Lon bu.com

Cám ơn anh đã có lòng giúp đỡ, số tiền của anh cho em chỉ trả đủ phần nào thôi. Nhưng em cũng ráng để giành chút đỉnh để email cho anh. Em muốn kể cho anh chuyện này. Số là hôm đưa anh ra phi trường thì em trở về nhà thì mới hay mẹ của đã vào nhà thương rồi, là chị Hai Bưa kế bên đưa đi giùm. Em buồn quá, chẳng biết làm sao, muốn vào thăm mẹ, nhưng đã quá giờ thăm, em chỉ đành lang thang khắp thành phố. Em khổ quá anh à ! Em ngồi em khóc một mình trong công viên suốt cả buổi. Rồi em tiếp tục lang thang qua mấy khách sạn gần đó. Nơi đó em gặp một ông Tây. Ổng nhìn em thương hại rồi dẫn em tới quán bar để uống bia. Hồi trước tới nay em đâu có uống bia đâu, nhưng tối nay em buồn quá, em uống đại. Uống nhiều. Nhiều lắm ! Em thấy nóng trong mình, ổng hỏi tên em là gì, em chỉ biết nói my name is Bi, còn ông Tây đó thì ổng muốn em kêu ổng là Papa. Anh biết không, em gục đi không biết từ lúc nào. Lúc em tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một căn phòng sang trọng, em mở mền chui ra thì mới hay trên mình em không có một mãnh vải che thân. Em hoang mang lo sợ. Ông Tây đã đi đâu mất rồi. Em cuối xuống lượm cái quần mặc vào, nhưng khi em cuối xuống thì thấy đau rát vô cùng nơi hậu môn. Em chạy vào nhà tắm thì thấy nơi đó bị rách.Anh biết hôn! Em đã khóc, khóc quá trời luôn. Em biết chuyện gì rồi anh ạ. Em buồn lắm ! Em mặc quần áo vào rồi mở cửa bước ra ngoài. Em bỗng phát hiện ở dưới chân cửa là một xấp tiền đô. Tổng cộng là khoảng 50 triệu VN đó anh, em mừng quá. Vậy là có thể trả được nợ rồi, mẹ cũng có tiền thuốc men rồi. Thôi… vài hàng thăm anh, lát nữa em còn phải vào nhà thương thăm mẹ. Mẹ nó, mấy thằng cho thuê máy vi tính nó “chặt” em đẹp quá, mới viết cho anh có vài hàng mà nó đòi ăn em 150 ngàn. Tụi nó tính một phút năm ngàn. Thôi em đi…

lon bu.com

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

lon bu.com

lon bu.com la gi ?

Trấn tĩnh lại, tôi bước đến vổ vào vai chị nhè nhẹ, chị ư hứ rồi quay ra ngủ tiếp. Trời ơi! lúc này cặp vú chị lộ hẳn ra rồi,cặp vú to chiếm cả lồng ngực căng phồng của chị bên vú phải lấm tấm vài nốt ruồi duyên dáng, ngực phập phồng theo từng hơi thở, bị kích thích quá mạnh nuốt nước miếng ực 1 cái, tôi nghỉ:”hay chị cố tình gây ra cảnh này, dầu sao chị vẫn còn trẻ & thiếu đàn ông đã 2 năm nay rồi” cố trấn tĩnh tôi ngồi xuống lay chị lần nữa chị cứ rên nhẹ, tay cất lên xoa vú trái rồi lại tới vú phải bàn tay búp măng trắng ngần cứ xoa nhẹ rồi lại ngưng.

Tôi lấy hết can đảm đặt tay lên vai chị thì thì không thấy chị động đậy gì cả tôi vuốt dọc xuống vú trái của chị, bổng tôi giật bắn người khi nghe tiếng thở dài duới tờ báo đang che khuôn mặt của chị,sự yên lặng trôi qua tôi bạo dạn đưa cả 2 tay mân mê vú của chị, ghìm chặt xoa mạnh cả 2 vú, tôi ôm ngang hông chị hôn hít vào đôi vú tròn trịa trắng hồng đó, tôi lại bạo dạn mở tung luôn 2 nút áo còn lại, ôi làn da bụng trắng ngần thon thả mở rộng như đang chứa 1 sự đòi hỏi mãnh liệt, da thịt chị nóng bừng lên, tôi hôn nhẹ lên da bụng chị làm gai ốc chị nổi lên, có lẽ chị đang thức.

Tôi bạo dạn luồn tay vào quần chị kéo nhẹ xuống ngang hạ bộ,từ cái rốn sâu mớ lông bóng láng nép sát vào da thịt chạy dài xuống phía dưới làm nổi lên 1 vùng da trắng ngần, tôi càng lúc càng tò mò sự kích thích càng cho tôi bạo dạn hơn, tôi kéo mạnh quần chị xuống 1 chút nữa thì thấy lớp lông đó rậm hơn & mọc đen cả háng.

Tới đây tôi hết sức phân vân & do dự không biết làm sao kéo quần xuống hết mà không làm chị thức giấc… bổng chị uốn mình & nảy lên,lợi dụng cơ hội quý báu đó tôi giật mạnh chiếc quần ra khỏi mông chị,toàn thân tôi như bị điện giật truớc mắt là cặp đùi trắng mịn còn nét thon đẹp,lông dưới phần bụng thì mọc dài tạo ra 1 hình tam giác,ẩn mình dưới đám lông đó là 2 mép thịt màu hồng ươn ướt,nổi vòng lên xung quanh là các sợi lông quăn queo bám nhau.

lon bu.com

ĐÊM HOAN LẠC.

Dìu được em lên phòng bằng vòng tay nóng rẫy, tôi về lại phòng của tôi. Vẫn biết là cả hai đang rực lửa, nhưng tôi vẫn để dành cho em một khoảng thời gian tĩnh trí, và cả thời gian làm các công việc các nhân như thay đồ, đánh răng. Tôi về tắm lại một lần nữa, thay đồ ngủ rồi lựa chừng như em đã xong, tôi gõ cửa. Bước ra là một em hoàn toàn khác. Lộng lẫy trong bộ đồ ngủ màu hồng, mỏng và … híc, k thèm mặc áo ngực.

- Anh xin tý thuốc đánh răng. Anh quên mang đi. (Cố tình quên, vì biết em không quên).
- Vâng, em để trong phòng tắm .
- Anh đánh răng luôn ở đây nhé ?
- Ai cấm anh đâu ?

Trả lời tôi bằng một câu hỏi khêu gợi. Tôi bước vào phòng tắm của em. Chậc, nhìn bộ đồ lót của em treo trên móc mà cậu nhỏ đã đòi biểu tình. “Từ từ đã chú, chỉ sợ chú không đủ sức” tôi tự nhủ .

Đánh răng xong, tôi bước ra ngoài và vào phòng em. Em ngồi bó gối và xem TV, ánh mắt không thèm nhìn tôi và quan tâm đến tôi sẽ làm gì. Tôi ngồi xuống giường bên cạnh (phòng 2 giường, lãng phí thế không biết …).

- Phim gì đấy em ? Hỏi nhưng tôi biết thừa vì hồi đó rộ lên cái loạt phim của Mehico hay Brazin gì đó.
- Anh không xem phim này à ?
- Anh ít theo dõi, nhưng ở nhà thấy mẹ anh và cô em gái anh thích lắm.
- Vâng, nhà em cũng thế. Chỉ bố em và em trai em là không thôi.

Để thể hiện sự không quan tâm tới phim ảnh, mặc cho em ngồi xem phim, tôi quay qua ngắm em. Phim ảnh cũng bắt đầu lướt qua những cảnh nhạy cảm, kiểu như hôn hít gì đó. Tôi thì chỉ thích hôn thật, chứ hôn trên phim, chả thèm. Em quay sang như để tránh cảnh nóng trên màn hình và cũng là chống đỡ những ánh mắt như muốn lột truồng em ra của tôi.

- Anh nhìn gì em mà nhìn ghê thế ? (Hỏi để mà hỏi hả em ?)
- Sao em lại không xem nữa mà nhìn anh ? Em có nhìn anh thì mới biết anh nhìn em chứ ? Tôi vặc …
- Kệ em, lúc nào thích thì em xem. Anh hỏi làm gì ?
- Này này, người ta làm gì trên phim thì kệ người ta chứ, hà cớ gì phải tránh ?

Tà lưa ba cái vụ này, chắc em sẽ phải thua tôi thôi, tôi thầm nghĩ …

- Người ta làm phim hay anh nhỉ ? Chắc gì ngoài đời đã như thế. Vậy mà …
- Ôi giời, nghề người ta nó như thế. Em có thích làm diễn viên không ?
- Em chả thích.
- Biết đâu đấy … Tôi buông lửng.
- Chả thèm, ôm thì ôm, hôn thì hôn. Nhưng tóe loe cho người ta ngắm, em không thích.

Tôi nhìn xoáy vào mắt em, em nhìn đáp lại không chớp. Ánh mắt nhìn nhau như thể biết rõ về nhau lắm rồi.
Đứng dậy, không nói, tôi bước ra cửa chậm rãi. Đủ cho em ý nghi hoặc. Tôi về hay ở lại.
Nhưng chỉ đơn giản là tôi ra khép cửa, nhẹ nhàng nhưng quyết đoán. Tay đưa vào cái chốt cửa, chốt cái rõ to và quay lại với em . Ngồi ngay cạnh em và bốn mắt nhìn nhau.
- Giờ thì không ai có thể ngắm anh em mình được nữa nhé.
- Anh làm gì thế ?
Ánh mắt không rời đôi mắt huyền bí của em, đôi tay đặt nhẹ nhàng lên bờ vai tròn lẳn của em và từ từ đưa khuôn mặt của tôi sát lại khuôn mặt của em … Chỉ nhìn nhau thôi, nhưng cả em và tôi đều biết là khó cưỡng lại nhau trong đêm nay.
Continue…
-------------------------
Cả hai cũng đều đã tắm, rượu trong người hai anh em cũng dần tản bớt trên khuôn mặt. Nhưng rõ ràng là tác dụng của nó vẫn còn lẩn quất trong con người của cả hai. Khuôn mặt em dần ửng đỏ trong mắt tôi. Đôi môi tôi dần ghé sát vào trán em, chỉ là trán thôi. Bắt đầu một nụ hôn nhè nhẹ. Không thèm phản ứng, mi mắt em dần khép lại và chờ tôi khám phá. Dẫu biết trong lòng đã nứng lắm rồi, nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để hiểu là đêm còn dài. Nhấc nhẹ khuôn mặt em ra xa một tý, tôi thì thầm.

- Em đẹp lắm, nhất là đôi mắt. Anh hôn nó nhé.

Em ngước mắt nhìn tôi và lặng lẽ gật đầu. Lần đầu tiên tôi hôn mắt một người con gái. Tôi muốn mọi chuyện hôm nay phải thật là lãng mạn. Sau một lúc lướt bờ môi lên đôi mắt tuyệt đẹp của em, tôi đè em nằm xuống nệm. Lệch sang một bên, tôi ngắm nhìn em trong mê muội. Lại từ từ tôi ghé sát mặt nhau. Rất từ từ và chủ động, tôi bắt đầu hôn môi. Đôi mắt em lúc này lại mở và nhìn tôi hôn . Đáp lại tôi chỉ là một bờ môi hờ hững nhưng nóng bỏng. Á à, chờ mình xin đây.

- Sao thế em ?
- Em phải hỏi anh câu đó mới đúng.
- Trang này, anh không thể chịu được khi ở bên cạnh em như thế này. Nhưng anh thà chịu còn hơn là em hờ hững với anh như thế.
- Sao anh lại làm thế với em ? Anh biết gì về em đâu ?
- Xin lỗi em, anh chỉ là anh thôi. Em đừng từ chối anh nhé. Anh xin đấy.

Vừa nói tôi vừa làm, lần này thì tôi cố gắng chủ động trong nụ hôn, làm sao và cũng như cố tình bắt em phải đáp ứng. Cuối cùng thì em cũng chịu đáp ứng đôi môi tham lam của tôi. Làn môi em hé mở cho tôi thực hiện nụ hôn ướt át. Lưỡi em và tôi bắt đầu quấn lấy nhau. Nằm đè hẳn lên người em, tôi hôn nồng nàn…
Continue ...

lon bu.com

Xem lon bu.com hay nhat 2014

Cuộc đời thật lắm bất công
thằng 2 hộp sữa thằng k hộp nào,
thằng thì chỉ thích thuốc lào,
thằng lại chỉ thích nhét vào rút ra ...
..
..
..
Người ta lắm TIỀN thì có nhiều TÌNH...
Nhưng người lắm TIỀN thì khó tìm TÌNH THẬT. 
Mà người nắm TÌNH THẬT, thì lại thường không có TIỀN 
Cuộc sống thật trớ trêu THẰNG HAI HỘP SỮA THẰNG KHÔNG HỘP NÀO