên ôm chặt và đứng sát thêm vào người Bắc. Nàng cảm thấy một vật cồm cộm, mềm mềm giống như quả chuối sứ đè lên bụng dưới nàng. Hình ảnh cái bìu dái hồng lại trở về tâm trí, kích thích trí tò mò. Chắc chắn cái khúc mềm mềm, cưng cứng này không phải bìu dái rồi. Bắc  lấy ngón tay vẽ những đường ngoằn ngoèo lên lưng em khiến nàng nhột, nhúc nhích lưng làm bụng nàng sàng qua sàng lại, cọ sát thêm vào cặc anh. Nàng nghe rõ tim anh đập thình thịch, đồng thời quả chuối sứ cồm cộm đó đè mạnh thêm vào bụng nàng. Bắc đứng đờ ra vì xúc động, dựa tay lên vai em như thể bị tê liệt bất ngờ. Tâm không còn lý do bị nhột để nhúc nhích nữa. Nhưng chính nhờ đứng bất động mà nàng ý thức được rõ rệt hơn độ bành trường của "khúc dồi" trong quần Bắc. Mức độ cương của nó theo một nhịp điệu rất đều đặn : nó căng lên rồi nghỉ, rồi căng tiếp hòa hợp với hơi thở và nhịp tim đập, lên xuống đều đặn như sóng nước. Nhưng sau mỗi nhịp căng lên như vậy, "khúc dồi" lại dài thêm ra một chút. Khi mức cương trở thành thường trực, không còn giai đoạn nghỉ nữa thì độ dài của "khúc dồi" cũng ngưng lại. Tính ra từ lúc cương rồi nghỉ đến giai đoạn cương thường trực, khúc xúc xích khởi đầu chạm vào bụng khoảng dưới rốn Tâm nay đã dài xuống đến ngang mu lồn.

loi bai hat yeu tham

Ti chùi tay vào áo tôi rồi đứng lên nhìn tôi nhoẽn miệng cười như không có gì xảy ra.
Tôi vẩn thường xuyên gặp nhỏ Ti. Nó vẩn đi ra đi vô nhà tôi thường, nó vẩn đi chơi với anh Hai. Nhưng không có một thái độ nào quan tâm đến tôi cả. Tôi bắt đầu thấy giận giận và nhớ nhớ , có lẽ tôi nhớ đến lúc nó hành hạ tôi thì đúng hơn. Mặc dù bị nó làm cho rất là mệt, nhưng cũng rất là sướng. Tôi không thể nào quên cái cảm giác đó. Tôi muốn được hành hạ kia mà. Cứ mỗi lần nhìn thấy Ti là thằng nhỏ tôi lại nhỏng đầu lên. Tôi tìm cách gặp nó thì nó lại tránh tôi, thật là tức chết đi.
Cứ đến thứ bẩy là tôi ở nhà trong ngóng con Ti, xem nó có qua không. Năm sáu cái thứ bẩy trôi qua rồi, vẫn không thấy nó qua. Có lẻ nó thấy hổ thẹn rồi trốn tôi luôn. Thôi vậy cũng được, đầu sao thì nó cũng là bồ của anh mình. Tôi cũng lấy lại lý trí và không muốn phạm thêm lổi lầm.
Lại một ngày thứ bẩy nữa, mưa tầm tả. Tôi đang ở nhà một mình. Có tiếng bấm chuông. Tôi ra mở cửa, trời đất ! lại là Ti. Tôi đứng trân nhìn nó. Nó bước vào nhà và ứơc nhẻm nhẹp như chuột. Vải mỏng dính sát người Ti, làm nổi rỏ cặp ngực căng phập phồng và đôi mông no tròn trịa kia. Ngừơi tôi lại nóng rần lên.
- ối , sao dứng ngây ra đấy. Lấy cho Ti cái khăn đi. Ti lạnh đến chết đây rồi.
- Ô, Ô , Toàn đi lấy Toàn đi lấy ?.

loi bai hat yeu tham

loi bai hat yeu tham la gi ?

Sau đó tôi vào trong văn phòng con trai cuả ông chủ tịch, người đã thuê tôi, lạnh lùng, đẹp trai, rất quan tâm cho công ty đó là tất cả những gì tôi có thế mô tả.

“Tôi đã đọc lí lịch cuả anh, một nhân viên quản lí giỏi, rất cao cấp có thế đạt được tất cả yêu cầu cuả khách hàng cho dù nó rất kì quặc khó thực hiện. Công ty chúng tôi hiện đang cần một nhân viên như thế, chúng tôi tin tường vào anh.”

“Cảm ơn ông. Nhân tiện đây tôi cũng thấy lạ khi người “sếp” cuả tôi lại là con trai ngài chủ tịch, như vậy ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi làm việc gì ở công ty này?” Không khó khăn gì nhận ra sự kì lạ, con trai cuả chủ tịch công ty đích thân đi thuê nhân viên, chỉ có một nguyên nhân, ông ta không tin bất kì ai trong công ty.

“Một công việc dễ dàng. Tôi muốn anh đánh đổ thế lực cuả vị phó giám đốc trong công ty.” Anh ta vào thằng đề.

“Sao ạ, phó giám đốc?” Tôi ngạc nhiên. hỏi

“Đúng thế, phó giám đốc Đặng Long đã từ vị trí một thợ máy leo lên tới chức vụ phó giám đốc. Trong vòng vài năm gần đây đã xảy ra mâu thuẫn giữa cha tôi và ông ta. Đặc biết những người bạn chí thân cuả ông ta, Lí Hiển, giám đốc phòng kế hoạch và Nguyễn Hùng, tổ trường phòng kế hoạch 1 và một số người khác trong công ty có hành động rất lạ. Đây chĩ là một dự cảm, nhưng tôi có thế cảm nhận rằng vị phó giám đốc này đang muốn lật đổ cha tôi để nắm toàn bộ quyền trong công ty, nhưng tôi chưa có bằng chứng do vậy tôi muốn việc này tiến hành một cách bí mật,”

“Như vậy là ngài muốn tôi âm thầm thu thập bằng chứng và đẩy họ ra khỏi công ty trước khi kì hợp hội đồng quản trị tới phài không?”

“Hoàn toàn chính xác, đó là việc tôi muốn anh làm, và anh có thời gian 3 tháng để tiến hành trước khi cuộc họp kế tiếp diễn ra. Còn phương pháp nào thì tuỳ ở anh, và còn một điều đừng quên. ĐỪNG BAO GIỜ PHẢN BỘI TÔI. ANH HIỀU CHƯẢ?”


Tôi về phòng làm việc cuả mình, dĩ nhiên là một tổ trường tôi cũng có nhân viên riêng cuả mình, nhưng dường như chằng ai muốn làm viện, họ toàn ngồi chơi, tôi mặc kệ, đi thằng vào trong văn phòng mình. Một email được gửi từ con trai giám đốc, trong đó có tất cả hồ sờ về tất cả nhận viên trong công ty và những người có liến quan tới phó giám đốc. Vưà lúc đó có một nhân viên bước vào.

“Chào tổ trường, tôi tên là Đặng Ngọc Anh, mời ngài coi qua về những thiết kế cuả tôi. Tôi mơ về việc này từ nhỏ, tôi thích thiết kế từ nhỏ và mong trở thành một nhà thiết kế hàng đầu........................................”

“Uhm.........Ok.........Cô có thế pha giùm tôi li trà không?”

loi bai hat yeu tham

Đối với con gái.. sắc đẹp dễ dàng đem lại cho họ một người con trai, nhưng cũng chính sắc đẹp là vật cản để họ tìm kiếm 1 tình yêu chân thành..!!
Đối với con trai.. tiền bạc có thể đem đến cho họ rất nhiều cô gái, nhưng tiền cũng chính là nguyên nhân khiến họ khó có thể tìm kiếm được 1 người con gái với 1 tình yêu thật lòng..!!
Ở ĐỜI ĐỪNG TƯỞNG MÌNH ĐẸP MÀ NGHĨ MÌNH LÀ NHẤT ĐỪNG CÓ TÍ TIỀN MÀ KIỂU BỐ ĐỜI MẸ THIÊN HẠ :))

loi bai hat yeu tham

Xem loi bai hat yeu tham hay nhat 2014

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…