Lon moi moc long

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

lon moi moc long

Hôm đó tôi về nhà một lúc rồi mới thấy Lan về. Lan có vẻ đỏ mặt lúng túng, cả tôi cũng thấy ngường ngượng nên vợ chồng tôi tránh không nói về chuyện đó với nhau mặc dù ai cũng thừa hiểu lúc nãy khi về đã đi đâu làm gì. Phải đến hôm sau,thấy vợ đã vui vẻ thoải mái, tôi mới hỏi trêu: – thế nào, tối qua vui không. Mặt hơi ửng hồng, Lan cười tủm tỉm: – cũng….được, thế bên anh thì sao, vui chứ. Tôi cười: – vui, Hoa thì em biết rồi còn gì. Lan nhướn mày: – em biết đâu đấy, bạn với nhau chứ có xem nhau ngủ với chồng bao giờ đâu mà biết. Tôi tò mò hỏi: – thế ông Trung làm ăn thế nào, có được không. Vợ tôi lại đỏ mặt, cô gật đầu bảo: – ừ….cũng được lắm, trông người thế mà khoẻ kinh. Tôi gật gù: – khoẻ lắm à, súng ống chắc kích cỡ cũng khá em nhỉ….em sướng nhé, thế ông ý có làm em đạt cực khoái không? Lan đỏ mặt véo vào sườn tôi: – anh này, tò mò thế…thôi không nói nữa. Tôi không chịu thôi, cứ ôm lấy Lan mà cù và gặng hỏi tiếp cho đến khi vợ tôi không chịu nổi, cười rũ rượi, năn nỉ tôi dừng lại và hứa sẽ trả lời tôi. Tôi buông Lan ra không cù nữa và bảo: – được rồi, em mà không thành khẩn khai báo là anh lại cù lại đấy nhé. Lan cười: – em là em ngại anh ghen thôi, chứ em sợ gì mà không khai báo với anh. Tôi bảo: – yên tâm đi, anh không ghen đâu, nào thế em thích được mấy lần. Lan cười e ấp: – được … hai lần. Tôi hỏi tiếp: – súng ông ý to không. Lan gật khẽ: – to…to lắm, gân guốc nhìn phát kinh. Nghe Lan nói tự nhiên trong đầu tôi hình dung ra cảnh cái bộ phận giống đực đó của anh bạn tôi đang thọc lia lịa vào người vợ tôi, kể cũng xót ruột thật.

lon moi moc long

lon moi moc long la gi ?

Mẹo hẹn chị Tư Apartment hắn thuê, căn appartnent một phòng. Quần áo , đồ đạt, giày dép, hắn để tùm lum, nhưng sạch. Hôm nay hắn tự tay làm buổi ăn chiều cho hai người. Buổi ăn được thắp đèn cầy cho có vẽ lãng mạn, uống bia, nhưng đồ ăn toàn đồ mua ở tiệm Mỹ, nào hamburger, khoai lang chiên, ketchup, chip. Chị Tư tới trong bộ đồ thun đen chạy bộ bó sát người, thân hình chị mượt mà lộ những đường cong hết sẩy. Hắn để đồ ăn dưới thảm, trải cái khăn bàn lớn, hai người ngồi xuống, ăn uống vừa xong Mẹo lấy cái khăn bịt mắt như lần đầu, trao cho chị Tư hỏi? “Chị biết cái gì đây không?” Chị Tư mĩm cười liếc xéo môi trề xuống: “Hứ! Đồ thứ dê đạo lộ! Sao không biết? Muốn hiếp dâm nữa sao?”Hắn khe khẽ đứng lên ra phía sau bịt mắt chị Tư lại. Khoảng tối chùng xuống, nhưng Chị Tư lại cười rạng rỡ. “Trời! muốn gì đây cha nội”, hắn không nói lại ôm chị nằm xuống thảm và lấy giây căng hai tay hai chân nàng dang ra, hắn tìm cái kéo và bắt đầu cắt từ ống quần lên, chị Tư la lên: “Trời! tui tới đây chỉ có bộ đồ, cắt xong lấy đồ đâu ra mặc đây !”Hắn chăm chỉ và hứng khởi khi nhìn thấy những thớ thịt chị Tư lộ ra, những khoảng da trắng ngần, khi cắt tới hạ bộ hắn tư từ chiêm ngưỡng chiếc quần lót nhỏ xíu nhô lên giữa háng, và lưỡi kéo tư từ đi lên. Chị Tư bắt đầu rên nhẹ, tiếng rên nứng lồn của người đàn bà động cỡn khe khẽ nhè nhẹ nhưng gợi tình.

Khi đôi vú của chị Tư lộ ra hẳn, hắn dừng lại cầm chai ketchup (loại tương cà chua của Mỹ) hắn bắt đầu xịt trên hai đôi vú, và bao nhiêu loại bơ, thức chấm của chip hắn đỗ tràn trên bụng nàng, hắn cuối xuống liếm láp một cách ham muốn, chỉ vài phút sau tất cả đồ dọn sạch bằng lưỡi của Mẹo thì chị Tư quằn quại trong nỗi hân hoang mê thú. Hắn vẫn không chạm tới phần âm hộ ướt át đang rĩ nước nhờn ra, lấy một chiếc gối hắn kê mông nàng lên cao, âm hộ trong quần lót nhỏ nhô lên mời mọc. Cuối cùng chiếc kéo cắt phăng chiếc quần lót, trong thế ngồi bệt xuống thảm, một tay hắn chận mạnh phần dưới rốn, và một tay khác hắn dùng hai ngón tay trỏ, ngón giữa, đẩy thẳng vào âm hộ móc nhẹ về phần phía trên có những sợi như gân nhỏ, hắn chậm rải làm công việc nầy dùng tay thụt ra vào thật lâu, chị Tư bắt đầu lồng lộn rên rĩ sướng ngất. Theo kinh nghiệm, hắn đã tìm được huyệt G của nàng. Chất nước trong âm hộ bắn ra đầy tay. Chị Tư hẩy âm họâ lên như muốn hai ngón tay hắn sát hơn, miệng rên rĩ không ngừng. Hắn vẫn chăm chú làm, và con mồi như liệm ngất vì sung sướng. Khi con mồi đã hoàn toàn mất hết khả năng kìm chế, thì hắn mở khăn bịt mắt chịTư ra, chị Tư vừa rên vừa nói:
“Đụ em!. . . Đụ em đi anh. . . . . đã quá Mẹo ơi! Mau mau anh!”

Hắn đứng lên trút bỏ quần áo và mở trói cho nàng. Khuôn mặt nàng ngây dại, lao về phía Mẹo, lấy miệng ngộm vào dương vật hắn mút như người đói lâu năm. Cặc Mẹo cũng cương hết cỡ, những sợi gân hằn lên to lớn, hắn lấy dương vật ra đánh nhẹ vào hai má nàng, nàng chòm theo: “Mẹo ơi! đụ em đi anh. . . !”Hắn vẫn thong thả bế nàng lên chiếc ghế bành lớn, dang rộng hai chân nàng ra, ngồi xuống, lưỡi hắn lại đi sâu vào vùng hạ bộ đang hồi sung mãn nhất, nước nhờn lại ra trong cơn tê kịch ngất. Sau khi hành hạ con mồi bằng tay và lưỡi, Mẹo thỏa mãn nhìn còn mồi gục ngã dưới bàn tay mình, và hắn cầm cái chày cương cứng nhẹ đẩy vào bên trong âm hộ chị Tư. . . nắc mạnh. . . nắc mạnh.

lon moi moc long

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày. 

lon moi moc long

Xem lon moi moc long hay nhat 2014

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền trung đầy nắng gió, cuộc sống của tôi có thể may mắn hơn với các bạn cùng trang lứa khi được sinh ra trong một nhà nho giáo. Bố tôi là một giáo viên giỏi về chuyên môn nhưng cũng rất nghiêm khắc, còn mẹ tôi là một giám đốc chi nhánh ngân hàng huyện. Cuộc sống của gia đình tôi khá no đủ bởi ba tôi có thể dạy thêm ở nhà. Những năm tháng cấp 2 tôi là một học sinh giỏi bởi có bố tôi luôn kề vai sát cánh với tôi qua bao nhiêu kì thi, những vinh quanh danh hiệu đạt được có một phần không nhỏ của bố tôi. Tôi cũng phát triển như bao bạn bè cùng trang lứa, tôi cũng biết đến sex khi học lớp 8 và sau này tôi nghiện. Hồi đó bạn bè tôi hay cho tôi mượn đĩa để về nhà xem cho đỡ buồn.
Hè năm học lớp 10, bố mẹ và em gái tôi đi tham quan du lịch một chuyến 10 ngày. Tôi không đi theo, bố mẹ gởi tôi ở với chú ruột trong thời gian này. Thực ra nhà của tôi cách khá xa nhà ông nội, chú thím tôi khoảng trên 60km. Chú và thím lấy nhau khá sớm và đang làm nông ở nhà, chú thím tôi có 3 đứa con, thằng Q nhỏ hơn tôi 1 tuổi, bé C nhỏ hơn tôi 3 tuổi và thằng cu Ch thì nhỏ hơn tôi tới 10 tuổi. Nhà chú tôi ở gần bờ sông do đất tự khai hoang nên khá rộng rãi, tôi với thằng Q ngủ một giường ở phòng ngoài còn lại chú thím tôi với 2 em ngủ trong phòng trong. Cuộc sống ở đây thiếu thốn trăm bề, tôi rất buồn khi phải xa cuộc sống của mình. Ở nhà có thể chơi game nhưng ở đây thì chẳng biết làm gì ngoài việc xem ti vi. Do đang vào mùa vụ nên chú thím bận tối mặt tối mũi không có thời gian để nghi ngơi, thằng Q cũng tranh thủ những ngày hè còn giúp đõ bố mẹ nó.

Hôm nay là ngày thứ 5 tôi ở nhà chú, quá chán ở nhà một mình với thằng cu út chả biết làm gì, 4h chiều nó cũng đi chơi với mấy thằng cùng trang lứa trong xóm đến tôi mịt gọi về tắm rửa ăn cơm. Tôi tranh thủ ra ngoài bờ sông dạo một vòng. Gió trời thật mát, nước chảy trông thật êm đềm nhưng không biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở đây. Tôi rất sợ những thứ vô hình ở đây, đang lang thang thì gặp mấy ông anh. Thực ra tụi nó cũng đồng trang lứa với tôi, vừa thấy tôi tụi nó rủ tôi xuống tắm sông, tôi thè lưỡi đi về nhà chú thím. Con C đi học hè về, nó vào thay quần áo và chuẩn bị cơm nước cho cả nhà, tôi tranh thủ đi tắm. Công nhận thằng anh nó làm biếng bao nhiêu thì nó lại ham học bấy nhiêu, vừa nấu cơm xong thấy nó đã soạn sách vở để học bài. Thấy tôi tắm lên nó bảo tôi lại chỉ mấy bài toán giúp nó với, nó không thể làm ra. Tôi ngồi lại gần nó, nó mới tắm xong nên đầu tóc còn ướt, nó tranh thủ vừa lau vừa coi lại bài vở. Ngồi gần nó tôi mới thấy nó thật xinh, đầu tóc còn thơm mùi hương mới gội và xõa xuống ngang lưng. Những bài toán lớp 8 thì quá dễ với một học sinh chuyên toán như tôi. Khuôn mặt hình trái xoan khá dễ thương, mũi sọc dừa và cái miệng dễ thương vô cùng, C có một làn da trắng mịn màng. Lần đầu tiên tôi thấy C xinh đến thế, những lúc bình thường tôi không hề có cảm giác như thế, có lẽ tại những lúc ấy em đang lao động nên tôi không thể thấy hết cái đẹp của em. Tôi nhìn em làm bài tập, những nét chữ trên trang giấy, tôi giảng bài cho em mà không thể tập trung được, miệng thì luôn nói nhưng mắt không thể rời cái cổ trắng ngần của em. Quan cổ áo tôi thất em mặt áo lót màu trắng lại bằng vải cho các thiếu nữ ( không phải nịt vú ). Ẩn dưới lớp áo là hai vú đang nhô lên, tôi đang cảm thấy nóng trong người và chim tôi đang căng lên.

Tôi đánh bạo choàng vai C và hôn lên tóc em, C chỉ nhìn tôi cười mà thôi nghĩ rằng tôi như một người anh ruột. Thằng Ch chạy vào nhà uống nước làm tôi giật cả mình, nhìn nó thật khiếp người đầy mồ hôi và đất cát bởi lăn lộn với mấy đứa trong xóm, có thể nó còn quá nhỏ để hiểu hết những gì tôi đang suy nghĩ. Thằng Ch lại đi chơi, căn phòng cũng chỉ còn lại hai đứa, trong đầu của tôi không hề ngừng tính toán….