Lon dep nhieu long

Lúc này khung cảnh khong còn tối mò mò nữa một vài ánh đèn mờ đựoc bật lên .Không đủ để nhìn rõ mặt nhau nhưng các thứ khác thì đựoc.
Tiếng da thịt chạm nhau đột ngột im lặng,gã đàn ông bí ẩn đè lên Vân và cắm dương vật vào *** cô đột nhiên biến mất nhanh chóng . 
Vân co người lại lấy tay che vú và *** khi cô thấy xung quanh có quá nhiều người chút nước rỉ ra từ âm đạo trắngđùngđục chứng tỏ cho thấy một cuộc tình dữdội vừa diễn ra với cô .Không giống như Lan Anh cô chỉ bị hai gã địt trong đêm tối thôi nhưng trước đó cái gã đầu tiên trước khi địt đã cho cô thưởng thức một màn móc *** bằng tay thật tuyệt diệu .Vân đã lên đến đỉnh hai lần nhờ ngón tay điêu luyện của chàng trai này.

Món đồ trang sức bằng bạc đeo trên đầu giúp cô nhận ra Hương và Lan Anh .Vì là bạn thân của nhau nên cả 3 cùng có một loại nơ trên tóc .
“Phải mày đấy không Vân “ Hương lên tiếng trước 
“Ừ “ Vẫn còn ngơ ngác khi trả lời 
“Có phaỉ con Lan Anh cạnh mày không “ 
“Chắc thế tối thế này chả nhìn rõ nữa “ Vân càu nhàu rồi ngập ngừng nói tiếp “mày có bị .. bị...không”
“Bị ..bị cái gì ..à ..tao hiểu rồi 4 đứa cơ đấy “Hương giơ tay ra đếm nói như khoe một chiến tích nào đó
“Tao chỉ có 3 thôi “ Lan Anh nói xen vào cô bây giờ mới mở mồm đựoc 
“mày mấy hả Vân đừng nói voiứ tao là không có đấy nhé “ Hương tò mò hỏi 
“Ít thôi chỉ có hai “ Vân ngượng ngùng trước sự soi mói của hai cô bạn
“Thế có sường không “Hương chưa buông tha cho cô hỏi tiếp 
Tối mò nhưng dù sao thì cả Lan anh và Hương đều thấy Vân cô nàng nhút nhát ấy gật đầu đánh rụp

“Thưa quý vị dù có sự luyến tiếc thế nào chăng nữa ,chúng tôi cũng phải tuyên bố đêm nay sẽ kết thúc ở đây.hẹn gặp lại mọi người vào một dịp khác .Chào tất cả ,chúc mọi sự tốt lành đến với mọi người “Giọng nói lúc đầu lại vang lên “Hãy đi về phái phải các bạn sẽ tìm thấy cửa và đồ của mình “
Vân đứng dậy đầu tiên ,bị địt nhiều quá nên co loạng choang một lúc mới đứng vững đựoc
Cô vịn vai hai cô bạn bứoc đi .Ba ngừoi dìu nhau về phía cửa . 
Trong căn phòng mà ho vào lúc đầu tiên ,quần áo và cả ví tiền và chiếc dây chuyền của Hương còn nguyên vẹn
“họ làm ăn nghiêm chỉnh nhỉ .Lúc để đồ ở đây tao cứ sợ mất “Lan Anh khen ngợi
“Thì mấy gã đó lấy mất thứ khác còn quý hơn rồi lấy vài cái lặt vặt này làm gì “ Vân trêu chọc

Những bóng người lặng lẽ tản ra mọi ngả đừong ,khong ai nói với nhau câu nào .Vân ngó theo vài người đàn ông lướt qua mặt mình nghĩ thầm rằng không biết ai trong số họ là gã có những ngón tay điêu luyện làm cô không thể quên nhỉ

Trên dọc đừong đi về cả lan Anh và Vân đều liên tục liếc nhìn Hương như muốn hỏi điều gì đó nhưng không dám .Đến ngã tư mà họ phải chia tay thì Lan Anh mới chịu mở miệng hỏi một câu bâng qưo
“Mai mày có rảnh không hả “
Hương dừng xe lại nhìn thẳng vào hai cô bạn hỏi nghiêm chỉnh 
“mê rồi ạ “
“Lan Anh bẽn lẽn cúi đầu xuống không nói còn Vân quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn Hương
“Thôi chỗ bạn bè tao cũng không giấu làm gì .Quán bar này không có địa điểm cố định đâu “
“Thế là thế nào “Lan Anh và Vân cùng thốt lên
“Là mỗi tối một địa điẻm để tránh bị công an kiểm tra gây phiền toái cho khách hàng “
“thế thì làm sao mà biết địa điểm mà đến đựoc”
“Yên trí tao là khách quen ở đó lúc nãy họ bỏ vào túi xách của tao địa chỉ của tối mai rồi “
“Hay quá “ Vui mừng quên cả giữ gìn Lan Anh và Vân nắm tay nhau cười tít mắt
“bye nhé hy vọng lần sau bọn mày kéo nốt hai đứa kia đi cho vui nhé “ Hương vẫy chào hai người rồi phóng xe đi

Sang hôm sau Hiền và Hoa cứ gọi há hốc mồm nghe kể chuyện họ nghe chăm chú háo hức nhưng e ngại 
“Hôm nay con Hương bảo tao kéo kỳ đựoc chúng mày “ Lan Anh kết luân câu chuyện
“Thôi chúng mày cứ đi rồi về kể cho tụi tao là thích rồi “ Hiền lắc đầu quầy quậy ,Hoa cũng từ chối 
“chán nhỉ mọi lần làm việc gì chúng mình cũng đủ bộ năm đứa vậy mà lần này lại kẻ đi người ở thế này “Vân thở dài nghe rất buồn “ Hay là chúng maỳ sợ chồng biết yên tâm bọn tao nói dối cho “
“Ừ “ Hoa nói thật “Mấy ngày này hôm nay lão chồng ở nhà ,để vài hôm nữa khi láo đi công tác lúc đó tao sẽ suy nghĩ lại.bây giờ thì dứt khoát không đựoc”
“Nếu con Hoa đi thì tao cũng đi “Hiền nói 
“Hứa thế nhé “Lan Anh ngoắc tay với hai cô bạn như một cam kết 

Ngày thứ 2 khi tan sở Hương nháy mắt với bốn người như một ám hiệu .Vân hiểu ý ngay cô và Lan Anh gật nhẹ đầu ,Hiền và Hoa nhún vai lắc đầu .
“mày không tuyết phục đựoc hai đứa kia à “ Hưong hỏi lúc sánh vai cùng Lan Anh xuống bãi gửi xe 
“Tao nói hết nước hết cái rồi nhưng tụi nó vẫn chưa chịu .Thôi hôm này vẫn có mày ,tao cùng con Vân thôi .Mấy hôm nữa thảo nào chúng nó cũng đi cùng với tụi mình ”
“Lúc đấy chắc vui lắm đấy ‘ Vân nói nhí nhảnh 
“Ừ chắc vui lắm ‘ Lan Anh gật đầu 
“hôm này bọn mình đi đâu “ Vân hỏi Hương.Trong ba ngừoi chỉ có một mình Hương biết địa điểm cần đến .
“Tối nay chúng mày đến nhà tao ,Lão chồng tao đi vắng tao bảo lão để lại ô tô .Lần này tao là tài xế đưa cả bọn đến nơi vầ đến chốn ,bằng ôt ô luôn cho nó sang “ Hương nhiệt tình đề nghị
“Ừ tối gặp lại” Ba người chia tay nhau ở chân cầu thang

Không đến sát giờ như lần thứ nhất Lan anh và vân có mặt ở nhà Hương trước giờ hẹn những gần một tiếng đồng hồ .Họ ngồi nói chuyện ba hoa đoán già đoán non về những gã đàn ông đã chung đụng trong căn phòng kỳ lạ dó 
“Hôm này chắ có nhiều thứ hấp dẫn hơn nhiều .Bọn mày đọc giấy mời “ Hương lấy ra một tờ giấy in rất đẹp “Trong này nói rõ đêmnay chỉ dành riêng cho các quý bà “
“Vậy à “ Vân tỏ ra tiếc rẻ cô vẫn mong gặp lại người đàn ông có kiểu móc *** mạnh bạo và điêu luyện mà cô gặp lần trước
“Chỉ có quý bà thì chán chết ngồi ngắm nhau à “ Lan Anh nhăn nhó “Mất cả hứng “
“”mày không hiểu gì cả “ Hương chầm chậm giải thích cho hai cô bạn “ Câu lạc bộ có những buổi tối dành riêng cho các quý bà ,quý ông .Vào các buổi tối này các qúy ông quý bà sẽ đựoc các nhân viên của câu lạch bộ phục vụ “
“nghe hấp dẫn đấy “ Lan Anh và Vân tỏ ra sốt ruột “Đi thôi chứ còn làm gì nữa “

Lúc ngòi trên xe ô tô Hương ,Lan Anh và Vân cởi bỏ đồ lót chỉ mặc quần áo bên ngoài .Họ làm thế để khỏi mất thời gian khi vào câu lạc bộ
Địa điểm lần này mà ba người tới là một bãi hoang ở ngoại ô ,nhìn quanh nhìn quẩn chả thấy chỗ nào có thể vào đựoc 
“này mày có nhầm không đấy “ Lan Anh nhìn Hương với cặp mắt ngờ vực
“nhầm là nhầm thế nào đựoc “ Hương đi loanh quanh để tìm cô đi khuất sau một đóng vật liệu xây dựng to lù lù rồi Lan Anh ,Vân nghe thấy tiếng reo 
“A đây ròi “
Theo tay chỉ của Hương hai người thấy nắm lẫn trong đám cỏ một cửa hầm mở rra dẫn xuống dưới lòng đất 
“Phải chui vào chỗ này à “ Lan Anh ngần ngại cô vốn sợ chỗ tối 
“Không biết có chuột không “ Vân thì kinh nhất mấy con vật bẩn thỉu 
“Chắc là không có chuột đâu “ Hương ngó nghiêng vào lối vào tối om rồi kết luận
Để làm gương cho hai cô bạn Hương xung phong đi đầu ,đương hầm càng vào trong càng chật hẹp.Không thể đi sống đôi ba người phải đi theo hàng dọc,tương tự như lần đầu họ cởi bỏ toàn bộ quần áo tại một căn phòng nhỏ ăn sâu vào tường trong căn hầm rồi đi tiếp
Đừong hầm vẫn hun hút trước mắt rồi thấp dần Hương và Lan Anh cùng Vân bây giờ không thể đi thẳng người đựoc nữa ,họ phải bò bằng cả chân lẫn tay.Điều thật lạ là từ chỗ này trở đi đờng hầm đựoc lát một lớp đệm mềm để khong làm trày xướt đầy gối và khủy tay,đèn cũng đựoc bật sáng lên .
Đang mỏi vì bò Vân định mở mồm ra kêu ca thì một chuyện xảy ra vách hầm hai bên cô đột nhiên rút lên lộ ra những hàng rào sắt rồi tiếng ồn ào ầm ĩ vọng ra .Những cánh tay nghều ngào thò ra từ các song sắt vồ lấy ,nắm lấy ba người .Đường hầm chật hẹp nên không ai có thể tránh né , bầu vú căng mọng của Hương bị vắt như vắt sữa bò ,Lan Anh và Vân không hiểu thế nào mà bị lật ngửa hẳn ra, chỉ lộ ra mỗi cái đầu còn cả người bị vô số bàn tay phủ kín 
Hương cố bò về phía trước mặc kệ những gã sau song sắt muốn bóp vú sờ *** gì cũng đựoc.Những bàn tay nắm lấy song sắt rung lắc rầm rầm chắc các gã bị nhốt trong này khát gái lắm đấy.
Không chịu nổi sức mạnh của hàng trắm con người những song sắt con oằn dần và sụp.Hương trước khi bị kéo tuột xuống kịp nhận ra đường hầm trước mặt là đường cụt .Cô được chuyền trên các cánh tay đi một quãnh rồi đặt xuống .Không phải xuống đất mà đặt lên người một gã thanh niên đô con lực lưỡng 

Tiếng hò reo vang lên ầm ĩ khi Hương tự nguyền ngồi lên con cặc gã này sàng mông qua lại .Cô há mồm ngậm lấy một cái dương vật từ đâu đó trong đám đông hỗn tạp chìa tới 
Vừa mút cu ở mồm hai tay nắm lấy con cặc nữa để sục nhưng chuyển động của Hương vẫn nhịp nhàng dẻo dai .
Một gã nào đó ngay khi rút cặc ra khỏi mồm Hương thì vòng ra sau đè lên lưng cô địt vào lỗ đít cô .

Bị ép từ cả hai phía trên và dưới Hương nằm bẹp ở giữa ,hai bầu vú cô dí sát vào mặt gã nằm dưới tay này quả thực là vớ bở mặc sức bóp vò ,mút.hương cố chống tay xuống đất nhổm người lên một chút để thở 
Bàn tay ai dó nắm lấy tóc cô Hương dí mặt cô vào cái dương vật của gã bắt bú .Khúc thịt này chui sâu vào cổ họng cô 

Qua vai gã này Hương thấy hai cô bạn đi cùng mình bị đè khuất sau cả đám thanh niên ,chắc cũng như cô . 
Hưong muốn cất tiếng gọi nhưng miệng ngậm cu nên chỉ ú ớ đựoc vài tiềng .Cái gã nằm bên dưới Hương đột nhiên hứng lên vòng tay vạch hai mép *** cô ra cho thêm một cái dương vật chui vào .Vậy là có không chỉ một mà là 4 cái dương vật di chuyển trong người Hương .Chủ nhân của những chiếc dương vật này phối hợp với nhau rất ăn khớp .đứa đẩy xuống đứa thúc lên ,thăng thúc bên trái thằng ngoáy bên trái .Xung quanh còn rất nhiều gã khác tìm mọi cách thò tay sờ mó vào người Hương bàn tay nào cứ cù vào nách khiến cô cứ giãy lên liên tục vì nhột vì sứong
Xong màn tập thể ,lúc tinh trùng của bốn gã đàn ông phun ngập tràn người Hương thì chúng lôi cô ra giữa sàn hầm .Hương đựoc nằm song song thàng mọt hàng dọc với một loạt người phụ nữ ,ngoái đi ngoái lại co nhận ra Lan Anh và Vân cách đó không xa .Cả hai mặt và tóc dính đầy tinh dịch nhưng trông hớn hở lắm 
Những gã đàn ông cũng xếp thành hàng đối diện với hàng người ,nhưng do số đông nên ngoài hàng ngang ra những hàng dọc phía sau cứ nối tiếp nhau nhìn mãi không hết . 
Không cần một hiệu lệnh nào cả lần lượt từng hàng tiến lên ,cứ một gã một cô ,người nào cũng có phần .Hương cũng đựoc một gã chăm sóc ,giống như tất cả phụ nữ có mặt trong căn hầm này ,cô bị tay này nắm lấy hai chân banh ra địt .Khinào cần thêm khoái cảm do ma sát gã ngoặt hai chân cô sang trái hoặc phải .Xả tinh trùng xong gã lùi lại cho tên phái sau tiến tới cứ như thế tiếp diễn 

lon dep nhieu long

Mẹo hẹn chị Tư Apartment hắn thuê, căn appartnent một phòng. Quần áo , đồ đạt, giày dép, hắn để tùm lum, nhưng sạch. Hôm nay hắn tự tay làm buổi ăn chiều cho hai người. Buổi ăn được thắp đèn cầy cho có vẽ lãng mạn, uống bia, nhưng đồ ăn toàn đồ mua ở tiệm Mỹ, nào hamburger, khoai lang chiên, ketchup, chip. Chị Tư tới trong bộ đồ thun đen chạy bộ bó sát người, thân hình chị mượt mà lộ những đường cong hết sẩy. Hắn để đồ ăn dưới thảm, trải cái khăn bàn lớn, hai người ngồi xuống, ăn uống vừa xong Mẹo lấy cái khăn bịt mắt như lần đầu, trao cho chị Tư hỏi? “Chị biết cái gì đây không?” Chị Tư mĩm cười liếc xéo môi trề xuống: “Hứ! Đồ thứ dê đạo lộ! Sao không biết? Muốn hiếp dâm nữa sao?”Hắn khe khẽ đứng lên ra phía sau bịt mắt chị Tư lại. Khoảng tối chùng xuống, nhưng Chị Tư lại cười rạng rỡ. “Trời! muốn gì đây cha nội”, hắn không nói lại ôm chị nằm xuống thảm và lấy giây căng hai tay hai chân nàng dang ra, hắn tìm cái kéo và bắt đầu cắt từ ống quần lên, chị Tư la lên: “Trời! tui tới đây chỉ có bộ đồ, cắt xong lấy đồ đâu ra mặc đây !”Hắn chăm chỉ và hứng khởi khi nhìn thấy những thớ thịt chị Tư lộ ra, những khoảng da trắng ngần, khi cắt tới hạ bộ hắn tư từ chiêm ngưỡng chiếc quần lót nhỏ xíu nhô lên giữa háng, và lưỡi kéo tư từ đi lên. Chị Tư bắt đầu rên nhẹ, tiếng rên nứng lồn của người đàn bà động cỡn khe khẽ nhè nhẹ nhưng gợi tình.

Khi đôi vú của chị Tư lộ ra hẳn, hắn dừng lại cầm chai ketchup (loại tương cà chua của Mỹ) hắn bắt đầu xịt trên hai đôi vú, và bao nhiêu loại bơ, thức chấm của chip hắn đỗ tràn trên bụng nàng, hắn cuối xuống liếm láp một cách ham muốn, chỉ vài phút sau tất cả đồ dọn sạch bằng lưỡi của Mẹo thì chị Tư quằn quại trong nỗi hân hoang mê thú. Hắn vẫn không chạm tới phần âm hộ ướt át đang rĩ nước nhờn ra, lấy một chiếc gối hắn kê mông nàng lên cao, âm hộ trong quần lót nhỏ nhô lên mời mọc. Cuối cùng chiếc kéo cắt phăng chiếc quần lót, trong thế ngồi bệt xuống thảm, một tay hắn chận mạnh phần dưới rốn, và một tay khác hắn dùng hai ngón tay trỏ, ngón giữa, đẩy thẳng vào âm hộ móc nhẹ về phần phía trên có những sợi như gân nhỏ, hắn chậm rải làm công việc nầy dùng tay thụt ra vào thật lâu, chị Tư bắt đầu lồng lộn rên rĩ sướng ngất. Theo kinh nghiệm, hắn đã tìm được huyệt G của nàng. Chất nước trong âm hộ bắn ra đầy tay. Chị Tư hẩy âm họâ lên như muốn hai ngón tay hắn sát hơn, miệng rên rĩ không ngừng. Hắn vẫn chăm chú làm, và con mồi như liệm ngất vì sung sướng. Khi con mồi đã hoàn toàn mất hết khả năng kìm chế, thì hắn mở khăn bịt mắt chịTư ra, chị Tư vừa rên vừa nói:
“Đụ em!. . . Đụ em đi anh. . . . . đã quá Mẹo ơi! Mau mau anh!”

Hắn đứng lên trút bỏ quần áo và mở trói cho nàng. Khuôn mặt nàng ngây dại, lao về phía Mẹo, lấy miệng ngộm vào dương vật hắn mút như người đói lâu năm. Cặc Mẹo cũng cương hết cỡ, những sợi gân hằn lên to lớn, hắn lấy dương vật ra đánh nhẹ vào hai má nàng, nàng chòm theo: “Mẹo ơi! đụ em đi anh. . . !”Hắn vẫn thong thả bế nàng lên chiếc ghế bành lớn, dang rộng hai chân nàng ra, ngồi xuống, lưỡi hắn lại đi sâu vào vùng hạ bộ đang hồi sung mãn nhất, nước nhờn lại ra trong cơn tê kịch ngất. Sau khi hành hạ con mồi bằng tay và lưỡi, Mẹo thỏa mãn nhìn còn mồi gục ngã dưới bàn tay mình, và hắn cầm cái chày cương cứng nhẹ đẩy vào bên trong âm hộ chị Tư. . . nắc mạnh. . . nắc mạnh.

lon dep nhieu long

lon dep nhieu long la gi ?

Đằng đẵng ba ngày sau, cuộc chiến tranh lạnh xảy ra giữa hai chị em Phương Nam và Phương Đại vẫn cứ còn âm ỉ mãi miết kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt chẳng khác nào mặt trời và mặt trăng không bao giờ muốn gặp nhau ; hễ em ra nhà sau thì chị ở phòng khách còn lúc chị lên trên lầu, em lại né xuống gian bếp. Dư âm hạnh phúc cuộc tình loạn luân tội lỗi một đêm tuy quả thật tuyệt vời nhưng lại không thể nào hàn gắn nổi tình cảm giữa hai chị em vừa mới bị sứt mẻ sau buổi tối hôm ấy và dù gì đi nữa cũng không thể nào kết luận rằng chúng không muốn thân thiện với nhau trở lại. Khi đã trót “lỡ dại” với thằng em, chị gái đầu trong nhà tỏ ra rất là buồn, hoàn toàn không hề ngó ngàng gì đến chuyện bếp núc trong nhà, đến bữa mạnh chị rồi tới em nấu mì gói ăn qua quýt cho xong ngày ; sáng ngày thứ tư, lúc tháo drap trãi nệm giường ra giặt, tình cờ thấy mặt drap vẫn sạch sẽ tuyệt nhiên không hề có dấu vết gì gọi là khác thường cả, chị lấy hoang mang chưng hửng. Với trình độ kiến thức của một cô gái vừa mới tốt nghiệp tú tài, không khó khăn gì mà không biết được rằng ở lứa tuổi trưởng thành nghĩa là đã mười tám tuổi thì lần đầu tiên giao hợp rất dễ dàng gây chảy máu do màng trinh bị thủng rách, không còn nguyên vẹn ; sự thực hiển nhiên chứng tỏ chị vẫn còn con gái, chưa hề hấn chi cả ấy thế mà mấy bữa nay chị quả thật lo lắng, khiếp này sợ nọ vô cùng. Gánh nặng tâm lý ưu tư cả ngàn tấn tình cờ được trút bỏ, nhân lúc em trai còn ngủ, chị lật đật đi chợ về nấu thật nhiều món ăn ngon để tự dàn hòa với cu cậu ; trưa hôm ấy, chị vào phòng khởi động máy vi tính và mở mạng Internet và do vậy vô tình chị phát hiện ra từ rất lâu hệ thống lưu trữ trang web đã mở có vô số truyện người lớn như Duyên nợ, Giải thoát và cả phim 18+ như Câu chuyện mẹ con 18, Eo biển xanh,…. Eo ơi, dĩ nhiên rằng chị nhanh chóng phát hiện ra ai chính là thủ phạm rồi, còn ai trồng khoai đất này nữa nếu chẳng phải thằng em mới có mười một tuổi ăn chưa no lo chưa tới, ngờ nghệch khờ khạo của chị và do đó chị chẳng cần phải mất thời gian tìm hiểu, thắc mắc chi cho mệt. Tò mò, chị nhấp chuột vào mở truyện Duyên nợ ra xem rồi đến Giải thoát, càng xem chị càng cảm thấy máu trong người chị như đang sôi lên sung sục khiến cho mặt chị cứ nóng lên hừng hực chẳng khác gì vừa mới từ trong một cái lò xông hơi bước ra ; tiếp đó, sau khi tắt máy xong, quả thật là đầu óc chị không thể nào vững vàng cho nổi trước những hình ảnh, tình tiết gợi dục tuy kín đáo nhưng lại kích thích quá cỡ của hai nhân vật mẹ và con trong bộ phim Câu chuyện mẹ con 18 của Nhật Bản. Chị ngẫm nghĩ : thảo nào mà thằng nhỏ có vẻ rành rõi đến mức như vậy, nó đâu có đi chơi đi bời đâu mà ai chỉ vẽ cho nó đường đi nước bước như thế ; chỉ có cái màn hình LCD này là nguồn gốc đầu độc tâm hồn thơ trẻ của nó, tiêm nhiễm bao thói hư tật xấu cho đầu óc nó khi vẫn còn thơ dại, chưa phân biệt nhận định đâu là chính nghĩa hoặc gian tà….

Ngay đến cả chị cũng còn chưa thể nào kiểm soát nổi được tâm trí mình đang càng lúc càng rối loạn chứ đừng nói chi là nó, thảo nào giờ đây chị mới hoàn toàn hiểu được lý do cớ sự vì sao lại xảy ra cái buổi tối ngập tràn tội lỗi ấy vừa mới cách đây không lâu ; chị nhủ thầm vậy rõ ràng là thằng nhóc chẳng qua cũng chỉ là một nạn nhân của những trang web đen không hơn không kém mà thôi chứ nó nào có chủ ý gì xấu xa với chị cho cam, cũng tội nghiệp cho nó chứ bộ và việc gì phải oán trách, giận hờn nó. Chị suy nghĩ mà bất giác phải giựt mình vì chỉ suýt chút nữa là chị đã một mình đi về quê Phước Hải để mách với bố mẹ về tội trạng của thằng em đã gây ra cho chị ; chị rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh thằng em bị bố mẹ đánh đập, mắng nhiếc không thương tiếc rồi sau đó bị từ bỏ chẳng khác gì một tội đồ và liệu khi ấy nếu hàng xóm láng giềng mà biết chuyện thì có bao giờ họ nhìn chị bằng ánh mắt thân thiện như trước giờ nữa chăng? Cũng may là chị chưa vội vàng thực hiện ý tưởng của mình chứ nếu không thì chẳng biết giờ đây tình thế hai chị em xảy ra sẽ như thế nào, dù không biết trước được nhưng chắc chắn cũng lành ít dữ nhiều chứ chẳng phải chơi đâu và dẫu sao chị cũng chưa hề bị ảnh hưởng hậu quả gì lớn lao cho lắm, chẳng qua đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Thời gian dần dần trôi qua, quan hệ giữa hai chị em dần dần bình thường trở lại, thằng Đại cũng đã bước vào học lớp 6P4 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi còn chị Nam thì đang chờ đợi kết quả thi Đại học nhưng giữa chúng bỗng dưng có một biến chuyển khác thường đó là chúng không còn ngủ chung với nhau mỗi tối như từ trước tới giờ nữa mà thằng em phải trở về căn phòng bấy lâu nay bỏ không còn con chị vẫn một mình sở hữu nơi đã xảy ra đêm tình nghiệt ngã giữa chị với nó. Sở dĩ chị kiên quyết không ngủ chung với em trai nữa là vì nếu chị được đi học Đại học thì chẳng nói gì nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị thi rớt, phải ở nhà mà nó cứ ngày mỗi lớn độ khoảng 5-6 năm nữa nếu tình trạng trên mà lập lại, rõ ràng chị chẳng biết xử trí ra sao. Ngày qua ngày, đêm nối đêm, tuy chị gái và em trai vẫn bình thường vui vẻ, thậm chí chị còn chỉ bài Toán, Pháp văn …cho nó học nhưng vẫn phải công nhận là giữa chúng vẫn còn có một rào cản ngăn cách tuy vô hình nhưng rất hữu hiệu vô cùng khiến chúng đôi khi tỏ ra ngại ngùng, e dè mỗi lúc nhớ lại buổi tối lỡ làng xảy ra sự cố cho cả hai chị em chính vì vậy mà cả hai đứa dường như chẳng có đứa nào dám hồi tưởng lại dĩ vãng xưa tuy chỉ mới vừa xảy ra cách đây không lâu. Rồi giả sử nếu ông trời run rủi không cho chị gái thằng Đại được đậu vào Đại học Y dược mà phài ở nhà thì chắc chắn thời gian cũng như mức độ gần gũi, chung đụng nhau giữa chúng sẽ ngày càng nhiều không thể nào tránh né đâu cho khỏi ; liệu khi ấy hai chị em có còn giữ được mình để bảo toàn cái ranh giới thuần phong mỹ tục vổn dĩ đã mong manh lại còn bị bào mòn bởi một đêm tình loạn luân tội lỗi xảy ra cách đây chẳng bao lâu hay không? Chuyện đời mà, biết đâu được phải không các bạn? Nếu lúc này mà chị có về Phước Hải thì cũng chẳng gặp được bố mẹ để mà méc tội thằng em đã dám hỗn hào làm nhục chị vì lý do hai vợ chồng ông Thái bà Phụng theo tàu ra khơi đánh cá từ hơn tháng nay ; rõ ràng là họ chưa hề biết gì cả về chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra cách đây không lâu giữa hai đứa con ở căn nhà tại Bà Rịa. Cuộc đời là thế, trong cái rủi lại có cái may bởi lẽ dẫu sao hai bài thi của chị nộp tại hai hội đồng thi trường Đại học Công nghệ thông tin và Đại học Y khoa làm rất khả quan khiến cho chị phần nào tự vơi đi được nỗi buồn “mất mát” trong cuộc đời của một người con gái vừa mới trưởng thành ; từ đó, trên đôi môi chị cũng giống như lúc trước thường xuyên nở những nụ cười tươi chẳng khác gì hoa hàm tiếu hồng tươi đất lạnh Đà Lạt. Có lẽ là dường như chị đã không còn nhớ gì đến cái đêm tình xảy ra giữa chị cùng thằng em trai nhỏ tuy thật tội lỗi nhưng phải nói rằng không thể nào phủ nhận là rất tuyệt vời bởi lẽ đầu óc chị luôn kỳ vọng đến viễn cảnh chị đang ung dung đi giữa hàng hàng lớp lớp sinh viên trong một ngôi trường Đại học uy nghi, bề thế nào đó tại thành phố Sài Gòn nguy nga, tráng lệ. Dẫu sao thì hai chị em vẫn không tài nào biết trước được là chỉ mấy ngày nữa thôi là con quỷ dâm dục trong tận sâu cõi lòng chúng lại sống dậy và quậy tới bến khiến cho chúng không thể nào trốn chạy đâu được cả và cứ phải cùng nhau mù quáng lao đầu vào ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt bốc cháy một cách dữ dội, điên cuồng rồi sau đó cứ mãi miết dính vào với nhau như keo lẫn vào với hồ, không gì có thể chia cách cho nổi. Trong thời gian này, tuy ngày nào cũng đều đặn đi chơi cùng bạn bè như liên hoan, sinh nhật, xem phim, picnic bởi đây là những khoảnh khắc sắp sửa chia tay giữa chị Nam với bằng hữu thân quen nhưng không vì vậy chị mà xao nhãng đi tình cảm với thằng em trai ; có thể nói chị luôn dành cho em mình một tình cảm ưu ái và chân thành nhất tuyệt đối hoàn toàn không so sánh với bất cứ thứ gì khác trên cõi đời này dù cho đó là điều thiêng liêng, hoàn hảo nhất. 

lon dep nhieu long

Hôm nay, thời hạn sáu tháng học chăn ngựa vừa hết. Nàng vui như trẻ con sắp về thăm nhà. Mặc áo mới, chải lại tóc tai. Rồi nàng khăn gói hết mọi thứ vật dụng nàng đã mang lên đây. Nàng có ngỏ lời cám ơn và từ giã với Lầu Sơn. Hắn vẫn ung dung không nói năn gì. Mắt đượm buồn xa xăm.

Ngày đó, nàng ở lại lều để chờ xe lên rước. Lầu Sơn lên thảo nguyên một mình chăn ngựa.

Chiều về. Lầu Sơn bắt gặp nàng ở trước lều. Tóc tai lù xù. Trông nàng thật chán nãn, thất vọng. Hắn cũng không hỏi han gì. Dường như đã biết trước sự việc. Tiểu Châu vì buồn rầu. Tối đó nàng cứ giàu giàu không ngủ được. Lầu Sơn an ủi nàng vài câu qua loa rồi lẳng lặng đi ngủ, như không còn làm gì được hơn trong tình cảnh của hắn.

Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày. Không một bóng dáng của một ai khác xuất hiện. Tiểu Châu càng trở nên sầu hơn. Nàng thường hay nhớ về quê nhà, về cha mẹ, về mối tình đầu. Lầu Sơn cứ tiếp tục an ủi nàng. Đem chuyện con ngựa nàng thích nhất ra nói. Bảo là nó sắp sanh một con ngựa con cho nàng. Nhưng nàng cũng chỉ vui trong khoảnh khắc rồi chợp tắt.

Từ dạo đó, nàng không buồn đi chăn ngựa với Lầu Sơn nữa. Một mình ở lều nàng chẳng làm gì cả.

Cho đến một hôm, có một thanh niên trạc tuổi 25 xuất hiện. Gã chỉ là một kẻ qua đường, đi lạc ngang đây. Thấy Tiểu Châu đẹp nên có ý ve vãn. Vì là gái mới lớn, nàng đã dễ siêu lòng với những lời đường mật. Qua gã, nàng biết thêm Tiểu đội Xung kích của nàng đã rã. Họ đang biểu tình ở Trụ sở, đòi được về quê. Chuyện xảy ra khá nghiêm trọng nên có nhiều vụ bắt bớ. Gia đình nào có tiền hoặc có quen biết còn có cơ hội chuộc họ ra, mang trở về quê. Gia đình nào nghèo, không có tiền chuộc con về, thì phải ở lại đây mãi. Còn những người trốn về quê không được Chính trị viên phê chuẩn coi như bị một “vết đen” trong đời, khó lòng mà mưu sống sau này. Với trường hợp của nàng cũng xuất thân từ gia đình nghèo. Ba mẹ nàng lấy tiền đâu mà chuộc nàng về. Lại không quen biết ai. Bây giờ, nàng đã hiểu vì sao phải ở đây khá lâu mà không ai ngó ngàng tới.

Gã thanh niên đó nói chuyện với nàng cũng khá lâu. Cho đến khi Lầu Sơn trở về, gã cũng mặc kệ. Dường như gã đã biết Lầu Sơn chỉ là một thằng chăn ngựa chất phát, chẳng làm nên trò trống gì. Trước khi ra về, gã còn móc túi tặng nàng trái táo đỏ.

Đêm đó nàng cứ ôm mãi trái táo đó trong lòng. Lầu Sơn thừa biết dụng ý của gã kia, nhưng bản tánh nội tâm, hắn cũng chẳng muốn nói ra làm gì.

Rồi gã thanh niên đó cứ xuất hiện mỗi khi Lầu Sơn vắng mặt. Mỗi lần gã tới đều mang táo đến tặng nàng. Đến một ngày kia, gã ôm chồm lấy nàng. Mặc cho sự chống cự yếu ớt của nàng, gã vừa gạ gẫm vừa lột áo nàng ra. Gã hứa sẽ báo cáo tình trạng của nàng với Chính trị viên để trả nàng về với quê nhà. Gã còn hứa sẽ cùng nàng ra mắt cha mẹ. Cưới hỏi đàng hoàng.

Hai tay gã tham lam thì phụ họa với lời nói sờ nắn lên bờ ngực mới lớn của nàng. Cả nàng cũng chìm ngập trong cảm giác tình dục. Hơi thở hổn hển. Quần áo được vứt tung một cách vội vã. Hai thân thể khao khát lao vào để thỏa mãn nhu cầu tính dục. Trai và gái.

Và gã phá trinh nàng một cách nhanh chóng, nhưng triệt để. Ấy mà nàng thấy hạnh phúc vời vợi sau cái giây phút được trở thành đàn bà. Vì tình cảm bồng bột.

Chiều đó, gã lẳng lặng bỏ đi. Bỏ đi trước khi Lầu Sơn trở về. Nhưng Lầu Sơn thừa biết chuyện gì đã xảy ra. Những chứng tích còn xót lại trên giường màu đỏ hồng. Đồ đạc vương vãi. Mặt nàng phờ phạc. Hắn vẫn điềm nhiên như ngày nào nàng giáp mặt hắn lần đầu tiên, nhìn nàng rồi nhìn đi nơi khác. Tiểu Châu như cũng không màng chuyện hắn có đếm xỉa tới nàng. Nàng ung dung rót những giọt nước sau cùng trong bình để rửa sạch trái táo gã thanh niên tặng. Rồi nàng bảo hắn có thể đi lấy nước thêm cho nàng.

lon dep nhieu long

Xem lon dep nhieu long hay nhat 2014

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

[X] Close.