Lon gai my

Tôi cầm cặc và đưa đến trước cửa *** nàng. Bất thình lình tôi đẩy mạnh vào và nghe thấy có một âm thanh phát ra. Trên mắt Linh bỗng ứa lệ, tôi hiểu rằng tôi là người đã phá trinh của nàng. Biết là Linh đau nên tôi nhẹ nhàng hơn để có thể xoá đi cảm giác đau đớn của lần đầu quan hệ. Linh cũng dần dần thấy bớt đau và nàng cũng hưởng ứng cùng tôi. Hai chân nàng bỗng quặp vào mông tôi khiến tôi phải dùng hai tay của mình để đỡ mông của nàng đẩy lên đẩy xuống. Đến nước này Lình ko còn có thể mím môi nữa vì nàng đã biết thế nào khoái lạc của trò chơi xác thịt. Tiếng rên của cả Linh và tôi lúc đó cũng ko ai nghe được vì trong nhà bật nhạc quá to, may ra có đôi bên kia có thể họ còn đó thì có thể nghe được nhưng có lẽ họ đã giải quyết xong từ lâu. Thật tiếc là tôi là kẻ bại trận trong trận đấu này. Tôi xuất tinh vào *** của nàng và chỉ 3 giây sau đó nàng cũng ra. Cả hai ôm nhau như vậy một hồi khá lâu rồi mặc quần áo trở lại để vào nhà. Chúng tôi đến với nhau có rất nhiều kỉ niệm nhưng có duyên ko phận thì ko thể thành vợ thành chồng được. Linh phải theo gia đình qua bên Úc để tìm kế sinh nhai vì có người quen bảo lãnh qua đó. Mặc dù biết trong bụng Linh đang mang cốt nhục của mình nhưng tôi ko thể nào ngăn cản được vì nếu để lộ ra chuyện này thì chắc chắn gia đình Linh sẽ có hình phạt nghiêm khắc với 
nàng. Giờ này dù ko được ở với nhau nhưng tôi luôn nhớ về nàng và ko hiểu nàng có giữ lại cái kỉ niệm của hai đứa chúng tôi nữa ko? Chỉ mong một ngày nào đó tôi có thể gặp lại nàng ở VN và ôn lại những kỉ niệm cũ. 
Vào đến toilet, Trang ói hết những gì Tùng đã trao cho nàng, nàng súc miệng cẩn thận và quay lại hỏi Tùng: - Sao cậu lai để nó vào mồm của Trang? - Nó bổ lắm bộ Trang ko hay biết hay sao? Tùng đáp lại. 
Đến lúc này Trang có vẻ ngượng, nàng nhận ra người vừa làm tình với nàng chính là cậu của mình, nàng cũng hiểu tại sao mình có thể làm được chuyện đó nữa. Nàng tính mặc đồ lại thì Tùng ngăn lại. Chàng tiếp tùng vân vê lên hai đầu ti của Trang, cứ như có một ma lực nào đó mà Trang lại cảm thấy mình rạo rực và muốn được có một cái gì đó cho vào trong *** để được thỏa mãn lúc này. Phần Tùng thì vẫn tiếp tục, khúc củi của chàng lúc này lại ngỏng lên như đòi hỏi phải được ăn ***. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Tùng bế Trang lên như bế một đứa trẻ và chàng si đái cho Trang. Ko hiểu có phải con gái ai cũng vậy ko nhưng bản năng trẻ con của Trang lại bộc lộ. Dòng nước tiểu từ trong người nàng cứ tuôn ra chảy xuống sàn nhà. Nàng quay lại mỉm cười với Tùng, cả hai nhìn nhau với ánh mắt toát lên sự dâm dục. Sau đó Tùng bảo Trang đặt hai tay lên tường để chàng có thể chơi Trang theo kiểu chó từ đằng sau tới. Cứ như vậy cả Tùng và Trang làm thịt nhau đến 4,5 lần trước khi ba má của Trang về. Từ đó trở đi, cứ mỗi tuần Tùng đến nhà Trang vào ngày thứ 2, 4, 6 để có thể làm tình với Trang. Cơ thể của Trang càng lúc càng nảy nở hơn khiến cho nàng đẹp hơn rất nhiều. Đã có rất nhiều cây si được trồng trước cửa nhà nàng nhưng nàng ko để ý đến ai hết vì lúc này đã có Tùng làm cho nàng được thỏa mãn nên nàng ko cần phải tơ tưởng đến những cái khác. Ngày qua ngày cứ trôi đi, Tùng đã nhận được tin chàng trúng tuyển vào làm người mẫu cho một công ty thời trang của Hàn Quốc và họ hẹn đúng một tuần sau phải có mặt ở bên đó để có thể bắt đầu công việc. Khi Trang nhận được tin này thì nàng có vẻ buồn nhưng nàng cố ko thể hiện ra mặt để khỏi lộ với ba má. Chiều hôm sau, Trang hẹn Tùng đến nhà và hai người cùng ra một quán café ở góc phố để nói chuyện. Cả Tùng và Trang thật sự 2 người đều cảm thấy buồn khi xa nhau. Trang đã rơi nước mắt khi nghe tin Tùng sẽ đi, nàng thổ lộ với Tùng: - Trang yêu Tùng rồi có biết ko? Bây giờ phải xa nhau ko biêt đến bao giờ mới gặp lại đây. - Hãy cứ để thời gian trả lời đi, Tùng đáp. 

lon gai my

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

lon gai my

lon gai my la gi ?

Mấy ngày tới, công việc sửa soạn, dọn dẹp heat sức bận rộn. Mãi đến sau ngày đưa dâu, mấy đứa cháu đã theo bố mẹ về heat. Châu mới có dịp chuyện trò thân mật lại với chị Thúy khi đi ngủ.

Châu rụt rè: Chị Thúy nè! Rồi ngập ngừng không dám nói tiếp.

Thúy nằm sát lại, duỗi tay phải cho Châu gối đầu, quay người lại, tay trái xoa long em, âu yếm hỏi: Em nói sao?
Được vỗ về, Châu đánh bạo hỏi: Tối hôm mới đến, em meat nên ngủ say. Nhưng hình như chị sờ ngực em phải không?

Thúy ranh mãnh hỏi lại: Sờ như thế nào? Rồi không chờ trả lời, nàng rút tay đặt lên long để bóp nhẹ lên vú phải em, hỏi tiếp: Có phải sờ như thế này không?

Lần đầu tiên trong đời nàng được người khác sờ ngực. Bữa trước vì buồn ngủ nên cảm giác không rõ rệt. Bây giờ hoàn toàn tỉnh táo nên cái cảm giác tê dần kỳ lạ toả ra khắp người đến tận các đầu ngón tay. Nàng vẫn thường tự xoa ngực những khi tắm hay mỗi đêm trước khi đi ngủ nhưng không thể có cái tâm trạng lâng lâng này. Nàng thấy thích thú một cách kỳ diệu. Giả sử đây là bàn tay của một đứa con trai ngỗ nghịch, dù có là bạn học đi nữa, chắc chắn nàng sẽ tát ngay vào mặt, rồi một cảm giác ghê tởm tình dục sẽ hằn sâu vào tâm khảm nàng suốt đời. Trái lại những ngón tay đang xoa lên vú nàng lại thật mềm mại, dịu dàng, mơn rất nhẹ lên làn da mịn của trái tuyết lê còn đang nẩy nở. Sau đó đầu ngón tay trỏ xoay tròn chung quanh núm vú. Nàng cảm thấy rõ ràng "nó" cứng lên và thèm được bóp nhiều nữa. Đúng lúc đó, Thúy như đọc được tư tưởng cô em họ, dùng cả long bàn tay bóp mạnh lên khắp gò bồng đảo khiến Châu sướng đê mê, tim đập rộn rã, hơi thở dồn dập.

lon gai my

Tôi nhổm hẳn cả người để mút bú tận tình trong háng Lan, để lộ ra một con cu vừa to vừa dài, lông lá mọc um tùm bao bọc lấy chung quanh hal hòn dái đong đưa, hai cái mông đít chắc nịch của tôi thỉnh thoảnh lại gồng hẳn lên. Tôi muốn cho Vân nhìn thấy xxx tôi nên cứ nhấc háng lên để lộ con xxx. Tôi nhìn ra ngoài thấy Vân đang chăm chú nhìn vào đấy. Tôi nhìn thấy ở bên ngoài Vân đang rà những ngón tay của mình xuống dưới cái mép xxx bé nhỏ xinh xinh của Vân. Tôi nghĩ giá mà thay ngón tay kia bằng cái lưỡi của tôi, Tôi muốn cái lưỡi của mình được nâng niu âu yếm cái lòn trinh vủa nàng. Chắc vừa sướng mắt vừa cho tay vọc xxx mình làm cho Nước trong xxx của Vân đã trào ra. Vì bị xúc cảm quá mãnh liệt, Vân khó giữ được tiếng nàng rên lên nho nhỏ bên ngoài cửa phòng. Tôi mỉm cười vì con nhỏ đã chết vì con xxx của tôi làm cho ra nước mà chỉ bằng mắt thì không hkó để địt nó rồi.

lon gai my

Xem lon gai my hay nhat 2014

Hôm nay đi làm về tự nhiên thấy nhớ đến em ấy, buồn buồn lên đây kể lể chuyện mấy tháng rồi của mình với 1 em matxa. Chuyện của mình hoàn toàn có thật, muốn kể cho bớt buồn chút với lại cũng là chút kinh nghiệm cho bác nào lỡ mai mốt dính phải chuyện như mình.

Nói qua về mình 1 chút. Mình cũng đến tuổi lấy vợ rồi, ở nhà ông bà bu suốt ngày hối kiếm vợ mà do mình vẫn còn ham chơi nên suốt ngày đi làm về là tung tăng cùng chúng bạn ngoài đường, chả muốn kiếm người yêu. Mình thì làm công ăn lương thôi, lương thì cũng được hơn 10 củ, cũng đủ sống 1 mình ở đất SG này. Nói về chơi thì mình cũng thuộc dạng ham chơi, bao nhiêu tiền làm ra toàn để ăn nhậu, bar bủng nhưng cái món khoái khẩu nhất của mình và đám bạn vẫn là Matxa . 1 tuần có khi mình cùng mấy thằng bạn, mấy ông đồng nghiệp nữa đi matxa phải 4,5 lần. Cơ mà nhậu hơi sương sương tí mà đi cái món này thì hết ý các bác ạ Nói về matxa thì hầu như các nơi lớn lớn trong SG mình hầu như đi hết rồi, thậm chí ghiền đến nỗi biết có chỗ kia vừa khai trương là đi test thử luôn. Nhưng chỉ có duy nhất 1 chỗ làm hài lòng mình nhất là XX (xin phép cho mình giấu tên vì sợ có nằm vùng) Ở XX tuy giá cả hơi mắc tí nhưng tiền nào của nấy, cơ sở vật chất ngon lành và nhất là toàn các em chân dài xinh tươi mơn mởn 

Từ khi đi cái chỗ XX này thì suốt ngày mình toàn vào đây. Ở đây có 6x em thì mình cũng đả đi đc gần 40 em rồi( cộng luôn của mấy thằng bạn nữa tại đi về đều report cho nhau ) Bọn mình đi nhiều đến nỗi mà quen cả quản lý, mỗi lần có em nào mới vào là nó nt cho mình vào test.

Nãy giờ quảng cáo dài quá mà quên đi vào vấn đề chính. Trước tết phòng mình tổ chức ăn tất niên. Sau khi nhậu hơi say say rồi thì các bà các chị kéo nhau về, còn lại các thanh niên trai tráng nhìn nhau cười 1 cách khả ái và cùng nắm tay nhau vào XX Cơ mà hôm ấy khách hơi đông tại cuối tuần, mình đi cùng 5,6 ông, ông nào cũng muốn nhỏ nhường lớn nên có bao nhiêu số quen mình để mấy ổng đi hết. Đang ngậm ngùi định bụng hôm nay random thử thì thằng điều số chạy ra chào hỏi mình(trong mấy chỗ này nói chung là có quen biết cũng tốt,trước khi đến mình gọi đt bảo nó giữ cho mình 5,6 cái tủ,cuối tuần đông khách mà không báo trước đến đấy chỉ có nước ngồi chờ mốc mặt)

_Nó: Anh thông cảm mấy số quen đang kẹt khách, còn đâu thì bạn anh gọi hết rồi, anh còn nhớ số nào khác không?

_Mình: Hết cmn số rồi em ạ, chán vãi chắc hôm nay random thử.

Nói xong chợt nhớ ra mới lãnh tiền thưởng, rút ra 200k dúi cho chú ấy.
_Mình: Còn em nào xinh tươi ngon lành cánh đào và quan trọng là phải dễ chịu thì kêu vào giúp anh.
_Nó(cười nham hiểm): Anh yên tâm,quen biết cả mà, để em hỏi giúp anh số này. Xong nó gọi đt hỏi ai đây: Số YY còn không, mới xuống tua à, giữ lại có khách yêu cầu. Rồi quay qua nói với mình: Số này thuộc dạng hot ở đây đấy anh ạ, đảm bảo anh sẽ vui.

Mình cười cười rồi nắm tay các ông kia lên phòng xông hơi. Đang say say mà đi các món này thích thật các bác ạ, đi bao nhiêu lần vẫn chưa chán. Xông hơi,ngâm chân,ngồi bể sục 1 tí mà tỉnh cả say. Sau đó mình lên phòng thư giãn nằm xem đá banh, đang xem thì 1 chú điều số khác nói với mình: Anh yêu cầu số YY phải không, có luôn anh lên phòng nhé. Lúc đấy cũng đang máu me xem em nó hot cỡ nào nên chào mấy ông anh xong mình lên trước luôn. Đang lim dim trong tiến nhạc du dương thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.