Lon lon nhat the gioi

Lan nhìn Hoàng, hôn em đi .. Hoàng cúi xuống hôn, Lan ưỡn người lên đón nhận, Hoàng nút lưỡi thật cừ khôi, bàn tay xoa nhẹ đầu vú Lan dưới làn vải áo, Lan oằn oại, kêu rên “aaannnnhhh …..ơơơơi . .i, khi Hoàng bắt đầu cởi hàng cúc áo thì Lan cố xô tay chàng ra , “đưưừnng aaannhh”, Hoàng biết con mồi đã mê mẩn nên cứ tiếp tục, chàng lòn tay về phía sau tháo bung nịt vú, đôi vú căng tròn trắng ngà hiện ra trước mắt, đầu vú đỏ hồng, Hoàng cúi xuống bú, Lan oằn oại, rên xiết vì khoái lạc, tiếng rên d ! 891;n dập như người hụt hơi

Miệng bú vú tay Hoàng xoa nắn cặp vú căng phồng rồi từ từ lần xuống dưới, thọc tay vào trong xì líp Hoàng móc *** nhè nhẹ rồi mân mê hột le, hột le của Lan nở phồng dưới bàn tay điệu nghệ, Hoàng tụt chiếc quần lót nhẹ nhàng dặt dưới chân giường, lúc này Lan nứng *** quá nên không còn phản đối “lấy lệ”

Hoàng vạch mép *** đứa con gái, lách lưỡi vào giữa khe rồi đưa lưỡi ngoáy vào trong âm hộ, Lan co giật, ưỡn *** lên vì sướng, miệng kêu lảm nhảm những tiếng vô nghĩa, dến khi Hoàng liếm ngược lên đầu hột le, rà lên rà xuống thì hột le hồng mọng căng phồng lòi lên như sắp sửa rớt ra ngoài, Lan thì nẩy *** lên từng chập miệng kêu lảm nhảm, nước *** chảy dàn dụa ra mép

Nhìn hột le hồng mọng, với kinh nghiệm của người đàn ông từng trải, Hoàng biết Lan còn trinh, ý nghĩ được phá trinh sau thời gian dài chưa được hưởng làm chàng đê mê, con cặc đã căng cứng nay càng căng và to hơn 

Không biết ai bảo nhất lưỡi nhì râu, sai mẹ nó rồi, Hoàng cạ bộ râu kẽm vào hột le rà rà từ dưới lên trên, Lan nẩy người lên từng chập, em sướng quá anh ơi, Hoàng cười nhẹ, em có nghe ai nói nứng *** chưa, như tìm ra chân lý Lan kêu lạc giọng, nứng *** quá anh ơi, nứứứứ ..n.n..ng..g.. nứứứứ ..n..n..g lồồô …n…

Hoàng tự nhủ, phải hành em này chết lên chết xuống trước khi hưởng trinh tiết mới đã, bao nhiêu ngón nghề chàng đem rat hi thố hết, 15 phút sau Lan rũ ra như dẻ rách, thở không ra hơi nứứứng ……lồồồn, Lan thều thào rồi lịm đi, Hoàng cũng thấm mệt dù cặc đang căng cứng, chàng nghĩ ngủ một giấc cho khoẻ rồi phá trinh cho em chết mẹ luôn !!!

Hoàng chợt thức giấc, có vật gì mềm ấm với hai quả bưởi trườn lên người chàng, thấy chàng hé mắt Lan tấn công liền, nút lưỡi nhau mào đầu xong Hoàng bắt đầu bú vú, người Lan lại run rẩy rồi biết đường đi nước bbước nàng nằm ngửa ra, đôi vú ưỡn cao, bú vú và vầy vò một chút Hoàng đốt giai đoạn, Lan đã chờ sẵn, *** nàng ưỡn lên, mở tênh hênh chờ đợi, Hoàng bú liếm, đưa râu đi tuyệt chiêu, Lan nẩy *** lên từng chập, bao nhiêu danh từ tục! tìu mới học nàng xử dụng tối đa, kêu đến hụt hơi

lon lon nhat the gioi

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

lon lon nhat the gioi

lon lon nhat the gioi la gi ?

Quả thật lông chân của Thanh dài và đẹp chứ không nhiều nhưng lại ngắn như tôi. Nhất là lúc này đây hơi nước của phòng tắm này làm cho lông chân của Thanh nằm bẹp hết xuống nhìn như râu ngô ấy. Thanh qua qua chỉnh lại chiếc camera để nó có thể quay rõ chúng tôi. Tôi bảo Thanh ngồi lên ghế còn tôi thì ngồi dưới đất. Tôi bắt đầu công việc khởi động quen thuộc là mút cu Thanh. Nhưng đột nhiên Thanh cầm lấy đầu tôi ấn lên ấn xuống để con cu Thanh nó chạm vào tận cuống họng tôi rồi lại đẩy ra. Thanh lần này có vẻ chủ động và bạo dạn hơn lần trước. Thanh có vẻ thích mút cu theo kiểu này vì tôi thấy chân Thanh khẽ rung, mắt nhắm nghiền và rên khẽ. Nhưng tôi không thực sự thích thế này vì cu Thanh quá to làm tôi thấy rất khó thở. Tôi phải cố gắng thở bằng mũi và cố để răng của tôi không làm đau “chú nhóc” của Thanh.

lon lon nhat the gioi

-Không sao đâu mà anh .Chẳng có gì mà phải sợ cả em ạ .Phòng của anh cách âm .Dù có thế chứ nữa thì cũng chẳng ai nghe thấy đâu.Cứ vô tư mà làm đi .Anh sướng không thế nào chịu nổi được nữa rồi đây này 

Tôi nói xong thì càng nhấp mạnh vào cái lỗ *** của Trang hơn . Đồng thời cũng kéo nhẹ cái mông của Trang về phía mình cho con cặc chui vào sâu hơn .Trang cũng để cho tôi làm như vậy, đồng thời cũng đẩy thêm cái mông của mình về sau một chút nữa .Nhưng không thế nào chịu được những cảm giác sung sướng như vậy lên một lúc sau thì Trang rên ầm lên 

-Á …đã quá…sướng quá ..sướng không thế nào chịu được nữa ..rồi híc híc sao mà đã thế sướng thế đã không thế nào chịu được nữa rồi anh ơi ..chỗ đấy của em lại ra nước rồi đây này ..híc đã quá 

Tôi thấy Trang rên như vậy thì cũng nói lại 

-Đừng nói chỗ đấy cảu em nữa cứ nói thẳng ra là cái gì đi em .. ở đây có hai đứa mình làm gì mà phải sợ cơ chứ 

-Ư….cái *** của em ra nước rồi anh ơi đã quá ..sướng quá,….tê hết rồi đây này .. ôi thích thật đấy sướng quá .. đi mất thôi 

Tôi cũng cảm nhận được những thớ thịt bên trong thít chặt lấy con cặc của tôi hơn , đồng thời thì những dòng nước bên trong cũng cứ thế mà chậm chậm chảy ra dọc theo con cặc .Tôi nhấp thêm một chút nữa thì cũng không thế nào chịu được nữa mà phun ầm ầm tinh trùng vào bên trong lỗ *** của Trang nữa .Tôi khẽ khép hai chân của Trang lại cho nó mút lấy con cặc của tôi mà nói 

-Đã qu á..anh cũng ra hết vào trong người của em rồi đây này ..híc thích thật đấy sướng quá .. đi mất thôi 

Hai chúng tôi không nói câu gì mà khẽ nằm xuống cạnh nhau Tôi khẽ xoa chầm chậm cái bầu vú của Trang rồi cả hai chìm vào giấc ngủ .Tôi cũng không quên khóa cửa trong lại sợ bố tôi biết .Sáng hôm sau thì nghe thấy tiếng bố tôi gõ cửa mà hỏi

-Huy à .Sao mà dậy muộn thế con 

Tôi và Trang tỉnh giấc .Trên hai người chúng tôi cũng không còn một mảnh vải che thân nào cả .Tôi thấy bố tôi gọi như vậy thì cũng khẽ bảo Trang im lặng rồi nói 

-Gì hả bố .Sao mà nghỉ hè mà .Cho con nghỉ một chút nữa đi nào 

-Ừ ngủ thì cứ ngủ đi nhé .Bố bảolà hôm nay bố có việc lên đi cùng cô Quỳnh lên phố một chút thôi mà .Tiền ăn thì bố để ở dưới nhà đấy nhé

-Vâng ạ .Con ngủ tiếp đây 

Bố tôi nói xong thì cũng xuống bên dưới nhà .Cùng lúc đó thì điện thoại của Trang ro lên .Tôi khẽ bảo Trang 

-Em trùm cái chăn của anh vào mà nghe điện .MẸ em gọi thì cũng không biết đâu mà .

lon lon nhat the gioi

Xem lon lon nhat the gioi hay nhat 2014

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ