Lon dep

Chị Hoàng nhìn Lợi, sững sờ không chớp mắt. Trong chốc lát, chị hiểu ra rằng sự phản ứng của Lợi tức là đồng nghĩa với sự bất đồng tình. Chị cảm thấy xấu hổ thực sự, thút thít khóc như mèo, hai hàng nước mắt lăn dài trên hai gò má cao của chị. Khỏi cần phải hỏi, tiếng khóc của chị Năm Hoàng khiến Lợi hiểu ra tất cả mọi chuyện. Tuy mới có 15 tuổi nhưng vì đã từng trãi qua ba mối tình với ba người chị trong gia đình ( chị Sáu Minh, chị Ba Hường và chị Hai Hảo) nên nó biết là chị Năm đang nghĩ gì và chị đang cần gì, muốn gì nơi nó. Nó biết là chị đang rất khổ nhục, cô đơn và buồn tủi. Nghĩ đến đó thôi là Lợi đã thực sự rung động khắp cả người. Từ dưới xương cùng của nó, xuất phát một luồng hơi nóng hầm hập và rần rật chạy dọc lên trung ương thần kinh theo hai bên cột sống rồi lan tỏa khắp tứ chi và châu thân. Nhịp đập trái tim của Lợi càng lúc càng tăng mạnh dần lên và hòa cùng một tần số với trái tim chị Hoàng. Hai cánh tay Lợi khẽ cử động, nhẹ ôm siết lấy tấm lưng đầy đặn, thon thả và mềm mại của người chị thứ năm của nó. Dĩ nhiên là hành động của Lợi, chị Hoàng hiểu và cảm nhận được ngay. Chị rất ngạc nhiên, không ngờ là Lợi tuy mới có 15 tuổi nhưng lại rất nhanh nhạy cảm. Chị vẫn còn thút thít nhưng chị đang vui sướng đón nhận Lợi hôn nhẹ lên mái tóc phủ xỏa kín lưng thật óng ả, mềm mại, êm ái và mượt mà của chị. Chị Hoàng cảm thấy trong thâm tâm chị, cơn bão tình dữ dội đang vỡ òa ra, dâng tràn trong thổn thức, nghẹn ngào, đắng cay lẫn lộn vui sướng, hạnh phúc. Lợi hôn dần lên trán chị Hoàng, chị Hoàng cũng hôn đáp lại lên trán Lợi. Thằng em hôn lên hai mắt của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào mắt thằng em. Thằng em hôn lên hai gò má của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào hai gò má thằng em. Hai chị em cứ yên lặng hôn qua hôn lại như thế, đôi khi ngừng lại thở rồi hôn tiếp, mãi miết trong gần hơn 10 phút đồng hồ sau. Cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa Nguyễn Hùng Lợi và chị ruột thứ năm của nó – Nguyễn Thị Diễm Hoàng đã thực sự bắt đầu diễn tiến trong căn lều rẫy dưa hấu ở vùng Gò Rùa hoang vắng giữa đêm khuya tĩnh mịch. Người chị Hoàng mềm dần, chị tự ngã ngửa người nằm xuống chiếc giường gỗ trãi manh chiếu cũ kỹ, gối đầu lên chiếc gối nằm vải trắng bao ngoài đã ngã sang màu cháo lòng. Hai cánh tay chị ôm choàng qua sau gáy Lợi và kéo nó ngã úp xuống nằm lên người chị. Trong không gian yên ắng vắng lặng của đêm khuya và thời gian như lắng đọng lại, đôi môi của Lợi đang lần dò tìm kiếm đôi môi hồng đỏ, dày mọng, mềm mại và hơi dảnh lên của chị Hoàng. Ngay phút giây đầu tiên, chị Hoàng không né tránh chi cả ; trái lại, chị rất háo hức, hồ hởi, nhiệt tình đón nhận lấy nụ hôn môi đầu tiên do thằng em út của chị trao tặng cho. Tuy vậy nhưng vì đây là lần đầu tiên cho nên hai chị em cũng không thể nào không có cảm giác e thẹn, ngượng ngùng, lúng túng, vụng về, lụp chụp dù có dạn dĩ, tự nhiên đếm mấy đi chăng nữa. Hai chị em vừa hổn hển thở vừa luồn môi vào sâu trong môi của nhau đến tận gốc răng cuống lưỡi. Thật không ngờ mà nói, đêm nay lên vườn rẫy dưa Gò Rùa, Lợi lại được có thêm một tình yêu mới với người chị thứ năm xinh đẹp, kiêu sa, diễm lệ. Một mối tình tuy loạn luân và tội lỗi nhưng thật đẹp, thật thơ mộng, thật bất ngờ chẳng khác gì một cơn gió thoảng, một áng mây bay hoặc một cánh hoa rơi. Riêng chị Hoàng, lúc chiều trong khi quá tức giận đấng phu quân, chị cũng không thể nào ngờ được rằng chị sẽ được Lợi – em út của chị mang tình gửi yêu đến trong buổi tối hôm nay ; hiện tại, chị đã hoàn toàn quên hẳn đi anh Vương – người chồng rượu chè be bét của chị, chị chỉ còn biết có Lợi – thằng em cũng là người tình mới của chị. Mối quan hệ chị em ruột và sự hơn kém tuổi tác (chị Hoàng lớn hơn Lợi những 8 tuổi) thực sự không làm giảm đi sự hưng phấn tình yêu của hai chị em. Cả hai đứa đều không đứa nào bận tâm chi đến gia đình, bố mẹ, chị em và mối quan hệ huyết thống ruột rà giữa hai đứa ; hai đứa chỉ còn biết có nhau và biết là chúng đang tự do, thoải mái yêu nhau là được rồi. Hai chị em không ngớt lăn qua lộn lại trên chiếc giường gỗ ; khi thì Lợi nằm trên người chị Hoàng, lúc thì chị Hoàng lại đè lên trên mình nó. Cặp mắt đen láy cong vút hai hàng mi của chị Hoàng luôn nhắm nghiền lại nhưng chị vẫn luôn thao thức. 

lon dep

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

lon dep

lon dep la gi ?

Đoàn nôn nóng bước chân lên giường, ôm gọn tấm thân trần truồng của đứa con gái. Hắn xoay người, cánh tay rắn chắc vật ngửa Liên ra giường, bóp mạnh hai bầu vú, hung hãn liếm mút như con chó đói. Cả thân hình Đoàn đè chặt thân hình nóng bỏng của Liên xuống giường, hôn túi bụi lên khắp người Liên. Con cặc trong quần hắn cũng ép chặt xuống cái khe lồn con bé, trượt lên trượt xuống làm cho nàng rên lên mỗi khi được hưởng cái cảm giác cọ xát đê mê, sung sướng. Con lợn lòng của trong tâm hồn đen tối của người cha có cơ hội vùng dậy kể từ khi Hằng vượt biên cùng Tuyền, nó đang đòi được thoả mãn nhục dục xác thịt đang hành hạ nó. Thân hình mơn mởn, mịn màng ở tuổi hai mươi của Liên không còn là đứa con bé bỏng của hắn như trong ký ức của hắn ban xưa, mà đã trở thành một cơ thể đầy đặn, căng cứng tràn đầy sức đòi hỏi, gợi dục của một con dâm phụ, làm cho hắn thèm thuồng chảy cả nước dãi.

lon dep

Một tuần sau đó tất cả được bật đèn xanh, Hạnh và tôi mời Danh và người bạn tới chơi tối, coi thể thao trên tivi rồi làm một chầu thịt nướng ngoài trời cạnh hồ bơi và hồ spa nước nóng. Suốt mùa hè đây cũng là tiết mục hội họp thường của tụi tôi nhưng đây là lần đầu tiên có người bạn của Danh. Cũng vì thế Hạnh chu đáo lo đồ ăn thức uống. Nàng vẫn chưa biết kế hoạch của tôi còn tôi thì rất hứng thú chờ vài giờ nữa xem sự việc sẽ đến với nàng. Tôi cũng hơi hồi hộp.

Khoảng 7g tối thì Danh đến với bạn là Định. Định thì ra cũng là một kỹ sư nữa và cũng là một tay thể tháo có hạng, từng tham dự cuộc thi thể thao ba môn phối hợp Thiết Nhân, người mình đồng da sắt cái gì đó. Dù gã mặc áo rộng phình và quần jeans tôi cũng có thể thấy gã này là một phiến đá cơ bắp rắn chắc. Gã cao 15 phân hơn cả hai Danh và tôi, vai ngang như một tòa nhà ! Tóc dài, hàm vuông, gã trông như một tượng thần Hy Lạp. Tôi đoán ắt bụng gã chắc cũng có 6 cục và không khỏi thắc mắc vốn liếng của gã có dư đầy cũng như mấy cái tượng trên thềm tam cấp trước bảo tàng tụi tôi đã từng viếng qua không. Tôi nghĩ rồi cũng sắp được biết thôi.

lon dep

Xem lon dep hay nhat 2014

Tôi ngồi đợi đã lâu. Ngo.n đèn neon ngoài giếng đã tắt khi ánh trăng từ từ xuyên qua những ngọn cây. Tôi yêu trăng nhưng chưa bao giờ mong đợi như đêm hôm nay. "Trăng ơi, ta đợi mi hơn gì hết. Đến nhanh lên nhé, nhanh lên đi mà." Tôi nhìn lên đợi bóng trăng qua cửa sổ. Rốt cuộc rồi nó cũng đến, ánh trăng sáng ngời của đêm rằm phủ xuống tràn ngập thấy rõ bàn tay đang run run của tôi trên thành cửa. Tiếng cửa sau cọt kẹt mở ra. Tôi nhỏm dậy, không chờ được nữa tôi nhún mình nhảy qua cửa sổ như một con mèo. Tiếng dì giật mình la lên.
"Trời ơi!! Dũng! Con làm gì mà như ăn cướp thế? Làm dì hết hồn à!"
Dì đưa tay chận ngực, mắt mở lớn nhìn tôi trách móc có vẻ hờn dỗi. Tôi ấp úng.
"Con đợi dì nãy giờ lâu quá. Con xin lỗi dì."
Thấy vẻ sợ sệt của tôi dì bật cười bước tới nắm tay tôi.
"Dũng con. Chuyện gì cũng phải từ từ. Dì bảo tối nay tắm cho con là dì sẽ tắm. Dì định ra giếng múc nước vào bồn để sẵn rồi mới gọi con. Đừng nôn nóng quá nha."
Dì kéo tôi lại gần giếng, tay với lấy cái gàu định múc nước giếng lên. Tôi dằn tay dì dành lấy.
"Dì để con ."

Cái bồn chứa nước do dượng làm để trữ nước khi cần, đã cạn. Có lẽ vì yếu đuối nên dì không thể đổ đầy được. Tôi ra sức trong hơn nửa tiếng thì xong. Dì đứng cạnh xem tôi làm việc , đôi mắt phượng như thôi thúc tôi làm hăng hơn bao giờ. Tôi buông gàu đứng thở. Cái áo lót ướt đẫm mồ hôi vì đêm hè nóng bức và "lao động là vinh quang" nhơm nhớp khó chịu. Dì kéo cái ghế đẩu gần bên bảo tôi ngồi xuống. Dì cởi áo tôi ra khỏi đầu, bàn tay mềm mại lần nữa lại xoa trên người tôi.

"Con khỏe thật Dũng à. Ngày xưa dượng gần cả tiếng đồng hồ mới làm đầy bồn. Ngực sao chắc thế này!"
Những ngón tay nhột nhạt của dì làm tôi muốn rúm người lại, nhưng thích lắm. Dì ngồi xuống lấy tay cầm mép quần đùi của tôi, mắt nhìn lên. "Con cho dì cởi quần ra nhé." Tôi run rẩy, nhắm nghiền hai mắt lại, hai tay níu thành ghế nhổm người lên. Cái quần tụt xuống và ? lần này tới phiên tôi hoàn toàn trần truồng trước mặt dì. Tôi nghe tiếng dì thở hắt ra: "A ?.." Thì ra phâ? dưới của tôi đã cương cứng sừng sựng chỉa ra ngay trước mắt dì. Tôi hé mắt ra thấy dì đứng nhìn "nó" miệng há hốc , ấp úng: "Dũng ? Dũng. Con , con? to quá." Tôi đâu biết thế nào là to hay nhỏ. Tụi cùng lớp thì thằng nào thằng nấy lùn xịt, mỗi lần ở truồng tắm sông tụi nó bu quanh để "chiêm ngưỡng" nó, đôi thằng còn xin cầm thử mà bị tôi trừng mắt đuổi đi. Còn mấy khi tôi biết đến của người lớn! Có chị Tuyết người làm một lần vào tháng trước, thấy tôi ở truồng mà chị ta cứ đứng đấy nhìn không chịu đi bị má tôi bắt gặp mắng thậm tệ "đồ cái thứ đàn bà có chồng thấy con trai như mèo thấy mỡ." Tôi vô tình chẳng để ý gì dù đôi lúc thấy chị tỏ vẻ săn sóc tôi hơn "kể từ dạo ấy". Tôi nghe dì nói ngượng chín người vội lấy tay bụm lại. Dì kéo tay tôi ra.
"Để dì xem. Trời đất ơi. Mới 15 tuổi mà kinh khủng dậy?"
Dì đứng nhìn nó như bị thôi miên một lát sau mới nhìn tôi cười vẻ lẳng lơ.
"Dì tắm cho con bây giờ nhé."

[X] Close.