Lon gai viet

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?

lon gai viet

C đã đi rồi còn mình tôi ngồi trên nệm để suy nghĩ lại những gì vừa xảy ra với anh em tôi. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi giờ đây cảm thấy có lỗi với tất cả mọi người. Đôi lúc tôi cảm thấy việc này không nghiêm trọng vì cũng chỉ là quan hệ nhưng có những lúc lại thấy nó quá nghiêm trọng. Tôi vò đầu để suy nghĩ cách giải quyết việc này, nhưng ý nghĩ dục vọng lại bám lấy tôi, nó không hề buông tha cho tôi. Tôi đang lún sâu vào đống bùn tội lỗi, càng cố dứt ra bao nhiêu thì lại càng lún thêm bấy nhiêu để rồi đến khi nhận ra thì đã quá muộn. Bây giờ đã 5h chiều, C tranh thủ đi nấu cơm để mẹ tôi về đỡ phải vất vả, C đứng trong nhà bếp và vo gạo nấu cơm. Tôi không thể kìm chế nỗi mình, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất “dù sao mình cũng đã làm chuyện này rồi, sợ gì nữa”, tôi vô nhà bếp và đặt tay lên vòng ba của C để xoa bóp. C không dám phản ứng, tự dưng tôi cảm thấy thương nó quá, tôi nghĩ mình nên dừng lại và tôi đi ra phòng mình.

Thực ra tuy tôi có hơi đam mê nhục dục nhưng tôi lại là một người anh tốt, bình thường tôi và C xem như không có chuyện gì cả, vẫn vui vẻ trước mặt mọi người. Nhiều lúc thấy em nói chuyện với mẹ tôi mà không thể không làm tôi giật mình, tôi sợ nó nói ra, không biết bố mẹ tôi có chịu nổi cú sốc này hay không nữa. Tôi và em vẫn hay vui đùa cùng nhau vẫn chỉ em học hành bình thường nên bố mẹ tôi khá yên tâm, bố mẹ tôi sẽ không bao giờ biết bí mật khủng khiếp của hai anh em tôi. Tôi không hiểu vì sao 2 anh em tôi diễn kịch hay đến thế để che đi tội lỗi động trời này trước mặt mọi người trong gia đình. Tôi thì vẫn như thế vẫn như thế, tôi luôn tìm cách sờ mó em mỗi khi ở nhà, khi thì đang xem tivi khi đang rửa chén… nói chung tôi luôn tìm cách đụng chạm vào thân thể nó còn nó luôn tìm cách tránh tôi. Từ ngày có C tôi ít la cà quán net, tôi cảm thấy mình không còn hứng thú với việc tụ tập hút thuốc, nhậu nhẹt gì nữa. 
Một buổi chiều khi không có ai ở nhà ( bình thường mẹ đi làm cả ngày, bố tôi đi dạy, em gái tôi học buổi chiều ), tôi lại lần nữa đi vào đống bùn nhơ nhớp ấy. Tôi cất tiếng gọi C, chắc nó hiểu tôi gọi nó là vì việc gì, nó im lặng mà đến gần tôi. Tôi không hiểu vì sao nó như một con mèo ngoan đến thế, không một hành động phản ứng, không một lời nói gì cả. Tôi đứng dậy hôn lên mái tóc dài mượt của nó, nhìn ánh mắt nó toát một vẻ lạnh lùng, tôi không thể hiểu tại sao nó lại như thế mà tôi cũng không muốn dành thời gian suy nghĩ nó. Tôi không biết mình phải nói như thế nào với nó, tôi sờ và bóp ngực của nó, tôi nói vài câu để phá vỡ cái im lặng của ngôi nhà. 
- C em cho phép anh nhé
- Anh mà cũng hỏi em câu ấy à, lần trước tại sao anh không hỏi em câu đó đi, nếu như em không cho phép anh có buông tha cho em không.
Em đáp lại với lời lẽ đanh thép, em cố giữ lại để những dòng nước mắt không tuông ra khỏi khóe mi của em, từng tiếng nói trong nghẹn ngào. Nó nói đúng, bởi tôi nói câu đó cũng chỉ là thừa, nếu như nó không cho phép thì tôi cũng sẽ làm như thế với nó. Lúc này tôi không còn suy nghĩ đến cảm giác của nó nữa mà chỉ quan tâm tới bản thân mình, mình đang cần gì, mình đang muốn cái gì. Tôi hôn nó, như những nụ hôn lần trước tôi cũng hôn lên môi mà và mái tóc dài của nó, hai bàn tay tôi lần mò hai bầu vú của em, tôi xoa bóp mạnh để gây cảm giác đau cho em (thực ra khi đó tôi lại thích khoản làm tình bạo lực), tôi không muốn làm điều đó trên cơ thể của người con gái tôi yêu. Và có em, bao nhiêu suy nghĩ bệnh hoạn của tôi sẽ trút lên em. Tôi vò hai bộ ngực qua cái áo khoác, em có cảm giác đau. Em vẫn cố tránh nụ hôn của tôi, tôi càng cố gắng để làm em vui thì em lại làm ngược lại. Chắc bây giờ em đã hối hận khi vào nhà bác để học tập, nó không còn là một nơi lí tưởng cho học hành nữa mà nó trở thành một nhà tù đối với em. Ở ngoài đó có thể không có điều kiện thoải mái như trong này nhưng em đang mất đi cuộc đời mình khi bị dày vò bởi chình người anh mà em vẫn hay ngưỡng mộ khâm phục. 

Tôi cởi chiếc áo khoác của em ra, em mặc cái váy liền hai dây. Bờ vai trần của em thật gợi cảm, tôi nghĩ khó người đàn ông nào cưỡng lại sự quyến rũ của C. Cái váy hoa mỏng bó sát người càng tôn nên nét gợi cảm của người em, Hai đầu vú hồng ẩn hiện dưới cái váy. Thật là một tuyệt tác của thiên nhiên và thật hạnh phúc khi chính mình lại được thưởng thức cái vẻ đẹp ấy. Bàn tay tôi luồn từ dưới chân em lên đến hai ngực, làn da ấm áp của em xua tan đi cái lạnh mùa đông ở bên ngoài. Nước mắt của em rất muốn ra nhưng em vẫn cố, em không muốn khóc trước mặt người khác và đặc biệt là không muốn khóc trước mặt tôi. Nhìn gương mặt thanh tú của em mà tôi thấy thương em quá, tôi không muốn dừng lại, tôi cho tay vào và cởi chiếc quần lót của em ra ngoài và cởi luôn cái váy của em. Em cố lấy cái mền để che lại cái thân trần truồng trước mặt tôi. Đây không phải là lần đầu tiên thấy cơ thể của em nhưng tôi vẫn bị kích thích trước những cảnh như thế. Tôi bú liếm khắp cơ thể nó, tôi bú mút hai cái nhũ hoa của em, lâu lâu tôi lại cắn một cái để làm em đau. Tôi tụt cái quần của mình xuống, con cu đã sẵn sàng chiến đấu. Tôi bắt đầu đút vào cái bím của em, tôi bắt đầu nhấp, có lẽ kích thích hơi ít nên chất nhờn trong em ra chưa nhiều. Tôi bắt đầu nhấp, em vẫn còn khá đau, nhìn khuôn mặt em nhăn lên vì đau đớn. Tôi rút con chim ra khỏi bướm em khi cảm thấy có một luồng xung điện gì đấy chạy trong người. Tôi dẫn C vào trong phòng vệ sinh và phóng tinh dịch với nước tiểu lên bụng em và vú em làm tôi cảm thấy rất sướng. Tôi đi lấy nước nắm để cho em tắm. Có lẽ đây là hành động tốt trong trong chuỗi tội lỗi của tôi. Từng dòng nước ấm áp làm tôi cảm thấy sảng khoái trong người nhưng trong tâm hồn tôi và em vẫn chưa thể vui vẻ được. Em cố lấy thân mình để che đi không cho tôi thấy cơ thể của em, tôi không quan tâm lắm bởi bây giờ C là của tôi, nó sẽ mãi mãi là của tôi.

Tắm xong tôi lên phòng khách xem tivi còn C vào trong phòng không biết nó đang làm gì. Xem tivi tôi cố xua đi hình ảnh nhục dục của C để nghĩ đến Yến người mà tôi yêu thương nhất nhưng giờ đây thì tôi không thể xua đi hình ảnh trần truồng khi không có ai ở nhà. Trong một tuần chỉ có buổi này là hai anh em tôi ở với nhau, tôi không muốn phí cả buổi chiều. Tôi bước vào phòng nó, nó đang nằm trên giường, chắc nó đang khóc thầm hay dỗi giận tôi. Tôi nhẹ nhàng lại gần và nằm bên cạnh nó. Tôi thấy nó đang ngủ, tôi không nỡ làm phiền nó, dù sao cũng là anh em mà. Tôi nhẹ nhàng lại bàn học của em, tôi muốn xem thử em học hành thế nào. Tôi vô tình thấy 1 cuốn vở bình thường khác nhưng bên trong là nhật ký của em, tính tò mò trỗi dậy, tôi đêm ra xem. Thì ra sau khi tôi phát hiện cuốn nhật ký kia thì mấy ngày sau nó đã viết lại cuốn khác. Tôi lật ra xem, cuộc sống của nó cũng khá đơn giản chỉ là xoay quanh vấn đề học tập, gia đình, bạn bè tình bạn tình yêu… Có lẽ nó cũng có khá nhiều thằng theo đuổi hay sao ấy, đôi khi nó lại viết anh chàng này anh chàng nọ tỏ tình với nó, nó từ chối tất cả. Trong số ấy có thằng lớp trưởng lớp nó, có lẽ tôi tự tìm hình bóng của mình trong thằng lớp trưởng ấy, chắc tình cảm của nó cũng mãnh liệt như tôi dành cho Yến còn khi có con C chỉ xem là bạn thân. Trong cuốn nhật ký ấy tôi mới hiểu hết nỗi khó xử của C, có lẽ con gái ai cũng giống nhau họ không muốn làm đối phương phải khổ còn tôi đã vô tình đánh mất tình bạn trong sáng tốt đẹp ấy và vô tình làm khó xử người mình yêu thương. 

Đến đoạn tôi ép nó làm tình thì thấy nó viết thật nhiều, có lẽ hôm đó là ngày mà nó cảm thấy dài nhất trong đời nó, nó nói không nghĩ tôi lại làm điều tồi tệ đó với nó. Thực sự nó không biết phải phản ứng như thế nào cả. Thực sự nó rất thương gia đình tôi, nó xem tất cả là một nhà, nó xem tôi như anh trai của nó vậy mà…. Ba dấu chấm trong cuốn nhật ký làm tôi đau qua, tôi cứ ngỡ như mình đã chiến thắng, cứ ngỡ mình có nó như một con búp bê. Tôi thật tội lỗi, một tội lỗi quá lớn. Tôi hiểu em không muốn làm lớn chuyện này lên vì em không muốn phá nát hạnh phúc gia đình này, em sợ mọi người sẽ xa lánh tôi và tôi còn tương lai gợi mở phía trước. Tôi cảm thấy mình hèn hạ quá, tôi đọc mà những dòng nước mắt chỉ muốn tuôn ra để tôi đỡ xấu hổ. Trong nhật ký ấy nó bảo cảm thấy có lỗi với P., thực sự tôi không biết P đâu là ai, có phải chú họ hay không nữa ( do ở nhà kêu tên khác ). Nó bảo sau này phải đối diện với chồng nó như thế nào đây, đối diện với mọi người như thế nào. Tất cả những nỗi khổ của nó là do tôi gây ra, tôi gây ra cho nó nỗi đau quá lớn. Nó không hề hận tôi mà chỉ trách tôi, nó vẫn dành cho tôi những tình cảm tốt đẹp. Tôi cảm thấy xấu hổ quá, tôi không xứng đáng với tình cảm của nó, giá như nó cứ hận tôi, cứ khinh bỉ tôi cứ ghét tôi thì có lẽ tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Bàn tay run run gấp quyển nhật ký lại và cất lại chỗ cũ, nhìn nó ngủ trông đáng thương quá, tôi rất muốn làm gì đó để nù đắp lại cho nó, bù đắp lại những tổn thương trong lòng vì tôi. Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là biết kìm chế lại dục vọng của mình để không làm tổn thương cho em nó nữa. Tôi sẽ chấm dứt hết mọi việc, chấm dứt tất cả, như thế có khi tôi thấy dẽ chịu hơn rất nhiều. Nhưng hình như tôi và C có duyên nợ gì hay sao khi chúng tôi chưa thế chấm dứt với nhau….

lon gai viet

lon gai viet la gi ?

Trời đất ơi, tôi đang nghiêm túc hết chỗ nói đó chứ bộ. Thật lòng tôi rất muốn mở cái đĩa sex ra để xem tụi con gái khi xem sex mặt mũi nó sẽ ra sao. Có điều lúc đó tôi lại không đủ can đảm, vậy mới buồn.

- Long nè, Long thích chỗ nào trên người phụ nữ nhất?

Con nhỏ cũng sáng dạ ghê ta. Câu hỏi này là câu hỏi thường trực trong lòng tôi cũng khá lâu rồi, tuy là đối tượng hỏi của tôi có khác. Tôi tất nhiên chả hỏi về tụi đàn ông làm gì cả.

Tôi khẽ liếm môi một cái, trả lời:

- Với Linh thì Long thích nhất là mông.

Con nhỏ nửa cười, nửa như không cười, kêu:

- Vậy Long là người dâm dê rồi. Mấy chị lớn hay nói, đàn ông khoái mông đàn bà thì là mấy người dê lắm đó.

Chút nữa tôi buột miệng: vậy đàn bà khoái coi đàn ông tắm thì là thứ gì? May mà kịp nuốt trôi vào trong bụng. Tôi cũng hỏi lại con nhỏ một câu y hệt. Ai dè câu trả lời của nó làm tôi chưng hửng:

- Linh à, Linh thích nhìn đôi mắt.

Mém chút nữa tôi té ghế. Tuy nhiên, câu trả lời sau của nó mới là câu thật lòng:

- Với cả, tất nhiên là những chỗ ít khi nhìn thấy nữa.

Có vậy chứ, tôi đánh giá cao tính thật thà của con nhỏ này. Đang ngon trớn, tôi bồi luôn câu nữa:

- Thế Linh thấy, cái của Long thế nào?

Con nhỏ ngậm tăm. Tôi hỏi dồn thêm mới gắt:

- Thì cũng đẹp, hỏi hoài.

Tôi thấy thanh thản ghê. Đàn ông, dù là gay đi chăng nữa thì cũng sẽ tự hào hết cỡ khi nghe đàn bà con gái khen mình sở hữu một con cu đẹp. Nhất là đối với một thằng con trai mới lớn, niềm tự hào còn được dâng lên gấp bội.

Trí óc của tôi cũng minh mẫn ra nhiều sau khi có được lời khen ngợi con cu. Một loạt câu hỏi, một loạt những điều tôi băn khoăn giờ nhảy ra ào ào như lính xung phong vậy. Tuy nhiên, tôi chưa kịp thể hiện trí thông minh của mình thì con nhỏ đã cho tôi một câu chìm nghỉm:

- Long thấy Linh có đẹp không?

Tôi nuốt nước bọt ực một tiếng, rồi gật đầu quả quyết:

- Đẹp mà. Hồi Linh mới vào lớp, Long đã để ý Linh rồi đó!

Mắt con nhỏ sáng lên. Được một người con trai để ý, đối với con gái là một niềm tự hào mãnh liệt sánh ngang với việc đàn ông được khen cu đẹp. (Tất nhiên trừ trường hợp đàn ông quá xấu và vô duyên - giống như mấy độc giả đọc mà không có thank tôi) Con nhỏ hỏi tiếp:

- Có thật không đó? Mà sao lúc đó Long lạnh nhạt với Linh hoài à, đâu có giống đang thích Linh đâu?

Tôi đánh bài ngửa luôn:

- Tại hồi đó Linh đi với thằng kia, cho nên Long cũng không có muốn xáp vô, kì lắm.

Nhắc tới thằng khỉ đột, mặt con nhỏ xị ra. Tôi chợt nhớ ra một điều, nhưng chẳng biết có dám hỏi hay không. COn nhỏ kia cũng xem chừng đoán được ý tôi, nói trước luôn:

- Long muốn hỏi tại sao Linh quen ổng hả?

Tôi gật gật. Con nhỏ tiếp:

- Linh không có thích ổng đâu. Có điều trước đi học về hay bị tụi con trai ngoài đường chọc ghẹo, có ổng thì Linh an toàn hơn. Chứ xấu trai thí mồ, ai mà thèm chứ!

Đàn bà ghê gớm thật. Tí tuổi đầu đã biết nương tựa đàn ông, quả thật không đơn giản. Nhưng cái ý tôi muốn hỏi đâu phải vậy, con nhỏ này chỉ được cái láu táu không ai bằng. Ý tôi muốn hỏi là nó với thằng khỉ đột từng làm cái gì cơ.

- Vậy, sao Linh còn làm mấy cái chuyện đó với nó?

Con nhỏ mặt mũi bực bội hẳn đi:

- Linh đâu có muốn mấy vụ đó với ổng, chỉ nghĩ là hôn thôi mà. Mà mồm miệng ghê thấy mồ, Linh không muốn cho ổng chạm vào người nữa.

Tôi khoái trá chút nữa bật cười thành tiếng. Haiz, đồ xấu trai mồm thối - ngày mai tôi sẽ đến trường gọi nó ra và bảo vậy. Nhưng cái cảm giác ghen tuông cũng lần đầu tiên xuất hiện trong đời, khi tôi nghĩ lại cái hình ảnh con nhỏ bị thằng khỉ đột đè ra nút vú. Con nhỏ hình như cũng nhận ra vẻ mặt tôi không vui vẻ, nó cũng chẳng hiểu sao tôi như vậy nên nhìn tôi với vẻ kì kì. Tôi cũng bắt đầu nhận ra cái vô lí của mình, nhưng không kìm được sự tò mò nên hỏi thêm một câu lãng xẹt:

- Vậy,,, lúc đó Linh có thích ko?

Con nhỏ giận dữ thấy rõ. Nó lườm tôi một cái khét lẹt rồi sẵng giọng:

- Không! Nếu Long nghĩ Linh là thứ con gái đó thì từ mai đừng bao giờ nói chuyện với Linh nữa.

Tôi hơi ngỡ ngàng. Con gái luôn là một điều cực kì khó hiểu, kể cả khi họ mới chỉ mười mấy tuổi. Tôi xuống nước làm huề:

- Thôi mà, Long đâu có nghĩ vậy, chỉ hỏi cho biết thôi. Giờ mình hỏi tiếp nha.

Con nhỏ đứng hẳn dậy, nói quả quyết:

- Thôi không có hỏi nữa. Linh phải về đây, muộn rồi.

Tôi cứ như con mèo bị chụp cái túi nilon vào đầu vậy, loanh quanh chẳng biết đường nào mà lần. Đàn bà lúc nắng lúc mưa có khác, không lẽ hỏi mỗi vậy mà cũng làm con nhỏ nổi cáu sao? Lại nữa, lúc trong phòng tắm tưởng xơ múi được gì, ai dè được ôm một lúc là chấm hết lãng xẹt vậy sao trời? Tôi vừa đưa con nhỏ về vừa nghĩ ngợi lung tung, mém chút nữa đâm thẳng cái xe vô xe rác đậu ven đường, làm con nhỏ hét toáng lên:

- Long đi cái kiểu gì kì cục vậy?

Từ sau lúc đó tới khi về tới nhà, con nhỏ ngậm tăm chẳng nói thêm điều gì cả. Tôi cũng chẳng nghĩ ra điều gì để nói, chỉ đi chậm chậm kéo dài thêm chút thời gian. Nhưng có đi chậm mấy thì cái hẻm nhà con nhỏ cũng hiện dần ra trước mắt. Tôi với tay lấy cái cặp sách đưa cho con nhỏ với vẻ mắt chân thành hối lỗi, tuy nhiên nó vẫn cứ lạnh lùng hệt như một con thạch sùng. Đúng lúc tôi đang chán nản và thất vọng về bản thân mình hết sức có thể thì con nhỏ quay lại, kêu:

- Mai tới đón Linh tiếp nha.

lon gai viet

Thì tôi nằm bật ngửa ra giường. Hằng nhướn người hôn lên má của tôi thì thầm “Cám ơn anh, thật tuyệt diệu. Anh đã chỉ dẫn và cho em biết thế nào là yêu đương, ân ái. Nếu anh không phải là anh họ của em thì em nhất định sẽ lấy anh làm chồng.”

Nghe Hằng nói. Tôi mới được đưa về thực tại của sự luân thường đạo lý. Tôi mỉm cười chống chế.

- Chúng ta chỉ là anh em đôi con dì. Người Hoa họ vẫn có thể lấy nhau cơ mà.

Hằng gối đầu lên ngực của tôi cười đáp “Nhưng mà chúng ta là người Việt chớ đâu phải người Hoa.”

lon gai viet

Xem lon gai viet hay nhat 2014

Ngọn đèn dầu đã cạn
Nhưng đêm vẫn vô cùng
Lòng tôi như vô hạn
Trên ngực nàng thanh xuân

Nguyên cả đêm không ngủ được, tôi phải ngồi tập thiền theo cách chỉ dẫn của thân phụ để xóa tan tấm thân vệ nữ trắng nỏn của dì. Thông thường tôi chỉ cần năm phút là nhập định mà nay có đến hơn nửa tiếng mà hình bóng dì cứ lởn vởn trong đầu. Rốt cuộc tôi phải trở lại nguyên tắc căn bản đếm hơi thở để từ từ đi vào vô thức. Khi tôi xả thiền thì trời đã mờ sáng và ngay lập tức hình ảnh dì lại xuất hiện như một bức tranh ăn sâu vào trí nhớ. Không làm sao xóa tan nét gợi cảm của dì được, tôi bước ra sau vườn để tập thể dục và đi mấy đường quyền Thiếu Lâm cao đẳng mới học được từ thân phụ. Khi xong bài quyền mất chừng một tiếng đồng hồ tôi bắt đầu chậm lại để lấy hơi thở. Bổng tôi nghe tiếng gọi của dì từ nhà bếp.
"Dũng ơi! Vào đây dì làm đồ ăn sáng con nha."
Tiếng trong trẻo của dì vang lên làm tôi thót ruột lại. Cảm giác này giống như lúc lên võ đài lần đầu khi ba tôi cho tôi đọ sức với lò võ Huỳnh Sơn nữa năm về trước. Nghĩ cũng lạ. Tôi không biết cảm giác này là sợ hay là kích thích nhưng tôi chỉ biết chắc là tôi thích nó. Tim tôi lại đập thình thịch và mồ hôi đã ướt đẫm trên người lại chảy ra đầm đìa trên trán.
"Con vào ngay thưa dì. Con phải thay đồ đã."
Tôi đáp nhanh và chạy vào phòng lấy khăn lau sơ và thay quần đùi mới. Vì còn nóng trong người sau khi mới tập thể dục xong nên tôi ở trần như thế bước vào phòng ăn (cũng là phòng bếp) nhỏ xíu như cái lổ mũi. Sáng nay dì có vẻ vui hơn hôm qua. Mái tóc dài búi cao trên cổ, dì đang làm bánh mì trứng opla cho tôi và hai dứa bé, trông dì xinh đẹp kiêu sa làm sao! Tôi vẫn chưa dám nhìn thẳng vào dì vì mặc cảm phạm tội tối đó. Dì cũng thế nhưng dì tự nhiên hơn tôi nhiều, khi biết tôi còn mắc cở. Dì vẫn chưa nói thêm tiếng nào và tôi cũng thế. Hai chúng tôi như cùng ngượng ngùng, như hai đứa bé biết mình làm điều gì sai trái vẫn còn giữ kín trong lòng nên vụng về che dấu dầu đã hơi hiểu nhau. Tôi cảm thấy xốn xang khi thấy nét bẻn lẽn của dì khi mỗi lần tôi lấm lét nhìn qua. Dì bước lại gần đặt diã trứng có đến 6 cái trứng gà và vẫn dịu dàng như bao giờ.
"Ăn đi con. Dượng cũng hay ăn nhiều trứng lắm đó nghen. Dượng hay bảo với dì là người luyện võ cần rất nhiều chất đạm."
Ăn xong rồi đi chợ Tân Định với dì để mua thêm trái cây và thịt bò về làm cho tụi con." 

Dì âu yếm nhìn tôi khi tôi mặt còn đỏ bừng vì sau khi hoạt dộng và lẫn xấu hổ. Bàn tay dì cầm cái khăn tay nhỏ nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán tôi. Tôi bỗng dưng cảm động quá. Tôi ngồi nhắm mắt lại khi dì thấm nhẹ những giọt mồ hôi. Ước gì được như thế này vĩnh viễn, tôi chợt nghĩ. Bàn tay dì bổng ngưng la.i rồi dì dùng các ngón tay vuốt ve trên khuôn mặt tôi. Tôi rùng mình. Những ngón tay dài thuôn thả của dì mơn trớn trên má trên mũi và từ từ dần xuống cổ và hai bờ vai rộng. Dì vuốt ve vai tôi một lát trước khi nắn bóp trên đó. Những ngón tay trơn tru bò trên vai và cổ làm người tôi bổng mọc ốc và khoái cảm thoải mái nhẹ nhàng từ từ đi đến. Tôi bổng rên lên một tiếng khẻ.