Lon bu.com

Năm lớp 11, Nam được gửi về địa phương để sinh hoạt hè , địa phương cùa nam là một vùng ngoại ô cũng khá là vắng vẻ , da số chỉ là vùng dân cư công nhân được nhà nước cấp nhà gọi là khu cư xá. Nam được sinh ra và lớn lên tại vùng đất này, nó cho nam rất nhiều kỉ niệm , từ những con dò đến những con đường đều được thay đổi từng chút một .Nhưng đối với Nam nó vẫn là một nơi chứa đầy những kí niệm thơ ấu của mình.
Đối với tất cả nhữn anh em thanh niên trên phường đã không còn xa lạ gì đối với Nam, câu đã lên Phường từ hồi con học tiểu học, có những thanh niên chơi với cậu từ nhỏ đến lớn nên không còn xa lạ gì nữa , nhưng cũng có một vài người chuyển trường về vẫn phải đến phường sinh hoạt hè. Trong đó có một bà chị tuy hoc chung trường với Nam nhưng cậu rất ít khi gặp chị ấy, nhìn bên ngoài chị có thân hình rất ưa là hoàn hảo, khuôn mặt tròn với đôi môi căng tròn, mái tóc dài , nói chung chị rất là dễ nhìn. Và Nam đã để ý ngay chị đó.
- " Chị Hoa. Chị tóc dài đó tên gì vậy?
-" À, chị Thu , hoc chung lớp với chị. Sinh hoạt bên phường An Bình nhưng chị lôi kéo về đây chơi."
- " ủa hoc chung với chị sao em kg nhận ra ?"
- " nó ngồi im lặng trong góc làm sao mà thấy dc"
Bước đầu tiên hoàn thành, nhưng chủ yếu Nam cũng không hứng thú mấy với những bà chị lớn tuổi hơn mình, nhưng trong bản năng của Nam, Nam vẫn nhìn chị ấy với một ánh mắt rất thích thú vì chị ấy khá hòa đồng và vui vẻ, nhưng mặc trái chị ấy cũng rất dịu dàng và hay e thẹn...
-" Chị Hoa làm gì đó, sao kg ra đây chơi với tụi em , tụi nó đang biểu diễn thời trang kìa"
- " thôi tụi nó thô tục quá , chị nhìn không quen cho mấy"
Phường tôi sinh hoạt khá là quậy, do hoạt động nào cũng đứng nhất toàn Quận nên dù cho quậy đến đâu, phường cũng kg nói gì, có khi vào đến tận trong công an mà phá. Mỗi ngày sau khi sinh hoạt xong, tụi nó hay tập hợp những đứa con trai ẻo lả lại và biểu diễn thời trang. 
- " đây là nữ hoàng thời trang của Phường chúng ta, với cây linh vật( dùi trống cái) sẽ ra mắt anh em chúng ta"
Nhỏ chi hội trưởng cầm chai nước suối la oai oải , còn thằng Linh "Vật" đang khoát cái áo trải bàn đi ẻo ra ngoài tiện thể cầm cái đây dùi trống và ... không biết phải diễn tả sao, nó như là đang chọc chọc như oh yeah vậy. Rồi từ từ nó buông cái khăn ra như đang thoát y để lộ nguyên hàng " dao găm" trông mà phát ói. Nam cũng không thích mấy đối với những trò này nên cụng không ngồi xem mà đi lòng vòng với đối tượng... Chị Hoa
- " Ủa chị Hoa hoc chung với chi Thu hả?'
- " uhm , chủ chiệm là bà cô Hòa đó"
-" Em hay qua bên lớp chi Thu lấy giấy tờ sao lại không thấy chị ta"
-" Em có bo giờ ngó xung quanh đâu chứ chị thấy em hoài."
-" uhm. Nam sau để em chú ý thêm."
-" Năm sau em mà có chú ý thì chi cũng ra khỏi trường rồi"
-" à năm nay chi hoc 12 roi , vậy là năm sau chị thi đại học."
- uhm đúng rồi đó.
Nam lại chăm chú nhìn chị, khi nói chuyện chị thường hay cười và tay thì hay để lên cặp dùi tròn tròn của chị, thêm nữa chị hay nghiêng nghiêng đầu nhìn người đối diện, đôi mắt như tìm tòi gì đó. Biết bao lần Nam nhìn chi ấy khá lâu vào cái khuôn mặt dễ thương và thân hình quyến rũ đó một cách say mê như quên hết mọi chuyện trên thế gian. Một vài lần khi đang tổ chức sân chơi cho thiếu nhi, cậu đã nhìn lén khi chị Hoa cúi người xuống làm việc để lộ ra chiếc áo ngực màu trắng tinh khôi với đôi tuyết lê tròn tròn vừa phải của một trinh nữ tuổi trăng tròn, những lúc đó , cậu nhóc trong quần của Nam cũng nổi loạn dậy theo chủ của nó, Nam mong ước sao được sờ vào người chị ấy dù chỉ một lần

lon bu.com

Tôi thật cảm động khi nghe nó nói thế. Tôi biết nó thương tôi vô cùng. Nghe nó khen tôi trẽ đẹp làm tôi ngượng ngùng. Còn tôi, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để lo cho nó. Không muốn con tôi phải lo lắng quá nhiều hay thiếu thốn bất cứ điều gì. Tôi phải làm bất cứ chuyện gì! Nếu có việc làm như bán bảo hiểm nhân thọ, gọi điện thoại bán hàng, quảng cáo, thì có lẽ là tiện nhất. Vì tôi vừa có tiền vừa có thể ở nhà lo cơm nước cho nó. Tôi không muốn con tôi ăn hamburger hay hotdog Mỹ. Vì loại đồ ăn này không có đầy đủ chất bổ dưỡng.
Lại một tuần trôi qua và tôi cũng không có việc gì để làm. Mỗi ngày nhìn con ăn như gió tuổi thanh niên mới lớn, tôi cố ăn ít lại. Bửa ăn càng lúc càng thiếu dinh dưỡng cho con làm tôi xót cả ruột. Làm sao đây trời ơi? Bao nhiêu tiền Hùng đều đem hết về cho tôi trừ đi tiền xe cộ hay những thứ thật cần thiết. Nhưng chỉ là muối đổ biển. Tôi thử đi vay các người bạn cũ nhưng lúc này kinh tế quá xuống nên họ cũng phải từ chối. Tôi cũng hiểu. Lắm lúc tôi chỉ muốn tự tử nhưng lại sợ không bao giờ nhìn thấy đứa con trai yêu thương của tôi nữa.
Tôi nghĩ ngày xưa mình sang đây 2 bàn tay trắng. Bây giờ trắng 2 bàn tay. Nhưng dù sao cũng đở hơn xưa chứ! Lúc chưa biết 1 câu tiếng Mỹ mình còn sống được thì bây giờ phải ráng lên. Tôi vào bàn máy tính, vặn lên, vào NET, Google, rồi tìm … “ home based work”. Sau vài giây tin tức hiện ra. Một dòng chữ tiếng Anh làm tôi chú ý.” Set up your own web cam." Tức là làm phim tại gia qua mạng. Tôi bấm vào đấy. Cái bấm định mệnh thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.
Trong cái link dẫn tới có dòng chữ to đập vào mắt. Khi tôi đọc xong 1 cái rùng mình ghê tởm chạy dài trên xương sống. “Chúng tôi trã rất nhiều tiền cho một bộ hình hay phim mẹ và con hôn nhau kiểu Tây. $1000 một bộ 24 tấm hay phim gốc. Nếu là mẹ con người Á Châu sẽ trã cao hơn, $1500 một bộ.”
Tôi ngồi ngã lưng ra, cảm thấy buồn nôn hết sức. Thật là ghê tởm quá đi mà. Tôi biết họ không muốn hôn bình thường mà đây là French kiss, hôn kiểu Tây dùng môi miệng lưỡi mà chỉ cho tình nhân hay vợ chồng yêu thương nhau. Là gốc người Bắc, lại sinh trong 1 gia đình bảo thủ, cười nhiều còn bị bố mẹ la, tôi sống tương đối khép kín từ ngoài vào trong. Ngay cả với chồng tôi còn chưa hôn anh ấy say mê. Chỉ có những lúc cảm thấy yêu thương tột độ và gần cao trào mới hé miệng cho anh ấy. Chẳng lẽ tôi tuyệt vọng đến thế này sao mà phải làm chuyện này kiếm tiền? Làm sao tôi có thể mở miệng rủ con tôi đóng kịch? Làm sao đây trời ơi?
Đến tối lại. Khi ngồi ăn cơm với nhau tôi chỉ cắm cúi ăn không dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của nó. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi Hùng mở lời phá bầu không khí im lặng.
“Hôm nay sao mẹ? Mẹ có tìm được gì trên mạng hay không vậy?
Tôi cúi gầm mặt ấp úng.
“À à.. cũng có mà .. mẹ thấy kỳ quá. “
Hùng có vẻ lo lắng.
“Cái gì vậy mẹ? Đừng có làm mấy chuyện bất hợp pháp nha mẹ.”
“Ồ, không đâu con .. à mà …. Mẹ không biết có nên nói ra hay không?”
“Mẹ nói đi”
“Mẹ không biết nữa. Họ đòi 2 mẹ con mình làm việc với nhau.”
Hùng sáng mắt lên. Nó có vẻ mừng thấy rõ.
“Ô .. thế là 2 mẹ con mình làm chung hả mẹ. Vui quá, con thích lắm… mẹ nhận lời đi”
Tôi bối rối nói.
“Cái này mình có thể làm ở nhà, nhưng mẹ không nghĩ là con chịu đâu.”
“Làm sao mẹ biết con không chịu? Không phải mấy ngày trước mẹ bảo mình phải có tiền không thì mất nhà sao? Mình đâu còn gì mà phải lựa chọn hở mẹ?”
Tôi suy nghĩ một lát rôi quyết định nói.
“Mẹ mong con đừng ghét mẹ sau này bảo là mẹ không cảnh cáo con trước.”
“Ồ làm gì có chuyện đó. Mẹ cứ lo bò trắng răng. Bây giờ mẹ làm con tò mò ghê. Việc gì hở mẹ? À để con đoán … Mẹ và con sẽ cùng bán một món hàng bằng điện thoại?”
Tôi buột miệng nói thật nhanh.
“Không con à. Họ muốn xem hình con và mẹ hôn nhau và sẽ trã 1 ngàn đô la.”
Hùng há hốc miệng ra mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nó không nói thêm được lời nào.
“Con sao … sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ”
“Không … không … không sao. À… mà … mẹ có nhận lời chưa?
Tôi lắc đầu.
“Chưa con ạ. Vì mẹ muốn nói chuyện với con trước. Mẹ cũng đã suy nghĩ rồi. Chỉ là hinh chụp thì cũng không sao. Với lại nếu mình là Á Châu họ trã đến $1500 lận.”
Hùng sáng mắt lên.
“Ồ, đến $1500 lận à. Như thế là dư trả tiền nhà tháng này rồi. Còn dư tiền cho con sửa cái xe đạp đi làm. Nhưng mà … con không nghĩ họ chỉ muốn xem mình hôn …má nhau phải không mẹ?”
Nó ấp úng, mặt đang tái mét bổng đỏ bừng.
“Mẹ biết thế. Nhưng mà bây giờ con thấy rồi. Mình còn có chọn lựa gì được bây giờ”
Tôi trả lời. Trong lòng đau nhói. Nổi tuyệt vọng quá lớn đè bẹp ý chí nghị lực của tôi. Tôi cúi đầu khóc thút thít. Tôi nghe tiếng chân Hùng lại gần. Nó ôm vai tôi dúi đầu vào tóc tôi thì thầm.
“Mẹ … mẹ ơi…. Con thương mẹ, mẹ đừng khóc. Con sẽ giúp mẹ mà…Nhưng mà con chưa hôn ai bao giờ cả nên con sợ con không có hay mấy.”
Tôi bật cười. Bao nhiêu căng thẳng biến mất. Hùng cũng bật cười. Chúng tôi cười đến đau cả bụng. Chưa gì mà nó đã lo có hôn giỏi hay không.
Hùng phụng phịu.
“Mẹ. Mẹ à…. Sao mẹ cười con. Biết thế con đừng nói là chưa có bồ cho rồi.”
Tôi giải thích.
“Mẹ cười là vì con có vẻ mắc cở khi chưa hôn ai chứ đâu có cười chuyện con chưa hôn. Đừng mắc cở nha. Coi mẹ là người con gái đầu tiên của con đi nhé. Bây giờ mẹ sẽ lấy laptop vào làm đơn với họ. Còn con lên lầu đánh răng rửa mặt, sửa soạn máy tính web cam. Nhanh lên.”

lon bu.com

lon bu.com la gi ?

- Con mẹ mày. Có anh "Đại" đầu kia kìa. Thằng đầu Chiến “trọc” ghé tai tôi và chỉ cái bàn tay run run như sợ thằng cha Đại thấy. Hay thằng này nó ảo thuốc lắc tưởng bố mẹ nó đang ngồi xem nó chơi cái thứ thuốc “khô miệng” không biết nữa. 

Tôi nhìn về phía thằng ku mới chỉ, ánh đèn xanh đỏ như làm thằng cha Đại đẹp trai hơn hay sao mà tôi tưởng nó là thạc sỹ kinh tế đi giảng về tạt vào vũ trường chơi. Nhìn sang 2 bên. Chà! lão này thuộc loại giáo viên dạy giỏi nha. Mấy thằng nhìn như mới ở “đơn vị” ra mà cũng theo lão đi uống rượu. Thằng nào thằng đấy mặt cô hồn, lạnh tanh như muốn nhai luôn mấy chai Louis trên bàn vậy (mà lão Đại cũng là người này biết ăn chơi, rượu uống chai mấy chục “đồng” thế này chắc là lắm tiền). Tôi quay lại, chỉ mặt thằng lùn có mái tóc vuốt keo ướt và chỉ tay ra ngoài cửa rồi bước ra.

Ra ngoài cửa, cách mấy thằng sờkutí khoảng chừng 10m để khỏi làm phiền bon nó làm việc, thấy thằng “tóc ướt” bước ra cùng 2 thằng chọi tóc vàng ngồi bên bàn nó. Nghĩ thầm trong bụng, bọn này ra 3 thằng định ăn thịt mình sao? Kiểu này không úp sọt nó trước là mình bị sọt nó úp ngay. Hít một hơi thuốc lá vào phổi, Mẹ! chút xíu ho sặc sụa. Thở được đống khói ra hất hàm hỏi thằng ku.

- Con mẹ mày! mày định rủ con bồ tao đi ngủ à? Tao kêu nó ra, điện ra sheraton thuê phòng cho mày luôn nhé? (cái kiểu phủ đầu này tôi học được của một anh Đại thời trốn ở miền trung).

Thằng này cũng không phải vừa nha. Nó tính đi 3 thằng là nghĩ đến chuyện ăn thua với tôi rồi. Đứa đi sau thằng “tóc ướt” hất hàm trả lời:

- Mày gọi luôn con mẹ mày ra đây mới đủ. 

Sau câu nói đó là miệng nó cũng đầy một ngụm "trà sữa chân răng" bởi quả đấm của tôi vào miệng nó. Được cái tôi yêu bà gia tôi nhất, ai nói gì bả mà khó nghe tôi sẽ không tha thứ và bất kể đó là ai (không biết ông già mình mà chửi bả thế thì làm sao đây trời?). 

Nói về mẹ. Nhớ gia đình quá. Kể anh em nghe chút xíu.

Tôi sinh ra và lớn lên ở giữa thủ đô Hà Nội. Bố người Hải Phòng, mẹ tôi người miền trung, Nghệ An. Nhà có 3 mạng, tôi hiện giờ đang ngồi trước máy tính gỗ cọc cọc đây (28 tuổi); Thằng anh trai đang ở làm “nông nghiệp” bên Sứ xở sương mù. Đứa em gái đang học 12. Nhà không giàu có gì cho lắm. Ông già buôn bất động sản và mở cái nhà hàng nho nhỏ ở Tây hồ, mẹ yêu của tôi làm “xổ số” với mấy bà bạn (nghe nói mới trúng 4 tỷ mà chẳng thèm gọi cho thằng con quý của bà một lần). Tóm lại là thế, hiên nay tôi đang thuê nhà ở một minh cho nó tự do (Đùa thế thôi chứ tôi bị ông già đuổi ra khỏi nhà).

Thằng ku loạng choạng ôm vào gốc cây gần đó và 2 thằng kia xông vào túm cổ áo tôi. Mẹ kiếp, tiếp theo bố phải vàu nát mớ tóc óng mượt của thằng lùn này mới được. Nghĩ là làm, tôi cầm tóc thằng lùn kéo ngược ra sau và hỏi nó.

- Mày thì sao, con chó?

Thằng còn lại xông vào tôi rất hùng hổ, vừa cầm vào cổ áo phía sau của tôi vừa hét lên:

- A! Con mẹ mày. 

Nó cầm áo tôi lôi ra phía sau lưng, cúc áo bung hết còn lại duy nhất cái cúc dưới cùng, chiếc áo thằng khốn kéo tuột ra phía sau. Ngoảnh lại thấy mặt nó biến sắc đi chút xíu, tay nó nới cái áo nhẹ hơn khi nó thấy con rồng trên vai tôi đang thè lưỡi, nhe răng ra định cắn vào tay nó (cái này tôi vẽ tận trong đơn vị đấy chứ không phải Shop hay cửa hàng tattoo gì đâu nhé, đấy là một kỷ niệm nhớ đời của một thằng lưu manh).

Tiện tay lúc mặt thằng ku ngệt ra, quai nó một cùi vào mỏm, thế là 2 thằng chọi chụm đầu uống trà sữa ở gốc cây luôn một lần. Thả tóc thằng lùn ra định tát cho nó mấy cái, ai ngờ trong suy nghĩ tôi chợt loé lên ý nghĩ cực kỳ táo bạo. Mở ngay một hiệu salon làm tóc, chẳng cần quay về cái nhà mà chằng ai cần mình nữa làm gì cho mệt, cái nghề này bây giờ kiếm lắm chứ chẳng chơi đâu. Tay nghề có kém máy thằng cha Kéo vàng kéo bạc gì đó ở Hàng Gà, hàng cháo đâu. Đầu tóc thằng lùn giờ giống con chó lông xù hơn là người.

- Có chuyện gì vậy Nam? ( đêt mệ, đang đánh nhau mà có thằng nào hỏi ngu thế không biết).

Giọng thằng Gà vang lên (bạn thân chí cốt của tôi), chưa kịp trả lời nghe cái cộp, một trong hai thằng chọi ôm đầu chạy về phía bãi đỗ xe, máu chảy thành dòng trên cánh tay nó. Thằng Gà táng thằng chọi cái báng súng vào đầu thằng chọi. Thằng còn lại bị thằng gà dí khẩu k59 vào đầu, đẩy vào tường. Tôi thấy mệt quá, tiện có thằng Gà ra nên lấy chân đạp thằng lùn có mái tóc mới lại phía tường chỗ thằng chọi và thằng Gà đang đứng.

Thằng Gà đưa khẩu súng ra sau lưng, giắt vào quần thả cái áo thun Mochino xuống che khẩu súng.
Bốp, cái tát của thằng Gà làm thằng Lùn cúi gập mặt xuống.

- Cháu …. Cháu xin chú! Cháu xin …

- Chỗ này là để chúng mày vào đánh nhau à? Giọng thằng Gà hôm nay như mấy thằng quản giáo trong đơn vị. Hằng ngày tôi nói gì nó nghe răm rắp, chửi thì nó cúi mặt xuống, gọi thì nó ngẩng mặt lên cười.

- Bọn cháu không biết, cháu xin lỗi. Thằng chọi đã tè ra cả quần vì thấy khẩu súng di vào đầu.

lon bu.com

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

lon bu.com

Xem lon bu.com hay nhat 2014

Xong đâu vào đấy, bọn tôi đi vệ sinh. Rồi lên giường đi ngủ. Nhưng bọn tôi chưa ngủ ngay mà còn ôm nhau và nói chuyện nhau một lúc. Bây giờ thì tôi mới biết Thanh đã thích tôi ngay khi bọn tôi còn đi bộ đi học cùng nhau. Vì tôi cười duyên qua, ánh mắt đĩ quá, lại còn vui tính, ở bên tôi anh ấy luôn cảm thấy vui. Từ khi người yêu anh ấy bỏ đi nước ngoài thì chưa ai làm cho anh ấy vui như bây giờ. Anh ấy không pê đê, đã từng yêu phụ nữ. Nhưng tôi quá quyến rũ nên anh ấy không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của tôi. Nhất là khi nhìn thấy tôi trình diễn những màn khiêu vũ bốc lửa không thua gì Britney hay J.Lo của tôi ở Hải Phòng thì Thanh đã đổ gục thực sự và muốn tôi thuộc về anh ấy. Và cơ hội đã đến đó chính là đêm nay. Còn tôi thì mấy lần uống nước với anh ấy, tôi đã tia bộ hạ của anh ấy. Tôi đoán chắc là bộ hạ của anh ấy to lắm vì khi anh ấy ngồi nó không dồn một cục như tôi hay những thằng khác mà lộ rõ hẳn ra một con cu khá to và dài. Có lẽ vì anh ấy mặc quần bó sát, rồi quần lót rộng hoặc là do cu quá to. Tôi cũng đã muốn thuộc về anh ấy từ lâu nhưng không đủ can đảm. Giờ thì tôi đang sướng ngất ngây. Tình yêu tội lỗi của tôi đã thêm một chút gia vị vào tình bạn của chùng toi thêm mặn nồng. Giờ thì không còn gì chúng tôi phải giấu giếm nhau nữa. Chúng tôi đã thuộc về nhau thực sự.