Lon dep buom to

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

lon dep buom to

Thằng Hải đang nắc lia lịa vô miệng con Trúc, nó vừa nắc vừa khom người đưa hai tay bóp vú. Hai tay con Trúc vòng phía sau bấu chặc lấy cái mông thằng Hải, bổng nó ngưng lại, con Trúc hiểu ý, lần nào cũng vậy khi gần tới “điểm”là thằng Kiệt dừng lại, như là để “dành” vậy, con Trúc đứng lên, hơi khom người xuống, hai tay chống vô cạnh bàn, thằng Hải tuột cái quần con Trúc xuống, nó lấy cái ghế đẩu thấp lè tè ngồi lên rồi đưa mặt vô từ phía sau mà… bú lồn con Trúc. Con Trúc khoái cái kiểu nầy lắm, nó dang hai chân hơi rộng ra, cái mông sàn qua sàn lại, cái miệng của thằng Hải di động theo cái nhịp sàn của con Trúc, đôi khi thằng Hải lấy mấy ngón tay banh rộng ra rồi ấn sâu cái lưởi vào mà ngoái mạnh giửa hai cái khe đang đầm đề dâm thủy làm con Trúc rú lên từng chập, mắt nó nhắm lại, cắn môi cố kìm hảm tiếng rên siết. Thằng Hải cứ làm miết như vậy khoảng nửa tiếng đồng hồ thì đứng dậy, nhét cái củ thìu biu đang cứng ngắt của nó vô lồn con Trúc mà nắc, nó nắc bạo, nắc lia chia. Con Trúc hay tay cứ chống vô tường, sàn cái mông mạnh hơn đồng thời lại đẩy cái mông về phía sau cho con cu của thằng Hải ấn sâu hơn. Bổng thằng Hải cúi gập người xuống lên lưng của con Trúc, một vết tinh khí trắng đục tràn xuống chân con Trúc, cả hai mệt nhoài…
Thằng Hải kéo cái quần lên vừa nhìn con Trúc nói:
- Ê, tui thấy thằng già kia hổm rày tới nhà mình lia chia, coi bộ khứa lão muốn dê chị đó, thấy cặp mắt khứa lão như muốn nuốt chị vô bụng vậy, bộ chị không thấy hả hay làm bộ không thấy đó? Nó vừa nói vừa nhìn con Trúc với ánh mắt nghi ngờ.
- Sao lại không, tui đang định chài thằng chả đó. Nghe cậu Hoàng nói khứa lão “khẩm tại” lắm, nếu tui mà chài được lão thì còn muốn gì nữa. Con Trúc vừa trả lời vừa bận quần áo vô, vừa nhìn thằng Hải cười cười.
- Cái gì? sao ông già tui nói với chị như vậy? Sao kỳ vậy? còn tui sao, bộ chị định đá tui ra hả? Ê. tui không phải dể ăn hiếp đâu à nhe. Thằng Hải hằn học, nó trợn mắt nhìn con Trúc.
Nào dè con Trúc cũng đâu có hiền, nó quắc mắt trừng lại:
- Cái gì đây? Hải là cái gì của tui hả? được chơi chùa còn làm tàng hả? vậy đưa tiền tui xài đi. Tui đang cần vài triệu xài đó, Hải có không đưa đây. Nói xong nó chìa tay ra nhìn thằng Hải như thách đố. Thằng Hải tỏn tè, tiu nghỉu, chuyện gì chớ chuyện tiền bạc thì từ sau ngày ba nó không còn làm ở phi trường nữa thì tài chánh của nó thiệt là eo hẹp, một mình con không đủ xài lấy gì cho gái đây? Bởi vậy nó xuống nước:
- Tui không muốn thấy thằng già dê đó làm gì chị thôi, sao lại nổi nóng dữ vậy.
Con Trúc nhìn thằng Hải thương hại. nó dịu giọng giải thích:
- Có ai lại khoái mấy thằng già chứ hả, nhưng cậu Hoàng nói lão già nầy ngon lành lắm, nếu tui chài được lão biết đâu chừng nhờ quan hệ mà cậu được phục chức, nhà tui cũng nhờ lây, Hải nghỉ coi có phải không?
Nghe nói ba nó chủ sự, thằng Hải trố mắt:
- Cái gì? ông già tui xúi chị hả? có thiệt không đó?
Con Trúc tức mình, nó sẳn giọng
- Không tin thì về hỏi thẳng cẩu đi, nói xong nó xoay lưng bỏ đi, thằng Hải chạy theo níu tay nó

lon dep buom to

lon dep buom to la gi ?

Rồi những mong ước đó được ấp ủ trong 3 tháng hè sinh hoạt, đến ngày cuối cùng, Đoàn Phường có tổ chức Trại hè cho thanh niên và thiếu nhi trong khu phố đó, và tất nhiên trại hè đều phải qua đêm. Nam mong chờ trại đó từ rất lâu, đó là dịp để quậy thả ga, nhau nhẹt bê tha thoải mái.
-" má cho con đi đi mà, ngày cuối cùng rồi"
-" Tao không cho, thứ 7 nhà don dẹp hết chứ đi gì mà đi."
-" Thì con sẽ ở nhà dọn dẹp chứ có đi liền nguyên buổi sáng đâu má"
-" Rồi chiều thì ai ở nhà dọn dẹp phụ tao"
-" Vậy khi nào dọn xong hết rồi con đi cũng được mà "
-" Mày giỏi quá, ngoài đó có gì mà mày lại thích ra đó"
-" Ngày cuối cùng mà không đi là không được nhận giấy xác nhận là đã hoạt động đâu má"
Tình hình là mẹ Nam không cho Nam đi vào ngày đó vì nghe đâu là chuẩn bị xa lũ sẽ có ngập nặng mẹ Nam bảo ở nhà đi dọn dẹp , không thì đồ đạc trong nhà sẽ hư hết . Bí thế quá Nam đành phải nói dối mẹ tôi vậy chứ thật tôi nhận cái tờ đó từ giữa hè và nó đang được an toàn trong tủ của nhà trường rồi.
-" Tao mệt mày quá , sáng thứ 7 lo mà dậy sớm dọn nhà đi"
-" kakakaka"
Nam lấy chiếc xe đạp chạy cái vèo lên phường với tinh thần thông báo là mình đã được giải phóng ra khỏi nhà tâm trang cực kì vui. Tới nơi tôi bắt gặp cái khuôn mặt bí xị cùa thằng Thái, Nó là bạn thân của tôi từ cấp tiểu học nhưng khi lên cấp 2 nó không còn học chung với tôi nữa.
-" ê mới sáng sớm mà khuôn mặt bí xị rồi mày"
-" bà già tao không cho đi mày ơi"
-" Tội nghiệp vậy cưng, ở nhà giữ em đi nha"
-" mày cười trên nỗi đau khổ của tao sao"
-" Yên tâm tao sẽ chụp hình lại cho mày coi"
- "cái đầu mày, làm uổng công tao chuẩn bị cả tháng trời"
-" gì mà nôn vậy ba. chưa gì hết mà chuẩn bị đồ ăn là sao? để tao ăn hết cho"
-" không phải, mày đi theo tao"
-" ê tao không phải đồng tính nha, dẫn tao vào nhà vệ sinh làm gì mày."
Thật ra nó dẫn tôi vào nhà vệ sinh của phường, tuy cái phường lớn vậy chỉ có 4 cái nhà vệ sinh cà nam lẫn nữ.
-" Mie, cho tao đéo thèm, coi này" 
Nó lấy một cục gạch nhỏ cỡ ngón tay cái và khoét bên hông nhà vệ sinh, do tất cả đều được sơn màu trắng và lót gạch men toàn bộ nên một cái lỗ nhỏ màu tráng chỉ được thấy là một vết nứt mà thôi.
-" Gì mà ghê vậy cha, chuẩn bị gì ở đây?"
-" phường mình nổi tiếng là nhậu nhẹt, đêm đó chắc chắn tụi con gái cũng sẽ uống cho mày coi, mà uống thì tụi nó sẽ đi giải quyết, tao định đêm đó sẽ coi từng đứa cho đã thèm. nhìn tụi nó đú đỡn với nhau mỗi ngày mà đéo chịu được"
- Bái phục sư phụ, nhưng ở nhà đi con"
-" mie tức thấy bà"
Nam nhìn vào cái lỗ đó với một ý nghĩ lóe lên trong đầu mình rồi hình ảnh chị Hoa đang ngồi trong đó với......... và tôi đực chiêm ngưỡng hết tất cả mọi điều thầm kín nhất của một người con gái

lon dep buom to

Rồi thằng thứ tư tiến đến và quì xuống sau mông của Dì, thằng nằm dưới ngừng lại… thằng thứ tư cầm cặc, đâm đâm, ấn ấn vào giữa mông Dì… Nét hốt hoảng hiện lên trên khuông mặt Dì… “Không!... không!...” lần đầu tiên Dì lên tiếng, “Á!... Á!” Dì dướn người la lên khi thằng thứ tư đâm cặc vào... lỗ đít Dì. Bọn chúng cười rần lên khoái trá, bây giờ tôi mới hiểu, bọn chúng muốn hành hạ Dì, muốn Dì phải rên rỉ, khóc lóc như những người đàn bà đang bị hiếp đằng kia... 

Hai thằng bắt đầu chơi Dì dồn dập… chúng hết cười rồi lại rên, trao đỗi với nhau những câu nói mà tôi đoán rằng nói về Dì. Bọn còn lại như nứng lên, bọn chúng chụp lấy các bà các cô còn đang nằm, đang ngồi khép nép và tiếp tục cuộc hãm hiếp… Lần nầy Dì không còn giữ im lặng được nữa… Dì phải la lên mỗi khi bọn chúng nắc tới… 

Chúng thay nhau thọt cặc vào người Dì… lúc đầu Dì còn la hét vẫy vùng nhưng thằng ở dưới ghì chặc thân Dì thành ra Dì chỉ còn biết trân người chịu trận giữa hai cái thân thể lực lưỡng như con trâu cui… Dần dần… Dì không còn la nữa… Hình như cái nét hoảng sợ cũng không còn trên mặt của Dì… Đến khi hai thằng buông Dì ra thì Dì chỉ ngồi bệt xuống sàn tàu, dựa vào bao tải, rủ rượi, mệt mõi… 

Mặc dù rất lo sợ không biết bọn cướp sẽ làm gì, căm giận bọn chúng hãm hiếp Dì Thảo và các người đàn bà con gái trên tàu, nhưng… nhìn thân thể lõa lồ của Dì và các người khác, tôi vẫn bị kích thích như thường, cặc tôi cương cứng trong quần trong suốt thời gian đó… cho đến khi bọn cướp bỏ đi. Khi được mở trói, tôi lật đật tìm bộ quần áo đưa cho Dì mặc vào, Dượng tôi thì ngồi bó gối ngó ra biển, mắt đăm chiêu… không biết Dượng nghĩ gì… 

Chiều hôm sau, chúng tôi đến được đất liền và được đưa vào trại tỵ nạn Mã Lai. Niềm vui mừng vượt thoát làm mọi người tạm quên đi chuyện hãi hùng của ngày hôm đó...

lon dep buom to

Xem lon dep buom to hay nhat 2014

Đám cưới Luân và Hà thật đẹp đôi, Hoa thật buồn và thật vui. Vợ chồng nàng và dì út lo cho Luân thật tron vẹn, tươm tất. Nhưng trong lòng dì út có một mối lao xao. Số là trước ngày đám Luân và Hà, cuối tuần đang nằm trên sofa coi TV thì có tiếng bấm chuông, Vân mở cửa, trước mặt nàng một người đàn ông cao lớn râu ria tóc tai bờm sờm, khi hắn nhìn nàng hắn hoãng hốt như người trên mây, hắn la lên: “Ngọc. . . . . . ! Trời! bà ngọc. . . !” Nàng nói: ” không. . . . . tui em chị Ngọc . . . . Tui tên Vân. . !”Đứng yên rất lâu, khi bình tỉnh trở lại hắn nói: ” Ồ! Cho tôi xin lỗi. . . giống quá nên tôi lầm. !”Hắn giới thiệu tên, Vân cũng chẳng biết, nhưng hắn ngang nhiên đi vào nhà thẩy cái balô xuống đất rồi nói với nàng: “Tui đi tìm chổ ngủ một lát, anh Luân có về nói có thằng Hưng trên Lầu” nói xong hắn đi thẳng lên lầu làm nàng chửng hửng nghĩ: anh nầy quái tthật, người không lịch sự gì hết. Khi nàng lên lầu thấy hắn dùng chính phòng nàng ngủ, đang ngáy pho pho. Buổi tối Luân về nghe tin có Hưng Luân chưa bao giờ vui như vậy, hắn giới thiệu Hà, và Dì Út. Sau hi tắm rữa cao râu sạch sẽ, Vân nhìn trộm Hưng thấy chàng nầy đẹïp trai ghê, nhưng vẫn còn thấy ghét. Luân tức tốc chở Hưng đi ăn, và hai chàng đi nhậu tơi khuya mới bò về. Luân hỏi bây lâu nay Hưng đi đâu? Chẳng tin tức gì. Hưng nói hắn qua tiểu bang khác sống, nhưng bây giờ bị layoff nên trở về đây lại, Luân mừng rỡ nói: Thôi thì ở đây luôn đi, dù sao Hưng cũng còn mẹ và những người thân yêu như chàng. Hưng không trả lời, nhưng không phản ứng. Hưng ở tạm nhà Luân, hắn không muốn về nhà mẹ hắn ở với ông chồng Mỹ. Những chung đụng hàng ngày làm Vân rất thích Hưng, trừ hôm gặp lần đầu, hắn tử tế và rất hiểu biết, dù ở Mỹ từ nhỏ nhưng Hưng cũng biết rất nhiều Việt Nam qua sách vỡ. Hưng xin việc được nhưng không muốn ra khỏi nhà Luân. Vân đã giữ chân hắn lại, tuy chưa có tình ý gì nhưng hắn biết lần nầy không rời xa người đàn bà nầy được. Cách nhau không nhiều tuổi Vân và Hưng rất xứng đôi. Tuy chưa cầm bàn tay một lần, nhưng qua những ánh mắt ngó nhau, Vân nghe hồn xôn xao lạ. Hôm đám cưới Hưng được làm rễ phụ với người bạn gái của Hà, trông thật đẹp, Hắn còn là bestfriend thân chúc cô dâu chú rễ. Hà được trân trọng mời thay hai họ cám ơn quan khách. Ai cũng khen Luân có bà Dì thật đẹp. Lúc gần tàn tiệc Hoa cùng Luân nhảy slow, nàng nói: ” Có đụ đã cũng đừng quên cô già nầy nha!”Luân nói: “Tình yêu của tui và chị là vĩnh viễn, muôn đời, dù tối nay tui có vợ, sẽ có con như chị muốn, nhưng cái Hĩm ướt át của chị cũng là của tui mãi mãi!” Hoa cười nói nhỏ: ” Yêu Luân quá thôi! Nó là của Luân mà!Tụi mình chia nhau nghe!”Luân cười siết Hoa cứng ngắt.

Khuya thư bảy Hưng nhậu xỉn trở về Vân chờ mở cửa, thằng bạn người Mỹ của hắn đưa vào tới cửa rồi trở ra, hắn bước vào quờ quạng ngã vào Vân, đã vậy mà tay hắn tháy máy rờ rẫm nàng. Đúng là chiêu thức hắn làm với Ngọc. Người Vân bỗng nhiên nóng hổi bởi bàn tay chàng trai. Lâu rồi không có đàn ông, nhiều đêm nàng cũng trằn trọc. Hưng ôm chầm vào nàng hai người ngã xuống thảm . Cũng cái thảm nầy hắn và ngọc làm tình say sưa trong ngày sinh nhật nàng, Vân cũng đáp trả lại hắn ngày hôm nay bằng những cử chỉ chấp nhận. Chưa bao giờ Vân có lần sung sướng như vậy, Hưng say sưa bú lồn nàng, Thân thể Vân căng cứng trong tay của Hưng, Nàng trẻ đẹp đầy nhựa sống tràn trề. Âm hộ nàng mở toan vun cao đón nhận cái lưỡi của Hưng thật sung mãn. Khi Hưng ấn nhẹ đầu khấc dương vật to cứng vào hai mếp dày cao chờ đợi nơi cửa âm hộ, Vân cong người hòa nhập vào cơn sung sướng bất tận. trong đầu nàng nghĩ: Không thể xa người đàn ông nầy được nữa. Bên kia suối vàng, chắc hẳn Ngọc cũng mừng cho em đang dâng thân xác cho chàng trai nàng yêu. Hưng chơi Vân thỏa chí bao ngày buồn bả. Ngọc trong Vân, Vân là ngọc, Vân ưỡn người hẩy âm hộ chắc nịch vềâ phía trước, hai mếp âm hộ co bóp sát dương vật Hưng thật là vừa vẹn xứng đôi.

Hà, Luân là cặp vợ chồng xứng đôi và hiểu ý nhau, Năm sau Hà sanh cho Luân một đứa con gái kháu khỉnh. Tuy thân hình Hà đẹp nhưng bộ phận sinh dục nàng hơi khô khan. Không có nghĩa nàng không thích làm tình, nhưng âm hộ nàng không ướt như Hoa với Ngọc. Lớn lên ở Mỹ nên vấn đề sinh lý nàng rất cởi mở. Năm kế tiếp nàng sanh cho Luân cho đứa con trai là chấm dứt. Thân hình Hà căng nở đều đặn. Hoa gọi cho Luân:
“Cuối tuần nầy làm gì Luân!?’
Luân nói:
“Thì tính lên rũ chồng chị và Hưng nhậu!”
Hoa cười:
“Thôi mình tìm chổ đụ đi, nhớ Luân quá rồi!”
Luân cười lớn:
“Tháng trước tui làm chị một lần rồi! Chị Hoa dâm thiệt!”
Hoa trây trua triết lý:
“Đời mà Luân, không đụ cho đã, già xòm thì coi như bỏ!”
Luân nói:
“Cái Hĩm chị còn lâu mới hết!”
Hoa nói lớn:
“Ngó vậy chứ thời gian đi nhanh lắm Luân ơi!”
Luân ha hả:
” Chị nói coi bộ đúng à nhen!”
Bỗng Hoa nói:
“Cú nầy cho Hà gia nhập!”
Luân ngập ngừng:
“Chị nói sao!”
Hoa cười nói:
“Bộ ghen sao ?!”
Luân nói:
“Không, nhưng gia nhập như thế nào?!”
Hoa nói nhỏ:
“Thì cho thằng chồng già của tui chơi Hà!”
Luần cười lớn:
“Thằng cha già đó chịu sao thấu! Với cái hĩm của Hà!”
Hoa cười nói:
“Thì sau nầy, mình làm gì chả được!”
Luân đề nghị:
“Mình làm tập thể đi!”
Hoa phản đối:
“Chị thích riêng tư hơn!”
Luân nói:
“OK. để tính lại coi!”

Cái skirt ngắn hết cỡ của Hoa làm Luân xốn xa. Hắn nghĩ trong bụng bà nầy dâm thiệt. Nhưng trời sinh Hoa là để làm tình mà!Làm tình đối với nàng như thức ăn hàng ngày. Không có gì lạ. Ông chồng Mỹ tỏ vẻ hạnh diện sắc đẹïp của vợ mình. Ăn uống xong nàng nói nhỏ với chồng lên phòng family room, Những chai rượu wine cạn dần, ông chồng Mỹ mở phim sex của Á Châu. Những cảnh làm tình hiện ra. Chỉ một lát sau má Hà đỏ hây hây trông thật đã. Luân xin phép ra ngoài, khu vườm thật rộng. buổi tối trăng sáng, chàng đi chậm và ngồi xuống trên ghế đá. Hà ra đến sau lưng chồng nói: ” Mình về thôi anh!Em thích mình ở nhà cơ!”Thế là Luân phải đưa vợ về trong sự luyến tiếc của Hoa, nàng đành phải cùng ông chồng Mỹ quây quần tối nay. Hà tuy còn trẻ cởi mở nhưng lại không thích làm bậy trước mặt chồng, dù rằng nàng rất thích. Trời sinh mỗi người một tánh khác nhau. Ở càng lâu Luân càng thấy vợ là người đàn bà tốt, và tình thương tăng dần. Hai đứa con xinh xắn mỗi ngày mỗi lớn, chàng không cho phép mình đi sâu hơn nữa, dù chàng vẫn yêu Hoa, vẫn đến với Hoa nếu nàng muốn, vẫn làm tình với Hoa nếu nàng cần. Chàng với Hoa như sợi dây buột chắt nếu giật mạnh thì bị rướm máu.

Hưng đưa Vân xa khỏi thành phố, những vùng ngoại ô đầy gió mát. Cuộc đời đưa đẩy hai người gặp nhau và yêu nhau . Hưng tuy còn nhỏ tuổi nhưng trưởng thành và có học thức. Vân lớn lên trên một môi trường dành giựt để sống, ở một nơi không có ngày mai hy vọng. Nhưng nàng vẫn là bông hoa thoảng mùi hương của loài hoa quí phái. Hai người hôn nhau thật lâu khi xe Hưng dừng lại trước cánh đồng vắng.
Hưng nói sau khi hôn xong:
“Mình sẽ làm đám cưới nha Vân!”
Vân nhìn Hưng âu yếm gật đầu
Hưng tiếp, nói lên hy vọng:
“Rồi mình sẽ có con, Vân sẽ là người mẹ tốt!”
Vân yên lặng, nhưng lòng nàng rộn lên bao cảm xúc. Chiếc xe quây ngược lại trở về căn nhà nàng. Căn nhà của Ngọc mà Luân đã để lại cho nàng sau khi có vợ. Căn nhà của kỷ niệm.

Trên chiếc giường ngày xưa, bây giờ Hưng cũng tháo từ hạt nút áo của Vân. Tấm thân tươi mát của nàng lồ lộ. Đôi vú với núm vú đỏ au nhô cao, Hưng cuối đầu vào mút đang cương cứng, chiếc quần nàng được hắn cởi ra, âm hộ trong quần lót nhô cao mời mọc. Hưng từ tốn kéo quần lót ra khỏi đôi chân dài khiệu gợi. Âm hộ Vân còn tròn trịa hai mếp cương to cao hơn Ngọc ngày xưa, Những sợi lông mềm mại như tơ quắn vào tỉa ra hai bờ mu rất dẹp. Nàng có một bộ phận sinh dục tuyệt hão, không đen đúa như nhiều người đàn bà Á Đông. Nàng e thẹn cuốn người vào trong tấm chăn mỏng, Hưng nằm xuống sát bên dương vật cương cứng. Vân rúc vào nách Hưng nói:
“Lần đầu làm người ta. . . hôi rình mùi rượu!”
Hưng hôn nàng lên trán:
“Bạo vậy mới có hôm nay!”
Vân nói:
‘Hưng vẫn còn nhỏ hơn tui, , phải kêu tui bằng chị!”
Hưng cười nói:
“Chị Vân ơi! Cho Hưng chơi cái OK?”
Vân đỏ mặt:
“Em. . . thật hỗn!”
Hưng trườn lần xuống rốn, Vân oằn người khi lưỡi hắn đến âm hộ nàng.
Đám cưới của Hưng và Vân đơn sơ. Thằng Luân không biết kêu Hưng bằng gì. Kêu dượ ng thì kỳ quá, khó thấy mẹ!kêu tên chắc ăn. Trong đêm đám cưới. Hưng hôn vợ và thò tay xuống mò lồn nàng nói:
“Chị Vân ơi! cho em mò lồn chút nha!”
Vân chu miệng:
“Thằng em lại hỗn! Chị cấm tuyệt!”
Hưng nói trong hơi thở mạnh , khi ngón tay hắn ướt đẫm trong âm họâ của Vân:
“Trời ơi!Cái lồn tuyệt vời vợ tui!”
Vân thì thầm sung sướng với chồng:
“Của anh suốt đời đó Hưng ơi!”
Hắn trườn lên, trườn lên, dương vật cắm sâu vào cái khe chờ đơiï của Vân, nắc mạnh. Vân cuốn người trong những cơn sướng kích ngất. Hạnh phúc vỡ tràn ra chung quanh. Ngọc ở đâu đó mĩm cười.

Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Cuối tuần lên chị nhe!”
Hưng cười nói:
“Lại nứng lồn nữa hả?!”
Hoa nói:
“Không!Nói chuyện cái bầu của con Vân!”

Thôi! Chào các bạn đọc. Nếu bạn theo dõi truyện xin cám ơn. Người viết mượn dâm thư để nói lên tình cảm con người. Nhà văn ở ngoài cũng viết vậy thôi, nhưng không tả xác thực cảnh làm tình làm tội. Gọi là ăn Mặn. Xin chấm dứt hẹn lần tới. /.