Lon minh hang

Hình ảnh đó ám ảnh vãi các thím ạh, thú thật lúc đó mình chỉ liếc và cố ghi lại cái góc nhìn nghiêng, với suy nghĩ của thằng nhok lớp 10 thì không thể đúng lời văn bây giờ của mình để diễn tả, tuy nhiên bây giờ nghĩ lại cái í của mình lại ngọ nguậy.=.=.Mình xin nói thêm cái í của con gái mình sẽ gọi là bím và con trai thì là chym nhóe, đỡ nhầm về sau.

##Màu trắng thiên thần đó đập vào mắt mình, lạ lùng và khó diễn tả, cũng vì tư thế ngồi của Dì mà cái quần chip căng ra và ôm gọn cái mà ai cũng biết là cái gì í(You know what), căng lắm-hay bây giờ mình có thể nói là múp, mướt rượt vì đáy quần chip là chất liệu ngà, miếng ngà đó ôm gọn và làm nhiệm vụ quá tốt, muốn nghẹt thở.Háng Dì trắng lắm, từ khoảng hở ra từ đùi tới cái đáy thì mình chẳng nhìn thấy chút gợn nào cả, mịn màng và thật sự rất khao khát.Dừng nhé, vì bây giờ mới gần 3.00 chiều, nhiều thím còn ở công sở nên……….hề hề.##

Mình đỏ mặt chạy thẳng vào WC với tốc độ chóng cmn mặt, đánh răng rửa mặt xong thì mình không nghe tiếng gì bên ngoài cả và hình như nãy có nghe Dì nói là:” nhanh rồi còn xuống ăn sáng đi học con ơi, trễ lắm rồi” chợt nhìn cái casio trên tay thì mẹ ơi muộn mẹ nó 5p còn đâu là cái tiết 1 của con, mình tuột thẳng quần từ WC chạy ra luôn (không còn j bảo vệ cái phần dưới của mình hết,vì từ nhỏ mình ngủ dậy là thay quần xì luôn, không phải vì mình mộng tinh hay gì cả mà vì mẹ mình dạy từ nhỏ rồi,và tất đi học về cũng bỏ vào giỏ giặt luôn nên mình éo bị hôi chân hay….. hôi háng đâu nhé) vì căn bản là ở 1 mình nhiều khi còn nude trong nhà nữa kìa. Vừa chạy lại lấy đồ trong tủ thì…trời ơi, cái bà dì siu nhưn còn đứng trong phòng mình miệng Dì thì Ú, Ớ rồi quay mặt đi thẳng xuống nhà dưới mình thì chỉ tròn mắt nhìn căn bản là ko nghĩ được nhiều như giờ, vì mình Dậy Thì muộn các thím ạh,sang năm lớp 11 mới mọc được vài cọng lông chân, lông háng thì chỉ mọc nhưng thưa và ko dài tẹo nào, tủi thân vãi.Thay đồ xong mình chạy xuống nhà như Usain Bolt luôn, rồi thấy trên bàn có cái bánh mì với vài khúc xúc xích mình lấy nhét vào rồi cầm chạy đi luôn.tới trường thì hên quá, ông bv đi đâu chưa khóa cổng, chạy cái dzù vào luôn, giám thị kêu lại báo đi trễ hic, chán vãi, ngồi uống nước trà với thầy xong nghe trống vào tiết 2 thì vào lớp, bạn bè cũng hỏi han tí.Tan học, mình đi về thì có đt của ba.Ba hỏi “sao ko cài đồng hồ mà để dậy trễ vậy”, mình trả lời tại “hum qua con quên với cả sáng hơi đuối”, ba cũng ậm ừ rùi mình tắt đt, bỏ và túi quần và đi về nhà, nhưng trong lòng thì hậm hực lắm vì vừa mới nhận ra là được sống chung với đồ mách lẻo.
Bước vào cổng,dắt xe mình khóa cổng rồi đi vào nhà, vừa thấy mình thì Dì dưới bếp bước ra nói:

-Con về rồi àh!Thay đồ rồi xuống ăn cơm đi _giọng nhẹ nhàng lắm.
Mình không nói gì, bước lên đc 2,3 bậc cầu thang thì tức quá, mình nói luôn:
-Không có ăn, đồ mách lẻo_ giọng hậm hực value. =.=
Dì mới chạy nhanh lên nói cơ mà mình chỉ nghe đc vài tiếng kiểu như là:
-Ba con gọi đt hỏi con đi học chưa, dì nói vừa mới đi, rồi ba con gắt sao giờ này mới đi???.........
Bước lên đóng cửa phòng cái RẦM rồi khóa trái luôn.Nằm xuống ngủ tới 4h mấy mới dzậy vì tiếng chuông đt(trong lúc ngủ đc 1 lát thì nghe thấy tiếng đẩy và xoay núm cửa rùi nghe dì nói vọng vào“xuống ăn cơm đi con, dì xl mà,xuống nhé!”, mình ko tl, cơ bản mệt và đuối muốn ngủ thêm.)
Là ba gọi nói là “không phải tại dì đâu, dì vừa gọi đt cho ba, vừa nói vừa khóc, rồi con sống ko vì mình thì cũng vì ba, vì mẹ nữa chứ con,…” mình nghe cũng buồn rùi cũng ẬM Ừ cho qua chuyện, cơ bản mình ít nói và tính hơi chai vì mất mẹ và cũng vì sống cô đơn quen rồi.Mình bước xuống nhà thì thấy dì ngồi ủ rũ chỗ bàn ăn rồi, thấy mình xuống Dì tròn mắt tính nói gì đó nhưng rồi cũng lại múc cơm cho mình, mình ngồi vào bàn ăn thì bỗng nhớ chưa xúc miệng nên vào luôn cái phòng tắm nhỏ dưới chân cầu thang , vì mình sống 1 mình ở nhà cũng hay như vậy, đang xúc miệng thì dì kiu ra ăn, mình ngồi ăn, dì thì cứ ngồi dòm rùi hỏi ngon ko, mình chẳng nói j, nhưng mà còn lâu mới ngon bằng mẹ mình nấu.Ăn xong thì mình buột miệng hỏi:

-Cô ko đi làm àh???
-Ba con nói dì ở đây lo cho con rồi ba chuyển lương vào tk của dì như hồi trước đi làm ák_dì cười tươi trả lời.
-Tháng được nhiêu??? Mình nhìn li nước rồi hỏi.
-Cũng đủ sống ák cưng!!!_dì cười tít mắt, đáng yêu vãi, nhưng hùi đó mình nhìn chỉ muốn sút cho cái.
-Chung nhà thì bớt nói đi,ko ưa !!!_ mình thẳng thắn vãi ra.
-Ok người._ Dì nói vọng theo nhí nhảnh vãi.


Mình biết kể chi tiết kiểu này dễ gây cảm giác nhàm lắm chứ, nên từ bây giờ mình sẽ chỉ tổng hợp những ngày có chi tiết hay, hấp dẫn cho các thím nghe thui nhé.Để rồi còn tới cái mốc 1 ngày của tháng 8 năm nay_Ngày lạ vãi cái lùng!!!!p/s:tìm mãi chỉ thấy cái hình này khá phù hợp,hic,các bác thông cảm, không có chất liệu như quần Dì.^^,nhưng về căn bản là nó ôm gọn như thế.

lon minh hang

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

lon minh hang

lon minh hang la gi ?

Đưa tay nâng chân Hạnh lên nhè nhẹ vì sợ nàng tỉnh giấc, lấy ngón tay trỏ làm điểm dò đường ông nắm c*c mình thấm chút nước miếng cho trơn tuột nhét vào cái l*n đang mở ngỏ, ôi chao nó sướng cái đầu khất mới chui tọt vào l*n cảm giác ấm áp bao phủ lấy cái đầu khất chưa kịp nhét hết con c*c vào trong l*n chỉ có cái đầu khất to tròn chui vào l*n chưa kịp nắc vì quá hứng, vì háo hức khi nhét được con c*c vào cái l*n mà ông ao ước, Vinh xuất tinh từng đợt từng đơt ào ạt bắn vào l*n, hốt hoảng ông kéo c*c mình ra tay nắm thật chặt gốc c*c để ngăn dòng tinh trùng lại ông gồng cứng người từng nhịp từng nhịp con c*c co thắt ông sướng như đang xuất tinh nhưng dòng khí bị nghẻn lại bên dưới gốc c*c phình ra như mang con rắn hổ rôì xẹp xuống dần dần, chờ cho cơn sướng dịu lại Vinh buông tay ra chỉ có vái giọt khí còn sót lại ửa ra khỏi đầu khất.

Vinh bước xuống giường, Hạnh lại trở mình, nàng nằm ngửa ra, một chân co lên cao định trở lại phòng mình nhưng thấy cái l*n của Hạnh phô bày ra khi một chân nàng co lên, ông Vinh chăm chú nhìn l*n nàng, cái l*n xinh xinh đưa tay sờ nhẹ nhẹ vào hai múi thịt l*n mum múp, lấy ngón tay banh hai mép l*n cái lỗ l*n sâu hun hút nơi mà ông chỉ muốn nhét cái của nợ của ông vào đang phập phồng nhíp nhíp theo nhịp thở của Hạnh bên trong đỏ hỏn, đẩy chân nàng ra xa hơn một tí ông kê mủi thật sát đến l*n con bé hít hà mùi nồng nồng xông lên khứu giác

lon minh hang

Rồi thân thể Ti giựt bắn lên không tự chủ, nó cứ rên “…aaaa …aaaa…” liên hồi. Tôi nghỉ là con Ti khó chịu lắm nhưng cũng sung sướng lắm. Tôi cứ thế mà tiến xa vào vùng cấm địa. Tôi ra lưỡi đi tới đâu thì Ti rên lên “…aaaa …aaaa…” tới đó. Nó rên ” …ư ..ư …ư …” rồi nó rên ” …aa.aa ..aa …”. Ti như có vẻ nhột nhạt , nó uốn éo, mông lắc qua lắc lại không ngừng. Tôi cãm thấy là Ti như muốn được liếm lắm. Biết như vậy tôi càng liếm tới tấp khu vực đó làm cho Ti chịu không nổi . Nó rên ngày càng lớn. Nước nhờn trong lồn nó tuôn ào ra lai láng

lon minh hang

Xem lon minh hang hay nhat 2014

Tôi cảm thấy mình như ngộp thở bởi sự quan tâm của Liễu, có thể với những người yêu nhau thì sự quan tâm ấy mang lại hạnh phúc cho nhau nhưng với tôi và Liễu không hề có gì cả họa chăng chỉ là tình cảm đơn phương từ Liễu. Tôi thực sự không thể yêu Liễu bởi tôi chỉ có thể xem Liễu là cô em gái của tôi nhưng với những gì Liễu đối với tôi thì tôi cũng không nỡ nói ra sự thật. Tôi không biết đến khi nào mới có thể nói ra sự thật phũ phàng ấy, chắc phải đợi khi tôi vào đại học ở 2 nơi khác nhau thì Liễu sẽ dễ dàng quên tôi hơn. 
Sau khi kết thúc đợt thi học kỳ một tôi được nhà trường cho nghỉ một tuần, tôi không nghĩ một tuần này sẽ có nhiều chuyện đến với tôi như thế. Trong khoảng thời gian này thì trường Liễu cũng đang tổng kết học kì 1 nên thành ra Liễu cũng rảnh rỗi trong tuần. 2 tháng yêu nhau tôi tuyệt nhiên không hề đòi hỏi gì thân xác ở Liễu, có thể nhờ đó mà Liễu ngưỡng mộ tôi và càng yêu tôi hơn. Thực ra tôi không muốn làm như thế bởi tôi biết một ngày nào đó tôi cũng phải nói ra sự thật này, tôi hi vọng khi ấy em vẫn xem tôi như 1 người bạn chứ không muốn em xem tôi như 1 kẻ sở khanh. 
Đang nằm dài ở nhà thì tôi nhận được cú điện thoại của em, Liễu rủ tôi đi chơi ở đâu đó. Thực tình tôi cũng chẳng muốn đi chơi riêng với Liễu lắm nên cố lấy lý do chuẩn bị đi về nội ăn giỗ để từ chối. Liễu hẹn tôi đêm nay lên nhà Liễu để chơi cho biết nhà. Tôi không thể lấy lý do mãi để từ chối, tôi miễn cưỡng chấp nhận với hi vọng tối nay sẽ có chuyện gì đó đột xuất để tôi khỏi phải lên nhà Liễu. Thực ra nhà Liễu cũng không phải khó tìm nhưng tôi ngại khi phải đến nhà Liễu sợ bố mẹ Liễu sẽ bắt gặp thì rắc rối chuyện.
6h chiều, tôi tắm rửa sạch sẽ và dắt con xe cup ra ngoài, tôi lại nói dối với bố mẹ là đi học thêm để lên nhà Liễu. Tôi nghe người ta nói nói dối thì rất sợ đối phương nhìn thẳng vào mắt nhưng với tôi thì nói dối là chuyện quá bình thường nó chẳng còn là cái cảm giác tội lỗi như trước kia nữa. Bố mẹ tôi rất tin tưởng tôi chưa hề một lần nghi ngờ tôi nên lần này cũng thế tuy có hơi lạ vì thi xong nhưng tôi bảo là tranh thủ để ôn thi tốt nghiệp và đại học nên ông bà cũng không còn nghi ngờ gì nữa. 
Tôi hồi hộp gọi cửa, tôi rất sợ cái cảm giác là bố mẹ Liễu ra mở cửa rồi hỏi tôi tìm Liễu có việc gì…ôi! Cái cảm giác đó khiến tôi điên mất, tôi hi vọng Liễu sẽ mở cửa chứ không phải là bố mẹ Liễu. Một bóng người thấp thoáng trong nhà chạy ra mở cửa cho tôi, là Liễu làm tôi nhẹ nhõm cả người. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Liễu và nói nôm na là lần đầu tiên đến nhà bạn gái một mình. Căn nhà hai tầng hiện ra trước mắt, nhà Liễu khá rộng hình như quá rộng với ba người. Tôi hỏi Liễu:
- Ủa, bố mẹ em đâu rồi, sao anh thấy nhà vắng quá vậy.
- Anh cứ thỏa mái đi, đừng căng thẳng như thế chứ. Bố mẹ em đi đám cưới người bà con rồi, mai mới về lận nên em mới rủ anh lên chơi chứ…
- Thế mà anh cứ tưởng….
- Tưởng gì, mà như thế cũng đâu có sao đâu nào. Em cũng gặp mẹ anh rồi đấy thôi. – Em cười một nụ cười thật đẹp, vừa tinh nghịch vừa rất đáng yêu. Đôi môi hồng của em chúm chím trong dễ thương vô cùng thảo nào có nhiều anh xin chết đến thế. 
Có lẽ vì không có bố mẹ em nên tôi cảm thấy thỏa mái vô cùng, tôi ngồi ăn cơm cùng với em. Hình như em cố tình chiêu đãi tôi một bữa ăn thật ngon, đây là bữa ăn đầu tiên chỉ có 2 người đối với tôi và có lẽ là bữa ăn tôi cảm thấy ngon miệng nhất. 
- Em thấy mẹ anh như thế nào. – Tôi hỏi em
- Giống như lời mà giang hồ đồn đại
- …… - tôi không thể không ngạc nhiên bởi bố tôi là giáo viên thì học trò còn biết tính ông ấy chứ mẹ tôi thì là sao biết được. Liễu cười 
- Thì bạn bè em hồi học thêm ba anh, bạn bè của anh đó nói rằng má anh rất thương anh, khó tính nhưng em thấy mẹ anh rất chu đáo và biết quan tâm đến những người khác.
- Em thấy thế à, thế sau này có muốn làm con dâu của mẹ anh không - tôi băng quơ một câu đùa 
- Ai mà thèm chứ - Liễu đỏ mặt bởi câu nói của tôi
- …….
Thực ra tôi thấy mình cũng hơi quá đáng khi đang cố tình đùa giỡn trên tình cảm của em. Tôi giúp em dọn dẹp bàn ghế, chén bát để tỏ ra một người đàn ông luôn biết quan tâm chia sẻ công việc với người phụ nữ, chắc lúc này em đang rất hạnh phúc khi có một người yêu như tôi. Hai đứa chúng tôi ngồi đối diện nhau trên phòng khách nói chuyện với nhau. Những cơn mưa nặng dần, tôi sợ bố mẹ lo cho tôi bởi tôi không mang theo áo mưa. Thấy trời mưa lớn, Liễu rủ tôi ở lại nhà Liễu đêm nay. Thực tình từ nhỏ tôi chưa hề ngủ nhà người lạ bao giờ cả. Tôi đánh bạo gọi điện thoại cho mẹ tôi ( tôi gọi vào máy bàn chứ không dám gọi vào di động ).
- alo, mẹ hả?
- uh, có chuyện gì à. Hay là không mang theo áo mưa để mẹ nói ba đem xuống cho con nghen. Đừng đi ngoài mưa bị đau rồi khổ nữa.
- Không cần đâu mẹ ơi, mẹ nói với ba con ở lại nhà trọ thằng bạn con sáng mai về. Bữa nay sinh nhật nó nên mấy đứa bọn con ở nhà nó chơi tí nghen mẹ
- uh, nhưng nhớ là …….
Lại điệp khác mẹ dặn tôi, lần đầu tiên tôi ngủ ở nhà bạn. Những đứa bạn tôi ở huyện xa nên phải ở trọ lại để đi học nên chắc mẹ tôi cũng không nghi ngờ gì cả. Liễu cười khúc khích khi nghe những lời dặn của mẹ tôi qua điện thoại. Tôi thở phào vì đã qua được của ải của mẹ. Từng cơn gió thổi lạnh người, mới hơn 8h mà ngoài đường tối đen như mực, nhà nào cũng đóng cửa cả chỉ còn lại những ánh đèn trơ trọi trong màn đêm mưa lạnh giá. Tôi dắt xe vào nhà và đóng các của lại, trong nhà đã ấm hơn. Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau nói về đủ thứ chuyện, em dựa vào vai tôi và bảo rằng hi vọng vai tôi sẽ là bờ vai vững chắc cho em tin cậy cả đời.
Bất chợt em quàng tay qua cổ tôi và ôm hôn tôi thắm thiết, nụ hôn của em đủ đánh thức tất cả các cơ quan trong cơ thể tôi, toàn thân tôi nóng ran. Tôi đáp lại em một cách điệu nghệ, hai cái lưỡi chạm vào nhau hòa quyện vào nhau như muốn trở thành là một. Bàn tay tôi xoa trên tấm lưng mền mại của em, em hôn lên má, tai và cổ tôi một cách điệu nghệ. Đây chắc không phải là lần đầu tiên em hôm một người khác giới, tôi không quan tâm đến chuyện đó. Liễu thì thào vào tai tôi “ lên phòng em anh nhé”. Tôi bước theo em lên cầu thang và vào phòng em, hai chúng tôi ôm nhau và trao nhau những nụ hôn đắm say. Căn phòng đang ấm dần lên bởi sức nóng của hai thân thể đang hôn nhau đắm đuối. 
Tôi lại chiếc máy tính mở trang web đen quen thuộc, tôi quay trở lại giường của em nơi em đang ngồi đó. “anh kỳ quá à”, em thì thầm vào tai tôi. Trên màn hình là cặp Tây đang quan hệ với nhau, tôi và Liễu không chú ý đến cái máy tính đó nữa… Tôi cởi cái áo thun của Liễu, cặp ngực của em giấu gọn dưới cái nịt vú màu trắng, vú em không to lắm nhưng nó là quá đủ với tôi. “em đẹp quá, trông em quyến rũ vô cùng”, tôi thì thầm với em. Tôi hôn em, hôn lên mình em và hôn lên cái nịt vú màu trắng ấy. Mùi dịp thơm từ làn da trắng ngần của em làm tôi thích thú vô cùng. Em cởi từng nút áo sơ mi của tôi, Liễu cũng bị cuốn hút theo nhịp đập tình yêu của hai đứa. Liễu hôn lên mình tôi và liếm hai đầu vú của tôi, bàn tay tôi nhẹ nhàng cởi cái nịt vú ra khỏi người Liễu. Hai bầu vú hiên ra trước mặt tôi, nó không quá to, hai núm vú màu hồng trông quyến rũ vô cùng. 
Tôi không thể tự kìm chế nổi bàn thân nữa, tay tôi nhào năn hai bầu vú của em, vân vê hai núm hoa màu hồng nhỏ xíu. Tôi ngậm lấy hai núm vú để bú liếm, mút mát như những đứa trẻ thèm khát sữa mẹ lâu ngày. Hai bàn tay em sờ khuôn mặt vẫn còn lấm tấm mụn của tôi, Liễu cũng đang nhắm mắt để thưởng thức cảm giác khoái lạc đầu đời. Tôi nằm ngửa trên giường, Liễu bú liếm khắp người tôi, Liễu nhẹ nhàng kéo sợi dây kéo quần kaki xuống. Chiếc quần kaki được kéo ra khỏi người tôi, con chim đang cực kì sung sướng làm cái quần xì độn lên một cục. Liễu kéo cái quần xì xuống làm cu tôi bung ra một cách hùng dũng.
- Khiếp, chưa chi mà đã….
- Thì cũng do em hết mà – tôi đáp lại câu nói của em
- Mà em có phải là lần đầu tiên của nó không vậy, nhìn thế này chắc không phải đâu nhỉ
- Không, em là lần đầu tiên của nó đó, em không thấy nó chi ghi tên em thôi à - tôi hóm hỉnh đáp.
- Thật không đó, khó tin con trai lắm
Tôi không nghĩ những câu nói này xuất phát ra từ miệng Liễu. Một cô gái dễ thương dịu dàng bao nhiêu thì trên giường lại táo bạo mạnh mẽ bấy nhiêu. Những câu nói này đến tôi ra nói còn cảm thấy ngượng huông chi là con gái như Liễu. Em vuốt dọc theo con chim tôi, Liễu cảm nhận từng đường gân guốc trên con chim của tôi. Em cầm con chim tôi sục liên hồi làm tôi cảm thấy đau nhói, đây là lần đầu tôi biết đến cái cảm giác ấy. Cái miệng xinh xinh của em làm giảm đi cơn đau của con chim, nhìn em mút mát mà tôi cảm thấy điệu nghệ vô cùng tôi nghĩ chắc tôi không phải lần đầu tiên của em. 
Tôi đặt ngửa em ra để cởi chiếc quần thun ra khỏi người em, chân em khá trắng nhưng không trắng bằng C. Những sợi lông đen mượt ẩn hiện dưới cái quần lót màu trắng của em. Tôi cởi chiếc quần lót ấy ra khỏi người em, hai mép thịt màu đỏ nhô cao của em hiện ra trước mắt tôi. Những sợi lông đen rì càng tô thắm thêm sự quyến rũ của bím em. Tôi đặt lên đó một nụ hôn, tôi ngửi thấy một mùi gì đó vừa tanh ở đó, nghĩ đến cái cảnh em đi vệ sinh mà tôi không thể chịu được. Tôi đặt lên môi em một nụ hôn cháy bóng và em đáp lại bằng những cái nút lưỡi điệu nghệ
- anh yêu em nhiều lắm, cô bé ngốc của anh. – tôi thiều thào với Liễu
- Em cũng thế, em không tiếc gì với anh cả. Anh sẽ phải mãi là của em, của một mình em mà thôi. Em hi vọng anh sẽ là người đàn ông đầu tiên, duy nhất và cuối cùng khám phá cơ thể em.
Thấy tôi có phần hơi ngạc nhiên Liễu nói tiếp:
- thực ra em cũng từng có người yêu rồi. Nhưng họ quá sỗ sàng, quá ham muốn không ai đủ chín chắn như anh cả, lúc nào họ chỉ biết nghĩ đến bản thân họ mà không nghĩ đến người khác. Em yêu anh nhiều lắm, em không phải là người con gái dễ dãi nên em đã hiến cho anh thì em sẵn sàng làm tất cả vì anh, vì tình yêu của hai chúng ta vì tương lai sau này….
Những lời nói của em như đang ngoái sâu vào con tim tội lỗi của tôi, tôi biết sẽ không phải là tôi – người mang hạnh phúc đến cuối đời cho em, vậy mà tôi nỡ chiếm đoạt con tim trinh nguyên ấy. Có lẽ khi hiến dâng cho tôi em không tính toán đến chuyện được mất, không phân biệt đúng sai, không phân biệt tương lai hay sự hối hận. Liễu làm tất cả chỉ vì tôi, người đàn ông đang lợi dụng em.
Con chim tôi đang tiến đến rất gần cửa thiên đàng, một thứ mong manh của cuộc đời, một bức tường mỏng manh sự tội lỗi, qua mức ấy tôi đã hủy hoại cuộc đời em. Con chim tôi nhẹ nhàng đâm vào, khuôn mặt em hiện rõ sự đau đớn ấy. Từng dòng máu đỏ chảy ra trên đường gân chim tôi, nó chứng tỏ cuộc đời trinh tiết của em đang dành cho tôi. Tôi hạnh phúc nhường nào khi có người yêu tôi đến thế chỉ buồn tôi không thể mang hạnh phúc cả đời đến cho em. 
- còn đau không em, anh rút ra nhé – tôi khẽ nói.
Liễu lắc đầu
- Không sao đâu, em sẵn sàng làm tất cả vì anh mà
Tôi bắt đầu nhấp, nhanh dần nhanh dần. Liễu bảo đỡ đau rồi và tôi bắt đầu nhấp mạnh hơn. Hai chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết để cố chứng minh tình cảm của tôi. Tôi nhấp được 5’ rồi rút ra khỏi người em, những dòng tinh đục ngầu chảy xuống nệm em. Sau đó tôi nằm xuống nệm và em ngồi trên người tôi, chúng tôi quan hệ thêm lần nữa rồi cùng nằm trên giường. Tôi đã thấm mệt còn Liễu vẫn còn thấy đau. Tôi hôn em để cảm ơn em về buổi tối tuyệt vời này. Nhìn từng bước đi của em hai cái mông lắc qua lắc lại trông đáng yêu đến thế. Em rót cho tôi li nước để uống và em tắt máy tính rồi chuẩn bị đi ngủ.
- Anh xuống phòng khách ngủ nhé. – Tôi nói
- Anh này, sao thế ngủ với em không được à, đàng nào cũng thế rồi mà.
Nói thế thôi chứ tôi thừa biết em sẽ bảo tôi ngủ với em. Hai thân thể không mảnh che thân nằm cạnh nhau, tôi kéo cái mền lên ngang ngực. Không biết thấy cảnh này bao nhiêu anh trường em tức điên lên nữa. Ngoài trời vẫn còn mưa, Liễu gối trên tay tôi. Liễu hôn lên má tôi, bàn tay em đang vuốt ve ngực của tôi. Với những gì đã xảy ra làm tôi không thể ngủ được, tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa, hạnh phúc hay ân hận. Tiếng nói của Liễu xé tan sự suy nghĩ của tôi.
- Anh chưa ngủ phải không!
- Chuyện gì vậy em.
- Hôm nay em cảm thấy hạnh phúc quá, hạnh phúc khi người đầu tiên của em lại là anh. Sau này có vì anh em cũng không tiếc cái gì cả. Ôi ông chồng tuyệt vời của em.
- Tất nhiên là anh hết lòng vì em rồi, cô bé ngốc của anh ạ. Nhưng…
- Nhưng gì anh..
- Nếu như sau này mình không thể đến với nhau thì sao. Lỡ như…
- Không có cái lỡ như đó đâu anh. Em tin anh, em tin vào tình cảm đôi mình dành cho cho nhau. Em tin anh sẽ lấy em làm vợ và em chỉ lấy mỗi anh làm chồng không bao giờ thay đổi. 
- Nhưng nếu như…
- Không có chữ nhưng đó đâu, trừ khi anh chưa hề yêu em. – Liễu quay sang tôi nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi – Anh có thực sự yêu em hay không.
- Có..có, anh yêu em nhiều lắm chứ.
- Thế thì tốt rồi. Sau này vô trong Sài Gòn học đại học mình sẽ ở chung như thế này rồi sau đó sẽ tính tiếp. Em đang nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến nhường nào khi mặc chiếc váy cưới, được sánh bước bên anh để chào mọi người…
Tôi không muốn xé bỏ ước mơ nhỏ nhoi của em, tôi thực sự rối bời lúc này
- À, hôm nay có phải chu kì gì đó của em không?, anh sợ khi nãy….
- Thực sự anh nói làm em lo quá, mà lần đầu chắc không có đâu mà sợ, anh yên tâm đi
- Nhưng nếu lỡ như….
- Anh lại nhưng với lỡ như. Nếu như thế thì chúng ta sẽ phải công khai chuyện này sớm hơn.
- Em điên à, anh và em còn phải đi học mà. Hay là nếu có thì nên…. ( thực ra tôi cũng chẳng biết phá ở đâu nữa nhưng cũng nói bừa thế)
- Không có chuyện đó đâu, cùng lắm em hi sinh ở nhà chăm sóc cho con để anh đi học là được chứ gì.
Tôi không thể hiểu em đang nói thật hay nói đùa nữa. Làm sao mà không lo lắng khi xảy ra chuyện này chứ. Tôi không thể ngờ em lại hi vọng vào tôi nhiều đến thế, hi vọng một tương lai với tôi là xa với đến thế, tôi không biết phải sống như thế nào đây. chấp nhận sống với em, cố gắng xây dựng gia đình với em hay là đi kiếm một nửa thực sự của mình. Tôi thiếp đi mà không biết chuỗi ngày sắp đến sẽ đi về đâu.