Lon chay nuoc

Sang tuần sau đó, Trung gọi điện cho tôi, anh ta cười vào bảo: – có vẻ vợ chồng ông cũng quen quen rồi đấy nhỉ, để cuối tuần này tổ chức một buổi party cả nhóm cho vợ chồng ông tham gia nhé. Rồi anh ta bảo tối nay qua nhà anh ta để phổ biến một số cái cho vợ chồng chúng tôi trước. Tối hôm đó vợ chồng tôi đến nhà Hoa và Trung, nhà tôi cũng gần nhà họ, chỉ dăm phút đi xe máy là tới. Đến nơi, pha chè mới tôi uống xong thì Hoa đứng dậy kéo vợ tôi đi lên gác, trước khi đi còn tủm tỉm quay lại bảo: – đấy, hai ông ngồi nói chuyện với nhau cho tự nhiên, để chị em tôi lên gác buôn dưa lê một lát. Lúc này Trung mới nói qua với tôi một số hình thức vui vẻ tập thể của nhóm. Tôi nghe mà há hốc mồm, không ngờ lại có nhiều trò quái quỉ như vậy, nhưng mà kể ra thế cũng vui. Trung bảo: – tôi kể qua như thế cho ông biết thôi, rồi từ từ ông sẽ biết, đầu tiên bọn tôi định tổ chức một cuộc vui đặc biệt để coi như là party ra mắt của vợ chồng ông, nhưng rồi lại sợ ngay lần đầu tiên mà làm đặc biệt quá thì vợ chồng ông bị đột ngột quá chưa quen, nên hôm tới sẽ tổ chức nhẹ nhàng thôi, coi như một buổi vui bình thường như mọi khi của nhóm. Rồi Trung nói cho tôi biết hình thức tổ chức như thế nào và hẹn tối hôm đó qua nhà anh ta rồi cùng đi với vợ chồng anh ta vì tổ chức ở nhà của cặp Quang – Vân Anh, nhà tít trên Quảng Bá nên sợ tôi không biết đường đi. Trong lúc Trung nói chuyện với tôi thì ở nhà trên chắc Hoa cũng dặn dò vợ tôi cụ thể rồi nên tôi không phải hướng dẫn gì thêm cho vợ tôi cả.

lon chay nuoc

Dì chu môi hút vào đầu cặc, nút liếm mấy bệt khí của tôi và Dì còn đang vướng đọng trên đó, tay Dì sụt cặc tôi nhè nhẹ… “Ah!...” cái thốn, cái sướng từ đầu cặc lan lên tận óc. “Uuu…” nguyên con cặc của tôi Dì ngậm hết vào miệng… Tôi nẩy mông, hai tay ghì lấu đầu Dì… 
- “Sướng quá Dì ơi!...” 
Môi Dì ngậm chặc, vuốt mạnh từ trong ra ngoài… tay Dì xoa nắn hòn dái của tôi… Chốc chốc đầu lưỡi Dì đánh lên đầu cặc làm tôi giật nẩy cả người… Bàn tay kia Dì không ngừng xoa vuốt lồn mình… 

Cặc tôi đã cương cứng trở lại… Hai chân tôi run rẩy: 
- “Khôi… Khôi… đứng không nỗi… Dì cho Khôi ngồi xuống đi Dì…” 
- “Khôi thấy chưa…” Dì nhả cặc tôi ra, “phải như vầy thì Dì mới chịu. Khôi nằm xuống đi…” 
Khi con cặc tôi chỉa lên trời thì Dì quì chàng hảng qua người tôi, rồi Dì cầm lấy cặc tôi chỉa vào ngay miệng lồn rồi Dì ngồi xuống… con cặc tôi lại một lần nữa nằm sâu trong lồn Dì… Dưới sức nặng của Dì, cái háng của Dì và tôi ép sát vào nhau, lông lồn, lông cặc như quyện lại với nhau thành một... 

Dì... sàng, Dì... xẩy, Dì... ngoáy, Dì xoáy, Dì… rên. Tôi nằm dưới nẩy cặc lên mà hưởng, hai tay tôi tha hồ xoa bóp vú Dì, xe kéo núm Dì, bóp bấu eo, mông Dì… nước dâm của Dì làm ướt cả háng tôi… Tôi và Dì tha hồ rên la cho thỏa cái kích thích đang dâng trào… 

Bây giờ Dì không ngồi thẳng người nữa mà chống tay hơi chồm lên phía trước… cặp vú của Dì ịn vào mặt tôi, tha mồ mà mút mà liếm... mấy ngón tay tôi tìm tới lỗ đít Dì… khí nhớt nhầy nhụa bên ngoài… Tôi thoa vòng vòng bên ngoài lỗ đít, mông Dì uốn éo mỗi khi đầu ngón tay tôi thập thò như muốn chui vào… “Cái lỗ nầy nhỏ quá!... Nó… đụ được sao?...” Tôi thắc mắc, tôi thật muốn hỏi Dì hôm đó khi hai thằng hải tặc hãm Dì, có phải thằng thứ hai đã… đút vào cái lỗ này?!... Cái cảnh Dì trân người chịu đựng giữa hai thằng hải tặc làm tôi điên tiết lên... Tôi ghì lấy mông Dì, sức lực từ đâu trở về, tôi nẩy mông đụ Dì như vũ bảo… 

“Ah…” Dì gục mặt vào vai tôi, ôm chặc lấy tôi… Dưới kia, một tay tôi vét nước dâm của Dì xoa xung quang chỗ miệng lồn đang ngậm cặc… còn một tay, ngón giữa đã… thọt đầu vào lỗ đít Dì… Dì gồng người, lồn quấn chặc cặc, lỗ đít xiết cứng ngón tay… “Ah!...” tôi rên đâm cặc sâu vào… “Ah!...” Dì la… Rồi im lặng… cả căn nhà như không chuyển động ngoại trừ con cặc tôi đang thoi thóp phun ra những giọt khí còn sót lại trong người mỗi khi lồn Dì bóp lấy nó…

lon chay nuoc

lon chay nuoc la gi ?

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

lon chay nuoc

Anh chủ nhà lúi húi ra chỗ bảng điều khiển điều chỉnh cái gì đó mà đèn vốn đã chỉ sáng mờ thì nay cứ được dăm phút thì lại tắt tối om. Cứ mỗi lúc tắt tối om như vậy thì tiếng cười rúc rích lại nổi lên, tiếng hôn hít chụt choạp, tiếng vỗ da thịt lộp bộp, tiếng thì thào gì đó với nhau. Tôi đã được Trung hướng dẫn rồi, những lúc đèn tối om như vậy thì tha hồ nghịch bạn nhảy của mình, hôn, bóp vú, muốn làm gì thì làm…Ngay lần tắt đầu tiên thì đúng lúc tôi đang nhảy với Hoa, vừa tắt một cái tôi còn đang ngỡ ngàng thì cô ta đã một tay kéo tụt quai váy xuống, một tay kéo tay tôi đặt lên bầu vú mát rượi của cô ta để cho tôi bóp, môi thì hôn ngấu nghiến môi tôi. Chẳng phải nói thì tôi cũng hiểu lúc đó vợ tôi chắc cũng đang bị anh chàng cùng nhảy lợi dụng làm những trò gì không biết. ác một nỗi là khi đèn sáng trở lại thì rất đột ngột chứ không từ từ, nên hầu như các cặp đều bị bắt quả tang và đều vội vã dừng những gì đang làm lại. Tôi để ý vợ tôi lần thì đang bị hôn ngấu nghiến, quai váy bị tụt xuống cho anh kia bóp ngực thoả thuê, lần thì đang bị anh cùng nhảy lòn cả hai tay ra tốc váy lên bóp mông. Buồn cười nhất là có lần đứng ngay cạnh tôi, lúc đèn sáng lên, tôi thấy không ai khác mà chính là Trung, ông bạn quý hoá của tôi đang xọc tay vào trong quần lót giữa háng vợ tôi mân mê trong khi vợ tôi đang đứng đờ người ra ngửa mặt lên cho Trung hôn. Trung vội vã rút tay ra khỏi háng vợ tôi khi thấy tôi sát bên cạnh làm chun quần lót vợ tôi bật bẹt một cái. Cứ thế cả nhóm vừa nhảy vừa rúc rích, đôi khi cười hô hố vì những tình huống buồn cười khi đèn sáng. Vừa nhảy chúng tôi vừa thỉnh thoảng ra ghế ngồi nghỉ ngơi, uống nước, rồi lại vào nhảy, khoảng thời gian tối mỗi lúc một dài hơn, có thế thấy hầu như cánh đàn ông ông nào ông nấy cũng dựng hết cả đũng quần lên rồi. Lúc này mấy ông bắt đầu bảo : – Quang ơi, cho chuyển sang bước tiếp theo đi. Quang cười lớn bảo ok chuyển thì chuyển.

lon chay nuoc

Xem lon chay nuoc hay nhat 2014

 Hắn đóng cửa phòng ôm chầm lấy chị.Hai người mút lưỡi say mê../.
Chị về thăm Việt nam,thằng Út đưa ra phi trường.Chuyến đi nầy khoảng hơn ba tuần.Khi máy bay sửa soạn đáp xuống thành phố Sài Gòn cũ chị bâng khuâng xao xuyến. Đã quá lâu từ ngày lấy chồng qua Mỹ chị chưa về lần nào.Khi ra ngoài trạm hải quan chị ngạc nhiên nhìn người và người đông không thể tả.Rồi chị cũng không ngờ cảnh cối rộn rịp của thành phố Hồ Chí Minh tất bật.Phố xá đầy xe gắn máy, thời tiết âm áp,không như nơi của chị ở gần phố núi tuyết phủ buồn tênh suốt mùa đông. Đẹp thì có nhưng lạnh.Sau nầy chị dời nhà ở gần phố núi đi làm một tiệm su shi của Nhật và Út vẫn làm nghề sửa xe cũng khấm khá.Trước khi chia tay Út nói:
“Chị hai về Việt Nam chơi rồi tui ngủ với ai?!”
“Thì mầy ngủ một mình,không có tao, mầy còn… đi dê mấy con Mỹ cái…ở đó mà buồn!”
Vẫn cái lối xưng hô mầy tao chi tớ nghe rất thân mật mà hai người không bao giờ bỏ,và cũng không ai nhắc đến tại sao ở chung mà không có giấy tờ gì vẫn như trong tình chị em,dù hai người ăn ở hơi lâu.