Lon minh hang

- "Con biết... con biết... con cũng thèm mẹ nữa... Mẹ cho con bú *** mẹ nha….”Tôi đặt mẹ nằm ngửa trở lại giường...
Tôi khum người xuống vạch đáy quần xìlíp của mẹ qua hẳn một bên... dùng hai ngón tay banh rộng *** mẹ ra .Tôi hà hơi nóng hổi của mình vào lồn mẹ, rồi, chậm rải, tôi lè lưỡi liếm phớt lên mép lồn múp míp đang phập phồng chờ đợi... Từng phân một, lưỡi tôi tiến dần về cái hột le đang căng lên của mẹ... ở đó, lưỡi tôi khều khều, đão vòng vòng... "Ah..." Mẹ rên lên... "Mạnh lên, con ơi... Làm ơn... làm ơn... nút nó mạnh lên..." Mông mẹ cà nẩy, cà nẩy, đưa lồn lên sát miệng tôi... "Lâu quá... mẹ nhớ quá... bú... bú... mẹ đi con..."
Cặc tôi cứng ngắc, tôi thật muốn tuột quần đút cặc tọt vào lồn mẹ như ngày nào cho thỏa nhớ nhung, thèm khát... nhưng, tôi bây giờ không như ngày xưa nữa, tôi phải kích thích mẹ đến cực điểm thì mẹ mới... ghiền tôi. Miệng bú nút lồn, lưỡi thọt quét hột le, hai bàn tay thì đang vò bóp vú mẹ... "Ah... Oh... Uh... Sướng quá... Sướng..." Mẹ rên la trong khoái lạc... Hai tay mẹ níu tóc tôi, nẩy mông, ghịt mặt tôi sát vào lồn... Nước dâm của mẹ trào ra không ngừng.
Tôi đã chịu hết nỗi, lần đầu tiên trong đời, ao ước bao lâu, nay đã toại nguyện... mẹ nằm đó rên rỉ động tình... sẳn sàng cho tôi nhập trận không như ngày nào... im lặng và thụ động. Tôi đứng luồn tay vào cạp quần silip của mẹ kéo xuống, mẹ ưỡn mông lên cho tôi kéo xuống. Định đút cặc cào *** mẹ bỗng... Mẹ chồm dậy hấp tấp tuột quần tôi xuống rồi đẩy tôi nằm ngữa ra giường đưa cặc chỉa lên trời... Không chậm trể, mẹ lột bỏ những mảnh vải còn lại trên người của mẹ... mẹ trần truồng chỗng mông quì ngang người tôi như năm nào và cúi đầu nuốt gọn khúc gân đã trưởng thành của tôi...
"Ah... mẹ ơi..." vợ tôi cũng bú cặc cho tôi nhưng sao cái cảm giác không bằng mẹ... Nhớ tới đêm đầu tiên, tôi kéo mông mẹ... mẹ hiểu ý xoay người chàng hảng qua mặt tôi, lần này mẹ không cần phải chà lồn vào môi tôi vì tôi biết phải làm gì... "Ưm... Om..." Mẹ vừa bú cặc vừa rên bởi vì tôi không chỉ liếm lồn, nút hột le mà tôi còn thọt cả hai ngón tay vào lồn, lúc thì thụt, khi thì móc...
Tôi rên và nói_mẹ ơi đút nó vào đi mẹ_uh ….uh …mẹ chồm người tới trước, nhỗm mông, cầm cặc tôi kê ngay mép lồn cọ cọ rồi ngồi xuống... Lồn mẹ trơn ướt, cặc tôi cắm vào ngọt ngào... "Ôi, con ơi..." Mẹ vừa rên vừa nhấp mông ̣địt tôi... Nhìn cặp mông to tròn của mẹ nhấp nhô trên bụng làm tôi nứng thêm lên... Tôi phải dành thế chủ động...
Tôi quì lên, đẩy mẹ chồm tới trước, mẹ chống tay xuống giường bụng mẹ võng xuống cặp mông mẹ vểnh lên để lộ rõ hai múi *** xưng mọng ướt nhẹp nước .nhìn mẹ tư thế này tôi nứng đến tột đỉnh . 
dương vật vẫn cắm sâu trong người mẹ... Tôi kéo mông mẹ nhỗng cao lên, khum người phủ lên lưng mẹ, rồi tôi bắt đầu địt như hai con chó đang chơi nhau... bụng tôi đập phành phạch vào mông mẹ. Âm đạo mẹ như thắc chặc hơn... tôi càng nhấp dữ hơn... mẹ gục đầu xuống giường, rên la liên tục... hai tay bấu chặc tấm ra giường...
- Ah ah mẹ sướng …mẹ sướng mạnh nữa con ơi
Năm phút... rồi mười phút... Mẹ như bị đè bẹp xuống giường bởi sức nặng của thân tôi... chỉ có mông mẹ là vẫn cố nhỗng cao, đúng góc độ cho cặc tôi đâm thật sát vào trong lồn mẹ... Tôi dang hai tay nắm lấy tay mẹ, hai cặp bàn tay bấu lại với nhau, tôi đâm vào những cái cuối cùng... mông mẹ nhíp lại, lồn mẹ xiết chặc lấy cặc tôi... Tôi ép mu sát vào mông mẹ, trân người, cặc nở to lên, bắn khí ào ào vào lồn mẹ...
- "Mẹ... cơn mơ của con... là như vậy đó..." Tôi rả rời, thì thầm bên tai mẹ... "chỉ có khác là hồi đó mẹ ngủ... từ đầu đến cuối..."
- "Ơ... ờ..."
- "Mẹ có... thích cơn mơ của con không?"
- "Hàà... Con ơi... Mẹ..mẹ thích lắm..."
- "Mẹ có... sướng không?"
- "Hàà... Con ơi... Mẹ...con làm mẹ sướng lắm". Mẹ trở mình, nằm nghiêng gối đầu trên tay tôi, nhìn bào mắt tôi... một thoáng rồi mẹ rút đầu vào ngực tôi... "Để mẹ kể con nghe..."
Tôi choàng tay ôm lấy thân hình trần truồng của mẹ sát vào lòng, lắng nghe...
- "Mẹ nhớ rõ lắm... Lần đó bố vắng nhà, con lên ngủ với mẹ... Đến nửa đêm, mẹ giựt mình thức giấc vì... vì khi mẹ gác chân lên đùi con... cái cục của con... cái dương vật... của con, nó cứng ngắc chĩa vào đùi mẹ..."
- "Ôi... lúc đó mẹ khó chịu trong người lắm... vì mẹ vừa mơ tới bố con... thành ra mẹ muốn... mẹ thèm... có người đàn ông bên cạnh... Nhưng bên cạnh mẹ chỉ có con..."
- "Mẹ muốn trở lại giấc ngủ nhưng... cái cục cương cứng của con cứ ám ảnh mẹ..."
- "Mà con cũng lạ... ngủ say như chết mà chim của con cứ cứng hoài... Cuối cùng..."
- "Cuối cùng... sao hở mẹ?" Tôi vuốt ve tấm lưng trần của mẹ.
- "Cuối cùng mẹ không chịu được... mẹ... mẹ sờ vào... chim của con... Ôi! Nó còn to hơn của bố con..."
- "Rồi... mẹ làm gì nữa?" Tôi cảm thấy kích thích trở lại.
- "Mẹ... rờ rẫm một chút..." Tay mẹ lại tìm xuống dương vật của tôi, "thì con... thì con... xịt ra tùm lum..."
Tôi bóp mông mẹ:
- "Con dở tệ vậy à?"
- "Ừ, có điều... con xịt ra xong mà... cái đó vẫn còn cương cứng... Mẹ chịu hết nỗi... mẹ phải tự thủ dâm... cho đến lúc... xong thì mẹ mới ngủ lại được."
- "Rồi... sao nữa mẹ?"
- "Đến đên sau... cũng như đêm đầu... chim con cứ chĩa ra... mà mẹ thì thèm... thèm... lắm... mẹ vừa sụt... con và vừa tự thỏa mãn mình..."

lon minh hang

Trong khi tôi vẫn còn đang hôn Thanh và cố gắng bắt chước Thanh dùng lưỡi rà soát khắp nơi thì tay tôi bắt đầu sờ soạn con cu của Thanh làm cho con cu Thanh cứng dần lên. Tôi mân mê đầu cu của Thanh – chỗ nhạy cảm nhất của đàn ông chúng ta qua chiếc khăn tắm quấn trên người Thanh. Con cu quen thuộc của Thanh qua chiếc khăn tắm thật là mới lạ đối với tôi. Còn tôi đoán chắc là Thanh đang rất thích trò này vì thỉnh thoảng tôi thấy Thanh nhắm nghiền mắt vào và dừng việc hôn tôi lại rồi lại tiếp tục hôn lên má, lên cổ và lên vai tôi. Thanh cũng bắt đầu mò mẫm con cu của tôi qua chiếc khăn tắm. Đến giờ phút này thì tôi đã hiểu là Thanh có khả năng điều khiển cảm xúc tuyệt vời như thế nào. Nói thật chiếc khăn tắm vừa mềm lại có độ ma sát đã thế lại còn thêm hơi ấm của phòng tắm hơi. Mân mê con cu qua chiếc khăn tắm làm cho tôi có cảm giác sung sướng khoái cảm đến khó tả. Tôi sướng đến nỗi đứng không vững nhưng Thanh đã vòng tay ra sau đỡ lưng tôi. Nhìn tôi lúc ấy đang te một điệu Rhumba hay gì đấy vậya

lon minh hang

lon minh hang la gi ?

Hồng chở bà Năm ở Sài Gòn về, nhân tiện ra thăm anh em Bắc. Hồng là con gái lớn bác Hai Mỹ Tho tức là anh bà Năm. Năm nay chị 22 tuổi, lập gia đình được hơn một năm thì chồng tử nạn xe hơi. Chị làm y tá cho bác sĩ Lâm ở Vũng Tàu.
Anh em Bắc qua mấy ngày tự do phóng túng phải trở về khuôn phép khiến họ rất bực bội. Má với chị Út ít khi vào phòng ngủ hai anh em nhưng họ cảm thấy cần ý tứ hơn. Hồng ở chơi thì bắt buộc ngủ chung với Tâm rồi. Trò chơi "vợ chồng" của hai anh em đương nhiên bị gián đoạn. Không ngờ Hồng rất phóng khoáng. Tâm mê cách nói chuyện tự nhiên, thân mật của chị. Ngay tối đầu ngủ chung, nàng tưởng như Thúy ở Đà Lạt là hiện thân của Hồng. Lúc lên giường, với ngọn đèn ngủ mờ ảo, chị đã cởi áo bà ba để bỏ xú chiêng ra rất tự nhiên, chậm rãi ngay trước mặt đứa em họ. Tâm hít hà khen :
- Ngực chị bự quá! Chị thoa kem gì mà đẹp thế được?
Vì lời nói của em, Hồng ngưng mặc áo lại đáp :
- Tập thể thao hay thoa kem cũng chỉ là phụ tuy cũng cần đấy. Cởi áo ra cho chị xem ngực em thế nào?

Vâng lời chị, nàng phanh hai vạt áo ra (nàng đã bỏ xú chiêng lúc rửa mặt trong phòng tắm) được Hồng khen :
- Vú em cũng xinh đấy chứ! Nhưng muốn bự như chị thì phải lấy chồng.
- Mình làm massage lấy cũng được, cần gì phải lấy chồng?
- Không phải mình nhờ chồng xoa bóp cho vú bự được đâu! Chị muốn nói phải có hơi đàn ông mới xong.
- Đàn ông hà hơi vào ngực mà vú nó lớn được sao? Vú chứ có phải quả bóng cao su đâu mà thổi cho phồng lên cơ chứ?
- Cô lý sự lắm đấy nhé!
Tâm cướp lời, mặt vênh lên :
- Chị thấy em nói có đúng không?
Hồng giễu cợt :
- Vâng, cô nói đúng lắm! Nhưng xin lỗi cô, đó là lý sự của đứa con nít miệng còn hơi sữa! Hóa ra cô vẫn bú tí dì Năm đấy à?

Tâm đỏ mặt, xuống nước năn nỉ :
- Thôi, chị đừng đay nghiến nữa! Chỉ cho em đi!
- Ít ra nói thế còn nghe được! Hơi đàn ông chị nói ở đây nghĩa là tinh khí.
Tâm lại nhanh nhẩu đối đáp tỏ vẻ hiểu biết :
- Tức là lấy tinh khí xoa lên vú chứ gì?
Hồng gật gù nháy mắt với em, thông cảm hỏi :
- Em năm nay mấy tuổi?
- Em mười bẩy rồi. Sao chị lại quay ra hỏi tuổi em chi vậy?
Hồng không trả lời, lẩm bẩm một mình :
- Á à, mười bẩy bẻ gãy sừng trâu đấy nhé!

Rồi nàng ghé sát tai đứa em họ hỏi thầm :
- Thấy cặc đàn ông rồi hả?
Tâm giẫy nẩy la lên :
- Không! Không có đâu!
Hồng lắc đầu, bình tĩnh :
- Thôi cô ơi! Dấu đầu hở đuôi rồi! Cô bảo chưa thấy cặc đàn ông bao giờ thì làm sao lại biết được tinh khí ? Tôi thử trả lời tôi cách nào cho lọt lỗ tai thì làm.

lon minh hang

Tôi và Linh quen trong rất tình cờ trong một birthday party của đứa bạn tôi. Linh tuy dáng người ko được như người mẫu nhưng cũng ko đến ma chê quỷ khiến, bù lại nàng có một khuôn mặt thật đáng yêu và dễ thương. Lần đó là sinh nhật của thằng Nam bạn tôi. Nhà nó cũng khá giả nên năm nào cũng tổ chức sinh nhật tại nhà rất linh đình. Nó mời hầu hết bạn bè nó quen nên khi đến nơi cũng rất nhiều người tôi ko biết. Đang đứng ở cửa cầm hộp quà để đợi nó ra đón vào thì đưa thì đúng lúc đó Linh đi ra và mời tôi vào trong. Tôi ko thể nào cưỡng lại được cái khuôn mặt và giọng nói kia nên theo Linh đi vào. Ban đầu tôi cứ ngỡ đó là em họ của thằng Nam nhưng vì Linh hôm nay đến sinh nhật nhưng kiêm cả việc tiếp khách cho nó. Mãi đến khi thằng Nam ra chỗ tôi thì tôi mới biết Linh cũng chỉ là bạn làm cùng với nó. Mải mê ngắm nhìn Linh mà tôi quên hẳn những gì đang xảy ra mặc dù tiếng nhạc rất lớn. Linh đã cảm nhận được ánh mắt của tôi cứ chằm chằm nhìn nàng như chỉ trực ăn tươi nuốt sống thì nàng với tay gọi tôi. Thật sự lúc đó tôi như người bị bỏ ngải hay sao mà tôi cũng chẳng thấy nàng vẫy tay. Linh ngỡ tôi mệt nên đến bên cạnh vỗ vào vai tôi và nói: - Anh Trung bị mệt à? Có cần em kêu bác sỹ ko zvậy? Đến lúc này tôi mới hoàn hồn tỉnh hẳn lại. Thật tình tôi rất ngượng nhưng ko biết phải nói sao nên đành cười trừ và trả lời: - Nhạc lớn quá nên anh cảm thấy đau đầu chút xíu. - Vậy anh có muốn ra sau vườn để cho thoáng ko? Linh bất ngờ hỏi tôi vậy. - Có. Tôi ko cần suy nghĩ để trả lời câu hỏi này vì trong đầu tôi lúc này đã chuẩn bị sẵn cho một kế hoạch. Tôi thì có lạ gì đường đi lối lại của nhà thằng Nam đâu nhưng Linh ngỡ tôi ko biết nên đã đi chỉ đường cho tôi đi ra sau vườn. Ra đến nơi, ko ai sai khiến tôi mà bỗng dưng tôi cầm lấy tay Linh kéo lại: - Em có thể ở ngoài này với anh một lát được ko? Tôi lí nhí trong mồm. - Con trai gì sắp lấy vợ đến nơi mà sao như con gái thế. Linh đáp lại. 

lon minh hang

Xem lon minh hang hay nhat 2014

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.